Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – Chap 13

Truyệnvoz 2017: Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – Chap 13

….

Tôi tiến tới đứng đối diện cô ta. Mặt cô ta tái đi khi nhìn tôi vs cái bộ dạng đó, lại còn cầm cả bó hoa…làm sao cô ta có thể nghĩ tôi lại dám xuất hiện ở ngay đó chứ.. cô ta á khẩu bất động tạm thời. Tôi đã ns rồi chớ, đừng tưởng tôi dễ chơi, tôi cho cô mất mặt vs tụi học sinh xem cô đỡ nổi vụ này ko chứ. Rồi tôi bất ngờ quỳ 1 chân xuống, 2 tay đưa bó hoa cao quá mặt, đoạn rồi nói…

– Anh biết sẽ vô vọng nhưng xin em cho a cơ hội, em đừng đối xử với a như vậy a đau lắm. A vừa xin ông chủ ứng 200k tiền lương, chỉ có thể mua đc bó hồng này tặng cho em… em gắng đợi a cuối tháng a nhận nốt lương rồi a mua cho em con gấu bông em thích nhé, hiện tại a ko có đủ tiền. Mong em nhận lấy rồi đừng đối xử vs a như vậy nữa. A xin em…..! Ý tôi là tôi muốn tụi nhóc con kia nghĩ cô ta tham phú phụ bần, đòi hỏi tôi mua này mua nọ trong khi tôi là thằng công nhân nghèo. Mà người tính ko bằng trời tính… tôi ko biết trong cái đầu lũ học sinh khi là đậu hũ hay đất sét mà hình như tụi nó ko chịu hiểu cái bài của tôi… cả lũ hú lên như bầy khỉ rồi vỗ tay ầm ĩ lại còn đồng thanh hô “nhận đi, nhận đi”, “hôn đi, hôn đi”. Rồi vài ba câu tào lao đại khái như là “lãng mạn quá cô ơi hú hú hú”, “ngưỡng mộ quá cô ơi”, “đẹp trai quá cô ơi”….v…v… ko lường trc đc quả phản dame này, tôi ngại quá thả bó hoa dưới nền rồi luống cuống bật dậy chạy mất tích để lại bao nhiêu chục cặp mắt ngạc nhiên và tò mò, tất nhiên là có cả cô ta… tôi chạy lại đến gần cầu thang thì nghe tiếng cô ta gọi vói…

– Đồ quỷ. Đứng lại…..

Tôi ngu đâu mà đứng lại. Ý đồ thất bại, thế cờ bị lật ngược giờ đứng lại mà bị cô ta hành xác à, với lại ngại bome ra… mặt mũi đâu mà nhìn cô ta lúc này. Tôi làm 1 mạch xuống sân trường rồi chạy thẳng ra cổng…tôi cút, tôi cút nhanh chứ cái môi trường này làm tôi muốn độn thổ… tôi lại bị lật kèo… vụ này mà lộ ra thien hạ coi tôi ra gì. 1 đời anh minh lại gặp phải lũ âm binh… bởi thế ms thấm, chọn bạn chơi phải cùng đẳng cấp, lệch 1 dem là tai họa…. tôi học thuộc bảng cửu chương 9 mà thi đaasu vs lũ cửu chương 2 chưa thuộc thì ng thiệt thòi chỉ là tôi, chính là tôi chứ ko ai khác. Tôi thấm thía câu ns của ông bà ngày xưa “biết địch biết ta trăm trận trăm thắng”, mà tôi thì quá chủ quan, lại xem thường đối thủ. Haiz…. tôi thê thảm, thất bại thê thảm. Giờ ngoài con xe thân yêu của tôi thì chả có ai bên tôi lúc này. Thằng L mặt l** thì bận bịu vs cái tuyên chí công sở ngày 8h… tôi thì đang là tỷ phú thời gian… chỉ có con xe tôi dìu đâu đi nấy chứ có ai bên tôi bh… chán cho cái số phận. Tôi hận cuộc đời, tôi hận ông trời, tôi…..ghét cô giáo. Haiz…. tôi dong xe đi cà rởng khắp tp, ko tìm đc nơi nào mà dừng chân…tôi cần đi đâu đó, càng xa càng tốt…chợt nhớ đến cty, chưa bao giờ nghĩ đến cty mà tôi hào hứng vào cảm thấy yêu cái cty tnay chứ… đáp xe vào tôi đi thẳng vào phòng sếp…

– Nay chạy đâu sếp?

– Ai gọi chú đến đấy? A có bảo ai gọi đâu. Lão giám đốc trả lời. Lão hơn tôi có mấy tuổi thôi à, đang còn trẻ. Biết tôi làm việc nhiệt tình chăm xe cộ nên lão khoái tôi lắm…

– Có ai đâu, e đi chơi ở nhà cũng chán, tiện ghé hỏi nay chạy đâu thì đi luôn… hàng hóa sao rồi sếp?

– Chú làm a ko nghi ngờ ko đc đấy. Vừa về tối qua giờ lại đòi đi… hay rảnh thì ra vác xe chạy quanh mấy vòng thành phố rồi về này. Lão cười thăm dò tôi…

– Nghi ngờ em có ra tiền đâu sếp. Hihi. Thế khi nào thì lại lên đường đây để e biết em còn xõa cái?

– A xem đã. Đợt này ít mối hàng quá. Có lẽ nghỉ đôi ba ngày rồi lên đường. Chú xem làm giấy tờ thanh toán đi đường đi nhé. Trời ạ, nơi bấu víu cuối cùng tôi nghĩ ra thì nghe đc câu trả lời đôi ba ngày… tôi nản ko buồn tả… vào làm giấy thanh toán xong rồi lủi thủi ra về… đi đc 1 lúc thì có đt… chả nhẽ cô ta gọi tìm giết tôi, móc đt ra máy quá ko phải, là thằng bạn nhạc công gọi. Hú hồn. Nó rủ đến nhà nó chơi, có mấy tên nữa tụ tập ăn nhậu đàn ca sáo nhị… đang chán ko biết đi đâu, tôi như đc hồi sinh lao tới ngay…. rồi cả bầy ăn nhậu hát hò no say nôn mửa tè le hạt me, nhìn cái nhà thằng bạn giờ chả khác gì trại tị nạn… thằng nằm mỗi góc be bét. Cảnh tượng thật ngao ngán, tôi vào phòng nó làm 1 giấc đã. Mệt rồi, nhậu từ đầu trưa đến hơn 4h chiều chứ ít hì đâu. Đánh 1 giăc tỉnh dậy thì 8h30 cmnr… phê vào ngủ đã thật… đt thì hơn 20 cuộc gọi nhỡ, chủ yếu là của cô ta… gọi gì gọi lắm thế… tôi kệ. Chắc gọi để xử tôi chứ gì. Chuyến này về nhà khóa cửa cố thủ đừng hòng làm gì đc tôi… rồi tôi ra về. Tới nhà tầm 9h. Mở cổng dắt xe vào, lên thềm để mở cửa thì trời ơi, cái gì thế này. 1 cục ngồi thù lù, im thin thít ko hé nửa lời trân mắt lên nhìn tôi như muốn nuốt chửng tôi… tôi hoảng quá quay ngoát ra định dắt xe bỏ chạy thì….

– Tên chết dẫm. Vào đây tôi hỏi tội… cô ta hét lên… giờ tôi đi thì chắc cũng đc thôi, cơ mà cô ta dám ngồi đây đến bây giờ thì ko biết cô ta sẽ giở trò gì nữa, nên đành quay vào, ko vào ko đc rồi… phải dũng cảm đối mặt, phải mạnh mẽ lên, ko sợ cô ta, ko sợ cô ta. Tôi nghĩ thầm trong bụng…

– Cô ko thấy tôi định ra khóa cổng rồi dắt xe vào cất hả? Tôi chữa cháy cho hành động định bỏ chạy của mình..

– Giỏi nhỉ, bao biện hả.. mở cửa ra, vào nhà ngồi yên tôi hỏi tội anh. Tên quái thai..

– Từ từ… làm gì mà vội. Đường nào đêm nay chả là của nhau, dục tốc bất đạt, nóng quá mất khôn. Tôi giở giọng cà rởng nói tỉnh queo..

– Ở đó mà lắm mồm. Nhanh lên… cô ta thúc tôi. Tôi nhìn cô ta 1 lúc, ngại quá nên cụp mắt luôn ko dám nhìn nữa mà cúi xuống… ủa mà thấy cái gì quen quen. Hình như bó hoa hồi sáng thì phải… tội nghiệp bó hoa, vì đại sự mà hi sinh anh dũng giờ nằm chỏng chơ dưới thềm. Ko có nước chắc em héo hon lắm rồi… cho a xin lỗi nhé bó hoa… rồi thì cũng phải mở cửa vào nhà thôi. Tôi ngán gì đâu. Cùng lắm thua thế thì giở thói óng bướm ra thôi. Xem ai sợ ai cho biết. Khà khà… tôi vào nhà bật điện, cô ta hùng hổ theo sau… đi tách ra chút ko đc sao phải bám sát thế, theo bợ đít tôi chắc. Haiz…

– Bây giờ thì ra kia ngồi xuống. Cô ta ra lệnh

– Sợ gì cô mà ko ngồi. Tôi trả treo… rồi lại ngồi xuống. Cô ta cũng đi lại rồi ngồi đối diện, đặt bó hoa lên bàn… mà hình như cô ta chưa về nhà. Vẫn mang bộ đồ hồi sáng. Da đã trắng rồi còn mang váy đen. Chân dài tới háng… haiz… chả đẹp tí nào, chỉ là quá đẹp thôi. Tôi lại tào lao rồi…

– Trc khi bị đưa ra hội đồng kỉ luật a có muốn ns gì ko?

– Tôi sẽ kháng cáo…

– Đó là việc của a. Bây giờ bắt đầu.

….

– Tội thứ nhất: tại sao tôi bảo a đánh chìa khóa mà lại ko có khóa nhà?

– Tôi vứt đó cho ng ta đánh nguyên bộ còn gì… ai biết đâu. Chắc do tay nghề thợ kém. Để mai tôi ra đòi lại tiền. Làm ăn bết bát thế ko biết, ko có lương tâm nghề nghiệp…

– Tôi nghĩ là ý đồ của anh. Khai nhận đi tôi tha ko truy cứu. Cô ta dụ dỗ tôi.

– Tùy cô nghĩ, ko phải lỗi của tôi. Cô ko có bằng chứng, lý lẽ ko thuyết phục. Ko quy tội đc cho tôi. Tội này tôi ko thừa nhận.. tôi cãi bem bẻm thoát tội.

– Đc, toi truy cứu vụ này sau. Thứ 2: a làm cái trò gì trên lớp hồi sáng?

– Trò gì? Cô thấy rõ ràng đó còn hỏi. Tôi tặng hoa, là tặng hoa cho cô đấy, là tôi cám ơn bữa sáng cô nấu cho tôi ăn đấy. Ok baby??? Mn thấy tôi có trơ trẽn ko chứ

– Đây ms là ko thuyết phục này, thế cái mồm anh làm nhảm linh tinh gì để lũ học trò quây tôi lại trêu tôi hả? Ứng lương hả? 200k hả? Gấu bông hả? Quần áo thì te tua dầu mỡ lem luốc… sao a lắm trò thế tên dở hơi kia?

– Thì… ko lẽ tặng ko, phải ns gì màu mè chút chớ. Nghĩ gì tôi nói vậy thôi, tại tôi ít chữ. Cô trách tôi làm gì. Haiz

– Đừng có lẻo mép… tội này a ko biện minh đc. Bác bỏ. A làm tụi học trò lao nhao tra khảo tôi. Bắt tôi khao chầu nước. Tôi tính tiền rồi đó. Liệu mà trả cho tôi ko tôi giết.

– Ô hay, việc cô cô tự giải quyết. Đừng quy tội cho tôi. Còn lâu tôi ms trả. Cô quên cái ý nghĩ đó đi.

– Để xem a có trả ko. Hừ. Tội thứ 3: Tôi gọi ko cầm máy, để tôi ngồi ngoài hiên đập muỗi cả buổi… thái độ lúc này thì ko giống tra tội phạm nữa, thấy cô ta có vẻ tủi tủi.. hay là do tôi nhạy cảm quá ko biết.

– Cô buồn cười. Nhà cô cô ko về, ai bắt cô sang đây mà ngồi rồi giờ ăn vạ tôi.

– Do anh…

– Tôi làm gì cô?

– Anh bày trò, a làm tôi khó xử, anh ko cát chìa khóa cho tôi, a ko bắt máy, a giam tôi ngoài trời, a.. bỏ đói tôi. Cô ta đứng dậy ns 1 tràng. Rồi câu cuối lại lý nhí rồi chùng mặt xuống như kiểu trách móc tôi vô tâm, cũng giống làm nũng nữa…

– Tôi ns này. Từ đầu mọi chuyện đã là do cô rồi. Từ cái đêm đó. Nhẽ ra tôi và cô ko nên gặp lại nhau. Rồi cô lại tiếp tỵc làm phiền tôi, cô là ng khiêu chiến, cô giở trò. Tôi cũng đã ns trc vs cô là tôi ko phải vừa vặn gì rồi cô nhớ ko? Nên cô ko có quyền trách móc tôi. Cô gây ra thì cô phải chịu đó là tất yếu. Tôi ko có trách nhiệm vs cuộc đời cô. Tôi ns thẳng luôn vs cô là từ nay đừng làm phiền tôi nữa. Tôi đang sống bt cô xuất hiện làm tôi đảo lộn hết mọi thứ. Ko vì cô là con gái thì tôi tống cổ cô ra khỏi nhà lâu lắm rồi. Tôi vẫn còn nhân đạo đấy nên cô nên biết điều đi. Giờ cô về đi. Tôi cần nghỉ ngơi… tôi nói luôn 1 tràng, muốn giải quyết dứt điểm ra khỏi lằng nhằng…muốn thì muốn vậy nhưng ns xong sao tôi thấy buồn buồn vậy chứ… chịu ko giải thích đc.

….

….

– Hức hức… cô ta đẻ cái giờ nào mà hơi tí đã khóc.. mới vừa nãy hùng hổ đòi làm thịt tôi giờ lại như này. Haiz…. tôi sợ cái nước mắt kia vậy chứ.

– Thôi, tôi ns hết rồi. Cô về đi. Đừng đứng đó mà khóc. Ai thấy lại tưởng tôi làm gì cô lại oan cho tôi..

– Tôi ko về.. hức hức…

– Cô lạ nhỉ? Tôi nói cả với cô rồi cô ko hiểu gì à? Tôi vs cô ms gặp nhau đc mấy hôm thôi đấy. Cô đừng để tôi nghĩ xấu về cô…

– Tôi đẹp gái mà … hức hức

– Trời ơi… đầu đất ạ.. Tôi có ns cô ko đẹp đâu. Tôi là tôi ns cô đừng làm tôi nghĩ con ng cô xấu, cô dễ dãi vs trai lạ này nọ… cô nghĩ đi đâu thế. Bó tay… tôi điên vs cô ta mất.

– A nghĩ tôi sao cũng đc, tôi chỉ như này vs mỗi a thôi. Hức hức… trc h tôi chưa quen 1 ng con trai nào hết…hức hức.

– Tôi ko quan tâm. Thôi cô về đi tôi còn ngủ. Muộn rồi…

– Anh… tôi ko muốn về… hức.

– Thế cô muốn gì? Ko về cũng phải về chứ tôi ko cho cô ở lại đâu.

– Mẹ anh cho là đc….

– Hả?????? Tôi há mồm ngạc nhiên… cái quái gì đang xảy ra thế này? Tôi có nghe nhầm ko. Cô ta vừa bảo mẹ tôi cho… cô ta làm sao biết mẹ tôi đc. Bố mẹ tôi ở nhà khác mà….

….Typing….

***Cô giáo lại đói nữa rồi mn ạ ***

__________________

Thuộc truyện: Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – by Len bo xuong ruong

7 người thích truyện này

Leave a Reply