Đùa cợt với thế giới tâm linh Tai nạn và thay đổi cuộc sống của một thanh niên lạc quan – Chap 1 Phần 2

Truyện tâm linh: Đùa cợt với thế giới tâm linh Tai nạn và thay đổi cuộc sống của một thanh niên lạc quan – Chap 1 – phần 2

Xong xuôi mọi thứ, sau khi mổ xẻ các kiểu thì mấy anh công an thôn cũng xách đít đi về lũ lượt, em lăng quăng phụ gia quyến cũng hết ngày, trời xẩm tối thì mò về, mệt rũ rượi…

Hôm sau khi sâu chuỗi tất cả sự việc em đã nghi là có biến rồi. Đành mò lên Bà nội, bà em bán vàng hương, cũng khá lâu năm rồi, quen biết với thầy cũng khá nhiều, sau khi nghe chuyện bà cũng mời thầy về, chiều hôm ấy Nội gọi em lên nhà, lên thì thấy có một bà cũng khá to béo, tóc bạc trắng ngồi trầm ngâm.

Em vừa ngồi xuống bà ấy nhìn vết sẹo trên trán chỗ gần mắt (chắc nội cũng kể sơ qua cho bà ấy biết rồi) bà ấy nói em đụng chạm đến các vong chết đuối trú ngụ trong miếu Long Vương nên hôm đó bọn nó định dìm chết em, nhưng 2 thằng bạn đi cũng dương khí mạnh nên khi bọn nó bịt mắt bịt tai 2 thằng không được nên em mới được cứu, nhưng cái vết rách gần mắt nó mở thông nhãn, và đặc biệt em là cháu đích tôn của dòng họ nên phải gánh đôi phần âm khí của họ Nguyễn, Bà em bán đồ hàng mã, nghe thì không có gì nhưng thật ra động chạm đến rất nhiều Ma đói Ma khát, nhất là Quỷ, chúng chỉ chực trờ bắt em để hưởng hương hoa khi em thác.

Cuối cùng Bà thầy dặn: ra đường bất kể sáng hay đêm, thấy cái gì khác lạ thì bỏ qua đi, vì chưa chắc cái cháu thấy là thuộc về cõi này!!

Em cũng cứng bóng vía nên cũng vâng qua loa, vì em nghĩ Ma nó chỉ đánh vào thị lực và gây ra ảo giác thôi chứ không hại mình, nhưng em đã nhầm….

Tối hôm ấy đang gọi điện cho Gấu thì máy hết tiền, sai con em thì nó đéo đi, bực bội, đành lết cái thân mệt nhọc ra ngoài đầu xóm mua thẻ, ra đến nơi đang đợi bà chủ thối tiền thừa thì gặp chị cùng xóm, bà này tên Nhung, khá xinh, điện nước đầy đủ, và dâm thì thôi rồi mua xong thì bảo bà ấy.

– nhanh lên em dẫn về

– đây đợi chị

Vừa đi vừa tán hễu, hỏi tếu câu

– kiếm chỗ mát mát ngồi tán chuyện tí nha chị

– ừ, một lúc thôi chị về ngủ nữa mai đi làm sớm

phê rồi

Em đành quay lại quán mua cái singum nhai đỡ thối mồm, tí còn ăn hến

Mua xong chạy ra thì đéo thấy bà ấy đâu.. nghĩ bụng Đm con c-hó tỉnh thế..

Đi được một đoạn thì thấy cái bóng trắng lù lù cách độ 20m. như người ngồi vậy, đoán chắc bà ấy đái, ra hù phát khéo lại ngửa ra luôn. Mà đái gì tít trong vệ đường gần bãi đất trống thế, đéo sợ rắn rết sao ý .. em mơí rón rén đi nhẹ nhẹ đến gần ..càng đến càng thấy hình như không phải bà ấy, bà ấy có mặc cây trắng sữa thế này đâu.. (nghi có mùi rồi) bỗng cái đống lù lù ấy quay phắt lại, lạy chúa amen.. gặp quỷ cmnr.

Cái bóng ấy đúng chuẩn dáng người nhưng nó lơ lửng không chạm đất, lúc mình đến gần nó mới lên dần lên dần, rõ mồn một, người nó dài hơn đòn gánh cứ lơ lửng ngay trên đầu chân như đập vào mặt em đến nơi (Ma chìa vôi) ..

Sau vài cái phốt trước em rút ra kinh nghiệm (mắt không thông thì lông không dựng), lúc cái bóng trắng ấy nó bồng bềnh theo làn sương đêm em đã biết ngay và luôn đấy là con ma chìa vôi, xưa. Hồi bé nghe bà em kể rồi, loại này nó không có tính dữ, lành lắm nhưng nó trêu thì thôi rồi, đàn bà con gái mà nó gặp thì nó theo đến tận ngõ, thôi thì đến nước này rồi cũng phải mím môi mím lợi mà đi về thôi..

Em cứ đi, nó cứ là là ngay trước mặt, 2 cái chân như quạt qua quạt lại trước mặt em vậy, quãng đường từ đầu xóm về nhà sao hôm nay nó dài vời vợi vậy, mồ hôi cứ túa ra, sống lưng thì cứ nổi da gà từ xương cụt chạy lên đến ót, dựng hết lông mày, lông gáy lên… cuối cùng cũng đến gần nhà, còn đoạn nữa, phải đi qua chỗ cây sấu, gần đến nơi thì thấy lố nhố bóng cao bóng thấp, người già trẻ nhỏ đứng dưới gốc cây, mừng thầm..

ưm nghĩ bụng chắc người lành ra hóng mát, thoát được con chìa vôi là mừng rồi, cố chạy thục mạng đến nơi thì toàn người lạ hoắc, như họ không biết mình vừa đến hay sao ý ạ. Em đứng bần thần một hồi ở đó, vừa nghỉ đỡ mệt vừa định hỏi xem người ở đâu sao đông thế.. Bỗng dưng nghe thấy một giọng nói rất quen trong đám người đấy, nhưng bất chợt em không nhận ra là ai.. nghe loáng thoáng

“Tuấn Anh.. à.. đi cùng ch..ú.. đ..i có v..iệc”

Em đinh thưa thì.. Bà nội em ở đằng sao quát to.

“MA ĐÓI MA KHÁT, DƯƠNG KHÔNG PHẠM ÂM TẠI SAO RỦ CHÁU TAO THEO”

Em giật mình!!

Tự nhiên bà ném cái gì đó trúng vào đầu em đau điếng, em ôm đầu tóe nước mắt, dụi mắt một cái mở mắt ra thì bàng hoàng.. khung cảnh trước mắt ,cây xấu, dậu hoa dâm bụt, đường là no nhòe đi trước mắt em, trời không nhập nhoạng tối nữa mà sầm tối hẳn lại, làm thị giác của em như tê liệt một chút, nhưng khi quen cái bóng tối, cái màn đêm đặc quánh, tiếng gió rít gào thét như cố đuổi kẻ xâm phạm đến sự tĩnh mịch nơi đây..

Thực ra đến lúc em nhìn rõ thì cái nơi em đang đứng, nó chả kì vĩ hay bất ngờ lắm đâu, trái lại rất thân quen.. ĐM đấy là bãi THA MA làng , nơi mà hồi bé em hay đi hái rau khúc, bắt cào cào, bắt cá trong những buổi chiều mát rượi .. nhưng giờ nó đem đến cho em một cảm giác hoàn toàn khốn nạn!! em đã không tới đây từ năm 2005 rồi, cái năm ông em kể cho em một câu truyện hoàn toàn chấn động cả dòng họ.

Năm 2002, đất nước đang trong thời kì phát triển khá mạnh, internet phổ cập khá rộng rãi rồi, thế nên vấn đề ma quỷ thời chiến, thời đèn dầu quấn bấc cũng trôi rất xa, dường như người làng em quên hẳn đi sự tồn tại của thế giới bên kia.

Năm đó, ông em còn rất khỏe, ông hay đi kéo cá đêm, kiếm con tép con tôm để cải thiện bữa ăn. Tối hôm đó ,như mọi khi, ông cắm vó và kẹp thêm cái rọ vào hông quần, đi một lèo ra bãi tha ma (vì bãi tha ma chỗ em chôn chung với ruông canh tác, và có mấy con mương xả nước vào ruộng, chỗ đầu nguồn đấy rất lắm cá).

Ông ra đặt vó rồi nằm dài định chợp mắt một chút thì thấy có người thả vó cạnh chỗ ông, mà lại thả về phía đầu nguồn mới mất dậy, ông em vùng dậy nhấc vó đặt lên phía trước của kẻ đó, nó lại mang lên đặt đón đầu. cứ thế cứ thế hai người vào sâu trong bãi tha ma lúc nào không hay, giờ ông em mới để ý, kẻ đó ăn mặc rất cổ quái, quần áo nhìn xưa cũ lắm, như thời năm kháng chiến ý, nhưng không nhìn rõ mặt..

Bỗng người đấy lên tiếng, hỏi ông em có muốn bắt nhiều cá không, hắn dẫn đến một hồ nhỏ, nhiều cá lắm… nhưng xen lẫn trong tiếng nói như có kèm tiếng cười the thé vậy, ông em thấy lạnh người, nhưng đầu óc mụ mị tự nhiên đi theo hắn vào sâu tít trong bãi tha ma, rồi cũng đến, chính xác là vũng nước nhỏ, nhưng dưới nước nghe ì oạp, cá quẫy rất nhiều, ông em mừng ra mặt, kéo hết mẻ này đến mẻ khác.. không hề để ý, kẻ đó đã tan biến vào trong màn đêm nơi u minh cấm địa này..

Được một lúc thì đầy rọ cá, ông rất hài lòng mang về, ông nghĩ, chắc bà nó mừng lắm đây.. nhưng về tới đầu làng thì trong xóm có bao nhiêu chó là chúng nó ra cắn in lên như một bản đồng ca hợp xướng vậy.

Về đến nhà thì bà nội em kêu, ông mang gì về thối hoắc vậy, ông em thì chưa hiểu bà nói gì, lúc đổ rọ cá ra thì nguyên một mớ thịt, rớt lèo lèo, trơn tuồn tuột. .. sau thấy ông bảo đó là thịt người, bốc mộ không tiêu nên người nhà róc.

Năm 2006 thì ông em mất, trước một tuần ông liên tục bảo, nửa đêm cứ nghe xoàn xoạt ngoài cửa sổ, ông em cứ bảo chó hay mèo, nhưng sáng dậy ra xem thì nguyên vết chân trần dưới đường, hồi ấy… đêm sương muối thường rất dầy, để vật gì ra ngoài… sáng nhấc ra là còn nguyên dấu tích, vì xung quanh ướt bởi sương đêm..

..Ông em nói có lần nửa đêm hé ra nhìn, thì chính là cái người xúi ông bắt cá ở bãi tha ma năm nào….

Và giờ đây, ngay lúc này, vẫn cái bãi tha ma vừa lạ vừa quen, em bị một con chìa vôi bịt mắt dẫn lối.. ( các bác biết những trường hợp ma rủ người vào bụi tre rồi đấy) Chợt bà nội gọi , làm em sực tỉnh

Về mau thằng kia, tao dặn mày thế nào hả..

Về đến nhà bà tát em, lần đầu tiên bà đánh em Bà bảo!

Hôm nay tao không ra khóa cửa kho ngoài bốt thì mày ngủ ngoài đấy với thằng Trung đấy.

Em giật mình, hỏi : Trung nào vậy bà, ông đấy mới mất, bà quở quang, tội người ta.

Bà em nói, thằng Trung nó treo cổ lúc 10h đêm, mày xem bây giờ là mấy giờ, mà tao cảnh cáo, giờ cấm đi qua cây Sấu nhà ông Thăng, Ma của cả cái làng này nó đu bám trên cây đấy, hôm trước tao đi qua đấy thấy nguyên bầy trẻ con cười khành khạch dập dìu cành sấu đến sát mặt tao, may mà đang nhai trầu với sẵn dao bổ cau và củ tỏi, bọn nó mới sợ… mà đã nói rồi , thấy gì khác lạ thì tránh nó ra, nói không ăn nhời, có ngày chết thằng trời đánh ạ..

Nói đến đây hai bà cháu ngồi nói chuyện một lúc thì đứng dậy định về, quái lạ, đã 11h rồi! ra gần đến cổng thì con chó nhà bà sủa liên hồi, em tưởng nó sủa em, vì cổng không có bóng điện sợ con chó nhập nhoạng nó không nhìn thấy, nó lại tưởng người lạ… nhưmg đéo phải.. nó sủa ngoài cổng, sủa càng lúc càng to, em cũng kệ, về tắm cái, từ chiều đến giờ mệt lắm rồi..

Ra đến cổng em nhìn quanh quẩn.. không thấy gì.. Đm chắc chó lại thèm giềng rồi, em cúi xuống lượm chiếc tổ ong đế đặc liểng thẳng vào mặt con chó, nó oẳng lên một tiếng rồi ư ử, nghe vẻ vẫn tiếc rẻ… cố oắng oắng au au tràng nữa rồi im bặt, em nghĩ thầm. (đang hè nắng nóng bố chưa thèm, cứ hôm nào mát trời thì mày tha hồ ôm rơm với đắp lá mơ) thấy man mát ở mép, hóa ra mình chảy dãi, thú thật cái khoản thịt chó đối với em thì đừng có hỏi, ăn thay cơm cũng đặng..

Lại thất thểu về nhà, cái cổng sắt rít thật, kéo ra kêu kẽo kéttttt.. r..ít ri..t.. như mấy bộ phim kinh dị thái vậy.. mà Đm bọn thái hư cấu vl. Bùa chú cái con c* .. em cực kì ghét bọn nó, nào là ma cầm dao giết người, quỷ ăn thịt người .. có cái nhé, ai tiếp xúc với người âm rồi thì sẽ biết… thế giới quan của chúng ta, và người âm khác nhau hoàn toàn, họ không thể tác động ngoại lực đến chúng ta, chỉ là làm chúng ta sợ hãi, hay mê hoặc chúng ta…

Lan man một hồi em phi ù lên nhà, tắm táp kì cọ, bắt sóc bỏ lọ như mọi khi , mặc tạm cái quần sooc vào phòng.. vào trong phòng thì cảm giác bao mệt nhọc vơi bớt..

Phòng có cái cửa sổ thông ra ngoài, bên ngoài là ngách nhỏ, được tạo bởi nhà bà em và phòng em, nhà Bà thì 3 tầng, phòng em mái bằng nên xuốt ngày mở cửa sổ, đón luồng gió mát hút từ ngoài ngách vào thổi vào giường sát tường và cửa sổ… ( cảm giác rất yomost ^^). .. tắt điện leo lên giường,, em định với tay khép một cánh vào vì vừa tắm xong, mà thế éo nào hôm nay mát thế, cảm giác lành lạnh, vưa thò mặt ra thì thấy cái bóng đen đen cuộn tròn ngay dưới cửa sổ, em tưởng con chó nhà bà, vì buổi trưa nó hay chạy vào đây nằm lắm

nhưng vừa chốt cho cái đế dép vào mõm rồi ,em không nghĩ nó vẫn cố tình ra đây để sủa tiếp .. em bật tạm cái điện thoại lên lấy mà hình đưa tay ra ngoài sát vào nó.. miệng cứ (sùy sùy, về , Đm mai tao bảo mày sau)..

Ôi thôi, khi cái điện thoại quẹt qua, ánh đèn leo lét từ màn hình phả nhẹ ra thì đập vào mắt em là Lão TRUNG, Lão ngồi bó gối, đầu gối co lên đến cằm, như cố che dấu cái vết hằn mà mang Lão đi về bên kia thế giới, nhưng gương mặt phù nề, tím ngắt nổi đầy gân thâm xì thì sao dấu được, đôi mắt đen thăm thẳm nhìn thẳng lên phia cửa sổ..

Lão ngồi đó, gương mặt nhìn thẳng vào nơi em đang đứng, cánh tay em chỉ cách lão nửa mét… cái gương mặt phù nề, đôi mắt mà vốn được ví như (đổ đầy được hai gánh nước) mà sao giờ nó căng mọng những tia máu, vằn dọc vằn ngang vô vàn cục máu đông, cái miệng như không đủ sức chứ cho cái lưỡi quá khổ.. nó bật một đoạn lưỡi ra ngoài.. những vết nứt, kẽ nhỏ, rỉ ra cái thứ nước nghe vàng sệt đỏ au, đôi mắt đen óng như đường canh, chất chứa bao nỗi niềm, bao điều u uất, như muốn hút cạn dương khí quanh đây.. trong giây phút ấy, dường như bao nhiêu chi tiết nó ập đến, nhồi vào đầu em, mắt em căng lên,vằn tia máu, hơi thở em như bị bóp nghẹp, như Con Quỷ ngoài cửa sổ đang muốn lao thẳng vào em…

Tay em quạt xang cái cửa sổ, kéo bật nó lại, Bỗng nhiên Lão vươn người lên, cái cơ thể của người chết treo như dãn ra vậy, Lão lao đến sát song cửa.. thì hai bên cửa sổ em đóng Rầmmm vào… đau đớn. nỗi đau thể xác chính thức kéo đến, đau trong tim, dường như nó hoạt động quá sức, máu cấp không đủ đến tứ chi khi mà chân tay em đang dần nhợt nhạt vì sợ…

Bỗng

Bịch Bịch

tiếng mẹ em…

Sao đấy con, sao rầm rầm vậy, mở cửa cho mẹ vào nào..

Em đang choáng váng.. ngồi trên giường cố hít thật nhiều “Co2” để bù đắp cho giây phút chạm mặt Con Quỷ vừa rồi… vừa đắn đo, không muốn cho Ông bà già biết, sợ ông bà lo nghĩ..

Em đang định đứng dậy thì điện thoại reo

“Em không thèm ăn cơm.. em chỉ cần ăn cám..”..™™™

Cái bản nhạc chuông vốn nhí nhảnh em vốn rất thích, nhưng không hợp hoàn cảnh chút nào.. lòng em lặng trĩu..

Liếc qua màn hình thì thấy sđt “Bố zà”

Quái .. ba bước chân từ trên nhà đến phòng mình mà cũng phải gọi..

Alo, bố bảo gì

Chưa ngủ à con, bố với mẹ mày về quê từ 8h, mày đi đâu gọi không được, nhớ dắt xe khóa cổng vào nhé..

Loáng thoáng qua điện thoại em nghe tiếng mẹ

–à cất cho mẹ cái thau vào phòng tắm nhé.

… tiếng bịch bịch ngoài cửa vẫn vang lên…

Mở cửa ra mẹ vào xem nào.o…

updated

Mở cửa raaaaa.. (chữ ra như lạc giọng, nhưng vang vọng từ một game 8bit)

Chân tay em nhợt nhạt, trâng ở, chân tay lả rã rời, lần đầu tiên trong đời em sợ một thứ gì đó, em như nằm trong tâm một cơn bão… tiếng gió bên ngoài bỗng vun vút, căn phòng em như lao trong gió vậy, cửa sổ như có người cầm búa đập mạnh vào vậy,

UỲNH .. UỲNH… RẦM …MMM

… tiếng “mẹ” em ở bên ngoài thét vào

MỞ CỬA CHO…T…A…O…

Tai em inh đi, mắt em đục lại..

–Bỗng nhiên trời đất tĩnh lặng đến đáng sợ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếng ếch ,tiếng dế ngoài vườn vọng vào.. ririri..

Em định với tay bật điện thì … thấy cái ngoắc cửa sổ nó tuột từ bao giờ … ÔI ĐM..

Cạch ..cạch .. RẦM… cửa sổ bật mạnh ra gió bên ngoài gào rít thổi thốc vào phòng.. trong màn đêm tranh sáng tranh tối , trên song cửa sổ.. Lão Trung hai chân qoắp lấy song ngang, hai tay bâu chặt lấy song cửa nhìn thẳng vào phòng.. ,ánh trăng chiếu thẳng vào Lão, điểm duy nhất nhận ra Lão, khuôn mặt to mọng, đôi mắt đen nhưng trợn lên hết cỡ , sáng leo lét trong màn đêm… kinh hãi em lùi ra cửa..

Cửa chính kêu cạch cạch cạch,,,, bất giác theo bản năng em nhìn ra cửa thì thấy cái then cửa dường như không chịu nổi sức nặng từ Cái thứ mà em chưa biết là gì từ bên ngoài tác động vào… Lão trung vẫn đu bám trên song cửa như chờ đợi điều gì đó.. cơ thể em như không còn sức lực.. điều gì đến đã đến

Rắc.c…c

Cả cục then cửa bung ra, nhìn ra ngoài hiên trời đất tĩnh lặng, Lão Trung khôg còn bám trên cửa sổ nữa.. em bước từng bước đề phòng ra ngoài hiên… nhìn đồng hồ, điểm đúng 12h..

Không còn tiếng mẹ gọi

Đau đầu quá, vết sẹo trên trán nó lại hành các thím ạ 🙁 chứ em cũng muốn làm một lèo chút hết tâm tư

Bước ra đến ngoài hè, em bỗng thót mình, trong cái bầu không khí dường như không dành cho người sống nhưng vẫn còn ánh trắng trắng xanh rọi xuống cái thôn u ám và đầy trấn động mấy hôm nay, hóa ra nó không yên bình như tuổi thơ em từng trải qua, những đêm sáng trăng chạy như giặc ngoài đường làng cùng lũ bạn trang lứa.. giờ thông nhãn mở, em đã hiểu và mơ hồ phần nào.. hóa ra, tồn tại cùng chúng ta,là một thế giới khác song song, vô hình… dường như họ không muốn ta biết về họ, về những điều thần bí cõi u minh lạnh lẽo, dường như khi ta hiểu về họ,họ lại muốn ta đi theo bầu bạn, họ không muốn ta hay những người trần mắt thịt làm khuấy đảo cuộc sống của họ..

Bước ra đến hiên ,em dò xét nhìn ra cổng.. Bà Nội… sao Bà lại đứng dưới cổng từ bao giờ.. hai tay bà nắm chặt vào hai bên thành cổng như muốn mở cửa vào.. đầu óc em đang căng như dây đàn.. hình như lúc nãy em khóa cổng, chắc Bà không yên tâm nên định lên hỏi chuyện em tiếp câu chuyện lúc chiều…

Em lê tấm thân đau nhừ mệt mỏi, vừa vì thiếu ngủ, vừa vì quá tải, quá sức chịu đựng của em trong mấy tiếng đồng hồ vừa qua… xuống cổng loay hoay tìm then cửa định mở.. nhưng lạ.. sao Bà không gọi không nói, Bà vẫn lặng yên.. định lên tiếng hỏi khi đang loay hoay kéo cái then cửa thì em nhìn lên chỗ tay Bà, chỗ cổ tay.. thòng sẵn cái dây thừng .. chính xác cái thòng lọng tiễn Lão .. nghĩ đến đây em cảm giác như đái ra máu.. ngẩng lên nhìn Bà, không phải Bà em.. mà một khuân mặt lạ hoắc.. vô hồn, đang nhìn theo từng cử chỉ từng múi cơ mạch máu trên khuân mặt em đang co rút vì sợ hãi..

Trời đất rối sầm, em không còn cảm giác.. chỉ nhớ, sáng hôm sau đang lơ mơ thì thấy châu thân nhức mỏi, lưng lạnh toát, điện thoại trong túi quần rung .. bản nhạc chuông quen thuộc vang lên..

Em mệt nhọc ngồi dậy.. Mình ngủ cả đêm ngoài cổng ư.. bả vai ,cơ háng ê ẩm.. chắc tối qua em lịm đi.. rút điện thoại ra,hóa ra Gấu gọi..

anh làm gì đêm qua không nhắn tin cho em vậy

anh mệt quá, hôm nay em có phải làm không

Gấu hơi bất ngờ…

chiều qua nhắn tin với em anh bảo hôm nay qua đón em mà

Đầu óc mụ mị, em cố nhớ lại chiều qua, à đúng rồi đang nhắn tin với nó thì hết tiền, thế nên mới vướng vào bao chuyện khiến giờ còn chưa biết mình mê hay tỉnh

Thuộc truyện: Đùa cợt với thế giới tâm linh Tai nạn và thay đổi cuộc sống của một thanh niên lạc quan

30 người thích truyện này

Leave a Reply