50 sắc thái (Fifty Shades) – Tập 1 Xám – Chương 14A

Truyện: 50 sắc thái (Fifty Shades) – Tập 1 Xám – Chương 14A

Christian đứng trước mặt tôi, tay nắm chặt roi da. Trên người anh mặc độc một chiếc Levis cũ bạc thếch xé tả tơi. Anh nhịp nhịp cây roi vào lòng bàn tay, mắt chằm chằm nhìn tôi. Anh mỉm cười, nụ cười đắc thắng. Tôi không tài nào cử động được. Trên người tôi không một mảnh vải che thân, tay chân bị cùm khóa vào cái giường bổn chân rất rộng. Anh tiến đến, rê đầu roi dọc từ trán xuống mũi tôi, mùi da xộc vào mũi, rồi lại trườn xuống đôi môi tôi, đang mở ra, hổn hển.

Anh thọc đầu gậy vào miệng tôi, tôi có thể nếm được vị da mềm mượt, ngầy ngậy.

“Mút đi.” Anh ra lệnh, giọng nhẹ nhàng. Môi tôi riết lấy đầu gậy theo lệnh anh.

“Đủ rồi.” Anh rít lên.

Tôi lại càng hổn hển hơn khi anh rút gậy khỏi miệng tôi, rê xuống cằm, xuống cổ, xuống dưới yết hầu. Anh dừng ở đó, chầm chậm xoay tròn đầu gậy rồi tiếp tục rê gậy xuống cơ thể tôi, dọc theo đường giữa hai bầu ngực, bụng trên rồi xuống rốn. Tôi thở dồn, quằn quại, giằng co với sợi dây trói đang thắt cổ tay và mắt cá chân mình. Anh vẽ một vòng tròn quanh rốn tôi rồi tiếp tục quét đầu dây xuống lông mu, xuống âm vật. Anh vút nhẹ, roi bật một phát đau ngọt vào điểm nhạy cảm, và tôi lao thẳng lên đỉnh, sáng lòa, la hét trong cơn cực khoái.

Tôi đột ngột tỉnh dậy, hụt hơi, đầm đìa mồ hôi và chìm trong cơn dư chấn cực khoái. Quỷ thần ơi. Tôi quay cuồng. Cái quái quỷ gì vừa xảy ra? Tôi chỉ có một mình trong phòng ngủ. Làm sao? Tại sao? Tôi ngồi bật dậy, hốt hoảng, choáng váng… Đã sáng rồi. Tôi liếc nhìn đồng hồ – tám giờ. Tôi ôm đầu. Tôi không nghĩ mình cũng có lúc mơ thấy giấc mơ hoan lạc thê này. Có phải vì thức ăn không? Có lẽ món hàu và những thông tin thu thập trên mạng đã làm nên giấc mơ ẩm ướt này. Hoang mang. Tôi không biết có thể đạt cực khoái trong mơ.

Kate đang lăng xăng trong bếp khi tôi bước vào.

“Ana, có sao không? Trông cậu lạ lắm. Có phải cậu đang mặc áo khoác của Christian không đấy?”

“Tớ không sao.” Khỉ thật, cái tội không chịu soi gương. Tôi tránh ánh mắt sắc lẻm của Kate. Đầu óc vẫn còn quay cuồng với giấc mơ sáng nay. “ừ, áo của Christian đấy.”

Cô ấy cau mặt. “Cậu ngủ được không?”

“Không ngon lắm.”

Tôi bắc ấm nước sôi. Tôi cần trà. “Bữa tối qua thế nào?” Bắt đâu rồi đấy.

“Bắt đầu bằng món hàu, rồi đến cá tuyết, tóm lại toàn cá.” “Chậc… tớ ghét hàu. Mà tớ cũng chẳng quan tâm đến thức ăn. Christian thế nào? Các cậu nói về chuyện gì?”

“Anh ấy khá chu đáo.” Tôi dừng lại, không biết nói gì nữa. Rẳng đó là một anh chàng “sạch sẽ” không dính HIV, rằng anh ấy bị lậm trò sắm vai, muốn tôi răm rắp tuân theo mọi lời anh ấy bảo, rằng anh ấy từng làm một cô nào đó bị thương khi treo cô ta lên trần phòng giải trí, và rằng anh ấy muốn giao cấu với tôi ngay tại phòng ăn. Đó liệu đã phải lả một tóm tắt chuẩn chưa nhỉ? Tôi cõ bình tĩnh nhớ lại những gì đã cùng Christian trải qua mà có thể chia sẻ được với Kate.

“Anh ấy không thích chiếc VVanda của mình.”

“Ai mà thích cho nổi, Ana! Chuyện đó cũ rích rồi. Đừng ngại nữa, nàng à. Kể đi.”

“Kate ơi, tụi tớ nói bao nhiêu là chuyện. Cậu biết mà, anh ta cầu kỳ chuyện ăn uống lắm. Cũng may, anh ấy thích chiếc đầm của cậu.” Ấm nước reo sôi. Tôi pha cho mình một tách trà. “Cậu uống trà nhé? Muốn tớ góp ý bài diễn văn của cậu không?”

“ừ, nghe nhé. Tớ vừa làm xong tối qua ở Becca đấy. Để tớ đi lấy. À, pha trà cho tớ với.” Kate vọt khỏi nhà bếp.

Phùuu, Katherine Kavanagh vừa bị xao nhãng. Tôi cắt một khoanh bánh mì, ấn vào lò nướng. Tôi chợt đỏ mặt về giấc mơ sống động vừa rồi. Trời đất thiên địa hỡi, thế nghĩa là sao?

Đêm qua tôi trằn trọc mãi. Đầu ong ong nhũng chọn lựa khác nhau. Tôi bối rối quá. Ý tưởng của Christian về mối quan hệ này chẳng khác gì một đề nghị công việc. Có giờ làm, có bảng mô tả công việc, và cả một quy trình làm việc còn hơn cả khắc nghiệt. Không phải việc tôi nhìn thấy trước mối tình đầu của mình thê nào – nhưng, tất nhiên, Christian không hề biết thể nào là lãng mạn. Nếu tôi nói vói anh rằng tôi muốn bên anh lâu hơn nữa, anh có thể sẽ từ chối… và tôi cũng có thể hủy hoại những gì anh mong đợi. Đó là điêu tôi băn khoăn nhất, bởi tôi không hề muốn mất anh. Mà tôi cũng không chắc mình có đủ tinh thần phục tùng ý anh không – và xa hơn, cả cây gậy và chiếc roi cũng làm tôi nhụt chí. Tôi nhát đòn, tôi sẵn sàng tránh xa cả trăm thước chí cần không bị đau. Tôi đoán trong giấc mơ… có phải sẽ xảy ra như thế không? Nữ thần nội tại nhảy tưng tưng, miệng lảm nhảm một cách phấn khích bảo tôi ừ đi, ừ đi.

Kate mang laptop trở lại nhà bếp. Tôi tập trung nhai bánh mì và kiên nhẫn lẳng nghe diễn văn từ biệt của Kate.

KHI DƯỢNG RAY ĐẾN, tôi đã chỉnh tề và sẵn sàng đi. Tôi mở cửa, thấy dượng đã đứng trước cổng, lúng túng trong bộ lễ phục. Một niềm cảm kích và tình yêu thương ấm áp dành cho người đàn ông giản dị này chợt dậy lên trong tôi. Tôi đưa hai tay ra, ào về phía ông đầy trìu mến. Ông bị xô bật ra sau, sửng sốt.

“Chà, Annie, ba cũng mừng lắm.” Ông nói khi ôm lấy tôi. Ông giữ tay trên vai tôi, đấy tôi lui lại rồi quan sát từ đầu đến chân, nhăn mày lại. “Con khỏe chứ, con gái?”

“Tất nhiên rồi, ba. Con gái nào không vui khi gặp ba mình cơ chứ?”

Ông cười, khóe mắt hằn dấu chân chim, theo tôi vào nhà.

“Trông con đẹp lắm.” Ông nói.

“Váy của Kate ạ.” Tôi nhìn xuống chiếc váy hở lưng, có dây buộc cổ màu xám.

Ông cau mày.

“Kate đâu?”

“Cô ấy sang trường rồi. Kate đọc diễn văn nên phải đi từ sớm.”

“Chúng ta cũng đi luôn chứ?”

“Ba, còn đến nửa tiếng nữa. Ba uống trà đã. Kể con nghe chuyện ở Montesano đi cha. Ba lái xe xuống đây thê nào?”

RAY DỪNG XE ở bãi đỗ của trường, chúng tôi hòa vào dòng người vận lễ phục màu đen và đỏ bước vào phòng thể dục.

“Chúc con may mắn, Annie. Trông con căng thẳng quá. Con sắp phải làm gì à?”

Trời ạ… sao đột nhiên hôm nay dượng Ray cũng biến thanh một quan sát viên tinh tường thế?

“Không, ba ạ chỉ vì hôm nay là ngày trọng đại mà.” và mình sắp gặp anh ấy.

“ừ, bé con của ba có bằng cử nhân rồi đấy. Ba tự hào lắm, Annie.”

“Vâng.. cảm ơn, ba.”

Mình yêu dượng biết bao.

Phòng thể dục chật ních người. Dượng Ray rẽ sang dãy ghế dành cho người thân và những người đến chúc mừng còn tôi thì loay hoay tìm chỗ ngồi. Tôi vận lễ phục tốt nghiệp màu đen, đội mũ và cảm thấy khá an toàn trong bộ trang phục lạ hoắc này. Trên sân khấu vẫn chưa có ai nhưng các dây thần kinh của tôi đã căng ra. Tim tôi đập thình thịch, hơi thở dồn dập. Anh đang ở đây, đâu đó. Tôi đoán Kate đang nói chuyện với anh, hay có thể đang thăm dò gì đó. Tôi tìm được chỗ ngồi giữa đám bạn có cùng ký tự s. Ngồi ở hàng ghế thứ hai đủ cho phép tôi lẩn sau mọi người. Tôi quay ra sau, bắt gặp dượng Ray cao vượt hẳn mọi người. Tôi vẫy tay với ông. Ông nửa vẫy tay nhận ra, nửa vẫy tay mừng tôi. Tôi ngồi xuống ghế và đợi.

Khán phòng nhanh chóng đầy ẳp người, những âm thanh sôi động ngày một to hơn, ồn ã hơn. Hàng ghế đầu tiên kín người. Hai bên tôi, cũng mừng, là hai cô bạn chưa quen ở khoa khác. Rõ là họ khá thân nhau nên không ngừng trò chuyện bên tai tôi.

Đúng mười một giờ, thầy hiệu trưởng và ba phó hiệu trưởng xuất hiện trên sân khấu cùng một số giáo sư, tất cả đều trong lễ phục đỏ và đen. Chúng tôi đứng dậy, vỗ tay mừng hội đồng. Một số giáo sư gật đầu và vẫy tay đáp lại, một số trông thật đáng chán. Giáo sư Collins, thầy hướng dẫn mà cũng là ông thầy tôi quý nhẩt, trông như vừa nhảy ra khỏi giường, vẫn như mọi khi. Cuối sân khấu là Kate và Christian. Dưới ánh sáng đèn khán phòng, Christian từ mái tóc đến bộ trang phục tông xám, cứ sáng ngời lên. Trông anh thật nghiêm túc và lạnh lùng. Khi ngồi xuống, anh mở nút ngực áo khoác, tôi thoáng thấy chiếc cà vạt. Á… trời ạ, chiếc cà vạt đó. Tôi bất giác xoay cổ tay. Tôi không thể rời mắt khỏi anh. Thắt chiếc cà vạt đó, rõ ràng có mục đích. Miệng tôi mím lại. Cử tọa ngồi xuống, tiêng vỗ tay lẳng xuống.

“Anh ta kìa!” Cô gái ngồi bên tôi thì thào phấn khích với cô bạn phía bên kia.

“Đỉnh quá!”

Tôi sượng cứng. Chắc chắn họ không nói về thầy Collins rồi.

“Christian Grey đó.”

“Độc thân hả?”

Tôi nổi cáu. “Tớ không nghĩ thế”. Tôi xen ngang.

“Hả?” Cả hai cô nhìn tôi ngạc nhiên.

“Tớ nghĩ anh ta đồng tính.” Tôi lẩm bẩm.

“Phí chưa!” Một cô rên rĩ.

Thầy hiệu trưởng đứng lên, đọc diễn văn khai mạc, tôi thấy Christian đang dõi mắt chăm chú xuống đám đông. Tôi tuột người xuống ghế, thu vai lại, cố gắng làm mình càng nhỏ bé càng tốt. Tôi thất bại thảm thương, chỉ sau đó một phút, mắt anh đã tìm thấy tôi. Anh nhìn tôi, mặt lạnh tanh, hoàn toàn bí hiểm. Tôi ngọ nguậy khó chịu, mắt bị hút vào Anh nhìn như luồng thôi miên, khiến mặt tôi cứ dần dần đỏ lừ lên. Giấc mơ ban sáng tái hiện bất ngờ, những vòng cơ bụng dưới nghiến xiết lại. Tôi hít vào thật sâu. Bỗng một nụ cười thoáng phớt qua môi anh, rồi biến mất. Anh khẽ nhắm mắt lại, và khi mở ra, vẻ mặt anh lại lạnh tanh. Sau một cái liếc nhanh về phía hiệu trưởng, anh nhìn thẳng, tập trung sự chú ý vào dòng chữ vvsuv treo trên lối ra vào. Anh không nhìn về phía tôi lần nào nữa. Hiệu trưởng vẫn đang nói đều đều, Christian vẫn như không nhìn tôi. Anh chỉ nhìn cố định về hướng đó.

Sao anh không nhìn tôi? Anh đổi ý rồi chăng? Một đợt sóng bất an cuộn lên. Có lẽ khi tôi đi khỏi vào đêm qua, với anh, thế cũng có nghĩa là chấm hết. Anh chán phải đợi tôi quyết định. Ôi không, chắc tôi nổ tung ra mất. Tôi nhớ email tối qua. Có lẽ anh ta bực vì tôi không thèm trả lời.

Bất ngờ, khán phòng dậy lên một tràng pháo tay khi Kavanagh tiến ra sân khấu. Thấy hiệu trưởng ngồi xuống, Kate hất mái tóc dài đẹp đẽ sau gáy, cô ấy chậm rãi, không nao núng trước hàng ngàn cặp mắt đang nhìn mình chẳm chằm, đặt bài diễn văn lên bục, mỉm cười, lướt nhìn cử tọa một lượt rồi mở đầu bài diễn văn rất lưu loát. Mấy cô gái ngồi bên tôi cười phá lên ngay cầu pha trò đầu tiên của Kate. Ôi, Katherine Kavanagh, cậu quả là diễn giả tuyệt vời. Tôi thật tự hào vè Kate, ý nghĩ lan man vè Christian bị tạm dẹp qua một bên. Dù đã nghe Kate đọc bài diễn văn rồi, giờ tôi vẫn chăm chú lẳng nghe. Cô ấy thu hút được cả phòng và lôi cuốn khán giả theo mình.

Chủ đề bài phát biểu là “Hậu tốt nghiệp, sẽ thế nào?” Ôi, quả thật, sẽ thế nào? Christian quan sát Kate, mày hơi nhướng lên – ngạc nhiên, tôi nghĩ vậy. Đúng thế, đó mới là Kate, người đáng ra phải đến phỏng vấn anh. Và đúng ra phải là Kate, người mà anh nên đưa ra lời đề nghị khiêm nhã ấy. Trai tài gái sắc. Tôi chỉ nên giống như hai cô bạn bên cạnh mình, ngưỡng mộ anh từ xa. Tôi biết Kate sẽ không có thời gian cho anh trong hôm nay. Cô ấy đã nói gì khi gọi cho anh vào một lúc khác? Rắc rối quá. Ý nghĩ về cuộc đụng độ giữa Kate và Christian khiến tôi khó chịu. Nói thật là tôi không biết mình sẽ cược tiền vào bên nào.

Kate kết thúc bài diễn văn bằng một cái vung tay, cử tọa tự động đứng lên vỗ tay tán thưởng và chúc mừng, lần chúc tụng đầy nồng nhiệt đầu tiên trong đời Kate. Tôi nhìn Kate, ra dấu chúc mừng, Kate cười toe lại với tôi. Làm tốt lắm, Kate. Cô ấy ngồi xuống, hiệu trưởng liền đứng lên và giới thiệu Christian… Ới trời ơi, Christian sẽ đọc diễn văn. Hiệu trưởng giới thiệu vắn tắt thành tích của Christian: CEO và sáng lập viên của một công ty đang ăn nên làm ra, một người đúng nghĩa tay trắng gây dựng cơ đồ.

“… và cũng là nhà tài trợ chính của trường chúng ta. Xin chào mừng ngài Christian Grey.”

Thầy hiệu trưởng bắt tay Christian và một tràng pháo tay xã giao vang lên. Tim tôi nhảy thon thót. Anh tiến đến bục diễn thuyết, nhìn khắp phòng. Trông anh thật tự tin trước đám đông, Kate cũng thế. Hai cô gái ngồi bên tôi chồm ra phía trước, đầy phấn khích. Có lẽ, tôi đoán hầu hết các cô gái trong khán phòng và cả một vài anh chàng nữa đều chồm đến phía trước để gần anh hơn một chút. Anh bắt đầu nói, giọng nhẹ nhàng, chừng mực và mê hồn.

“Tôi thật tự hào và cảm kích sự chào đón nồng nhiệt của quý đại diện trường wsu hôm nay. Đây là cơ hội hiếm có để tôi được chia sẻ về dự án to lớn của ngành khoa học môi trường ngay tại trường đại học này. Mục tiêu của chúng tôi là phát triển nông nghiệp dựa trên những phương pháp chính đáng và an toàn cho sinh thái ở các nước thế giới thứ ba; mục tiêu tối thượng là xóa bỏ đói nghèo trên hành tinh này. Hơn một tỷ người, chủ yếu ở Châu Phi hạ Sahara, Nam Á và Mỹ La-tinh, đang sống trong cảnh đói khát. Nạn khai thác nông nghiệp bừa bãi đang hoành hành ở những khu vực này và cầu trúc sinh thái cũng như xã hội phải gánh chịu hậu quả. Tôi đã biết thế nào là những cơn đói lả người. Đó là một kinh nghiệm rất đỗi riêng tư của chính tôi…”

Hàm tôi trễ xuống. Sao cơ? Christian từng bị bỏ đói. Trời đất ơi. Xem, chuyện đó lý giải được rất nhiều thứ. Tôi nhớ lại cuộc phỏng vấn, anh ấy thực muốn nuôi sống thế giới, rồi cố vắt óc ra mà nhớ xem Kate đã viết gì trong bài phỏng vấn. Được nhận nuôi năm bốn tuổi, hình như thế. Không thê tưởng tượng bác Grace bỏ đói con, như vậy chuyện phải xảy ra trước đó, khi anh chỉ mới là một cậu bé con. Tôi nuốt nước miếng, tim thắt lại với ý nghĩ một chú bé mới chập chững, mắt xám, đói lả. Ôỉ không. Cuộc đời anh từng ra sao trước khi nhà Grey nhận nuôi nấng và bao bọc?

Tôi ngộp trong một cơn phẫn nộ. Christian nghèo đói, bị lạm dụng, quái đản và bác ái – mặc dù chắc chắn anh không tự nhìn nhận mình theo cách đó và có lẽ sẽ chống đối lại mọi ý nghĩ cảm kích hay thương hại.

Một tràng pháo tay bùng lên, cả khán phòng đứng dậy. Tôi chỉ làm theo chứ tôi nghe chưa được đến một nửa bài diễn văn. Anh ấy đang vừa làm những điều tốt đẹp này, vừa điều hành một công ty khổng lồ và vừa theo đuổi tôi. Quả là quá sức. Tôi nhớ lại cuộc nói chuyện bị ngắt quãng khi anh biết tin gì đó ở Daríur… tất cả cùng xảy ra ở một nơi. Thực phẩm.

Anh mỉm cười lịch sự đáp lại tràng pháo tay nồng nhiệt – cả Kate cũng vỗ tay – rồi anh quay lại chỗ ngồi. Anh không hề liếc mắt về phía tôi, còn tôi đang cố gắng xử lý lần lượt những thông tin mới về anh.

Một vị phó hiệu trưởng đứng lên, bắt đầu đọc một danh sách dài ngoằng và chán ngắt tên các tân cử nhân. Hơn bốn trăm người nhận bằng và mất hơn một giờ đồng hồ sau tôi mới nghe đến tên mình. Tôi rẽ hai cô bạn đang say sưa nói chuyện, tiến lên sần khấu. Christian dõi theo tôi, ánh mắt ấm áp nhưng đầy xã giao.

EEI “Chúc mừng cô Steele.” Anh nói khi bắt tay tôi, lắc nhẹ. Tôi cảm thấy luồng điện từ da thịt anh lan sang mình. “Laptop của cô đang có vấn đề gì à?”

Tôi cau mặt nhận bằng từ tay anh.

“Không.”

“Vậy tức là cô phớt lờ các email của tôi.”

“Tôi chỉ thấy các cuộc sáp nhập và thâu tóm thôi.”

Anh nhìn tôi mỉa mai.

“Gặp sau.” Anh nói và tôi tiến lên, nhường chỗ cho người sau.

Tôi trở lại chỗ ngồi. Các email? Anh gửi email nào khác nữa? Anh nói gì thế nhỉ?

Buổi lễ kéo dài thêm khoảng một tiếng nữa. Một buổi lễ lê thê. Cuối cùng, hiệu trưởng dẫn đầu các thành viên hội đồng rời khỏi sân khấu trong tiếng vỗ tay cảm kích, Christian và Kate đi cuối hàng. Christian hoàn toàn không liếc vê phía tôi, mặc dầu tôi rất sẵn lòng đón nhận cái nhìn cùa anh. Nữ thần nội tại cảm thấy không hài lòng chút nào.

Khi tôi đứng lên và chờ mọi người bên ngoài lần lượt ra trước thì Kate gọi rối rít. Từ cánh gà, Kate ngóng về phía tôi.

“Christian muốn nói chuyện với cậu.” Cô ấy gào to lênHai cô gái đứng bên cạnh quay lại, há hốc miệng nhìn tôi.

“Anh ấy nhờ tớ ra gọi cậu.”

Ôi…

“Diễn văn hay lắm, Kate.”

“Thật chứ, hay thật chứ?” Cô ấy cười lớn. “Đi nào. Anh ấy sốt ruột đấy.” Kate đá mắt vào trong sân khấu còn tôi cười toe.

“Cậu làm sao biết được. Mà tớ không thể để ba tớ đợi thêm nữa.”

Tôi quay ra phía dượng và đưa bàn tay ra dấu năm phút. Ông gật đầu, ra dấu bảo không sao. Tôi chạy về phía Kate, men theo hành lang hậu trường sân khấu. Christian đang nói chuyện với thầy hiệu trưởng và hai giáo sư. Anh ngẩng lên khi thấy tôi.

“Xin lỗi các ngài.” Tôi nghe thấy tiếng nói khẽ khàng của anh. Rồi anh tiến thẳng đến chỗ tôi, mỉm cười với Kate.

“Cảm ơn cô.” Anh nói và trước khi Kate kịp đáp gì, anh vụt nắm lấy khuỷu tay tôi, lôi thẳng vào một phòng trông giống như phòng để đồ của nam. Anh nhìn quanh xem phòng có người không rồi chốt cửa lại.

Trời đất ơi, anh đang tính gì trong đâu thế? Tôi nhìn lên anh khi anh vừa quay người lại.

“Sao không trả lời email tôi? Hoặc phải nhắn tin chứ?” Anh trừng trừng giận dữ. Tôi bối rối.

“Hôm nay em chưa mở máy, cũng chưa kiểm tra điện thoại.” Khỉ thật, anh ấy đã gọi à? Tôi cố làm anh xao nhãng, biện pháp luôn hiệu quả với Kate. “Diễn văn hôm nay rất hay.”

“Cảm ơn.”

“Giải thích chuyện thức ăn với em đi.”

Anh luồn tay vào tóc, bối rối.

“Anastasia, tôi không muốn nói chuyện đó lúc này.” Anh nhắm mắt lại, mặt nhợt nhạt. “Tôi lo cho em quá.”

“Lo lắng? Chuyện gì ạ?”

“Vì em đi về nhà trên cái bẫy chết người mà em gọi là xe ấy.”

“Gì cơ? Đấy không phải là bẫy chết người. Nó tốt mà. José vẫn thường bảo trì xe cho em.”

“Ịosé, tay nhiếp ảnh?” Christian nheo mắt, mặt đanh lại. Thôi chết rồi.

“Vâng, chiếc Beetle vốn là của mẹ cậu ấy.”

“Phải, và có thể từng thuộc về mẹ của mẹ, rồi mẹ của mẹ của mẹ cậu ấy nữa, nhưng nó không an toàn.”

“Em đã lái hơn ba năm rồi. Xin lỗi đã làm anh lo lẳng. Sao không gọi điện cho em?” Chậc, anh ấy rõ là phản ứng thái quá.

Christian thở một hơi thật sâu.

“Anastasia, tôi cần câu trả lời của em. Sự chờ đợi này làm tôi phát điên.”

“Christian, em… khoan đã, dượng Ray đang chờ em một mình ở ngoài kia.”

“Ngày mai. Tôi muốn có câu trả lời trong ngày mai.” “Được. Ngày mai gặp anh sau nhé.”

Anh bước lui, nhìn tôi dịu lại, vai buông xuống thả lỏng hơn.

“Hai cha con sẽ đi uống gì chứ?”

“Em chưa biết dượng Ray định thế nào.”

“Cha dượng em à? Anh muốn gặp ông.”

Ôi không phải chứ… vì sao?

“Có lẽ không phải ý hay đâu.”

Christian mở cửa, môi mím lại.

“Em xấu hổ vì tôi à?”

“Không.” Đến lượt tôi kích động. “Biết giới thiệu anh với ba thê nào? “Đây là người đàn ông đầu tiên trong đời con và bây giờ anh ấy muốn chúng con bắt đầu mối quan hệ ông chủ và nô tỳ? Anh đâu có mang giày chạy đâu.”

Christian nhìn tôi chằm chằm, môi nhếch lên một nụ cười. Và thay vì tôi mới là người phải cáu, mặt anh bỗng dưng lại lộ vẻ bất mãn, đôi môi nhếch ra thành một nụ cười hoài nghi.

“Nếu chỉ vậy, nói em biết, tôi chạy rất nhanh. Chỉ cần nói với ba, tôi là bạn em, Anastasia. ”

Anh mở cửa, tôi bước ra. Đầu óc chao đảo. Thầy hiệu trưởng, ba phó hiệu trưởng, bốn vị giáo sư và Kate đều dõi theo khi tôi bước ngang qua. Khỉ thật. Để Christian lại sau, tôi chạy đi tìm dượng Ray đã.

Chỉ cần nói với cha, tôi là bạn em.

Bạn tình, Tiềm Thức cáu kỉnh. Biết rồi, biết rồi. Tôi lẳc đầu tránh xa cái ý nghĩ miệt thị đó. Biết giới thiệu anh với dượng Ray thế nào? Khán phòng vẫn còn khoảng một nửa số người ban nãy và dượng Ray vẫn đứng ở chỗ cũ. Thấy tôi, dượng vẫy tay và tìm đường tiến đến.

“Annie. Chúc mừng con.” Dượng ôm lấy tôi.

“Ba muốn ra ngoài và uống gì trong lều chiêu đãi không?”

“Được chứ. Ngày của con mà. Con dẫn đường đi.”

“Nếu ba không thích thì thôi, không sao mà.” Làm ơn nói không đi ba…

“Annie, chỉ hai ba con mình thôi, ngồi khoảng nửa tiếng huyên thuyên đủ chuyện trên đời. Ba cũng muốn uống gì đó.”

Tôi khoác tay ông rồi chúng tôi hòa vào đám đông trong một buổi trưa ấm áp. Chúng tôi đi ngang qua một hàng mấy tay nhiếp ảnh chuyên nghiệp.

“Ồ, ba sực nhớ.” Dượng rút máy ảnh trong túi ra. “Chụp một tấm để vào album nào, Annie.” Tôi nhìn dượng khi dượng chụp tôi.

“Tớ có thể bỏ áo ra và nhấc mũ lên không? Tớ thấy mình như một đứa thộn.”

Cậu mới như đứa thộn ây… Tiềm Thức hất cái mặt xấc xược. Này, thế cậu sẽ giới thiệu với dượng Ray cái tay từng giao cấu với cậu thật đấy à? Cô ả nhìn tôi qua gọng kính hình đôi cánh. Cha sẽ tự hào lấm đây. Chúa ơi, thỉnh thoảng mình ghét cô ả.

Lều chiêu đãi rộng mênh mông mà vẫn đông kín người- sinh viên, phụ huynh, giáo sư và khách mời, tất cả đều chuyện trò rôm rả. Ba lấy cho tôi một ly sâm-panh hay một loại rượu rẻ tiền nào đấy có ga, tôi đoán thế. Rượu không

nồng và có vị ngọt. Ý nghĩ của tôi lại hướng về Christian… cha sẽ không thích chuyện này đâu.

“Ana.”

Tôi quay phắt lại. Ethan Kavanagh tóm ngay lấy tôi. Anh xoay tôi vòng vòng mà không làm đổ một giọt rượu nào – thật ngoạn mục.

“Chúc mừng em.” Anh nhìn tôi, đôi mắt xanh lấp lánh.

Thật ngạc nhiên. Mái tóc vàng chưa gội của anh rối tinh và thật quyến rũ. Anh cũng đẹp như Kate vậy. Cả gia đình này giống nhau đến kinh ngạc.

“Chà, Ethanl Gặp anh em vui quá. Ba ơi, đây là anh Ethan, anh của Kate. Anh Ethan, đây là ba em, Ray Steele.” Hai người đàn ông bắt tay nhau, dượng nhìn anh Kavanagh trìu mến.

“Anh từ Châu Âu về bao giờ thế?” Tôi hỏi.

“Đã về một tuần rồi nhưng anh muốn làm cô em gái bất ngờ.” Anh nói vẻ bí mật.

“Đáng yêu quá.” Tôi cười toe toét.
—————–

Thuộc truyện: 50 sắc thái (Fifty Shades) – Tập 1 – Xám

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply