Yêu phải song sinh – Chap 36 – 37: Khai giảng

Truyện online: Yêu phải song sinh – Chap 36: Khai giảng

Tác giả: nHoktiPer

Lò do đi xuống sân, mở chiếc ô lên thì cánh tay bị ai đó níu níu..

– Phong à, cho em về với được không, hôm nay mẹ em đèo lên.. _ Trang thỏ thẻ, hai tay cô nàng đã đan vào nhau rồi, người đâu mà dễ ngại ngùng,

– Ờ, được thôi..

– Hi..

Tặng tôi một nụ cười tỏa nắng có lẽ là phí đi đường, Trang đi cùng tôi ra cổng, cô nàng khe ngơ ngác khi tôi không đi vào nhà để xe nhưng cũng im lặng bám theo, không bám theo sao được khi tôi đang cầm ô và trời đang mưa to, Nếu muốn tắm thì cứ quay đầu, Ra nha bảo vệ, Trang nhìn xe, và Trang nhìn tôi..

– Xe anh hở..?? _( cũng đúng thôi có mấy đứa biết tôi có xe đâu , tôi không hay đi tới trường mà,,! )

– Ờ.

Trang mỉm cười, tôi thờ ơ, bà chị dâu từ đâu than thở.

– Sáng một cô, trưa một cô, chị chịu mày Phong ạ.. ( Hơ hơ có hai cô chứ nhiêu.!)

Bước sang galang mở cửa xe cho Trang vào, Trang nhìn tôi cười rạng rỡ, hơ hơ hôm nay cười nhiều vậy, tôi chui vào lái xe đi sau khi sút vào mông lão bảo vệ đang ôm vợ cười te tởn, làm lão bực tức chửi um lên, Đi trên đường cũng có nhiều người nhìn, hehe, gato với chủ nhân chiếc xe thôi, Audi R8 cơ mà hị hị. Đi lại nhà Trang , một ngôi nhà nhỏ xinh xắn, mới chỉ nhìn từ phía ngoài, Trang quay sang.

– Anh có muốn vào nhà chơi chút không.?

Ngó đồng hồ thấy đã hơn 10h , h này thì mẹ và dượng có lẽ đã về tới nhà rồi, tôi từ chối

– thôi để hôm khác nhé.!

– Vâng, anh về cẩn thận._ Trang hơi buồn, bước ra khỏi xe, tôi đỗ xe sát cổng có mái che để Trang không bị ướt, Vẫy tay tạm biệt, tôi về nhà,

Mẹ và dượng đã về rồi, mẹ mua cho tôi một đống đồ linh tinh, phần lớn trong số đó là quần áo thôi, tôi thì chả bao h đòi hỏi mẹ mua đồ, cũng chả mấy khi sắm quần áo, mẹ mua gì mặc đấy thôi may là gu của mẹ cũng ổn, ( Khá dễ khoản này ). ba cái quần jean đen te tua, vẫn phong cách nhăn nhăn ở ống, nhưng lần này bụi băm hơn với chiếc thủng gối, chiếc mèo cào tơi tả, thật là… cá tính tôi rất khoái., cơ mà mẹ tôi đâu có bao h mua kiểu này đâu, ngó sang thấy dượng đang cười tủm tỉm, bỗng thấy dượng mình teen vl, Dăm bảy cái áo phông loằng ngoằng chữ, thêm mấy cái áo hoodie mà tôi vô cùng thích nữa, dĩ nhiên là vẫn hai màu đen hoặc trắng thôi, thêm cái khẩu trang skull, cái này mà đi hallowen hay nè, mẹ hỏi han mấy cấu, tôi ậm ừ mấy chữ hai ba ngày qua làm gì, thế nào ra sao, tôi được thả lên phòng, bữa ăn không có mấy đặc sắc trừ việc mẹ không dỗi tôi nữa,

Cả chiều ở nhà làm bài tập, vật vã, khó khăn cứ chồng chất khó khăn, vài chỗ không hiểu lại phải call đứa nọ đứa kia để hỏi, tại cái tổng đài giải đáp mọi thắc mặc mang tên Chi hôm nay nó ốm, không nỡ hành nó phải suy nghĩ, các bác còn ai nhớ nhỏ Chi mọt sách không, nó là đứa ngồi cả đầu học kì một năm lớp 10 với tôi, nên hai đứa cũng thân, tôi chơi với nó nhiều nhất trong đám mọt sách trong lớp, nhớ ngày đấy bàn hai đứa ngồi, đứa thì hiền khô con ngoan trờ giỏi, đứa thì quanh năm đánh nhau con hư trò quậy, cứ đến h sinh hoat là bà cô lại so sánh, ” Phong nên học tập bạn CHi” ” PHong nên noi gương bạn Chi” ” Phong nên yêu bạn CHi ” ( À cái này thì không có )) ) … nó cứ cười tít mắt, tôi thì nhăn nhó, đến h kiểm tra mấy môn học thuộc tôi cười tít mắt cho nó nhăn nhó bù, ( Mấy môn tự nhiên là mấy môn thì thì ít nhất tôi cũng ngồi suy nghĩ tìm hướng giải, câu khó mới nhờ nó giúp , he he )

Dạo đấy điển tổng kết của tôi cao max level. Biểu tượng cảm xúc smile đến học kì hai cô biết hay sao mà xếp nó ra chỗ khác, mình thì nát dần đều, ngồi với tôi là thằng Chuột hai thằng chúa nghịch ngầm như quỷ. Cái CHi này lùn, người mập mập chút thôi chứ không béo, tầm 45Kg/ 1m50. Trông cũng duyên duyên có cái núm đồng tiền, tóc ngang vai tính thì trẻ con nhắng nhít, chơi với nó bạn bè bình thường 3 năm trời thôi chứ thích thì, chậc, cao thêm vài phân nưa anh để mắt..

Tối ôm cây đàn guitar ra ra nhìn cửa, nhìn mưa rơi chớp giật qua khung cửa kính mà gảy bản kiss the rain, nhẹ nhàng da diết cho tự mình nghe, tiếng mưa rào rạt, tôi hòa mình cùng bản nhạc , tôi đang nghe nó cùng thiên nhiên thì có tiếng gõ cửa, ra mở, là Linh…

– sao lại sang đây nữa..

– ở nhà chán, hi.._ cô nàng cười lỏn lẻn.

– bên này thì có gì vui .?

– có… anh… hihi._ Linh ngượng nghịu đáp lời tôi còn hai tay thì đan vào nhau bắt đầu bối rối rồi.

– hơ.._ quả thật tôi không biết nói gì hơn cả. Lặng yên, tôi đàn tiếp. Linh chăm chú lắng nghe, hai con người ngồi cạnh nhau trong ngôi nhà trước mặt là mưa gió phong ba ,” lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên nghe tiếng đêm trôi, lặng yên trong cơn mưa buồn…” lúc sau Linh mới cất lời..

– Phong đàn hay quá, bài gì vậy.?

– Kiss the rain.

– ừa, hihi, lần sau cứ đến tối em sang Phong đàn cho em nghe nha.

– sao phải thế.?_ khó hiểu.

– hi,lãng mạn mà. Cảm giác, … bên anh… êm bình lắm ý.._ Linh đỏ mặt kéo theo tôi đỏ mặt theo.

– chỉ hôm nào có cảm xúc tớ mới đàn thôi.

– vậy nên em mới phải hôm. Nào cũng sang xem hôm nào anh có cảm xúc.hihi.

– ờ.._ bó tay luôn.

– hi, thôi muộn rồi em về nha, anh ngủ sớm đi, love you so much.!_ Linh nháy mắt rồi chạy biến về tôi cười nhẹ, đến cũng nhanh mà sao đi cũng vội vậy. Đầu chợt nghĩ lung tung, rồi chợt buồn, có bao h bạn gặp phải một nỗi buồn không có lý do chưa, nghĩ về tương lai xa xôi mơ hồ, hiện tại sao rắc rối sầu muội, quá khứ sao vui tươi dù đã mơ hồ. Bâng khuâng, tôi thì không thế, khi cảm giác nỗi buồn đang xâm chiếm cơ thể, tôi ngay lập tức phóng vô…WC. rút thằng em ra và… tồ..ồ…ồ…ồ….. khà, phiu. Hãy mở lòng ra, chút hết đi, tâm trạng bạn sẽ phơi phới trở lại, tôi ra giường nhắn tin cho mấy đứa bạn rồi đi ngủ.. hết một ngày,.. lovely day.!

– mai mà Linh cứ sang thế này còn gì là riêng tư nữa nhỉ.?_ tôi lẩm bẩm.

– mai mà trời cứ. Mưa thế này các bạn đi khai giảng khổ lắm._ tôi thở dài.

” cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà. ^^”

……

Nhắc đến khai giảng, hay meeting, hay bất cứ cái hoạt động nào ngoài trời, người ta thường nghĩ tới một ngày nắng đẹp, đều mô tả trong một ngày nắng đẹp,. Trời cao trong xanh sương sớm long lanh mặt nước xanh xanh cành lá rung rinh. Bầy trym. À chim hót ca vang đàn bướm lượn bướm tung tăng lượn theo bước em tới trường.. chẳng ai muốn khai giảng gặp mưa meeting ngày bão cả. Cơ mà nếu dính thì sao nhỉ, hôm nay. Trời hơi hửng sáng, không có nắng nhưng cũng chưa có mưa, tôi nhét cái ô ( dù) vào balo đeo lên, mặc đồng phục dì vú ủi hôm qua đạp xe thong dong tới trường, gios mang hơi nước của ngày hôm qua lành lạnh, nhỏ Linh sáng nay được thằng Duy đến tận nhà đón từ sớm, chậc. Thằng này có cần khổ sở thế không nhỉ, lúc tôi mới tắm xong đã thấy nó tíu tít ngoài cổng nhà Linh rồi , Linh hình như nhìn sang nhà tôi xem tôi đi chưa hay sao ý, xong cô nàng lúi húi bấm gì đó vô điện thoại, tôi có tin nhắn, mở ra.

Linh: hôm nay tớ đi trước nhé, hẹn gặp cậu trên trường.

Đọc mà phì cười, mình có là gì của cô nàng đâu nhỉ, sao đi đâu lại phải báo cáo chứ, nhưng cũng thấy khoái khoái, xem nào, ô kìa, Linh đi xe đạp riêng, hớ hớ thế là thằng Duy nó không được đèo kìa, mặt nó đang nhăn nhó gì đó nhìn tội ghê, mà kệ. Sáng sớm ra đã thấy vui vui dù chẳng biết vui cái gì, hihi, hôm nay trời sẽ đẹp lắm đây.te tởn đến trường gửi xe sắp ghế. Ghế chào cớ ý trường nào chả có, nhỉ, gửi ở kho, bọn tôi đến lấy mang về lớp mình, xếp ra, bọn chiến hữu chưa đến hết ,tôi ra ghế ngồi chém gió linh tinh với Trang, cô nàng ngồi nghe mà cứ cười khúc khích, nói chuyện với Trang thoải mái mà, Đang hăng say thì bị vỗ vai, quay lại thấy con bé Ngân đang cười chúm chím.

– Phong này,ra giúp em cái này nha.

– cái gì?

– bê hộ lớ em chồng ghế ra với, hôm nay em với nhỏ bạn em trực, hì hì._ Quên không nói với các bác, Ngân học 11A15, ban D, mà cái lớp có toàn gái là gái không có con trai, lạ thiệt, chí ít như lớp a15 khóa tôi còn có 3 đứa chứ lị.

– Trông anh có giống đứa liên quan không.? _ đang nói vui vẻ có đứa phá đám tôi cũng hơi bực.

– đi mờ , galang đi mờ._ con bé kéo kéo cái áo tôi nũng nịu, Trang thấy thì hơi cau mày.

– anh mệt lắm. Nhờ mấy đứa bạn anh đi kìa,

—————-

Truyện online: Yêu phải song sinh – Chap 37: Khai giảng – tiếp

Tác giả: nHoktiPer

– đâu, ai gọi anh đâu..???_ mấy thằng ku đang đứng chỉ chỏ xì xào thấy tôi nói thế nhảy vào tham dự luôn, mới có ba thằng Khang , Lâm , Nam đến thôi còn lũ kia chưa thấy đâu.

– bê hộ em.nó chồng ghế mày._ tôi đùn đẩy

– okie, tưởng gì chứ để anh._ thằng Nam vỗ ngực nháy mắt với cái Ngân và hai đứa bạn nó làm bọn nó cười khúc khích, cũng phải nói thằng ku Nam này đẹp zai, galang hơi lăng nhăng cơ. Nó chăn ba loại rau rồi mà có vẻ vẫn muốn xúc tiến loại thứ tư. Biểu tượng cảm xúc colonthree

Ngân cắn môi nhìn nhìn tôi rồi cũng dẫn ba thằng dại gái theo, tôi quay lại nhìn thấy Trang nhìn tôi cười nhẹ nhàng.

Mang tiếng 7h30′ có mặt thế mà các thầy cho 8h mới bắt đầu lễ. Chả biết chuẩn bị gì mà lâu la vãi cức. Thầy thể dục dạy bọn tôi nắm ngoái lên dẫn chương trình, haizzz năm ngoái học ông này trẻ trung chịu chơi vui biết bao nhiêu, sang năm nay học đúng phải một bà cô già xấu tính hay càu nhàu, lộn xộn mất một lúc thì cũng xếp hình, à nhầm xếp hàng xong. Con trai bọn tôi thì kéo hết xuống cuối hàng, ngồi túm tụm chém gió cho vui, không quên kéo thêm mấy đứa con gái thân thân, “cỗ nào chẳng có thị gà, đàn ông phải có đàn bà mới vui” nhờ..!!

Cái Huyền hôm nay dỗi không thèm xuống ngồi trên, cũng chả thèm dỗ vội, dỗ sớm nó làm màu, cho dỗi chán tự làm lành. Linh lon ton xuống chỗ tôi ngồi theo, chúng tôi không nói gì , sau quãng thời gian tẩy chay, quả thật đối với lũ con trai tụi tôi vẫn chưa quen với sự xuất hiện của Linh trong nhóm. Ăn nói còn gượng gạo chứ chưa thể bông đùa như đối với cái Hoa hay cái Trà, … mấy đứa con gái có lẽ đỡ hơn, dĩ nhiên vì chúng nó là con gái mà. Ngồi chưa ấm mông thì gió bắt đầu thổi xào xạc, cả trường ồ lên, mưa lác đác rồi, lại mưa rồi, mưa không xối xả như hôm qua, nhưng cũng không lâm râm như mưa bụi… tí tách… tí tách…

mấy đứa học sinh nháo nhào cả lên tìm chỗ trú, trên sân khấu, có vẻ như là các thầy dự mưa sẽ không lâu lên vẫn cho chương trình được tiếp tục. Dăm ba bài hát cũ rích hết lớp học sinh này đến lớp học sinh khác thể hiện, ngay tiết mục đầu tiên con nhỏ béo ị lớp nào, hình như 10a7 thì phải, trình bày bài gì mà ” khi tóc thầy bạc chúng em vẫn còn ngu, khi tóc thầy bạc trắng chúng em vẫn ngu như lúc đầu..” …

bọn tôi có 20 đứa, xếp ôm đan vào nhau ngồi dưới mưa mấy khi đâu mà, ôi lãng mạn và ấm áp ghê, cả lũ ngồi sát vào nhau trao yêu thương, sân trường hôm qua mưa to nước còn ngập từng vũng lớn, đến hôm nay mưa tiếp khéo lụt…. rủ rỉ rù rì bàn chuyện bóng đá nè, bàn chuyện game nè, bàn chuyện tình yêu trêu đứa nọ gán ghép đứa kia, nói đểu nhau ôi thôi đủ trò… tôi hãnh diện ghê gớm trước ánh nhìn gato của lũ bạn, biết sao không..?? Trang một bên, Linh một bên, kẹp tôi như bánh mỳ hot dog. Đã thế lại còn khoác tay, ôi hai cái quả núi lửa nó tỳ vào tay mềm mềm, lại ấm ấm. Biểu tượng cảm xúc wink . Nhìn qua thấy nhỏ Trân đang ôm Trang, nhỏ Trà không dám qua a2 ôm thằng Hưng thì ở đây ôm nhỏ Trân. Nhỏ Ngọc mí nhỏ Thảo ôm EBL. Cái Hoa ôm thằng DM còn 8 thằng còn lại ngồi theo tiêu chí chỉ đàn ông mới mang lại hạnh phúc cho nhau, cả lũ chia nhau cầm ô. Hoạnh họe trêu nhau dưới mưa.

– ước gì có cái gì đó ở đây mà ăn nhỉ…_ EBL thòm thèm..

– trông em như con heo rồi mà còn cố mà ăn._ Lâm cảm thán

– béo nên h tui mới ôm ấm như thế này đó._ Ngọc xuýt xoa

– Lâm à, Lâm có mún ôm hông.?_ Thảo nháy mắt

– Nâm mún tre trở tro Thảo sún quộc đời lày._ Chuột eo éo, Thảo đỏ mặt

– e hèm, về nhà mà thể hiện nhá._ thằng Việt phê phán, cái Hoa với thằng DM thủ thỉ gì với nhau mà cái Hoa mi má thằng DM một cái

– bọn mày không có gấu ở đây ghen hả._ DM vênh mặt

– đụng chạm mậy, ai chả biết tao là thằng nhiều gấu nhấy chỗ này._ Nam nóng nảy

– lên chăn em Huyền em xem._ Hoa hăng hái

– Huyền ơi cho anh mút sữa em miếng._ Hùng hớn hở

– cái … cái đồ.. đồ dâm dê… cái… cái đồ… đồ quỷ sứ._ Công cong cớn

– Ai cho anh dùng sữa ngoại, của nhà đây, mút em này anh._ Long lồng lộn . Nó vạch cái ngực béo ị của nó ra cái núm thì to lại chảy xệ phính phính nảy nảy trông tởm kinh khủng..

– khiếp, trông kinh quá. _ Trà trả treo

– to hơn của bà nhiều, hai lưng mà Hưng vẫn yêu._ Khang khù khờ, Trà đỏ mặt

– mày, mày là đồ thô thiển, tao có dạy mày thế không Khang._ Quý quang quác

– ……

-…….

-……..

Tôi chỉ cười thôi, không nói gì cả, tôi không biết nói gì nữa luôn,. Tôi thích nghe hơn là thích nói. Linh chỉ cười thôi, không nói gì cả, Linh có lẽ chưa quen với thân bọn tôi nên không biết nói gì. Trang chỉ cười thôi, không nói gì cả, Trang dịu dàng đó h có bao h trêu được ai đâu. Ba chúng tôi chỉ cười thôi, không nói gì cả, thế là đủ vui rồi.

Ngâm nghê chán mà chưa được về, ừ thì cũng có lúc mỏi miệng mà im lặng. Mở điện thoại ra nghe nhạc, Kiss the rain nhẹ nhàng, Sometime when it rain sâu lắng, trời mưa thì nghe nhạc về mưa cũng khoái khoái nhỉ..! Tiếng mưa rơi tí tách ngoài kia, giọt nước luồn qua ô rơi xuống mũi, nhìn quanh sân trường,vài nhóm học sinh ngồi, hành lang đông cứng người là người, sân khấu có mái che thầy đang đọc diễn văn, gió lành lạnh luồn qua áo, phả vào lưng, trời âm u mịt mù, bất giác thằng Quý khề khà

Khai giảng chán như c…ờ

Chờ mãi chẳng hết h

Mưa to éo chào cờ.

Làm éo gì bây h..

Hay, cả lũ vỗ tay cho sự ngẫu hứng của anh ấy, tôi thì không bận tâm lắm kệ bọn nó đi, tôi đang rù rì với Linh và Trang..

– hôm qua về đi đâu vậy Linh.?_ tôi hỏi

– hi, có chút việc thôi mà.

– ai chả biết là việc, thế cũng nói._ Trang cười, tôi thấy mùi không lành rồi, y như rằng

– thì chẳng qua là tớ không muốn nói ra thôi, hôm qua tớ về Trang có cơ hội thể hiện tình cảm còn gì._ Linh cười

– Kể cả có cậu ở đấy thì tớ vẫn sẽ thể hiện thôi, vì anh Phong sẽ làm người yêu tớ._ tôi ăn ngay quả câm lặng vào đầu rồi.

– đừng nói trước kẻo bước không qua, tớ sẽ cố gắng hết sức dành Phong về, mà Trang này, nhà tớ cạnh nhà Phong đấy.

– còn tớ thì ngồi cạnh Phong..

– Phong đã cho tớ vào phòng của anh ấy._ Linh khoe

– thì sao.?_

– Phong nói căn phòng đấy như trái tim của anh ấy.._ tôi tái mặt

– …_ Trang quay sang tôi như dò hỏi, ánh mắt có gì đó rất khó tả.

– ờ, ơ.. đừng nói chuyện này nữa được không._ tôi chuyển gấp chủ đề.

– ứ biết, hôm nào em đế nhà em cũng sẽ vào phong anh xem sao.?_ Trang nhõng nhẽo luôn

– Ba bọn mày lầm rầm gì vậy.. _ đúng là bọn tôi đang lầm rầm thoii thứ không nói to nên bọn bạn cũng không nghe rõ. Mà thôi tôi cũng đang không muốn nói gì nữa nên quay ra chém gió luôn với hội bạn, một lúc sau thì về, trong đầu chúng tôi chì chẳng đọng lại được chút gì về buổi khai giảng, ngó lên đồng hồ còn sớm tôi nháy mắt với thằng DM

– ê, còn sớm, trà sữa đê..

Cả lũ dồng ý thôi, nhất là mấy đứa con gái, cơ bản trong nhóm.( nhóm gồm cả con trai và con gái, hội với bang là toàn đực với nhau.) Con trai luôn là lũ trả tiền. Nhanh chóng lấy xe đi ra tới cổng, cái Thảo đi kiểu gì đâm luôn vào xe một thằng ất ơ nào đây làm cả hai ngã lăn ra, ôi mà đường trời mưa thì bẩn thôi rồi, anh chả đứng phắt lên chửi định lao vào đánh cái Thảo, mợ, đàn ông đi đánh con gái éo đáng mặt. Thằng Hùng đi cạnh lao vào can, nó đấm luôn thằng Hùng, trẻ trâu vãi cức. Chắc nó tưởng thằng Hùng là ny cái Thảo lao vào ăn thua với nó đây. Mà đụng ai đụng thằng Hùng thì khổ lắm, nó hiền nhưng mà cục, hix. !! Ku Hùng tức lên nhảy lên cho một đạp, thêm một đấm vào mặt, thêm một đá vào bụng, thêm một vả vào mồm. Thằng bé lăn quay ra, nó lồm cồm định cầm viên gạch ném thì thằng DM ở đâu táng cho phát cắm đầu . Nó lăn ra mà không cả dậy được nữa, chả biết nó lớp nào thế nên để bừa nó luôn ở cổng, ông bảo vệ ra cho nó vào trường cấp cứu hị hị.. cả lũ phóng xe đi, éo quan tâm. Chỉ khổ đúng cái Thảo phải về nhà thay đồ lem hết rồi.

Bọn nó chia cặp ra đèo nhau, Linh đi với EBL còn Trang đi với cái Vân, do xe tôi không có yên sau nên tôi chả được đèo ai cả, hix hix. Lếch thếch đạp xe cái Hoa với thằng DM cứ ôm ấp nhau lại còn nháy mắt trêu ngươi muốn đạp cho nó lọt gầm xe quá. Mưa bây h rơi nhẹ hơn chút nên có thể cầm ô đi xe đạo được. Cũng không nguy hiểm gì lắm. Rồng rắn đến quán trà sữa quen thì ôi mẹ ơi, đông nghịt, hội họp học sinh có, thanh niên có, mấy đôi tình nhân, mình lại đi đông thế này không biết đủ chỗ không đây, chị chủ quán niềm.nở đi ra, chị này tầm 25 , nham sắc bình thường cơ mà nói ngọt ngào lắm, lại chiều khách nên bọn tôi khoái, đến đây ăn hoài, chị cười toe toét vẫy tay cả lũ lên tầng trên. Biết tai sao ra đón không.? Bọn tôi ăn nhiều và ăn toàn đồ đắt thấy tiền ai lại chê ..!!

– ở dưới khách dông quá, mấy đứa lên trên ngồi nhá.

– có bất tiện không chị

– dào ôi, có chi mà ngại bày đặt nữa.

—————-

Thuộc truyện: Yêu phải song sinh – by nHoktiPer

46 người thích truyện này

Leave a Reply