Truyện ma: Duyên âm – Phần 2

Truyện ma: Duyên âm – Phần 2

– Mày thích đi về cùng Hương thì nhận đi.Vở mày ngay trên mặt bàn chứ quên cái gì.

Cả lớp lại Ồ lên cười ầm ĩ phán đủ kiểu nói chung là kết tội tôi cố ý đi về để tiếp cận Hương làm tôi điên không chịu được.Tôi đã đoán ngay ra được thằng mất nết này chơi xỏ tôi giấu vở bài tập của tôi đi làm tôi mất công chạy về nhà tìm.

Tôi ngượng chin mặt và trở về chỗ ngồi vì biết không thể đấu khẩu lại với cả bọn đang cố tình chơi hội đồng mình và không quên ném cho thằng Đông ánh mắt hình viên đạn.Thằng cờ hó này đáp lại với nụ cười đểu không tả nổi.

Buổi học hôm ấy diễn ra bình thường, lúc về tôi cũng không quên báo thù, kết quả là thằng Đông bị tôi ném xuống ruộng lúa tắm bùn.Cái loại nhỏ như con nhãi mà thích chơi trội.May cho nó tôi còn thương tình nhờ thằng Tùng giữ cho nó cái cặp còn nguyên vẹn trên bờ.Sau vụ này có vẻ thằng bé chừa hẳn tội nghịch ngu.

Truyện ma: Duyên âm – Chap 5

Sau buổi nói chuyện hôm ấy tôi hay để ý đến Hương hơn,thực ra Hương khá xinh và mấy đứa con gái xinh trong lớp thì thằng nào chả máu ngắm.Thỉnh thoảng cũng trêu đùa nhau tý chút nhưng không có gì đặc biệt hơn cho đến một hôm tôi đang chơi bi cùng đám bạn thì thấy Hương đạp xe đi chơi ngang qua cũng dừng lại đó xem chúng tôi chơi nghe chừng rất hứng thú.

Được một lúc tôi chán không chơi nữa định chuẩn bị về nhà thì Hương bảo tôi:

– Chiều nay đi học thêm Toán nhà thầy Tiến ở xã bên không Dũng ?

– Tớ có biết gì về Toán đâu mà học ở nhà chơi cho lành – Tôi đáp.

Hương liền nài nỉ :

– Thầy Tiến dạy hay lắm đấy, Dũng cứ đi học đi biết thêm tí nào hay tí ấy, với lại năm cuối cấp rồi chịu khó đi học thêm cùng bọn lớp mình không thì sang năm không có cơ hội gặp ngồi học cùng nhau nữa đâu.

Tôi vẫn từ chối:

– Sang xã ấy bọn nó đánh cho tớ không còn cơ hội bò về nhà chứ đừng nói là đi học tiếp( hồi ấy vào chủ nhật tôi và mấy thằng bạn thân hay tụ tập hẹn nhau với mấy thằng xã ấy ra cánh đồng ngăn cách giữa 2 xã để giải quyết ân oán lâu đời bằng mấy trò cầm gạch đá choảng nhau rồi bên này xông bên kia chạy .Dần dần số lượng trẻ trâu của 2 xã tham gia quá nhiều khiến kéo dài đến cả năm khiến công an viên hai xã phải hợp tác dẹp loạn mới chấm dứt nổi vụ này)

Hương vẫn không chịu thua:

– Thầy dạy ở ngay ủy ban xã nên không ai dám đánh nhau đâu.Đi cùng tớ cho vui đi ,mà ở đối diện nhà thầy có quán chè ngon bổ rẻ lắm ấy, hi hi

Lần này tôi đã bị thuyết phục bởi ánh mắt và nụ cười vô cùng dễ thương ấy,tôi đành gật đầu và quay sang bảo thằng Tùng đang hóng chuyện:

– Vụ này nghe có vẻ hợp lí đấy mày nhỉ,mày đi học không.

Nó đồng ý ngay:

– Có cơ hội đi ăn chè hàng tuần rồi.Tao cũng muốn tham gia cho vui chứ lắm lúc thèm chè đạp xe ra ấy chỉ vì cốc chè thì cũng mệt thấy mẹ.Coi như động lực ăn chè là đi học.hehe

– Được rồi chiều nay đi có gì gọi nhau nhé – tôi lên tiếng

Thế là buổi chiều hôm ấy khoảng hơn chục đứa lớp tôi kéo nhau ăn chè rồi vào lớp học kể ra cũng vui vẻ.Vào lớp học tôi cũng chỉ lo ngồi đùa nhau với mấy thằng bạn ở bàn cuối chứ quan tâm gì.Hôm ấy học về cách giải phương trình bậc hai., có mấy công thức delta gì đó , bọn tôi chỉ lo bàn luận vớ vẩn kêu cái hình tam giác mà thầy giáo dám xạo là kí hiệu delta v.v….

Đang hóng chuyện thì thầy gọi tôi lên bảng giải phương trình bậc hai gì đó tôi đứng lên trả lời thẳng thắn:

– Em không làm được thầy ạ!

Thầy bảo:

– Bài này dễ mà,em cứ mạnh dạn lên.

Chắc ông thầy chưa dạy học sinh dốt như mình bao giờ nên mới nói thế tôi tiếp ngay:

– Em học kém lắm không làm nổi bài nào đâu.

Thầy cũng không làm khó tôi liền gọi đứa khác lên làm sau đó đến nói chuyện bảo tôi là dạng toán này mới chỉ cần thay số vào công thức rồi cộng trừ nhân chia lát là được thôi mà.tôi thấy thầy chỉ bảo nhiệt tình một lát cũng bập bõm giải được mấy bài.Đúng là kì tích.

Thầy cười bảo :

– Đó có gì khó lắm đâu.nếu em mất gốc Toán học thì bây giờ chịu khó ôn lại từ đầu vẫn còn kịp.Em có kém cỏi đâu.

Lúc ấy Hương ngồi bàn trên cũng ngoái xuống xem thầy chỉ bảo tôi và tiếp lời thầy:

– Hồi tiểu học bạn Dũng học khá lắm thầy ạ,lên cấp hai bạn ấy lười học nên học kém thôi.

Như được tiếp thêm sức mạnh và niềm tin ngay lúc ấy tôi tự nhiên có những dự định quyết tâm học lại từ đầu môn Toán để khỏi phụ long tin của Hương và thầy giáo và trong lòng khấp khởi mừng thầm vì bản thân được người khác đánh giá khá cao.

Kể từ hôm ấy tôi lao đầu vào học chăm chỉ đến mức mọi người kinh ngạc.Tôi tìm mượn tất cả các quyển sách Toán từ lớp 6 đến lớp 9 để nghiên cứu lại từ đầu,với sự chỉ bảo nhiệt tình của anh trai tôi tôi thấy mình học khá lên trông thấy.Ở trên lớp thấy tôi chăm học mạnh dạn phát biểu hơn cô giáo chủ nhiệm dạy môn Toán cũng tạo điều kiện cho tôi lên bảng làm những bài toán dễ để gỡ lại điểm.Kết thúc kì 1 lớp 9 tổng kết môn Toán tôi được hơn sáu phẩy,đối với những đứa khác thì đây là điểm số khiêm tốn còn đối với bọn học dốt và phá phách như tôi thì đây là thần tượng,bọn bạn cũng bắt đầu bàn tán về sự thay đổi của tôi.

Thỉnh thoảng Hương cũng tặng tôi một nụ cười rất duyên mỗi khi bắt gặp tôi nhìn qua khiến tôi rất thích thú.Nếu như bình thường thì có lẽ thời gian này tôi đã rất thích Hương và lúc nào cũng suy nghĩ về Hương nhưng tôi thì lại khác.Khi tôi về nhà thì chả còn nhớ nhung gì đến Hương và chỉ cố gắng lao đầu vào học để lấy lại sĩ diện với bạn bè và còn để trả thù lại những đứa đã từng bĩu môi chê mình dốt!

Thi thoảng trong những giấc mơ của tôi xuất hiện một cô gái có nụ cười hiền dịu và tôi đã chơi đùa rất vui vẻ cùng cô gái đó .Điều lạ là tuyệt nhiên khi ngủ dậy tôi không tài nào nhớ nổi mặt của cô gái đó .Giấc mơ rất đỗi bình thường nhưng nó có tác động khiến tôi cảm thấy như lúc nào cũng cảm thấy như mình đang được yêu và không khao khát tìm một tình yêu đầu tiên ở tuổi mới lớn này.

Kết thúc học kì hai lớp 9.Tôi được xếp vào tốp những học sinh khá môn Toán của cả lớp.Đặc biệt tôi có khả năng giải toán Hình với vận tốc không kém những đứa học giỏi trong lớp.Bạn bè bắt đầu nể phục tôi và hay mang bài tập ra bàn luận cùng tôi.Tôi tự hào hơn ai hết, và coi việc học là hàng đầu, tôi say mê môn Toán.

Cuối cùng sau vụ ôn thi chuyển cấp tôi cũng thi đỗ được vào trường THPT ,hồi đó thi đỗ vào trường THPT là rất khó khăn.Tôi may mắn vừa đủ điểm đỗ , môn Toán điểm khá cao còn môn Văn chữ xấu kéo điểm xuống tệ hại.

Năm đó Hương cũng đỗ cùng trường với tôi,tuy nhiên tôi cũng không quan tâm lắm,có lẽ việc say mê học hành làm tôi quên Hương lúc nào không hay.Nhưng dù sao tôi cũng thầm cảm ơn Hương vì đã giúp cuộc đời tôi thoát khỏi vũng lầy ngu dốt.Có điều tôi không thể nói ra những điều này vì bản thân tôi sống nội tâm,không thích phô trương lời nói tình cảm,kể cả lời cảm ơn.

Truyện ma: Duyên âm – Chap 6

Cấp 3 (1)

Lên cấp 3 tôi và Hương học khác lớp nên càng ít tiếp xúc với nhau,cũng có khả năng tôi không thích Hương lắm không biết vì lí do gì nữa.Trong khi đó mấy thằng bạn thì cứ thấy gái là bu vào la liếm như gì ấy.

Được khoảng mấy tháng thì Hương có người yêu và nghe thằng bạn trai của Hương(tôi cũng có chơi qua loa với thằng này) khoe là được xếp hình gì đó.Sau này họp lớp Hương thú nhận là ngày trước có thích mình nhưng mình thờ ơ không quan tâm nên đành chịu.Lúc ấy kể ra cũng tiếc vì không được bóc tem nhưng cũng cố mà lái sang chuyện khác không vớ vẩn lại bị em ấy mê hoặc lại đi đổ vỏ thì khốn nạn.

Vào cấp ba học với toàn người mới,kể ra lúc đầu cũng bỡ ngỡ nhưng được nửa năm thì chơi thân với nhau.Số mình lại xếp vào cái lớp đứng top nghịch phá có tiếng của trường.Lớp 10 mà thành tích phá hại ngang ngửa mấy đại ca lớp 12.Không biết thầy giáo ưu ái kiểu gì mà xếp tôi ngồi cùng bàn với một đứa ngon thì thôi rồi, khúc nào ra khúc ấy.Kiểu này khó mà tập trung học đây!

Trường cấp ba cách nhà tôi khoảng sáu cây số, tôi phải đi xe đạp đến trường hàng ngày.Tuổi trẻ nông nổi, tôi với mấy thằng bạn lại hay đua xe đạp rồi lạng lách đánh võng đủ kiểu.Tôi thuộc vào hang ngũ những thằng lái xe khá lụa nên khoái đua xe đùa nhau với mấy đứa cùng sở thích,rất nhiều hôm tôi với mấy thằng bạn thả hai tay lái ra đua xe về nhà.

Cái trò nghịch ngu của tôi chắc không bao giờ kết thúc nếu không có vụ tai nạn hôm ấy.Đúng là “chưa thấy quan tài chưa rơi nước mắt”

Hôm ấy vào khoảng tháng tư gì đó, tôi và bọn bạn lại tham gia trò đua xe rồi vừa đua vừa đạp nhau vui đáo để.Thằng bạn cùng làng tôi bị tôi đạp cho một cái ngã xe tí thì lăn xuống ruộng, điên tiết nó đuổi theo trả thù.Với tốc độ của nó tuy khá hơn nhưng cũng không đuổi nổi tôi, biết vậy nhưng không hiểu tại sao lúc đang đạp xe với tốc độ nhanh tự nhiên như có ai xui khiến tôi lại cua gấp vào một cái ngõ cạnh đường.Với tốc độ khá nhanh nhưng tôi hoàn toàn có thể vừa bóp phanh vừa cua vào an toàn.

– Phựt

Tiếng dây phanh đứt làm tôi hốt hoảng nhưng vẫn cố lái tránh đâm phải cái cột điện nhưng vòng cua vẫn rộng.Cạnh cái ngõ ấy là một cái mương sâu cách bờ tầm hai mét,nước thì cạn tầm đầu gối chân.Tôi cùng cái xe lộn hai vòng lao xuống cái mương ấy.Cả người nhuộm màu đen.

Như một phép màu gì đó,tôi ngã xuống cái mương đầy gạch đá ở dưới mà không hề bị xây xước một tí nào,cũng chẳng bị cái xe đè vào hay xước tí tay chân vì gạch đá dưới mương.Lúc ấy thay tôi vẫn nắm chặt vào tay lái xe ,đến bây giờ cũng chả thể tưởng tượng nổi tôi đã tiếp “bùn” kiểu gì.Lát sau bọn bạn tụ tập lại giúp tôi kéo xe lên và hỏi han thấy tôi không sao bọn nó cười ngặt nghẽo với bộ dạng của tôi.Tôi đành đạp xe ra sông và tắm rửa một lần co sạch sẽ bùn đất rồi về nhà.Rất may chả có ai phát hiện không thì ăn mắng đủ.

Sự việc nghe chừng bình thường nếu tôi không nghe mẹ tôi nói chuyện với cô hàng xóm về ông thầy bói mẹ tôi mới đi coi thử cách đây không lâu.Đại loại là mẹ tôi chê ông ấy bói xàm,phán tôi có tai nạn xe cộ khá nặng vào tháng ba âm lịch gì đó.Bảo sao dạo ấy mẹ tôi hay nhắc tôi đi đứng cẩn thận.

Lúc ấy tôi mới chịu khai thật với mẹ tôi về vụ tai nạn suýt chết đó mẹ tôi mới tá hỏa hôm sau qua vội nhà ông thầy cũ (Ông thầy đã từng phán tôi có duyên âm ở chap trước).

Tôi không đi theo chỉ biết là khi về mẹ tôi nói đúng địa điểm mà tôi bị tai nạn.Ông thầy có bảo mẹ tôi là chỗ ấy trước kia là khu đền chùa, người dân không biết đi cải tạo mặt bằng xây đường .Khu đất ấy rất độc và từng có nhiều người tai nạn ở đó(Mấy vụ tai nạn ở đó tôi cũng nghe qua,có cả vụ một ông dừng x era ven đường đi tiểu bị người khác đi xe máy ở gữa đường lao vào đâm xe chết,nghe cũng vô lí nên tôi không để ý lắm) và chỗ ấy được nhiều người nhắc đến như một cái “Dớp” tai nạn.Số tôi may là có quý nhân phù trợ nên qua khỏi .Ông thầy không nói là ai mà ông chỉ cho biết đây “quý nhân” này không phải là người nhà.

Từ vụ ấy tôi đi đứng cẩn thận không dám nghịch ngu nữa.Kể ra hôm ấy mà đổi tư thế ngã mà cắm đầu phải viên gạch thì giờ này tôi đang truy cập mấy trang web của âm phủ chứ không còn ngồi đây mà kể lại câu chuyện này cho mọi người.

Truyện ma: Duyên âm – Chap 7

Cấp 3 (2)

Lại nói đến cái lớp học mới của tôi,mặc dù đây là lớp THPT hệ chính quy nhưng lớp tôi thuộc vào hàng lớp đại trà,không thuộc lớp chuyên nên lực học mọi người cũng bình thường.Với khả năng học toán khá chắc của tôi nên mọi người biết đến tôi cũng nhanh và đám con gái có vẻ hay bắt chuyện với tôi.Không biết từ khi nào đầu óc tôi có suy nghĩ rất tiêu cực về con gái “chắc bọn nó cố tình tạo mối quan hệ thân thiết với mình để nhờ vả bài vở mà thôi”.Có lẽ thời gian vừa qua tôi hay đọc nhiều thể loại truyện tình cảm của ông cán bộ xã nhà bên cạnh nhà tôi nên hay suy đoán linh tinh hoặc ác cảm gì đó về phái yếu.Cái suy nghĩ hẹp hòi ấy trở thành tính cách của tôi lúc nào không hay.Cũng có thể những suy nghĩ này được hình thành từ những giấc mơ của tôi mà tôi không thể nhớ lại được.

Sau một thời gian ngắm nghía và bình chọn thì thấy cái lớp khoảng ba mươi đứa con gái thì được khoảng năm ,sáu đứa nhìn khá nổi trội.Lúc này trong đầu tôi cũng nảy ra ý định kiếm một em nào đó làm “gấu” xem có thú vị như mấy đứa bạn mình hay kể không.

Không hiểu sao cái năm lớp 10 thời gian trôi qua ì ạch thế.mãi mới hết nửa năm học và kì thi học kì một bắt đầu.Khối mười được trộn lẫn vào nhau để chia phòng thi theo tên, dĩ nhiên một phòng thi chỉ có mấy đứa cùng lớp ngồi cùng phòng thi mà thôi.Khi nhận phòng thi tôi đang đứng ở cửa phòng hóng gió để đợi vào thi thì bất chợt có một đứa con gái đến đập nhẹ vào vai tôi nói:

– Dũng thi phòng sáu à.

Tôi quay lại thì nhận ra đây là bạn Diệp cùng lớp(một trong những đứa mà tôi coi là xinh trong lớp) và ngồi cùng dãy trên tôi một bàn,có điều là ngồi chéo đầu cuối bàn của nhau.Tôi liền trả lời :

– Không!!!

Diệp có chút thất vọng hỏi tiếp :

– Sao cậu lại đứng trước cửa phòng sáu,làm tớ cứ tưởng…

Tôi cười nhạt và nói:

– Ờ thì tớ thi phòng năm cộng một! hì hì

– Giỡn mặt nhau à – Diệp véo vào bắp tay tôi một cái rồi cười tíu tít:

– Hay quá có quý nhân phù trợ rồi.Có gì làm được bài giúp đỡ bạn bè tí nhá.

– Chả liên quan – Tôi đáp lại với thái độ nửa đùa nửa thật trong bụng vẫn suy nghĩ : “ may cho mày xinh xắn dễ thương chứ thuộc hang cá sấu chúa thì ông đã giả vờ không nhận ra mày cùng lớp với lí do chưa quen hết mặt rồi lặn mất tăm”.

Câu chuyện đầu tiên nói với nhau vu vơ chỉ có thế thôi mà Diệp cứ làm như thân quen với tôi lắm,từ lúc ấy cứ kè kè đi cùng suốt mấy ngày thi tôi giống giám thị quá trời.Trong lòng tôi cũng cảm thấy có chút sĩ diện vì khả năng học của mình được một em xinh tươi tin tưởng và hâm mộ, nổ mũi quá .Mà kể ra cũng kì lạ,tôi thuộc tuýt người dễ tiếp xúc nhưng đặc biệt lại không thể mở lời nói chuyện trước với một người lạ chưa từng nói chuyện bao giờ.

Thời gian này tôi bắt đầu biết đến internet với mấy trò game offline như đế chế , half life … Hôm thi cuối cùng kết thúc tôi cùng đám bạn rủ nhau vào quán nét trong làng lập đội đánh đế chế.Trận này tôi vớ được quân Yamato lên đời ba khá sớm chém nhà thằng bên cạnh đang hồi gay cấn thì bị một thằng màu đỏ team địch mang lạc chui vào đạo ruộng lúc nào không hay.Đang ức chế vì dân bị khua loạn xạ, quân thì để đánh nhà thằng khác chả còn mấy mà dẹp loạn mấy tên giặc cỏ ở nhà thì thấy có một đứa đứng sau cầm lược chải đầu mình.Bực mình tôi hét lên:

– Có để yên cho bố mày đánh không hả ?

Tôi không quay lại nhưng nghe thấy tiếng con gái có vẻ bối rối:

– Tớ xin lỗi, tớ tính tóc cậu có vẻ lung tung tiện đang cầm lược tớ chải đầu cho cậu tí thôi mà.

Tôi ngoái lại trong một giây đủ để nhận ra Hà đang học cùng lớp cấp ba với tôi, hồi cấp hai Hà học lớp C còn tôi học lớp B.Nói chung là chỉ biết mặt chứ chưa hề nói chuyện với nhau câu nào.Nghe mấy thằng lớp C kể thì Hà có vẻ kiêu chẳng biết thực hư thế nào chỉ thấy Hà ít nói nên tôi cũng không ưa cho lắm.Tôi mắc bệnh ghét gái kiêu kinh niên .Vì vậy trong lúc nóng giận tôi đáp lại câu hơi phũ :

– Không mượn .

Chả cần để ý gì nữa tôi tiếp tục chơi.Xong trận tôi nghỉ và quay sang mấy máy bên cạnh thì thấy Hà đang ngồi xem bạn mình chat mặt buồn thiu.Tự nhiên tôi cảm thấy có lỗi và tiến đến gãi đầu gãi tai nói với Hà:

– Tớ xin lỗi nhé, vừa nãy tớ đang bực mình có cư xử thô lỗ.

Hà khẽ cười và gật đầu:

– Không có gì đâu, tớ biết con trai hay nóng tính,tớ không để bụng đâu.

Tôi đứng đó và hỏi xã giao vài câu về thi cử thế nào, lớp mới thấy vui không… rồi về.

Lịch nghỉ sau khi thi cuối cấp được khoảng một tuần gì đó, bọn tôi đã có những dự định hết sức vui vẻ.Đặc biệt bây giờ đang là mùa để đất ải rất dễ bắt chuột.Dự định của bọn tôi đa số là đào chuột về nhậu với nhau,nói đến thịt chuột có khả năng nhiều người thấy ghê nhưng tôi cảm thấy rất bình thường.Chuột đồng ăn thóc ăn lúa béo và tự nhiên như thế không bắt về thịt ăn kể cũng phí,chuột đồng không ăn bẩn như chuột nhà nên ăn không lo bị bệnh dịch hạch gì đó.Tôi khoái cảm giác đuổi theo và vồ những con chuột vọt ra khỏi hang khi bị đào đến gần.Cảm giác mấy đứa hùa nhau vây bắt chuột giống như bắt trộm vui đáo để.Mùa lạnh cầm vào con chuột thấy âm ấm thích phết.

Vậy là thi xong tôi lo chuẩn bị cuốc thuổng để hôm sau sẵn sang ra đồng bắt chuột cùng bọn bạn.Mới chỉ tưởng tượng thôi tôi cũng thấy háo hức lắm rồi.

Truyện ma: Duyên âm – Chap 8

Cấp 3 (3)

Hôm sau tôi cùng năm đứa cùng làng ra đồng đào chuột.Đúng là mùa bắt chuột có khác,thấy cũng có vài nhóm cũng giống chúng tôi tản mát khắp cánh đồng bắt chuột.tiếng hò hét đuổi bắt ầm ĩ.Bọn tôi toàn những thằng sàn sàn tuổi nhau đi bắt chuột cũng khá,hôm nay thằng T với thằng C dở người thế nào lại bắt cả rắn hoa cỏ(loại rắn rất phổ biến ở ngoài đồng không có độc mà cũng không có giá để bán).

Hai thằng hâm cứ suýt xoa khen rắn béo rồi mang theo kêu tí nữa về làm thịt.Đúng là thần kinh hết mức, loài rắn này có ai ăn đâu chứ,toàn bắt được là đập chết vì loài này khá hung hãn, cắn người không có độc nhưng đau ra phết.Mà đếch hiểu tí bọn nó làm kiểu gì nữa,có thằng nào có kinh nghiệm làm thịt rắn đâu, lại còn giống rắn này chưa nghe thấy ai ăn thịt.

Đi được khoảng ba tiếng bắt được tầm hai mươi con chuột ( đủ ăn) bọn tôi bắt đầu tính nước ra về cho kịp làm thịt.Lúc này tầm mười rưỡi, trên đường về thì thằng H thấy có một hang chuột bên cạnh một cái nấm mộ nhỏ nhỏ cách đường to không xa.Nó kêu:

– Hang chuột này mới đất đùn ra nhiều đảm bảo có chuột đàn, an hem mình làm nốt cái ổ chuột này về nhà làm ăn cho đã.

Cả bọn đồng tình vì cũng chẳng đứa nào ngán đào chuột ở mộ ngoài đồng.Đa số toàn mộ vô danh nên không lo người nhà mắng.Lúc này khá mệt nên tôi nằm vật ra bờ ruộng kêu:

– Tao đào nhiều rồi giờ chúng mày đào nốt đi , mệt đếch nhấc nổi cái cuốc nữa rồi.

Bọn nó tập trung đào còn tôi thì nằm ngắm trời ngắm đất (ngoài đồng chẳng có gái mà ngắm họa chăng có vài con bò đang gặm cỏ )

Được một lát thì thấy thằng H kêu:

– Đm mẻ cái cuốc rồi. Cuốc phải viên gạch to thế.

Tôi nhỏm dậy nhìn bọn nó đang tụ tập lại chỗ ấy thấy mấy đứa bàn lùi:

– Đàn chuột này đào sâu đến tiểu(là chiếc quan tài nhỏ bằng sành để xương người chết sau khi cải táng) người chết thì đào làm gì nữa, ăn thịt bọn này ghê chết mợ.

Thằng H kêu:

– Ơ sao cái tiểu này làm bằng gạch lạ nhỉ ,cậy thử ra xem xương người đi tao chưa thấy bao giờ.

Lúc này tôi cũng tò mò ra nhìn thấy một cái tiểu bằng gạch thô sơ ,chắc gia đình nhà này không có điều kiện nên dung loại tiểu này.Tôi bảo thằng H:

– Mày dở người à. Người chết rồi khi cải tang người nhà phải đợi lúc nửa đêm để đào lên thay tiểu.Ban ngày ban mặt đi lật quan tài người ta ra.
—————–

Thuộc truyện: Duyên âm – by Congiolanhlung

23 người thích truyện này

Leave a Reply