Chiếc mặt nạ da người – Chương 10: Bí mật khu phía Nam

Truyện VOZ: Chiếc mặt nạ da người – Chương 10: Bí mật khu phía Nam

Hắn im lặng, với tay cầm cốc cafe hớp từng ngụm nhỏ mà thưởng thức hết vị đắng bao quan cuốn lưỡi và cổ họng. Vừa đặt ly xuống bàn, Phương liền nhoài người tới cướp ly cafe của hắn rồi hút cái “roẹt”.

– Á… đắng quá!!! – Cô bé nhăn mặt cau mặt.

– … – Hắn im lặng quan sát cô bé.

– Định xem cái anh có ngon không, ai dè nước gì đâu đắng nghét à.

– …

– Nè, sao anh không nói gì.

– Tự nhiên giành nước của anh uống rồi giờ la.

– Em thích.

– Thật là…

– Anh cho em mượn cái điện thoại chút.

– Làm gì?

– Thì cho mượn đi.

– Không có.

– Anh nói láo.

– Thật.

– Không tin.

– Kệ em.

– Anh có đưa điện thoại em mượn không? – Phương vờ nghiêm nét mặt.

– Có đâu mà đưa. – Hắn lại chơi trò cù nhây.

– Chứ cái gì cộm cộm trong túi kia. – Vừa nói Phương vừa đá mắt sang cái túi phải của hắn.
– Cái đó của người khác, người đó nhờ anh giữ giùm. – Hắn nhanh chóng bịa một lý do.

– Xí, không cho thì thôi, bày đặt đủ trò. – Cô nàng tỏ ý không hài lòng.

Ting ting ting…

“As long as you love me, we could be starving, we could be homeless, we coule be broke…”

– Í, ba em gọi.

Nhìn màn hình điện thoại, Phương reo lên.

– Alo, con nghe là ba.

– Vâng.

– Dạ vâng.

– Dạ.

– Vâng, chào ba.

Nghe điện thoại xong, cô nàng lại xị mặt xuống:

– Giờ em phải về.

– Ờ.

– Bye anh nha.

– Ờ, bye.

Chờ bóng Phương khuất xa dần hắn cũng đứng dậy trả tiền rồi bước ra khỏi quán.

Hắn vừa ra khỏi cổng đi được một đoạn thì Huy, Khánh từ bên kia đường cũng kịp thời băng qua. Khánh chạy tới quàng vai hắn nheo nheo mắt cười cười bí hiểm:

– Ê, mày nói gì với ẻm thế?

– Nói chuyện. – Hắn hờ hững.

Huy cũng chẳng tha cho hắn:

– Nhưng mà chuyện gì chứ?

Mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, hắn đáp:

– Thì ba cái chuyện linh ta linh tinh thôi, chứ có gì đâu.

– Sợ anh em cướp sao giấu kín vậy? – Khánh lại chen vô.

Hắn thản nhiên:

– Phương là người có học hành đàng hoàng, hiền lành. Tụi mình và cô ấy quá khác nhau thế nên để tốt cho cả hai thì mình không nên nhảy vào cuộc đời cô ấy làm gì.

Huy nghe vậy thì cái đầu cậu gật gật nhưng rồi lại lắc lắc bảo:

– Mày nói thì cũng đúng nhưng có vẻ mày quan trọng hóa vấn đề rồi đấy Phong à.

– Thôi bỏ đi, sau này có gặp lại thì tính sau, giờ về phòng tao mày làm tiếp ván cờ mà lúc chiều dở dang chứ? – Khánh gạt vấn đề bọn hắn đang tranh luận sang một bên rồi nhanh chóng gợi mở chương trình tiếp theo nhằm lấy lại không khí lúc đầu.

Chẳng ngần ngại hắn gật đầu ngay:

– Ờ, hay đấy.

Nhắc đến cờ thì hắn lại thấy hứng thú hẳn lên, đặc biệt là cờ tướng. Lâu nay, nhiều lúc rảnh rỗi, bọn hắn lại lôi bộ cờ ra mà giải trí. Vừa hay nó là thứ rèn luyện một phần tính cách nóng nảy, là công cụ để kích thích bộ não làm việc từ đó đầu óc hắn linh hoạt hơn, hay nhờ nó mà cách tiếp cận, phân tích vấn đề nào đó của hắn sâu sắc, thấu đáo hơn trước rất nhiều.

Đêm đó hơn hai giờ sáng, ba bọn hắn mới đi ngủ sau khi đấu xoay vòng với nhau suốt mấy giờ đồng hồ với những trận đấu kịch tính mà những thế trận do các con cờ tạo ra một cách dằn co quyết liệt.

Sáng hôm sau, bọn hắn đang giấc ngủ mê man thì bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại mà hắn cài riêng khi Vũ chó đốm gọi tới:

“Bùm bùm bùm bùm…”

– Alo, em nghe anh.

– Mấy giờ anh.

– Vâng.

– Vâng.

– Vâng, chào anh.

Tiếng chuông vừa rồi cũng trực tiếp “nã đạn” làm khối băng giấc ngủ của hai thằng bạn hắn vỡ vụng rơi lác đác từng mảnh rồi nhanh chóng bốc hơi tan vào khoảng không ngày mới, nơi mà những tia nắng mặt trời đang chiếu tới phủ khắp các mái nhà, lấp dần các con hẻm. Khánh làu bàu tỏ ý khó chịu:

– Mới sáng em nào gọi mà ầm ĩ vậy.

– Em cái đầu mày, nghe tiếng “bùm bùm…” thì mày biết ai rồi chứ hỏi gì nữa. – Hắn đáp.

– Sáng sớm anh Vũ gọi có chuyện gì vậy Phong? – Huy ngáp một cái rõ to, mắt vẫn nhắm vẻ ngái ngủ rầm rì hỏi hắn.

– Ảnh bảo ba tụi mình trưa lên phòng ảnh. Hình như lại có nhiệm vụ muốn giao cho tụi mình làm.

– Mấy lần trước có gì ảnh quăng cái nhiệm vụ đấy rồi mình đi giải quyết, sao hôm nay lại gọi lên phòng nhể? – Huy đã tỉnh ngủ, nét mặt nó lộ rõ vẻ thắc mắc.

– Chắc có nhiệm vụ quan trọng rồi đây. – Khánh đăm chiêu.

Thoáng thấy nét lo âu gợn nhẹ phản phất trên gương mặt hai đứa nên hắn vội bảo:

– Tới trưa thì biết ngồi đây đoán già đoán non làm gì.

Huy ngồi dậy vươn vai vặn mình các khớp liền “rắc rắc”, nó xoa xoa bụng mặt ỉu xìu:

– Ừ, thôi dậy đi kiếm cái gì ăn đi. Da bụng tao gần dính da lưng rồi đây này.

Nghe Huy đề xuất như vậy Khánh gật đầu phụ họa theo:

– Tao cũng vậy, chơi cờ cả đêm giờ bụng tao cũng rỗng tếch rồi nè.

Nếu chỉ tính trong khu vực phía Nam do Vũ chó đốm quản lý thì vai vế trong băng của ba bọn hắn là không hề nhỏ mặc dù thời gian gia nhập băng chưa tính là dài. Trong khoảng thời gian đó, tụi hắn có nhiều đóng góp đáng tự hào cho băng X-W khi thanh trừng nhiều tay anh chị có máu mặt, thực hiện tốt các công việc làm ăn mà Vũ chó đốm giao nên uy thế của tụi hắn thì có lẽ chỉ kém gã mà thôi. Giả sử tính theo cấp bậc ở khu phía Nam, Vũ chó đốm đứng nhất thì vị trí tiếp theo chắc chắn thuộc về ba người bọn hắn cùng hai tên đàn em theo Vũ chó đốm bấy lâu là Phú và Hiệp, những tên còn lại thì xếp hàng ba, hay thậm chỉ là hàng bốn hàng năm.

Đến mười hai giờ trưa, khi mà ông mặt trời gần như đứng trên đỉnh đầu của những kẻ ngoài vòng pháp luật ở hẻm 298 này, thì cũng lúc đó bọn hắn có mặt ở phòng Vũ chó đốm. Lát sau, gã từ căn phòng kín – phía sau bức tường phòng bọn hắn đang đứng, tay cầm một tờ giấy khổ A3 bước ra. Gã ngồi phịch xuống ghế, quăng tờ giấy lên bàn, rút ra một điếu thuốc rồi châm lửa rít một hơi dài, sau đó không quên nén luồng khói phun ra từ cổ họng và cả cái lỗ mũi mọc lông dày kín.

– Đây là bản đồ toàn bộ khu phía Nam, xem đi. – Vũ chó đốm cất giọng ồm ồm.

– Vâng. – Chẳng hiểu ý là gì nhưng nghe gã bảo vậy bọn hắn cũng bước tới bàn lấy cái “bí mật” rồi chụm đầu lại xem.

Nhìn sơ qua một lượt hắn cũng có thế mường tượng ra được bảy tám phần hình ảnh thực hiện lên trên bản đồ. Nhưng bên cạnh đó còn nhiều nơi mà hắn chưa hề biết tới, chẳng hạn những chỗ đánh dấu chéo xanh tạo thành hình vòng cung hay đặc biệt hơn là dấu chấm đỏ khá lớn nằm chếch về hướng hai giờ.

– Sao anh lại đưa cho bọn em xem? – Huy trưng cái mặt đầy vẻ thắc mắc hỏi gã.

– Sắp tới tao có chuyện phải đi một thời gian, tạm thời tao sẽ giao quyền quản lý cho chúng mày. – Gã gõ gõ ngón tay cho tàn thuốc rơi hết xuống sàn bảo.

– Sao anh không giao quyền cho Ph… – Khánh lên tiếng.

Hiểu ý nên gã ngắt lời Khánh:

– Hai đứa nó cũng đi cùng tao.

Đôi lông mày nhíu lại, mắt vẫn nhìn vào tấm bản đồ, hắn buộc miệng:

– Có một số chỗ em không hiểu.

– Chỗ nào?

– Dấu chéo màu xanh là gì vậy anh?

– Các chốt gác bí mật của hẻm 298.

– Vậy còn…

Và dường như cũng đoán được suy nghĩ của hắn, gã ngắt lời hắn:

– Chấm đỏ?

– Vâng.

– Kho hàng.

– Hàng?

– Ừ, ma túy.

Hắn giải thích thêm:

– Xưởng bên khu trung tâm sản xuất ra sẽ phân phối một phần cho khu phía Bắc và phía Nam đem cất giấu ở nơi có chấm màu đỏ ấy rồi từ đó chuyển đi các nơi khác tiêu thụ.

– Vâng.

– Quản lý thì ba đứa bọn mày cùng nhau làm nhưng mọi quyết định cuối cùng thì là của thằng Phong nhớ chưa. – Gã lại căn dặn.

– Vâng.

– À, bọn cớm đánh hơi được khá nhiều rồi đấy, nhớ cẩn thận.

– Vâng, anh yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu. – Nhận thấy niềm tin của Vũ chó đốm đặt lên vai ba bọn hắn nên Huy nó liền nhanh nhảu.

– Ừ, chỉ nhiêu đó thôi, bọn mày ra ngoài đi. – rồi gã đánh mắt ra phía cửa bảo.

Chân vừa mới nhúc nhích thì hắn bị gã gọi giật lại:

– Phong, mày nhớ hết chưa?

– Rồi anh.

– Ừ, thôi đi đi.

Trong lúc quay người bước ra khỏi phòng thì hắn vô tình thấy cái nhìn của Vũ chó đốm dành cho hắn hơi khang khác tuy rằng chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn ngủi.

*********

Sau khi Vũ chó đốm đi thì mọi công việc quản lý, làm ăn đều nằm tất cả trong tay bọn hắn. Điều này khiến hắn nửa mừng nửa lo.

Mấy ngày trước, hắn cùng Huy, Khánh đã bí mật tới những chỗ đánh dấu chéo và chấm đỏ xem xét tình hình. Đầu tiên là những dấu chéo, chốt gác của khu, đó là những nơi tưởng như xa lạ mà thân thuộc, những căn nhà nằm đầu những con hẻm trọng yếu được ngụy trang hoàn hảo. Mỗi chốt gác đều có ít nhất ba người trông coi cùng với một chiếc CCTV gắn ở vị trí kín đáo, có tổng cộng bảy chốt gác tất cả. Khi bên nào có dấu hiệu bất thường hoặc xảy ra sự cố thì những tên làm nhiệm vụ sẽ báo qua bộ đàm hoặc điện thoại cho Vũ chó đốm hoặc là Linh điên nếu là trước kia.

Điểm khảo sát trong ngày tiếp theo là chấm đỏ, một nơi giấu hàng. Đến nơi hắn cứ tưởng mình lầm khi những gì hiện diện trước mắt bây giờ không giống như những thứ diễn ra trong trí óc mà hắn đã mường tượng trước đó. Nhưng vội nhớ lại vị trí trong bản đồ thì hắn dám chắc khẳng định chính là chỗ này, một ga-ra ô tô nhỏ nằm trong hẻm. Hắn cho xe chạy thẳng vô ga-ra. Ngay lập tức, một gã dáng vẻ bình thường vận đồng phục công nhân chạy lại. Không để tên kia kịp hỏi gì, hắn liền bảo:

– 0993546879, anh Vũ bảo tôi đến.

– Ok, chờ chút. – Gã hơi bất ngờ nhưng cũng chỉ một thoáng thôi.

Rồi gã lấy điện thoại gọi nhanh cho một người. Sau vài câu qua lại, gã tắt máy quay lại nhìn hắn:

– Theo tôi.

Đi được một đoạn vào trong thì gã lại giao bọn hắn cho một tên khác.

Gã này dẫn bọn hắn đi xuyên qua ga-ra vào sâu bên trong. Trước căn phòng chứa hàng có lắp hai chiếc CCTV, bên trong cũng có thêm hai cái nữa. Cửa căn phòng này sử dụng hai lớp bảo mật. Lớp thứ nhất là khóa vân tay. Lớp thứ hai là khóa mật mã. Hàng được cất giấu cẩn thận trong một két sắt, bên trong chứa hồng phiến, bạch phiến, thuốc lắc, các dạng ma túy tổng hợp… được phân rõ ràng về chủng loại và chất lượng. Làm nhiệm vụ trông coi hàng này bao gồm năm người. Ngoài ba tên thủ sẵn trong ga-ra thì còn có một tên giám sát CCTV cùng một gã sửa xe đối diện với vai trò như là “con chim lợn”.

Theo như lịch làm việc thì ngày mốt, bên hắn sẽ có một chuyến hàng cần phải giao gấp cho gã Ba Râu. Nhưng ngoặt nỗi có thông tin mật báo về là bọn cớm đã đánh hơi thấy cuộc giao dịch. Do vậy hắn thì định liên lạc với bên kia để hủy vụ làm ăn lần này. Tuy nhiên khi hắn đề cập đến vấn đề đó thì bên Ba râu lại bảo vụ làm ăn của gã lần trước đã bị thiệt hại nặng nề, mất uy tín với nhiều khách, nay vừa hay tìm được “mối sộp” và đã trót giao kèo với bên đó, mà cuộc làm ăn lần này mang tính chất sống còn, nên gã không thể không làm.

Chính vì thế gã Ba râu muốn hai bên cùng nghĩ và bàn bạc cách để sao cho cuộc giao dịch diễn ra bình thường mà vẫn đảm bảo tính an toàn. Được biết, gã Ba Râu này là khách hàng lớn nhất của khu phía Nam từ trước đến giờ nên nếu mất đi kẻ dẫn đường tiêu thụ như gã sẽ tổn thất không nhỏ cho doanh thu của khu.

Nghĩ đi nghĩ lại thì hắn quyết định nhấc máy gọi cho Vũ chó đốm để hỏi ý kiến. Sau khi nghe hắn trình bày sự việc thì gã thản nhiên bảo rằng đó là đối tác quan trọng, đã làm ăn lâu năm với khu phía Nam, nay gặp khó khăn thì mình không thể làm ngơ được, nói rồi gã bảo hắn tự tìm cách giao hàng vì hiện giờ gã đang bận việc gì đó. Nghe điện xong hắn tỏ ra chán nản vô cùng. Hắn cứ tưởng sẽ nghe cao kiến của gã hoặc giả như là lời khuyên hủy vụ giao dịch, đằng này nghe cũng hóa thành không nghe. Và tất nhiên vụ giao dịch lần này vẫn được tiến hành với “kế sách” do hắn sẽ vạch ra nhằm đảm bảo phi vụ được trót lọt.

Trải qua một đêm vắt óc suy nghĩ thì hắn cuối cùng cũng hoàn thành tất cả các bước kế hoạch của mình sau khi nghiên cứu kĩ lưỡng khu vực dự kiến giao hàng. Sau khi gởi nội dung kế hoạch sang bên Ba Râu không bao lâu thì gã đồng ý ngay.

Nói qua một chút về phương thức liên lạc của khu phía Nam trong làm ăn.

Trước kia, X-W đã cho người lập ra một website, hiện nay website này đã phát triển khá lớn mạnh và nổi lên như là một trong những diễn đàn có lượng người truy cập cao. Trong website này có rất nhiều mục dành cho nhiều loại người với những quan tâm khác nhau thuộc nhiều lĩnh vực đời sống. Có một điểm đặc biệt là diễn đàn này có thiết kế một mục riêng dành cho thành viên có tài khoản vip. Nếu là thành viên thường thì không thấy được mục này vì mục này bị ẩn đi.

Trong mục này lại có những mục con và trong những mục con này lại có một mục bị ẩn. Và trong số những thành viên vip này sẽ được phân làm hai cấp bậc riêng, vip thường và vip đặc biệt. Những người có tài khoản vip đặc biệt thì tất cả đều là đối tác làm ăn quan trọng với X-W. Tại đây khi muốn mua bán “hàng hóa” gì thì họ sẽ inbox lẫn nhau.

Website này có thiết kế chương trình tự hủy. Thế nên sau một khoản thời gian được lập trình sẵn thì mọi tin nhắn trước đó sẽ bị xóa hoàn toàn không lưu lại chút dấu vết. Chưa kể diễn đàn này còn thiết kế ba bức tường lửa tăng dần cấp độ. Lớp thứ nhất là trước khi truy cập vào trang web, lớp cơ bản. Lớp thứ hai là đã truy cập nhưng là tài khoản vip thường, lớp kiểm duyệt nâng cao. Và lớp cuối cùng là quét phân tích đối tượng trước khi truy cập vào tài khoản vip đặc biệt, lớp bảo mật cao nhất.

Bên cạnh đó website còn quản lý IP truy cập, khắc phục ngăn chặn tấn công DDOS (Disreibuted Denial of Service) bằng Accesslog & IP Address Deny và cả chương trình đặc biệt của Self-Teach.

Kế hoạch chi tiết thì đã có nhưng có thực hiện tốt hay không còn phụ thuộc vào hai bên và sự may mắn khi cần.

Đêm đó đúng giờ G, hắn phát tín hiệu với bên Ba Râu bắt đầu hành động.

Phố xá lúc này tĩnh lặng hơn thấy rõ, cảnh xe cộ bon chen thường thấy chẳng còn nữa. Những cửa hàng, trung tâm mua sắm mới hơn canh giờ trước thôi nhộn nhịp, huyên náo vô cùng giờ đóng cửa im lìm, không một tiếng động dù rằng vẫn còn đó những biển hiệu nhấp nha nhấp nháy nhiều màu sắc đẹp mắt. Đi đường trong những lúc như này mới cảm thấy đường rộng thênh thang, một điều xa xỉ của đời sống ban ngày.

Hắn mở cửa sổ, nghiêng đầu ra ngoài. Từng đợt gió lạnh tạt qua, chà sát từng miếng da thớ thịt trên khuôn mặt hắn. Hắn cảm thấy những làn hơi lành lạnh bắt đầu lan tỏa dần trên toàn cơ thể nhưng vô tình nó khiến đầu óc hắn tỉnh táo hơn.

Về phía Ba râu, vì gã đã đánh cược tất cả vào vụ này nên mọi hành động từ đầu gã tỏ ra cực kỳ thận trọng. Đêm đó trước khi cho mấy tay chân của mình đi giao dịch, gã đã tịch thu tất cả điện thoại của những tên biết được kế hoạch lần này. Xong rồi gã đưa chiếc điện thoại khác cho một trong số những tên tham gia thực hiện giao dịch để tiện liên lạc chỉ đạo hành động. Những thông tin quan trọng của vụ làm ăn gã đều cố gắng giữ kín tối đa tuy nhiên…

Không lâu sau khi mấy gã mà Ba Râu cử đi giao dịch lần này xuất phát thì một cái đuôi lạ từ đâu xuất hiện lặng lẽ bám theo.

Như chẳng hề hay biết, xe của Ba râu cứ thế chạy đều đều qua cầu Cửu Vạn, rồi rẽ vào Phú Khánh, xong tiếp tục di chuyển đến Vĩnh Hòa trước khi dừng lại ở bãi cỏ lau phía tây gần khu công nghiệp Long Thành, nơi mà bên hắn bí mật đợi sẵn từ sẫm tối đến giờ.

Khi hai bên đã nhận ra nhau bằng tín hiệu riêng, hắn liền ra lệnh cho xe bên mình chạy tới để thực hiện cuộc giao dịch. Tuy nhiên, khi hai bên vừa mới mở va-li ra thì một họng súng đen ngòm đã bất ngờ chỉa thẳng vào gáy của một tên đàn em Ba râu đang xách va-li chuẩn bị giao dịch:

– Đứng im, cảnh sát đây!!! Tất cả đã bị bắt. – Tiếng nói phát ra từ một gã thuộc hạ của Ba Râu.

Ngay lúc đó, từ bốn phương tám hướng mọc ra lố nhố cảnh sát mặc cảnh phục và cả thường phục, nhiều khẩu súng lục đen xì khác lập tức nhắm vào những tên đang bị vây ở giữa.

– Cảnh sát đã bao vây nơi này, tất cả các ngươi đã bị bắt, giờ hai tay lên!!! – Đâu đó xung quanh lên vang lên tiếng loa ồm ồm.

Tức khắc, một đội cảnh sát mặt cảnh phục lao tới lôi còng số tám ra khóa tất cả những tên tham gia phi vụ lần này. Những hành động nhanh gọn lẹ đến mức cả người của hắn cũng như của Ba râu đều không kịp phản ứng gì cả.

——————-

Thuộc truyện: Bẫy sói – Chiếc mặt nạ da người – by Itto Aptx (Vũ Quang)

1 người thích truyện này

Leave a Reply