Chiếc mặt nạ da người – Chương 13: Biến

Truyện VOZ: Chiếc mặt nạ da người – Chương 13: Biến

Huy quay sang nhìn hắn mặt ỉu xìu nhưng hắn cũng chả biết nói sao nên chỉ nhúng vai ra dấu “tao chịu”.

Thấy mọi chuyện đã ổn, người nhà ông chú cũng tới rồi nên hắn đánh tiếng với Huy:

– Thôi vào chào chú một tiếng rồi về mày. Mà thằng Khánh đâu?

– Nó với Phương vẫn ở trong phòng.

– Đi nào! – Nói đoạn hắn đánh khẽ cánh tay nó.

Trước khi đi, Huy nhìn Trác Nguyên với ánh mắt buồn buồn bảo:

– Bọn mình đi ha Nguyên.

– …

Thái độ tảng băng vẫn chẳng đổi khác khi một đoạn thông tin vừa mã hóa rồi chuyển vào hộp thư thoại. Và ánh mắt vô hồn đó lại được ẩn mình dưới làn tóc hung nâu đỏ cùng mùi hương dịu nhẹ, thanh thanh rất lạ.

Với từng bước ung dung, đang quay trở lại phòng bệnh của ông chú thì tim hắn bị giật thót một cái với sự bất ngờ không dấu hiệu báo trước khi mà một người đàn ông đội nón lưỡi trai lụp xụp, dưới vành tai có vết sẹo dài khoảng bảy xen-ti-mét vừa lướt qua trước mặt hắn. Phải mất vài giây hắn mới sực tỉnh, quay lại thì người đó đã đi đâu mất.

– Phong, mày sao vậy, có gì à? – Huy thấy phản ứng của hắn có gì đó lạ thường nên vỗ nhẹ vai hắn hỏi.

– À ờ không, không có gì. – Hắn sực tỉnh lắc đầu đáp.

– Ừ, đi thôi.

“Chỉ là hoa mắt thôi, đâu thiếu chuyện người giống người”. – Hắn tự nhủ với lý do muôn thuở.

“Cốc cốc cốc”

– Mời vào. – Tiếng thằng Khánh vọng to.

Vừa đẩy cửa vào thì con ngươi hắn liền chạm phải ba cặp mắt với sắc thái có phần giống nhau, nghi hoặc trên một niềm tin.

Cánh cửa vừa khép lại báo hiệu chẳng còn ai vô nữa thì Khánh liền nhìn Huy hỏi:

– Chỉ có hai cậu à, Trác Nguyên đâu?

Thấy Huy chẳng buồn mở miệng nên hắn trả lời thay:

– Ngoài kia.

– Sao cô ấy không vào?

– Ai biết, mày đi mà hỏi tảng băng ấy, hỏi tao làm gì.

Dường như hiểu được vài phần của vấn đề nên Khánh gật đầu nhẹ rồi im luôn.

Phương thì cứ nhìn hắn nở nụ cười tươi từ lúc hắn vô nên gây ra tâm lý không được thoải mái trong hắn. Thấy chẳng còn việc gì nữa hắn vội cáo từ:

– Thôi chú nghỉ ngơi chi khỏe, giờ bọn con có việc phải về.

– Ừ, phiền các cậu quá. Lần nữa tôi cảm ơn các cậu về việc hôm qua.

– Dạ không có gì chú, bọn con đi đây ạ.

– Ơ, anh…

– À quên, bọn mình đi luôn nha Phương.

– Hôm nào các anh ghé nhà em chơi.

– Chuyện ấy… không được em.

– Chỉ là bữa cơm để cảm ơn các anh đã cứu ba em thôi mà.

– Không cần phiền thế đâu.

– Hôm nào các cậu ghé chơi. – Dường như thấy nhã ý của cô con gái rượu đang bị đẩy dần vào hố sâu của sự thất vọng nên ông chú liền “bồi” vào.

– Dạ con nói rồi, không tiện đâu chú.

– Hay là các cậu sợ… – Nói đến đây ông chú liền ngừng lại không muốn nói tiếp, kiểu như để bọn hắn tự hiểu.

– Vâng.

– Hắn biết cậu nghĩ gì. Đừng bận tâm, được chứ?

– Dạ… nhưng… Thôi vậy cũng được ạ. Hôm nào bác xuất viện nếu rảnh thì bọn cháu tới thăm. – Bất đắc dĩ vì phép lịch sự nên hắn đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

– Ừ.

– Thôi bọn con xin phép về.

Rồi hắn quay sang Phương chào một tiếng nữa:

– Bọn anh về ha.

– Vâng, các anh đi cẩn thận.

Sau đó, hắn xuống nhà để xe lái chiếc Toyota 86 ra cổng. Trong lúc hai thằng Khánh, Huy lên xe thì bất giác hắn nhìn sang chiếc kính chiếu hậu và tình cờ bắt gặp đôi mắt đen u buồn phía xa xa đang nhìn về phía bọn hắn khi mái tóc hung nâu đỏ bị làn gió hất tung lên lất phất bay bay uốn lượn do chuyển động hỗn loạn của tàn khí lưu bao bọc xung quanh. Thừ người phút giây ấy, tim hắn bị nảy ngược mấy lần, dòng máu lưu thông bỗng thay đổi vận tốc chảy khi qua cửa nạp, cửa xả của tâm thất, tâm nhĩ.

Cảm giác này là sao? Hắn chẳng rõ. Với Phương thì theo thời gian xúc cảm trong hắn nhạt dần. Ban đầu, hắn nghĩ hắn thích Phương nhưng có lẽ đó là cảm xúc nhất thời của một thằng con trai tuổi đôi mươi khi lâu ngày được gần gũi với người khác giới. Lần này, đối với Trác Nguyên thì có gì đó là lạ khác thường hơn trong cảm nhận của hắn đối với cô nàng dù chỉ qua vài lần tiếp xúc với những thướt phim ngắn ngủn không lời thoại.

Và nếu như một người nào đó muốn hiểu nội dung “lời nói không tiếng” đang mã hóa trong đầu Trác Nguyên thì nhất thiết phải cần có một chuyên gia phân tích tâm lý học sắc sảo cùng những tài liệu liên quan đến sự kiện, bước ngoặc qua từng năm của cô thì mới mong thấy rõ sau lớp băng kia là những gì.

Sau lần gặp gỡ đầy duyên ngộ ông chú và hai người con gái, việc giúp Vũ quản lí đàn em cùng công việc làm ăn của bọn hắn đều êm xuôi tốt đẹp.

Khoảng nửa tháng sau, cũng vì không chịu được cảnh chán ngán ở bệnh viện nên ông chú cũng xuất viện để về nhà nghỉ ngơi. Ngày hôm đó khi ba bọn hắn đang mải xôm tụ tranh luận về vấn đề chính trị thế giới thì có số lạ gọi đến.

– Alo. – Vì không rõ bên đầu dây kia là ai nên hắn chỉ lên giọng kiểu đánh tiếng.

– Anh Phong ạ, em Phương đây. – Bên kia tức thì vang lên giọng nói êm ru của Hà Phương.

– Ờ, có chuyện gì à? – Hắn trở lại điệu bộ lạnh lùng.

– Dạ ba em mới xuất viện rồi, em mời anh, anh Khánh, anh Huy tới dùng bữa cơm để cảm ơn lần…

– Vậy à, một lát nữa tụi anh ghé. – Hiểu ý nên hắn cắt ngang lời cô nàng.

– Vâng, mấy anh nhanh nhé.

– Ờ.

– Vậy thôi em cúp máy đây, bye anh.

– Ờ bye em.

Bữa cơm hôm đó sẽ trọn vẹn hơn nếu tảng băng kia kìm tỏa bớt hàn khí. Có thể tóm tắt khung cảnh lúc đó là như thế này. Hắn thì chỉ nói chuyện với ông chú, và vài ba câu với hai thằng bạn thân. Phương thì nhìn hắn hơi nhiều, đôi lúc gắp thức ăn cho hắn. Tất nhiên, Khánh, Huy cũng có phần nhưng mức độ ưu tiên vẫn dành cho hắn hơn cả. Hai thằng bạn hắn thì cười nói với Phương suốt, đôi lúc làm trò chọc cô nàng cười suýt sặc trong bữa cơm. Còn Trác Nguyên thì vẫn thủ thế im lặng tuyệt đối, ai hỏi gì chỉ gật hay lắc đầu hoặc chỉ nhìn vô định đâu đó mà chẳng buồn đáp lại câu hỏi.

Sau bữa cơm, bọn hắn ngồi trà nước với ông chú trong khi Phương cùng tảng băng rửa bát và gọt hoa quả.

– Các cậu uống gì, biết uống trà không?

– Dạ biết ạ. – Chẳng biết vì sĩ hay vì lấy lòng ông chú mà Huy, Khánh đều đồng thanh, đi cùng là điệu bộ giống hệt nhau với cái gật đầu đầy hứng khởi.

Tới đây hắn lờ mờ cũng nhận ra được hai thằng bạn mình đang cố gắng ghi điểm trước mặt Phương và cả ông chú. Chắc có lẽ thái độ hời hời, có phần lạnh nhạt của hắn dành đối với Phương đã đánh tiếng cho Huy, Khánh kịp nhận ra hắn không tham gia vào cuộc đua này. Do đó, hai thằng bạn hắn tỏ ra thoải mái hơn hẳn.

Cũng phải nói thêm rằng, lần trước trong buổi sinh nhật lão Tuấn boss “tiếng sét Trác Nguyên” có lẽ chưa đánh thủng “hai trái tim giang hồ kia” bởi nếu con tim bị đánh trọng thương thì làm sao hồi phục nhanh chóng đến như vậy để mà chuyển sang đối tượng khác được. Nhưng cũng có thể do tảng băng kia quá dày nên làm “độ nản” trong người Huy, Khánh quá cao, từ đó dẫn đến việc cả hai đều sớm bỏ cuộc? Hoặc giả như không phải vậy thì cũng có thể có trường hợp định nghĩa tình yêu tồn tại trong quan điểm của Huy, Khánh có gì đó hời hợt, thiếu tính ổn định, dài lâu. Và cuối cùng cũng không ngoại trừ khả năng sự phân tích, đánh giá tâm lý của hắn lúc này không thấu, đúng, đủ ý nghĩ tồn tại trong đầu hai đứa nó.

Tiếng róc rách cộng với làn khỏi từ ấm trà lãng đãng thoát ra ngoài như những sợi tơ mỏng manh cuộn mình rồi đứt lìa không một tiếng động tan vào khoảng không. Đưa chén trà lên môi nhấm ngụm nhỏ nuốt trôi vào cuốn họng, hắn cảm nhận được vị chát đắng xen lẫn mùi thơm phảng phất nhè nhẹ vừa xông lên cánh mũi.

– Quê các cậu ở đâu nhỉ? – Ông chú đặt chén trà xuống bắt đầu hỏi chuyện.

– Dạ con ở Đồng Nai, thằng Khánh thì ở Biên Hòa, còn thằng Phong ở Sài Gòn. – Huy nhanh nhảu đáp.

– Ừ, ba mẹ ở nhà thế nào, vẫn khỏe chứ?

– Dạ, ba mẹ tụi con mất hết rồi. – Khánh cười gượng gạo trả lời giọng buồn bã.

– Cả ba đứa? – Tức thì ông chú đưa ra nghi vấn nhằm xác thực lại một điều mà đầu ông đang nghĩ.

– Vâng.

– Chú xin lỗi, tự dưng lại…

– Không sao đâu chú.

Đến lúc này hắn lại phải lên tiếng để phá phần không khí vừa mới bắt đầu cô đặc do mảnh hồi ức đau thương vừa bị kéo lên từ sâu đáy lòng:

– Công việc làm ăn của chú như thế nào ạ, có ổn không chú?

– Chú làm bên đá quý, hiện tại mặt hàng này đang tiêu thụ tốt nên việc làm ăn cũng thuận lợi lắm.

– Vâng, thế thì tốt quá rồi.

Khánh đặt chén trà xuống bàn rồi nhìn ông chú hỏi:

– Phương và Nguyên vẫn đang đi học à chú?

– Ừ.

– Có hai cô con gái xinh xắn, ngoan hiền vậy chắc chú vui lắm.

– … – Ông chú chỉ gật đầu với Khánh xem như thay cho câu trả lời nhưng nét biểu cảm trên gương mặt có gì đó không được tự nhiên, hình như có chút tiếc nuối xen lẫn chút ân hận phảng phất từng sợi trên khuôn mặt.

– À mà sao cháu không thấy bác gái đâu vậy chú? – Huy thắc mắc.

Vừa nghe câu hỏi của Huy, nét mặt ông chú thoáng chốc trầm ngâm, rồi ánh mắt xa xăm giọng trầm hẳn xuống:

– Bà ấy… mất rồi.

– Ơ, cháu… cháu xin lỗi, cháu không biết.

– Không có gì, chuyện cũng qua lâu rồi mà.

– Vâng, vậy bác gái mất lâu chưa chú? – Hắn tự nhiên buộc miệng hỏi một câu.

– Cũng lâu rồi.

Đến đây, thấy không khí hơi ngặng nề nên hắn vội chuyển chủ đề.

– Nguyên và Phương là chị em sinh đôi à chú?

– Ừ.

– Hả, sinh đôi? – Cặp đôi hoàn cảnh Khánh, Huy không giấu nổi sự ngạc nhiên.

– Ừ.

Rồi Huy quay sang tròn mắt nhìn hắn hỏi:

– Sao mày biết Phong?

– Vô tình thấy ngày thấy năm sinh trùng nhau.

– Thật à, vậy hai người sao khác thế? – Khánh thắc mắc hỏi hắn.

– Chắc Phương và Nguyên được thụ tinh bởi hai tinh trùng và hai trứng khác nhau và ở trong hai bánh nhau riêng biệt. Còn như tụi mày thấy những cặp sinh đôi giống nhau đến 80-90% là do họ được thụ tinh trong cùng một trứng, khi đó một tinh trùng tự tách thành hai cá thể ở chung trong cùng một bánh nhau.

– Có chuyện đó nữa à, trước giờ tao tưởng sinh đôi là phải giống hoàn toàn chứ? – Khánh chống cằm đưa ý nghĩ đang chạy trong đầu ra ngoài.

– Mày nghĩ thế là sai lầm rồi, thực tế những người song sinh khác mặt nhau chiếm đến 70% trường hợp sinh đôi đấy. – Hắn lắc đầu đáp.

Huy thở dài giọng đều đều:

– Hazz, người đã không giống mà tính cách cũng khác một trời một vực thử không nói làm sao biết được.

– Thật ra lúc trước tính cách Trác Nguyên không như bây giờ đâu. Chỉ là nó sốc chuyện bà nhà mất nên từ đó nó thay đổi hẳn. – Ông chú liền bổ sung cho nội dung thêm đủ đầy.

“Có thật là chỉ vì nguyên nhân đó thôi mà Trác Nguyên biến thành con người khác?” – Bề ngoài hắn tỏ ra bằng lòng với lời giải thích của ông chú nhưng giác cảm khác của hắn lại mách bảo rằng còn có lý do sâu xa nào đấy, và lý do đó chính là yếu tố chính đã đông cứng một con người thành tảng băng.

Đang vẩn vơ những dòng ý nghĩ thì Phương hướng nhà bếp đi lên, tay bê một đĩa táo, lê. Cô nàng mỉm cười đặt đĩa trái cây lên bàn nhẹ nhàng bảo:

– Mời ba và mấy anh dùng ạ.

– Ừ. – Ông chú nở nụ cười phúc hậu ra vẻ hài lòng đứa con gái chu đáo.

– Cảm ơn em. – Ba thằng giang hồ bọn hắn đồng thanh đáp lại.

– Nguyên lại lên phòng rồi à? – Ông chú quay sang hỏi cô con gái rượu đang ngồi cạnh.

– Vâng ba.

Hỏi thăm tình hình Phương một chút thì Phương xin phép xuống dưới nhà.

Ngồi một lúc thì bốn người bọn hắn lại chuyển kênh sang những đề tài nóng hổi trong mấy ngày nay. Nào là nội chiến Isseren, tình hình căng thẳng đang leo thang ở Quatar, rồi vấn đề dầu khí ở Nga và những hành động mới nhất của NATO ở Bắc Đại Tây Dương… Hắn thì không tham gia bàn luận nhiều mà chỉ ngồi nghe và góp ý bằng những cái gật đầu, nụ cười nhẹ, đôi lúc trầm tư vẻ nghĩ suy hay lâu lâu cho có không khí thì đưa ra đại ý kiến nào đó để mọi người tiếp tục vào vai chuyên gia phân tích tình hình chính trị thế giới.

Ngồi luyên tha luyên thuyên được một lúc thì túi quần hắn bỗng rung lên. Mở ra thì dòng tin nhắn hiện rõ “anh ra ban công phía Tây đi, em đang chờ” với số máy mà Phương dùng để gọi hắn hồi trưa. Nghĩ ngợi giây lát thì hắn cũng đứng dậy xin phép ông chú rồi ra với cô nàng.

– Có chuyện gì thế Phương?

– Hi, muốn nói chuyện với anh. – Cô nàng đáp lại hắn bằng nụ cười tươi.

– Sao lại ra ngoài này, vào trong kia không nói được à?

– Hi, anh ngốc, trong đó nhiều người sao nói.

– Chuyện gì mà khiến đại tiểu thư nhà họ Hoàng không thể nói được thế?

– Em… lâu lâu anh đến nhà em chơi được không?

– Không được rồi em, sắp tới anh càng bận hơn. – Hắn lắc đầu từ chối.

– Buồn nhỉ? – Mặt cô nàng hơi xụ xuống.

– Vậy mà cũng buồn.

– Sao lại không buồn được, em thích được nhìn thấy anh mỗi ngày. – Nói đến đây cô nàng cúi xuống mặt hơi ửng đỏ.

– Để làm gì?

– Em thích, không được à?

– Tất nhiên là không được rồi. Anh và em chỉ mới gặp vài lần, vai trò xã hội cũng lệch lạc quá lớn. Vì thế để không làm đảo lộn cuộc sống của nhau thì chúng ta hạn chế gặp nhau, mà tốt nhất không gặp sẽ tốt hơn.

– Anh thật sự muốn vậy?

– Ờ.

– …

– Anh biết Phương nghĩ gì, Phương nên dừng cái suy nghĩ đó lại đi. Sẽ chẳng tốt đẹp gì đâu.

– …

– Nè, em nghe anh nói gì không?

– Anh nghĩ em thích anh à? – Bỗng nhiên Phương nhìn thẳng mắt hắn hỏi.

– Cũng gần như vậy. – Hơi bối rối một chút những hắn vẫn đưa ra được câu trả lời.

– Vậy thì anh nhầm rồi.

– Sao? – Lời của Phương làm hắn hơi sững lại, khuôn mặt hắn ngơ ngác đợi chờ phần giải thích từ cô nàng.

– Đầu tiên thì em cũng tưởng là em thích anh nhưng theo thời gian em nhận ra em định nghĩa cảm giác ấy không đúng. Em chỉ là em muốn gặp anh mỗi ngày vì anh tồn tại trong em với bóng dáng là một người anh trai.

– Thật vậy sao?

– Vâng. Có người lên núi bắt con tưởng bở kìa, hihi.

– Á dám chọc anh, anh cho một trận bây giờ. – Để lấp đi cái ngượng ngập hắn giả vờ trợn mắt dọa cô nàng.

– Hihi, em đùa thôi. Mà anh nhận em làm em gái nha.

– Không.

– Anh… – Sự thất vọng lại hiện rõ trên nét mặt của Phương.

– Những lúc em bị ai đó bắt nạt thì khi đó anh mới vài vai anh trai em được, còn bình thường chúng ta như hai người lạ, ok?

– Vậy cũng được ạ. – Nụ cười lại nở trên môi cô.

– Thôi vào nhà đi, tụi anh cũng phải về rồi.

– Ở lại chơi chút đi anh.

– Anh còn có việc mà, đi nào! – Nói rồi hắn đưa tay véo má cô nàng.

Tiễn tụi hắn ra cổng cũng vẫn chỉ là Phương và ông chú. Tuy nhiên, lúc hắn sắp quay đi, trên vùng hiển thị chiếu lên màn ảnh con ngươi chiếc rèm trên lầu ba khẽ động đậy, hai tấm màn từ từ tách ra một khe nhỏ. Nhưng vì khoảng cách xa nên hắn không biết được “tảng băng” có đang đứng đó và dõi bọn hắn không. Có thể điều hắn nghĩ là đúng nhưng cũng có thể toàn bộ đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, là ảo giác thoáng qua.

*********

Sau cuộc gặp tại nhà ông chú lần ấy thì bẵng đi một thời gian dài tụi hắn cũng không gặp lại gia đình ông chú lần nào nữa. Công việc bọn hắn cũng lu bu nên chẳng để ý gì nhiều mấy vấn đề ngoài lề ấy.

Sống trong môi trường rắn rết sâu bọ như thế này thì chuyện tính mạng bị đe dọa hàng ngày là điều tất yếu. Nhưng đe dọa đến mức nào còn tùy vị trí, tầm ảnh hưởng và cách đối nhân xử thế liệu trên lường dưới, cân nhắc nặng nhẹ sao cho hợp lý. Tuy nhiên, có một điều mà ai cũng hiểu rõ, đó là không phải chuyện gì nhất nhất cũng theo ý ta được. Bởi cuộc đời của mỗi con người không ít thì nhiều đã, đang và sẽ làm những chuyện mà bản thân ta không hề mong muốn dù đôi lúc ta có thể nhìn thấy hậu quả tồi tệ trước khi hành động. Nói thế để thấy rằng sống tốt trong một môi trường bình thường đã là điều không hề dễ dàng, huống chi là nói đến chuyện phải giữ thiên lương trong cái xã hội đầy rẫy thói hư tật xấu, nơi mà hàng ngày, hàng giờ phải giáp mặt Lý Thông phiên bản đời thực, hoặc Chí Phèo thế hệ 2.0. Và điều mà hắn không nghĩ rằng nó sẽ đến đã xuất hiện ngay lúc hắn chẳng ngờ nhất, một bước ngoặc lớn trong cuộc đời hắn.

Thấm thoắt, một đoạn nén hương cho cuộc đời hắn lại cháy mất một phần nhỏ nữa. Những đốm tro tàn được rơi ra khỏi đầu cây nhan sinh mệnh của hắn càng làm dày thêm độ chắc chắn để có thể đứng vững, nhằm tránh bị ngả ra khỏi lư hương sinh tồn do sự chèn ép của những cây khác hay tự ngả ra ngoài vì độ ngập sâu của chân nhan không đủ lớn, hoặc giả như chất lượng thành phần đất nền “lớp trẻ” ấy không đáp ứng được yêu cầu.

Trong suốt một thời gian dài những chuyến hàng được chuyển đến đều đặn và cũng được tuồng đi khắp nơi tiêu thụ với số lượng lớn. Thời gian này khu đã dần đầu tư những thiết bị tiên tiến nhằm kiểm soát chất lượng sản phẩm được tốt hơn nên năng suất cao hơn dẫn đến doanh thu của khu phía Nam tăng rõ rệt và có chiều hướng tốt, ổn định. Dù vậy nhưng lãnh đạo khu trung tâm vẫn không dám mạo hiểm cho đầu tư, nâng cấp thêm phần “hỏa lực” cho khu bởi bên hải quan và bộ phận an ninh quốc gia dạo này làm rất mạnh tay. Vì những lẽ trên mà hiện tại ngoài thành viên cấp cao ra thì tất cả những kẻ còn lại đều không được đụng đến những “lão thần chết” như K54 hay K17 thường thấy.

Tuy nhiên, mọi việc trôi chảy không được bao lâu thì việc mua bán “thuốc” lại gặp chuyện. Hôm đó, bên bộ phận thông tin nhận được phản hồi xấu từ Nam chợ đen khi chất lượng hàng giao dịch không đạt yêu cầu. Theo quy tắc, nếu sự thật là vậy thì phía hắn sẽ phải bồi thường gấp ba lần giá trị đơn hàng đó. Khi biết chuyện, Vũ chó đốm tức tốc cử hắn đi làm rõ thực hư vụ việc. Vì thời gian này việc làm ăn của khu đang rất bận rộn, với lại dường như hiểu rõ năng lực cũng như phẩm chất của cá nhân hắn nên lần này chỉ có mình hắn dẫn theo vài tên đàn em đi giải quyết, còn Khánh, Huy ở lại quản lý mọi việc thay hắn.

Chuẩn bị sơ qua mọi thứ, hắn và những tên đàn em của mình nhanh chóng yên vị trên chiếc Forte tiến về quận 12, nơi “đóng quân” của Nam chợ đen.

Lúc này trời đã về chiều, ánh tà dương nhuốm màu vàng cam như cố gắng ép chút năng lượng cuối cùng trong ngày để ban tặng cho vạn vật. Gần giờ cao điểm nên lượng xe cộ rất đông. Tiếng còi xe, tiếng gọi nhau í ới, tiếng chửi, tiếng cười tạo nên thứ âm thanh khó chịu. Không những thế vào những thời khắc như thế này lượng bụi lại có mật độ trong không khí là rất lớn nên tác động không nhỏ đến tâm sinh lý e ngại cho người đi đường.

Trên các vỉa hè, từng đám học sinh trong đồng phục xinh xắn ôm cặp líu ríu trò chuyện rôm rả. Có vài cô cậu học trò dừng chân lại những quầy sách báo nhỏ lựa tìm những cuốn truyện tranh Thám tử lừng danh Conan hay One piece hoặc Itto – cơn lốc sân cỏ. Giữa lòng đường xe cộ đông nghìn nghịt, chiếc thì xuôi theo hướng nội thành, chiếc thì đang ngược lại chạy về phía Thủ Đức, Quận 9. Đến ngã tư dòng người tách ra nhiều luồng, vì thế lòng đường như được dãn ra, thông thoáng hơn. Nhưng rồi ít phút sau, đâu lại vào đấy khi những chiếc xe buýt, những chiếc xe đưa đoán công nhân, những chiếc xe gắn máy tan tầm vội vã ùa tới vô tình làm tắc nghẽn giao thông. Khói bụi mù mịt, tiếng còi xe inh tai nhứt óc là thứ gia vị không thể thiếu trong món ăn xế chiều ở cái thành phố này mà chẳng một ai muốn nuốt khi rời nơi làm việc trở về nhà.

3… 2…1 … 0, theo chu kì đèn vàng tắt phụt. Kế đó, đèn đỏ sáng lên, đèn tín hiệu cho phép người qua đường đồng thời cũng vội bật. Chiếc xe đang bon bon ngon trớn liền giảm tốc phanh lại đỗ ngay sát vạch màu trắng. Những chiếc ô-tô như Suv, Chevrolet, Mazda, Lexus,… hay những chiếc mô-tô mới nhất cho đến lâu đời như Arblack, Nouvo, Vespa, Wave, Dream… phía sau cứ vậy nối đuôi dừng lại.

“Kít !!!!!!!!!!!!” – Tiếng dậm thắng của chiếc Nouvo kế bên phải hắn. Có lẽ nó chẳng làm hắn chú ý nếu như không có tiếng bé trai vang lên khe khẽ:

– Ba ơi, chú khỉ kia sao giống chú khỉ trong thảo cầm viên thế ạ? – Vừa nói cậu vừa chỉ về phía vỉa hè, nơi có một ông cụ đang dắt con khỉ đi bộ.

– Hi, con trai, các chú khỉ đều giống nhau mà. – Người bố mỉm cười phúc hậu.

– Vậy chú khỉ đang làm gì thế ạ?

– À, chú khỉ nhà ta đang dắt ông cụ đi dạo đấy. Con xem chú khỉ có ngoan không nào?

– Vâng, có ạ.

– Vậy con có muốn được cùng chú khỉ đi dạo như thế không?

– Dạ có.

– Muốn vậy thì con phải ngoan ngoãn, nghe lời ba mẹ nghe chưa. Vì chú khỉ nhà ta chỉ chơi với những ai biết vâng lời ba mẹ nè, với những người tốt nè. Chú khỉ sẽ không thèm chơi với người xấu, với những đứa trẻ hư à nha.

– Vâng con sẽ ngoan ngoãn. Nhưng ba hứa là khi con ngoan rồi ba sẽ bảo chú khỉ đi chơi với con nha ba.

– Ừ, ba hứa.

Đúng lúc đó tiếng còi xe phía sau inh ỏi thúc giục hai cha con vì cột đèn vừa chuyển sang xanh khi họ đang mải say sưa trò chuyện.

Thoáng chứng kiến giây phút ấy, tim hắn bỗng co thắt vừa đủ cho một cái nhói đã thành lệ. Định thần lại, hắn cố đẩy những ý nghĩ vừa rồi ra khỏi đầu, quay về suy tính những bước cần làm cho khoảng thời gian tiếp theo.

Đi cùng với hắn lần này còn có Phùng mắt xếch, một gã có thâm niên trong vấn đề kiểm nghiệm “hàng hóa”. Đến nơi xem xét kĩ càng thì gã Phùng phát hiện một trong năm gói hàng không đạt yêu cầu. Độ tinh khiết chỉ đến sáu mươi hai phần trăm. Trong khi đó, độ tinh khiết bên ở “hàng xịn” lại lên đến tám mươi chín phần trăm. Nếu xét theo chất lượng thì gói này chỉ nằm ở mức thứ ba, tức kém “hàng xịn” hai bậc. Mà giá thị trường của hàng xịn thì lại gấp gần ba lần “hàng fake”.

Trước giờ quy cách làm ăn của X-W cực kỳ đáng tin cậy nên sự cố lần này chẳng khác gì vết mực vấy lên tờ giấy trắng, ảnh hưởng không nhỏ đến danh dự, uy tín của băng. Vì vậy, theo tình hình trước mắt thì hắn cần phải tìm ra nguyên nhân gây hỏng đợt hàng. Nếu lỗi thực sự là của bên hắn thì hắn phải “giải ngân” gấp số tiền tương đương với giá trị chuyến hàng để bồi thường cho bên Nam chợ đen. Còn nếu ngược lại, tức là phía Nam chợ đen giở trò dù bất kỳ nguyên nhân gì thì cũng phải bồi thường cho bên hắn với cái giá tương đương ấy. Việc còn lại của hắn là phải giải quyết dứt điểm đầu tơ mối nhợ trước quay về.

Muốn tìm hiểu ra nguyên cớ thì nhất thiết phải truy ngược, bắt đầu từ những gói hàng. Đơn hàng lần này do chính tay gã Phú giao vì vậy hắn liền liên lạc với gã. Tuy nhiên, sau khi khai thác một vài thông tin từ Phú cùng việc kết nối các dữ kiện từ những sự việc hắn thu thập được lại với nhau thì hắn vẫn chẳng phát hiện ra điểm đáng nghi nào cả. Sau khi ngồi cùng mấy anh em bàn qua tán lại một hồi vẫn chẳng ra kết quả gì. Đang vò đầu bức tóc, cố gắng nặn óc để tìm cách thì đột nhiên hắn nhận được một tin nhắn kỳ lạ từ một số điện thoại chẳng hề quen mặt với một nội dung vẻn vẹn như sau:

“Muốn biết ai tráo hãy đến giữa cầu SG, mảnh giấy gấp tư nằm lọt trong khe.”

Những con chữ vừa đập vào mắt thì hắn giật nảy mình. Bất giác hắn ngẩng đầu lên nhìn mấy anh em còn lại đang ngồi trầm lặng rít từng điếu thuốc.

Sau khi suy xét một hồi thì hắn quyết định tạm thời không nói cho mọi người biết chuyện này. Tuy nhiên, hắn không nói không có nghĩa là hắn bỏ qua, không màn tới. Hắn chưa vội nói là bởi: Thứ nhất, tránh việc nội bộ nảy sinh nghi ngờ lẫn nhau. Thứ hai là cần thời gian để xác minh sự việc.

Tình hình trước mắt, hắn cho người kiểm tra lại lần nữa khâu kiểm hàng và giao hàng. Đồng thời tự mình đi xác minh chuyện tin nhắn kỳ lạ kia.

Tối đó, sau khi trở về từ cầu Sài Gòn với mảnh giấy gấp tư trên tay, hắn lập tức bí mật liên lạc với Trung trọc, gã đàn em mà hắn tin tưởng nhất, cẩn thận giao nhiệm vụ.

Và đương nhiên, việc còn lại của hắn là ngồi chờ kết quả.

Trưa hôm sau, đang lúc trà dư tửu hậu với Nam chợ đen thì kết quả mà hắn chực chờ từ qua đến giờ cuối cùng cũng về. Vừa nghe điện thoại xong, hắn liền cáo từ Nam chợ đen vội vã quay lại phòng, nơi cả bọn “đóng quân” đất Nam chợ đen, không quên alo tập hợp mấy anh em.

Khi thấy mọi người đã đến đông đủ, lúc này hắn mới đứng dậy. Quét mặt một lượt, hắn bắt đầu cất tiếng:

– Tôi tập hợp anh em gấp như thế này để bàn bạc cách giải quyết về một chuyện. Vâng, chuyện gì thì mọi người nghe rồi đoạn hội thoại sau đây sẽ rõ.

Nói rồi hắn bước đến ngồi trước chiếc máy tính gần đấy.

Màn hình sáng lên, con trỏ xuất hiện. Hắn cầm chuột điều khiển nhấp vào mục “PC” rồi lại nhấp tiếp vào file “Download” và lại kích đúp file “Compressed”. Tiếp đến, hắn giải nén một mục có tên “bangchung” rồi mở một file mp3 dung lượng khoảng hơn chín Megabyte. Vì đang ở trong phòng cách âm nên hắn cũng chẳng ngai ngần mà xoay volume tới vạch max. Mọi người chẳng ai nói với ai một lời mà lẳng lặng lắng nghe những thanh âm từ hai chiếc loa mini đang từ từ thoát ra.

– Bốp… Thằng chó, tụi bây đập nó cho tao! – Tiếng Trung trọc vang lên rõ ràng.

Sau mấy mươi giây hỗn độn âm thanh đấm đá thì Trung trọc lại lên tiếng vẻ dữ dằn:

– Thế nào, có nói không hả?

– Em… em xin… xin anh…. thật sự không phải em… không phải em.

– Câm mồm, mày nghĩ tao sẽ tin lời mày à? Mẹ mày, mày tưởng những việc làm của mày qua mắt được tụi tao sao?

– Không phải em, xin hãy tin em.

– Bà mẹ mày, còn già mồm à. Khang lấy con dao chặt xương ra đây cho tao, tao không tin mày đủ lì để mười ngón tay rơi từng cái. – Trung trọc vừa quát vừa gằn lên một cách đáng sợ.

Nghe thế, tên kia vội vã kêu la hốt hoảng:

– Á, em xin anh, em không có làm mà. Thật sự em bị oan, em bị oan mà.

– Bị oan à??? Được. – Tự nhiên, Trung đổi giọng nhẹ nhàng nhưng tên kia nghe mà lạnh buốt sống lưng. – Vậy mày hãy giải thích tại sao mày lại có hàng trăm viên “đá” bán cho mấy con giời ở bar Night, Taboo, Push?

– Sao… sao… anh…

– Thế nào? Còn muốn chối nữa không? – Tức khắc, Trung trọc chuyển giọng như một con thú gầm gừ sẵn sàng lao tới nuốt chừng con mồi.

Sự do dự thoáng qua đậu trên nét mặt tên kia nhưng nhanh chóng cất cánh bay mất. Dường như, gã nhận thấy hết đường chối cãi nên cuối cùng cũng khai ra toàn bộ sự thật:

– Vâng, là em, là em đã làm nhưng… tất cả là do anh Hiệp, anh Hiệp là người đứng sau tất cả mọi chuyện.

Lập tức, Trung trọc mắt trợn ngược:

– Láo, còn dám vu khống anh Hiệp à, đập chết con mẹ nó cho tao.

– Không… không… đó là sự thật, em có bằng chứng.

– Bằng chứng?

– Vâng.

– Bằng chứng cái đéo gì?

– Đó là những file ghi âm lúc em giao tiền cho anh Hiệp.

– Ghi âm, có thật không?

– Thật… thật ạ, em tuyệt đối không nói dối.

Rồi gã bổ sung thêm:

– Anh lấy thẻ nhớ trong điện thoại của em, tất cả trong đó.

Tới đây, tiếng vọng từ trong loa cũng vừa dứt. Hắn lại cầm chuột click đúp vào một file có tên “gd”:

Tiếng bước chân của một người sàn sạt. Đột nhiên, dừng lại.

– Anh. – Giọng tên vừa nãy.

– Không có gì bất thường chứ? – Tiếng Hiệp vang lên xen lẫn tiếng gió nhưng nghe rất rõ.

– Dạ không ạ, đây là toàn bộ tiền từ đợt hàng lần này, anh xem qua.

– Thôi không cần. – Xong Hiệp vứt cho tên kia một sấp tiền. – Đây là phần của mày.

– Em, em không dám nhận ạ.

– Cứ cầm lấy, xem như là phí để mày giữ kín chuyện này.

– Vâng, thế thì em nhận.

– Mà này, bà già của mày vẫn khỏe chứ?

– Vâng, sao anh… – Gã toát mồ hôi hột – Ơ, ý anh…

– Biết phải làm gì rồi chứ, cái mồm mày mở ra đồng nghĩa mày tự tay cắt đi sợi dây sinh mạng của bà ấy đấy. Liệu mà giữ mồm giữ miệng.

– Vâng, em hiểu rồi.

Tới đây, đoạn ghi âm kết thúc.

– Không thể nào, anh Hiệp sao có thể làm thể. Chắc chắn có kẻ nào đó giở trò. À đúng rồi, cái tên hồi nãy, chính hắn đã vu khống anh Hiệp. – Một gã bật dậy la lên.

– Đúng, anh Hiệp không phải là người như thế, ảnh tuyệt đối không làm mấy chuyện đó đâu. – Tên khác đồng tình.

– Nhưng giọng chúng ta vừa nghe chẳng phải là… – Nhưng sau đó một tên khác lại làm tất cả phải im lặng.

– Nào, có ai ý kiến gì nữa không? – Thấy chẳng ai nói thêm điều gì hắn nói tiếp. – Còn một cái tôi muốn mọi người xem qua. – Rồi hắn đưa sấp giấy cho Dũng hất cằm.

Dũng gật đầu, vội phát ra mỗi người một tờ. Đợi một lát, khi những con mắt kịp dán hơn chục giây trên nền giấy trắng mực đen, hắn mới lại trình bày:

– Lê Khả Vy, có ai thắc mắc cái tên này không?

– Chẳng phải, chẳng phải là người yêu của anh Hiệp hay sao? – Một gã không giấu nỗi sự ngạc nhiên mà thốt lên.

– Ơ, đúng vậy. Nhưng mà sao lại… – Gã khác cũng bày tỏ sự kinh ngạc không kém.

– Giờ mới để ý là hình như đã quá lâu chúng ta không hề gặp chị ấy. – Một tên lên tiếng bổ sung.

– Đúng vậy. – Vài tên khác đồng loạt xác thực.

Dứt lời, một gã khác bất ngờ thốt lên:

– Chẳng lẽ để có tiền đưa chị Vy đi nước ngoài chữa trị, anh Hiệp đã…

Lần này, chẳng lời phản bác nào cho lời kết luận nửa vời nhưng ý nghĩa thì chắc ai cũng hiểu, chỉ còn lại tiếng thở dài xen lẫn tiếng thì thầm to nhỏ. Có lẽ căn cứ trên bàn, kết quả xét nghiệm, theo dõi tình hình căn bệnh ung thư Gliobalastoma cùng chi tiết phí điều trị dường như đã làm sáng tỏ những thắc mắc không hề nhỏ của nhiều người nơi đây.

Thả lỏng người, hướng ánh mắt ra xa hắn đưa tay chạm vào những mảng phần tử khí chiều tà mà nghe thấy lòng bồng bềnh, nhẹ nhõm. Vẫn thói quen đút tay vào túi quần, hắn sực nhớ tới chiếc điện thoại.

“Nó đâu nhỉ?” – Câu hỏi vừa chạy ra khỏi đầu thì hắn bỗng “à” lên một tiếng vì mảnh trí nhớ bỗng dưng gợi lại một vài hình ảnh.

Chạy vội ra mở cánh của xe thì tai hắn liền tiếp nhận làn sóng âm thanh từ tiếng nhạc chuông quen thuộc.

Với tay lấy điện thoại thì lòng hắn bỗng chùng xuống và một dự cảm chẳng lành đang ùn ùn kéo đến như màn mây mù đen dặc quánh che ngang bầu trời khi con số “9 cuộc gọi nhỡ” và một cuộc gọi hiện tại đang thúc giục hắn bắt máy của tên Lâm, đàn em Khánh.

– Alo mày…

Hắn chưa kịp thốt hết ý mình thì đã bị Lâm xả một tràng:

– Anh Phong ơi, anh Khánh và anh Huy…

——————-

Thuộc truyện: Bẫy sói – Chiếc mặt nạ da người – by Itto Aptx (Vũ Quang)

3 người thích truyện này

Leave a Reply