Khi tôi 25 – Chap 7 – Phần 2

Truyện mới: Khi tôi 25 – Chap 7 – Phần 2

by ngocdbcom

Sau đêm mưa gió đó thì… Nó lại trở về với cuộc sống bình thường và có phần thầm lặng hơn… Cuối tuần này là thằng Tuấn về VT và chuẩn bị đi Sing…Nó cũng sẽ quyết định khi thằbg Tuấn bay nó sẽ về tiễn thằng ae lên đường đi tìm tương lai..

Nó và nhỏ Quỳnh tối nào cũng gọi điện cho nhau… Như đôi chim quấn quít k thể xa rời…

Và ngày thằng Tuấn trở về VT cũng tới…Cả ngày hôm nay Nhỏ Dung cứ bám càng thằng Tuấn, như k muốn thằng Tuấn ra đi, Thằng Tuấn thì hứa sẽ sớm quay về mà cưới con nhỏ… Sự chia li này làm nó nhớ tới Thuỷ…Ít ra thằng Tuấn còn có lời giải thích cho Dung…. Còn Thuỷ… Sao e đối xử với anh như vậy??? Nó đã hỏi rất nhiều lần như vậy nhưng vẫn chưa tìm dc lời đáp…

Buổi tối hôm ấy, nó chở thằng Tuấn ra bến xe… Nhỏ Dung khôg muốn ra tiễn, vì nhỏ sợ k cầm dc lòng, nhỏ đã hứa k khóc trc mặt thằng Tuấn… Vậy là cuộc chia li này chỉ có 2 thằng bạn, 2 thằng ae mà thôi.

Thằng Tuấn lên xe rồi, nó đã đi tìm tương lai cho mình rồi… Còn mày thì sao đây A??? Tương lai của mày là gì??? Không phải mày đang chạy trốn hiện tai khốn nạn hay sao??? Tại sao mày lại làm khổ thêm 1 người nữa… Mày có yêu Quỳnh không??? Từ ngày Quỳnh đi SG, nó luôn dằn vặt mình bởi câu hỏi ấy….

Khi xe vừa khuất bóng, nó bắt gặp một người con gái đứng khuất phía sau…, cô ấy nhìn theo bóng dáng chiếc xe ấy, chiếc xe đang đi nhanh về phía trước, nước mắt cô tuôn rơi….Là e…chắc e ra tiễn thằng Tuấn, vậy mà bây lâu nay mình ngộ nhận tình cảm của e… Mình vị hoang tưởng…. Bỗng trong lòng cảm thấy hơi hụt hẫng… Nhưng cũng thấy bớt khó xử trong những ngày về sau….

Tiến lại gần em… Mình lên tiếng:

– Nó đi ròi sẽ về mà em… Em đừng khóc nữa…

Bất chợt em nhìn lên, thấy mình, e khóc dữ dội hơn rồi e tiến tới tát mình một cái….Đau! cái tát mạnh … Đau lắm nhưng mình cười…Bỗng em ôm lấy mình, Em vừa khóc vừa nói:

-Đồ độc ác…. Em nghĩ mình đã mất anh….

Đơ người… Mình không thể tin dc những gì mình đang nghe…

– Đồ đọc ác… tại sao anh đối xử với e như vậy??? Anh nói đi???

– Uhm, anh ác lắm, anh lấy đi nụ cười của em và trả lại em những giọt nước mắt… Em hãy ghét anh đi, e cứ coi như anh k tồn tại đi… Em sẽ tìm lại dc nụ cười của mình… Ghét Anh nha em….

– Không… Em yêu anh, e k thể ghét anh… Em đã cố làm điều đó… Nhưng k dc….

Mình cuối xuống hôn lên má em và nói:

-Xin lỗi, đừng yêu anh… Em sinh ra là để Hạnh Phúc….

Em không nói gì nữa, mình đưa e về, trên đường về hai đứa k nói gì với nhau…

Đêm nay từng cơn gió lạnh lại về… Nhìn từng làn gió lùa vào mặt e… Nhìn muốn dc che chở cho em… Nhưng mình không muốn phản bội lại ng con gái kia… Ng con gái đang yêu mình… một người con gái chịu nhiều đau thương….

Quỳnh ah! Anh có lỗi với em.. Anh k thể làm chủ con tim mình… Tha lỗi cho anh….

Về phòng, sự im lặng bao trùm lấy căn phòng này… Nó cảm thấy cô đơn.. Bên nó giờ k còn thằng Tuấn, Quỳnh đang ở xa… Chỉ còn nó ngồi đây, giữa căn phòng này với nỗi cô đơn và những suy nghĩ dày xéo….

Hôm sau nó vẫn đi làm… Giờ đây nó phải tập cuộc sống 1 mình….

Ra đến cửa thì gặp 2 chị em nhỏ, nhỏ Dung thì nhìn tiều tuỵ đi nhiều, riêng e thì có vẻ tươi tắn hơn. Em nhìn thấy nó và cười…Nụ cười như ngày hôm nào…

Chiều đi làm về, vừa tới phòng thì em đã chạy qua:

– Anh tắm rửa rồi qua nhà ăn cơm… Mẹ em kêu anh…

– Uhm, e về trc đi….

Nhỏ chạy đi, bỗng nó gọi

-Em cười đẹp lắm….

Nhỏ đỏ mặt chạy đi, Nó thì vào nhà tắm rửa.

Hnay cô nấu canh chua cá lóc… Món mẹ nó vẫn hay làm… Lại nhớ mẹ rồi…

Đang ngồi suy nghĩ thì cô gọi:

– Con làm sao vậy A?

– Dạ tại con thấy cô nấu canh chua nên con nhớ mẹ con ở nhà

– Uhm, thôi con ăn đi.

-Dạ

suốt bữa ăn, nhỏ Dung thì cứ lầm lũi ăn, còn em thì gắp đồ ăn cho mọi người, mặt em vui lắm, làm mẹ em ngạc nhiên hỏi:

-hôm nay chị 2 có gì vui vậy???

– dạ….

Em ngập ngừng k trả lời, làm mẹ e hỏi thêm lần nữa…

– dạ tại anh A hứa dạy kèm con môn toán nên con vui đó mẹ…

Lần này thì nó đơ tiếp, nó có hứa hả ta? khi nào vậy??? Nó hơi ngạc nhiên….

– Uhm vậy thì tốt rồi, vậy con ráng giúp giùm e nó nha A…

– Dạ, lần này thì nó bị bắt ép rồi, k thể từ chối dc nên nó đành gật đầu…

Ăn xong thì cô đi nghĩ vì hơi mệt… Nó cũng ra về vì sợ bị “săm” Đùa đấy, nó tính về phòng để nc với Quỳnh, cả ngày nay k nói chuyện với nhỏ r…

Vừa nằm xuống, tính lấy DT gọi Quỳnh thì có tiếng gõ cửa… Chán nản k biết ai gọi giờ này…Lại đứng lên ra mở cửa thì thấy em …

-Có gì không em???

– Con Dung nó nhờ e hỏi anh Tuấn thích màu gì, nó đan khăn tặng a Tuấn…

– ờ, hình như thằng Tuấn thích màu trắng đó em…

– Còn anh?

Quá khứ

Sao phòng của A toàn màu đen vậy? Thuỷ không thích màu này, nhìn tối thui thấy ghê ah…

Vì màu đen huyền bí… vì nó cho A cảm giác tự tin…

– sao anh k nói gì hết vậy?

– Uhm, anh hơi mệt

– A đau ở đâu hả?

– Không a thấy hơi nhức đầu thôi..

Nhỏ k nói nữa mà đi lại gần nó rồi kéo nó nằm xuống, đầu gác trên đùi nhỏ và rồi….

Cắt…. dừng lại đi… không có 18 đâu các thím đừng tưởng bở nhé…..

Nhỏ xoa đầu cho nó, thật dễ chịu…. nó lại chìm vào giấc ngủ… Trong cơn mơ nó thấy Thuỷ, Quỳnh, Khanh đang nhìn nó giận dữ… 3 người con gái gào thét trc mặt nó, họ chửi nó…

Giật mình thức giấc, nó thở dài vì đây chỉ là cơn mơ…. Nó thấy tội lỗi lắm, nó đang làm gì vậy??? Trc đây là Thuỷ, mới đây là Quỳnh, giờ đây lại là Em…. Làm sao đây? làm sao để thoát khỏi cái đệnh mệnh này đây???

Giật mình bởi tiếng DT reo…Nhỏ Quỳnh gọi…

-Anh nghe!

-Anh làm gì nãy giờ em không gọi dt được?

-Uhm, anh mệt nên nằm nghỉ thôi, em học bài xong chưa?

-Mới học xong là em gọi anh liền nè.

-uhm.

-Hnay có gì vui không anh?

-Không em , mà anh sắp làm gia sư rồi?

Buộc miệng nó nói với nhỏ, thôi kệ , coi như nói trước cho nhỏ luôn cho rồi, dù sao thì cũng chẳng giấu dc.

-Ghê vậy? Cho ai vậy anh?

-Con của cô chủ nhà, năm nay nó thi 12 nên kèm giùm nó môn toán.

-Dạ…

Rồi 2 đứa nói chuyện 1 lúc lâu, trao nhau bao câu yêu thương…Ngượng miệng làm sao, nhưng phải ráng thôi…Nó đã có lổi với Quỳnh rồi…

Cuối cũng nó cũng dc đi ngủ sau màn tạm biệt 10p đồng hồ của Quỳnh…

Tối hôm sau thì nhỏ Khanh mang tập vở qua phòng nó thật…Haiz mấy tháng rồi không đụng tới sách vở, k biết còn nhớ dc bao nhiêu đây?

Nó hỏi nhỏ Quỳnh không biết chổ nào để nó còn nghiên cứu mà giảng…Thì nhỏ nói là giảng hết từ đâu luôn….

Vậy là nó kêu nhỏ quỳnh tự làm bài tập trên lớp,chổ nào không hiểu thì hỏi, còn nó thì ngồi đọc lại sách để nhớ bài …

Ngày đầu tiên của nhiệm vụ gia sư trôi qua êm ả, không có gì đặc sắc hết, chỉ là những kiến thức cơ bản cần nắm về đạo hàm, tích phân…

Sau khi học xong , E rủ nó đi dạo…Nó từ chối, vì biết Quỳnh sắp gọi…

-Anh không đi đâu, anh thấy hơi đau đầu…

NHỏ không nói , nhỏ giận dỗi thu xếp tập vở đi về…Còn lại đây mình nó, trong căn phòng vắng…Mới đây thôi, chỉ vài phút trc căn phòng vẫn còn hơi ấm, vẫn còn tiếng nói cười..

giờ đây thì im lặng…Nỗi cô đơn lại bao trùm …

Khoãng thời gian sau thì mọi việc vẫn bình thường, sáng đi làm, tối về kèm em Khanh….

Dạo này chắc chú B biết chuyện em và Quỳnh nên có vẻ ân cần hơn nhiều , cho làm quản lí, rồi tăng lương các kiểu…

Khoãng 1 tháng thì em Quỳnh có về 1 lần và chúng em vẫn chơi trò lego…Nhưng cảm giác đéo có thích thú nữa ạ…Cứ hôn hít xuýt xoa…mặc bảo hộ và chiến…

Còn về em K, thì vẫn dạy kèm em ấy,E ấy đã vui hơn nhiều so với thời gian trước đây, cười nói nhiều, và điều đó càng khiến em cảm thấy có lỗi…

Tết…Cái khoảng thời gian thiêng liêng, cần hơi ấm của gia đình…Thì em lại k về, em quyết không về cho đến khi thời gian đủ 1 năm ( nhưng có 1 lần về vt, nhưng không về nhà…

Đó là lần thằng Tuấn đi Sing, em về vt rồi ở nhà nó, sau hôm nó đi thì em lại đi lên BMT luôn)

Và đó là cái tết đầu tiên của em nơi lạ…Không khí tết đến gần, nó rộn ràng háo hức lắm các thím ạ…Ngoài đường mọi người trang hoàng nhà của, Những nhánh ai, đào được mọi người mua về

như tô điểm thêm đất trời Tây nguyên…Lòng em cũng háo hức…Háo hức bởi cái không khí vui nhộn ngày tết…

Hàng đêm, em và Khanh cùng nhau đi ra phố đêm, cùng nhau đi dạo dưới không khí trong lành của mùa xuân, cùng nhau kể về những cái tết của 2 đứa…

Dù không ai nói với ai,nhưng mỗi người vẫn mặc định người kia là tình yêu của riêng mình…Và đất trời này, không gian này là của riêng 2 đứa…

Rồi, Quỳnh về BMT, Mọi thứ xáo trộn tất cả…Và em đã nói dối cả 2 nhiều hơn…Nhưng như có sự sắp đặt của số phận…

Đêm nay là đêm giao thừa,mọi người đang quây quần bên mâm cơm gia đình…Trẻ con dc mặc thêm những bộ quần áo mới, mọi thứ diễn ra rất tấp nập và vui vẻ…Còn nó, nó đang ngồi tự kĩ giữa căn phòng tối.

Mọi người đang hạnh phúc bên gia đình, nó thì đang chạy trốn…Chạy trốn sự quan tâm yêu thương của gia đình.Nó cảm thấy có lổi với ba me, với tất cả thành viên trong gia đình nó.

Đang ngồi tự kỷ thì Khanh sang phòng nó…Mấy ngày trước nó đã nói với em là nó không về…Còn với quỳnh thì nó nói nó đã về VT ăn tết với gia đình.Nó muốn em có thời gian với gia đình, và nó

không muốn em nhìn thấy nó trong bộ dạng này…

-Lên nhà em ăn cơm đi anh.

-Thôi, anh không lên đâu, Em lên nhà đi, anh ngủ đây…

-Anh không lên đừng trách, mẹ gọi anh đấy…

Nó không muốn lên,bởi nó muốn 1 mình lúc này, nó cần 1 khoãng lặng…Nhưng cô kêu rồi, không lên cũng k dc.Ngồi dậy, tìm cái áo nào coi được nhất để mặc vào, dù gì thì cũng là ngày tết,

Tới nhà người khác ăn mặc sao coi cho được chứ…

Lên nhà thì thấy Cô ,có mấy bạn trẻ nữa…Đang ngồi trò chuyện rất vui vẻ…Haiz , lại tự kỉ mất thôi…

-Con chào cô ạ, chào mấy bạn!

-Uhm, ngồi đi con, chờ K với D dọn lên rồi mọi người cùng ăn luôn nha.

-Dạ để con xuống bếp phụ dọn lên…

Xuống tới bếp thì thấy nhỏ Dung đang sắp xếp đồ ăn, còn Khanh thì đang chiên cái gì đấy…Thấy nó nhỏ Dung lên tiếng:

-A! anh 2, sao giờ này mới qua…

-Con này, tự nhiên kêu anh A bằng a2….Nhỏ khanh đỏ mặt nạt con em…

-chị 2 vô duyên, anh Tuấn kêu anh A bằng a2 thfi em cũng kêu bằng a2….Hay là…..A em biết rồi, em đi méc mẹ..

Nhỏ Khanh thì cứng miệng, còn Nó chỉ nhìn và biết cười trừ trước 2 chị em nhỏ này…Đứng không cũng kì nên nó nói :

-em chiên gì đó, để anh chiên cho, chứ không dầu văng phỏng đó.

-Thôi anh lên nhà đi, em làm xong rồi…

Không cho làm thì thôi, càng tốt, nói vậy chứ hồi đó nó không biết nấu ăn là gì….Chứ giờ thì hơi bị bá rồi….

Vậy là quanh quẩn phụ chị em nhỏ dọn đồ ăn…Mọi thứ xong xuôi hết, nó cũng lên nhà trên, để còn xơi cơm chứ, nãy giờ lăn vào bếp rồi còn gì.

Ngồi vào mâm cơm, cảm giác ấm cũng như mọi năm tràn về…Nồi thịt kho tàu thơm nghi ngút, bánh chưng, tất cả các món ngon ngày tết đều có ở đây…

Tâm trạng phấn chấn hơn khi xung quanh tiếng cười nói của mọi người vẫn vang lên…Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện với nhau thật vui vẻ.

Mấy người kia là bạn của Khanh và Dung, cũng có mấy người hỏi thăm nó này nọ, nó cũng trả lời qua loa cho qua chuyện…

Cô cũng hỏi thăm nó, tết nhất tính làm sao? Cô còn rù nó qua nhà cô ăn tết…

Đặc biêt trong số các bạn trẻ, có 1 bạn nam, nhìn menly vãi cả ra…Hay liếc mắt nhìn em lắm…Em thì e thẹn vãi ra…Cứ nhìn trân trân vào bạn ý…

Sau này mới biết,bạn ý đang theo đuổi em K…..

Ăn xong thì mọi người rủ nhau đi chơi, rủ cả em nữa, nhưng em từ chối, lấy lí do gọi điện về cho gia đình…

Mặt 2 chị em K thế này này, mặt em như này….Mặt thằng mặt nồi kia như này :…

Vậy là sau khi dọn dẹp xong chiến trường của bữa cơm thì em sách ass về phòng tự kỉ tiếp…Thím nào từng xa quê vào ngày tết mà hàng xóm xung quanh mở toàn nhạc tết, có cả bài:

Xuân này con không về” chưa???

Em thề là lúc đó em chỉ muốn đi sang phòng trọ đó và xiên ngay đứa mở bài đó…Em buồn đến rơi nước mắt các thím ạ…Cảm giác đó nó buồn man mác,

như đang thiếu đi 1 thứ gì đó thiêng liêng và quan trọng lắm ấy….

Nhưng cũng hay…Nằm suy nghĩ về cuộc đời,suy nghĩ về tháng ngày đã qua…

Đang phiêu bồng theo từng suy nghĩ miên man, thì có 1 bác ở cạnh bên sang gõ cửa :

-Ku ơi, sang phòng bác chơi, tết nhất mà tao thấy mày nằm ru rú ở nhà vậy???

-Dạ con sang ngay…Cũng may là trc tết cũng có mua ít Bánh mứt, thôi thì đem sang góp vui với bác vậy.

Hai bác cháu kéo bàn ra sân, bác pha trà ngồi uống cho ấm, đúng là ở vùng tây nguyên, đêm xuống hay sáng sớm, có chén trà uống thì ngon miễn bàn luôn…

Hai bác cháu ngồi tâm sự với nhau khá nhiều về cuộc sống, Bác là cựu chiến binh, không vợ con gì, giờ đi làm bảo vệ sống qua ngày, nhưng bác luôn yêu đời…

Bác chỉ cho nó nhiều kinh nghiệm quý báu trong cuộc sống…Nó thầm cảm ơn ông trời, hnay lại đem đến cho nó 1 người thầy, 1 người bạn…

Đang ngồi nói chuyện với Bác thì có DT:

-Alo! Dung ah, anh nghe đây?

-chị 2 em say quá, anh ra chổ xxx chở chị em về dc không?

-Uhm, anh ra ngay…

Chào bác, vào phòng dắt xe ra và nó phóng tới cái địa chỉ mà Dung vừa nói…Tới nơi thì thấy cảnh tưởng hơi bị sốc…Em Khanh thì mặt mũi đỏ kè, tay chân thì múa loạn xạ, mặc cho nhỏ Dung và các bạn xung quanh ngăn cản.Còn bạn nam cao to vật vã thì cứ đòi đưa em ấy về.

Cơ mà em ấy hò hét thôi rồi…Cứ như thú sổng chuồng …Em hơi bị cóng rồi, nhưng lỡ đến rồi thì vào thôi.

Em bước tới gần Khanh thì em ấy nhìn thấy em rồi cười, rồi nói, rồi ôm mặt khóc như kiểu bị điên ấy ạ…

-Về thôi em, đừng để mẹ lo…

-Không, em không về, em thích đi chơi…

-chị 2 ơi, chị say rồi về đi – Nhỏ Dung khuyên,nhưng em không nghe…

-Thôi mọi người dìu Khanh ra xe đi để mình đưa Khanh về…-Bạn nam cao to chia sẻ

-Thôi, anh say rồi, chở chị Khanh về nguy hiểm lắm…-Nhỏ dung lại lên tiếng.

-Đâu, anh đâu có say…

Em vẫn đứng quan sát thôi ạ, cơ bản vì đang đông người, nên cũng ngại, nhưng thấy em Khanh quằn quại 1 hồi mà vẫn chưa có kết quả gì từ cuộc tranh luận kia nên em mới lên tiếng:

-Thôi, để mình chở K về cho.Dung em đỡ chị Khanh ra xe rồi theo anh đưa chị về nha, xe em để lại đây, tí anh đèo em ra lấy sau.

-Dạ

Vậy là dìu em ấy đi ra ngoài,cơ mà đang đi thì em nghe nhói ở phía sau ót…Và sau đó thì tiếng la hét của mọi người…

Thì ra bạn nam cao to kia đã cho em 1 chai bia vào đầu…Xót bỏ mẹ ra, thốn đến tận rốn, cơ mà em cũng ráng cùng Dung dìu em khanh ra xe, để chở em ấy về.

Về đến gần nhà thì Dung bảo em chạy theo hướng khác để về phòng của em, vì em nó sợ đưa Khanh về nhà lúc này thì chết…

Về đến phòng thì Dung dìu Khanh vào phòng em…Em thì ngồi trước phòng xoa vết thường của mình…Đau vãi ra, có tí huyết,cơ mà ít thôi nên k phải xoắn.

Lo cho khanh xong thì Dung ra ngoài, em lấy xe chở Dung ra quán lúc nãy để lấy xe, đi trên đường sợ bỏ mẹ, sợ bị thanh niên cao to lúc nãy hấp thì bỏ mẹ.

Nhưng cũng may là thanh niên ấy không có manh động.Nhưng đời thường có những diễn biến bất thường trong cái vòng xoáy Xã Hội…

Đang chở Dung ra quán thì em gặp người yêu em, đang ngồi sau xe thằng mặt lol nào đấy, ôm éo nó nữa, cười nói rất tươi…Mặt em tối sầm lại

, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần và chở Dung ra quán, lấy xe xong,em bảo Dung về phòng lo cho Khanh, còn em thì chạy theo hướng cái xe vừa nãy, Mong là mình nhìn lầm.

Chạy cả buổi trời vẫn không thấy cái xe ấy đâu, lòng tự nhủ là mình nhìn nhầm thôi…Lại 1 lần nữa xon phép dm cuộc đời, cái xe ấy lại xuất hiện, từ trong 1 quán cf đi ra, em đang nắm tay ng ấy, mặt cười nói vui vẻ…

Nấp vội vào 1 góc, lấy DT gọi em…em không nghe máy…Nó hiểu rồi…

Nó đi lang thang, lang thang khắp phố phường, mọi ngóc ngách có thể đi, chẳng ai biết nó đi về đâu, chẳng ai biết nó đang nghĩ gì…

Chỉ biết nó buồn, nó cảm thấy chán nản, nó muốn buông xuôi…Và rồi nó dừng lại ở chân tượng đài, ngay giữa Trung tâm TP…Nơi mà cách đây vài tháng nó lần đầu tiên đặt chân đến TP này…

Nó ngồi ở đó…Nhìn dòng xe đang chen nhau, nhìn từng dòng người đang vui vẻ…Nó suy nghĩ nhiều lắm, suy nghĩ về những kỉ niệm giữa nó và Quỳnh…Suy nghĩ về tình cảm của cả 2….

Đang chìm trong những kí ức đó thì có Tin nhắn :

-Em đây! nãy giờ em ngồi canh nồi bánh nên k biết anh gọi…Anh đang làm gì đó, có nhớ em không???

-Uhm, anh đang ngồi chơi với mấy ng bạn, nhớ em nhiều lắm.Thôi anh bận rồi, mai nói chuyện nhé…

-Dạ

Nhớ em ư??? Nó nhớ em nhiều lắm chứ? Nhưng sao em lừa dối nó???Nó như con thú hoang, máu huyết chảy rần rần trong huyết mạch, nó muốn đạp phá, nó muốn trút bỏ cái gánh nặng ưu phiền này…

Được rồi, các người đối xử như thế với tôi, thì tôi sẽ đáp lại tất vả với các người…

Nó vùng dậy và đi về phòng…Về phòng thì Dung vẫn ngồi đó cùng Khanh, khanh tỉnh dậy rồi, nhưng 2 chị em vẫn chưa về…

-Sao hai chị em không về nhà??? Nó hỏi khi vừa bước vào phòng…

-Tụi em chờ anh.

-Uhm, thôi a về rồi, 2 đứa về nhà đi…

-Em muốn nói chuyện với anh- Nhỏ Khanh lên tiếng

-Vậy thôi em đi chơi với bạn nha- 2 anh chị vui vẻ, nhỏ Dung nói mà khuôn mặt đểu dễ sợ, không biết thằng Tuấn có bị cắm sừng không đây…

Im lặng, không gian giờ đây chỉ còn nghe tiếng nhạc xuân ở xa vọng về…Nó cũng im lặng, vì chẳng biết nói gì…Nhỏ cũng im lặng…

Cả hai tâm hồn dường như đang mãi mê chạy theo những suy nghỉ riêng…Và rồi nó lên tiếng:

-Không phải em muốn nói gì sao???

-Em tưởng anh biết điều em muốn nói???

-Anh không biết..

-Đồ độc ác…E cứ tưởng những ngày qua , anh phải hiểu tình cảm em dành cho anh chứ…

-xin lổi em, nhưng anh không xứng đáng với tình cảm của em dành cho anh…anh chỉ là … …. Nói nhiều lắm nhưng vẫn bị át đi bởi tiếng khóc của Khanh….

-Tại sao chứ? em có gì không tốt chứ???

-Em tốt, nhưng anh không thể làm khổ em, em hiểu chứ???

Và rồi nó kể hết cho nhỏ nghe mọi chuyện, chuyện về Thủy, Quỳnh…Nhỏ ngồi tựa vào vai nó, nghe nó kể và khóc…

Nó kể hết cho nhỏ, mong dc sự cảm thông cho tâm trạng của nó…Nhưng trái ngược với điều nó muốn, Nhỏ nhìn thảng vào mắt nó và hỏi:

-Em chỉ muốn biết 1 điều thôi? Anh chút tình cảm nào với em không???

Không dám nhìn thẳng vào em, không dám nói lên câu trả lời, nó chỉ thở dài và gật đầu…Nhỏ ôm chầm lấy nó, khóc và nói:

– em chờ anh…E sẽ chờ anh đến khi anh có được câu trả lời cho bản thân anh, được không anh???

-Tại sao em làm vậy???Có cần thiết phải như vậy vì 1 người như anh không???

Nhở cắt lời nó :

-Có, vì em yêu anh, chỉ vậy thôi….

Sau đêm gia thừa ấy,Nó có nói chuyện với Quỳnh 1 lần về chuyện 2 đứa, Quỳnh cũng thừa nhận là không làm chủ dc tình cảm và đã phản bội nó…Quỳnh mong nó tha thứ …Nó cũng đã suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng nó cũng xem quỳnh như em gái…

Còn Khanh thì sau đó nó gần như không muốn gặp nhỏ nữa, nó tránh mặt nhỏ rất nhiều, và cũng gần tới kì thi nên Khanh cũng lo ôn tập nhiều nên hai đứa cũng ít gặp nhau….

Thời gian trôi đi nhanh…Cũng gần đến lúc em sẽ quay về VT…1 năm rồi , nhanh lắm…Dạo gần đây, em thì thấy bồn chồn không yên…

Chắc sắp phải xa nơi này, nơi mà e đã có những kỉ niệm đầu tiên về cuộc sống tự lập…

Và ngày đó tới, chào tạm biệt mọi người ở chổ làm, nó quay về phòng, thu xếp đồ đạc…Cũng may năm vừa qua chẳng mua sắm gì nhiều nên cũng k cần dọn nhiều, chỉ 2 balo quần áo, chiếc xe…Nó đã chào cô chủ nhà từ lúc chiều rồi, nên nó sẽ lặng lẽ ra đi mà không tạm biệt nhỏ Dung cũng như Khanh.

Nó chạy xe ra, nhìn lại nơi ấy…Và lặng lẽ chạy xe đi,nó không dám nhìn lại…Sợ lại bắt gặp ánh mắt của em….

Ra bến, nó vào mua vé…và gửi xe….Lặng lẽ đứng châm thuốc rồi thở dài….

Mong em hạnh phúc về sau…Anh xin lỗi….Em sinh ra là để HP….

Bỗng nhiên có 1 vòng tay ôm nó từ phía sau ,một nụ hôn lên cổ :

-Sao anh đối xử với em như vậy???Anh muốn đi mà không từ biệt em sao???

-Anh xin lổi…

Nhỏ đánh nó liên tục vào lưng….

-Đồ đáng ghét…Anh ác lắm…Xin anh mà, đừng đối xử với em như vậy…..

-Đừng khóc, anh không thích nước mắt….Anh sợ….

Nhỏ vẫn tiếp tục nấc lên từng hồi…

-Anh hứa đi, sẽ quay lại tìm em khi anh có dc câu trả lời…

-Em phải hứa với anh, phải học xong DH thì anh sẽ tìm em, dc chứ???

-Em hứa.

-Vậy thôi, 2 đứa về đi, xe sắp chạy rồi….

-Em chờ xe chạy rồi em mới đi…

Không nói nữa,nó quay bước đi, nó sợ nếu tiếp tục nó sẽ không đủ dũng cảm để bước đi, không đủ dũng cảm để bước ra khỏi cuộc đời em…

Tạm biệt em ! người con gái Anh đã yêu.

——————

Thuộc truyện: Khi tôi 25 – Em sinh ra là để hạnh phúc – Anh sẽ không cưới em đâu

14 người thích truyện này

Leave a Reply