Bí mật kinh hoàng trong quán net – Chương 3

AOTHUNUNISEX.NET

Truyện ma có thật: Bí mật kinh hoàng trong quán net – Chương 3

Linh cười:

Được rồi, đi thì đi.

Bảo vớ lấy khúc cây ma trắc mà anh chôm được khi đi trực dân phòng ngày trước:

Mang theo cái này chắc ăn, lỡ gặp chó dại thì nguy.

Cả 2 chậm rãi bước từng bước một vào gian giữa mà không để ý rằng thằng Thịnh nãy giờ đang theo dõi từng cử chỉ, lời nói của 2 anh chị. Nó dự định đi tống kim xong sẽ cho 2 người 1 phen khiếp vía, nhất là bà chị làm ra vẻ “nữ hào kiệt” này.

-Bước vào gian sau, Bảo thận trọng rọi đèn xung quanh vách tường trong khi Linh vẫn cứ cười khúc khích mặc dù nàng cũng cảm thấy nhiệt độ ở đây có vẻ lạnh lẽo khác thường, không giống như máy lạnh trong phòng ngủ của mình dù nhiệt độ chẳng cách biệt là mấy.Loay hoay mãi chẳng thấy gì, Bảo quyết định thám hiểm luôn nhà vệ sinh trước khi quay về, khi bước đến cửa phòng vệ sinh thì đột nhiên Linh thét lớn: “Anh,anh….anh coi kìa”

Lần đầu tiên Bảo thấy giọng Linh run run anh đã cảm giác có điều bất lành trước khi quay lại, nhưng anh không ngờ nó xuất hiện bất ngờ và bạo dạng đến vậy, từ xa xa, trong gian giữa, có 2 bóng người áo trắng, một người bò dưới đất tay như đang đào bới xuống nền gạch, một người đứng phía sau 10 ngón tay nhọn hoắc đang giơ ra phía trước như muốn níu kéo hay bắt một ai đó. Cả 2 lặng người quăng cả đèn pin bỏ chạy vào trong toilet rồi đóng cửa lại thật chặt, 2 người nhìn nhau như muốn nói nhưng không nói được lời nào, phải mất một lúc lâu trấn tỉnh, Bảo mới nắm tay Linh và dục:

Em, không lẽ mình trốn ở đây hoài?hay là cùng nhau chạy một mạch qua bên kia đi, đứng ở đây hoài 1 lát nó đến thì cũng tiêu thôi.

Linh sợ lắm nhưng với khí chất kiên cường, nàng cũng nhận thấy Bảo nói đúng, nàng đáp bằng giọng run run:

Chạy cũng được, nhưng nếu em té anh phải quay lại đỡ em, không được bỏ chạy luôn đó.

Bảo ậm ừ cho qua vì chính anh mặc dù cũng rất muốn vậy, nhưng chỉ sợ lúc đó mất hết lý trí, sợ quá không còn suy nghĩ gì được nữa.Anh nắm tay Linh và hô:

1……….2……………….3 chạyyyyyyyyyy!!!!!!!!!!

Mắt nhắm mắt mở cả 2 bỏ chạy vào gian giữa để ra ngoài mà không cần biết có lủi trúng 2 con ma không.Cũng may, họ chạy đến ngoài cũng không bị gì, cả 2 chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe tiếng thằng Thịnh cười ha hả ở máy số 5, Bảo cho rằng Thịnh bị ma nhập nên lùi lại 1 bước rồi bảo:

Thịnh, ê, ê, mày cười gì vậy?

Thịnh không đáp chỉ cười 1 lúc cho thỏa thích rồi mới đáp lại lời anh:

aothununisex.net

2 anh chị nhát như cáy ấy, thế mà bày đặt làm nữ hào kiệt, em ruột của mình mà cũng nhận không ra,lại còn quẳng mất cái đèn pin duy nhất hahaha!

Đến lúc này Bảo và Linh mới té ngữa, thì ra lúc nãy là trò đùa của thằng em tinh nghịch, anh chửi nó vài câu nhưng rồi lại phì cười vì chuyện lúc nãy, và cũng vì thằng em nhìn lầm lì thế mà cũng để ý gớm, thế mà anh tưởng suốt ngày nó chỉ biết đến game. Linh gằn giọng nhìn vào máy 1,2,3:

3 thằng bay đứa nào vừa hù chị tự giác đứng dậy chị tha cho!

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng ngáy của thằng Tuấn vẫn đều đặn. Linh định hỏi lần thứ 2 thì Thịnh ngắt lời:

Chị hai khỏi phải kêu nữa, tụi nó ngủ từ khuya đến giờ, có ai hù chị đâu!!

Linh gạt phắt:

Nói xạo, thế còn 1 đứa giả ma chung với mày nữa đâu?

Thịnh rúc rích cười:

A cái chị này tính hù em lại à? em nói trước là hơi bị khó à nha!

Bảo cũng chen vào:

Lời chị Linh là thiệt đó Thịnh, lúc nãy mày giả ma bằng cách nào?

Thịnh tự hào đáp:

Em bò dưới đất cào lấy cào để cứ như là từ dưới mộ chui lên, cái áo thì kéo lên che đầu lại, mà công nhận cái gian này cũng kỳ lại, bò xuống đất thấy sóng lưng lạnh ớn

Bảo và Linh “a” lên 1 tiếng rồi quay nhanh lại nhìn vào tấm màn ở gian giữa như muốn phòng thủ, Bảo nói bằng giọng ngọng líu:

Lúc… lúc nãy anh anh thấy sau lưng mày còn còn 1 người người mặc áo trắng giơ vuốt về phía anh anh..

Thịnh tím mặt nhưng vội trấn tỉnh:

Anh hù em phải không?

Linh xen vào:

Đây không phải chuyện đùa, chị mà nói đùa thì bị sét đánh, tin chưa?

Thịnh cảm thấy sau lưng lạnh buốt, nhớ lại cảm giác lúc vừa bò xuống kéo áo lên, nó cũng cảm thấy có gì đó lạnh buốt sau lưng, nhưng lỡ làm thì làm cho giống nên nó cũng không để ý, giờ này nhớ lại nó cảm thấy rùng mình, chưa kịp định thần thì Bảo lên tiếng:

Anh có đề nghị này!

Linh và Thịnh đồng thanh:

Đề nghị gì anh?

Bảo xoa hay bàn tay lại, đáp bằng giọng chắc nịch:

Giờ cả 3 chúng ta cùng đi vào gian cuối tìm kiếm khắp nơi kể cả toilet xem có gì bất thường không, nhưng trước đó mình đặt cái điện thoại dựa vào tường để nó quay phim lại hình ảnh xảy ra ở trong gian giữa, sau đó tụi mình trở ra và tìm hiểu! nhất trí không?

2 người kia đồng thanh:

Đồng ý

Thế là cả 3 lại nắm tay đi sát nhau từng bước tiến vào phòng trong, Bảo mượn điện thoại của Linh bật chế độ quay phim ban đêm rồi để đứng dựa vào góc tường sao cho góc quay rộng nhất để thấy rõ xung quanh phòng.Cả 3 tiếp tục bước ra nhà sau lụm cây đèn pin bị rớt và săm soi kiếm mọi góc. Gần 5 phút sau, cả 3 vẫn không tìm thấy gì, vừa thất vọng, vừa vui mừng, cả 3 quay bước về gian giữa hy vọng tìm được gì ở cái mobi.Bảo nhanh tay lượm cái mobi vẫn đặt ngay ngắn dưới đất rồi nhanh chân bước ra phòng ngoài.Cả 3 bật phim lên xem, đoạn phim gần dài 5 phút, bổng cả 3 giật mình thét lên

aaaa…………….aaaaaaaaaaaaaaa…………………aaaaaaaaaaaaaaa

Bởi vì đoạn đầu trong đoạn phim đó không hề có cảnh 3 người đặt máy quay dựa vào tường, cũng không thấy cảnh 3 người bước ra gian sau, chỉ thấy duy nhất một hình ảnh là chính chiếc điện thoại đang nằm dựa vào tường.

Ngoài trời mưa bắt đầu nặng hạt, trong phòng máy lạnh mở hết ga, vậy mà 3 người còn thức trong phòng lại đổ mồ hôi hột trong khi 3 người đang ngủ thì tay chân lạnh cóng như cái xác chết! Là 1 kỹ thuật viên vi tính, Bảo rất rành về cách thức hoạt động của camera trên điện thoại, theo tính toán camera chỉ có thể quay chính nó trừ phi quay vào tấm gương, không lẽ âm khí trong phòng cũng giống như một tấm gương phản chiếu? nếu vậy thì Bảo phải thấy chính mình chứ không thể thấy được cảnh vật phía trước.

Chuyện quá vô lý nhưng lại xảy ra làm cả 3 người hầu như đều tin rằng căn phòng này có cái gì đó rất âm u, rất độc địa dù rằng trước đó Thịnh và Linh vẫn còn hoài nghi. Bảo cố làm ra vẻ bình tĩnh, anh mở phần file manager lên để kiểm tra xem phim này có gì khác thường, Linh và Thịnh tuy không rành nhưng cũng đưa mắt nhìn vào cái mobi để dò xét, đột nhiên Bảo đánh rơi cái điện thoại xuống nền gạch, 2 mắt trợn trắng, há hốc mồm như người biết mình sắp chết! Linh và Thịnh không hiểu gì hết vì nãy giờ có nhìn thấy cái gì kinh dị trong điện thoại ngoài đoạn phim ấy đâu?

-Bảo bất động gần 1 phút, sau đó mới dần dần định thần lại ngồi xuống ghế, từ từ mở miệng lắp bắp như em bé đang tập nói:

Chết rồi, chết thật rồi, người chết trả thù rồi!

crypto

Thịnh rùng mình quay người xung quanh, hai tay nắm chặt để trước ngực như muốn xô hết làn khí lạnh lẽo xung quanh, Linh đứng kế bên Bảo như muốn được anh chở che dù biết anh cũng sợ chẳng thua gì mình, cả 2 người đều hành động sợ sệt như nhau mặc dù họ vẫn chưa biết lý do tại sao Bảo lại nói như vậy.

Thuộc truyện: Bí mật kinh hoàng trong quán net

6 người thích truyện này

Leave a Reply