Cô bé Hà Nội – Chap 30

Truyện tình yêu: Cô bé Hà Nội – Chap 30

Tác giả: phuong934

21/5/2015

Như nói trước từ chap hôm qua nay là ngày NA sang nhà e chơi, e nửa muốn nửa không muốn. Muốn vì mấy ngày không gặp nên rất nhớ cô bé, còn không muốn vì sợ NA biết e bị thương lại làm cô bé lo lắng. Nhưng không từ chối được, cứ đến đâu thì đến vậy. Hơn 7h NA gọi cho e, lúc này e vẫn đang ngủ

– ừ a nghe này

– hi, dậy đi a e chuẩn bị sang rồi đấy

– sang sớm vậy, không sợ bố mẹ hỏi à ?

– e nói sang nhà bạn là được mà, không muốn e sang ý gì hứ – giọng trách móc

– đâu có, a lo cho e thôi, a đang nhớ e muốn chết đây hì hì

– vâng, chỉ giỏi nịnh thôi hứ, a dậy đi đấy à cả Tú Anh nữa nhé, e mua đồ nấu bữa sáng rồi đấy

– ừ được rồi, bao giờ đến thì gọi a ok

– dạ hi

Đặt điện thoại đấy, e quay sang con e vẫn thấy nó đang vênh mặt lên ngủ đầu tóc rối bù, e nảy ra 1 ý đánh thức nó cơ mà hơi bựa chút. Em trùm hết chăn của nó với của e lên người nó rồi thò ass vào trong làm “ti…ti…tít…ít…ít” 1 cái rồi nhảy ra khỏi giường lẻn vào nhà tắm đánh răng rửa mặt thi thoảng ngó ra xem tình hình con e thế nào. Chưa đầy 2p sau con e bắt đầu tung chăn ra, mặt nhăn nhó mồm lẩm bẩm

– ư…ưm…ưm…mùi gì thế này…ư…ư…thối thế…

E đứng trong nhà tắm cười khúc khích phọt cmn cả kem đánh răng ra

– anh, anh làm cái trò gì đấy hả ? – nó ngồi dậy nhìn chằm chằm vào nhà tắm giọng dọa nạt

– tao..ó..àm..gì..âu (tao có làm gì đâu)

– lại còn không, tại sao chăn a lại đắp lên người em ? – nó hậm hực ném cái chăn e sang 1 bên

– ao..iết…ao..ực..ấy ( tao biết sao được ấy)

– hứ, đồ bẩn, bẩn kinh lên được, đang ngủ – nó vò đầu lườm e

E kệ vừa đánh răng vừa cười khằng khặc, nghe tiếng e cười nó càng tức, mặt hầm hầm đi vào toilet thụi mạnh cùi chỏ vào lưng e làm e tí sặc

– xê ra, bẩn

– ơ hay, t đang súc miệng

– mặc xác a, nhích ra kia cho e đánh răng nhanh

– ơ ơ – nó hích e ra 1 bên

– này nhá lần sau còn thế nữa e đạp thẳng chân luôn nhá, bẩn – nó nhăn mặt nhíu mày

– ai bảo m không chịu dậy hờ

– dậy làm gì a dở người à

– à Ngọc Anh bảo t đánh thức m dậy nên t làm thôi có sao đâu hờ hờ – e vẫn trêu tức nó

– 2 người nay ấm đầu à, tự nhiên gọi e dậy sớm làm gì, đúng là

– ờ thì tí nữa NA sang đây nấu bữa sáng nên bảo t gọi thôi, mà m đứng dịch vào kia để t rửa mặt cái – e hẩy người nó vào

– lắm chuyện

Rửa mặt xong e ra ghế ngồi bật máy tính bật ít nhạc nghe cho đỡ buồn, sáng sớm ngày ra chỉ có nhạc nhẹ mới làm tâm hồn khoan khoái sảng khoái lạ thường. Nghe được 3 4 bài e có điện thoại, NA gọi xuống nhà mở cửa cho e ấy, đến nhanh thế chứ lị. Mới có hơn 7 rưỡi mấy phòng ngoài im như tờ, ờ cũng phải có đi học nữa đâu dậy sớm làm gì cho mệt. Em đi chậm xuống dưới nhà, đi mạnh là cái eo nó giựt giựt báo đau ngay mợ khổ ghê. Xuống tới nơi, xe cộ vứt đầy nhà hơi hướm mùi xăng e cố lách qua từng cái xe để mở cửa cho NA. Cái cửa lâu ngày không chêm dầu vào bánh nên khá kít, e cố lắm mới đẩy được 2 cánh ra. Trước mặt e là NA đang đứng cạnh xe mặt mày hớn hở, 2 má hồng hồng do nắng sớm càng tôn lên vẻ đẹp trong trẻo ngây ngô của cô bé. E chỉ muốn chạy ra thật nhanh mà ôm mà hôn ngấu nghiến lên cái khuôn mặt ấy cơ mà sợ đau nên thôi

– mua gì mà nhiều thứ thế kia – e ngó thấy 2 túi to treo trên xe liếm mép hỏi

– e mua cả bữa trưa luôn mà hihi – NA lây tay hất tóc mái sang 1 bên trông đáng yêu lắm

– ui giời, chu đáo quá cơ…ơ

NA chạy lại ôm chặt lấy e làm e hơi bất ngờ,đầu cô bé áp sát vào ngực em 2 cánh tay bé nhỏ của NA siết chặt lấy vùng eo e thật chặt thật chặt như muốn xóa tan đi nỗi nhớ sau vài ngày không gặp. Mắt e nhắm chặt, răng cắn chặt lấy môi các múi cơ trên người gồng lên để chống lại cơn đau đang ập tới, nó đau lắm đau dữ dội, nước mắt e dường như muốn trào ra, e cố gắng dùng cái hạnh phúc cái ấm áp của tình yêu mà NA đang trao cho e để nén chặt cơn đau lại, 2 cánh tay run run vòng qua người cô bé ôm lại, trao cho e ấy hơi ấm của e

– em nhớ a lắm – NA thủ thỉ, cái mũi tinh nghịch chọi vào ngực e buồn buồn

– anh cũng…nhớ em – giọng e yếu ớt

– dạ – NA càng ôm chặt e hơn, cơn đau ngày càng tăng làm chân e bủn rủn muốn khụy xuống, tay trái e đặt nhẹ lên chỗ đau

– anh, anh làm sao vậy, sao người a run lên thế – NA ngửa khuôn mặt ngây ngố nhìn e

– trời ơi, mặt a làm sao thế này – NA buông e ra đặt 2 bàn tay nhỏ nhắn mát lạnh lên sờ vào má e, đôi mắt NA tỏ rõ vẻ lo lắng

– à..ờ…anh…bị…ngã xe ấy mà – e nắm nhẹ tay cô bé đang đặt trên má e, 1 tay ấn nhẹ lên eo kìm cơn đau

– hic, nó sưng lên này, lại còn thâm nữa, a đau lắm không – mắt NA rưng rưng

– không sao đâu, a bị nhẹ ấy mà – giọng e yêu ớt, mặt nhăn lại rúm ró

E buông vội tay NA ra năm chặt lấy cánh cửa, đầu gục lên vai lúc này e đau quá rồi, không chịu nổi nữa chân như mất hết sức lực

– ANH, anh làm sao vậy – NA đỡ cánh tay e sợ hãi

– anh..anh – e gồng tay lên dựng người dậy

– sao tay a giữ chặt lấy eo vậy, a bỏ tay ra e xem nào ?

– Đừng…đừng

Nhưng không kịp nữa rồi, cô bé đã nhấc được tay e ra vén vạt áo lên

– trời…ơi, a bị nặng vậy, e làm a đau lắm đúng không…hức..hức…sao anh…không…nói…hức hức…em xin lỗi..hu..hu – cô bé nước mắt lưng tròng 2 tay năm chặt tay e run rẩy

– thôi nào, a không sao đâu, nín đi mọi người nhìn kìa – e ôm lấy cô bé, vuốt nhẹ lên mái tóc thuôn dài của e ấy an ủi

– hức…hức…e xin lỗi a…hu..hu..tại e làm a đau…em..xin lỗi..

– a hết đau rồi mà, đừng khóc nữa, mà e có biết a bị đau đâu mà có lỗi ngốc này – e kéo cô bé ra lau nước mắt cho cô bé, tội e anh toàn làm e khóc thôi

– anh…anh bị thương…hức… sao…hức…không nói em..hức – NA vừa nấc vừa nói như trẻ con

– anh sợ e lo mà, với lại giờ a cũng đỡ rồi cô bé ngốc này có vậy mà cũng khóc – e nhéo má NA

– tại e làm a đau mà, a đau e cũng đau nên e khóc

– đáng yêu quá cơ, cho a thơm cái

– ứ giận rồi, ai bảo bị ngã xe mà không nói e, ứ cho hôn – NA khoanh tay trước ngực làm mặt giận

– nhưng a phải thơm e 1 cái a mới đỡ đau ý, giờ vẫn còn đau này hic – e nhăn mặt giả bộ

– thật không ? – 2 mắt NA long lanh kiểu này này

– ừ thật – e phì cười

– thật mà cười à hứ

– ơ, không a nói thật mà hic – e năn nỉ

Chụt bất ngờ NA đặt nhẹ lên môi e một nụ hôn ấm nóng

– đấy nhé, thơm rồi nhé hết đau chưa hi – NA nhìn e cười tủm

Người e lúc đấy nóng ran lên, tim đập mạnh không thể cưỡng lại được nữa e ôm ghì lấy cô bé, hôn khắp mặt cô bé. Bị bất ngờ NA khẽ chống cự, miệng ú ớ nhưng chỉ được vài câu đã bị môi e bịt kín. Bờ môi e quấn chặt lấy môi cô bé ngọt lịm, mấy ngày rồi không được ôm được ôn e nhớ nó lắm. NA dần dần cũng đáp lại nồng nhiệt không kém tay e ấy đã ôm chặt lấy e nhưng chỉ 1 tay thôi vì sợ làm e đau. 2 người cứ thế quấn lấy nhau không dứt chỉ đến khi có tiếng chân bước nhẹ trên cầu thang mới chịu buông. Má NA ửng đỏ, 2 bàn tay đan vào nhau ngại ngùng

– ờ thôi để a dắt xe lên

– dạ – NA lí nhí

Đúng lúc đấy 1 e đi xuống, e này ở tầng 4 rất ít khi gặp cũng không xinh nhìn bình thường thấy cầm cái ô chắc đi ra ngoài gặp thằng ất ở nào đấy, 3 mặt nhìn nhau chẳng ai nói ai câu nào. Em ra dắt xe NA đứng trong nhà mắt nhìn xuống chân, còn cô bé kia quất mông đi thẳng kệ mợ e éo quan tâm. Xách 2 túi đồ lên phòng NA đi trước e đi sau, cô bé cứ nằng nặc đòi cầm hộ cơ mà e không cho, nhìn cồng kềnh thế nhưng khá nhẹ vì toàn rau là chủ yếu. Nhìn thấy con e e là 2 đứa tíu tít cười cười nói nói làm như vài năm mới gặp không bằng. Mang 2 túi đồ vào bếp e lôi mớ rau thơm ra nhặt, thấy e 1 mình ngồi làm NA lăng xăng chạy lại can

– a đang đau đấy, lên ghế ngồi đi để e với Tú Anh làm cho hi

– ôi giời có mớ rau ấy mà a nhặt tí là xong – e tặc lưỡi

– đúng đấy, bà cứ để a t nhặt đi đau mặt chứ có đau tay đâu anh nhỉ hì – con e liếc đểu sax nó trả thù e vụ lúc sáng đây mà

– ừ nhỉ, vậy a nhặt đi hi còn xào nấu để e lo – đậu xanh

– ừ…ừ

Ngọc Anh nay chiêu đãi bữa bún ốc, bún thì mua sẵn còn ốc cũng được người ra khêu cho giờ chỉ việc xào lên thôi. Cơ mà ngon lắm, bún mới nên không chua cộng với tài nấu nướng của cô bé bữa sáng càng thêm ngon hơn. E đánh lèo 1 phát đi 2 bát bún, NA với con e mỗi người 1 bát. Ngồi ăn cô bé cứ nhìn e cười cười thi thoảng mải nhìn quá quên cả ăn làm e phải nhắc mấy lần . Ăn xong e với NA rửa bát người rửa người trướt bát cho nhanh, thật ra chả có nhiều 1 cái nồi ba cái bát tô 3 đôi đũa 3 cái thìa với 1 cái muôi nhưng e vẫn tranh vào rửa cùng, mấy khi NA đến nhà chơi đâu phải tỏ ra ta đây galang chăm chỉ tí chứ . Thế mà mãi mới xong làm con e ngồi ngoài la eo éo.

Vì NA có nói sang đây học bài nên ăn xong bôi thuốc cho e đầy đủ cô bé bắt đầu bỏ sách ra ngồi học và tất nhiên con e cũng học theo luôn. Nản ghê, toàn chăm không đúng lúc thôi thì mn học chả nhẽ mình lại lười, e ngồi máy tính tìm tài liệu để làm báo cáo sắp nộp phần 1 rồi thời gian không còn nhiều. Đoạn này e cắt nhá chả có gì ngoài gõ bàn phím cả, à vài lúc e đá lại chỗ NA ngắm e ấy học hì nhìn má với môi cô bé lúc ấy chỉ muốn hôn cho vài cái . Im lặng gần đến trưa e mới mở lời

– nấu cơm thôi, a đói rồi

– a đi mà nấu, không thấy tụi e đang học à – con e làu bàu

– hì, a đói à để tí nữa e với Tú Anh nấu rồi ăn nhé, giờ e học nốt bài này đã hi – đấy NA của e hiền dịu thế cơ mà chả bù cho con

– ừ, e học xong đi rồi nấu cũng được cũng còn sớm ấy mà hì

– thế ai vừa kêu đói ý nhỉ ? – con e lườm

– ơ

– hihi – NA bụm miệng cười

Mợ cái con quạ này chuyên gia phá đám e cú thế cơ mà đếch làm gì được nó ngoại trừ trận sáng nay, ngồi nghĩ lại vẫn thấy buồn cười

Trưa nấu cơm, NA với con e e chịu trách nhiệm chế biến món ăn còn e gánh phần cắm cơm với nhặt rau

– a làm báo cáo đến đâu rồi – NA vừa rán cá vừa hỏi

– a mới làm được chút thôi may đề a chọn không khó lắm hì

– chủ quan nha xí

– đâu có tại nó cũng giống giống 1 phần bài báo cáo thực tập vừa rồi nên a làm được chứ đâu chủ quan

– biết được ý hihi, à a bị ngã xe sao chân tay không việc gì mà lại còn bị sưng ở eo là sao ?

– à lúc a ngã eo a bị đập vào viên gạch nên thế ấy mà còn chân tay thì có quần áo đỡ cho rồi nên không sao – e lấp liếm

– thật ạ, thế quần áo rách tơi bời còn gì hi

– ừ ừ rách hết mà a vứt đi rồi

– vâng, mà a đi làm sao mà ngã vậy ?

– a vấp phải ổ gà ấy mà đường xấu quá toàn ổ gà ổ voi thôi, e từ nay đi đứng cẩn thận nhé hì

– e biết rồi hi

Lại cặm cụi nấu tiếp, nói chuyện thêm tí nữa chắc cá cháy đen xì luôn

Bữa ăn diễn ra khá nhanh chóng vì trời nóng và Ngọc Anh phải về sớm trông nhà. Tội cô bé thật sáng sớm đã dậy mua đồ rồi phóng xe sang phòng e nấu ăn, trưa cũng lại cơm nước cho e ngồi nghỉ được tí lại phóng xe về. Ngoài đường nắng nóng đông đúc e thân con gái đi xe 1 mình e lo lắm nhỡ làm sao chắc e hối hận mà trách mình không quan tâm đến cô bé để e ấy quá vất vả vì e. Sau này e sẽ cố gắng bù đắp cho NA nhiều hơn không để tình trạng này diễn ra nữa.

Vừa về đến nhà cô bé gọi điện báo ngay cho e, giọng cười khúc khích. E bắt NA ngủ 1 giấc cho lại sức mệt mỏi cả sang rồi. NA ngoan ngoãn nghe theo trước khi ngủ còn bắt e hát ru nữa, nay là ngoại lệ nhá mọi lần toàn tối thôi. Hát xong e cũng đánh 1 giấc luôn đến tận chiều tối mới mò dậy. Nhấc đt đã có tin nhắn của NA

– a nhớ bôi thuốc với ăn uống đầy đủ đấy, vậy vết thương mới mau lành được nghe chưa, mà đau quá a phải báo e ngay không được giấu đâu a làm vậy e buồn lắm e sợ lắm a đau e cũng đau mà. Thôi e học bài đây a bye bye a hi

– ừ a biết rồi, a xin lỗi a không muốn e lo a mới làm thế, từ nay a có chuyện gì sẽ kể hết cho e nghe đừng giận a nhé thôi a phụ Tú Anh nấu cơm đây hì

– e nhắn lại luôn

– dạ hihi – NA cũng thế nhắn lại tức thì

E mò dậy con e đang nấu cơm rồi, chắc cũng sắp xong nó giục

– a đi tắm đi rồi ăn cơm

– ừ, nay ăn sớm thế

– ăn sớm cho khỏi nóng bức, à tí nữa ăn xong a nhớ uống thuốc đấy NA có nhắn tin dặn e mua thuốc giảm đau cho a, gớm quan tâm quá cơ – nó bĩu môi

– kệ t, tập trung mà nấu đi, t đi tắm

E cầm quần áo vào toilet không quên dúi đầu nó 1 cái can tội troll e

– a thích chết không hả ?- nó quay lại lườm

– nấu cơm đê – e đóng cửa cái rầm mặc xác bộ mặt hậm hực của con e

Tắm táp cơm nước xong xuôi e leo lên ngồi máy tính tiếp, con e thì ngồi nghịch điện thoại. Tối nay mấy e không thấy sang chơi gì phòng ai cũng bật đèn học hết chăm voãi ra. Tính lượn sang troll cái chơi cơ mà nhìn xuống cái eo e lại sợ thôi kệ rước họa vào thân làm gì khổ ra. Cơ mà cả ngày không nói chuyện với mấy đứa cũng thấy nhớ nhớ các thím ạ . Nhung hôm nay e ít gặp có gặp thì gặp lúc Nhung ra ngoài đi chợ với phơi quần áo thôi còn đâu Nhung toàn trong phòng. Thi thoảng Nhung ngó qua hỏi han e xem vết thương thế nào rồi về phòng tiếp hết.

Đấy chiều tối chán ngát e type ngắn, đêm cũng không có gì ngoài việc nhắn tin với NA nhưng e không up lên đây đâu các bác lại bảo sến

À bữa nay e không hát nhé NA sợ e đau không cho hát chỉ nhắn tin chúc ngủ ngon thôi thế nhé hết ngày 21

—————

Thuộc truyện: Cô bé Hà Nội – by phuong934

27 người thích truyện này

Leave a Reply