Chiếc mặt nạ da người – Chương 16: Huấn luyện đặc biệt (Phần 2)

Truyện VOZ: Chiếc mặt nạ da người – Chương 16: Huấn luyện đặc biệt (Phần 2)

Lặng lẽ kim phút đã quay quá nửa vòng nhưng cô vẫn đứng đó, “tâm sự hăng say” với những người bạn vô tri vô giác vô hình hài. Và có lẽ chỉ gió mới hiểu, chỉ đêm đen mới thấu cái thứ ngôn ngữ không tiếng, không hình đấy.

Ngồi lát nữa thì cái bóng ấy mới nhúc nhích, nhưng những cái động tác nhúc nhích ấy đang xa dần hắn…mất hút… giữa đêm đen… và cả gió.

Bỗng đôi chân hắn bước chầm chậm về nơi “mái tóc hung nâu đỏ” đã từng đứng. Chẳng biết đó là hành động do ý thức điều khiển hay chỉ là một trong những bản năng vô thức ẩn giấu sâu ở con người hắn khi một thoáng phút giây nào đó trái tim hắn chợp mắt tạm thời quên đi những toan tính căng não, hay những vết cắt đã in hằn.

Lúc này, hắn chỉ nhận thức rằng bản thân muốn được đứng tại nơi mà con người “không biết nói” kia đã từng đặt chân đến. Muốn xem thử, muốn cảm nhận vị trí đó có khác gì so với nơi hắn đã ngồi lúc nãy không.

Đến nơi, khẽ rùng mình một cái vì ngọn gió sắc lạnh vừa chà sát qua cơ thể, chống tay lên thành cầu, nhẹ nhàng đôi đồng tử của hắn dần bị che khuất khi mà tấm màn cơ mắt được thả xuống. Theo đó, toàn bộ hình ảnh nhanh chóng bị nhiễu rồi mất hẳn tín hiệu do võng mạc không thể nào tìm ra được những hạt quang tử kích thích. Bóng tối râm ran phút chốc đã chiếm toàn bộ không gian trong vùng hoạt động của “cặp máy quay” đang định vị trên “hai ô cửa” đối xứng qua “bộ lọc thải không khí”.

Với một người bình thường thì sẽ luôn luôn có năm giác quan: khứu, vị, thính, thị, xúc biểu thị cho từng ấy bộ phận của cơ thể: mũi, miệng, tai, mắt, tay (da). Nhưng bên cạnh đó còn có một loại giác quan khác mà nó không được thể hiện bằng hình dạng cụ thể, bằng minh hoạt chân thực, đó chính là trực giác.

Đơn giản vì nó chỉ tồn tại được trong môi trường suy nghĩ, tâm linh của chúng ta dù nhiều hay ít. Mỗi khi một hoặc nhiều giác quan bị kích thích thì các tín hiệu điện sẽ được tạo ra để truyền đến vỏ não và một phần tiểu não. Lúc đó là lúc cảm giác của chúng ta được hình thành sau khi đã trải qua khâu phân tích tín hiệu. Ở đây, quy trình để thai nghén giác cảm bây giờ của hắn cũng tương tự như vậy. Sau một quãng thời gian “mang nặng đẻ đau” thì “đứa con cảm nhận” của hắn cũng đã từ từ “lồi ra” từng bộ phận với phần đầu, phần giữa, phần cuối tương ứng “đ”, “a” và “u” để rồi khi chúng ghép lại thì hình hài ấy đã lộ diện hoàn toàn: Đau.

“Chẳng lẽ là nỗi đau”. Mở mắt ra hắn sững người trước điều đấy. Hương vị đấy còn vương vấn đâu đây. Có lẽ, ngọn gió kia chưa kịp xua đi hết. Ẩm ướt… đầu ngón tay và cả lòng bàn tay hắn đang dinh dính một thứ mỏng manh, mát lạnh… là nước. Đưa tay lên mũi, vẫn cái thứ mùi vị đó… không sai… một mùi vị đặc trưng mà chỉ riêng nỗi đau tột cùng hay hạnh phúc tột đỉnh mới có… chính là nước mắt.

***********

Hai ngày sau, hắn được đưa tới trung tâm huấn luyện đặc biệt mới. Để che giấu nơi này thì ngoại trừ những kẻ đầu não và thuộc hạ lâu năm trung thành ra thì tất cả những tên còn lại trước khi đưa vô đây đều phải bị còng tay, bịt mắt và tịch thu điện thoại cá nhân cùng các vật dụng, thiết bị liên quan khác.

Ngồi xe độ hơn một giờ thì bốn bánh chiếc Camry ngừng quay.

“Cạch”. – Hình như ai đó mới mở cửa xe.

Một tên kéo tay hắn lôi ra bên ngoài chiếc xế hộp, rồi gã ta dẫn hắn đi trên nền đất đầy sạn.

Khoảng mấy mươi bước thì hắn lạc vào căn phòng. Suy đoán là vậy, vì hắn cảm nhận được tiếng âm thanh do đôi giày phát ra dội qua dội lại bởi các bức tường, vì đôi chân hắn bảo rằng sàn đất nơi đây phẳng hơn ngoài kia, và cũng vì hắn cảm thấy đợt gió lạnh ban đêm thôi xuyên qua người nữa.

Đi một lúc nữa thì hắn được lệnh dừng lại. Ngay sau đó, hai tay cùng đôi mắt hắn được giải phóng. Chưa kịp thích ứng với môi trường xung quanh nên mí mắt hắn chớp liên hồi nhằm reset lại bộ thu sau khoảng thời gian bí bách. Khi con ngươi đã hội tụ rõ hình ảnh thực trước mắt thì cũng là lúc đầu hắn hiện lên dấu hỏi to đùng: Đây là đâu?

Khung cảnh trước mắt hiện ra nửa xa nửa lạ với hắn lúc này, lại một căn phòng kín bưng. Đang vắt óc cố lục lại trí nhớ đoán thử đây là nơi nào thì suy nghĩ của hắn bị cắt ngang bởi một chất giọng trầm lạnh:

– Người mới à?

– Vâng, có chút đăc biệt.

– Ừ, khá trẻ đấy.

– Vâng, nhiệm vụ tôi đến đây là hết, tôi xin phép.

– Ừ. – Xong rồi gã áp giải hắn vào đây liền quay lưng đi mất.

– Đây là đâu? – Đến lúc này hắn mới thốt ra cái thắc mắc vừa nãy.

– Trung tâm huấn luyện xạ thủ đặc biệt.

– Xạ thủ?

– Phải.

– …

– Có vẻ như trước khi được đưa đến đây cậu không biết mình sẽ tới nơi này.

– Vâng.

– Thôi ta vào vấn đề chính. Tôi là quản lý ở đây. Đến đây, cậu sẽ được học, được huấn luyện những kiến thức, kĩ năng liên quan đến các loại vũ khí. Cậu chỉ có mười ngày, vì thế hãy tận dụng thật hiệu quả quãng thời gian ấy.

– Tôi hiểu.

– Tốt, nếu vậy thì bây giờ theo tôi đến gặp người sẽ trực tiếp huấn luyện cho cậu.

Trung tâm huấn luyện xạ thủ đặc biệt là một trong ba trung tâm huấn luyện đặc biệt nằm dưới sự quản lý của những thành viên cấp cao thuộc khu trung tâm. Ở đây có rất nhiều phòng tương tự nhau, giữa các phòng là những dãy hành lang rộng khoảng chừng ba mét. Và trên tường có gắn khá nhiều CCTV.

Lúc sau, hắn cùng gã quản lý đã dừng lại trước căn phòng có số hiệu D211. Vừa bước vào phòng thì hắn cảm thấy rờn rợn tóc gáy, mùi tanh nồng của dung dịch quen quen xông vào cánh mũi.

“Pằng.” – Tiếng súng đột nhiên vang lên đằng sau lưng nhưng hắn không hề giật mình.

Viên đạn xoáy sâu ghim vào tấm bia gỗ cách đó hơn mười mét.

– Phong cách chào đón tân binh mới à? – Tay quản lý quay lại nhìn gã vừa âm thầm đi vào từ phía sau hỏi.

– Ha ha ha, muốn xem phản ứng tân binh thế nào thôi.

Lúc này thân người hắn cũng từ từ xoay lại. Và ngay cái khoảnh khắc ánh mắt hắn vừa kịp chạm nhẹ vào những đường nét gân guốc cùng đôi đồng tử trên gương mặt người đối diện thì trái tim hắn bất giác ngừng đập giây lát. Sở dĩ có những biến chuyển kì lạ đầy tính bất ngờ không báo trước ở tâm sinh lý của hắn lúc này là bởi hình ảnh đang hiển hiện trong hai hồ thu của hắn chính là vết sẹo dài dưới vành tai của tay “huấn luyện viên” và cả “mùi cơ thể” quen thuộc đang phảng phất, lượn lờ quanh đây, kẻ mà hắn cho rằng đã từng chạm mặt hôm ở bệnh viện. Hay nói ngắn gọn thì gã hôm ở bệnh viện và trước mặt hắn bây giờ là một, M2.

– Vậy xem rồi, thấy thế nào? – Tên quản lý đánh mắt sang M2.

– Cũng không tệ. – M2 nhướng mày thản nhiên.

– Mới đi đâu về à?

– Hàng về, đi xem thế nào thôi.

– Nhắm chừng lắp được bao nhiêu?

– Chắc hơn ba chục.

– Ừ, thôi làm nhiệm vụ mới đi. – Tay quản lý hất đầu sang hắn kèm theo một câu nói mà hắn chẳng hiểu mô tơ gì cả.

– Ờ.

Chẳng lời tạm biệt, tên quản lý bước ra khỏi phòng đi mất sau khi ném vào đầu hắn những thắc mắc mới.

– Đã bao giờ sử dụng súng chưa?

– Chưa. – Hắn hơi ngần ngừ rồi cũng lắc đầu.

Chẳng hỏi gì thêm, bỏ mặc hắn đứng một mình, gã bước vào một phòng nhỏ. Vài giây sau, gã trở ra với khẩu súng ngắn đen tuyền trên tay. Ném “tử thần” về phía hắn, gã hỏi:

– Cậu có biết tên của nó là gì không?

– Không. – Hắn lại lắc đầu.

– Glock 17.

– …

– Là khẩu bán tự động, tốc độ bắn nhanh, đạn 9x19mm Parabellum, băng đạn mười bảy viên hoặc hơn. – Rồi gã nghiêng đầu hỏi tiếp – Cảm thấy thế nào?

– Hơi nhẹ và… vừa tay.

– Đó cũng là ưu điểm của nó.

Lát sau, gã còn đem ra một khẩu súng dài khác. Vỗ vỗ thân súng, gã hỏi:

– Còn cái này, biết không?

Vẫn câu trả lời nhàm chán như hồi nãy, hắn đáp:

– Không.

– Súng bắn tỉa nòng ngắn VSS Vintorez, thấy sao?

– Nhỏ gọn.

– Ừ, nó có chiều dài 894 mm, nòng dài 200 mm với tốc độ bắn 600 viên/phút, khả năng bắn đạn SP5 cỡ 9×39 mm hay đạn xuyên giáp SP6. Nòng súng có gắng một ống giảm thanh dài. Ngoài ra, nó bắn ra loại đạn cận âm nên không tạo ra tiếng nổ lớn. VSS Vintorez sử dụng kính ngắm quang học hoặc vào ban đêm có thể dùng kính ngắm hồng ngoại…

Trong ngày đầu tiên, hắn được hắn giảng giải rất nhiều kiến thức liên quan đến vũ khí, chất cháy nổ rồi các kĩ năng khác một tay sát thủ chuyên nghiệp cần có.

Ba ngày tiếp theo, hắn tập làm quen và thực hành bắn bia với khẩu nhiều loại súng ngắn khác nhau.

Những ngày còn lại gã giao cho hắn nhiệm vụ là phải bắn hai mươi tên phạm trọng tội đang làm bia. Không phải chỉ đơn giản là bắn chết mục tiêu cố định mà điều gã yêu cầu hắn chính là chứng tỏ độ chính xác trong những đường đạn cũng như cách giữ nhịp hơi thở mà gã đã hướng dẫn hắn trước đó. Với bốn trăm viên gã giao cho hắn thì tức là mỗi mục tiêu sẽ phải hứng chịu hai mươi đầu đạn, cái kết đầy đau đớn cho một cuộc đời của những tên “bị tòa tuyên án”.

Ai đã từng chứng kiến sự quằn quại, đau đớn trước khi chết của một con người chắc hẳn sẽ bị ám ảnh trong một thời gian dài. Tất nhiên, với hắn chẳng có ngoại lệ. Bởi sau những ngày tận tay đưa tiễn những sinh mạng xuống Địa Ngục, cảm giác tội lỗi trong hắn càng lớn hơn bao giờ hết, nỗi dằn vặt luôn đeo bám tâm trí dày vò hắn mỗi khi mọi người đang cuộn mình trong chăn với những giấc ngủ say.

Trong quãng thời gian tương ứng tám mươi sáu ngàn bốn trăm giây ấy, hắn đã rất cố gắng tìm kiếm các manh mối có thể có về gã M2 nhưng tất cả đều dừng lại ở vạch xuất phát. Mọi thông tin của gã dường như đều bị đóng băng khiến hắn chẳng thể lần mò được gì cả.

Kết thúc ngày thứ mười, hắn liền bị còng tay, bịt mắt và được đưa tới một nơi khác.

Giống như lần trước, khi được tháo khăn bịt mắt ra thì câu hỏi đầu tiên chạy dọc qua đầu hắn: Đây là nơi nào?

– Đừng lo lắng, chúng tôi chỉ muốn kiểm tra một số vấn đề trong con người cậu thôi và sẽ chẳng nguy hại đến tính mạng cậu. – Tiếng nói phát ra đâu đó quay đây.

Hắn xoay người theo chỉ dẫn của hệ thống thần kinh và não bộ thì thấy một chiếc loa gắn ở trên máy thu hình, nơi vừa phát ra những âm thanh đã qua bộ truyền dẫn điện tử.

– Bây giờ thì cậu chỉ việc ngồi yên để người của tôi làm việc, được chứ?

– Ừ.

Vừa dứt lời thì có hai tên từ đằng sau tiến lên kéo hắn ngồi xuống một chiếc ghế. Chẳng nói chẳng rằng mỗi tên rút hai chiếc còng khóa tay, chân hắn dính chặt vào thành ghế.

– Tiêm cho cậu ta 0,09g Tetrodotoxin. – Gã cất tiếng ra lệnh cho hai tên đang kè kè hai bên của hắn.

Với lực đẩy từ ống xy lanh, thứ dung dịch trong suốt có tên xa lạ Tetrodotoxin đang từ từ chảy vào mạch máu của hắn.

Tình cảnh hiện giờ làm hắn hơi hoảng.

Có thật là tính mạng hắn sẽ không nguy hiểm như lời gã nói khi nãy?

Sở dĩ tâm lý nghi ngờ vừa nảy sinh trong đầu hắn là bởi vì một luồng thông tin vừa mới được mã hóa từ kho dữ liệu mà hắn đã cất trong một ngăn nào đó ở trung khu đại não. Theo một tài liệu mà trước đó hắn có đọc qua thì Tetrodotoxin là một chất độc thần kinh có trong cá nóc, nó phong bế chọn lọc lên các kênh mở theo điện thế ở các nút Ranvier, do đó ngăn chặn dẫn truyền trên các sợi thần kinh có myelin hóa. Và nếu tính theo khối lượng thì độc tố của Tetrodotoxin gấp khoảng mười nghìn lần so với Cyanua, một loại chất độc thường xuất hiện trong bộ truyện tranh thám tử lừng danh Conan.

Thuốc dần ngấm và người hắn bắt khó thở.

– Việc co cơ và hô hấp chỉ mới bắt đầu thôi. Cậu sẽ phải chịu đau đớn nhiều hơn thế nữa. – Tiếng nói từ chiếc loa lại vang lên.

Cảm giác ngột ngạt làm hắn phải ngẩng đầu lên để cổ họng được thông thoáng hơn. Hệ hô hấp của hắn lúc này phải làm việc cật lực vì tình trạng thiếu ô-xy nghiêm trọng. Cơ thể hắn bỗng đau đớn tột cùng, như có ngàn mũi kim cùng đâm vào vậy. Mệt quá… hắn có cảm giác một cơ thể vốn lười vận động vừa hoàn thành những bước chạy nước rút khi bỏ lại sau lưng mấy mươi ki lô mét trong một cuộc thi chạy vòng quanh thành phố.

– T… các chỉ… ECG… EKG đều… mức… thường. – Một lúc lâu sau tiếng loa lại văng vẳng cất lên nhưng lúc này tai hắn đã bị ù đi nhiều, không còn nghe rõ nữa. Trước mắt hắn những đường thẳng, gấp khúc, đường cong in trên màn hình trước mặt nhòe dần đi.

“Đây là cảm giác cận kề cái chết sao?.. Không… không… mày không thể chết lúc này được… mày phải sống…bằng mọi giá phải sống.” – Hắn cố giữ những suy nghĩ vừa rồi, không cho rớt ra ngoài.

Một lúc lâu sau, trên cơ thể hắn nhiều chỗ đã bị tê bì, việc hô hấp vẫn diễn ra rất khó khăn, đôi đồng tử giãn rộng giữ mức cao nhất. Tín hiệu âm thanh từ chiếc loa lại được truyền tới tai hắn, lần này nghe rõ hơn một chút:

– …Sodium Thiopental.

Một lần nữa, hắn lại bị tiêm chất lạ vào tĩnh mạch.

“Sodium Thiopental… Sodium Thiopental… Sodium Thiopental…” – Dù tâm trí hắn lúc này bị hạn chế khá nhiều khả năng “tra cứu thư viện” nhưng vì chuỗi kí tự kia cứ lặp đi lặp lại không ngừng do phản xạ có điều kiện được hình thành ở quá khứ nên đã tạo sức ép thôi thúc bộ lọc “cuốn giáo trình não bộ” nhanh chóng tìm ra số trang nói về vấn đề này. Đập vào “mắt” khi “nhìn” vô những con chữ đầu tiên thì tâm trạng bất an, lo lắng của hắn tăng vùn vụt như đường biểu diễn đồ thị của phương trình bậc nhất với hệ số a>0 khi từng chữ cái nứt nẻ ghép lại tạo nên câu từ hoàn chỉnh: Thuốc nói thật Sodium Thiopental.

Theo đó, thông thường, các loại thuốc an thần sẽ làm chậm tốc độ gửi thông điệp qua não và tủy sống. Thuốc được sử dụng với liều càng cao, các thông tin càng khó vượt qua khoảng cách giữa các tế bào thần kinh. Toàn bộ quá trình suy nghĩ của con người sẽ chậm lại cho đến khi đi vào giấc ngủ. Với Sodium Thiopental, điều này xảy ra thực sự rất nhanh chóng. Vì khi ai đó bị tiêm chất này trong giai đoạn giữa ý thức và vô thức thì họ trở nên hoạt bát hơn và không hề bị ức chế.

Tuy nhiên, trong trường hợp của hắn thì lại khác. Bởi lẽ, mới lúc nãy thôi, cơ thể hắn đã nhận một lượng Tetrodotoxin, thế nên có nhiều khả năng kết quả sẽ đổi thay ít nhiều. Và có lẽ, một vài tác dụng phụ nào đó không mong muốn sẽ ươm mầm, phát triển trên “mảnh đất bảy phần xương, ba phần thịt” của hắn trong thời gian ngắn.

Một phút trôi qua, cơ thể hắn tăng dần tần suất run rẩy, các khớp có dấu hiệu đau nhức, nhịp tim đập loạn xạ, phế quản và thanh quản dường như co thắt lại, rất ngột ngạt. Đột nhiên, có một bóng đen đang lao đến tấn công “căn cứ ý chí” của hắn. Vì không đề phòng nên ý chí dính đòn và bị thương. Tuy nhiên, không phải đợi lâu, ý chí trong hắn lập tức đứng dậy phản đòn bởi nó chợt nhớ ra “mệnh lệnh máu” mà nó đã được nhận trước đó: phải sống bằng mọi cách.

Nhưng ý thức hắn lúc này đang ngày càng “suy giảm thể lực” trông thấy. Đương nhiên việc đó tạo điều kiện cho khoảng trống vô thức lấn áp dần. Khi vô thức và ý thức đạt tới trạng thái cân bằng tương đối thì thanh âm của chiếc loa phía trước mặt hắn lại văng vẳng sau một hồi im ắng:

– Giờ cậu hãy tập trung nghe rõ câu hỏi và trả lời cho tôi biết. – Gã ngừng lại khoảng hơn ba giây rồi nhấn giọng rõ ràng. – Mục đích của cậu khi gia nhập băng X–W là gì?

Trung tâm thần kinh của hắn ngay lập tức đưa ra hai ý kiến trái chiều khi đôi màn nhĩ báo cáo tình hình. Một bên thì khuyên hắn là hãy lật ngửa tờ giấy sự thật đang nằm trên bàn để mọi người cùng thấy. Còn một bên thì bảo hắn hãy để tờ giấy nằm yên và đọc những chữ in trên đấy. Cuộc chiến âm thầm cứ vậy diễn ra trong đầu hắn. Tích tắc, kim phút đã xoay hơn năm độ nhưng chẳng bên nào chịu nhân nhượng nên câu hỏi vẫn treo lơ lửng chẳng lời đáp. Tuy nhiên, khi khoảnh khắc kim giây quay được một vòng thì vô thức liên tục bị quá khứ đẫm máu tấn công và tất nhiên điều tất yếu đã đến khi đôi môi hắn mấp máy:

– Trả thù.

Nhận thấy phản ứng từ cơ thể của hắn, ngay lập tức tiếng loa ồm ồm lại phát:

– Đối tượng mà cậu muốn trả thù là ai, tổ chức nào?

——————-

Thuộc truyện: Bẫy sói – Chiếc mặt nạ da người – by Itto Aptx (Vũ Quang)

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply