Dòng đời nổi trôi – Chap 19 + 20

Truyện mới: Dòng đời nổi trôi – Chap 19 + 20

by TaurusSBR

binance exchange banner

– … Ờ… mày đi đâu cả ngày nay vậy? Tao và Trà vừa gọi cho mày xong? – Xuân lắp bắp hỏi dồn khi tôi dừng xe trước cửa nhà.

– … Ờ… tao… đi có việc với Hằng chút ấy mà. Trà đến chơi à? Sao ko vào nhà đi…

– Thôi ko cần đâu… mình đến đưa Tuấn mấy hộp thuốc bổ não và bồi bổ cơ thể thôi… Ừm, chào Hằng 🙂 – Trà liếc nhanh qua tôi khi đưa 1 túi độc chỉ toàn lỉnh kỉnh là thuốc, rồi quay sang chào hỏi và cười nói với Hằng.

– Tôi: Mình cảm ơn nhé, Trà vào nhà chơi đã.

– Trà: Thôi khỏi, mình phải về luôn đây.

– Hằng: Trà chờ mình về cùng luôn, chung đường 1 đoạn mà

– Ừ, đi… Thôi mình về nhé – Trà và hằng quay sang nói với 2 thằng bọn tôi.
—-

– Xuân: Mày đi với cái Hằng từ sáng đến giờ đấy à?

– Tôi: Nó nhờ tý việc ấy mà…

– Xuân: Đ’ phải tao lắm chuyện đâu chứ lúc nãy… thấy nó ôm mày… Xong rồi à ^_^

– Tôi: Hơ… Cái gì!!! … Ôm… xong cái đ’ gì mà xong… Thì trời lạnh… nó ôm thôi…

– Xuân: Hờ, làm đ’ gì mà lắp bắp thế… Ko phải thì thôi, hehe

– Tôi: Đờ cờ mờ mày >:(

– Xuân: Hehehe, thôi đ’ nói nữa, mặc dù tao cũng thấy hơi là lạ… Mà thôi, lát 5h bọn nó hẹn ra ktx làm clip 20/10 đới.

– Tôi: Ờ… hn 18 rồi còn đâu, sao lề mê thế!!!

– Xuân: Lề cái đề ma mà mày ấy, còn mỗi nhóm mình là chưa làm thôi!!!
—-

5h chiều – Quay có cái clip chúc mừng gái ngắn toằn mà tôi bị cả bọn trong nhóm quây vào “rape” tập thể vì lý do ko chịu “sung công” cánh tay trái:((. Bọn chóa quyết định lấy cánh tay bó bột của tôi làm điểm nhấn khi viết loằng ngoằng 1 loạt tên những đứa con gái cần chúc lên cái “cục bột” đó >:(

Buổi “họp gió” chiều nay ngoài việc hoàn thiện cho xong cờ nhíp chúc gái thì còn có mục đích khác là bàn về tình hình lực lượng đội bóng mới thai nghén của lớp tôi. Nghe Thảo trưởng thở ngắn vắn dài về nhân sự mà tôi cũng thấy sốt ruột thay. Họp đội thử quân cũng đã 3 trận nhưng xem ra số thằng thực sự biết đá chỉ khoảng 7-9 thằng, còn đá được, đá tốt chắc chỉ 5-7 thằng là hòm hòm cứng cựa. Trong đó thì có tới 3 thằng quen thân với tôi là thằng Kiên đá cắm, thằng Phong và Thảo trưởng đá thòng. Thằng Hùng biết đá nhưng còn non, Xuân chóa thì chỉ đc cái mồm vs chơi game. Thủ môn thì có thằng Vũ kều trước chơi bóng ném, nghe nói bắt khá nhưng chưa tập cùng với lớp buổi nào nên chưa rõ thực hư. Còn 2 thằng nữa đá cánh cứng cựa là 2 thằng “Đồ Sơn” tên Vinh và Tùng. Trụ thì ko có nổi thằng nào thực sự đá khỏe, có thằng Kiên hay đá phủi có thể đá đc nhưng kéo nó xuống lại ko có thằng đá cắm. Cuối cùng đành đẩy thằng Phong tay ngang lên thế tạm. Thứ 5 tuần này là có buổi set giao hữu với lớp thằng Đạt rồi, đến lúc đó mới đánh giá đc phần nào khả năng của lớp mình cũng như thực lực của 1 trong khá nhiều các đối thủ khác ở khoa. Nghe mấy cụ non gật gù bàn bạc mà vô tình hay hữu ý đôi lúc tôi cũng cảm thấy ngứa ngáy chân tay. Cái mong muốn góp tinh thần, góp sức lực cho tập thể lớp khiến tôi suốt ruột mong chờ ngày tháo bột đến thật nhanh… dù khi đó thì giải cũng đã qua đc 2 trận rồi…
—-

Tắm táp sạch sẽ, cơm nước no nê… đang nằm vểnh râu nghe nhạc thì tôi nhớ tới đống thuốc, vội bật dậy uống ngay. Bao nhiêu tâm ý quan tâm của người ta đều dồn cả vào những hộp thuốc này đây. Dù tôi chẳng thể hiểu nổi những gì mà Trà đang nghĩ. Lúc nóng lúc lạnh, chăm sóc ân cần khi ở viện, rồi lại đùng đùng giận dỗi nguyên 1 tuần liền. Đến hôm nay thì lại mang cho tôi thuốc, mà để ý thì toàn thuốc tây, thuốc đắt tiền… Giờ tôi mới hiểu phần nào vì sao cánh đàn ông lại luôn đau đầu khó hiểu trước suy nghĩ của người phụ nữ. Đối diện với Trà hồi chiều quả thực tôi ko rõ trong đầu cô nàng đang nghĩ gì nữa, đã hết giận rồi hay vẫn chưa nguôi ngoai??? Khó hiểu…
… Muốn hiểu thì… phải hỏi thôi.

– “Tút… Tút… ” – Tôi quyết định bấm máy gọi cho Trà, dù vẫn còn ngại nhưng ko hiểu tại sao sâu trong lòng tôi cứ thôi thúc muốn làm cái việc này.

– “Tít… Tít… Tít” – Éo nghe chứ >:( … Gọi lại tiếp >:( ……….

– ………..

– Alo… Ưm… Tuấn à!!!

– … Ừ, mình đây… Ờ… mình gọi… cho Trà muốn hỏi xem thuốc dùng thế nào ấy mà!!!

– … Mình ghi đầy đủ hết trong giấy rồi mà!!!

– … Uhm… thì, mình cứ hỏi lại cho yên tâm thôi, hì

– …….

– … Alo.. alo… Trà ơi???

– … Tuấn có chuyện gì muốn nói với mình phải ko?

– … Uhm… thực ra… mình muốn xin lỗi Trà 1 lần nữa chuyện hôm nọ… Mình… Trà đừng giận nữa nhé… Cứ tránh mặt vậy làm mình thấy buồn và áy náy lắm…

– …….

– Trà ơi… Trà…

– … Chỗ này sóng kém quá, lúc khác mình nói chuyện sau nhé. BB Tuấn!!!… “Tít… Tít… Tít”

Hajzzz, mất công mặt dày nói toẹt ra vậy mà lại còn sóng vs chả sánh, tiên sư nhà anh mạng, như S ấy >:(

– “Ring… Ring… ” – Trà gọi lại chăng???

– Tuấn à, đã ngủ chưa vậy?

– Ờ, Hằng à, mình chưa, mới hơn 8h thì ngủ nghê gì.

– Giờ có rảnh ko?

– Có việc gì à??? Mình đang nghe nhạc thôi.

– Uhm… ra ngoài với mình chút đc ko???

– Bây giờ á??? Hn… đi cả ngày rồi còn gì nữa… :/

– … Ko đi đc à… Từ lúc về nhà đến giờ mình cứ thấy buồn buồn… 🙁

– … Vậy đi dạo lòng vòng chút rồi về thôi nhé… Để mình qua đón Hằng…

– “Bim… Bim… Bim”

– … Hả!!!

– Hì, mình đang ở trước nhà Tuấn nè, ra luôn đi nhé, đứng ngoài nãy giờ bị muỗi xơi no rồi.

– … Ờ Xuân này… Tao ra ngoài tý nhá – Tôi nói vọng vào nhà tắm, thằng ôn chắc đang td rồi, nghe giọng rên rỉ như sắp lên đỉnh thì bị hẫng vì tác nhân bên ngoài B|
—-

Cầu Long Biên buổi tối đúng là 1 nơi dừng chân lý tưởng cho các nhóm bạn, các cặp đôi tụ tập và hẹn hò. Vừa mang không gian của tiếng xe cộ, phố xá, lại vừa có chút gì đó yên bình, bát ngát và lãng mạn. Nó là 1 cái chất rất riêng tồn tại giữa lòng thủ đô luôn ồn ào và vội vã này. Từng gánh hàng, quầy hàng đc bày ra la liệt giữa các điếm nghỉ để phục vụ các bạn trẻ, thanh niên đang đứng ngồi đàn đúm bên lan can cầu. Tôi và Hằng tất nhiên cũng nằm trong số đó, hơn 2m2 là khoảng không riêng của chúng tôi lúc này. Gió đông trên cầu thổi ngào ngạt và tới tấp, mang theo hương vị sông và mùi cỏ cây bên bờ chân cầu. Tiếng xuýt xoa thi thoảng lại vang lên do 2 đứa chủ quan mặc ít áo.

– Khoác vào đi này… co ro hết cả rồi.

– Mình ko… Tuấn cứ mặc đi… Lạnh đấy!!!

– Mặc vào đi… co rúm cả vào rồi kìa!!!

– … Ơ… ưm…

Ra vẻ galang nhường chiếc áo khoác duy nhất cho Hằng xong tôi mới cảm thấy hối hận vì… lạnh vãi lềnh ra, gió thổi thốc tới nên lại càng khó chịu >:(

– Tuấn cứ… ngồi sát vào mình này… cho đỡ lạnh.

– Ko lạnh đâu, mát ấy mà… Cứ ngồi thế này đc rồi… Ơ, cười cái gì chứ…

– Hì hì… Tuấn ko ngồi thì mình tự ngồi vậy… đấy như thế này cho ấm

Hằng chủ động chuyển mình trên yên xe ngồi sát vào bên tôi, chính xác là dựa người vào tôi thì đúng hơn.

– Mùa đông lạnh lẽo thật đấy…

Hằng cảm thán, xoa nhè nhẹ 2 tay lại với nhau… tôi cảm thấy bản thân hơi thừa thãi khi ngồi cạnh cô ấy lúc này. Biết là Hằng buồn nhưng cũng chẳng muốn nói ra những lời an ủi, động viên sáo rỗng, giả tạo. Đơn giản vì tôi cũng đã từng trải qua cái cảm giác này, cái cảm giác đau khổ, buồn tủi mà theo cá nhân tôi thì nó thậm chí còn lớn hơn chuyện hiện tại của Hằng rất rất nhiều. Cứ nếm trải, làm quen, thích nghi rồi từ từ trải nghiệm nỗi đau. Để mặc tự nhiên và thời gian dần trôi qua… đó chính là những vị thuốc mặc định tốt nhất có thể chữa lành những vết thương sâu trong lòng.

Gió vẫn thổi thốc từ nơi con sông, ùa vào ào ạt xoay qua lan can thành cầu. Tôi và Hằng vẫn ngồi sát bên nhau trên chiếc xe, im lặng… ko nói, mỗi cõi lòng là 1 tâm trạng riêng nhưng đều chung cảm xúc man mác buồn trong sâu thẳm. Thời gian trôi dần theo từng nhịp xe rền rĩ chạy qua cầu… 10h kém tôi và Hằng rời cầu trở về, đi xuyên qua con phố Quán Thánh dưới ánh đèn cao áp vàng vọt in hằn bóng hình 2 chiếc bánh xe lăn dài trên mặt đất. Chầm chậm trên chiếc xe tay ga thời trang và hợp dáng, tôi cảm nhận rõ bóng nước và hơi thở nức nở của người con gái đang ôm tôi phía sau lưng… Cái ôm ko dành cho tình nhân mà là ôm để đỡ lấy 1 cơ thể buông thõng bị mất hết khí lực vì nỗi đau trong tâm hồn đang dần hút cạn đi những xúc cảm yêu thương, mơ mộng của mối tình đầu trong đời người con gái…

—————–

Truyện mới: Dòng đời nổi trôi – Chap 20

by TaurusSBR

Sáng thứ 3, mọi thứ gần như lại trở về đúng với quỹ đạo vốn có của nó. Hằng như thường lệ vẫn đến “đón” tôi đi học, có khác 1 chút vì lần này tôi là người cầm lái. Mặc cho những tia nhìn khó hiểu xen lẫn tức tối của tay Đạt ở bãi gửi xe. Bạn bè đưa đón nhau đi học là chuyện bình thường, ai biểu tán ngu thì ráng chịu B|

– “Brừm.. Brừm.. Bụp…Bụp… ” – Chiếc xế nổ pkl lướt ngang qua, gầm gừ giữa 1 khoảng sân trường đang tập trung nhiều ánh mắt hiếu kỳ, tò mò nơi tiếng động mà nó phát ra. Điều khiển chiếc xe là 1 nam thanh niên khá chất chơi với vẻ “họa sĩ” hiện diện khắp trên cơ thể. Nhưng thu hút hơn lại là nhân vật thứ 2 ngồi sau yên xe. 1 chân dài xinh đẹp đang từ từ bước xuống, ko nói lời nào với gã “họa sĩ” mà tự tiện rời đi luôn. Đó ko phải là ai khác mà chính là Trà, còn gã “họa sĩ” kia đương nhiên cũng chính là kẻ mà tôi đã chạm mặt cách đây hơn 1 tuần trong bệnh viện. Như hữu duyên ko mong muốn, thanh niên xăm trổ sau khi lừ mắt nhìn theo sau bóng lưng Trà thì ánh mắt vô tình dừng tại nơi tôi và cánh tay bó bột. 1 cái nhìn hằm hè, thù địch, ko chút thiện cảm khi hắn ta như chợt hiểu ra 1 điều gì đó. Gã nhìn tôi cười khẩy rồi tiếp tục vê côn ầm ĩ cho chiếc xe lao vút đi giữa dòng người đông đúc đang tập trung tại sân trường.

– Ny cái Trà mà mày kể với tao đấy hả?

– Chắc thế, lần trước tao thấy 1 lần ở viện rồi.

– Nhìn như thằng ngáo đá, con Trà yêu đương cũng linh tinh nhở.

Cả buổi học trôi qua ko có ấn tượng gì đặc biệt ngoài việc tôi bị gọi đích danh để trả lời 1 vấn đề liên quan trong bài giảng. May mà tôi thường thu âm các bài giảng trên lớp rồi về nhà nghe lại nên cũng hiểu sơ qua vài cái bản chất để có thể trả lời chống cháy. Hết giờ giải tán, Thảo trưởng lại thậm thụt họp tụi con zai ở lại để bàn chương trình kế hoạch lần chót cho buổi chúc gái ngày mai. Tôi và Xuân chóa vì trọ tương đối gần trường nên đc phân công nhiệm vụ “tháp tùng” Thảo trưởng đi lấy hoa ngay trong đêm nay tại chợ hoa đêm Quảng Bá.
—-

– Lấy xe nhanh lên anh đợi!!!

Tôi đại lãn ra lệnh khi Xuân chóa lon ton vào bãi xe. Thong thả bước dần ra cổng trường, đưa mắt lơ đễnh ngắm gái thì tôi phát hiện thấy Trà đang đứng ở điểm dừng xe Bus. Đứng đấy làm gì nhỉ, chờ xe bus à??? Cơ mà ban sáng còn đi với thằng cha “họa sĩ” kia mà. Mà nhìn thái độ của 2 người lúc chia tay xem ra vẫn đang có chuyện hục hặc với nhau. Cũng chẳng rõ cái chuyện ấy nó có còn liên quan đến mình nữa hay ko.

– Nhanh mày ơi, xong tao mượn xe đi có chút việc nhé!!!

Ko để Xuân chóa kịp tọc mạch, vừa về đến nhà là tôi trấn luôn chiếc xe và cả cái mũ hôi rình trên đầu nó. Tất tả quay ngược lại phóng vội về phía điểm dừng bus trước cổng trường… Éo thấy đâu cả, mẹ rõ ràng chỉ mới cách đây có gần chục phút… Ờ, mà chục phút thì cũng đủ để người ta bắt xe về rồi, hajzzz… Uể oải vòng xe chạy về nhà… chợt thấy dáng ai như… chính thị rồi, là Trà kia mà. Đang chờ mua cái gì đó thì phải, hình như là mua bánh mỳ…

– Trà ơi!!!

– … Oh… Tuấn à!!!

– Vẫn chưa về hả Trà?

– … Uhm… chiều mình ở lại thư viện để học. Tuấn đi đâu vậy?

– Ờ… mình đi chợ thôi… Chưa mua đc à, vậy qua ăn cơm với mình và Xuân luôn đi.

– Thôi, mình mua cái này rồi…

– Trà cứ tránh mình mãi vậy. Coi như là mình cám ơn chỗ thuốc hôm qua thôi mà.

– ……….

– Đi, đi chợ với mình luôn!!!

Tôi đc đà kéo tay Trà lên xe mặc cô nàng nhăn nhó vì miễn cưỡng. Vẻ phụng phịu hiện trên khuôn mặt xinh đẹp, sắc xảo trông thật đáng yêu. Ko rõ là sống trong 1gđ có điều kiện như vậy thì Trà có đc nuông chiều nhiều ko mà tôi thấy cô nàng khá tháo vát và khéo léo trong việc đi chợ, mua bán. Chọn cái gì, mua thứ gì cũng lượm lặt rồi mặc cả đâu ra đấy. Nhìn đôi tay thon dài cứ thoăn thoắt, chiếc miệng cong xinh thánh thót. Hình ảnh đảm đang, quan tâm của Trà nhiều lúc làm cho tôi nhớ tới mẹ của mình. Đều là những người phụ nữ xinh đẹp và tháo vát, nhưng số phận của mẹ tôi lại vất vả và bất hạnh. Thầm hy vọng điều may mắn sẽ đến với Trà, mong rằng những cô gái tốt như vậy sẽ luôn đc hạnh phúc…
—-

– Cơm ngon quá mày ơi, có bàn tay phụ nữ có khác… Sụp… Tẹp – Xuân chóa vừa nhồm nhoàm nhai vừa khen nức nở mấy món ăn mà Trà chế biến.

– Hì, thế thì ăn nhiều vào!!! – Trà cười vui vẻ.

– … SỤP… Thảo nào mà lúc nãy nó cứ cuống lên như ma đuổi vậy… Tưởng đi đâu hóa ra là đi tìm Trà, hè hè thằng này khôn.

Đờ ma mờ thằng tham ăn, đớp thì cứ việc đớp cho xong đi, nó còn quay ra xiên xẹo, bóc mẽ tôi ngay giữa mâm cơm. Trà nhìn tôi chân chân nhưng ko nói gì. Trong khi tôi thì chỉ biết cắm cúi và vội bát cơm ngon lành cho trôi theo luôn cục tức đang nằm sẵn nơi cuống họng.

– Đúng là mặt toen hoẻn!!!

Trà tỉnh bơ buông thõng 1 câu ko đầu ko cuối nhưng đủ lực để tôi phải uất nghẹn. Bực thật, nhằn xương đã kém lại cứ đòi mua cá, và vội quá xém hóc…

– “Ring… Ring… ” – Đt của Trà đổ chuông, đây đã là cuộc gọi lần thứ 6 rồi. Ko hiểu là số của ai mà Trà chỉ nhìn màn hình rồi tắt máy luôn.

– Sao Trà ko nghe máy đi, nhỡ có việc gì thì sao – Xuân chóa hỏi dò thay tôi.

– Ko có việc gì đâu… Để mình bổ dưa luôn nhé…

Kết thúc bữa cơm ngon lành hiếm hoi trong tháng, Trà định rửa bát nhưng tôi và Xuân chóa ngăn lại. Xuân chóa biết điều cun cút đi dọn dẹp – những việc mà từ ngày tôi bó bột đến giờ thì nó đã rất tự giác B|. Chỉ còn lại tôi và Trà trong căn phòng trọ, màn hình vi tính đang phát cờ nhíp hát hò của Lệ Quên. Chị này công nhận hát hay thật, bảo sao Trà lại thích.

– Hì, cơm Trà làm ngon quá!!! ^_^

– … Sao nãy bảo với mình là vô tình gặp khi đi chợ?

– … Ờ… thì… vội đi chợ nên… lúc đi thì gặp Trà… Đúng rồi còn gì nữa…

– Nói dối đã ko biết đường nói dối, lại còn ko biết ngượng nữa chứ… Đi chợ thế sao lúc học về tiện đường ko đi luôn đi… Lại còn mang theo cả 2 mũ làm gì??? :v

– … Ơ…!!!

– Đúng là đồ toen hoẻn!!! >:(

– … Hì…

Tôi ko nói thêm đc gì nữa vì cô nàng này đầu óc nhanh nhạy và miệng lưỡi sắc xảo quá. Đành biết điều im re ngồi nghe nhạc cho qua thời thần. Đc 1 lúc thì…

– Sao ngồi im vậy? – Trà cất tiếng hỏi phá vỡ sự im lặng.

– Hát nghe phê nên mải ngồi nghe thôi, hề.

– Cho mình xem cái đầu nào…

– Có gì mà xem… Ơ… – Chưa nói hết câu thì Trà đã xấn đến, đưa tay lên bới mảnh băng trên đầu tôi mà xem vết thương.

– Lành rồi, cơ mà thành đầu hói, hehe

– Hói gái mới thích, hê hê

– Trông phát kinh… vừa hói vừa lởm chởm >:( … Thôi, Trà về đây, cũng muộn rồi.

banner remitano

– Sao bảo qua thư viện học mà?

– Hết hứng rồi, giờ lại muốn về… Xuân ơi, mình về nhé!!!

Tiễn Trà ra tận ngõ mà 2 đứa cũng chỉ trao đổi đc với nhau vài ba câu chào đáp lễ. Thế éo nào mà sao mình lại cứ lắp bắp vậy mỗi khi đối diện vs Trà nhỉ???

– “Brừm… Brừm…” – 1 chiếc pkl bất ngờ chạy xồ qua đầu ngõ và dừng lại trước mặt tôi… Chủ xe ko ai khác… chính là gã thanh niên “họa sĩ” chất chơi mà tôi đã 2 lần chạm mặt…

—————–

Thuộc truyện: Dòng đời nổi trôi – by TaurusSBR

huong dan trade coin

27 người thích truyện này

Leave a Reply