Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – Chap 21

Truyệnvoz 2017: Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – Chap 21

…..

– Thì sao? Em hỏi dồn tôi…

– Thì… thì người ta là ai? Ở đây ai là ng ta? Tôi bí quá nói cùn…

– Cái người anh đang ôm đây còn gì… em nói ngượng ngùng, tay ôm siết chặt tay tôi..

– Bảo tôi bỏ ra sao lại giữ chặt thế? Tôi phản đòn liền. Cơ hội hóa giải thế bí hiếm có.

– Ai bảo… ai bảo ôm ko chịu thả… ng ta cuống tay thôi… đến lượt em vụng về… đáng yêu thế cơ chứ…

– Thế à? Thế ko sợ tôi làm gì à? Vẫn ôm chặt em tôi hỏi.

– Dạ… ko… em khẽ lắc đầu… là tôi chưa làm gì chứ ở đó mà ko… tôi thịt lúc nào ko biết đấy..

– Thế yêu tôi hay sao đồng ý cho tôi ôm? Nam nữ thụ thụ bất thân cô ko biết à?… em ko trả lời, chỉ khẽ gật đầu rồi lại ôm chặt tay tôi…

– Gật đầu là sao? Ko nói tôi thả ra đi nhậu này… rồi tôi giả vờ nới lỏng tay ra… em vội siết chặt lại, dậm chân xuống nền lắc ng kiểu ko muốn tôi buông ra, rồi em ngước lên quay đầu ra sau nhìn tôi mắt long lanh và..

– Có… có mà.. yêu mà… rồi lại xiết lấy vòng tay tôi chặt hơn…mắt long lanh nhìn tôi… mặt chạm mặt, đã quá gần nhau rồi, hơi thở em đều đặn nhưng hơi sâu và dài, có lẽ em hồi hộp lắm… tôi yêu em quá, rạo rực trong lòng… 2 đứa nhìn nhau âu yếm… rồi mắt em dần sập lại, đôi mi cong vút run run mấp máy, tôi từ từ cúi dần xuống hơi rướn người lên… rồi tôi hôn… tôi hôn vào đôi mắt em… tôi muốn uống hết mọi nỗi buồn của em…tôi ko muốn đôi mắt này sẽ khóc vì tôi nữa, có chăng cũng phải là những giọt nc mắt của hạnh phúc.. rồi tôi dừng lại… ngắm khuôn mặt em… em từ từ mở mắt ra, tay lại siết chặt tay tôi… lại nhìn nhau.. lại say đắm… rồi tôi lại cúi xuống… lần này ko hôn mắt nữa, tôi tìm bờ môi em… môi chạm môi, tôi thơm phớt rồi dừng lại cảm nhận… môi em mềm mại… và lúc này cả cơ thể em lẫn đôi môi em đều run lên… em nhắm mắt…rồi lần này là 1 nụ hôn đúng nghĩa… em hé môi ra đón nhận…em hôn vụng vl.. rồi em hơi xoay người ngã hẳn dựa vào cánh tay với bờ vai trái của tôi..lúc này thì hoàn toàn mặt đối mặt ko còn phải rướn ng nữa…2 môi vẫn dính chặt lấy nhau. Tôi và em cứ thế, cứ thế hôn nhau… em cũng quen dần nên cũng đáp lại tôi.. cả 2 quấn quýt ko muốn rời nhau.. hạnh phúc quá…bây giờ có lẽ em cũng cảm nhận đc tôi yêu em thế nào… em yêu tôi thì ko phải bàn nữa… hôm nhau 1 lúc, tôi từ từ dừng lại đưa tay lên vuốt tóc em, nhìn em mỉm cười âu yếm hạnh phúc…. em rúc đầu vào ngực tôi.. chắc hôn lần đầu nên em ngại… tôi ôm chặt em vào lòng…tận hưởng phút giây hạnh phúc bên nhau…

– Đủ chưa? Có cần phải nói ko đồ ngốc này… vẫn ôm em trong tay tôi nói…

– Ko…ko chịu…phải nói kìa…xấu tính, ai cho mà hôn…Em lắc đầu nguầy nguậy trc ngực tôi.

– Lại chả thích quá còn gì… tôi trêu em…

– Anh gian lắm. Chưa hỏi ý kiến ng ta đã làm liều. Nụ hôn đầu ng ta đó. Đáng ghét.. em đánh khẽ hông tôi…

– Em… là của anh… anh ko phải xin ai hết… tôi chậm rãi nói, hạnh phúc quá giọng hơi nghẹn lại… vô thức tôi thay đổi luôn cách xưng hô…

– Xí… ai là của a chứ. Ai thèm…

– Thật ko? Tôi nghĩ ra cách trêu em… tôi đẩy em ra làm mặt nghiêm trọng… 2 tay giữ 2 cánh tay em tôi đẩy ra nhìn đối diện em…mặt tôi giả vờ tỏ vẻ nghiêm trọng..

– Ko… ko phải… em run lên mấp máy môi. Hình như nhận ra sự thay đổi đột ngột của tôi… hkfnh như em sợ…

– Thôi đủ rồi.. cô ko cần ns gì nữa.. tôi ko muốn nghe..

– Anh…anh làm sao thế. Đừng vậy mà, em sợ…

– Tôi nói tôi ko muốn nghe. Cô nghe ko rõ hả? Cô về đi… cô ko thể ở đây đc…

– Ko.. ko mà… em đã nói là em ko bỏ đi nữa mà, em sẽ làm phiền anh. Em ko đi đâu hết… anh ở đâu em ở đó…a đừng đuổi em.. hu hu. Anh có đuổi e cũng ko đi đâu hết… nói rồi em khóc.. nhìn e tội quá..

– Ko đi cô cũng phải đi thôi… tôi bắt cô phải đi. Cô ko thể ở đây đc…

– Em ko đi. Em ko đi đâu hết. Anh đừng nói nữa.. em gào to lên rồi khóc to hơn…Tôi dìu em lại ghế nơi bàn ăn rồi đẩy em ngồi xuống, đưa tay lau nc mắt cho em rồi tôi nói…nhẹ nhàng ko nhanh lắm, muốn em nghe rõ từng câu chữ

– Tôi nói nghe này, tôi vừa nhận ra 1 điều và tôi biết cô ko thể ở lại đây đc… cô phải đi, cô phải về.. về nhà của cô. Ko còn cách nào khác đâu..

– Em ko đi đâu hết.. huhu.. em ko về…

– Thôi nào nín đi, cô ko tự về đc để tôi đưa cô về. Tôi nghĩ tôi nên đi theo cô về nhà cô chứ cô đi 1 mình ko ổn…

– Anh…đuổi em đi… sao nãy còn làm vậy với em… a ác lắm.. huhu…

– Tôi xin lỗi… tôi ko cố ý… giờ tôi đưa cô về nhé… về nhà cô nhé… về còn dọn đồ mà mang sang đây chứ ko lấy gì mà mang…rồi tôi mỉm cười với em.

– Ko.. em ko về..Ơ… anh.. anh vừa nói gì??? Em vẫn bù lu bà loa khóc nói, sau nhận ra câu sau của tôi em tròn mắt lên hỏi tôi…

– Là anh đưa em về nhà em lấy ít đồ mang sang đây mà ở hẳn vs a luôn.. chuyển nhà luôn, về đây mà giữ anh ko anh chạy mất đấy..Đồ ngốc…. người gì đâu mà khờ.. dọa tí mà khóc ré lên thế… tôi dịu dàng ns vs em.

– A a a a a a… anh đáng ghét… anh chết với em. A dọa em… em đánh liên tục vào ng tôi…tôi giữ tay em lại rồi ngồi xuống ôm em…

– Ngốc này. Bắt đc em rồi. Sao lại thả đi dễ dàng vậy đc…về đây vs anh, anh còn gọi bố mẹ lên ns chuyện chứ…

– Hức.. hức… làm em sợ quá.. cứ tưởng a lại đuổi em đi….hức.

– Vậy ms biết em yêu a thế nào chứ.. tôi cười.

– Chỉ mỗi em yêu anh thôi à? Em ôm chặt tôi…

– Cả a nữa chứ.. anh cũng yêu em…ngốc. rồi lại hôn nhau… hazi… cứ như này sớm muộn gì tôi chả tầm bậy. Em quyến rũ xinh đẹp quá mà.. hôm nhau đc lúc tôi bỏ e ra rồi hỏi.

– Giờ sao nào? Nấu ăn trc hay về nhà e trc?

– Hì… nấu ăn trc anh nhé.. muộn rồi.. ăn xong rồi qua nhà em sau..

– Uh.. vậy em nấu đi.. mà chuều e ko lên lớp à..

– Dạ. Chiều e ko có giờ… a đợi em nhé.. em nấu lát là xong thôi.. em cười tươi hạnh phúc… tôi cũng chả chịu thua.. toii cũng hạnh phúc chứ đâu mỗi em.. nhìn em vui vẻ nấu ăn mà tôi thấy yêu quá… nghĩ mỗi lần chạy về lại có em ở nhà chờ đợi chăm sóc cơm nước thế này thì còn gì hơn.. tôi mãn nguyện lắm rồi… chợt nhớ thằng N… vì nó tôi ms gặo em rồi yêu nhau. Phải cám ơn nó ms đc… tôi lôi đt ra gọi nó..

– Lặn kĩ thế con chó..tôi đang vui nên đéo thèm chấp nó

– Mày tối ghé nhà đi với tao…

– Đi đâu. Đm.

– Tìm em N. Tao nhớ em quá… tao điên lên mất… mày ns đúng.. có lẽ tao yêu em rồi…

– Sao mày ko lên trường mà tìm? Tao biết tìm ở đâu?

– Cái T. chắc nó biết. Mày gọi nó đi luôn nhé. Tụi mày giúp tao… rồi tao sẽ giúo mày với cái T..

– Tao thèm vào. Bọn tao mắc nhau rồi… đéo cần mày nữa..

– Tao thì đang rối lên vì tìm em mà mày thì nhởn nhơ yêu đương thế hả? Thôi tao tự đi tìm vậy.. bạn bè như l** đéo giúo nhau đc cc gì.. tôi vờ ns lẫy…

– Ê đm đéo chơi lẫy nghe.. đc rồi tối bọn tau qua. Mấy h?

– Tao chạy sắp về tới nơi rồi. Vêc tao mượn xe sếp đi.. tao nghĩ có thể em N về dưới quê… rụi mày qua nhà tao rồi đi vs tao luôn.

– Ko có đâu. 2 hôm trc tao vs T có gặp cái N mà, có ns chuyện vs nhau đó thôi. Sao mày ko gọi xem?

– Gọi nhưng tắt máy.. mà đm lắm chuyện thế. 8h tối qua nhà tao rồi đi luôn. Ko tao lại đốt nhà cho. Đm.

– Uh 8h bọn tao qua… rồi nó tắt máy.. mày qua đi, tao cho mày bò ôm gốc cây gọi Huệ luôn… tôi cười 1 mình…

– Em chịu anh đó.. cái đầu a sao lắm trò thế.. em cười yêu nhìn tôi..

– Hì. Cho tụi nó bất ngờ.. mà em tắt máy đi ko cái T nó lại gọi em lộ hết…

– Dạ… rồi em tắt máy tiếp tục nấu ăn… tôi lại lôi máy ra gọi…

– Ôi thằng quý tử, định đợi mẹ chết rồi ms gọi cho mẹ hả thằng kia? Là mẹ tôi.. bốc máy cái là ồn ào luôn…

– Vâng. Thằng quý tử đây. Đc thằng con đem đi bán rẻ giờ còn trách móc… tôi nói lẫy.

– Gớm. Ai dám bán anh.. mà bán anh ai mua. Vứt đi ko ai nhặt. Quý báu lắm đấy…thế đang chạy hay về rồi?

– Tội mẹ tính sau. Giờ con có chuyện cần gặp bố mẹ để bàn bạc đây..

– Chuyện gì làm vẻ nghiêm túc vậy con? Mẹ tôi cũng ns ch nghiêm túc lại.

– Con nói luôn nhé. Lâu nay con chạy xe vào Nam có quen 1 người, bọn con lỡ ko kiểm soát đc nên cô ấy có bầu rồi. Giờ cô ấy vs bố mẹ đang bay ra. Khoảng 6h có mặt nhà mình. Bố mẹ qua nói chuyện người lớn với nhau…

– Này. Mẹ ko đùa đâu nhé.. mẹ tôi nghiêm giọng..

– Con cũng đùa đâu.

– Ối giời ơi con ơi là con… bố mẹ đẻ mày ra nuôi mày khôn loén. Cho đi học đi hành đành hoàng ko chịu lại bỏ nghề đi lái xe. Ra ngoài cặp kè lung tung biết con cái nhà ai ngoan ngoãn tốt đẹp gì ko mà để sinh chuyện vậy hả con…. chưa báo hiếu bố mẹ đc 1 ngày giờ lại vác ng lạ về cung phụng chiều chuộng… mày nghĩ gì lại để ra nông nỗi đó con ơi. Con bé đó như nào? Nhà nó ra làm sao? Bố mẹ nó làm gì? Nhà có đông người ko? Mày giết mẹ đi con ơi…… đấy. 1 tràng của bà bu tôi đấy… tôi ko muốn ồn ào nên ns nhanh..

– Mẹ nói với bố đi. Tầm 6 7h bố mẹ sang đây ns ch vs ng ta… ko sang con bỏ xứ vào Nam ở luôn đấy. Nói rồi tôi tắt máy… nháy mắt nhìn em cười…

– Anh khiếp quá. Vậy mà cũng nghĩ ra đc.. em thua anh luôn.. em cười lại vs tôi…

– Thế sợ ko? Có yêu a nữa ko?

– Đánh chết cũng yêu… em cười hạnh phúc…

– Mà anh ơi…em ngập ngừng..

– Ừ, sao em?

– Cả bố mẹ a tới nữa, có sao ko? Em ngại quá.. híc.

– Chả phải mẹ cho em yêu a rồi còn ngại gì nữa. Ngốc này…!

– Dạ…

– Mà em nấu xong chưa.. a đói… tôi làm bộ nhăn mặt..

– Dạ đợi canh sôi nữa là ăn đc rồi… a giúp em bê mấy món này ra bàn.. tôi lại giúp em… giống vợ chồng rồi chứ đùa đâu. Có lẽ đêm nay tôi làm phát cưới luôn ấy chứ… vừa làm vừa nghĩ rồi cười 1 mình… hạnh phúc đây rồi… tìm đâu???…

……..

***Đến đây tạm thời có thể xem là happy ending rồi chứ mn? Giờ tôi dừng ko viết nữa thì có đc gọi là Drop ko??? Đừng ai bảo chưa có 18+ là chưa hết nhé. Đấm phát chết luôn***

__________________

Thuộc truyện: Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – by Len bo xuong ruong

6 người thích truyện này

Leave a Reply