Chuyện 1 Thời Đã Qua – Chap 7

Truyện tình yêu 18: Chuyện 1 Thời Đã Qua – Chap 7

“ – xì, không nói thì thôi, không thèm biết – nó cười tười- đi, đi uống nước, tớ khao cậu nhé, coi như tớ xin lỗi cậu, oke không.

“- Thì đi , mấy khi có ng trả tiền – tôi kéo ga, chiếc xe lao nhanh trên đường, con đường ồn áo tập nập, nhưng ánh nắng cuối cùng của ban ngày đã hết, nhưỡng chỗ cho màn đêm từ từ buông xuống, từng cơn gió cuối ngày khẽ cuốn theo bụi đường tung bay khắp phố, dòng ng đi đường như dài mãi không dứt, hối hả mà chả biết sẽ đi về đâu.

Ánh đèn đường đã lác đác, ngồi uống nước mãi với no, chắc tối nay không ăn đc cơm quá, hôm nay nó vui vẻ lạ thường, tự nhiên khác hẳn ngày thường, nó rất ngoan và trông rất dễ thương,h đang trên đường về nhà, tay nó ôm nhẹ lên eo tôi, tự nhiên nó nói khẽ : – Ấy có biết tại sao tớ nhất định phải mua cái váy này không . Tôi trầm ngâm, không nói j cả, tôi cũng chả biết tại sao nó lại như thế, nó thì thiếu j đồ mà phải làm thế, tiếng nó nói tiếp : – bởi vì tớ nhìn thấy mắt cậu sáng lên khi thấy tớ mặc bộ váy này, lúc đo trông cậu thực sự rất vui, nên tớ nghĩ tớ mặc cái váy này cậu sẽ rất thích.

“Trời ah, tôi sáng mắt lên hay vui lên là vì tui đang tưởng tượng ra chị mặc cái váy đó chứ không phải là nó, trời, làm nó ăn dửa bở 1 phen, thôi, đánh im vậy, nói ra sợ lại làm nó tự ái”

Nó lại nói tiếp : Tớ mặc cái váy này rất đẹp phải không ?

“gạo nấu thành cơm, ván đã đóng thuyền, mọi chuyện coi như xong rồi, chả lẽ lại còn trách nó nữa” tôi đành gật gù đáp nhỏ : uh, cậu mặc vào trông rất đẹp ?

“ – Thật hả ! – là cậu khen đó nha – nó cười cười

“Đúng là bọn con gái chuyên bịt tai trộm chuông, rõ ràng nó vừa mới tự khen nó đẹp, tôi bất quá chỉ là hưởng ứng cho nó vui , h nó lại nói thế, cứ làm như mình tự nhiên khen nó không bằng ý” đang nghĩ thì nó hỏi tiếp : – Ah mà tối nay cậu có rảnh không

“rảnh thế nào đc mà rảnh, tối nay tôi đi Sn rồi, hé hé” Tôi đáp nó : tối nay có khi mình bận rồi, mà sao vậy ?

Nó nhìn tôi, mày hơi nhíu lại, nó bảo : – Tối nay sắp sảy ra 1 chuyện, mình nghĩ có lẽ nếu cậu không muốn đi cũng phải đi thôi, hi hi .

Tôi ngờ ngợ, việc j mà tôi không muốn đi cũng phải đi nhỉ, tối nay tôi có việc quan trọng rồi, đánh chết tôi cũng không đi, tôi hỏi nó : – Tối nay có chuyện j vậy. Nó nhìn tôi thần bí, nó để 1 ngón tay lên bờ môi xinh xắn, cái miệng chu chu, nó thì thầm :

– Bí mật ….

Tôi tạm biệt nó, xe nó khuất dần, tôi vẫn đang băn khoăn tự hỏi, không biết là nó muốn nói đến việc j, việc j mà tôi không muốn đi cũng phải đi nhỉ, nghĩ mãi, chả nghĩ ra là cái việc j cả, tối nay đánh chết tôi cũng không đi đâu hết, lễ Sn tôi đã chuẩn bị xong rồi , nồi niêu xoong chảo đầy đủ cả, chỉ chờ gạo về là nấu cơm thôi. Tôi thầm nhủ vậy, trong long đỡ lo lo vì câu nói đó của cái Linh, mẹ tôi dọn cơm ra xong xuôi, tôi chả có lòng dạ nào mà ăn cả, ăn đc 1 bát cơm tôi đứng dậy, đi vào nhà tắm, làn nước mat lạnh sối vào ng tôi,

cả ng sảng khoái, tôi vẫn cứ suy nghĩ mãi về câu cái Linh nói, rốt cục là việc j, việc j mà lại khiên tôi không muốn đi cũng phải đi, tối nay tôi không thể đi đâu đc hết, nhưng mà nó nói vậy, tôi lại cảm thấy sợ, sợ mất đi cơ hội quý báu này, cơ hội tôi đc thể hiện với chị. “cái con ranh này” tôi thầm tức, nó nói 1 câu vơ vơ vẩn vẩn làm tôi lo lắng, đứng ngồi không yên,

tôi tặc lưỡi, tôi mặc kệ dù thế nào cũng nói là có việc bận, không thể đi đc, cố làm sao cho nó không thể trách móc tôi đc, mà dù nó có trách, tui cũng mặc kệ, nó và tôi, cãi nhau không ít, làm hòa 1 tý là nó lành thôi, nó vốn thích dỗ dành, tặng nó món quá, kéo nó đi linh tinh là xong, cùng lắm nói mấy lời ngọt ngọt lừa nó là ổn rồi, tôi thầm cười cười, cứ như thế đi, h đối với tôi, chị là ưu tiên số 1, thời gian không còn nhiều nữa, lão Hùng sắp về rồi, đang miên man suy nghĩ bỗng có tiếng mẹ tôi goi :

– Sơn, Sơn … có sao không con, sao tắm lâu vậy .

“- Con không sao, con ra bây h đây – cố xua đuổi cái suy nghĩ quái gở trong đầu ra, tôi mặc quần áo nghiêm chỉnh, chải chuốt 1 tý, thêm tý keo bọt cho máu, rồi xịt xịt tý nước hoa, tối nay là 1 tối trọng đại, phải khác chứ, tôi tự mỉm cười gật đầu, rồi từ phòng tắm bước ra, bố mẹ tôi ngơ ngơ ngác ngác nhìn tôi, mẹ tôi bảo : – lại đi đâu hả, luonj ít thôi, dạo này đi suốt thôi, chả chịu ở nhà j cả.

Tôi đáp : – tối nay con đi dự Sinh nhật mà, con cầm chìa khóa rồi, có j bố mẹ cứ ngủ trc đi nha, con đi đây.

Mẹ tôi chỉ biết lắc đầu, chả nói thêm j nữa, tôi len lén đi lên tầng 2, nói là đi Sn bạn cho oai thôi, chứ con ở cách nhà có 3 căn nhà thôi, he he, tôi mở khóa phòng, chùm bóng bay tôi buộc sẵn đang lơ lửng trong phòng, tôi cầm chùm bóng nhẹ nhẹ trong bóng tối, đến cái bờ rào đằng sau nhà chị, tôi tặc lưỡi “ thảm, mje, quá thảm, ăn mặc chải chuốt thế này mà phải cầm bóng bay đi trèo tường,

đúng là đéo đỡ đc nữa rồi, nhỡ có ai thấy thì không biết ng ta nghĩ tôi ra làm sao, trộm cũng đéo phải trộm, đàng hoàng cũng đéo phải đàng hoàng, đéo thể diễn tả đc là cái giống j nữa “ nhưng mà dù sao thì vẫn phải trèo thôi, chứ cầm mớ bóng bay này đi giữa phố rồi lại đi vào nhà chị, tầm này trên đường và các nhà đều đang đứng hết ra ngoài hóng gió, thấy tôi đi như vậy, họ sẽ nghĩ j, đi bằng nóc nhà cho an toàn, sau bảo chị cố tìm cách phá đi là xong thôi, hê hê.

Mãi rồi cũng trèo qua, cầm 1 mớ bóng bay, tôi lắc đầu kêu khổ, khẽ kéo cái chốt cửa ban công nhà chị, tôi lọ mọ đi xuống buồng ngủ, bật công tắc đèn lên, lại ngắm nghía tác phẩm của chính bản thân mình, tôi gật gật đầu ra vẻ ngon lành rồi, tôi thả chùm bóng bay ra, từ từ kéo chúng phân bố đều trên trần nhà, sao cho hợp lý. Xong xuôi, tôi nhìn đồng hồ, cũng gần 8h rồi, h phút tốt lành chuẩn bị đến, tôi bật máy tính, khẽ mở 1 bài hát nhẹ nhàng. Tôi ngồi trong đó, lặng im trọng bóng tối, chỉ cần chị trở về,

tôi sẽ thắp nến lên và ra ngoài đón chị, mọi chuyện đều trong kế hoạch, tôi đã cầm chìa khóa của chị mà, làm sao mà chị tự ý vào nhà đc, tôi mỉm cười , đong đưa theo điệu nhạc, mọi chuyện gần như tôi quên hết, trong đầu tôi h chỉ còn là 1 khoảng lặng, lặng lẽ lắng nghe bản nhạc nhe nhẹ, thời gian như từng giây từng phút trôi đi, tôi đều cảm nhận đc tất cả, chờ đợi, chờ đợi tiếng chuông Dt reo lên. Màn đêm tĩnh mĩnh, chỉ có tôi đang ngồi đó, cảm nhận mùi thơm nhè nhè từ căn phòng, mùi thơm mang theo mùi hương của chị, tôi mỉm cười, chờ đợi…..

Đang tĩnh lặng bỗng có tiếng chuông DT như xé màn đêm, kéo tôi trở lại, đầu tôi vang lên những tiếng nhạc chuông, “Chị về rồi, chị về rồi” tôi nhanh chóng móc Dt ra, nhưng mà… không phải là sô chị, mà là số thằng Toàn, nó gọi cho mình làm j nhỉ, tôi cảm thấy quái lạ, nhưng chỉ cần không phải là Linh gọi là đc rồi, tôi cầm máy lên, tôi giật mình nói : “ – Cái j, thằng Tuân lai con Hương bị tại nạn hả, ở đâu, chỗ nào nói nhanh . Tôt nghe mà giật thót mình, thằng bạn thân chí cốt của tôi từ nhỏ lại bị tai nạn ngay lúc này sao,

lại còn đang lai con ng yêu của nó nữa chứ, mà thằng ml Toàn ăn nói chả rõ cái j cả, chả biết nó có bị làm sao không. Tôi chả còn suy nghĩ j nữa, trong đầu chỉ còn hình ảnh thằng bạn thân từ bé, giờ nghe tin nó tai nạn, không biết sống chết, giọng thằng Toàn như nức nở, tôi lao nhanh qua mái nhà, chạy nhanh từ trên nhà xuống, bố mẹ thấy tôi đi từ trên tầng 2 xuống, ngơ ngơ ngác ngác, đang định hỏi tôi cái j đó, nhưng mà tôi đâu có để ý, tôi phóng xe máy đến ngay chỗ thằng Toàn nói, lòng tràn nhập sự sợ hãi, hồi Tết, thằng bạn mà tôi thân từ năm cấp 2, lên cấp 3 thì tách lớp, nhưng mà vẫn chơi với nó, tết năm đó, nó uống quá chén, đã sảy ra tai nạn làm tôi rất buồn, nó đã vĩnh viễn ra đi ở cái tuổi 19, 1 cái tuổi quá trẻ, h lại nghe tin thằng Tuân bị tiếp, tôi chả biết làm sao cả.

Xe phi nhanh đến chỗ thằng Toàn nói, thấy 1 đám đang đứng lố nhố, thì ra là thật rồi sao, thằng Tuân bị thật rồi sao, Xe vừa đến, tôi đạp chống phi xuống nhìn xung quanh, chả thấy cái mẹ j, không thấy xe đổ, không thấy công an, các mảnh vỡ của 1 vụ tai nạn càng không có, rồi từ đâu đó có tiếng nói : – A, nó đến rồi kìa, nó đến rồi đó. Tôi nhìn về hướng đó, thấy 1 đám ng chạy đến, có lũ bạn của tôi, thằng Toàn, cái Linh, thằng Tuân, con Hương , đầy đủ cả. Tôi sững lại, tôi đã hiểu ra, hiểu ra rồi, chúng nó đã áp dụng cái cách mà tôi đã làm với chị, tôi đứng đó, tôi đã hiểu cái cảm giác của chị hôm đó, tôi lặng im nhìn tụi nó, tay nắm chặt lại, nghiên răng nghiên lợi,

thằng Toàn vỗ lên vai tôi nói : – cách này hay ah nha, kéo đc nó ra đây luôn, lại ăn mặc chỉnh tề nữa chứ, quá tốt rồi. Tôi nghe cái giọng hô hố của nó, tôi không kìm đc, tôi đẩy tay nó ra, tôi vung tay tát 1 cái rất mạnh thẳng vào mồm nó, may mà nó kịp phản ưng, cúi cái đầu xuống, nên chỉ chạm vào đỉnh đầu nó, nó sợ hãi lùi lại, không giám cười nữa, tôi chỉ thằng vào mặt nó nói : – Tao nói cho mày biết , lần sau mà còn cái kiểu đó, thì sẽ không là 1 cái tát đâu. Tôi lại đảo mắt nhìn thằng Tuân, và cả lũ, tất cả đã thôi cười, nhìn tôi như 1 tên lưu manh,

tôi chỉ tay vào thằng Tuân, tôi bảo : – Cách này do mày nghĩ ra phải không, lần này tao nói trước, lần sau mà còn dùng cái kiểu này kêu tao ra nữa, thì đéo có bạn bè nữa đâu. Thằng Tuân im lặng nhìn thằng Toàn, nó biết tôi thật sự tức, con Linh đi ra, nó mếu máo bảo : Mình…. mình không nghĩ là cậu sẽ tức giận như thế, đó là chủ ý của mình, tại chiều nay cậu nói có việc bận, mình muốn kéo cậu đến đây, tối nay lớp mình họp mặt đông đủ, Tuân và Hương là nhân vật chính, có chuyện muốn nói, Tuân bảo là chuyện quan trọng của 2 đứa nó, không thể thiếu cậu đc, nên mình mới nghĩ ra cách này kêu cậu đến, cậu không làm sao chứ.

Tôi đã bình tĩnh trở lại, tôi nhìn khắp mọi ng, đúng là tôi hơi quá, ai nấy đều đang sợ hãi, không khí tĩnh lặng, tôi nói : – uhm, mình xin lỗi mọi ng, nhưng mọi ng hiểu có biết lúc nghe tin nó tai nạn mình lo thế nào không, h lại biết bị lừa nên cảm thấy rất tức không kìm nén đc. Tôi nhìn thằng Toàn, và thằng Tuân, tôi nói : – thôi đc rồi, cho tao xin lỗi, chả mấy khi lớp đông đủ, có chuyện j mà làm lớn dữ ha. Tôi làm mặt cười cười, không khí thôi không còn nặng nề nữa, thằng Toan đi lên, nó bảo : – Uhm, tao cũng biết là làm quá với mày, tình cảm bạn bè thế là đc rồi , coi như không nhìn lầm thằng bạn như mày . Cả lũ cười ầm lên, Thằng Tuân như đang muốn nói cai j, tiếng chuông Dt lại 1 lần nữa vang lên, lần này thì là của chị, tôi thở dài , nghe máy, tiếng chị vang lên : – Em đang ở đâu đó, qua đưa chị chìa khóa nào, chị về nhà rồi. Tiếng xe máy, tiếng bọn bạn tôi ồn ào lọt vào Dt, tôi nói : – Vâng, em về ngay, chị đợi em chút .

Tiếng chị lại nói : – Em đang đi chơi với bạn ah. Tôi ngần ngừ, tôi bảo : – Vâng, nhưng mà em về ngay đây, đợi em chút. Tôi cúp máy, đang tính nói chào bọn nó rồi về, thằng Tuân nhìn tôi nó bảo : – Sao, mày đên rồi, còn lại định đi ngay ah, bạn bè đông đủ cả ở đây, tao còn có chuyện muốn nói, mày vì cuộc Dt của con bồ mày mà bỏ lại tất cả anh em ah. Nó nhìn tôi, tôi lặng cả ng, chưa bao h nó nghiêm chỉnh như thế, tôi cảm thấy hơi sơ sợ, cái thằng này lấc ca lấc cấc mà h lại nghiêm mặt thế, con Linh lúc la lúc lắc ngón tay,

trên tay là nó chùm chìa khóa xe máy của tôi, nó cười cười : – Sơn không về đc đâu, tớ cầm chìa khóa xe máy rồi, Tuân không phải lo, bọn mình đi vào trong thôi, hôm nay Tuân và Hương là nhân vật chính đó. Rồi nó kéo tay tôi, nó bảo : – mình vào trong thôi, cậu cũng nên ở lại nghe xem 2 đứa nó nói cai j chứ, chút nữa mình đua chìa khóa cho mà, không cần lo.

Nó cười híp cả mắt, nó vẫn mặc cái váy đen đó, “con này, chắc chiều nay không tắm chắc rồi” tôi thầm nghĩ, tay nó ôm ghì lấy tay tôi, ấn lên bờ ngực nó căng tròn, mềm mại, đi theo tôi vào trong. Tôi lắc đầu, thôi ngồi nghe xem nó nói cái j, dù sao hôm nay mọi ng đông đủ, 2 đứa nó lại có việc, h cũng còn sớm, với lại tôi bảo chị chờ rồi mà, nhưng để cho chắc ăn, tôi móc DT ra, đang định nt kêu chị chờ thêm 1 chút thì thằng Tuân giật lấy, nó bảo : – h mày có bạn gái rồi, mày chả coi tao ra gi rồi đúng không, chờ tao nói xong chuyên, tao đưa DT cho .

Tôi hầm hầm nhìn nó, đang muốn túm cổ nó lấy lại cái DT, đã thấy cái Hương túm tay tôi nó bảo : – Thôi, đến rồi thì ngồi chút đi, vội j mà vội dữ vậy

“không phải vội mà là rất vội, xoong nồi xong cả rồi, đang chờ về nấu đây này” nhưng mà 2 đứa nó đều nói vậy, tôi còn biết làm j nữa. Linh thì vẫn ôm ghì lấy tay tôi, trông rất tình cảm, nó kéo tôi ngồi xuống, cả lũ tập trung đông đủ, tiếng cười nói trông có vẻ khá là vui, Sv năm 1 mới về, đâu cũng thế cả,mãi 1 lúc sau mới ngớt, Thằng Tuân giơ giơ tay, ra vẻ ý nói mọi ng trật tự,”mẹ kiếp, rồi cũng vào việc chính rồi, xem xem nó nói cai j” ng tôi nóng như có kiến bò, đứng ngồi không yên, lại còn phải liên tục tiếp chuyện cái Linh và đám bạn, chỉ mong nhanh nhanh rồi về, tôi quyết định nán lại ở đây 30p rồi đi, coi như thế là đã quá ổn rồi, với lại tôi tin chị sẽ đợi tôi, 30p thì cũng giống như hôm thứ 7 tôi đợi chị thay đồ, cũng nhanh thôi mà.

Nghe thằng Tuân nói xong, tôi tý thì phun ra ngụm nước, tức hộc máu,muốn bước lên đập cho nó 1 cái, tưởng chuyện j, thế mà cứ làm ra vẻ quan trọng lắm, tôi lại cứ nghĩ chúng nó đình công cưới sớm monh anh em ủng hộ hay là tập chung anh em quyên góp tiền phá thai cho con Hương kìa, hóa ra nó lại tập chung anh em để tuyên bố là nó với con Hương công khai quan hệ yêu nhau, dm, nghe chuối không thể tả đc, tôi nghĩ tổng số lông lô`n con Hương + số lông chym thằng Tuân bằng bao nhiêu tụi nó có khi đã thuộc lầu rồi ý chứ, còn ra vẻ công khai quan hệ, thế mà bọn trong lớp vỗ tay nhiệt liệt , 1 vài thằng hai lúa còn lên chúc mừng nắm tay như trong hôn lễ, po chym đéo đỡ đc, con Linh ngồi bên vỗ tay hớn hở như ngạc nhiên lắm, đúng là khéo diễn trò. Tôi chăm chăm ngó đồng hồ, cũng gần đc 30p rồi, tôi quay sang cái Linh : ê, đưa chìa khóa xe máy đây, tớ còn về. Con Linh tru môi lên : – ở lại chút đi, mới tý đã về, mấy ng mọi ng đông thế này, tý còn hát nữa mà.

Tôi nói : – thôi, ở đây như thế là quá lắm rồi đó, chuyện chính nghe xong rồi, tớ đi đâu, có đưa chìa khóa không thì bảo.

Nó nhìn tôi, ấm ức lắm, nó ném chìa khóa cho tôi : – Đó, thì đi đi, đi nhanh lên cho khuất mắt, đi mà líu líu với con nào đó . “ơ cái con này, tự nhiên động kinh, ai làm j nó cơ chứ” tôi cũng chả thèm chấp nó, chạy lên chỗ thằng Tuân : – đưa DT đây tao về mày, không má tao kêu đó .

Nó nhìn đồng hồ : – Mới gần 9h, kêu cái j, kệ đi, ngồi chút đi, tý còn hát, hôm nay chơi đêm, mấy khi đông vui thế này, mày về lại đi với con bồ mày chứ j .

Tôi nói luôn : – không phải, bồ cái j, tao có chuyện mà, không gấp thì tao đâu có thế này, không phải mày không biết tao, tao có chuyện thật đó.

Nó nhìn tôi chằm chằm, rồi thở dài, cầm cái DT ném cho tôi: – đó, thì về đi, chán mày quá .

“ – mày chửi tao cũng phải té, tao đi đây, pp bọn nó họ tao nhé . Tôi cầm DT, đi thằng ra ngoài cửa, vội ra lấy xe, loay hoay 1 lúc hơn 9h mới lấy đc xe, tôi vội kéo ga thật nhanh lao về nhà, lòng thầm nghĩ “chắc chắc chị sẽ chờ tôi, chắc chắn chị sẽ chờ tôi” .

Tôi đến cửa nhà, ngó sang bên nhà chị, chả thấy chị đứng ở đâu cả, tôi giật minh, cảm giác lo sợ hụt hẫng tràn vào trong tôi, Tôi cầm DT lên, tính gọi cho chi, thì thấy báo có tin nhắn, tôi mở ra xem, đọc xong, trong lòng tôi tràn lên 1 nỗi buồn vô hạn “ Em cứ ở lại chơi với bạn đi, chị không sao, chị lên nhà ông bà ngủ ”

Không thể nào, chị sao lại không đợi tôi về mà lại đến nhà ông bà chứ, tôi choàng tỉnh, tôi phải gọi cho chị, kêu chị về mới đc, bấm số chị, nhưng mà tiếng bên đầu dây, không phải là tiếng chị mà là : “thuê bao qua khách vừa goi ….” Tôi lo lắng, tôi sợ hãi, tại sao, tại sao chị lại tắt máy, không phải chị đến nhà ông bà sao, tắt máy làm j chứ, hay là chị bị làm sao rồi, không thể nào, không thể nào đâu, chắc là chị đến nhà ông bà rồi DT hết pin, chút nữa chị sẽ bật DT thôi, tôi phải nt cho chị, để khi nào chị mở Dt, chị sẽ biết là tôi đang chờ chị về : “em đang đợi để đưa chìa khóa cho chị, chị về nhanh nhé, không là em ngủ ngoài cổng nhà chị đó”.

Tôi dắt xe vào nhà,chào qua bố mẹ rồi lên tầng, lòng ngóng chờ dt của chị, mãi mà không có, tôi buồn và chán nản, tưởng trừng như đã sắp xếp xong hết cả, ai ngờ lại hóa ra thế này.

Tôi đang ngồi đó, trong căn phòng của chị, tôi lặng lẽ chờ chị, chờ chị gọi DT lại

, nhưng rồi 9h30. 10h, 10h30 mỗi khoảng khắc qua đi như vô vọng, chị đã không về đêm nay, tôi đã gọi rất nhiều cuộc, nhưng đều là tắt máy, lòng tôi buồn vô hạn, rất nhiều cảm giác trong tôi, xunh quanh tôi h chỉ toàn là bóng tôi, tiếng nhạc vẫn cất lên, nhưng tôi như ù tai, tôi chả nghe đc j hết, tai tôi h chỉ chờ nghe tiếng DT của chị thôi.

Tôi nhắm mắt, sống mũi cay cay, tôi không muốn tin, tôi không muốn tin rằng tối nay chị đã không về, tôi thật sự gần như thật vọng, nhiều lần tôi muốn phi xe lên nhà ông bà gặp chị, nhưng mà gặp chị rồi tôi sẽ nói j, nói là chị về nhà ngay, em tổ chức Sn cho chị ah, nghe như kiểu là thằng dở hơi vậy, còn j là bất ngờ nữa, còn j là ý nghĩa nữa chứ, rồi ông bà nhìn thấy tôi, ông bà sẽ nói j, sẽ nghĩ j về tôi và chị. Tôi không thể đi đến đó đc, gần như tuyệt vọng, hít 1 hơi thật sâu, tự nhiên DT có 1 tiếng chuông tin nhắt.

tôi vui như bắt đc vàng, là chị sao, là của chị sao, mặt mày vui vẻ, tôi mở Dt ra, ấn mở tin nhắn : “thuê bao số xxxxx gửi đến bạn 1 bài hát rất hay, soạn tin xx xxx gửi đến số xxxx để biết ng đó là ai và tặng bạn bài j ” Tôi tức nố óc, tý thì ném cái DT đi, mẹ kiếp cái bon QC chó mà này, khôn nạn thật, tôi ném chiếc Dt lên giường, nhìn đồng hồ, đã hơn 11h rồi, muộn mất rồi, chị đã không về rồi, tôi thực sự suy sụp, tôi cố chân an mình, hít 1 hơi thật sâu, tôi đứng lên, cầm cái bật lửa đi châm hết các ngọn nến,

ánh sang vàng nhè nhẹ chiếu rọi căn phòng, tiếng nên kêu tý tách, 1 loáng sau, căn phòng tràn ngập ánh nền vàng, trên cái bàn nhỏ tôi bê vào có cái nến, và cái banh kem có hàng chữ nhỏ : chúc mừng Sn chị của em – Thu Thủy và cặp nến số 20 đang cháy nhè nhẹ, soi rọi sung quang. Khắp dưới đất là la liệt bóng, rất nhiều bóng mà chiều nay tôi thổi,phồng mồm trợn mắt muốn đứt cả hơi, vẽ đủ mặt ng, trên trần nhà thì toàn là bónh bay, trên tưởng là cái băng rôn khá to, viết = nét chữ đỏ : Happy Birthday.

Đó chính là kỳ công cả buổi ngày hôm nay của tôi đó, chưa kể hộp quà trong túi nữa, tôi nhìn lại mọi thứ, lặng lẽ mỉm cười, hôm nay, thế là hết, mọi thứ là công cốc, ra sông ra biển hết,gần 1h nữa qua 12h, tôi sẽ dọn dẹp lại tất cả, sẽ chả còn j cho ngày mai khi chị trở về nữa. Tôi thở dài, ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại để ngăn nước mắt muốn rơi, sống mũi cay xè, tôi hết hy vọng rồi, tối này tôi sẽ không thể tổ chức SN cho chị như ý muốn, tất cả đều là vô ích, tất cả đều là ra sông ra biển, tôi không muốn tin cũng phải tin.

Tít tít, tiếng tn DT vang lên, tôi cầm lên đọc, 1 dòng tin nhắn nhỏ :

“ Thằng kia, có ra đưa chìa khóa cho chị vào nhà ko, chị đang đứng ở cổng nhà này ”

Cầm DT lên, tôi như lặng cả ng, là tn của chị sao, rồi dường như chưa giám tin, tôi xem lại số, đúng là số của chị rồi, tôi chạy nhẹ ra ngoài phòng khách, tôi sững ng, bóng chị đang lấp ló ngoài cổng, cái bóng dáng thân thương ấy, làm sao mà tôi nhầm lẫn đc, tôi đã tuyệt vọng, niềm vui trở lại như quá bất ngờ, nhất thời hơi đình trệ hoạt động, rồi chợt như tỉnh ra, đầu tôi tràn ngập niềm vui bất ngờ, nt lại :

“chờ em 1p, em ra liền ”

Thật là may vì hồi nãy đã chuẩn bị xong hết, coi như là 1 chút đền bù, tôi chạy nhanh qua khu bếp, rồi lách về nhà mình, trước khi ra ngoài không quên vào nhà tắm, chỉnh lại 1 chút cho chuẩn, rồi nhẹ nhẹ mở cổng đi ra. Chị vẫn đừng đó, chị đang chờ tôi, tôi tủm tỉm cười, tôi đến bên chị, trong anh đèn đường mờ ảo, tôi như thấy nét mặt chị thoáng buồn và mệt mỏi, không có nét j tươi vui ngày thường, chị tựa ng vào yên xe, có lẽ chị đã mệt thật, hơn 11h đêm rồi còn j, h này mà vẫn còn lang thang , tôi đến bên chị, tôi nói : – Em xin lỗi, em đã không có mặt ở nhà để đưa chìa khóa cho chị, làm chị chờ lâu .

Khuôn mặt mệt mỏi lắc đầu : – không sao, dù sao cũng chỉ là 1 chùm chìa khóa thôi mà, đưa trc hay sau cũng đc, thôi em mở cửa ra hộ chị, dắc cái xe vào, chị cảm thấy hơi mệt rồi.

Tôi lặng thinh, tôi muốn cho chị 1 bất ngờ, nên cũng chả nói j, khẽ mở cửa, rồi dắt xe vào, chị vẫn mặc nguyên xi bộ đồ lúc trưa tôi gặp trên cơ quan, vẫn cái áo sơ mi đen và cái váy Zip, dáng chị mệt mỏi bước theo sau tôi, khẽ quay lại, đẩy cái cổng rồi khóa lại.

Tôi mở cửa chính, đẩy xe vào, tiếng nhạc nhẹ nhẹ từ phòng ngủ truyền ra, chị hơi ngạc nhiên, chỉ hỏi : – sao lại có tiếng nhạc, em vô nghịch máy tính mà không tắt ah .

Tôi nheo mắt cười : – ồ chắc là em quên, chj vào tắt dùm em cái.

Chị lắc đầu, chậm chậm tiến vào trong, tôi gọi theo : – từ từ, đợi em chút.

Chị quay ng lại, nhìn tôi khó hiểu, tôi bước nhanh đến bên cạnh chị, tôi ôm vòng eo bé nhỏ, tôi thầm thì vào tai chị : “- em muốn cho chị xem 1 bất ngờ ”

Tôi khẽ đẩy cánh của phòng ra, ánh nến vàng hắt ra soi rõ bóng dáng 2 ng, chị đứng im, như chết lặng đi, ngơ ngắc nhìn mọi thứ xung quanh, cứ thế, tôi ôm chị từ đằng sau, chị vẫn đứng im như không tin vào mắt mình, tiếng tôi thì thào bên tai chị, hòa cũng tiếng nhạc :

“ – Chúc mừng Sinh nhật , happy birthday to you. Rồi khẽ ngân nga bài Happy birthday = cái giọng tiếng anh ngọng líu của mình,

Đôi vai chị run lên, rồi như xúc động quá, chị xoay ng lại, ôm chặt lấy tôi, áp sát cả ng chị vào tôi, cả ng chị run lên, cặp vú mềm mại cọ vào ngực tôi, tôi ôm lấy chị, đc 1 lát sau, chị mới nói nhỏ : “ – tất cả , tất cả đều là em làm sao .

“hỏi thừa, quá thừa, không tôi làm thi ai làm nữa” tôi bảo : – vâng, thì em làm mà, làm để chúc mừng Sn chị đó, chị vui không .

Chị khẽ gật đầu, nói nhỏ : – chị rất cảm động, thực sự rất cảm động, cám ơn em, thật sự cám ơn em rất nhiều. Rồi như ôm chặt tôi thêm.

Tôi đẩy chỉ ra, nâng khuôn mặt bé nhỏ, đôi mắt long lanh đã chảy lệ từ lúc nào, đang nhìn tôi âu yếm, tôi vuốt ve bờ má, lau đi những giọt nc mắt của chị, tôi nói nhỏ : – không cần cảm ơn nhiều, cho em hôn 1 cái là đc rồi .

Chị mỉm cười, quay mặt đi, rồi đôi mắt long lanh khẽ nhắm lại, đôi môi run rẩy chờ đợi, tôi khẽ xoay khuôn mặt thân thương đo, ngắm kỹ lại 1 hồi để khắc sâu vào trong trí nhớ, rồi áp lên đôi môi đó 1 nụ hôn cháy bỏng, lưỡi tôi tham lam dò tim đầu lưỡi chị, chị cũng đáp ứng tôi, nhẹ nhàng cuốn lấy, 1 cảm giác dịu ngọt lan tỏa khắp bờ môi, đầu lưỡi nhẹ nhàng ẩm ướt đang cuốn lấy lưỡi tôi thật chặt, cứ thế, như hòa vào nhau vậy.

“- Nào, chị ngồi xuống đây, hôm nay chị là nhân vật chính đó – Tôi kéo chị ngồi xuống, còn mình ngồi vào cái ghế đối diện.

Chị vẫn ngơ ngác nhìn xung quanh rồi chị cười rất tươi, khuôn mặt mệt mỏi dường như đã biến mất, chị nhìn tôi nói : “- Thật là đẹp và lãng mạng đó, nhưng mà sao em biết đc hôm nay là sinh nhật chị vậy ”

Tôi nheo nheo mắt, tôi đang ngắm kỹ khuôn mặt tươi cười rạng rỡ kia, tôi đáp :

– Chả có chuyện j mà em muốn biết lại không biết đc cả, hi hi.

Chi nhìn tôi, nụ cười vẫn còn đang trên môi : – Chỉ đc cái ba hoa. Ơ nhưng mà …. – chị nheo nheo mắt nhìn cái bánh sinh nhật, trên đó có cặp ngọn nến số 20 đang cháy – em viết sai tuổi của chị rồi, đây là sinh nhật thứ ….

Tôi cắt lời luôn : – Sinh nhật thứ bao nhiêu em không cần biết, em làm tiệc sinh nhật này là mừng chị tròn 20 tuổi, nhìn chị như vậy, ai dám nói chị không phải 20 tuổi nào .

Chị hơi cười nói : – lại học đc cái kiểu nịnh hót ở đâu thê, nhưng mà làm sinh nhật như thế là không đúng.

Tôi bảo : – có j mà không đúng, với em thì chị chỉ 20 tuổi thôi, 21 là nhìn già hơn rồi, em nói thật đó, không nói sai đâu ah nha, vơi em như thế là có ý nghĩa rồi, em cũng chả quan tâm về đúng hay sai, nếu mà chị cứ nghĩ linh tinh, thì coi như là trở về quá khứ năm chị 20 tuổi đi là xong rồi..

Chị cười tươi lắm, lộ ra hàng răng trắng, chị cúi đầu xuống mà cười : – em học ở đâu cái kiểu tán tỉnh đó thể hả, mồm mép khá lắm .

Nhìn đồng hồ đã hơn 11h30, tôi xua xua tay, tôi bảo : – Thôi không nói nữa, chị ước đi rồi thổi nến đi, mau mau kẻo nến cháy hết đó, nãy h cháy lâu rồi.

Chị gật gật đầu, mắt nhắm lim dim, tay để trước ngực, mồm lẩm bẩm cái j nhỏ lắm, tôi cố nghe lỏm mà không sao nghe đc, đọc xong rồi, chị thổi nến phù 1 cái, tôi vỗ tay nhiệt liệt, tôi ló nhó cái đầu về phía chị, tôi cười đểu 1 cái bảo : – Chị ước điều j vậy, có thể cho em biết đc không ?

“- Còn lâu đi, bí mật không thể nói đc – chị nhìn tôi bĩu môi, ánh mắt lấp lánh nụ cười, long lanh quyến rũ.

“- Thôi chả cần chị nói em cũng biết là chị cầu nguyện cho em đc hạnh phúc rồi, em biết em số đào hoa, số hưởng hay đc ng khác cấu nguyện giúp mình – tôi ngả ng ra đằng sau, giả vờ thở dài.

Chị chồm qua bàn, đập vào vai tôi một cái rồi mắng yêu : – Còn lâu á, có mà mơ đi, đừng có mà ăn dưa bở nha. Rồi lại thu tay về, che miệng cười khúc khich.

Ánh nến vàng mờ ảo, chị lại mặc chiếc áo đen, nhìn mê hoặc không tả, rất là thần bí và khiêu khích, tôi lắc đầu, vươn lai, lăm lăm cầm cái dao cắt bánh, miệng nói :

– ước cũng ước xong rồi, nến cũng đã thổi rồi, cắt bánh nào, em đói quá rồi.

“- Ấy ấy, từ từ đã – chị giữ tay tôi lại – chưa xong mà, vẫn còn nữa .

“- Còn cái j nữa vây ? – tôi hỏi lại

Chị xòe 5 ngón tay trắng trẻo ra trước mặt tôi, nhìn tôi yêu kiều, cái miệng chu chu lên, chị nói : – Nào, đưa đây .

“- đưa, đưa cái j cho chị – Tôi nhìn chị chả hiểu gì .

“ – Quà, đưa quà đây, không có quà đừng hòng đc cắt bánh nha – chị vẫy vẫy 5 ngón tay xinh xắn

“Ah đúng rồi, thế mà tôi quên khuấy mất, chắc là vui quá nên tôi quên, mà bà này gớm nha, dám vòi mình quà, phải để mình tự tặng chứ, hứ” tôi trêu chị : – Trời ơi, bóng bay nè, bóng thổi nè, bánh sinh nhật nè, nến nè rồi nhạc nè, toàn cái bất ngờ, quà đó chứ còn quà ở đâu nữa ..

Chị chun cái mũi xinh xinh, cái môi cong lên nói : – Hứ, còn lâu, mấy cái đó không tính, không có quà thì thôi, không cho cắt bánh, về mang quà ra đây rồi cắt bánh sau.

“á, trắng trợn, giám đuổi tôi về chứ, hứ, lại về thật cho mà khóc bây h” tôi thò tay vào túi quần, ra vẻ khổ sở lắc đầu, móc ra cái hộp nhỏ đã gói cẩn thận từ lâu, tôi giả bộ khổ sở nói : – Đó, may mà em để quên cái này trong túi, không lại không đc cắt bánh rồi, chị ác quá vậy.

Chị cười tươi lắm, 1 tay che cái miệng đang cười khúc khích, tay kia cầm món quà tôi đưa : – Đó, phải thế mà ngoan chứ.

Tôi nhăn mặt, lại còn khen tôi ngoan nữa chứ, nhìn chị vuốt ve hộp quà, tôi rất vui, chị tò mò nhìn hộp quà, chị bảo : – Nói thế thôi, chứ chị biết thừa em sẽ chuẩn bị quà mà – hồi lại cười 1 cái rất là ngọt ngào, lại nói tiếp – Chị mở ra xem nhé ?

“- Ồ, tất nhiên rồi, chị mở đi, ai cấm chị đâu. Tôi chống cằm nhìn chị đang mở món quà, đón chờ màn hay sắp diễn ra .

Chị mở món quà ra, đôi mắt long lanh ngắm nhìn, thấy chị lặng đi 1 hồi, tôi đoán là chị rất thích rồi, tôi tủm tỉm cười, chị cầm cái vòng đó lên,đôi mắt long lanh chăm chú ngắm nghía, chi gật gù ra vẻ đây ta lắm , chị bảo : – cũng khá đẹp đó, chắc là hàng xịn đây, coi như là có mắt thẩm mỹ 1 chút đó, uhmmm, tạm đc hi hi.

“Hừm, cái vòng tôi mua đẹp thế mà chỉ khen là tạm đc, nhớ đó”, tôi biết thừa chị đang khiêu khích thôi, tôi nói : – Xịn j đâu, hàng giảm giá bên đường, em tiện nên tạt vào mua thôi mà, cũng chả đáng là bao đâu .

Chj liếc sang nhìn tôi, đôi môi tủm tỉm cười, chị nói : – thật sự là rất đẹp, đẹp lắm, chị rất thích nó, nhưng mà….- chị hơi khẽ nhíu mày khi yếm cái vòng lên cổ tay, chị nói – em chọn hơi to, chị mà đeo sợ tuột mất .

Tôi vẫn chống cằm trên bàn, tôi nhi`n chị, tôi cười nói : – Nó to như thể bởi vì vốn dĩ, nó đâu phải dùng để đeo ở cổ tay, mà là đeo ở cổ chân mà, hi, có cần em đeo cho chị không .

Chị ngạc nhiên nhìn tôi : – Sao, đeo ở cổ chân ah, lạ nhỉ,chưa ai tặng kiểu này cho chị bao h, thôi để chị tự đeo xem sao vậy.

Thật ra tôi đã xem 1 bộ phim, từ rất lâu rồi, khi tôi còn nhỏ, tên phim là j cũng không nhớ lắm, tôi nhớ có đoạn chàng trai cũng tặng 1 cái vòng cho cô gái nhân ngày sinh nhật, cô ấy cũng như chị, yếm lên cổ tay rồi chê là to quá, chàng trai lặng lẽ cầm lấy cái vòng, quỳ xuống bên cạnh cô gái , rồi lặng lẽ đeo vào cổ chân cô gái, còn nói rằng :
—————-

Thuộc truyện: Chuyện 1 Thời Đã Qua

5 người thích truyện này

Leave a Reply