Chiếc mặt nạ da người – Chương 12: Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Truyện VOZ: Chiếc mặt nạ da người – Chương 12: Cuộc gặp gỡ bất ngờ

– Dừng lại!!! – Nhảy ra khỏi xe, hắn vừa cố chạy thật nhanh tới chỗ Trác Nguyên vừa hét to như ra lệnh.

Nghe tiếng người lạ, hai gã đều quay đầu ngoái cổ lại nhìn về phía hắn. Thoáng chốc đã đến nơi, thuận đà chạy hắn bay người tung cú song phi vào tên thứ nhất, tiếp đó hạ tên còn lại bằng cú móc trái và quả đạp ngay bụng uy lực.

– Chú có sao không? – Vừa xử xong hai tên thì bên tai hắn liền truyền đến thanh âm của Khánh.

– Các… các cậu… – Người đàn ông kia có vẻ như vừa nhận ra đối tượng thân quen mơ hồ đang đỡ ổng ngồi dậy.

Đang định bảo thằng Khánh đỡ ổng lên xe đưa đi bệnh viện thì đồng loạt gần chục chiếc xe wave độ nẹt bô “bùm bùm” chạy đến. Bước xuống xe là Trung trọc và tụi đàn em.

– Anh Phong, anh Khánh, anh Huy có chuyện gì thế? – Tên Trung hớt hải chạy đến bên hỏi.

– Mấy đứa xem hai thằng kia thế nào rồi giải quyết đi. Anh đưa người đi viện. À trông chừng cô gái kia lát anh quay lại.

– Vâng, anh cứ đi đi, chuyện ở đây cứ để em lo.

Liền đó, bọn hắn tức tốc đưa người đàn ông vừa mới gặp kia lên xe hướng về bệnh viện thành phố. Rất nhanh, người đàn ông đó được được chuyển vào phòng cấp cứu. Cánh cửa phòng vừa khép lại cũng là lúc hơi thở trong lồng ngực hắn vừa ép trọn những luồng khí mệt mỏi ra ngoài, một trạng thái lo lắng khác bắt đầu.

Nét lo âu hằn rõ lên khuôn mặt hai thằng bạn có gì đó hơi quá đáng nếu như người nằm trong kia và kẻ ngồi ngoài này chưa tương tác với nhau lần nào, dù chỉ là thoáng qua. Có lẽ đọc được suy nghĩ của vừa rồi của hắn, Khánh nhìn hắn trầm giọng:

– Ông ấy là ân nhân mày đấy.

– Ân nhân? – Cái nhíu mày khó hiểu cùng câu hỏi mang hàm ý “Mày nói rõ hơn được không?” của hắn tức khắc được phản hồi sau ba nốt nhạc khi câu hỏi của hắn vừa lọt vào tai Khánh.

– Cái người mà đưa mày đến viện lúc xưa mày nhớ không, chính là ổng đấy.

Phải mất hơn chục giây thì trí óc hắn mới tìm lại đoạn hồi ức mỏng manh mờ ảo không tiếng, không hình, nơi đang bị những khoảng kí ức ngập tràn hình ảnh, âm thanh khác chèn ép tưởng chừng chẳng thể nhận ra diện mạo như lúc ban đầu.

– Ra là ông ấy à? – Môi hắn đồng điệu với thanh âm nơi cuốn họng đưa ra nghi vấn như xác nhận lần cuối.

– … – Khánh gật đầu nhẹ.

Khánh không lên tiếng, nhưng cái gật đầu của nó chẳng khác nào câu trả lời ở thể khẳng định.

Đồng hồ treo trên tường cứ tích tắc từng nhịp đều đều, không vội vã, không hối thúc. Từng nhịp, từng nhịp tuy nhỏ nhưng trong dãy hành lang này thì mọi thứ dường như đều lắng đọng lại nên nghe rõ vô cùng. Thời gian càng trôi thì nỗi lo âu càng chất chồng nhiều hơn trong đáy lòng hắn, chỗ ứ đọng tất cả nỗi niềm của bản thân mỗi người.

Ngồi ôm suy nghĩ vẩn vơ một lúc lâu sau thì cánh cửa màu sơn trắng cũng được xê dịch thụt vào trong bởi sự tác động của một người. “Chính là vị bác sĩ”, suy nghĩ đó vừa mới chạy dọc tế bào não bộ thì hình ảnh “ra-đa” báo về đã nhấn chìm kết luận vội vàng trước đó. Một cô y tá mảnh khảnh bước ra. Cửa phòng lại kép kín ngay sau đó. Không lâu sau, cô y tá quay lại với nét mặt chẳng mấy “xuân”, thay vào đó là vẻ lo lắng hiện rõ. Không kịp để bọn hắn lên tiếng thì cô đã vội vàng hỏi gấp:

– Có ai có nhóm máu O không? Bệnh nhân đang cần gấp, hiện tại kho dự trữ hết loại này rồi.

– Có, tôi. – Như một phản xạ, hắn đáp lại chẳng kịp suy nghĩ.

– Tốt, đi theo tôi.

Tiếp đó, hắn vào nằm ở một giường bệnh thuộc một khu đối diện với phòng ông chú đang “mơ ngủ tạm thời” để lấy máu. Vì lượng máu đang cần gấp mà chỉ có hắn là có cùng nhóm máu với ông ta nên số mi-li-lít huyết tương lấy ra khỏi cơ thể hắn lúc này là khá nhiều. Điều đó dẫn đến sự thay đổi bất thường một cách đột ngột trong cơ thể hắn, người hắn dần cảm thấy khó chịu, chóng mặt, hoa mắt rồi hắn thiếp đi lúc nào chẳng hay sau khi chị y tá tiêm vào cánh tay hắn một chất lỏng sóng sánh ánh vàng gì đó mà hắn chẳng rõ.

Chuỗi nhận thức bắt đầu tạm ngưng hoạt động, thay vào đó đống hồi ức hỗn độn được trí nhớ lắp ghép tạm thời, rồi tua lại những thước phim nhỏ lẻ nhưng có ấn tượng lớn đã từng xảy ra trong quá khứ. Và cơn ác mộng đó lại đến…

…Pằng!!! Pằng!!! Pằng!!! Pằng!!!

Rầm!!! Rầm!!! Rầm!!!

Tiếng súng được lắp ống giảm thanh vừa dứt thì một loạt tiếng sấm rung chuyển đất trời rền vang.

Máu tuôn xối tuôn xả… hai vũng máu càng lúc càng lớn… lớn dần. Lát sau máu đông lại sẫm màu. Những tia máu nhỏ phụt ra tung tóe khắp nền đất ẩm cũng đã mất đi sự sống cuối cùng vốn có của nó. Gió rít sắc lẹm từng cơn luồng qua những mảnh tôn cũ kĩ, đập bàch bạch, phành phạch vang lên theo chu kì…

Ý thức hắn lại bị tạt gáo nước lạnh bởi giấc mơ ngày ấy, cái ngày định mệnh. Mười mấy năm nay, hắn đã quen với việc sống chung ác mộng ấy. Nỗi đau đó cứ đeo bám hắn từng ngày để rồi lâu dần hình thành nên vết sẹo vô hình chiếm lấy một khoảng không nhỏ trong kí ức hắn. Đưa mắt nhìn xung quanh hắn thấy Khánh đang say ngủ trên chiếc ghế xếp gần đó.

Không gian cô tịch, tĩnh lặng. Chỉ còn đâu đó ngoài cánh cửa sổ kế bên với tiếng kêu râm ran của những động vật hoạt động về đêm. Lôi cái điện thoại trong túi quần ra thì thấy đã hai giờ sáng, màn hình điện thoại đồng thời hiện rõ thông báo một cuộc gọi nhỡ của Trung trọc. Hắn định gọi lại dò hỏi tình hình Trác Nguyên nhưng thấy giờ đã muộn, với lại tự nhủ chắc hai thằng bạn đã lo nên ý định đó nhanh chóng bị dẹp qua một bên để nhường chỗ cho một giấc ngủ mới.

Sáng đó, hắn dậy khá sớm. Mặc dù tối qua cơ thể yếu đi trông thấy do hệ quả việc hiến máu nhưng nhờ tiêm thuốc phục hồi chức năng sớm và được nghỉ ngơi đầy đủ nên bây giờ cơ thể hắn đã dần ổn định trở lại. Thấy Khánh vẫn ngủ ngon lành trên chiếc ghế kế bên, hắn nhẹ nhàng bước xuống giường rồi đi ra hành lang không một tiếng động.

Hắn ngẩng mặt lên hít thở bầu không khí trong lành, cảm nhận cái vị lành lạnh, ngòn ngọt của từng giọt sương đêm chưa tan hết. Dưới sân và những dãy hành lang, lát đát đã có những người đi đi lại lại. Vài kẻ thì chạy bộ xung quanh bồn hoa. Vài người thì gác chân lên lan can uốn éo mình mẩy với những tư thế khác nhau nhằm làm giãn gân giãn cốt.

Rồi có vài cặp đôi đang tay trong tay dạo bộ, chuyện trò. Phía xa xa, có cô bé hình như giận anh thanh niên nên xụ mặt không thèm nói chuyện, rồi bỗng anh chàng chạy vụt đi. Lát sau, anh ta quay lại khi trên tay là một đóa hồng đỏ thắm. Đón lấy bông hoa cũng như nhận lấy lòng thành của chàng trai, cô gái khẽ cười, rồi tiếp tục nắm tay anh chàng đi dạo. Thấy cảnh vừa rồi bất giác hắn cười mỉm, một “cái giá như thứ nhất” lướt nhẹ qua đầu, rồi “cái giá như thứ hai”, thứ ba,… Biết những điều đó mãi mãi chẳng thể nên hắn vội lắc lắc đầu vài cái như để những điều ước vừa rồi rơi rụng ra khỏi nhánh cây ý nghĩ của bản thân.

– Mày thấy sao rồi, còn mệt không? – Vừa dậy, Khánh vươn vai, ngáp ngắn ngáp dài tiến lại hỏi hắn.

– Hết rồi, dậy khi nào vậy?

– Mới thôi, mày dậy sớm thế?

– Ừ, tao thích không khí sáng sớm. À, thằng Huy ở bên phòng trông ông chú kia à?

– Ừ, thôi tao qua đó xem thế nào, mày đi không?

– Đi, chờ tao vô lấy đôi dép cái.

Đến nơi, Huy cũng vừa thức giấc. Ông chú thì vẫn chưa tỉnh. Qua lời kể của Khánh trước đó hắn biết nhờ được bổ sung máu kịp thời nên tính mạng ông chú kia mới được giữ lại.

Lát sau, ông chú tỉnh dậy. Thấy thế, hắn vội chạy đi gọi bác sĩ. Sau đó, việc kiểm tra tình trạng hệ quả sau chấn thương được “bác blue” tiếng hành nhanh chóng.

– Vết thương tạm thời không đáng lo ngại. Nhưng người nhà chú ý thời gian này dạ dày bệnh nhân rất yếu nên việc ăn uống phải kĩ càng, chỉ được phép ăn cháo. Ngoài ra, đừng để bệnh nhân cử động mạnh, tránh ảnh hưởng đến với thương.

– Vâng, cảm ơn bác sĩ.

Cánh cửa vừa được bác sĩ khép lại thì Huy liền lên tiếng:

– Chú thấy đỡ hơn chưa?

– Ừ, cảm ơn các cậu, tôi khỏe nhiều rồi. Mà các cậu… chúng ta… có duyên nhỉ. – Hơi khó khăn một chút nhưng ông chú cũng cố gắng đáp lại.

– Thôi chú cứ nghĩ ngơi đi, khi nào khỏe nói chuyện với bọn con cũng được. – Hắn thấy vậy vội bảo.

– Không sao, mà mấy đứa đừng gọi cho người nhà chú biết ha.

– Hôm qua tụi cháu định báo cho người nhà chú nhưng không tìm thấy điện thoại chú nên… – Khánh lúc này mới lên tiếng.

– Chắc chú bỏ quên trong xe rồi cũng nên.

– Vâng. À sao tối qua tên kia lại đâm chú vậy? – Huy trưng cái mặt thắc mắc.

– Cũng không có gì, mấy tên say rượu nghe gà hóa cuốc nên… Mà con gái chú sao rồi?

Nét mặt ông chú bỗng nhiên có cái gì đó khác lạ khi đồng tử chợt co giãn khác thường. Và dù dấu hiệu đó diễn ra rất nhanh nhưng “bộ máy ảnh” của hắn đã kịp chụp lại những “tấm hình” đó rồi lưu vào “bộ nhớ tạm thời”.

– Con gái chú? Là Trác Nguyên sao? – Khánh và Huy lập tức reo lên tỏ ý ngạc nhiên.

– Ủa, mấy đứa biết nó à? – Ông chú cũng tỏ ra ngạc nhiên không kém.

– Dạ, bọn con cũng chỉ vừa biết Trác nguyên một lúc trước khi con gặp lại chú thôi. – Huy tỏ ra khá lễ phép với ông chú.

– Vâng, đúng đấy ạ, chúng ta thật là có duyên. – Khánh cũng vội bổ sung.

– Mấy đứa biết hiện giờ Trác Nguyên ở đâu không?

– Dạ bọn con nhờ người trông cô ấy rồi ạ.

– Vậy à, mà… mà các cậu hình như… là người của… X-W? – Đôi mày ông chú chợt co lai, đồng thời ánh mắt dường như “cô lại”, sắc hơn khi thấy nét mực in hằn hai chữ X-W nên cánh tay trái của Khánh.

– Dạ… dạ… bọn con… – Khánh chẳng biết nói sao nên cứ ấp a ấp úng.

– Tôi chỉ hỏi vậy thôi chứ không có ý gì đâu.

– …

– Có thể việc làm của các cậu khiến nhiều người phản cảm nhưng với tôi âu cũng đều là số phận mà ông trời đã an bài. Bản chất ai cũng như nhau cả, chỉ là mỗi người mỗi cảnh, dòng đời của mỗi người cũng vì thế mà không giống nhau.

Lời ông chú vừa dứt thì không khí có vẻ trầm hơn.

Để kéo lại không khí vừa mới chùn xuống, hắn liền đổi chủ đề bằng câu hỏi chẳng liên quan:

– Lần trước chú cứu con?

– Ừ, không có gì, nếu đổi lại là tôi chắc cậu cũng làm như vậy đúng không?

– Dạ. dù sao cũng cảm ơn chú nhiều.

– Mà cậu là người truyền máu cho tôi phải không? Nãy tôi nghe các cậu nói chuyện.

– Dạ, không có gì chú.

– Sao lại không có gì? Không có cậu, cái mạng già này làm sao mà nằm đây được nữa?… Nhưng mà lần trước tôi cứu cậu, lần này cậu cứu tôi, vậy thì giờ chúng ta huề nhé, không ai nợ ai.

– Vâng… mà sao chú nói không cho người nhà biết vậy, có phải chú sợ họ lo lắng?

– Ừ, chú có hai đứa con gái, vợ chú thì mất lâu rồi nên chú không muốn chúng lo lắng cho chú.

– Mà sao thái độ Trác Nguyên kì lạ vậy chú? Khi chú bị đâm, cô ấy chẳng tỏ ra phản ứng gì cả. – Huy nổi máu tò mò nên bỗng xen ngang.

– À, cái này… cái này…

Thấy nét mặt ông chú đột nhiên biến sắc, hắn liền đá vào chân Huy. Mất một thoáng mới hiểu tình hình, Huy vội nặng một nụ cười gượng gạo:

– Chú không nói cũng không sao, chuyện riêng của chú mà, cháu xin lỗi, cháu ô ý quá.

– Cho chú mượn điện thoại được không, để chú báo con chú một tiếng, không con bé lại lo.

– Vâng. – Hắn gật đầu rồi rút điện thoại trong túi ra đưa ông chú.

Bài nhạc chờ kiss the rain cất lên nhẹ nhàng, sâu lắng. Lát sau, đầu dây bên kia vang lên tiếng một người con gái:

– Alo, xin lỗi cho hỏi ai vậy?

– Ba đây.

– Ủa ba à, điện thoại ba đâu, sao con gọi hoài không được.

– Ừ, điện thoại ba hết pin nên ba mượn điện thoại của người ta mà gọi về báo cho con biết để con không phải lo lắng.

– Ba nói dối, ba đang nằm viện phải không?

– Sao, sao con biết.

– Con vừa nghe em báo nên giờ đang định lên chỗ ba.

– Trác Nguyên về rồi à?

– Vâng, mới nãy có xe gì lạ lạ đưa về. Hồi tối ba nói đi tìm em mãi không về làm con lo quá chừng.

– Ừ, ba xin lỗi.

– Giờ ba đang nằm phòng nào, nói con địa chỉ con đến.

– Thôi con lo đi học đi, có người ở đây rồi.

– Ba có nói cho con biết không thì bảo?

– Thôi được rồi, chút ba nhắn tin qua.

– Vâng, ba nhớ đấy, con đang nấu cháo. Xong rồi con chạy qua liền.

– Ừ, đi đường nhớ cẩn thận đấy.

– Vâng, ba nghỉ đi, chút con với em ghé.

– Ừ, chào con, ba cúp máy đây.

– Vâng, chào ba. Ba nghỉ ngơi đi ạ.

Nghe cuộc nói chuyện giữa ông chú và cô gái, hắn sực nhớ là tối qua đến giờ bọn hắn không về hẻm 298. Thế nên hắn liền xin phép ra ngoài gọi điện cho tụi đàn em. Sau vài cuộc trò chuyện hắn tắt máy định đi vô nhưng người chưa kịp quay lại thì ở đâu ập đến một mùi hương thoang thoảng vị lan rừng. Đưa mũi hít nhẹ từng hơi, hắn thấy tinh thần thư thái, cảm giác dễ chịu đang lan tỏa khắp cơ thể. Rồi từ từ xoay người ra phía sau, đôi mắt hắn đồng thời cũng dần khép lại. Hai tay đặt lên ban công, hắn đứng im bất động lắng nghe bản nhạc du dương đang thì thầm vang vọng bên tai của những đóa Giả Hạc, Ngọc Điểm.

Hắn chẳng biết mình đứng như vậy bao lâu, hắn chỉ biết rằng đang lắng tai nghe bản giao hưởng lan rừng thì đột nhiên có một phong vị thanh thanh, dịu nhẹ khác xen ngang. Phong vị ấy đang đến từ hướng Tây Nam, nơi những bước chân lạ lẫm nhưng có phần quen thuộc đang từ từ di chuyển về phía hắn. Nghe tiếng bước chân, hắn biết có hai người đang đến, hơn nữa hai người này đều là phụ nữ trẻ và độ tuổi của họ này là tương đương nhau. Sở dĩ hắn khẳng định vậy là vì áp lực truyền đến từ mỗi bước chân hai người khá giống nhau, nó rất nhẹ nhàng, đồng thời những tiếng bước chân đang đến nghe rất lưu loát, dứt khoát.

Và sự thật quả đúng như vậy, khi hắn mở mắt ra và quay đầu sang trái thì hình ảnh hai người con gái lập tức hiển hiện trên hai con ngươi hắn. Càng bất ngờ hơn khi dư ảnh hắn nhận chính là người con gái trên bar năm nào và tảng băng mà bọn hắn mới gặp tối hôm trước.

Với cặp lồng trên tay Phương nhẹ nhàng bước tới, và lặng lẽ phía sau tảng băng di động Trác Nguyên.

“Chẳng lẽ Phương chính là con gái của ông chú?” – Một nghi vấn ngay lập tức hiện lên trong đầu hắn khi hắn lật lại những manh mối trong nội dung đoạn đối thoại của ông chú và người con gái lúc nãy cộng với sự xuất hiện đầy bất ngờ của Phương cùng cô nàng Trác Nguyên lúc này.

– Ủa, Phương đi đâu đây ? – Dù lờ mờ đoán được câu trả lời nhưng để chắc chắn thì hắn vẫn đưa ra câu hỏi nửa như phép lịch sự chào hỏi, nửa như thể hiện thái độ bất ngờ, ngạc nhiên.

– Anh… Em đi thăm ba. Anh làm gì mà ở đây?

– Ba em đang nằm ở phòng B209 phải không? – Hắn hỏi như xác nhận lần cuối.

– Dạ vâng, sao anh biết?

– Anh tình cờ gặp chú thôi, chú đang chờ em đấy.

– Vâng, anh đi cùng bọn em luôn chứ?

– Thôi em đi đi, anh đứng ngoài này được rồi.

– Vâng, vậy em đi, chút nói chuyện anh sau. – Phương gật đầu nhẹ với hắn rồi quay sang Trác Nguyên. – Đi thôi Nguyên.

– …

Có lẽ thái độ lạnh lùng, luôn giữ im lặng này của Trác Nguyên không chỉ đối với người ngoài khi mà ngay cả ông chú rồi Phương hỏi cô nàng vẫn một mực lặng im. Dường như có chút gì đó do dự trong cái quyết định đi hay không nên phải mất hơn năm giây sau câu trả lời mới được cô đưa ra, một cái gật đầu nhẹ.

Bệnh viện lúc này đã nhộn nhịp hơn và bắt đầu ngột ngạt bởi lượng người đến khám, số bệnh nhân thức giấc dần tăng. Các cô y tá, các vị bác sĩ cũng vì thế mà tất bật hơn trông thấy.

Đang thả lỏng người khỏi những trói buộc vô hình kia thì sau lưng hắn chợt vang lên tiếng bước chân rất khẽ. Từng bước nhẹ nhàng đến bên cạnh hắn… im lặng.

Mắt vẫn nhìn về phía trước nhưng hắn biết đó là Trác Nguyên vì vài sợ tóc hung nâu đỏ vừa cuộn mình theo làn gió lướt qua vùng đang hoạt động của đôi mắt hắn.

Bên dưới kia không khí ồn ào, náo nhiệt, tiếng cười nói, tiếng khóc, tiếng la. Đối lập với mảng bức tranh sinh động ấy, ở một góc ít ai để ý có một thanh niên, là hắn, và một cô gái đứng cạnh nhau với những tiếng thở đều đều nhè nhẹ quyện vào trong gió. Có thể lúc này khoảng cách địa lý giữa hắn và Trác Nguyên rất gần nhau nhưng xét về khía cạnh phần “hồn” thì hắn sẽ còn rất lâu nếu muốn phá bỏ bớt lớp băng vô hình đang đông cứng tâm hồn cô. Bởi vì hắn cảm nhận, đánh giá được phần nào tâm lý cô nàng qua những biểu hiện trong ba lần gặp của hai ngày vừa qua cùng những sự việc qua lời kể của ông chú rồi gã Tuấn trước đó.

– Phong, Trác Nguyên!!! Hai người làm gì ngoài này vậy, sao không vào? – Huy vừa hỏi vừa bước nhanh về phía hắn.

– À thì đứng hít thở không khí chút.

Rồi Huy quay sang “bức tượng biết đi” cười tươi:

– Trác Nguyên, sao em không vào thăm ba?

– …

Thái độ của cô nàng có lẽ gây ít nhiều bất ngờ và sự lúng túng, ngượng ngập cho Huy nên khuôn mặt cậu lúc này chảy dài trông tội nghiệp vô cùng.

——————-

Thuộc truyện: Bẫy sói – Chiếc mặt nạ da người – by Itto Aptx (Vũ Quang)

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply