Cảm nắng chị cùng dãy trọ – Chương 12

Truyện mới: Cảm nắng chị cùng dãy trọ – Chương 12

Tác giả: takaki12396

Cảnh báo 18+ nhẹ. Chương này mình viết thí nghiệm thôi vì cũng chưa biết ý của mọi người như thế nào, nếu mọi người muốn đọc theo kiểu như thế này thì mình sẽ viết, còn nếu cảm thấy dung tục hay đại loại vậy thì mình sẽ rút kinh nghiệm cho lần sau và mình cũng chẳng muốn nó trở thành thể loại rẻ tiền đâu. Nhưng mình dã giảm nhẹ hết mức rồi nhé vì trên thực tế thì các bạn chắc đã biết rõ… Vậy nhé, có gì thì góp ý cho mình, cảm ơn mọi người…

************************************

Một lúc sau cuộc gọi của mình đến chị K, chiếc xe đạp cùng bóng dáng nhỏ bé dần một hiện ra rõ hơn trước mắt mình. Thấy mình ngồi đó, chị K nhanh chân tiến đến:

– Em làm gì mà ngồi đây một mình vậy nè?
– …!

Mình không nói gì cả, chỉ ngồi đó im lặng nhìn chị K một lúc thật lâu. Chị K dường như cũng biết điều đó nên cố tình lảng tránh:

– Này, sao không nói gì hết vậy?
– …Chị, ngồi với em một lúc được không? – Mình lên tiếng.
– Em say rồi à? – Chị K có vẻ như hơi dè chừng.
– Có đâu chị, em chỉ hơi buồn chút chuyện nên ra đây ngồi một lát thôi! – Mình cười gượng.
– Cứ buồn là phải mang bia ra uống à, con trai bọn em thật là …! – Chị K tặc lưỡi lắc đầu ngồi xuống bên cạnh.

Mình không nói gì nữa, chỉ ngồi đó lặng lẽ nhìn sắc vàng của cốc bia đã vơi nửa trên bàn và suy nghĩ về những chuyện đã từng trải qua giữa mình và chị Đ, thầm nhủ với lòng là nên quên đi nhưng vẫn không thể nào đưa được cái bóng dáng nhỏ bé ấy ra khỏi tâm trí… mình điên thật rồi.

Cứ thế, cốc bia lại vơi đi một khúc, chị K cũng không ngăn cản, chỉ ngồi đó và nói chuyện về những thứ chị đã trải qua hồi còn là học sinh cấp ba, những mảnh tình vất vưởng, bạn bè và gia đình… Mình không nói gì hết, chỉ nghe và lắng nghe cho đến khi bầu trời trở nên mơ hồ và cảnh vật xung quanh bỗng nhiên xoay mòng mòng, tiếng những người nói xung quanh trở nên đứt quãng, và cuối cùng… mình gục.

********************************

Cũng không biết đã từ khi nào, một cái quàng tay nhẹ khiến mình tỉnh giấc. Ánh nắng mặt trời lọt qua lỗ thông gió trên tường khiên căn phòng sáng lên. Vì hôm qua mình uống cũng khá nhiều nên giờ đầu khá là nhức, thế nhưng cái quan trọng hơn là… tại sao chị K lại ở đây… mà lại còn nằm cạnh mình nữa chứ.

Mình hoảng hốt bật dậy, và khổ nỗi, người mình cũng không mang gì nốt… không lẽ hôm qua mình đã…

– Uhmmm… em dậy rồi hả? – Tiếng chị K uể oải mới ngủ dậy.
– Ơ… dạ… em… em xin lỗi…em…! – Mình lúng túng đáp.
– Hmm… Đừng lo gì về chuyện này, không phải lỗi của em đâu! – Chị K giọng bình tĩnh đáp.
– Nhưng mà… em uống hơi nhiều nên em…! – Mình giải thích.
– Chị nói rồi, hôm qua là chị cho em, nên đừng nghĩ ngợi gì hết, được chứ! – Chị K cười nhẹ.

Rõ ràng là nói dối, mình biết vì lúc nói giọng chị có hơi ngọng, giống kiểu như đang cố nén cảm xúc lại vậy.

– Mà em tỉnh hẳn chưa? – Chị K nhìn mình hỏi.
– Em cũng đỡ hơn rồi chị! – Mình đáp.
– Ừm, vậy thì… em quay mặt ra sau một lúc được không, để chị thay đồ!
– D… dạ! – Mình ấp úng.

Lúc này mới để ý lại, chị K vẫn cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ khuôn mặt ra ngoài. Biết ý, mình quay mặt đi cho chị thay đồ, nhưng trong đầu vẫn có một vài ý niệm đen tối vì bản năng của con trai mà, đâu tránh được.

Sau khi cả hai mặc đồ xong, chị đứng dậy tiến ra phía cửa:

– Em ổn rồi đúng không, vậy chị về đây, không cái Đ biết lại không hay cho em!

Nói rồi, bóng dáng chị K khuất sau cánh cửa cùng chiếc xe đạp, mình đứng đó như chôn chân, trong đầu vô vàn suy nghĩ rối bời. Dù sao thì lỗi lầm cũng là do mình mà gây ra, điều đầu tiên mình phải làm đó là trách nhiệm. Con người mình tính trách nhiệm rất cao nên thật khó để cho qua chuyện này được mặc dù chị đã bảo là không sao.

Không do dự thêm nữa, mình chạy thật nhanh ra ngoài thấy chị đang đạp xe ở phía trước.

– Chị! – Mình đứng trước chặn lại.
– …!

Chị dừng xe lại, đôi mắt đã ướt đẫm. Mình đoán không sai mà, rút cuộc chị cũng là con gái, cũng yếu đuối mà thôi.

– Chị… làm bạn gái em… nha! – Mình nắm tay chị.
– …! – Chị không nói gì hết, chỉ im lặng nhìn mình và khóc.
– Nha chị, là bạn gái em, em muốn… muốn chị được vui! – Mình ấp úng trả lời.
– Hức… rồi bé Linh nghĩ sao về chị! – Chị gạt nước mắt nói.
– Linh không liên quan gì ở đây hết, em không yêu Linh!
– Em cũng đâu có yêu chị! – Chị tiếp lời.
– Chị thì khác, với lại em cũng thích chị mà! – Mình nhìn chị với ánh mắt nài nỉ.

Sau một hồi đắn đo thì cuối cùng, chị cũng chịu xuống xe và quay trở lại phòng mình.

Ngồi xuống bên cạnh chị, nhất thời mình chưa biết phải nói gì nên đành im lặng đợi chị nín khóc.

– Chị biết là em có tình cảm với cái Đ, biết là mình không nên nhưng mà…! – Chị K nói trong tiếng nấc nghẹn.
– Nhưng mà? – Mình hỏi.
– Chị không biết nữa, chắc chị… cũng…! – Chị quệt hàng nước mắt còn đọng lại.
– Em hiểu rồi, em cũng vậy, ở bên chị em cũng vui lắm!

Mình ôm chị vào lòng, thầm nhủ trong thâm tâm, đây sẽ là người con gái mình chọn, thà yêu người có tình cảm với mình còn hơn là theo đuổi thứ không thể với tới.

– Làm bạn gái em nhé! – Mình nhắc lại.
– Như vậy có ổn không? – Chị mít ướt nhìn mình.
– Ừm, em nói thật lòng đấy! – Mình cười đáp.

Chị K không nói gì nữa, chỉ còn vòng tay nhỏ bé là câu trả lời cuối cùng…

Mình bước sang một trang sách mới…

*************************************

Những ngày cận tết…

– T ơi, dậy ăn cơm nè! – Tiếng chị K lục đục dưới bếp.
– Em dậy liền!

Vệ sinh cá nhân đâu đó xong xuôi, mình tiến ra với bộ mặt tươi tỉnh sau những ngày thi mỏi mệt. Một bữa ăn thịnh soạn do chính tay chị K làm, nào là thịt kho, canh chua cá, trứng và một ly sữa đá. Đúng là con gái có khác, rất chu đáo trong việc ăn uống.

– Ngon không? – Chị K cười hỏi.
– Ừm, không ngon lắm! – Mình ngoác mồm đáp trong khi đũa thì và liên tục.
– Chê thì không được ăn nữa! – Chị bĩu môi chặn đường ăn của mình.
– Hề hề, biết rồi còn hỏi! – Mình cười cười gắp miếng trứng.
– Thì con gái ai cũng thích khen mà!
– Ừ thì tuyệt vời! – Mình dơ ngón tay number one.

Chị cười tươi mãn nguyện với câu trả lời của mình. Bữa ăn kết thúc trong niềm vui…

Hôm trước cái ngày mình về quê ăn tết, mình và chị K đã có một ngày thật vui vẻ. Hôm đấy, mình cùng với chị đã đi chơi rất nhiều nơi như là Bạch Đằng, một vài địa điểm ăn uống, phố đi bộ Nguyễn Huệ,…

Và cũng vì mình đã dọn ra ở cùng với chị nên việc đó cũng không thể tránh khỏi…

Đên hôm ấy…

– Em ăn tết lâu không? – Chị ôm mình thủ thỉ.
– Hết tết là em lên liền mà! – Mình nựng má chị.
– Ừm, hihi!
– Chị nhớ em hả? – Mình trêu.
– Ai thèm nhớ em chứ! – Chị xoay người ra phía sau.
– Thật không? Vậy em ăn tết rồi ở nhà luôn, không lên đây nữa! – Mình đáp.
– Em dám!
– Sao không! – Mình cười chọc lét chị.
– Đừng nào… hihi! – Chị cười khúc khích rúc vào trong chăn.

Mình cũng chui vào trong chăn luôn. Trong bóng tối, những phòng trọ bên cạnh cũng đã tắt đèn, căn phòng trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn lại duy nhất nhịp thở lúc đều và lúc ngắt quãng của chị K, mình đưa tay đến phía hơi thở phát ra… cánh mũi thon sọc dừa, đôi má phúng phính, cánh môi mềm mại đang hơi hé ra của chị. Bàn tay bé nhỏ của chị nắm chặt tay mình và có phần hơi run rẩy…

Mình nhích lại một gần hơn, lúc này thì hơi thở của cả hai đã thật gần, mùi bạc hà mát lạnh đưa vào mũi mình ngây ngất, đê mê… lúc mình nhận ra thì cả hai đã đắm chìm trong những cái hôn nhẹ nhàng rồi, người chị run lên từng cơn cảm nhận nhịp điệu của cả hai.

Không phải lần đầu bọn mình làm chuyện này nhưng chị K vẫn có chút gì đó ngại ngùng và bị động, mặc cho mình dẫn dắt…Và bản năng của con trai không cho mình được phép dừng lại, đôi môi vẫn hôn chị cuồng nhiệt, và bàn tay táy máy di chuyển dọc khắp thân thể chị, làn da mát rượi được bàn tay tham lam nóng hổi của mình chiếm đoạt từng chút, từng chút một…

Máu nóng trong người trỗi dậy, mình tung chăn lật người nằm phía trên, nhìn xuống thấy đôi mắt chị đã nhắm từ khi nào, chỉ còn nhịp hơi thở dồn dập đứt quãng. Lúc ấy, bỗng nhiên mình muốn dừng lại để ngắm nhìn con người trước mặt đây.

Có lẽ không cảm nhận được bất kì cử động gì của mình nữa nên chị mới chị hé mắt ra nhìn, thấy mình cười, chị xấu hổ che mặt lại:

– Em làm cái gì vậy?
– Làm gì đâu, ngắm chị thôi mà! – Mình đáp.
– Đừng nhìn như vậy, chị ngại lắm!
– Nhìn suốt mà giờ còn ngại nữa à, chị đẹp em mới nhìn vậy thôi đấy!
– … T này! – Chị bỗng nhiên nhìn mình một cách nghiêm túc.
– Chị nói đi!
– Yêu chị không?

Ánh mắt trong đêm như xoáy sâu vào tâm khảm của mình, như tìm kiếm đâu đó sự bất an mà có lẽ chị vẫn có và đợi chờ câu trả lời của mình…

Các cụ có câu “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” quả không sai, những ngày tháng gần gũi với chị tuy không nhiều nhưng tình cảm mà mình dành cho chị cũng dần lớn lên, chị chân thành, thật lòng và luôn quan tâm đến mình… chính những điều đó đã gợi cho mình cảm giác yêu thương dành cho chị, như vậy là đã quá đủ cho một câu trả lời.

– Ừm, em yêu chị! – Mình gật đầu trả lời hơi nhỏ vì mình cũng ngại phải nói ra mấy lời này.

Chị nhìn mình một lúc rồi chợt mỉm cười kéo mình xuống và hôn nhẹ vào trán… mắt và môi… ngọn lửa chưa kịp tắt thì chị đã thổi bùng nó lên, mình cứ thế hòa quyện theo tiết tấu của cả hai… đôi tay mình ma mãnh vui chơi khắp mọi nơi trên tấm thân ngọc ngà của chị.

Hơi thở nặng nề cùng âm thanh nỉ non yêu kiều phát ra từ chị làm mình say đắm mê ly. Và đêm ấy, là một đêm dài…
__________________

Thuộc truyện: Cảm nắng chị cùng dãy trọ – by takaki12396

89 người thích truyện này

2 Comments

  1. truong November 22, 2016
  2. Hoang October 1, 2017

Leave a Reply