Bí mật kinh hoàng trong quán net – Chương 2

AOTHUNUNISEX.NET

Truyện ma có thật: Bí mật kinh hoàng trong quán net – Chương 2

Ghê quá ba ơi

Bà mẹ xoay qua hỏi:

hai bố con nói gì thế?

Ông bố phân trần:

Bà ơi, cái lỗ ngoài cửa tui đục hồi sáng có con mắt ai đang nhìn vào, tia mắt dữ dằn, đỏ ngầu như muốn giết cả nhà mình…

Nói đến đây ông nghẹn lại không kể nữa, thằng Tuân chỉ biết gật gật cái đầu đồng ý với bố. Bà mẹ không nói không rằng xách cây cuốc chạy ra cửa mở chốt thì chẳng thấy ai cả, trước cửa in hằn 2 dấu chân, mà nói là dấu chân cũng không phải, phải nói là 2 cái đầu gối bị lún xuống đất. 3 người nhìn nhau giây lát, bà mẹ lên tiếng:

Chắc là có đứa thổ tả nào quậy nhà mình rồi, mai ông thức với tui săn tụi nó, chứ ma quỷ gì mà có dấu chân, dấu đầu gối quỳ? không lẽ nó quỳ gối xin tạ tội với mình à?

Ông bố chắc nịch:

Bà nói vậy chứ cặp mắt đỏ ngầu đó là ở đâu ra? không lẽ trong làng này có người có cặp mắt quỷ mà tui không biết sao?

Bà vợ cười khẩy:

Chắc là nó say rượu rồi phá làng phá xóm hù dọa, thằng nào say rượu mà mắt không đỏ? cái ông này mê tín từ hồi nào vậy?

Đuối lý nên ông cùng thằng Tuân im lặng bước vào nhà, dẫu sao ông cũng tin rằng đó không phải là đôi mắt của người sống trong làng, nó dữ dội, căm thù, giống như hàm chứa 1 lời nguyền độc ác nào đó, dường như nó đang theo dõi tất cả những người trong nhà.

Tối hôm sau đúng như dự đoán, đồng hồ vừa điểm 12 giờ khuya là lại có tiếng gõ cửa, không biết kẻ lạ mặt canh theo cái đồng hồ đối diện với cánh cửa để gõ hay là đồng hồ của ông chính xác đến từng giây với cõi âm.3 người lẳng lặng đi ra cửa, bà vợ không nói không rằng cầm cái căm xe đạp thọc thật mạnh vào cái lỗ rồi rút về và rút chốt mở cửa ngay tức khắc, ngoài trời tối om chỉ có ánh sáng mờ mờ từ trong nhà dội ra, hai dấu đầu gối hiện rõ mồn một trên nền đất lún, bà vợ vò đầu bứt tóc suy nghĩ cũng không thể hiểu ai mà nhanh như vậy? bà nhìn lại cây căm xe đạp thì bất thình lình bà quăng ngay xuống đất, vì ở đầu kia của cây căm có 1 vệt máu đỏ ngầu.

3 người vội chạy vào nhà, đóng cửa lại, ông chồng thét lớn:

Bà thấy gì không? máu đó. nếu nó là người thì nó không thể nào chạy nhanh như vậy, lại không thể nào bị đâm trúng mắt mà không có một tiếng rú.

aothununisex.net

Bà vợ cũng cho rằng chồng mình không sai, bà im lặng cài chốt thật chặt, lại chặn thêm cái bàn ăn ra cửa để cho thêm phần chắc chắn. đêm hôm đó cả 3 người không ngủ được, ông bố định gọi điện cho con cả là thằng Thành, đang làm ăn trên thành phố về quê để giúp 1 tay nhưng bà mẹ can:

Để nó yên tâm làm ăn đi ông, nó mà về đây thì có giúp được gì đâu.

Ngày hôm sau, Tuân quyết định kể chuyện này cho Quán, Quán là bạn thân của Tuân trong làng, Tuân định nhờ Quán giúp 1 tay vì Quán lớn hơn Tuân 2 tuổi, lại khá to con khỏe mạnh nên có thêm Quán giúp Tuân sẽ yên tâm hơn. Quán nghe xong câu chuyện thì cảm thấy rờn rợn nhưng rất tò mò, anh rất thích khám phá những chuyện kỳ quái như thế nên đồng ý ngay. Tuân hẹn Quán tối 11h30 đến nhà Tuân để chuẩn bị vì có thể tối nay con quái vật đó sẽ đến tiếp mà lần này nó sẽ đối xử với gia đình Tuân như thế nào vì hôm qua mẹ anh đã chọc trúng vào đôi mắt điên dại của nó. Quán về nhà lòng lâng lâng một cảm giác khó tả sau khi nghe chuyện của Tuân, anh cảm thấy hào hứng khi chỉ còn hơn 10 tiếng đồng hồ nữa anh sẽ được tham gia vào cuộc phiêu lưu kỳ dị mà đối thủ có thể là người, là 1 con quái vật, hay là 1 âm hồn.

Đúng 11 giờ, Quán nai nịt gọn gàng, cầm theo cây côn nhị khúc mà anh đã từng xem ngôi sao họ Lý biểu diễn 1 chọi 10, cầm nó trong tay thì quán rất tự tin, nhìn phong cách của Quán thì người ta tưởng như Quán chỉ bó tay khi gặp khủng long hay quái vật khổng lồ mà cây côn không thể gây thương tích nổi. Bổng mẹ Quán từ trong nhà trong bước ra uống nước, thấy Quán cầm khúc côn bà hỏi ngay:” giờ này còn đi đâu vậy con, đi đánh nhau phải không? trời ơi con ơi là con….” Quán trời không sợ đất không sợ nhưng rất sợ mẹ, hay đúng hơn là thương mẹ, mẹ Quán một mình nuôi Quán từ nhỏ đến lớn, tình cảm 2 mẹ con rất tốt, Quán lại rất nghe lời mẹ, mẹ Quán một mực cho rằng anh đi đánh nhau nên không kể gì lời phân trần mang tính huyền bí của Quán, cuối cùng bà kết luận 1 câu:

con mà đi ra khỏi nhà thì sau này mẹ từ con luôn.

Quán bỏ côn xuống đất, đi vào trong nhà thay đồ, anh dự định ngày mai đến gặp Tuân xin lỗi, miệng lẩm bẩm :”xui xẻo thật”.Sáng hôm sau, Quán dậy thật sớm chạy qua nhà Tuân gõ cửa, không thấy ai trả lời ,chỉ thấy trước cửa có 2 dấu đầu gối. Quán gõ cửa 1 hồi lâu không thấy động tĩnh nên đưa mắt nhỉn vào cái lỗ trên cửa mà hôm qua Tuân vừa kể, Quán vừa đưa mắt vào thì giật mình kinh hãi, bên trong nhà không thấy ai mà chỉ thấy vết máu khắp nhà, như là bị trây chét.

Quán định đạp cửa đễ xông vào phòng ngủ xem Tuân có làm sao không nhưng anh sợ bị vu oan tội giết người nên chạy ra công an xã báo tin, khi công an đến nơi thì 1 cảnh tượng hãi hùng diễn ra: ba mẹ thằng Tuân nằm chết kế bên nhau, mắt mở trừng trừng như vừa gặp phải chuyện gì ghê gớm lắm, xác thằng Tuân thì giống như bị xe cán ngang 2 chân, chỉ còn cái đầu gối là nguyên vẹn, mắt nó mở to, đầy ghèn, có lẽ nó đã khóc trước khi chết. Quán tái mặt chạy ra ngoài, tưởng tượng nếu như đêm qua không có mẹ anh thì có lẽ trong nhà này có đến 4 cái xác, và chắc đến dăm ba bữa mới có người phát hiện…………

Ông sáu chính là cậu Quán ngày xưa, đã hơn 20 năm nhưng ông vẫn còn nhớ như in những lời kể của thằng bạn thân xấu số ngày nào. Bảo chán nản nghĩ đến cảnh tối nay sẽ gặp phải những chuyện như nhà ông Lâm kia, bao nhiêu công sức gầy dựng cái phòng net, bao nhiêu mơ ước không lẽ để cho tan biến theo mây khói để bảo toàn tính mạng hay sao?

-Dù vậy, ngẫm đi ngẫm lại Bảo cũng thấy câu chuyện của ông Sáu có phần vô lý, từ đó đến giờ anh chỉ nghe nói ma hù người sợ đến chết, chứ chưa từng nghe nói ma giết người máu me vung vãi. Nếu là giết người máu me vung vãi thì phải là người giết người, hay là quái vật giết người thì đúng hơn. Nghĩ thế nên anh cũng hơi yên tâm phần nào, Bảo định vào trong lau rửa hết nước tiểu trên mộ nhưng suy nghĩ 1 hồi anh lại thôi, 1 phần vì sợ tiếp xúc với ngôi mộ, 1 phần vì anh cho rằng không nên đụng đến mộ người chết lần nữa để tránh phiền phức.

-Đồng hồ điểm 7 giờ tối, điện thoại Bảo reo lên, chỉ cần nghe nhạc chuông là Bảo đã nhận ra là Linh, người vợ sắp cưới đang làm ở thương xá TAX, thì ra đêm nay Linh được bạn đổi ca nên rãnh rỗi không biết làm gì, Linh dự định lên phòng Net của Bảo để chơi. Bảo vội vàng đồng ý vì có Linh ở đây thì anh càng đỡ cô quạnh, lại bớt đi cảm giác sợ hơn (dù biết vậy là nhục nhưng đàn ông cũng là con người, cũng có nổi sợ:người sợ gián, người sợ ma….nói chung không có ai hoàn mỹ cả).

đúng 8h15 Linh đã có mặt với 20 cuốn bò bía mà Linh mua trên đường, ăn uống no nê, cả 3 lao vào chơi game cho đỡ buồn (và đỡ sợ đối với Bảo), thằng Thịnh cứ vô tư chiến VLTK mà không biết rằng đêm nay có thể cả phòng net phải gánh 1 tai họa không biết từ đâu giáng xuống đầu.12h30 Bảo tắt máy chuẩn bị đi ngủ, anh nhìn quanh thì thấy đêm nay phòng net khá vắng vẻ, chỉ có 3 đứa trong xóm nằm ngủ treo auto, Linh đã ngủ trên ghế tự bao giờ, chỉ còn mỗi thằng Thịnh vẫn trâu bò chiến game.

Thằng Thịnh ngồi sát ngay tấm màn ngăn cách giữa 2 gian nên Bảo lấy hết can đảm đi đến từ từ vén tấm màn lên để xem bên trong có gì bất ổn hay không. Cảnh vật không có gì khác thường, tấm bạt vẫn nằm im, lâu lâu lại phất phơ khi có gió từ nhà sau lùa vào.Bảo thở phào chuẩn bị bỏ màn xuống thì chợt anh khựng lại, vì ở gian nhà sau, từ xa xa, hình ảnh 1 con chó mực đen đang gầm gừ nhìn vào gian giữa, hai mắt nó đúng đỏ ngầu y như trong câu chuyện mà ông Hưng kể, lạ một điều là nhìn dáng vẻ anh thấy nó đang sủa nhưng lại không nghe bất cứ âm thanh gì, cứ như là âm thanh đi từ nhà sau, đến chốn âm u của gian giữa là âm thanh bị đè nén xuống không thể phát ra gian ngoài được.Lần đầu tiên bảo hiểu cảm giác “chết trân” là thế nào, đầu Bảo hiện ra rất nhiều câu hỏi chưa thể trả lời được:

Con chó từ đâu xuất hiện? nhà sau không hề nuôi chó, cũng không có hàng rào để nó chui vào mà chỉ có góc tường rất cao.Tại sao nó sủa mà không ra tiếng? tại sao nó lại gầm gừ nhìn vào gian giữa? tại sao mắt nó đỏ ngầu y như con chó dại cắn chết bà Minh Hải?

Biết bao nhiêu câu hỏi tại sao cứ vờn trong đầu Bảo như muốn trêu ngươi, Bảo bỏ màn xuống quay lại nhìn thằng Thịnh kêu lớn :

Thịnh, lại đây tao cho xem cái này, Thịnh

Thằng Thịnh bực dọc:

Em đang tống kim, anh chờ lát đi.

Bảo gắt gỏng:

Lại đây, không kim chỉ gì hết, nhanh nào

Thịnh bất đắc dĩ phải nghe lời Bảo, cả 2 thò đầu qua lớp màn được vén lên thì thấy nhà sau chẳng có con chó nào cả, chỉ có tiếng gió lùa vi vút đến rợn người, Bảo dụi mắt 2,3 lần vẫn không thấy gì, thằng Thịnh bực dọc nói:

Đâu, chó dại đâu, anh lôi nó ra cho em xem?

Bảo thở dài không nói gì, mặc cho thằng Thịnh vừa trở về máy vừa làu bàu nói gì không rõ. Hiện giờ đồng minh của mình chỉ còn có Linh, chứ trông cậy vào thằng Thịnh này thì không ổn rồi, Bảo tự nhủ. Bảo tiến đến bên cạnh Linh lay nhẹ:

Em, dậy đi em, giúp anh một tay nào

Linh tỉnh dậy ngó quanh, xem đồng hồ rồi nói nhỏ:

Giờ này sao chưa ngủ vậy anh?

Bảo biết không thể giấu được nếu muốn được Linh giúp nên thẳng thắn vô đề:

Hình như cái nhà này không được bình thường, anh nghi là nơi này có ma.

Linh cười khúc khích:

Anh cũng tin có ma à?

Bảo biết rõ Linh là 1 cô gái có cá tính mạnh, lại khá gan dạ, chính vì điểm này mà Linh trông khác những cô gái e lệ mà Bảo từng gặp. Bảo nói nhỏ:

Ban đầu anh không tin, nhưng ở đây riết anh không tin cũng phải tin, em có hiểu không?

Linh hỏi:

Vậy anh muốn em giúp anh việc gì?

Bảo nói:

crypto

Đi vào nhà trong với anh, lúc nãy anh thấy có 1 con chó ở trong đó, anh muốn vào xem sao, chứ cứ ngờ vực như vậy anh ngủ không yên tâm.

Thuộc truyện: Bí mật kinh hoàng trong quán net

3 người thích truyện này

Leave a Reply