Cô nàng lập dị – Chapter 13 – 14: Hot boy của hiện tại

Truyện: Cô nàng lập dị – Chapter 13: Hot boy của hiện tại

Chàng trai có mái tóc chôm chôm giơ chiếc gậy chọc xuống bàn. Viên bi cái chạm vào viên bi số 1 rồi cũng lúc viên bi 1 2 3 5 chui xuống lỗ, đồng thời vài viên bi khác chạm băng.

Chàng trai có mái tóc bổ đôi đứng cạnh đó, tay khoanh lại, an nhiên theo dõi. Đây vốn là trò chơi mà cậu rất giỏi, nhưng mà người chơi cùng cậu cũng chưa từng thua kém.

Cậu vỗ tay tán thưởng:

-6 năm rồi mà kỹ năng của mày vẫn không giảm sút tí nào Tuấn nhỉ?

Tuấn tiếp tục cúi người xuống, giơ gậy trước viên bi cái và nhắm viên bi số 4:

-Lần này về có đi nữa không?

Tú chống gậy xuống sàn, nhìn chăm chú vào bàn bi a:

-Có chứ. Về đám cưới ông anh thôi. Sau này chắc định cư luôn ở Đức.

Tuấn gẩy 1 đường điệu nghệ, viên bi cái nhảy qua vài viên bi, nhưng trước khi chạm viên bi 4 viên bi cái lại chạm phải viên bi 10. Tuấn chống gậy xuống sàn, nhường lượt chơi cho Tú. Con đường mà Tú định đi Tuấn cũng chẳng bao giờ có ý kiến gì. Có phải phụ nữ đâu mà ủy mị với sướt mướt.

Bố mẹ Tuấn lúc nào cũng đặt kỳ vọng rất cao ở Tuấn. Năm Tuấn học lớp 1, mỗi lần về đến nhà là mẹ Tuấn đều hỏi: “Hôm nay có bài kiểm tra không? Con được mấy điểm? Ai điểm cao nhất lớp?” Có lúc thì Tuấn tự hào trả lời: “Con được điểm cao nhất lớp.”, có lúc thì lại run rẩy: “Điểm cao nhất lớp là Hoàng Ngọc Tú”. Khoảng nửa năm như thế, mẹ Tuấn cũng bắt đầu quan tâm hỏi han: “Bé đó xinh không con trai?”. Tuấn không lưỡng lự mà trả lời ngay: “Con chưa từng gặp ai xinh đến thế.”

Vậy là mẹ Tuấn bắt đầu ấp ủ âm mưu. Mỗi lần chuẩn bị cơm trưa cho Tuấn thì đều chuẩn bị 2 phần ăn tráng miệng và bảo: “Con nhớ chia sẻ với bạn Tú nhé. Sau này mẹ muốn Tú sẽ là cô dâu của con” Từ đó trở đi, mẹ Tuấn cũng không còn gương mặt khó đăm đăm khi biết điểm của con trai mình kém Tú nữa. Đằng nào thì sau này cũng là người một nhà cả. Mẹ Tuấn cười đầy bí hiểm. Đến cuối năm lớp 1, mẹ Tuấn bảo Tuấn rủ bạn đến nhà chơi. Lúc Tú đến chơi, mẹ Tuấn nhìn Tú với ánh mắt sáng rực. Lúc ấy nhìn Tú đáng yêu như 1 thiên thần.

Thiếu kiềm chế là mẹ Tuấn đã lao đến ôm hôn thắm thiết rồi. Nhưng đến lúc Tú đi vệ sinh thì mẹ Tuấn mới sáng mắt ra. Thật không ngờ đó lại là 1 bé trai. Ý đồ chọn con dâu cho con trai không thành, nhưng mẹ Tuấn vẫn cảm thấy yêu mến Tú. Đến lúc Tú đi về, mẹ Tuấn ngỏ ý đưa về thì Tú chỉ sang nhà bên cạnh: “Nhà cháu bên kia”, càng khiến mẹ Tú bất ngờ hơn. Thì ra là hàng xóm láng giềng. Từ đấy trở đi 2 gia đình trở nên thân thiết, mẹ Tuấn cũng xem Tú như con cháu trong nhà. Có điều từ đó mẹ Tuấn càng nghiêm khắc hơn, đòi hỏi Tuấn không được thua kém Tú. Mỗi lần điểm của Tuấn thua Tú là Tuấn bị phạt.

Nhiều năm như thế. Đến khi hết cấp 1, Tuấn lò dò đến bên giường ngủ của mẹ bảo:

-Mẹ ơi. Sau này Tú sẽ là cô dâu của con. Vì thế, nếu có thua kém Tú thì mẹ cũng đừng phạt con nữa.

Mẹ Tuấn giật mình chạy lại ôm lấy Tuấn:

-Không được đâu con trai. Bố mẹ chỉ có mỗi mình con. Nếu như con có anh em trai thì bố mẹ sẽ không tiếc mà trao con cho Tú.

Lúc ấy Tuấn còn chưa hiểu gì về điều mẹ nói. Sau này khi đã lớn, Tuấn mới ý thức được rõ ràng. Có điều Tuấn vẫn cảm thấy trong lòng còn nhiều điều mơ hồ. Lạ ở điểm, mỗi lần bị bọn con gái trong trường gán ghép, Tuấn lại không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn cảm thấy vui. Trong khi đó, Tú tỏ ra cực kỳ khó chịu. Có đợt Tú bị 1 học sinh nam theo đuổi, Tú suy sụp, sợ hãi đến mức suýt đổ bệnh.

Tuấn cũng chẳng có khó khăn gì trong việc cắt cái đuôi ấy. Sau khi tự tìm hiểu, Tuấn được biết học sinh đó là người đồng tính chứ không phải nhầm Tú là con gái. Lúc ấy Tú suy nhược tinh thần, Tuấn đưa đến bệnh viện của gia đình khám chữa. Và dĩ nhiên là có nhờ nhân viên ở bệnh viện sửa đối giới tính thành Nữ. Sau đó đưa kết quả xét nghiệp cho nam sinh đó xem và khẳng định Tú là bạn gái của cậu, nếu còn tiếp tục làm phiền thì sẽ kiện ra tòa vì tội quấy rối. Đã là đồng tính thì đối với con gái không còn cảm giác gì nữa. Từ đó nam sinh đó buông tha cho Tú.

Có điều Tuấn cũng hiểu rõ, Tú không bao giờ thích 1 thằng con trai, cũng có nghĩa là không bao giờ thích Tuấn. Thật ra Tuấn cũng đâu có thích con trai. Tuấn hiểu rất rõ bản thân mình không phải đồng tính, nhưng đối với Tú, cậu lại ôm 1 tình cảm mơ hồ, đến chính bản thân cậu cũng không hiểu nổi. Vậy thì cứ đợi cho đến khi đủ trưởng thành, đủ lớn để hiểu rõ bản thân mình đã.

Tú đi du học, còn Tuấn thi Tự Nhiên – khoa công nghệ sinh học. Tuấn không đi du học bằng tiền của gia đình. Tuấn tự ý quyết định trường sẽ thi, tự ý quyết định nghề sẽ theo. Cũng chỉ vì gia đình Tuấn đặt lên vai cậu quá nhiều gánh nặng, lúc nào cũng đòi hỏi cậu phải tự lập, phải giỏi giang, phải đứng trên người khác, nên vô tình biến cậu thành 1 đứa trẻ không cần phụ thuộc.

Ban đầu Tuấn định theo khối a, nhưng sau khi đến lớp luyện thi sinh với Trang, Tuấn đã bị lôi cuốn bởi những bài tập, bởi phong cách tự tin của Trang khi giải bài tập di chuyền. Thế là Tuấn quyết định theo khối b. Công nghệ sinh học đúng là 1 ngành học không tồi. Trong thời gian học đại học, Tuấn là chọn sẵn cho mình con đường làm nghiên cứu và mở công ty dược phẩm.

Tuấn cũng không ngờ người thay đổi tình cảm lại là Tuấn. Người khiến cho Tuấn lưu tâm nhất trong thời gian Tú đi du học lại là Hiên.

Sau đại học, Tuấn làm nghiên cứu sinh ở Pháp 2 năm. Thành tựu cậu đạt được cũng không phải là tồi. 24 tuổi, là chủ 1 công ty dược phẩm đang trên đà phát triển, có bằng thạc sĩ và vài cái nghiên cứu khoa học đang được đánh giá cao.

Càng ở trên cao thì càng cô độc. Trước đây Tuấn nghĩ con gái theo đuổi mình chỉ vì yêu cái vỏ bọc đẹp đẽ hoàn toàn do ông trời ban tặng: gia đình có tiền có quyền, gương mặt đẹp – hình thể đẹp. Chung quy lại cũng chỉ vì mong cầu lợi ích cho bản thân. Nhưng Hiên lại có thể chịu đựng tất cả, không cần Tuấn phải đáp lại. Dần dần, Tuấn cảm thấy mình như viên đá đã bị dòng nước mềm mại bào mòn. Thời gian Tuấn nghiên cứu ở Pháp, rất thường xuyên nhớ đến Hiên.

Tuấn tựa lưng vào cột, lật tờ báo thời trang, hỏi vu vơ:

-Có người yêu ở Đức rồi à?

Tú đặt gậy lên bàn bia a, cúi người, bắt đầu nhắm mục tiêu.

-À ừ. Về khoản này thì chắc tao hơn mày Tuấn ạ. Suốt mấy năm mày chật vật yêu được mỗi Hiên a2 để rồi bị đá. Còn tao đã từng yêu 2 lần rồi.

Tú gẩy viên bi trên bàn 1 cách điệu nghệ rồi tiếp tục:

-Lúc này gặp Trang a2 đi mua sắm với Hiên. Trang giờ khác lắm. Đẹp hẳn ra nhưng nhìn xa lạ hẳn. Hồi đó thấy Trang a2 gửi thư tình. Không cho người ta chút cơ hội nào sao?

-Gặp Hiên ở trung tâm thương mại nào?… Gì cơ? Thư tình?

-Hôm ấy là thi cuối kỳ môn văn.

Tuấn ngồi xuống ghế, bật lon bia, đưa lên miệng uống:

-Thư tình ấy hả? Là của Hiên.

Tú đẩy nhẹ chiếc gậy vào mục tiêu, có điều câu nói của Tuấn vừa phát ra khiến Tú chọc lệch ra ngoài. Tú chọc trượt.

– Sao cơ?

– Nói ra cũng thật xấu hổ, nhưng đợt đó tán cái Trang mãi không được. Lần đầu tiên nếm mùi thất bại.

Trong chốc lát, cảm giác nuối tiếc phủ ngập tâm hồn Tú. Cảm thấy như là mình đã vô tình đánh mất điều gì đó.

Thật ra cũng có mất gì đâu nào. Nhiều năm xa cách như thế, giả sử ngày ấy có tình cảm, có ràng buộc, cũng không có gì có thể đảm bảo là tình cảm ấy còn tồn tại đến bây giờ.

Có điều, tại sao lại cảm thấy xót xa đến vậy? Sau bao nhiêu năm, cứ tưởng mọi kỷ niệm đã ngủ yên, giấc mơ của quá khứ đã bị lãng quên hoàn toàn. Bỗng nhiên thứ cảm xúc cũ bỗng dưng sống dậy, khiến lồng ngực bí bách, khó chịu quá.

Tuấn đứng dậy đặt 2 tay trên bàn bi a, chăm chú quan sát vị trí các viên bi:

-Chơi gì mà kém thế? Thế mà cũng chọc trượt được.

Tuấn cầm tờ báo thời trang quăng về phía Tú, và cầm gậy lên bắt đầu lượt của mình. Tú đưa tay đón lấy tờ báo, cười:

-Dạo này quan tâm đến thời trang nữ cơ à? Hay định mua tặng cô nào?

-Đọc đi, có mặt người quen đấy.

Tú cầm tờ báo trên tay có đoạn trả lời phỏng vấn của diễn viên Thu Thủy, hiện đang là người mẫu cho các hãng thời trang nổi tiếng thế giới được gia công tại Việt Nam. Là Kiều Thu Thủy lớp Anh. Nghĩ lại thì Thủy theo nghiệp diễn viên và người mẫu rất thích hợp.

Có thể nói trong làng người mẫu Việt hiện nay, chị là gương mặt nhiều triển vọng nhất. Chắc chắn chị có không ít vệ tinh. Chị có thể chia sẻ với chúng tôi về mẫu người yêu lý tưởng của chị được không?

Tôi cảm thấy bản thân mình cũng bình thường thôi. Tôi có chút ít tài năng, chút ít nhan sắc nên đối với ý chung nhân tôi cũng không đặt quá nhiều tiêu chuẩn. Vậy mà tôi cũng đã từng thất bại rồi. Nghĩ lại thì rất có thể anh ấy thích đàn ông chứ không thích phụ nữ nên đã từ chối tôi. Có điều bây giờ chúng tôi đều đã trưởng thành, đối với giới tính của mình nhận thức tương đối rõ ràng. Nếu anh ấy nhận ra anh ấy cần 1 người phụ nữ bên cạnh thì tôi vẫn sẵn sàng dành tình cảm của mình cho anh ấy.

Ồ. Vậy mối tình của chị bắt đầu từ lúc chị còn đi học à? Chị có thể tiết lộ thêm về đối phương được không?

Đúng vậy, từ hồi tôi còn học cấp 3.Người đó hiện tại đang đi du học. Tôi theo nghề người mẫu, làm đại diện cho nhiều hãng thời trang thương hiệu quốc tế cũng là để gây ấn tượng với anh ấy. Ai ngờ tôi lại gặt hái được nhiều thành công đến thế.

Tú vứt tờ báo xuống ghế, cầm gậy đặt lên bàn bi a, cười nhạt:

-Mục tiêu mới của mày à Tuấn?

Tú có chỉ số cảm xúc rất cao, Tú thừa biết không phải là Tuấn đang để ý Thủy, chỉ là muốn trêu chọc Tuấn thôi. Giọng điệu của Thủy nghe có vẻ khiêm tốn nhưng đầy vẻ bỡn cợt Tú. Biết thừa Tú rất ghét bị coi là con gái, bị xem như thằng gay, vậy mà công khai bỡn cợt Tú theo cách này. Có lẽ Thủy hận Tú không ít.

Tuấn cầm lấy tờ báo thời trang tiếp tục lật mở, hỏi vu vơ:

-Người mà em ấy thầm thương trộm nhớ là ai nhỉ? Liệu có phải mày không Tú?

-Ai thèm quan tâm.

Tú nhắm mục tiêu rồi chọc 1 gậy, và lại chọc trượt lần nữa. Không hiểu tại sao nãy giờ Tú không thể tập trung chơi được. Tú quăng gậy xuống sàn:

-Chán quá. Không chơi nữa.

Tú biết chắc chắn 1 điều là Tú cần gặp lại 1 người vì lời hứa năm xưa vẫn chưa thực hiện, và cả 1 lời xin lỗi vẫn chưa được nói ra.

—————–

Truyện: Cô nàng lập dị – Chapter 14: Kỷ niệm bỏ quên

Tú cầm trên tay bản báo cáo về lịch sinh hoạt của Trang. Các ngày trong tuần đều lên giảng đường vào buổi sáng. Buổi chiều đi thực tập ở bệnh viện còn buổi tối đi gia sư. Tối thứ 6 đi ăn với Huy. Sáng thứ 7 lên thư viện, chiều thứ 7 đi chơi với Hiên. Chủ nhật về với gia đình.

Ngày nào cũng như ngày nào, tháng nào cũng như tháng nào, y lịch mà làm. Qủa là con người làm việc có quy tắc.

6 năm rồi chưa có bạn trai.

Tú đứng cạnh cửa sổ, tay đút túi quần, đăm chiêu nhìn xuống đường. Thỉnh thoảng khóe miệng lại nhếch lên 1 chút định hình 1 nụ cười.

Trường Y đúng là ngôi trường đốt cháy tuổi thanh xuân. Học hết 6 năm mới có cái bằng đại học. Bù lại, sinh viên trường Y lại có được kiến thức cơ bản để chăm sóc bản thân. Trang lại là 1 sinh viên giỏi nên dĩ nhiên là biết cách làm cho bản thân ngày càng khỏe mạnh, nhiều sức sống, ngoại hình cũng đẹp lên đáng kể.

Trên bàn của Tú là tấm ảnh hồi đó Tú chụp Trang. Vốn định giữ làm kỷ niệm của riêng mình, nhưng Tú còn nợ Trang lời hứa là sẽ tặng Trang tấm ảnh. Gửi bưu điện thì đơn giản, nhưng Tú cũng muốn đối mặt đàng hoàng. Đối với Trang, Tú vẫn cảm thấy còn điều gì đó chưa toàn vẹn.

Nếu đúng lịch thì hôm nay Trang sẽ đến cà phê sách, trùng hợp làm sao đó lại là tài sản của gia đình Tú. Cà phê sách ở tầng cao nhất, các tầng khác đều kinh doanh 1 mặt hàng khác nhau. Tầng 13 được chọn để đặt camera giám sát.

Đợi 1 lúc thì Tú cũng nhận được điện thoại của ban quản lý báo là 2 cô gái Tú đang chờ đã xuất hiện. Dĩ nhiên Tú đã có kế hoạch cho chuyện này.

6 năm rồi, Trang vẫn đều đặn đến cà phê sách. Không phải vô tình mà là cố ý. Trang biết rõ đó là của gia đình Tú, nhưng Trang vẫn đến. Để làm gì ư? Để níu kéo 1 hi vọng mong manh, đó là để Tú thấy được Trang đang thay đổi từng ngày. Trang cũng biết rõ là Tú đã đi du học. Nhưng du học thì cũng phải có lúc về nhà nghỉ ngơi.

Trang muốn để Tú phải nuối tiếc. Có điều dần dần Trang lại hiểu ra, dù có cố gắng thế nào thì sự nổi bật của mình cũng không thể bằng Tú. Tú vốn dĩ là hoàng tử ngay từ trong trứng.

Giả sử không có duyên gặp, giả sử Tú không biết đến sự thay đổi của Trang thì cũng không sao. Trang vẫn đến nơi đó như 1 thói quen. Chỉ để cảm thấy kỷ niệm cũ vẫn còn vương vất quanh mình.

Lúc trước, Trang hận đến mức quyết tâm từ bỏ, quyết tâm thay đổi, nhưng lại nhận ra trong lòng mình có điều gì đó còn chưa thể quên. Đến khi gặp Tú ở trung tâm thương mại, Trang lại nhận ra mình chẳng hề hận Tú như mình đã tưởng. Tú như 1 làn gió, đến rồi đi, đi rồi vẫn để cho người ta mong ngóng, dù cho đó là gió độc.

Hiên ngồi đối diện với Trang. Trang đọc manga còn Hiên đọc sách. Hiên đọc đủ thứ sách kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp, còn Trang thì không thể bỏ manga. Hiên có làn da mịn màng, ửng hồng nên rất hợp với màu hồng nhạt. Có lúc Trang cũng phải nhìn Hiên không chớp mắt. Vậy mà chuyện của Hiên với Tuấn cũng không đi đến đâu.

Trang đang chọn truyện thì 1 người đàn ông cũng lại gần Trang chọn truyện. Nhìn anh ấy khá đẹp trai, lôi cuốn nhất ở nét đàng hoàng đĩnh đạc của đàn ông trưởng thành. Nhìn anh ấy rất quen. Anh ấy chọn 1 bộ truyện đang hot rồi qua chỗ thu ngân.

-Anh mượn bộ này 1 thời gian.

Nhân viên trông hàng mỉm cười thân thiện:

-Dạ.

Anh ấy không trả tiền mà nghiễm nhiên tiến về phía 1 cô gái đang đứng cạnh chiếc đàn piano. Cô ấy nổi bật nhất quán chỉ với trang phục màu xanh nhạt, túi xách xanh nhạt và đôi dép cao gót xanh nhạt, mái tóc đen và làn da trắng bóc. Hầu hết mọi người đều để mắt theo dõi cặp đôi vừa đến. Khi người cô gái ấy quay mặt lại, Trang mới nhìn ra đó chính là cô giáo của mình hồi cấp 3.

Qủa thực cô ngày càng xinh đẹp. 30 tuổi mà vẫn đầy nét tươi trẻ của tuổi thanh xuân, nhưng khí chất tỏa ra lại là của người trưởng thành. Đến lúc này Trang mới nhớ ra người đàn ông ấy chính là người đàn ông chụp ảnh cưới cùng cô Hiền. Qủa thực họ rất đẹp đôi. Trên ảnh đã đẹp đôi, ngoài đời lại càng đẹp đôi hơn. Trang cảm thấy lồng ngực bí bách khó chịu. Một nỗi buồn không tên cứ khiến lòng day dứt mãi. Huy và tình yêu của ngày ấy không còn chút hi vọng nào nữa rồi. Trang cảm thấy như chính mình thất tình vậy. Trang định đến chào hỏi cô giáo cũ nhưng khi kịp định thần cô đã cùng vị hôn phu rời quán.

Một lúc sau, tiếng piano vang lên khiến tâm hồn Trang dịu lại. Là bản nhạc Juliette. Tiếng nhạc vang lên như có mưa mát lạnh, như âm hưởng từ xa xôi vọng về, tưởng chừng như trước mắt Trang là 1 chàng trai mặc chiếc áo sơ mi cổ dựng trắng muốt ngồi cạnh cửa sổ, say sưa thả mình theo từng điệu nhạc, mỗi ngón tay lướt trên bàn phím piano điệu nghệ như người nghệ sĩ đang nhảy múa, ngoài vườn tí tách mưa rơi.

Đẹp tựa như 1 hoàng tử trong mơ. Một góc ký ức của Trang vẫn còn hình bóng ấy, hình bóng đẹp dịu dàng, đầy hư ảo, hình bóng cậu bạn lên hát bài đêm trăng tình yêu, tự hát và tự đệm guitar. Đến khi bản nhạc kết thúc, trong quán chỉ còn nghe thấy tiếng vỗ tay tán thưởng. Trang cũng hướng ánh mắt đến vị trí đặt piano và người chơi đàn. Lúc này, hình ảnh người thanh niên ngồi cạnh chiếc piano mới khiến tim Trang đập loạn. Anh ta mặc áo sơ mi tím thẫm, quần thô, và điểm đặc biệt nhất ở anh ta là mái tóc. Trang phải cố trấn an mình, rằng chỉ là người giống người. Trang không muốn bản thân hi vọng để rồi lại thất vọng. Người này không thể nào là Tú. Mà giả sử là Tú thì Trang cũng không biết nên đối mặt như thế nào.

Người thanh niên đứng dậy, quay lại, nở 1 nụ cười hoàn hảo chào tất cả mọi người trong quán rồi bước ra khỏi quán. Trong khoảnh khắc người đó quay mặt lại, Trang như người mộng du, tay chân trở nên thừa thãi. Gương mặt ấy không thể lẫn vào đâu được. Trong ký ức, ở hiện tại đều đẹp lạ lùng.

Cậu ấy ra khỏi quán mà không nhận ra bạn cũ. Là bởi vì Trang quá mờ nhạt, hay vì Trang đã thay đổi nhiều đến mức cậu ấy không thể nhận ra?

Nên làm gì trong hoàn cảnh này bây giờ?

Chợt 1 bàn tay nắm lấy tay Trang, lôi Trang đứng dậy:

-Chúng ta đi thôi.

-Đi đâu?

-Gặp người đó…gặp 1 cách tình cờ là được chứ gì.

Hiên quả đúng là tri kỷ. Có thể Hiểu được Trang dù Trang không nói. Trang với Hiên vội vàng ra quầy phục vụ thanh toán rồi chạy vội ra ngoài. Có điều khi ra đến cửa thì lại chẳng thấy đâu. Chỉ còn biết cười buồn.

Là gió thì mãi mãi cũng là gió. Đến rồi đi, có muốn nắm bắt cũng không có cách nào.

Vậy cách tốt nhất là hãy để cho mọi thứ đi qua…

Trang mỉm cười bảo Hiên:

-Bowling nhé. Người ta là hot boy. Chắc không cần chúng ta phải làm harem nữa đâu. Thừa lắm.

Hiên bĩu môi, chửi mắng:

-Hot boy cái cóc khô gì. Hot girl thì có.

Bầu không khí ảm đạm được làm nóng lên bởi tiếng cười của 2 cô gái.

Lúc buồn chỉ có ăn và vận động mới có thể làm cho tâm trạng cân bằng trở lại. Trang cùng Hiên xuống tầng 10 chơi bowling. Không ngờ lại gặp người quen. Là Huy. Huy đi cùng 1 chị lớn. Trang chạy lại phía Huy, kéo ống tay áo làm nũng:

-Thật là may quá. Có người trả tiền giúp rồi. Đang lo không biết lấy tiền đâu ra mà trả.

Huy cười tươi rói, nụ cười thoải mái, cả con người cũng thoải mái. Huy lúc nào cũng khiến Trang tin tưởng, yên tâm.

-Xõa thoải mái đi.

Đột nhiên Trang bị gỡ tay ra khỏi Huy, người phụ nữ đi cùng Huy vội vàng níu lấy tay Huy:

-2 em là bạn của Huy à? Cứ chơi thoải mái, chị mời.

Hiên nở 1 nụ cười xã giao chào người phụ nữ nọ. Còn Huy vội vàng gỡ tay chị ta ra. Cơ mà chị ta vẫn cố tình bám như sam. Huy gắt gỏng:

-Bạn em thì để em mời. Chúng ta đến đây để bàn chuyện làm ăn. Chị đừng làm những hành động kỳ quặc.

Người phụ nữ nọ rơm rớm nước mắt nhìn Huy:

-Sao em lại nổi nóng với chị?

Nói xong chị ta bỏ về.

Trang nhìn theo cho đến lúc chị ta đi khỏi rồi mới dám ôm bụng cười ngặt nghẽo:

– Lại lái may bay à? Huy với Trang đẹp đôi lắm mà. Đừng bỏ Trang tội lắm.

Huy cau mày cầm bowling liệng 1 đường:

-Đùa à. Đối tác thôi. Chị ấy tìm người môi giới bất động sản. Huy là người môi giới của chị ấy. Mua vài mảnh đất rồi đấy. Thừa tiền nhưng hình như tình duyên cũng không đến đâu.

Trang đẩy vai Huy cười giòn giã:

-Đại gia à. Kinh vậy. Mà nhìn chị ấy cũng có nhan sắc. Giọng nói lại còn nhẹ nhàng thánh thót. Vớ bở rồi Huy ơi.

Huy giận dữ túm lấy vai Trang, nhìn thẳng vào mắt Trang. Hành động thì đầy phẫn nộ nhưng ánh mắt lại vô cùng khó hiểu. Trong chốc lát Trang cảm thấy như mình chìm nghỉm vào 1 thế giới khác, 1 thế giới Trang chưa bao giờ nhận ra. Đó là 1 ánh mắt dịu dàng mà chân thành quá đỗi. 2 người cứ đứng như vậy, nhìn thẳng vào mắt nhau, cảm tưởng như sắp trao cho nhau nụ hôn đầu đời. Đó chính xác là tư thế của 2 người đang yêu nhau.

Hiên thấy vậy liền kéo áo Trang:

-Này..này…Mọi người đang nhìn kìa.

Đến lúc này Huy mới vội vàng buông Trang ra.

-Thôi 2 cậu chơi tiếp đi. Tớ về trước đây. Hết bao nhiêu cứ cầm thẻ này mà thanh toán.

Trang cầm thẻ ATM trong tay và bóng dáng Huy đi khỏi. Thật lòng mà nói Trang rất muốn Huy tìm được hạnh phúc của đời mình. Nếu người đó là Trang, có lẽ Trang cũng sẽ không từ chối.

—————–

Thuộc truyện: Cô nàng lập dị

2 người thích truyện này

Leave a Reply