Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – Chap 39

Truyệnvoz 2017: Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – Chap 39

Tôi bắt đầu kể cho em nghe về X, về những chuyện đã xảy ra trong chuyến tôi đi ĐN… ko giấu diếm điều gì… em chăm chú lắng nghe… dần dần đã ko còn khóc nữa mà chui rúc đầu vào lòng tôi mà nằm tự lúc nào…em khi nào cũng thế.. như trẻ con.. khóc đó rồi cười đó. Giận đó rồi lại thôi… đang giận đuổi tôi đi rồi lại ko cho đi.. bó tay..

– X dễ thương cá tính vậy mà a ko động lòng à???

– Hỏi tầm bậy.. hay để a vào ĐN tìm nhá..tôi nhéo mủi em..

– Kooooo… em giết.. hừ…

– Thấy cũng thương.. nhưng chịu ko thể khác đc..

– Nếu ko có em hay như kiểu a chưa có ngy thì sao? A có đón nhận X ko?

– A ko biết.. mà ko hiểu sao lại đi yêu a lz.. vs lại a có lz đâu.. đã cố ý giữ khoảng cách vs dứt khoát rồi còn.. bó tay..

– Anh ấy.. ko biết gì hết. Cái tính anh như vậy dù a càng cố ý lạnh nhạt con gái càng chú ý thôi.. nhất là những ng kiêu kì, họ cảm thấy bị coi thường nên lòng kiêu hãnh bị tổn thương, họ sẽ hiếu thắng lắm…sẽ tiếp cận anh thôi. A ko thay đổi đi sau này còn nhiều nữa chứ ko phải mỗi X đâu..

– A chịu thôi. Biết làm thế nào..

– A làm gì thì làm, đừng làm em buồn là đc… em tin anh…

– Ko tin mà đc à..yêu thương em thế này còn gì.. đuổi đi còn ko chịu đi này..

– Lẻo mép lắm…

– Giờ ko đuổi nữa à… để a đi..hihi..

– Koooooo…. ai cho anh đi mà đi…dính vs em suốt đời ko cho đi đâu hết…

– Lần sau mà còn cái kiểu như hồi nãy a đi thật đó.. dù là chuyện gì cũng phải ns vs nhau cho rõ ràng rồi ra sao thì ra. Chứ cứ im lặng là ko đc vs a đâu nghe chưa??

– Em biết rồi… em xụ mặt phụng phịu… cúi xuống hôn em cái…

– Thôi…mình xuống đi em. Xem phụ mẹ làm gì đi chứ.. sắp tối rồi..

– Dạ…

– Bế nhé…

– Xí.. ko thèm… có bố mẹ.. hừ.. Rồi em ngúng nguẩy đi xuống.. tôi theo sau…em vừa đi xuống lâu2 ngoảnh lại nhìn tôi như chờ tôi sợ tôi đi lạc vậy.. điệu bộ em dễ thương lắm..vs tôi em lúc nào cũng như trẻ con, vs cả bố mẹ em nữa.. có lẽ bố mẹ em rất cưng chiều em.. nhưng em ngoan ngoãn chứ ko như những tiểu thư khác.. ko hề dựa dẫm, ko đua đòi, sống rất có nguyên tắc và biết đường..

với bạn bè thì em rất chững chạc và ít ns chứ ko như khi bên tôi.. dường như khi bên tôi em ms đc sống thật vs con ng em…nhìn em mỉm cười… tôi nhớ cái con ng ương bướng của em thời gian đầu gặp tôi.. từ khi yêu nhau em đã ko còn thế nữa.. 1 phần do tôi át đc em, phần nữa do em qua thương yêu tôi nên tôi ns gì em đều nghe ko cự cãi.. hầu như là dành cho tôi quyết hết.. em chỉ biết yêu thương và chăm sóc tôi…chỉ thỉnh thoảng hơi mè nheo chút, nhưng đó lại là điểm đáng yêu của em khiến tôi nhiều khi bất giác nghĩ em quá bé bỏng càn đc tôi che chở nâng niu… thương em ko ns bằng lời đc nữa rồi…

Xuống nhà dưới thì thấy mẹ em đang nhặt rau củ gì đấy, em lon ton chạy lại phụ mẹ làm.. tôi khát nc đi lấy cốc nước uống…

– Mẹ ko nghỉ đi đã, để em làm cho chứ.. lâu ngày về nhà thăm mẹ mà để mẹ vất vả nữa..

– Mẹ ko làm thì biết làm gì hả con.. mẹ em cười hiền hậu.. đúng thật mẹ em hiền thật.. gặp mẹ tôi thì câu trc câu sau là chọt kháy nhau rồi..

– Bố đi đâu rồi à mẹ?

– Say ngủ đã dậy đâu.. khổ thân.. đua vs thanh niên..

– Anh ấy.. uống thì cũng vừa phải thôi chứ.. ra mắt bố vợ mà uống cho bố say dậy ko nổi luôn… em trách yêu tôi..

– Anh biết đâu.. nhỡ uống ít bố vợ chê ko có sức khỏe lại ko gả con gái cho thì sao..

– Bao biện nữa..

– Con ko nằm nghỉ đi chút nữa, dậy sớm làm gì..

– Có người quấy ko cho con ngủ đó mẹ… lâu rồi ko đc ngủ yên rồi.. số con khổ.. tôi ns mà liếc nháy mắt em.. em ngại ko ns gì cười thỏ thẻ rồi bặm môi giơ nắm đấm dọa tôi…

– Con bé này… bắt nạt chồng ít thôi.. ko ai dám lấy đâu.. mẹ em cười ns vs em..

– Ko lấy con ám cả đời ko cho ai lại gần luôn.. ko sợ..

– Con vs cái… mẹ em lắc đầu..

– Vẫn có ng dám lại gần đó thôi…

– Anh liệu hồn đó… ra ngoài linh tinh chết với em…

– Có đâu.. haiz.. ns rồi tôi lủi ra ngoài chứ ở đây em cứ ns tào lao mẹ em nghe kp hiểu chuyện lại nghĩ tôi này nọ ko hay…thôi ra hiên ngồi hút thuốc vậy.. làm đc 3 điếu thì em ra ngồi cạnh…

– Nhớ ai mà thẫn thờ này… em khoác lấy tay tôi nghiêng đầu dựa vào vai tôi…

– Ko ý tứ gì hếg.. có ng lớn trong nhà kìa…

– Em dựa chồng em.. ai ns gì.. xí..

– Em này…

– Dạ…

– Lần sau có bố mẹ em đừng như nãy nhé.. a làm nghề tai tiếng đã ko hay, em ns vậy nhỡ bố mẹ ko hiểu lại nghĩ a ko tốt a ko thích đâu… tôi nhẹ nhàng..

– Dạ… em xin lỗi.. em lý nhí..

– Ngốc.. a dặn thế thôi.. em hiểu a thì ko ns, a ko tốt mà em chịu yêu a chắc.. nhưng cứ tránh đi cho đỡ phiền..

– Dạ em hiểu rồi… anh, tối đi đâu chơi ko?

– Ở đây a biết đi đâu, em thích đi đâu chỉ đi rồi mình đi..

– Uh mà em cũng ko biết đi đâu.. hồi nào giờ em ít đi chơi lắm.. ẹc..

– Thế cũng rủ… chơi trò này ns anh ko? Tôi ms rồi bỏ em ra, ngồi đối diện vs em, em ngồi trên bậc thềm, tôi ngồi dưới.. 2 tay nắm tay em…

– Ở đây á.. có trò gì mà chơi…

– 2 đứa nhìn nhau, ai cười trc là thua…

– Hay nha.. thua thì mất gì??

– Để người thắng hun cái… tôi le lưỡi…

– Khôn.. thắng thua gì a chả đc hôn… em cười đánh tôi…

– E hèm….

– Ơ… bố dậy rồi à..

– Bố… hihi… ngủ kĩ thế.. em trêu bố..

– 2 đứa có thôi quấn lấy nhau đi ko? Suốt ngày..như trẻ con..

– Yêu trẻ con phải chiều thôi bố ơi..tôi cười trừ..

– Hết chỗ ra ngoài sân rủ nhau hun nhau đấy.. bó tay 2 đứa…

– Có đâu bố… em phụng phịu..

– Tôi nghe thấy cả rồi đấy.. còn chối hử…

– Ko thèm ns vs bố… con bào nấu ăn vs mẹ.. em lẫy bỏ vào trong…

– Con vs cái.. chiều quá nhỏng nhẽo… con xem có chiều nổi ko đó.. bố em cười..

– Bình thường bố ạ… con thấy dễ thương.. hì..

– Yêu thì thế.. về sống vs nhau còn nhiều chuyện nữa.. ko phải chỉ có yêu nhau ko là đủ đâu…

– Dạ bố yên tâm. Con hiểu mà.. em trẻ con vậy thôi chứ ngoan vs biết đường lắm.. con ko bắt nạt thì thôi chớ.. hì..

– Con bé đc bố mẹ chiều, chăm từ nhỏ nên nhiều lúc nó còn trẻ con. Con liệu xem bảo ban em.. có chuyện gì cùng giải quyết vs nhau chứ đừng hơi chút là đánh tiếng vs ng lớn đấy..

– Dạ con biết rồi… à làm thêm tí nữa ko bố..

– Làm gì?

– Chai dĩa thôi…

– Thôi anh tha cho bố.. uống lại vs anh.. mà bố ns này, giao tiếp thoải mái cởi mở là tốt, nhưng phải cân nhắc lời nói nhé.. bố thấy con nói chuyện hơi tự do đấy.. bố thì ko ns chứ ng khác dễ để bụng lắm…

– À.. dạ.. con biết. Tại con quen. Với lại miệng con nó thế chứ bụng con ko xấu đâu… cũng nhiều ng góp ý vs con rồi nhưng dần dà thành quen à.. thôi kệ con đi bố..

– Uh thì cẩn thận vẫn hơn đỡ mích lòng ng khác con ạ..

– Dạ.. trc đây con cũng ko ngang lắm đâu. Từ khi lái xe, ra ngoài xã hội cứ đánh giá dân lái xe thường là ít học chử nghĩa, vs cả tiếp xúc đồng nghiệp ns năng cũng bốp chát nên cũng theo luôn cho vừa lòng xã hội bố ạ.. hì..

– Thì bố ns vậy.. nhìn con bố có cảm giác tin tưởng đc.. nên ko đc làm con gái bố buồn đâu đấy..

– Con biết rồi bố.

Haiz.. đc bố vợ sửa lưng cái tật ăn nói, 2 bố con tâm sự chuyện tương lai cũng ngộ, ko phải là mâm nhậu, cũng ko trà nước hay ngồi ngay ngắm chỉnh chu… chỉ đơn giản là ngoài hiên, tâm sự 2 ng đàn ông 2 thế hệ… 1 bên thì gửi gắm 1 bên tràn đầy tự tin đón nhận… cứ thế rồi hiểu nhau thông cảm cho nhau hơn.. nghĩ thấy tôi thật may mắn.. có em là may mắn, đc gia đình hậu thuẫn ủng hộ, gia đình em cũng tác hợp… điều kiện cả 2 bên cũng có thể ns là quá ổn…

tôi vs em đên vs nhau êm đềm vậy đó, ko chút trở ngại cứ như mặc định cả 2 phải là của nhau… có chút trắc trở ban đầu thì cũng vượt qua khá nhẹ nhàng, sau lần đó ms nhận ra đc cả 2 ko thể thiếu nhau… và yêu thương nhau nhiều hơn… giờ cả 2 gia đình đã qua lại vs nhau, xem nhau là thông gia, sang tuần tôi vs em đi đăng kí kết hôn là chính thức vợ chồng.. em chuyển hẳn về ở vs tôi luôn… dù là tiểu thư, con cưng nhưng em cũng ko xem trọng chuyện đám cưới. Bố mẹ em cũng vậy nên tôi cũng đỡ áy náy phần nào..

nguyện vọng ông bà chỉ càn 2 đứa sống vs nhau hạnh phúc là đc chứ cũng ko cần phải màu mè nhiều.. thời đại này khó có thể có ông bố bà mẹ nào suy nghĩ thoải mái như vậy.. vs tôi ngoài mối tình thời đại học thì còn lại yêu đương tôi ko thiết tha gì… nên chuyện em vs tôi đến vs nhau cho tới thời điểm này tôi vẫn cảm thấy như đang ở 1 thế giới nào khác..

như chưa hết cơn phê vậy. Em xuất hiện làm cuộc sống tôi đổi khác hẳn… sự đổi khác tích cực.. em đến vs tôi nhanh như cơn mưa rào mùa hạ vậy.. bất ngờ làm tôi ko kịp trở tay.. càng nghĩ đến em càng yêu em… tôi nhớ em.. nhớ em ngay cả khi đang gần nhau… có lẽ cuộc đời tôi phải gắn chặt vs em rồi… đang nghĩ vẩn vơ thì đt đổ chuông.. haiz.. có lẽ phải đổi kiểu chuông chứ nhiều khi giật mình vs nó quá… là X… phân vân 1 lúc tôi cũng trả lời…

– A nghe…

– Anh… anh tránh em à?

– Ko có đâu.. đừng nghĩ bậy.. sao lại tránh em gái chứ. Hì… tôi cố ý nhắc đến từ em gái để X ý thức đc em ko thể cứ thế mãi đc..

– Em gọi ko cầm máy nè, nt ko trả lời nè…

– À.. uh a say nên ko biết.. a đang nằm đã dậy đâu…

– Thế à… híc… em nhớ anh.. híc..

– Hì… thôi nào..

– Em ko biết… em muốn gặp anh..

– Đừng vậy em… ko đc đâu.. a nghĩ em cần thời gian… lúc này chưa nên…

– Em mặc kệ đó… em sẽ tìm gặp anh..

– Em đừng làm việc vô nghĩa nữa.. a trốn e thật đó..

….

– Em… tắt máy đây… tút tút tút…

…..

…typing…

Thuộc truyện: Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh – by Len bo xuong ruong

3 người thích truyện này

Leave a Reply