Lâu đài trên cát – Chương 26 – by DiVangNhatNhoa

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 26 – by DiVangNhatNhoa

Sáng nay gã thức dậy, căn nhà trống vắng , An với Hồng về quê, Hương đi làm, Hạnh thì cô nói cô ghé qua chơi mà chiều nay mới qua. Nên gã sáng nay, sau khi húp xong tô súp cua do Hương nấu hồi sáng sơm, gã mở tủ lạnh lấy ly café Hương pha để sẵn trong đó, ra sân ngồi kế hồ cá, trầm ngâm suy nghĩ.

Mấy hôm nay dù ở bên mấy đứa con gái đẹp, nhưng gã nhớ Ngọc và con gái gã

Gã nhớ hôm qua gã gọi điện về, Ngọc nói gã cố gắng sắp xếp về thăm con bé và nàng, hai mẹ con nhớ gã lắm

Gã nhìn xuống tay chân và ngực mình, còn quấn băng mà thở dài. Bác sĩ nói 2 tuần nữa gã mới đi chầm chậm được, mà đúng, hôm nay là 1 tuần từ cái đêm khổ chiến đó, gã vịn tường đi cà lết mới tới cái tủ lạnh, rồi cà lết 5 phút nữa mới ra sân, nhiều lúc đau muốn….đái trong quần.

Gã buồn, mấy hôm nay về làm chính thức với anh 4, tiền bạc gã thoải mái ra, gã gửi về cho Ngọc nhiều hơn, để cô rảnh thì đi mua sắm, chở con đi chơi, rồi có điều kiện cho tiền ba mẹ trong tù, nhưng gã tự hỏi liệu con khỉ già đó ở trong đó có biết những đồng tiền con gái nó gửi vô, là gã phải đánh đổi bằng máu, bằng sự tạm thời tàn phế, và có khi sau này bệnh hậu không? Hay là nó ăn cho mập thây trong tù về rồi nó lại nhảy tưng tưng.

Gã biết gã gửi ít hơn cũng được, nhưng mà, với vợ con mình, mình tiếc cái gì. Nhưng mà Ngọc ơi, anh biết là em không phải không yêu anh, nhưng một ngày nào đó, vì dụ anh bị ăn 1 viên đạn, nếu chết thì tốt, mà lỡ bị tàn phế, em có chăm soc, có thay anh chèo chống gia đình, nuôi con không, hay em bỏ anh đi, hay con khỉ già đó nó xúi em bỏ anh. Gã tự đặt câu hỏi, rồi gã ứa nước mắt, vì gã quá hiểu câu trả lời. Mình chưa mua nhà ở SG, còn mạnh khỏe, mà nó còn ra điều kiện bắt chẹt, nói chi mình què liệt 1 chỗ, nằm đó coi nó sỉ nhục mình.

Nhưng mà gã yêu nàng lắm, gã không bao giờ quên cái đêm trăng gã và nàng quen nhau, nàng gối đầu bên vai gã, bé nhỏ, mong manh. Gã nhớ lại đêm đó trời giáng 1 tiếng sét, nàng co rúm thảng thốt trong tay gã, gã ôm nàng, em của anh đừng sợ, dù cho có gì đi nữa, suốt cuộc đời này, anh che chở bảo bọc cho em.

Mình còn nhớ lời mình thề với tiếng sét đó, nhưng nàng, nàng có nhớ không? Anh biết có lúc anh ra đời, anh ham vui, anh này nọ, nhưng em có hiểu không, đó là chuyện khác. Còn trong sâu kín trong lòng anh, em không hiểu anh thương em và con thế nào sao? Sao chĩ vì sự ích kỷ, mà em xóa đi hết những kỷ niệm đẹp của mình, em không nghĩ tới con bé, nó không có cha. Mà em lấy anh mấy năm, không lẽ em không hiểu anh cô đơn từ bé, anh sợ sự cô đơn nhất, nếu em cùng anh trên những nẽo đường vất vả của việc mưu sinh, để hàng ngày anh ôm em ngủ, anh nắm bàn tay ấm áp bé nhỏ của em, thì anh cần ai nữa, gã lại ứa nước mắt.

Em buồn, em không muốn làm tình với anh chỉ vì 1 cái quần lót sao? Vậy có bao giờ em nghĩ trong mấy năm qua, anh buồn như thế nào với bao nhiêu đêm đi công tác ở SG anh nằm khách sạn, nhai hộp cơm cứng như đá, bao nhiêu buổi chiều đi làm về sớm, vào công viên thấy những cặp vợ chồng công nhân đèo con trên xe đạp đi chơi.

Giờ em kêu anh về liền vì em nhớ anh? Anh về được sao? Anh bỏ lại những người cùng anh vào sinh ra tử ngổn ngang ở lại, để về với em, nệm ấm chăn êm, anh về được sao?

Bỏ em thì con bé bơ vơ không có cha, ai thương nó bằng ba nó, không kể mẹ nó? Rồi không còn bàn tay anh che chở, em bước vào đời với hai bàn tay trắng, chữ nghĩa không có, rồi cuộc đời dập vùi em, anh chịu đựng được sao?

Gã thở dài rồi quay vào nhà nằm nghỉ, xúc động làm ngực đau quá. Minh thương người ta, mà người ta có trăn trở, có suy tư như mình không? Gã thở dài, thân tằm đến thác vẫn còn vương tơ

Hương ngồi thở sau khi uống 1 ly cam vắt cho mát mẻ, cô muốn chóa lửa trong cái nắng tháng 7 khi đi lên công trình công ty gã trả tiền thi công để người ta làm tiếp

Rút máy ra, cô gọi anh Duy. Báo về kết quả sáng nay đấu thầu, anh Duy cười ha hả, làm cô bật cười, chuyện như vậy là bình thường. Rồi anh Duy cúp máy

Nhưng với cô, nó là bất thường, cô tức vì thằng đó thô bỉ là 1 thôi, mà cô muốn nhảy vô mấy cái này bằng lực của nhóm anh 4, mà như vậy gã phải thông qua rồi gã báo anh 4 mới được, tối nay mình về gặp gã

Tuấn có vẻ mừng khi nghe cô gọi, thấy nó tính hỏi dông dài, cô gạt phắt, anh qua đi rồi nói.

20 phút sau, thấy Tuấn vào, đợi nó yên vị, cô nhìn kỹ, thấy nó gầy đi hẳn, má hóp, mắt trủng sâu như thiếu ngủ

– Anh có chuyện gì sao, mà thấy anh gầy ốm vậy. Nói em nghe xem

Tuấn im lặng, rồi nó thở dài

– Không có gì đâu, chuyện riêng thôi, anh đang bệnh chút chút, sáng nay em đấu thấu sao rồi

– Vẫn trò con khỉ mà hồi xưa mình làm đó

Tuấn chợt sững người, 3 tiếng hồi xưa mình…như làm nó nhớ lại dĩ vãng, những ngày nó và Hương bên nhau, đi tranh thầu, giành giựt như hồi sáng nay Hương bị bọn Thái Sơn làm

Tuấn trầm giọng, bọn nào chơi em sáng này

– Bọn Thái Sơn, anh cho em thông tin về nó được không?

– Tụi nó mạnh lắm, em và thằng tề thiên coi chừng va đầu vào cột.

– Anh cứ cho em đi, có khi anh hợp lực với em và ông..tề thiên, nói 2 chữ tề thiên, Hương bật cười

– Thôi được rồi, chiều anh soạn rồi anh gửi mail, có gì cần cứ kêu anh

– Tiền em chuyển trả cho anh sáng nay rồi đó

– Anh thấy SMS banking rồi, mà em nè, Tuấn nói… rồi tự nhiên nó im lặng

– Anh nói đi, có gì nói thẳng, em trả thù anh, vì anh âm mưu, anh hết âm mưu mà đối xử thành thật thì mình là bạn.

– Thôi, để anh nghĩ cho kỹ và tìm hiểu kỹ rồi anh nói, vậy đi, giờ để anh đi lấy tin để chiều có cho em

Hương trầm ngâm khi Tuấn bước ra, có gì vậy nhỉ, thôi, nó đã ướm lời, để nó tự nói, chắc chuyện khó nói, giờ alo cho con Linh đã, mệt mỏi thiệt, đủ thứ việc hết.

Con Linh bảo cô đợi nó 60 phút nữa, thôi kệ, đi làm đầu tóc rồi gặp, mấy hôm nay mình như con ma.

Hạnh qua đến nhà An thì gã đang nằm ngủ

Cô đem thức ăn vào nhà, rồi quét lau dọn dẹp như mấy lần trước, rồi vừa nấu ăn xong thì gã dậy.

Gã nhìn cô gật đầu rồi thấy gã vịn tường đi rửa mặt, cô lấy khăn lau mặt cho gã rồi dìu gã ra sân đón nắng chiều

1 ngày 2 lần, gã phải hứng nắng sớm và chiều, ánh nắng giúp da tổng hợp ra vitamin D, nó giúp xương mau lành.

Cô thay đồ mặc nhà rồi ra ngồi trước mặt gã, đưa gã ly café, cô vào lấy laptop mang ra rồi mở nhạc Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên rồi hai người im lặng ngồi nghe, thư dãn.

Gã cũng còn bối rối vì hôm nay Hạnh qua chơi, gã nhớ sau cái đêm Hương và gã điên cuồng đó, sáng đó Hạnh về mà không từ biệt gã như mọi khi

Hạnh cũng không biết phải mở lời như thế nào, dù đã suy nghĩ thông suốt, nhưng khi đối diện với gã, cô bối rối quá.

Cuối cùng không lẽ ngồi vậy hoài, cô lên tiếng

– Anh hôm nay thấy thế nào, đỡ đau nhức chưa

– Cũng còn đau lắm em, đi lại thì nó nhức lắm, mấy hôm nay An với Hồng về quê, Hương đi làm tối mịt mới về, có khi 22h, 23h, nữa. anh tự xoay xở vệ sinh tắm rửa ăn uống, khó khăn thật

Nhìn gã nói có vẻ mệt mỏi, Hạnh tự trách cô quên để ý điều đó, đúng là Hương lúc này nó làm như con điên.

– Em xin lỗi, mấy hôm nay em rảnh, mà không nghĩ đến anh khó khăn vậy, em cũng không nhớ An với Hồng về quê.

– Lỗi gì đâu, em có cuộc sống riêng của em mà,

Lòng Hạnh chùng xuống khi cô nghe gã nói thế, mà đó là sự thật.

Cô tự trách cô, chỉ vì mấy ngày nay cô bị trở ngại tâm lý, lẽ ra, dù không yêu nữa, cô cũng nên coi gã như anh, mà qua giúp gã chút trong lúc Hương bận, và 2 cô kia về quê.

Cô đứng dậy qua ngồi kế gã, nắm tay trái gã, anh đừng buồn nữa, mai mốt rảnh em qua như hôm nay.

– Anh buồn gì em đâu, do anh chủ động mà. Anh cũng không muốn mình vướng vít quá sâu nữa, không phải không anh không yêu em, có, anh có yêu sự dịu dàng của em, nhưng mà…gã im lặng rồi nặng nề nói tiếp…mình không có tương lai. Dù anh có chia tay Ngọc, em đến với anh, với tính tình ham vui của anh, em cũng khổ thôi.

Hạnh vòng tay gã khoát qua vai cô, như ngày nào gã và cô ngồi ở bờ biển X nhìn mặt trời lặn

Nếu em hiểu và thông cảm cho cái tính ham vui của anh, em không sợ, không kinh hoàng nữa, anh và em có vô tư như ngày xưa không. Như những ngày mình đi chơi đó.

Gã trầm ngâm, em hỏi cái này, là muốn anh vui, hay là lòng em thật sự nghĩ vậy.

– Em thật sự nghĩ vậy, anh ôm ai anh làm tình với ai kệ anh, miễn là với em, anh vẫn là anh như từ trước đến giờ, em cũng không phải vợ anh để mà đi ghen tuông, và em cũng chưa có bạn trai, chả ai ràng buộc em, chỉ cần anh vui thì em vui, như những ngày đó thôi, cô nói nhẹ nhàng nhưng có sự chắc chắn. mà em cũng chẳng buồn làm gì, anh ngủ với con Hương mà, không lẽ tình nghĩa anh và em qua bao nhiêu chuyện, vì anh ngủ với con Hương rồi em không gặp anh nữa sao. Huống chi là…gần anh em thấy an toàn, em không sợ anh thô bỉ, thì gần anh càng vui chứ có gì đâu. Em sẽ gần anh chừng nào…anh đuổi em đi, hoặc em có người yêu, cô vừa cười vừa nói

– Từ nay, dù có em, anh cứ sống như là anh thích, anh vui là em vui, vì anh đã từng coi niềm vui của em là niềm vui của anh mà. Hạnh kết luận.

Gã cảm động thực sự, phải, Hạnh làm đúng như cô nói, dù anh không còn ai thì anh cũng còn em, dù anh không còn gì anh cũng còn em.

– Thế lỡ anh làm tình với Hương nữa, rồi em ở đó thì sao? Gã muốn hù cho cô rút lui, nên đem cái yếu điểm của Hạnh ra dọa cô, cho cô thấy khó mà lui.

– Ô hay, ngộ ta, em qua anh chơi là em thấy vui, qua chăm sóc cho anh bệnh, còn anh đói bụng, anh cần ăn thi có món ăn sẵn thì anh ăn, chứ em cấm anh ăn được sao? Còn sau này anh khỏe rồi, thì ta lại như xưa.

Thôi hết nói con này rồi, gã im lặng. Nhưng mà, nó thương mình thiệt ta, gã rùng mình rởn ốc, một đứa con gái mà váy ngắn còn hiếm khi mặc, mà nó nói thế thì trời sập đến nơi chắc.

Rồi trời sập thật khi Hạnh thấy gã phơi nắng, mồ hôi tươm ra ẩm ướt, cô rút cây chống cho trời sập luôn

– Vô nhà đi, em tắm cho, kẻo tý con điên kia về nó lại tru tréo là em bỏ anh dơ bẩn. Nó lu bu đi làm, em rảnh ở nhà thì em chăm sóc bệnh tật cho anh

———————

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply