Chiếc mặt nạ da người – Chương 2: Giấc mơ máu

Truyện VOZ: Chiếc mặt nạ da người – Chương 2: Giấc mơ máu

Lát sau, cơn buồn ngủ trong người hắn cũng kéo đến, thế là từ từ hắn dần mất ý thức. Và giống như mọi ngày, đang ngủ giấc mơ đó lại ùa về trong tiềm thức của hắn.

– Phong… Phong… Dậy đi con!

– Con muốn ngủ nữa cơ.

– Bây giờ đã là ba giờ chiều rồi, con mà không dậy ba Long không chở hai mẹ con mình đi chơi thảo cầm viên nữa đâu đấy.

– Ba Long đâu mẹ Vi?

– Ba Long đang thay đồ kìa, ba Long bảo mẹ gọi con dậy.

– Mọi ngày ba mẹ cho con đi chơi ngày chủ nhật mà, hôm này đâu phải chủ nhật đâu?

– Dạo này công việc của ba mẹ rất bận, nên rảnh khi nào sẽ cho con đi chơi ngày đó, vậy được không con trai.

– Vâng, thôi con đi rửa mặt rồi đi nha.

– Ừ, để mẹ Vi bế con.

– Không, để con tự đi, con lớn rồi mà.

– Thấy chưa, mới có sáu tuổi đầu mà làm như người lớn.

– Kệ, con lớn rồi. Con là đàn ông rồi. Sau này con cũng sẽ giống như ba. – Nói xong cậu chạy vào nhà vệ sinh.

Nhìn từng bước chạy của cậu, bà Vi nở nụ cười hạnh phúc.

15 giờ 45 phút ngày 13 tháng 6 năm 2001, tại thảo cầm viên.

– Ba Long ơi, có con hươu cao cổ kìa, mình tới xem đi ba.

– Ừ, để ba bế con tới xem.

– Không, để con tự đi, con lớn rồi mà.

Nghe đến đây, ba mẹ cậu lại nhìn nhau mỉm cười.

– Ừ, vậy cũng được. Khi nào mỏi chân thì nói ba mẹ nghe chưa. – Giọng ông Long nhẹ nhàng.

– Vâng ạ.

Lúc lâu sau, đang đi cậu đột nhiên ngồi xuống nhăn mặt:

– Con đau chân quá ba Long.

– Ừ, con mỏi rồi à, con ngồi xuống đây để ba bóp chân cho. Chút nữa phải để ba bế nghe chưa?

– Hì, vâng ạ.

Ông Long bóp chân cậu một hồi thì cậu lại bảo khác nước, thế là ông phải chạy đi mua nước. Nhưng hai mẹ con cậu đứng chờ hồi lâu vẫn không thấy ông Long quay lại. Bầu trời lúc này đã dày đặt mây mù, rồi cơn mưa cũng nhanh chóng trút. Thế nên hai mẹ con liền vội vã chạy vào phòng bảo vệ gần đó để tránh mưa.

Đợi thêm một lát không thấy chồng quay về, trong lòng bà Vi bỗng nhiên lại dấy lên cảm giác bất an, lo sợ. Mí mắt phải cứ giật liên tục nãy giờ. Không thể đợi thêm được nữa, bà quyết định gởi cậu cho chú bảo vệ tạm thời trông coi rồi vội vàng mượn ô đi tìm chồng.

Trước đó hai mươi phút.

Ông Long tới chỗ quầy mua nước. Khi mua xong vừa mới quay ra thì đã bị hai tên lạ mặt, đội nón sụp mắt áp sát bất ngờ. Tức thì một trong hai tên đã ghé miệng sát tai ông nói nhỏ: “Im lặng và đi theo bọn này nếu muốn vợ con ông an toàn”. Đồng thời ngay lúc đó ông cảm nhận được có vật gì cưng cứng giống như đầu khẩu súng đang cộm cộm sau lưng mình.

Phía Nam của thảo cầm viên là khu đất rậm rạp cây cối, đang chờ sửa sang, quy hoạch lại. Nơi này giáp bãi đất trống với những khu nhà máy bị bỏ hoang lâu ngày. Đây cũng là nơi của thảo cầm viên mà không nhiều người biết đến, phía này cũng rất ít người lui tới. Có chăng chỉ là vài ba khách tham quan tò mò đi cho hết chỗ hết nơi thôi, chứ nếu họ mà biết trước nơi này ra sao thì có lẽ cũng có ai thèm đến đây.

Ông Long bị một bọn lạ mặt dẫn xuyên qua đám lá cây um tùm, chui qua lỗ trống hàng rào khá to rồi hướng về khu nhà hoang.

Lại nói về bà Vi, sau khi chạy đi tìm ông Long nhưng không thấy đâu thì vô tình bà nhìn thấy chiếc khăn mùi xoa đặc trưng của chồng đang nằm trong tay của một cô gái trẻ. Đến đây những ý nghĩ mới lại xuất hiện trong đầu bà, nhiều nghi vấn được đặt ra, vài giả thiết được xây dựng và tất nhiên không loại trừ khả năng là bà Vi đang ghen, một cơn ghen có cơ sở.

Bà từ từ tiến đến cô gái trẻ, lấy lại vẻ mặt bình thường nhất có thể nhẹ nhàng hỏi:

– Chào bạn.

– Vâng… chào chị. – Cô gái hơi ngỡ ngàng nhưng rồi cũng gật đầu chào lại.

– Mình thấy bạn cầm chiếc khăn đẹp quá, bạn có thể cho mình biết bạn mua nó ở đâu không. – Bà vẫn điềm tĩnh.

– À, cái này em không mua.

Mối nghi ngờ của bà càng lớn hơn khi nghe cô gái nói vậy. Tức thì bà hỏi tiếp:

– Không mua? Vậy có người tặng bạn à.

– Cũng không phải ạ, cái này em nhặt được.

– Nhặt được?

– Dạ vâng.

Nghe đến đây tự nhiên tim bà đập nhanh thình thịch với một dự cảm chẳng lành. Bà tiếp tục truy hỏi:

– Bạn… bạn nhặt được chỗ nào vậy?

– Ơ… – Cô gái có vẻ bất ngờ trước thái độ của bà.

– Nhanh đi. – Bà giục.

– Chỗ cành cây phía kia kìa. – Vừa nói, cô vừa đưa tay chỉ.

– Cảm ơn. – Bà đáp lời cô gái rồi vội vã chạy đi, bỏ lại sau lưng một người ngơ ngác với những thắc mắc không lời giải đáp.

Tại nhà kho bỏ hoang trên đường Nguyễn Thị Định, phía nam thảo cầm viên.

Pằng!!! Pằng!!! Pằng!!! Pằng!!!

Rầm!!! Rầm!!! Rầm!!!

Tiếng súng được lắp ống giảm thanh vừa dứt thì một loạt tiếng sấm rung chuyển đất trời rền vang.

Máu tuôn xối tuôn xả… hai vũng máu càng lúc càng lớn… lớn dần. Lát sau, máu đông lại sẫm màu. Những tia máu nhỏ phụt ra tung tóe khắp nền đất ẩm cũng đã mất đi sự sống cuối cùng vốn có của nó. Gió rít sắc lẹm từng cơn luồng qua những mảnh tôn cũ kĩ, đập bàch bạch, phành phạch vang lên theo chu kì…

Sáng hôm sau, bọn hắn thức dậy khá sớm. Nhắm chừng bây giờ chỉ mới năm giờ ba mươi nên đường phố khá vắng vẻ. Lát đát từng chiếc xe thoải mái trườn mình phóng bạt mạng, xa xa thấp thoáng chiếc xe đi lấy rác đã cũ mèm. Chiếc áo màu đen sẫm của bầu trời về đêm đã được vứt bỏ, thay vào đó là vẻ tươi sáng ngập tràn sức sống đến lạ mà ngỡ thân quen khi ánh mặt trời vừa ló dạng. Xa tít tắp tận chân trời nổi lên ánh vàng cam lộng lẫy xen lẫn tím lung linh đẹp đến ngây người.

Thấy hắn thừ người ra như phỗng, Khánh vỗ vỗ vai hắn bảo:

– Mày nhìn gì vậy Phong?

– Không… không có gì, chỉ là ngắm bình minh thôi.

Bỗng nhiên sau lưng vang lên tiếng của Huy:

– Á…rắn…có con rắn kìa.

Hắn và Khánh lập tức quay lại, Huy nhanh nhảu:

– Hình như là rắn lục hay sao í?

Hắn liếc nhìn cái con vật đang ngóc đầu dưới nền đất chừng một giây rồi buộc miệng thản nhiên:

– Không có độc.

– Mày khùng à, rắn lục đó mà không có độc á. Mày giỏi thì cho nó cắn thử xem, coi Diêm Vương có gọi điện cho mày không?

– Tao nói thật, nó không có độc đâu. Con này không giống với những con rắn lục khác.

– Chỉ vậy thôi mà mày nói nó không có độc à?

– Nếu tao không lầm thì con này bị nhiễm hóa chất nên độc tính bị tiêu trừ rồi.

– Thật à, mày nhìn không làm gì biết được? À mà hóa chất là gì thế?

– Đại loại là một hợp chất chất hóa học, ví dụ như thuốc trừ sâu í. Khi nó bị nhiễm hóa chất đó nặng thì trên cơ thể của nó sẽ xuất hiện nhiều đốm chấm trắng li ti. Và lúc này nhìn nó có vẻ không còn hung dữ như khi chưa bị nhiễm.

Thấy ánh mắt của hai thằng Huy và Khánh nhìn mình với vẻ tò mò như muốn hỏi “Sao mày biết rõ vậy?”, hắn liền đưa ra một lý do có thể chấp nhận:

– Có một lần tao vô tình được nghe ông lão hành nghề săn rắn lục kể chuyện đó thôi. Ban đầu tao cũng không tin như tụi mày vậy nhưng khi ổng cho nó cắn thử vài lần thì tao không thể không tin. Rồi ổng kể tao nguyên do như những gì mà tao vừa nói tụi mày đấy. Qua mấy hôm sau, tao vẫn thấy ổng sống bình thường, khỏe mạnh mà.

– Ừ… thôi không còn sớm nữa tụi mình đi kiếm gì ăn đã. – Khánh gật đầu rồi bỗng nhiên lái đề tài sang hướng khác.

– Ừ. – Huy gật đầu rồi phủi mông đứng dậy vươn vai.

Còn hắn, hắn cũng định đứng dậy nhưng khi ánh mắt hắn vừa mới rời con vật có màu xanh lục ấy thì một ý tưởng đột nhiên chui ra làm hắn bất giác kêu lên:

– À… tao có ý này…

Sau đó, cả ba bọn hắn vác cái bụng đói meo ra chợ Thanh Thiên gần đó hòng kiếm chát chút đỉnh. Lượn lờ hồi lâu cuối cùng bọn hắn cũng phát hiện ra được một con mồi. Một phụ nữ nhắm chừng U50, bề ngoài toát lên vẻ sung túc và vượng khí. Bà ta đeo một cái giỏ xách da màu nâu nhạt đang cặm cụi mua đồ. Do hắn chưa quen thuộc đường xá, những con hẻm nơi đây nên nhiệm vụ của hắn sẽ là đánh lạc hướng cho Khánh tẩu thoát an toàn khi lấy được đồ. Nghe có vẻ đơn giản nhưng thật ra nếu mà làm không khéo thì sẽ rất dễ bị mọi người phát hiện và tóm cổ ngay.

Còn Huy mai phục ở một đường luồng nhỏ phía Đông cách đó khoảng trăm mét. Đường này hẹp, chỉ đủ cho một xe máy đi qua. Nó dẫn ra khu đất hoang lau sậy rậm rạp nên hầu như chẳng mấy ai bén mảng đến.

Nếu có thì cũng chỉ là những bọn “bác sĩ thú y” với những chiếc kim tiêm lạnh người hút chích lẫn nhau, hay “các nhà thôi miên” tự làm mình mê man, chìm đắm trong giấc ngủ lâng lâng, phê phê của mùi khói thuốc mờ mờ ảo ảo. Việc của Huy chính là núp từ phía xa cắt đứt sợi dây nối những thùng giấy đã được treo lơ lửng khi Khánh chạy qua nhằm cắt đuôi những gã còn lại. Xong việc cả bọn sẽ tụ họp lại dưới chân cầu Linh Xuân.

Một thoáng sơ hở của người phụ nữ khi đặt túi xách xuống ngay bên cạnh để vươn tay lựa đồ. Rất nhanh, liền đó như một cái máy đã được lập trình sẵn, Khánh phi tới đoạt lấy túi xách rồi phóng thẳng. Sự việc diễn ra không đầy cái chớp mắt. Quá bất ngờ, người phụ nữ lập tức kêu la nhưng tiếng kêu ấy chỉ ú ớ trong miệng. Mãi lúc sau, thanh âm mới dồn nén đủ để thốt ra thành tiếng:

– Cướp!!! Cướp!!! Cướp!!!

Đúng như hắn nghĩ, khi vừa nghe nạn nhân tri hô thì lập tức có mấy tay thanh niên vội chạy đuổi theo thằng Khánh. Thấy vậy, ngay lúc này, hắn đứng ở đầu bên kia mở hết ga công suất la to:

– Cứu!!! Cứu tôi với!!!

Quả như đự đoán của hắn, bọn thanh niên đang đuổi theo thằng Khánh đột ngột khựng lại khi nghe tiếng hắn kêu cứu. Thoáng lưỡng lự, những “hiệp sĩ đường phố” chia nhau ra hành động. Một nửa quay lại chạy về phía hắn, một nửa tiếp tục đuổi theo thằng Khánh. Dòng người bủa vây đến xung quanh hắn càng lúc càng đông, mỗi lúc một nhốn nháo với những câu hỏi không người trả lời:

– Chuyện gì vậy?

– Có chuyện gì vậy?

– Làm sao mà nó la như vậy?

– Sao… sao vậy?

Bỗng nhiên có một tiếng hét của đứa con gái nào đấy, nghe chói tai cực kì:

– Ôi mẹ ơi!!! Rắn… rắn lục kìa!!!

Nhằm để đánh lừa mọi người thì hắn cố gắng tỏ vẻ sợ sệt, khuôn mặt biểu cảm hết mức có thể, chân tay vờ run rẩy lẩy bẩy, mặt như mếu van xin:

– Làm ơn… bắt… bắt… nó giùm với.

Tia mắt một vòng thì hắn thấy ai nấy đều tỏ vẻ ái ngại trước sự nhờ vả của mình, chả ai dám bước tới tay không mà bắt con rắn lục đang nằm oằn mình sau gáy của hắn cả. Ý nghĩa đó của hắn vừa mới “phôi thai” thì ngay lập tức vang lên lời đề nghị chắc nịch của “vị anh hùng” với cánh tay xăm nhìn có vẻ hổ báo cáo chồn:

– Để tôi.

Gã bình thản bước lại gần hắn, ánh mắt nhìn con rắn không chớp. Lúc này, mọi người ai nấy đều nín thở chuẩn bị xem màn trình diễn của gã. Tuy nhiên, ngay lúc này, đâu đó lại vang lên tiếng của một bà cụ già:

– Cậu có bắt được không, không được thì đừng có “làm dóc” để rồi chết oan thì khổ.

Nghe vậy, gã ngừng lại giây lát, không quay đầu, đáp lời bà cụ:

– Yên tâm đi, sẽ ổn thôi.

Gã đứng sau lưng hắn, mắt tập trung vào đầu con rắn. Tuy ban ngày thị lực của rắn lục yếu hơn ban đêm nhiều nhưng không vì thế mà việc tóm nó là dễ dàng. Con rắn có vẻ lơ đễnh giây lát khi đầu nó hơi chếch sang trái, mắt nhắm hờ. Chộp lấy thời cơ, tức khắc nhanh như cắt, hắn dùng ngón trỏ và ngón cái tóm chặt lấy khoảng giữa đầu và thân con rắn ấn mạnh. Bị tấn công bất ngờ ngay chỗ hiểm con rắn co mình hòng trốn thoát nhưng lực hai ngón tay của hắn quá siết nên con rắn chết không lâu sau đó.

– Không sao rồi. Phù… may quá.

Tiếng ai đó thở dài nhẹ nhõm. Thấy thế hắn quay người lại tỏ vẻ vui mừng, cúi đầu rối rít cảm ơn:

– Cảm ơn anh… Cảm ơn anh nhiều ạ… Chân thành cảm ơn anh… Cảm…

– Vừa nãy tao cũng liều mạng thôi, chứ tao có biết bắt rắn cái khỉ khô gì đâu. – Gã nhếnh mép bảo.

– Hả… anh…

Hắn thật sự bị bất ngờ trước câu trả lời của gã đang đứng trước mặt. Ánh mắt gã sắc như dao cạo. Và ánh mắt đó đang nhìn hắn… cười cợt như thể “Tao đi guốc trong bụng mầy rồi”.

– Anh Linh, chúng ta đi thôi. – Ngay lúc đó một tên tiến sát lại gã hạ giọng nói nhỏ, nhưng vì hắn đứng khá gần nên tai hắn ngay lập tức cũng nhận được thông tin đó.

Dòng người lúc này đã tản ra gần như trở về vị trí ban đầu vốn có của nó. Hắn cũng nhanh chóng đi về phía chân cầu Linh Xuân để tụ họp tụi với Khánh-Huy.

Lại nói về tụi Khánh-Huy, sau khi cướp được túi xách thì Khánh chạy như tên bắn đến đường luồng mà Huy đã mai phục như kế hoạch đã định. Nhưng không may là khi đang tẩu thoát, Khánh vô tình vấp phải cục đá thế là cả người gầy nhom của nó lăn quay ra ngã sõng xoài dưới đất. Khi nó kịp đứng lên thì một tên thanh niên đã đuổi đến nơi và nhanh tay chộp lấy áo Khánh cao kiều khi nó định bỏ chạy.

Tuy nhiên với bản năng sinh tồn, nó nhanh nhẹn quay người lại, tiếp đó nhảy lùi một bước về phía sau đồng thời co chân dốc hết lực đạp văng tên thanh niên ra xa. Đến đây, khi tên thanh niên kịp đứng dậy thì Khánh đã bỏ xa một đoạn hơn hai mươi mét. Và cũng đúng ngay lúc này đột nhiên rất nhiều thùng giấy đồng loạt rơi xuống “bịch bịch” chắn kín cả dối đi.

Lúc hắn vừa tới gần chân cầu thì từ xa văng văng lời qua tiếng lại của một số người. Lê bước đến gần hơn hắn thấy tụi Khánh-Huy đang bị một băng gồm bảy thằng bủa vây xung quanh. Tất cả bọn chúng đều xăm chữ R ở cánh tay trái.

——————-

Thuộc truyện: Bẫy sói – Chiếc mặt nạ da người – by Itto Aptx (Vũ Quang)

1 người thích truyện này

Leave a Reply