Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – Chap 33

Truyệnvoz 2017: Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – Chap 33

Lôi đt ra gọi cho em..

– A lô chồng yêu…

– Anh yêu em…tôi im lặng 1 lúc rồi ngập ngừng ns

– Ơ… tự dưng…

– Làm sao?

– Thì chưa hỏi han gì em hết.. lạ lắm nghe.. em nhạy cảm quá.. có lẽ giác quan nhạy bén của phụ nữ.. hồi nãy gặp X tôi ms nhận ra đối vs tôi em quá quan trọng, tôi quá yêu em, ko thể làm gì để em tổn thương đc dù có ch gì xảy ra…nên tôi ns vs e những gì tôi đang nghĩ và cảm nhận…

– Có gì lạ đâu. A nhớ em thì ns vậy thôi..

– Xì.. lẻo mép.. liệu hồn đó, ra ngoài thả dê lung tung chết vs em..

– Hì a biết rồi.. về a kể cho nghe ch này..

– Làm em tò mò rồi nghe…

– Thì em biết thế đi, em làm gì đó? Nghỉ ngơi chưa?

– Em ăn xong đc lúc đang nằm nghỉ nè.. nhớ a ko ngủ đc.. thèm đc a ôm..

– Thèm ôm hay thèm bụp haha..

– Đồ quỷ… chả nghiêm túc gì cả…

– Hihi.. thôi em nghỉ đi 1 lát rồi gọi mẹ 2 ng đi mua đồ đi nghe.. a ngủ luôn để tối chạy…

– Dạ.. a ngủ ngon..

– Yêu em..

Tắt máy vứt đó rồi vào tắm cái nữa để ngủ.. chả có ai gọi gì luôn. Lão sếp chắc ăn xong cũng đc lão kia chở đâu luôn, vì 2 lão cố tình để tôi đi vs X nên chắc hiểu chuyện ko làm phiền.. tôi chả quan tâm, cứ ko gọi tôi là khỏe rồi.. ngủ đến 7h thì dậy, ko có ai gọi.. chỉ có 1 tn. Số lạ…” nay chở tôi đi ăn nhé”.. tôi biết chắc là X nên ko rep.. bốc máy gọi cho em…

– Sao rồi vợ yêu…

– Dạ chiều em với mẹ đi mua đồ rồi, em đang soạn ăn, hôm nay bố mẹ ngủ lại đây luôn anh ạ..

– Vậy à, uh cũng đc.. mai khỏi ghé đón..

– Giỏi nhỉ? Đẻ mày ra lo cho mày đủ thứ, nay đủ lông đủ cánh ko thèm gọi hỏi han ông già này nữa phải ko? Tiếng bố tôi… chắc ông bắt em đưa máy cho ông ns vs tôi…

– Hihi.. bố ạ.. có đâu. Tại chuyện cũng mới đây nên con chưa nói vs bố. Hôm bữa kêu bố mẹ sang thì bố đi công tác chưa về, mà chắc mẹ kể hết với bố rồi còn gì..hịihi

– Mày còn cười hả.. con cái đặt đâu bố mẹ ngồi đấy hả?

– Vậy thôi con ko cưới nữa để bố mẹ tính.. bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy..

– Thằng cà chớn.. mày cưới đứa nào ngoài con dâu tao tao chém mày chết.. con vs cái..

– Biết rồi bố già khó tính.. mai con về sớm rồi cả nhà mình xuống nhà thông gia của bố luôn hahaha…

– Uhm.. chạy cẩn thận nghe con.. đêm nay bố mẹ ở lại đây luôn đấy

– Dạ con biết rồi.. bố tôi vậy đấy.. hiền cực.. cả đời chả đánh tôi lấy 1 cái.. nhiều lúc nạt nộ vậy thôi chứ cuối cùng cũng xuống nước.. nhưng tất nhiên lời ns và quyền năng trong nhà thì bố tôi vẫn đứng đầu, mẹ tôi dữ dằn hơn nhưng ko dám quyết việc gì nếu bố tôi ko đồng ý… tắt máy định xuống kiếm gì ăn thì có đt, số X.. ko muốn nghe nhưng bấm bụng nghe xem sao..

– A lô..

– A làm gì tôi gọi máy bận hoài thế?

– Tôi gọi cho vợ tôi. Có ch gì?

– Sao tôi nt ko nhắn lại?

– Số lạ biết ai đâu mà nhắn.. tôi tưởng ai nhắn nhầm..

– A biện minh giỏi lắm.. qua chở tôi đi ăn..

– Tôi ăn rồi.. ko thích đi. Nhà cô ko nấu ăn hả.. phiền phức thế

– Tôi ko thích ăn ở nhà..

– Tôi lại ko muốn đi với cô..

– Anh sợ gặp tôi sẽ yêu tôi hả?

– Cô mơ mộng hơi nhiều đấy.. cô ko phải đối tượng tôi hướng đến.. với lại tôi có vợ rồi.. cô đừng làm phiền tôi.. cô ko thấy tôi khó chịu à?

– Tôi ko cần biết.. tóm lại a có đi ko??

– Ko.. ns rồi tôi tắt máy.. thật chả ra làm sao.. cô ta tưởng có chút nhan sắc vs con nhà giàu là nghĩ ai cũng ưa cô ta chắc.. ngao ngán lửng thửng đi xuống kiếm gì ăn.. đi ra xe thì có chút bất ngờ vì X đang đứng ngay cạnh xe.. ns là có chút bất ngờ thì ko hẳn, thực ra thì giật mình nhiều hơn, nhưng định hình lại kiểu tính cách của cô ta việc gì cũng dám làm nên tôi cũng thấy đó là điều bt nên ko bất ngờ nhiều nữa.. tôi tiến lại..

– Anh có vẻ bàng quang vs sự xuất hiện của tôi nhỉ?

– Tôi thấy bt..

– Tôi định làm anh bất ngờ..

– Thế cô thấy tôi sao?

– Ngoài tưởng tượng của tôi.. tại sao?

– Cô cần biết ko?

– Tất nhiên là có..

– Nói ra cô đừng giật mình nhé??

– A cứ ns đi..

– Tôi hỏi cô nhé, tại sao cô lại làm những việc ntn?

– Vì tôi thích thế.. vì a thú vị.. vì a làm tôi thấy khó chịu và cảm thấy tổn thương..

– Và cô ko phải là ng duy nhất.. cô hiểu điều này ko?

– Hơi mơ hồ.. a ns cụ thể đi..

– Nghĩa là đối vs tôi, những ng như cô tôi gặp quá nhiều, họ cũng đều có suy nghĩ như cô về tôi và cũng hành động như cô vậy.. vậy nên đối vs tôi đó đã là điều quá bt, vậy có lý do gì tôi phải bất ngờ ko?

– Anh… cô ta sượng người..

– Hiểu ra rồi thì đừng có hành động thừa thãi nữa nhé..

– Chả sao cả.. hôm nay a làm tôi mất mặt nhiều rồi nên giờ thêm 1 lần nữa cũng ko sao, tôi có điều cần ở anh, 1 điều thôi đc chứ?

– Để xem tôi làm đc gì cho cô..

– Anh.. tôi muốn xin 1 cơ hội… cơ hội để tôi vớt vát lại chút sĩ diện, lòng kiêu hãnh của tôi… chỉ 1 lần, có lẽ là đầu tiên và cuối cùng trc khi a trở về… tôi ko muốn khi a rời khỏi mảnh đất này trong mắt a tôi ko phải là 1 cô tiểu thư kênh kiệu thích gì làm nấy hay là 1 ng mặt trơ ko biết sĩ diện…a giúp tôi nhé? Cô ta lúc này có vẻ hiền lành.. trông tội nghiệp thế.. thà cứng đầu gân cổ lên vs tôi tôi còn biết cách xử lý, đường này… tôi thích đấu đá chứ như này khó xử quá… haiz.. lại khổ rồi..

– Tại sao tôi lại làm thế?

– Vì tôi biết a là ng tốt…

– Hahaha.. chỉ ms gặo 1 lần, thậm chí còn bất bình về tôi.. sao cô lại có cái suy nghĩ và nhìn nhận thoáng đến vậy nhỉ? Cô ko sợ tôi hại cô hả?

– Tôi tin anh, tin cách nhìn ng của tôi… a đồng ý nhé?

– Thế tôi phải làm gì? Thời gian tôi ko còn nhiều cô biết đấy..

– Ko sao, tôi ns vs bố tôi giữ chân sếp a đc đến khi tôi muốn..

– Vậy bây giờ??

– Đi ăn vs tôi, sau đó tôi tính tiếp…

– Trc 12h đêm nay.. ok? Ko hơn 1 phút.. và tất nhiên ko bia rượu nữa.. đồng ý thì tôi đi vs cô..

– Nhất trí.. cô ta tỏ ra vui mừng nhảy lên, tiến lại khoác tay tôi…

– Bỏ tôi ra.. tôi ko thích.. rồi tôi mở cửa cho cô ta lên.. cô ta chỉ đường tôi chở, địa chỉ là quán vỉa hè dọc đường hình như ở quận hải châu thì phải tôi ko rành lắm… ko ngơ tiểu thư như cô ta cũng chịu vào những nơi ntn.. quán lẹp xẹp, chỉ 1 cái xe đẩy rồi chế thêm cái tủ, bên trong vài thứ gì đó tôi ko rõ.. là hủ tiếu.. chỗ ngồi là bộ bàn ghế nhựa, cái loại ghế cóc nhỏ nhỏ như hồi đi học học sinh ngồi khi chào cờ ấy… khách vào ăn nhìn qua đa số là sinh viên vs tầng lớp lao động.. trông họ ăn uống ngon lành, ấm cúng quá.. chọn chỗ rồi ngồi xuống…

– Anh. Ăn gì?

– Cô ăn gì tôi ăn nấy.. cô cứ gọi đi..

– Cô ơi cho con 2 hủ tiếu 2 súp trứng…

– Ăn có hết ko mà gọi lắm thế?

– Hì, a lo gì.. ko hết phí của.. cô ta cười tít mắt..

– Cô vẫn thường vào những nơi ntn à?

– Sao? Ko đc à?

– Ko.. tôi hỏi thế thôi.. đi vs cô ta tôi ko có hứng nên chỉ hỏi qua loa vậy thôi.. cô ta ngồi lau thìa vs đũa, trông có vẻ ngoan ngoãn… đồ ăn ra việc ai nấy ăn.. tôi cũng đói nên mần luôn ko nể nả…

– Sao cô biết khách sạn tôi đang ở?

– Tôi muốn thì biết đc thôi.. ko khó..

– Uh.. rồi lại lặng kẽ ăn.. trông cô ta ăn cũng ý tứ nhưng ko tỏ ra như tiểu thư lắm.. đoạn cuối còn bưng cả tô lên húp cho hêt nước luôn…

– Đi ăn là phải thế, ko nên phí phạm. Hì hì.. ai đánh mà khai chứ.. ăn xong tính tiền cô ta rủ đi cf, khúc này tôi ms đã này… cô ta chỉ đường đến 1 quán…là cf rock… quán Hải Quỳnh ở đường Hoàng Diệu thì phải nếu tôi nhớ ko nhầm.. ae voz ai ở ĐN xác nhận dùm tôi xem tôi nhớ đúng ko nhé.. má nó, phải ns là tôi điên lên khi vào trong đó.. ngồi rất dân dã, bàn ghê cũng nhỏ nhỏ 1 xí, điều tôi để ý là thiết kế quán ko hề đóng cửa mà khi đứng ngoài đường hầu như ko nghe gì.. đáng nể.. vào gọi 2 ly cf đá, tôi như điên cuồng trong cái dòng nhạc ngấm vào máu tôi, nhiều lúc gào thét hát theo.. cô ta bá vai tôi kề vào tai hỏi lớn…

– Anh thích ko???

– Quá đã… cám ơn cô..!! Tôi đưa cả 2 tay ra bẹo 2 má cô ta.. thoáng ngại ngùng nhưng cô ta cũng ko phản ứng.. tôi quá khích cmnr.. lại gặo thêm 1 ng con gái cùng gu nhạc vs tôi… yếu tố dễ đưa 2 ng xích lại vs nhau nhất… lúc này suy nghĩ về cô ta cũng đã tích cực hơn.. ko hề giống như vẻ bề ngoài.. cô ta rất hòa đồng và giản dị.. ns qua qua thế thôi chứ ko phải là ng quan trọng đối vs tôi nên cũng ko ưa nhận xét nhiều.. đại khái là tôi ko ghét cô ta.. nếu cô ta muốn làm bạn tôi vẫn đồng ý thôi…

Cuối cùng thì cũng về… tôi hỏi nhà cô ta đâu để đưa về thì cô ta bảo cứ về ks đi rồi cô ta về vs bố luôn.. uh thì thế cũng đc, chả sao.. ngồi trên xe cô ta im lặng hẳn, ko ns năng gì.. tôi cũng im luôn…về đến ks thì bố cô ta vẫn chưa chở sếp tôi về, tôi đậu xe lại kiếm cái ghế đá ngồi.. cô ta lủi thủi đi theo ngoan ngoan.. ngồi 1 bên ko ns gì.. trời về khuya hinh như hơi lạnh.. trông cô ta hơi run run.. haiz thì cũng kệ chứ ko nên manh động.. gieo thương nhớ rồi bỏ bê là tội ác.. cả 2 cứ ngồi thế ko ai ns vs ai câu nào…1 lúc…

– Thật đáng tiếc… cô ta buột miệng..

– Sao? Tôi ko hiểu..

– Thật đáng tiếc cho tôi… vì tôi sẽ phải quên anh…

– À… tôi chỉ à lên 1 tiếng.. chả biết ns gì lúc đó..

– Tôi chưa yêu anh đâu… nhưng nếu còn gặp lại anh thì tôi ko dám chắc… cô ta chống 2 tay xuống ghế, mặt ngước lên trời nhìn xa xăm, 2 chân duỗi thẳng…

– Nếu có 1 điều ước, tôi sẽ ước đc gặp anh sớm hơn…

– A rất lạ.. ko giống như những ng đàn ông xung quanh tôi… dù là thanh niên trẻ hay là ng đã có ng yêu, có vợ… họ đều muốn tìm cách tiếp cận tôi…a khác bọn họ..ko lạnh lùng nhưng rất lạnh lùng… tôi sợ…sợ cái lạnh lùng của anh mà khiến tôi chú ý đến a lúc nào ko hay…tôi tò mò về anh… nếu bây giờ anh có ý định lừa tôi chắc tôi cũng sẽ yếu lòng mất… ns đến đây cô ta mỉm cười quay sang nhìn tôi rồi cúi mặt xuống.. haiz…

– Chưa hẳn là yêu.. nhưng tôi xin đc gọi anh là tình đầu…tôi sẽ ko quên anh, nhưng từ bây giờ tôi sẽ đá anh, tôi bỏ a ko cho a cơ hội bỏ tôi… mối tình này tôi sẽ giữ chặt trong lòng, là 1 kỉ niệm đẹp.. 1 mối tình chớm nở vội vàng… tôi ko thất tình.. là tôi đá anh đó nhé… cô ta mỉm cười vs tôi.. tôi cũng nhẹ lòng cười lại… đưa tay xoa đầu cô ta…

– Uh… cô đá tôi.. ko sao.. vui kên nhé.. nếu muốn chúng ta có thể là bạn…

– A ns thật chứ???

– Thật…

– Hihi… may quá… vậy là vẫn còn có cơ hội gặp nhau…

– Nếu em muốn, a sẵn sàng, luôn là ng bạn tốt mỗi khi em cần…

– Anh kể em nghe về chị ấy nhé…

– Ko !

– Tại sao?

– A ko thích.. hì.. đừng ép anh..

– Dạ… anh này.. X ngập ngừng..

– Uh… a đây…

– Tạm thời bỏ tư cách là 2 ng bạn sang 1 bên, bắt a là tình đầu của em… em muốn tặng a 1 món quá… a phải nhận.. nhé… để tình đầu của em đc trọn vẹn…a ko đc từ chối đâu đấy…

– Để a xem quà gì đã… vừa nói xong X chồm tới kéo đầu tôi lại hôn tôi…1 nụ hôn vụng về, bờ môi run run… tôi ko kịp phản ứng tạm thời chết lâm sàng.. ánh đèn sáng lên chiếu thẳng về phía 2 đứa tôi…

….

…to be container…

***hôm qua đến giờ vì cái vụ hình cô giáo mà có lúc hơi lộn xộn.. tôi nghĩ mn biết cũng đc ko biết cũng chả sao.. đọc thì mn cứ đọc đi… lại có cả ng so đo này nọ rồi kêu kbgio ghé thread này nữa. Tôi đến bó tay… cái này tùy mn thôi. Ai thích thì đọc ko thích thì thôi. Tôi hì hục ngồi gõ là đã đủ nệt rồi, chuyện xảy ra cũng quá lâu nên nhiều đoạn đối thoại vs tình tiết hầu như tôi quên.. nhiều khi đang gõ lại nhớ ra rồi lại xóa đi gõ lại.. ko sướng sung gì đâu mà còn chiều mấy thím tính trẻ con.. dù sao ch tôi viết cũng đến hồi tôi sắp cho ending rồi nên mn có đọc cũng đc ko cũng chả sao.. tôi viết thứ nhất là muốn chia sẻ, thúe 2 là nuốn lưu giữ lại kỉ niệm chuyện tình của tôi vs cô giáo… vậy nhé mn.. tôi cán ơn mn, những ai luôn theo dõi câu chuyện của tôi.. tks***

__________________

Thuộc truyện: Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – by Len bo xuong ruong

4 người thích truyện này

Leave a Reply