Chiếc mặt nạ da người – Chương 15: Huấn luyện đặc biệt (Phần 1)

Truyện VOZ: Chiếc mặt nạ da người – Chương 15: Huấn luyện đặc biệt (Phần 1)

Một năm sau.

Lúc này hắn đã trở thành cánh tay phải cực kỳ đắc lực của Vũ chó đốm. Tổ chức của khu bây giờ cũng có sự đổi khác. Ngoài bộ khung, cách bàn giao, tổ chức công việc như vẫn giữ như cũ thì thời gian qua khu đã có những điểm mới lạ. Đặc biệt, khu đã lập ra ban cố vấn điều hành với nòng cốt là người bên khu trung tâm. Nhiệm vụ của mấy gã này là giám sát tổng quan, chỉ đạo tổng quát và tùy vào hoàn cảnh thay đổi chiến lược, kế hoạch cho phù hợp với từng giai đoạn.

Sáng nay, Vũ chó đốm gọi hắn lên phòng gã ta nói chuyện. Cũng được một lúc sau khi bàn tọa của hắn được ôm trọn bởi thân hình bóng nhẫy đầy gợi cảm của cô nàng sa-lon thì gã lên tiếng:

– Mày vừa từ chỗ thằng Huy về à?

– Vâng. – Gật đầu nhẹ, hắn đáp.

– Ừ, anh em với nhau, ráng chăm sóc cho nó tốt.

– … – Hắn không đáp chỉ hơi nhíu mày nhăn trán khẽ nhìn Vũ.

– À, có vẻ tao lo thừa rồi. – Thấy thế, Vũ chó đốm gục gặt đầu nhẹ.

– Anh có biết vì sao mà dạo này hàng từ khu trung tâm chuyển về càng ngày càng ít không? – Hắn không muốn nói chuyện không vui về hai thằng bạn lúc này nên liền đổi hướng.

– Chắc có trục trặc gì đó, tao có hỏi Hoàng KT thì gã chỉ bảo gặp chút vấn đề về “khâu gốc”.

– Vâng, mấy lão bên này đang đói hàng nên cứ giục hoài, mà hàng thì không như lúc trước nên có chút khó khăn.

– Ừ, để tao tìm cách. – Chuỗi âm thanh ngắn có âm vực trầm lắng phát ra từ cổ họng gã.

– Vâng.

– À, tao có tin mới cho mày đây. – Gã đột nhiên đổi giọng.

– Vâng, anh nói đi. – Hắn nhìn thẳng vào mắt gã chờ đợi nội dung cái tin mà gã định thông báo.

– Sắp tới mày sẽ phải trải qua một chương trình huấn luyện đặc biệt do ban điều hành cấp cao khu trung tâm chỉ đạo. – Từng tiếng gã phát ra có sức đè nhất định dù chẳng hề cố ý.

Hắn nhíu mày:

– Mục đích?

– Không rõ. – Gã lắc đầu rồi tiếp lời. – Mày chỉ cần biết và làm theo vậy thôi. Mai nay mày coi rồi sắp xếp bàn giao tạm thời công việc cho thằng Phú xử lý.

– Vâng.

Đúng như lời Vũ chó đốm nói, ba ngày sau hắn được đưa đi.

Điểm đến đầu tiên của hắn là một khu nhà kiểu cũ rộng lớn, bước vào bên trong thì hắn thấy có khá nhiều tên lạ hoắc mang những khuôn mặt dữ dằn, sát thủ. Có chút ái ngại khi những tia nhìn đỏ ửng đó đang hướng đến địa chỉ là hắn.

Sau đó, hắn được đưa vào một căn phòng tối om rộng chừng bốn mươi mét vuông. Ánh đèn duy nhất ở giữa phòng treo lủng lẳng được bậc sáng. Và tại đây, trong suốt hơn một tháng trời hắn được hai lão ngoại quốc cao to đến từ khu trung tâm kèm cặp sát sao việc luyện tập. Ban đầu là những bài test, những cuộc thử sức bình thường.

Sau mấy lão cứ tung hết sức mà đập hắn chổng vó. Tuy phản xạ, kinh nghiệm chinh chiến của hắn không phải hạng xoàng gì nhưng đứng trước bộ đôi “cây đại thụ” thì hắn mặc nhiên bị coi là những loại tôm tép. Tiếp xúc đòn với hai gã cơ cứng như sắt như thép ấy hắn như bị dội thùng nước đá vào giữ tiết trời oi ả tháng ba. Trước giờ cứng ngỡ rằng mình giỏi rồi, đánh hay lắm rồi nhưng tất cả chỉ là suy nghĩ chủ quan của cá nhân hắn. Thực sự những đối thủ này quá tầm đối với hắn khi hai lão sử dụng cực kì thuần thục những đòn của karatedo, taekwondo, judo, boxing và có cả một số chiêu Triệt quyền đạo mà hắn ngỡ rằng chỉ trong phim Lý Tiểu Long mới có.

Sau những ngày tháng ăn đủ các đòn thế với thương tích khá dày trên cơ thể thì hắn được nghỉ ngơi một ngày trước khi tham gia vào một “trò chơi” với nhóm “đầu trâu mặt ngựa” ngoài kia. Trong hai tư giờ ngắn ngủi ấy, hắn chẳng thể đi đâu được, ngoại trừ căn phòng kín đầy bụi bặm. Những vết thương ê ẩm trên người hắn lúc này đã chuyển sang giai đoạn “chai lì”, cảm giác đau đớn được nén ép xuống mức thấp nhất có thể.

Ngồi trong này, hắn có thể nghe rõ những tiếng la ó, chửi tục, chửi thề, tiếng thét, tiếng rên, tiếng gầm gừ đang vang vọng ngoài kia. Lúc đi ngang qua phòng những gã đó, hắn thấy rất nhiều hình xăm trên vai, lưng, ngực của rất nhiều tay “họa sĩ”. Trong số đó, hắn đặc biệt ấn tượng với con đại bàng có cái mỏ cong quắp và bộ móng vuốt nhọn hoắc đang nhìn về phía trước mà tung cánh của một gã râu ria đầy mồm. Theo giới giang hồ, đó là hình xăm của kẻ đầu lĩnh.

Trong thế giới các loài chim thì chim đại bàng là chúa tể. Nó còn được mệnh danh là con chim của mặt trời. Bởi chỉ có riêng loài đại bàng mới dám nhìn thẳng vào mặt trời mà không chớp mắt, không sợ bị đốt mù mắt. Vì thế đại bàng là biểu tượng của sự tiếp thu ánh sáng trí tuệ. Trong tâm linh, hình ảnh đại bàng thể hiện sự tôn quý, thay cho các thần linh, anh hùng vĩ đại nhất, tượng trưng cho các trạng thái tinh thần siêu đẳng. Đồng thời đại bàng còn là con chim hộ mệnh, kẻ truyền pháp dẫn dắt linh hồn, con vật tiên báo.

Ngược lại, cũng có nơi coi đại bàng là biểu tượng của sự kiêu ngạo, một kẻ săn mồi tàn ác, cướp đoạt. Cho nên, những người xăm hình xăm đại bàng luôn thể hiện là những người dũng mãnh, táo tợn, dám đương đầu với những thử thách khó khăn. Ngoài những ý nghĩa trên thì hình xăm đại bàng còn nói lên sở thích tự do, khoáng đạt, thích bay nhảy, không thích bị ràng buộc bởi bất cứ luật lệ nào. Tất nhiên không thiếu những tên thùng rỗng kêu to, hay những gã chưa đủ bản lĩnh mà đã họa chú đại bàng xanh lên trên người nên đã ngỏm củ tỏi khi quãng đường cất cánh của loài chim ăn thịt này chưa được bao xa.

Khoan đã… Nếu vậy thì hình xăm con đại bàng kia sao lại phải ở đây, nhẽ ra phải tung cánh ngoài bầu trời kia chứ? Phải chăng có sợi dây liên kết nào đó đã giữ cho cặp chân với những móng vuốt nhọn như dao găm kia chịu đậu lại nơi đây, hoặc cũng có thể tồn tại một sức mạnh nào đó đã khiến bá chủ bầu trời tạm thời thôi vỗ cánh tung hoành ngang dọc. Đeo bên người những thắc mắc như vậy nhưng rồi cảm thấy không cần nên hắn cũng chẳng ngần ngại mà gỡ bỏ đống bùi nhùi hại não đó ra khỏi đầu để tập trung tìm hiểu những vấn đề khác cần thiết hơn cho bản thân.

Qua ngày hôm sau, hắn được đưa tới một phòng rộng lớn với những bãi phế liệu chất chồng. Đến nơi, thì những kẻ hắn gặp hôm đầu tiên đã đứng đấy tự đời nào. Thấy hắn, vài tên có vẻ khinh thường ra mặt khi soi cái dáng khá là thư sinh của hắn. Một số gã thì chẳng quan tâm, đoái hoài gì đến hắn. Riêng gã có hình xăm đại bàng thì nhìn hắn chằm chằm nhưng chẳng biểu lộ tí ti cảm xúc gì. Một trong hai gã mà hắn đã đối đầu trong hơn một tháng tại đây lôi ra một vật hình cầu thủy tinh bóng loáng chìa về phía hắn:

– Cầm lấy, đây là nhiệm vụ của cậu.

Mặc dù chưa hình dung được ý đồ của gã nhưng khi nghe gã ta bảo vậy thì tay hắn cũng đưa ra để nhận lấy cái vật ấy.

Rồi gã lại tiếp lời:

– Bây giờ cậu sẽ tham gia một trò chơi. Nội dung là cậu sẽ phải vượt qua năm chốt chặn. Chốt thứ nhất có năm người trấn giữ, chốt thứ hai bốn người, chốt thứ ba có ba người, chốt thứ hai còn hai người, và đương nhiên chốt cuối cùng còn lại một người. Tuy là càng vào sâu đối thủ của cậu càng ít đi nhưng khả năng, sức mạnh của họ thì lại mạnh hơn những kẻ mà cậu đối đầu trước đó. Nếu như cậu vượt qua được cả thảy năm chốt chặn mà vẫn không làm khối cầu thủy tinh mang bên người sức mẻ gì thì cậu sẽ chính thức vượt qua thử thách… Ý tôi, cậu hiểu chứ?

Gật đầu nhẹ, hắn đáp:

– Vâng, tôi hiểu.

– Vậy cậu sẵn sáng chưa, có thể bắt đầu ngay?

– Sẵn sàng.

– Tốt. – Gã nhìn hắn gật gù tỏ ý hài lòng rồi quay sáng đám “họa sĩ” kia:

– Các cậu về vị trí.

Sau câu lệnh đó, những kẻ được giao nhiệm vụ lần này đều trở vô một căn phòng rồi khóa trái cửa lại bởi một trong năm tên đang ở bên ngoài. Việc giữ quả cầu trên tay đã hạn chế khá nhiều khả năng chiến đấu của hắn, nhưng không vì thế mà năm tên trấn giữ ở cánh cửa đầu tiên này đủ tầm ngăn cản hắn. Mất gần ba phút, hắn cũng lấy được chìa khóa để mở cách cửa sau khi giải quyết xong xuôi mấy gã tép riu này.

Tiến vào bên trong, trước mặt hắn là bốn tên khác, nét dữ dằn hiện rõ trên từng đường gân mạch máu của những con thú đang chờ chực nơi đối diện. Tuy nhiên, mấy gã này cũng chưa phải là đối thủ của hắn nên lần lượt từng tên một gục dưới chân hắn sau một hồi quần nhau trong căn phòng rộng chừng hai mươi mét vuông.

Tiếp tục lách mình qua cánh cửa kế tiếp do lấy được chìa khóa, hắn thấy ba tên khác đang phì phèo điếu thuốc, đôi mắt lim dim như đang đợi chờ con mồi, là hắn. Không chỉ có thế, mỗi tên đang cầm trong tay một ống típ dài cỡ nửa mét làm vũ khí. Trước tình hình vậy, hắn cũng cảm thấy e ngại đôi phần. Đôi chân định bước nhanh nhưng có một lực vô hình níu giữ nên vận tốc di chuyển của thân thể hắn giảm dần. Nhận ra đối thủ đã đứng trước mặt, một tên bước lên chẳng nói chẳng rằng rít một hơi thuốc dài, rồi vứt xuống đất, lấy mũi giày dí mạnh cho đốm lửa tắt ngóm.

– Lên. – Gã cất tiếng ra lệnh cho hai tên còn lại để cũng ập vào hắn như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.

Sau âm vực trầm trầm nặng nề đó, tên bên phải gã liền cầm ống típ nhào tới hắn bổ từ trên xuống. Mắt thấy những động tác của đối phương, người hắn lập tức hạ thấp trọng tâm mà nhảy lùi ra phía sau tránh đòn. Và quen thuộc vẫn là một cú ra chân phản đòn của hắn nhằm vào ngực gã khi thân thể tên này vừa kịp đáp xuống. Hai tên còn lại thấy thế nên chẳng vội vàng mà lao vào, chúng lườm lườm hắn bằng ánh mắt sắc như dao cạo, đôi chân đang ngày càng di chuyển áp sát hắn.

Rồi bất ngờ tên bên trái ra đòn bằng cú đá tầm thấp nhưng lực phát không được tốt. Biết là đòn giả, hắn lại nhảy lùi ra sau hòng né cú đánh tiếp theo bằng thanh kim loại kia khi mà một ý nghĩ rất nhanh vụt qua rằng nếu hắn đỡ cú ra chân ấy thì rất có thể mình sẽ là người chịu thiệt. Sau một hai đòn thăm dò thì hắn tự tin ra những chiêu tấn công vỗ mặt bằng những đòn trực diện hội tủ đầy đủ các yếu tố lực và độ chính xác cần thiết.

Vì lòng bàn tay trái hắn đang ôm trọn quả cầu nên những cú đánh, những đòn hắn tung ra chỉ là nhiệm vụ của nắm tay phải và đôi chân bên dưới. Tuy là vậy nhưng đôi lúc cánh tay trái của hắn cũng được dịp sử dụng bằng những đòn giật cùi chỏ vào những chỗ hiểm như mặt, gáy, bụng đối phương. Theo thời gian cơ thể hắn lại được cấy vào những vết thương mới do những va chạm với mấy gã ở cửa thứ ba. Nhưng đổi lại chiếc chìa khóa cửa ải này đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.

– “Cạch.” – Tiếng kêu xác nhận tín hiệu đồng ý cho qua nơi ổ khóa.

Lại một lần nữa phải đẩy cánh cửa màu xám tro, với dáng vẻ hiên ngang hắn đặt chân vào căn phòng số bốn, nơi có hai gã hung thần đang đứng đợi. Cũng giống như lần trước, chẳng có cuộc trò chuyện, đối thoại nào giữa hai bên. Mà nếu có thì cũng là nói bằng thứ ngôn ngữ không hề dễ hiểu khác: Ánh mắt.

Hình ảnh hiện rõ tên đôi con ngươi hắn lúc này là hai gã cô hồn tóc tai rũ rợi đang lao nhanh về phía hắn chuẩn bị tung những chiêu đầu tiên. Thủ thế kĩ càng, hắn cũng chuẩn bị nghênh chiến và sẵn sáng phản đòn bất cứ lúc nào khi có cơ hội. Diễn biến sau đó là những màn ăn miếng trả miếng đầy quyết liệt. Máu trong người hắn cũng đã đổ trước sức mạnh của bộ đôi sát thủ này.

Nhân cơ hội hai tên đang dừng lại thở lấy sức lại, hắn vội lấy lại thế chủ động bằng liên hoàn cước với sự kết hợp nhuần nhuyễn từ “cánh tay phượng hoàn” và “đôi chân phục hổ”. Tất nhiên, khối cầu thủy tinh kia vẫn được gói chặt trong vỏ bọc bằng da bằng thịt và bằng cả máu kia. Kết thúc chiêu vừa rồi là pha bay người đá chính diện ngay mặt và chiêu xoay người đá bằng gót chân hiểm hóc của hắn dành cho hai kẻ trước mặt.

Trận chiến vừa rồi đã lấy đi rất nhiều sức lực cũng như khả năng linh hoạt hắn. Điều đó làm hắn thực sự lo lắng cho cửa ải cuối cùng, nơi có một ánh mắt đang chăm chăm nhìn vào hắn.

Lúc này, hắn đã đứng trước gã, tên đại ca có hình xăm đại bàng.

Hắn và gã đại bàng cứ đứng như vậy chừng hơn năm phút thì người đối diện cũng phá tan không khí đóng băng nãy giờ bằng âm thanh nhiều nốt đồ-rê-mi:

– Hết mệt chưa?

Câu hỏi của gã đại bàng đã giải đáp thắc mắc đang treo lơ lở trong đầu hắn nãy giờ: Sao gã không đánh mà lại đứng im nhìn mình làm gì nhể?

Hắn chẳng trả lời lại câu hỏi ít nhiều có tính quan tâm trong đó. Nhưng dường như mắt thấy sắc mặt cũng như hơi thở của hắn dần ổn định trở lại nên chắc gã đại bàng cũng đã nhận được đáp án cho riêng mình.

– Công bằng. – Gã lại lên tiếng, nhưng lần này mức độ khó hiểu chẳng giống như lần trước ở mức không nữa, lúc này độ khó hiểu đã tăng vụt liền một mạch không ngừng nghỉ để rồi dừng lại ở nấc cao nhất.

– … – Tuy vậy, đáp lại hắn cũng chỉ gởi đến gã bằng đôi mắt mang tính thắc mắc.

– Bỏ vật trên tay xuống chỗ nào đấy, tao muốn đấu công bằng với mày. – Chẳng hề vội vã, gã đại bàng đưa lời giải thích bằng giọng trầm đều.

Nghe thế, hắn cũng chẳng muốn cầm cái vật bóng nhẫy kia trên tay làm gì, nên hắn liền bước về phía góc phòng đặt khối cầu xuống đất. Như được giải thoát, cánh tay trái của hắn bỗng linh hoạt lạ thường, ra chiều muốn vận động lắm khi mà nãy giờ nó cố gồng mình giữ chặt cái “hiện vật” chết tiệt kia.

– Thấy nhiều kẻ bàn qua tán lại khả năng của mày, hôm nay tao muốn tự mình kiểm chứng xem sao.

– … – Hắn cũng chả nói gì mà chỉ chuẩn bị tư thế sẵn sàng cho cuộc đấu tay đôi với “con đại bàng đang dang cánh” kia.

– Xem nào. – Dứt lời gã đại bàng bước lên ba bước rồi bất ngờ nhúng người bật lên xoay một vòng trên không tung cú đá hậu bằng gót chân nhằm vào mặt hắn, theo đó một đường quỹ đạo vẽ nên tạo thành vòng cung thật đẹp mắt.

Trước tình hình đó, hắn vội cúi thấp người lăn hai vòng liền sang phải, rồi nhanh chóng đứng bật dậy. Chiêu vừa rồi gã đại bàng tung ra rất nhanh, nếu gặp người bình thường không cẩn thận có thể bị gục ngay tức khắc nếu bị dính đòn. Nhưng với hắn, bản lĩnh là điều đã khẳng định, cho nên chỉ một đòn này làm sao có thể khiến “ăn hành” được. Tuy nhiên, ngay khi hắn vừa đứng lên thì gã đại bàng đã áp sát tự lúc nào và bắt đầu tung ra những cú đấm, cú đá tầm thấp. Vì gã đại bàng áp sát quá gần, với lại gã đang chiếm và duy trì quá tốt quyền chủ động nên lúc này hắn chỉ biết cố gắng chống đỡ mà thôi. Qua vài chiêu vừa rồi hắn cũng nhận thấy tên này không dễ chơi chút nào, nếu không muốn nói là khó nhằn.

Mười lăm phút trôi qua, hai bên vẫn đang ăn miếng trả miếng với những đòn đánh khá thận trọng. Tuy nhiên, do một thoáng mất tập trung sau đó hắn đã bị gã đại bàng “xăm” thêm vài vết thương khác trên người. Lúc này, lưng hắn áp sát vào tường, mặt đối mặt với gã. Vì thế, đường né đòn, rút lui chiến thuật phía sau đã bị chặn đứng.

Trước tình hình đó, gã đại bàng liền tung ra cú đấm chính diện rất mạnh về phía hắn. Giây phút căng thẳng ấy tức khắc đã dồn toàn bộ sự tập trung của hắn về một chỗ, tạo nên dây chuyền phản ứng với tốc độ rất nhanh nhằm chống lại mối nguy hiểm đang cận kề. Theo đó, cơ thể hắn liền lách sang phải với vận tốc của ý nghĩ, tay trái chụp nắm đấm gã đại bàng tì mạnh xuống, đồng thời tay phải nhắm ngay mặt gã mà phát lực. Thấy bị thất thế gã vội cố né đầu sang phải nên đòn vừa rồi của hắn chỉ ăn vào phần lệch má trái của gã đại bàng. Chớp thời cơ, hắn liền nhúng người rồi bật mạnh, thúc đầu gối vào bụng đối thủ.

Tuy vậy, đây chỉ là đòn nhử. Ngay khi gã đại bàng đưa hai tay ra chắn đầu gối hắn, thì hắn đã chủ động tiếp đất rồi tung cú móc trái rất nhanh. Được đà, hắn định ra chân đá cạnh sườn nhưng gã đại bàng biết ý nên đã nhảy lùi ra sau. Hít một hơi thật sâu, hắn liền sấn tới ra ba đòn kết hợp là đá vòng cầu, đá 360 và tống ngang tầm ngực. Với một loạt chiêu thức đó, gã đại bàng cũng đã bị văng ra xa sau hứng chịu hai đòn cuối của hắn với một tác động không hề nhỏ chút nào.

Và dường như sau khi thấm đòn nặng, gã đại bàng không còn giữ được bình tĩnh như lúc đầu nên cách ra đòn của gã không còn “kín” như trước nữa. Vì lẽ đó mà gã tiếp tục bị hắn thái hành cho ăn sống khi mà ý định ra chân của gã đã bị hắn phát hiện. Mắt thấy gã định tung cú đá vòng cầu nên hắn lập tức kê chân ngay đầu gối gã.

Không để gã kịp nghĩ ngợi gì, thuận theo đà nhảy, hắn liền ra tung cú đá bằng chân còn lại ngay mặt gã. Ngay khi hứng chịu đòn hiểm đó từ hắn, miệng gã liền tuôn ra dung dịch “siro dâu” chảy tràn ướt cả chiếc áo thun xám đang mặc, đầu óc gã theo đó cũng choáng váng nặng, làm gã tạm thời chưa thể đứng vững được. Kinh nghiệm “trận mạc” nhiều đã dạy hắn rằng những lúc như thế này hắn càng không thể yếu lòng mà nương tay được. Với ý nghĩ đó, hắn ra đòn quyết định bằng cú đá ngay mặt gã bằng tất cả sức lực bình sinh của mình.

Pha dứt điểm cuối cùng đó có lẽ đã lấy đi chút hơi tàn khí kiệt còn sót lại trong hắn. Vì thế nên bộ phận hô hấp của hắn lúc này đang phải làm việc cật lực nhằm cố gắng lọc nhiên liệu để phân phối cho khắp đường mạch sợi cơ khi mà thân thể hắn đang lơ lửng ở trạng thái mỏi mệt, rã rời.

Lúc sau, cảm thấy khỏe hơn, hắn gượng dậy, bước tới góc tường nhặt quả cầu lên. Khi quay lại, gã đại bàng vẫn nằm im lim dim con mắt. Tống vào cuống họng một hơi thật sâu, hắn tiến tới bên cạnh gã, cúi xuống:

– Cảm ơn.

– … – Môi mấp máy rồi gã lắc đầu như thể không muốn nhận thành ý từ hắn.

Chẳng quan tâm nhiều nữa, hắn thò tay lấy chìa khóa treo lủng lẳng ở đai quần gã. Sau mấy lần đút vào ổ trượt lên trượt xuống vì cái tay vẫn còn ê ẩm thì cuối cùng chiếc chìa đồng thau cũng lọt vừa khít cái lỗ mà nó cần lấp đầy. Cánh cửa cuối cùng vừa được mở toang ra và hắn thấy tên hồi nãy giao quả cầu cho mình đang đứng đó tự bao giờ.

– Khá lắm.

– …

– Chúc mừng, cậu đã chính thức vượt qua đợt huấn luyện đầu tiên.

*********

Trở về hẻm, hắn ngủ liền một mạch tới hơn mười giờ tối. Tỉnh dậy, hắn thấy mình khỏe hẳn ra mặc dù cơ thể vẫn còn ê ẩm, đau nhức khắp người. Công việc thì có Phú tạm thời thay hắn gánh vác nên bây giờ hắn khá là rảnh rang.

Khi tấm chăn phủ ngang bầu trời, đưa con người vào sâu giấc ngủ, một cái bóng méo mó, gãy khúc lầm lũi từng bước dưới ánh đèn đường vàng vọt. Một lúc lâu sau, cái bóng đó đã yên vị trên thành cầu, mái tóc hơi dài phất phơ che khuất mất một phần tầm nhìn. Hắn cứ ngồi im như vậy mà tận hưởng thanh vị lượn lờ quanh môi, trôi vào cổ họng. Khẽ hít một hơi thật sâu, hắn cảm nhận được một mùi gió đang phảng phất đâu đây, một hình hài mùi sương ngày càng rõ rệt, thêm một mùi côn trùng đang lạc giữa dòng khí lưu, và lẫn vào đấy không ít mùi bụi bặm quen thuộc… Tất cả hòa chung lại tạo thành một… mùi cuộc sống.

Một khi đầu óc bước chân ra vũng lầy của sự bận bịu thì tâm trí hắn lại bị chèn ép bởi một số thông tin đồng dạng với các file jpg, mp3, mp4 của những hình ảnh, tiếng nói, thướt phim thuộc về quá khứ đến độ những dây thần kinh muốn đứt lìa, các phân tử cấu thành bộ não muốn vỡ tung tóe.

Cuộc đời đúng là không như mơ, không như một bức tranh thơ. Còn nhớ lúc nhỏ, hắn thường hay ước mình sẽ trở thành phi công, ước mình sẽ trở thành thuyền trưởng, rồi ước thành bác sĩ, và thậm chí là phi hành gia,… nhưng theo thời gian những ước nguyện đó dần bị che khuất rồi biến mất bởi cái mùi vị mà hắn chẳng muốn nhớ, chẳng muốn nghĩ nhưng nó vẫn len lỏi ăn sâu vào chùm rễ tâm tưởng của hắn hàng ngày, hàng giờ.

Và cái thứ mùi vị đó khi bị ngưng tụ trong môi trường riêng biệt sẽ tạo nên hai loại chất lỏng giàu tính nghệ thuật tạo hình, đó chính là máu và nước mắt, thứ mà mỗi ngày hắn phải dùng nó để gội rửa vết thương cho con tim đang co giật trong những cơn đau đớn. Đúng là khi mất những thứ không thể “tái tạo” được thì ta mới thấy quý trọng, mới thấy nó giá trị nhường nào.

Với hắn cũng thế, khi bàn tay chẳng còn làn hơi ấm quen thuộc thì trong hắn chỉ còn tồn tại những ước muốn bình dị, giản đơn nhưng dù hắn có cố hết sức cũng chẳng thể nào với tới được. Đó là ước muốn được sống, một cuộc sống bình thường, có cả ba lẫn mẹ. Đó là ước muốn được nghe mãi mãi tiếng nói của những người đã sinh ra hắn. Đó là ước muốn được đến trường hàng ngày mà chẳng vướng bận điều gì cả. Và đó là ước muốn những người mình thương yêu đừng rời bỏ hắn mà đi. Nhưng tất cả điều là hão huyền…hư vô…

Đang thả tâm tư trôi theo dòng sông tĩnh lặng bên dưới thì đôi mày hắn chợt nhíu lại bởi một mùi hương khác lạ mà thân quen. Cái vị ngòn ngọt, thanh thanh, dịu nhẹ ấy như những đường sức của cục nam châm từ trường kéo ánh nhìn hắn về một hướng.

Trên thành cầu cách chỗ hắn tầm hai mươi mét, một cô gái đang tựa vào lan can mặc kệ cho những làn gió đùa nghịch mái tóc… hung nâu đỏ.

——————-

Thuộc truyện: Bẫy sói – Chiếc mặt nạ da người – by Itto Aptx (Vũ Quang)

1 người thích truyện này

Leave a Reply