Cô bé Hà Nội – Chương 50: Kỉ niệm

Truyện online: Cô bé Hà Nội – Chương 50: Kỉ niệm

“Chuyện tình đẹp khi còn dang dở” chẳng biết đã có ai nghe được câu này chưa ?. Còn với tôi, tôi nghe khá nhiều rồi. Không biết từ bao giờ và cũng không biết ở đâu, nhưng có lẽ nó không đúng hoàn toàn. Chả có ai muốn cuộc tình của mình tự nhiên kết thúc mà chưa rõ hồi kết cả. Ai cũng muốn có một cái kết thật đẹp cho mình cho người yêu. Trừ khi… ừ, trừ khi bất đắc dĩ. Vậy thôi.

Sau chuyện này, tôi và em có cảm giác gần gũi hơn, yêu hơn, thân thuộc hơn. Niềm tin của minh dành cho nửa kia cũng vì thế mà tăng dần theo từng ngày, từng dòng tin nhắn. Thật lạ là tôi tự nhiên được tiếp thêm động lực để vun đắp tương lai cho hai đứa. Dẫu biết con đường phía trước còn rất dài, và nhiều trông gai cần phải vượt qua. Nhưng…tôi tin, chỉ cần hai bàn tay nắm lấy nhau thật chặt, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Mùa hè kết thúc, mùa thu kéo tới, theo sau nó là những chiều mưa dài lê thê. Lá rụng, nắng cũng bớt gắt hơn. Mỗi con đường ngày ngày lại được trang điểm thêm một màu vàng úa, nhờ nó mà không khí mùa thu bớt ảm đạm đi đôi chút.

– Mày bao giờ đi học ?

– 2 tuần nữa – nó nghịch điện thoại chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái

– Lâu thế – ngồi dựa trên chiếc ghế xoay, tôi thả tầm mắt ra phía xa, một buổi đêm thật dịu.

– Thì giờ mới cuối tháng 7, mà a hỏi làm gì ? – tay vẫn lướt điện thoại ầm ầm

– Hỏi để biết sao mày lên đây sớm thế, ở nhà phụ bố mẹ không phụ. Lên đây cắm mặt vào điện thoại

– Ơ, thế tuần trước ai gọi điện về giục e lên sớm hả ? – nó cằn nhằn

– ờ thì…

– điên, bắt người ta lên sớm giờ kêu

– kệ tao. Mà mày lại đây tao xem nào

– xem giề

– thì lại đây, ơ hay – tôi kéo ghế lại sát giường

Vén lọn tóc mái nó sang một bên, một vết sẹo nhỏ hiện rõ mồn một trên ngón tay tôi. Nó đã lành từ lâu, nhưng di chứng thì vẫn chưa mất hoàn toàn. Cứ mỗi lần nhìn thấy là lòng tôi lại nhói lên nhè nhẹ. Đứa em tôi bao bọc bấy lâu nay, yêu thương nó hết mực giờ đã thành sẹo. Xót lắm, nhưng chẳng biết làm sao.

– Hết đau chưa ?

– Hết lâu rồi, giờ còn hỏi. Xì – mặt vẫn chăm chú vào cái màn hình điện thoại

– Mày không bôi thuốc vào cho hết sẹo đi, vẫn còn đây này – tôi rờ rờ vào nó

– E vẫn bôi mà, chắc mấy nữa mới hết

– Bố mẹ có biết không ?

– Chắc là không. Tóc e dày thế nó không lộ đâu

– Lúc mày gội đầu thì sao ?

– A khỏi lo, e sang phòng a sấy tóc, mẹ có biết bằng mắt

– ờ, lo mà làm nó lành đi

– may mà tóc nó vẫn mọc đấy, không thì hói

– kệ xác mày

– xì

Mới đầu thu, bầu trời vẫn đâu đó bóng dáng của đêm hè. Cái không khí nồng nồng mùi bụi đường, mùi nắng mùi oi thi thoảng lại tạt qua tôi thật mạnh. Cảm giác như chúng muốn cuốn lấy tôi, kéo theo tôi đi đâu đó thật xa nơi này, để tâm trí tôi được thảnh thơi đi đôi chút.

Tối nay không mưa, chỉ thấp thoáng phía xa vài đụn mây con lững lờ thả mình theo làn gió. Thi thoảng lại lấp đi chút ánh sáng lé loi ngoài hư không. Tuy vậy, chúng vẫn cố gắng vượt qua lớp mây mỏng để rồi từ từ hòa mình vào làn đèn đường, đèn xe đông đúc của Hà Nội. Cho bớt hiu quạnh chốn xa xăm.

– Anh – Nhung đứng sau tôi từ lúc nào

– Em chưa ngủ à ?

– Mai chủ nhật mà anh – em tiến lại phía tôi, đứng cạnh tôi thật gần. Hai bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt hướng về phía trước.

– ừ…công việc vẫn ổn chứ ?

– cũng ổn ạ. A đứng đây lâu vậy, không sợ gió à ? – vài lọn tóc e khẽ bay che đi đôi mắt long lanh mà tôi vẫn ám ảnh.

– Em không giận a à ?

– Giận ?

– Sau tất cả mọi chuyện a gây ra cho em, a giờ sao đủ tư cách mà đứng cạnh em như thế này nữa. Thật sự…

– Anh đừng nói gì hết. Anh không có lỗi, tất cả là do tình yêu thôi. Nếu e giận anh, em đã không ở đây, không nhìn anh nữa đâu.

– Anh…xin lỗi !

– Anh đừng như vậy, e hiểu mà. Chằng ai sinh ra đã hoàn hảo cả, ai cũng có lỗi lầm, ai cũng có lúc đi chệch hướng. Em cũng thế, lỗi của em là do em… – giọng em lạc đi, đôi mắt long lanh kia bỗng nhiên trùng xuống, thật buồn

Bàn tay tôi run rẩy, nửa ngập ngừng nửa muốn chạm vào em. Tôi muốn ôm em vào lòng, vuốt ve mái tóc thơm của em, muốn em có thể lấy tôi làm bình phong mà xả vào đó những muộn phiền, những nỗi buồn sâu thẳm trong em. Có lẽ ở cái đất đông đúc chỉ người với người này, tôi là đứa duy nhất để em dựa vào và tâm sự. Nhưng cái khoảng cách vô hình giữa tôi và em nó lớn quá, lớn đến nỗi ngay cả việc nắm lấy bàn tay yếu đuối đang run rẩy kia…tôi cũng không làm được. Chỉ biết bất lực nhìn cô gái mà mình từng yêu, yêu rất nhiều vì mình mà tổn thương, vì mình mà nước mắt rơi nó khiến tôi bứt rứt, khó chịu kinh khủng. Tôi là một gã tồi.

…..

“ring…ring…ring”

– Alo… – giọng ngái ngủ

– Giờ mà vẫn còn ngủ à. A biết mấy giờ rồi không ? Hứ – tiếng trách móc của cô bé báo thức

– Ơ…- nhìn đồng hồ – thôi chết… – tôi cuống cuồng bò dậy, kéo lệch cả cái chăn mỏng sang một bên

– Biết ngay mà, lại chơi game muộn rồi. Tí anh chết với em. Hứ

– Rồi…rồi…a sang giờ đây…hì hì

– Kệ…cho a 20p

“Rụp…bíp…bíp”

Hôm nay là ngày chúng tôi đi chơi đầu tiên với nhau sau đợt hiểu lầm vừa rồi. Thế mà tôi lại ngủ quên béng mất, chắc giờ nên bớt game lại và quan tâm đến mọi người hơn. Tình cảm con người vẫn luôn đáng quý hơn mấy trò chơi giải trí mà. Đúng không ?. Cười.

Mất 15 phút vệ sinh cá nhân, thay quần áo cộng với hơn 20 phút chạy xe tôi mới đến nhà cô bé đúng hẹn. Vừa đến nơi đã thấy bóng dáng NA đứng lù lù trước cửa nhà. Hai tay khoanh trước ngực, vầng trán nhăn lại, đôi mắt nhìn tôi chằm chằm ra điều khó chịu lắm. Chẳng nói chẳng rằng em tiến lại gần tôi rồi nhéo má tôi một cái rõ đau

– Chừa cái tội chơi game đi nhé. Lại còn cười nữa à – tay vẫn giữ khư khư trên mặt tôi

– ấy đừng, a biết lỗi rồi, má a ít thịt lắm. Đau anh – tôi giả bộ nhăn nhó

– đau mới chừa, hứ

– a chừa rồi, chừa rồi…ai da

– nhớ đấy, lần sau còn để e leo cây nữa thì chết với em

– yes, sir

– phì…chết với anh mất – cô bé lẽo đẽo ngồi lên xe ôm chặt lấy tôi

– chết thì a lấy ai để yêu hả – tôi vòng tay ra sau thọc lét vào eo cô bé

– á buồn…a này…mọi người nhìn giờ

– kệ, e đang ôm a khư khư đấy thôi

– kệ, hihi

– thật là

Cả quãng đường dài chở em đi, vòng tay em lúc nào cũng ôm khư khư sau lưng tôi. Đầu dựa vào vai tôi, miệng hát vu vơ những giai điệu mà chẳng bao giờ tôi biết tên. Nhưng tôi biết, em đang vui lắm, em yêu tôi nhiều lắm. Cứ thi thoảng lại ngóc đầu lên phía trước hỏi “anh có yêu em không? “, “yêu em nhiều không ? “ ,”em yêu anh lắm” … Làm tôi chỉ biết cười. Yêu một cô gái trẻ con hay yêu một cô gái trưởng thành đều có một điểm chung. Đó là họ sẽ luôn ngây ngô mỗi lúc hạnh phúc. Trong mắt ta, dù lúc đó họ có lớn bao nhiêu, dạn dĩ bao nhiêu đi chăng nữa cô gái đó trông vẫn hồn nhiên, trong sáng như một đứa bé vậy. Và đó cũng là khoảnh khắc trái tim ta bỗng trở nên dịu lại, ấm nồng một cảm xúc khó tả.

– anh ơi…

– ơi

– anh ơi…

– ừ, anh đây

– anh ơi…

– anh đây, sao thế ? – tôi nắm nhẹ lấy bàn tay em đang ôm chặt tôi

– hihi…em thích được nghe anh nói như vậy lắm

– đồ dở hơi

– kệ em…mỗi lần nghe thấy anh nói “anh đây” tự nhiên tim em lại loạn nhịp lên ý

– thế có mỗi lúc đấy thôi à ? hừ

– đâu, nhiều lắm

– thử kể a xem nào

– như…lúc a nhìn em…lúc anh tập trung làm gì đó…lúc anh ôm em…rồi lúc anh…

– lúc anh làm sao ?

– lúc anh…hôn em nữa – cô bé lí nhí

– trời ạ, có thế thôi à – tôi bật cười

– ơ…

– a biết rồi, biết rồi khổ…tim a cũng đang đập loạn xạ đây

– đâu, em xem nào – NA đặt luôn tay lên ngực trái tôi

– ơ kìa…người ta nhìn giờ

– kệ, cho họ nhìn. Em xem nhịp tim người yêu em chứ có làm gì đâu. Hứ

– thua

– hihi…

Tình yêu – nó đơn giản như vậy đấy. Không cần cầu kì, không cần những lời nói ngọt ngào hay những hộp quà xa xỉ. Chỉ cần hai trái tim hướng về nhau, tìm thấy nhau giữa hàng trăm hàng nghìn người. Chỉ như vậy thôi, là hạnh phúc rồi.

Đưa em qua vài dãy phố, vài đoạn tắc đường vào buổi sáng thứ bảy, tôi chọn cho hai đứa một quán ăn nhỏ bên đường X. Chỗ này tôi vào được vài lần thời sinh viên, các món ở đây không đa dạng lắm nhưng được cái họ phục vụ nhiệt tình cộng với thức ăn ngon.

– Quán này nhìn sạch sẽ với gọn gàng ghê, sao a biết vậy ? – NA ngồi xuống cạnh tôi, mắt ngáo nghiêng nhìn xung quanh

– À, hồi đi học thi thoảng qua chỗ thằng bạn chơi, nó hay rủ anh vào đây ăn đêm nên biết thôi – vừa nói, vừa chăm chú lau thìa lau đũa cho em

– Ăn đêm ?

– À..ừ thì… thi thoảng thôi hì. Bạn ơi cho mình gọi món với

– Ơ…Đức. Ông cũng ăn sáng ở đây à ? ai đây ?

Uyên, Nhi đứng ngay sau lưng tôi từ lúc nào.

Hiện tại !

Chẳng cần chờ lâu, dáng người con gái hiền dịu kèm một nụ cười tươi đang chậm rãi tiến lại phía tôi. Cô gái ấy vẫn vậy, vẫn ánh mắt buồn long lanh, mái tóc đen tuyền được thả tự do không gò bó, nụ cười hiền mím môi tôi đã từng chạm vào, và trái tim vẫn đập vì tôi.

– Nhung…sao em – tôi ấp úng

– Còn sao nữa, chị với mấy thằng cu này sắp xếp từ đầu rồi, phải không mấy đứa – chị Nguyệt ném ánh mắt tinh nghịch về đám bạn

– Là…là sao…nghĩa là…

– Nghĩa là chị với mấy đứa này quen nhau từ đầu rồi nhóc ạ, nhóc tưởng mỗi mình nhóc thích ăn bún quán mẹ chị chắc

– Đấy nhé, tụi tao với chị ý phải đóng kịch suốt từ chiều đến giờ để setup cho 2 người đấy nhé. Hai người tính sao đây – thằng T chen ngang

– Bao chầu này đê – thằng Q hí hửng

– Phải đấy, bao đê, tốn bao nhiêu chất xám với mấy que kem rồi ha ha…

– Mấy thằng thật là…thôi Nhung ngồi đây em

Chị Nguyệt kéo tay em lại gần tôi

– Giờ đến lượt Đức, nói gì đi chứ – Chị hất hàm

– Em…

– Em gì mà em, nhóc phải biết là Nhung phải can đảm lắm mới dám đến đây gặp em không hả ?

– Kìa chị… – Nhung ngập ngừng

– Em biết…nhưng mà…

– Biết mà vẫn ngồi im à, em phải hiểu là khi con gái người ta chủ động như thế này rồi nghĩa là họ yêu em lắm đấy biết không ?

– ……

– Chị biết tính Nhung, nếu chị là em nó thì chị không ra đây thế này đâu, phải thật sự yêu, thật sự chai mặt ra thì nó mới dám ra đây với mày đấy.

– ……

Tôi vẫn cúi gằm mặt, mái tóc mai phủ dài che đi đôi mắt đang đỏ ngầu lên từng phút. Biết nói sao, làm sao với em đây khi mà tôi không dám đón nhận tình cảm của em một lần nữa. Rời khỏi trái tim em lúc em yêu tôi nhất, quan tâm, yêu thương một người con gái khác trước mắt em, làm tổn thương em, làm em khóc quá nhiều lần mà chưa lần nào an ủi em đến phút chót. Tôi có xứng đáng không ? Hay chỉ là một kẻ hèn nhát, yếu đuối không dám đối mặt với người ấy. Nỗi sợ làm em hụt hẫng, làm em thất vọng cứ dâng trào trong tiềm thức. Khiến trái tim tôi khóa chặt lại không có lối thoát.

Đôi mắt Nhung nhìn tôi thật buồn, hai hàng mi cong đang bắt đầu rủ xuống. Em sắp khóc. Tim tôi tự nhiên thắt lại khi hai ánh mắt chạm nhau. Từng nhịp, từng nhịp đập liên hồi trong lồng ngực mỗi khi nhìn em. Liệu tôi có còn yêu em nữa không ?

Rốt cuộc, tối hôm đấy tôi và em chẳng nói với nhau câu gì. Chỉ ngồi cạnh nhau, tự cảm nhận hơi thở của nhau, cảm nhận hơi ấm của nhau từng chút một…Nhung vẫn gắp thức ăn cho tôi đều đặn, những cái nem chua đã được bóc vỏ đặt ngay ngắn trên đĩa, những hạt lạc, những miếng mực thơm nhất, em đều dành cho tôi. Đến lon bia thứ tư, bàn tay tôi tự nhiên được nắm chặt lấy, bờ vai tôi tự nhiên nặng trĩu một bên, vài dòng nước mắt bắt đầu lăn dài lên da thịt tôi nóng hổi, ướt át. Lần đầu tiên từ khi biết em, đây là lần em uống nhiều nhất. Lúc trước mỗi lần buồn em chỉ hết nửa lon, còn lại là phần tôi. Thế mà giờ…em sụp đổ thật rồi…

Ngồi sau xe, tôi cảm nhận rõ cái ôm ấm ức của N. Từng cái siết tay, từng hơi thở thật dài cứ đều đặn truyền sang tôi.

– Em yêu anh lắm, anh biết không Đức ?

– …..

– Yêu anh từng ánh mắt, yêu anh từng cử chỉ, yêu anh từng cái ôm. Em nhớ lắm, nhớ lắm những lần a nhìn em trìu mến, những lần anh vuốt tóc em, những lần được anh ôm khi em khóc. Mỗi đêm em đều muốn được mơ thấy anh dù chỉ một khoảng khắc, được nhìn a cười với em là đêm đó e có thể ngủ ngon.

– ….

– Anh vô tâm lắm a biết không ? tại sao a có thể rời bỏ em như thế, e hụt hẫng, e đau lắm, e tổn thương lắm a biết không ?. Từng lời nói của a hôm đó như nhát dao đâm thấu tim e, cắn xé em từng tí một. Mỗi lần nhìn anh vui, anh cười bên người đó là em lại khóc, khóc một mình, tự lau nước mắt một mình, tự an ủi một mình rằng “rồi a sẽ lại về bên em”. Em muốn níu kéo a nhiều lắm nhưng không thể. Bởi vì con tim a không thuộc về em nữa rồi…

– ….

– Em yêu anh lắm !!!

Nhung lịm dần sau lưng tôi, em mệt mỏi rồi, đau đớn quá rồi không gắng gượng thêm được nữa. Có thể, thiếu tôi em vẫn sống, sống cho thể xác nhưng tâm hồn thì đã chết. Còn tôi, liệu tôi có sống nổi không khi thiếu em ? khi mà lúc này tim tôi như ngừng đập…

– Alo

– Mày có nhà không ? xuống mở a cái cổng

– Từ từ, chờ em tí

Ôm em, vuốt ve mái tóc em, chạm lên bờ môi nhợt nhạt của em. Tôi biết mình nhớ chúng.

– Trời ơi, chị ý làm sao vậy anh ? – con e hốt hoảng mở cửa

– Mày đỡ hộ anh, để anh dắt xe lên đã

– Vâng

Người N nóng ran, hai bên trán mồ hôi bắt đầu túa ra chảy ướt cả cánh tay áo tôi. Cơn sốt lúc trưa đang quay lại hành hạ em ấy. Đặt N xuống giường, tôi vội vàng đắp chiếc chăn dày cho em để giữ ấm.

– Lấy anh cái khăn với chậu nước ra đây

– Vâng

– Cả nhiệt kế nữa

– À nấu cháo luôn đi

– Vâng

Thật sự, tôi lo lắng tột độ. Chân tay cứ luống cuống đắp khăn, lau mặt rồi cặp nhiệt kế. Đến nỗi cứ cố mở miệng em ra trông vô vọng.

– A làm sao thế, cặp vào nách chị ý ấy. Trời ơi – bé Phương giật cái nhiệt kế trong tay tôi

– A làm gì chị ý mà để chị ấy sốt ngất đi vậy, trưa nay đã sốt lắm rồi. A điên rồi – cả Dung cũng nóng tính quát ầm lên

– A qua phụ cái TA nấu cháo đi.

– Ơ…a ngồi đấy làm gì, đi vo gạo đi

– Ngồi nắm tay chị ý cũng không làm chị ý tỉnh được đâu

– A ra kia đi

………..

Tôi ngồi thẫn thờ dưới đất, tay nắm chặt tay N, đôi mắt vô hồn nhìn N và hai dòng nước mắt cứ thế trào ra…thật dài…

Hai mươi…ba mươi phút trôi qua, tôi vẫn ngồi cạnh em, ngồi nhìn ngắm khuôn mặt đã khắc sâu vào trí nhớ. Mỗi đường nét, mỗi hình ảnh, mái tóc cứ chầm chậm cuốn lấy nhau xoay vòng trong trí óc. Chúng dần dần lấp đầy khoảng trống, che lấp đi tất cả mọi thứ của cô bé ấy.

…..

– Anh ơi

– ừ

– hay mai anh chở em đi cắt tóc nhá

– hử, sao lại cắt

– hì, e muốn thay đổi một tí chứ để mãi kiểu này nhìn chán lắm

– ai bảo em là chán

– thì…mấy đứa ở lớp

– bạn e bảo sao

– bảo giờ ai còn để tóc xõa nữa, phải đi làm xoăn hay để mái chéo mái ngố ý

– thế e có thích mấy kiểu đấy không ?

– ừm…e cũng không rõ, vì đã để bao giờ đâu. Haiz…

– thế e có biết a thích e nhất ở điểm gì không ?

– chịu, e không biết

– mái tóc của em, a thích nhìn e mỗi lúc mỗi lúc e quay đầu lại nhìn anh và tóc em bay theo làn gió. A thích mỗi lần được vuốt ve được nghịch mái tóc hiền dịu của em những khi em ôm anh thật chặt. Anh thích được ngồi hong tóc cho em mỗi khi nó ướt… Vậy thôi

…..

– anh ơi

– ừ, sao thế

– e đeo kính nhé hi

– để làm gì ? cận rồi hả ?

– dạ không. Em thích thôi hi

– hâm, đeo kính khó chịu lắm

– kệ, e thích đeo giống anh

– nhưng như thế…

– sao ạ ?

– a không nhìn sâu được vào mắt em

– hả

– a thích được nhìn mắt em khi em nhìn anh, thích được chạm vào nó mỗi khi nó khóc, thích được ngắm nó từ xa mỗi khi em chăm chú làm gì đó, thích được nhìn làn mi cong tự nhiên thật đẹp của nó và a thích được nhìn nó để biết khi nào em buồn…Vậy thôi.

…..

– anh ơi

– ừ

– anh lên đây đi cùng em đi, sao cứ đi sau em vậy

– anh thích

– phải đi cạnh em để em nắm tay mới thích chứ, anh lạ thật

– anh đi sau em để ngắm trọn em trong tâm trí, được nhìn bờ vai, mái tóc em đung đưa theo từng bước đi của em, được nhìn trọn em mỗi khi e vui mỗi khi e cười. A muốn ghi sâu tất cả những gì thuộc về em…Vậy thôi.

…..

– anh

– ừ

– đêm nay cho em ôm anh ngủ nhé

– sao thế ?

– em thích

– thật ?

– thật mà, em thích được ôm anh ngủ lắm, thích được anh bên cạnh chở che cho em mỗi lúc ngủ, thích được dựa thật sâu vào lồng ngực anh để nghe tim a đập, thích được a ở bên vì có a em sẽ không sợ gặp ác mộng nữa, có a ở bên a sẽ lau nước mắt cho em mỗi khi em khóc…em ghét khóc một mình lắm, cô đơn và buồn tủi. Từ khi có anh đêm nào e cũng ngủ ngon, cũng mơ được anh nắm tay nhìn em cười trìu mến…Vậy thôi.

…..

– mình chia tay đi em !

– anh…

– mình chia tay đi

– TẠI SAO ?

– Anh hết yêu em rồi

– …

– …

– ANH CÚT ĐI…!!!

…..

Từng dòng kí ức, từng kỉ niệm, từng lời nói một lần nữa quay về bên tôi. Mỗi thứ quay về là mỗi lần nước mắt tôi lại nặng thêm. Bao nhiêu lần tôi gieo cho em những hi vọng, gieo cho em những thứ tình cảm ngọt ngào, những chờ đợi…mà chẳng có lần nào tôi nhớ dù chỉ một lần. Để bây giờ, em gục ngã rồi tôi mới quay đầu lại. Liệu có muộn màng quá không ?

Bàn tay em dần ấm hơn trước, hơi thở đều đặn chứ không còn đứt quãng. Có lẽ cơn ác mộng mà e đang mơ đã không còn lưu lại. Tôi ngồi lên cạnh em, lấy hết can đảm hôn lên trán em chỉ mong em cảm nhận được chút tình cảm ít ỏi của tôi còn đọng lại.

– Hãy để em làm anh yêu em thêm một lần nữa anh nhé !

———————-

Thuộc truyện: Cô bé Hà Nội – by phuong934

1 người thích truyện này

Leave a Reply