Lâu đài trên cát – Chương 44 – by DiVangNhatNhoa

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 44 – by DiVangNhatNhoa

Anh thức dậy khi nàng và con bé vẫn còn ngủ, anh chồm qua người nàng rồi hun con bé, da thịt con nít đã thiệt, thơm quá.

Anh thương nó lắm, lúc nàng có mang nó, anh hay áp tai vào bụng nàng, nghe nó quẩy, đạp nhúc nhích trong đó, anh cảm nhận được từ nay cuộc đời mình không còn sống cho mình nữa, mà là sống cho cái con bé quậy trong bào thai này, anh hay mắng yêu nó là Nghi khùng

Anh nhớ lúc thai 7 tháng, nàng hỏi anh đặt tên con là gì, anh nói tên ….Võ Chiêu Nghi, sau họ gốc của anh là họ và chức danh của bà hoàng Võ Tắc Thiên. Võ là họ, Chiêu Nghi là chức vụ đầu tiên của bà ta khi vào cung.

Anh nhớ anh nói với nàng, anh muốn con mình sau này như bà đó,

Anh tâm sự với nàng, đời anh ôm ấp hùng tâm tráng chí, nghiên cứu học hỏi đạo làm tướng, để tu thân, tề gia, trị quốc nên anh cố gắng học hỏi tất cả

Nhưng thời thế này thời thế của 1 lâu đài trên cát, nó không dùng những người như anh,có khi nó trù dập những người như anh, những người hiểu thấu những khe hở, những bấp bênh của nó, nó sẽ bịt miệng mình nếu mình nói ra những cái đó, nên giờ coi như lãng phí đời mình rồi, hi vọng con bé sau này là gái, cũng sẽ tiếp nối hoài bão đó.

Anh nhớ lại từ tháng thứ 2 trở đi là nó biết anh và nàng là những người thân của nó, cứ mỗi sáng dậy là nó nhìn anh cười

Rồi anh nhớ lại từng cột mốc trong đời nó, biết lật, biết trườn, biết bò, biết đi đứng, rồi biết nói, biết anh và nàng là ba mẹ nó

Anh nhớ nàng và anh cười phá lên khi nó biết giỡn và biết đi những bước đầu tiên

Anh nhớ lại bàn tay bé xíu của nó ôm chặt lấy anh khi có gì đó làm nó sợ hãi

Anh nhớ lại ai cho quà bánh thì nó cũng đem về cho anh và nàng ăn

Rồi anh và nàng ôm nhau hạnh phúc khi lần đầu nghe nó gọi ba ba, mẹ mẹ

Anh nhớ lần đầu tiên anh chở nó đi Siêu Thị CoopMart Long Xuyên, ai cũng nhìn gia đình anh và thích thú, mẹ thì xinh đẹp như người mẫu, còn con bé thì dễ thương trắng trẻo, nó nhỏ xíu con nhưng nói chuyện khôn lanh đỏ đẻ làm cả siêu thị ai cũng nhìn gia đình anh rồi bồng bế nựng nịu nó.

Anh nhớ lại khi nó biết nói câu ráp chữ, anh đi làm về là nó mừng ra đón anh, ai hỏi nó Nghi ơi ba mày về mày vui không, nó bảo gặp ba về Nghi mừng quá chời gồi

Cái giọng liu líu và cái dáng nhỏ con lanh lẹ của nó như con chim sâu, nên ai cũng thương.

Rồi đêm anh giận nhà nàng, anh bỏ đi thì nó chạy ra ôm anh, ba ơi ba đừng bõ con nha ba

Vì 6 lời nói cũa nó, mà anh quay về cùng nàng , cùng nàng chèo chống phụ nàng khi ba mẹ nàng nguy nan, dù họ chưa một ngày nghĩ cho anh.

Hun hai bàn tay bé xíu của nó nữa, anh kéo cái mền che ngực cho nó, anh xoa đầu nó, “ba sẽ không bao giờ bỏ con”

Anh nhìn xuống nàng, thấy nàng gầy ốm xanh xao, anh biết bao nhiêu đêm nàng mất ngủ vì buồn chuyện gia đình, vì cái quần lót đó, những gì anh buồn và căm ghét ba nàng, giờ anh quên hết rồi

Anh cúi xuống hôn lên má nàng, anh sẽ che chở mẹ con em suốt đời này, sau này em lên sg ở với anh, đi theo anh, thì anh không cần ai nữa hết, anh thầm nói với nàng như vậy, và anh tin mình làm được.

Nếu nàng hiểu anh, không để anh cô đơn và một mình xoay sở , thì anh đâu có quen Hương với Hạnh, anh đâu có chán đời mà qua nhà Hồng và An ngũ, anh đâu có buồn mà rủ 2 con bé đi chơi hôm kia

Nếu nàng ở đây thường xuyên với anh, anh đi làm rồi là về nhà, có đi công tác thì cả nhà cùng đi, cho con bé đi chơi luôn

Nếu như…nếu như…anh mệt mỏi thở dài

Giờ anh cũng có ân tình qua lại với 6 đứa con gái kia rồi, có câu hát ân tình nào mà không gieo vấn vương, bài hát quán nữa khuya đó.

Những gì anh làm ra trong lúc em bỏ rơi anh, hãy để anh có thời gian sửa chửa, để anh làm tròn trách nhiệm ân tình với họ, em hiểu anh là người có trách nhiệm với những gì do anh gây ra, thì nếu em biết ra, em hãy thông cảm chờ anh xử lý

Nhìn lên đồng hồ thấy đã 3h chiều, đám cưới thì 6h là phải đến, anh vén cái mền ra, rồi anh trườn xuống giữa 2 cặp đùi thon dài trắng mịn của nàng, anh vùi mặt vào 2 mép thịt mềm mại hồng hào của nàng

Nàng không mở mắt, nhưng tay nàng chụp tóc anh ghì đầu anh sát vô háng nàng hơn

Hồng và An dọn dẹp nhà cữa, nấu cháo thịt bằm , mua thuốc bổ và thuốc hạ sốt cho Hạnh rồi hai cô đi làm vì khách quen gọi

Hạnh không biết mình xĩu bao lâu, nhưng khi tỉnh dậy thì thấy An đang xoa dầu bắt gió cho cô, còn Hồng đưa bịch sữa cho cô uống, lúc trưa, hình như gần 12h thì phải

Uống xong bịch sữa thì Hạnh biết là cô xỉu đi hồi sáng trước nhà vì lao tâm và kiệt sức, 2 cô này đi học về thấy cô nằm gục ngoài sân, may mà nhà có hàng rào, không thì Hạnh tiêu rồi. và có khi nhà mất trộm nữa, vì Hạnh có chìa khóa.

Rồi Hồng đi chợ nấu cháo thịt cho cô ăn, mua thuốc cho cô uống rồi họ đi làm.

Hạnh lại mệt mỏi quá nên cô lăn ra ngủ nữa, rồi giờ mới thức dậy.Cô thầm mừng vì mình có em út như Hồng và An.

Cô ăn cháo, uống thuốc rồi lấy máy tính ra, ra ngồi ngoài cửa hóng gió đêm, cô tỉnh táo và khỏe lại. Cô lên mạng nghe nhạc, cô nhớ anh quá, lúc này cô thèm được ở bên anh, cô cảm nhận hết sự cô đơn của anh, vì cô hôm nay như anh, giờ cô hiểu vì sao người ta có vợ có chồng, chuyện tình dục thì không nói, mà là sự cô đơn càng ngày càng nhiều nếu một mình người ta đối mặt với cuộc đời, phải tự mình xoay sở tất cả, không ai ở bên chia sẽ, chống chọi cùng mình.

Cô ngồi trên cửa thềm nhà, cô nhớ lại lần đầu tiên anh và cô ôm nhau trong phòng này, éo le vì anh nhầm ra Ngọc

Rồi cô nhớ những lúc anh suy sụp, anh hay nghe bài nhạc Xin Trời Cho Thêm 500 Năm. Cô bèn cắm dây mạng vào, cô mở bài hát đó nghe, rồi cô nhớ lại những đêm anh và cô nằm bên nhau, cô thắc mắc vì sao anh nghe bài đó, và cô nhớ là mình đã cảm động như thế nào khi nghe anh tâm sự, từng lời của anh những đêm cô khỏa thân cho anh ngắm, rồi anh nâng niu và tâm sự, như tràn về trong tâm cô lúc này…

Đó là bài hát về cuộc đời của vua Khang Hy, vị vua mà anh hâm mộ, 14 tuổi là đủ tài để thân chính, 16 tuổi giết gian thần Ngao Bái, rồi từ đó trở đi, bình loạn tặc Ngô Tam Quế, thu Đài Loan, giết Cát Nhĩ Đan lấy Mông Cổ, công thành Nhã Tát Khắt của Nga, lấy 1200 dặm đất chiều sâu về cho vương quốc, mở rộng giao lưu văn hóa và khoa học với Tây Phương, đặt nền móng cho thời kỳ Khang Càn (Khang Hy, Ung Chính, Càn Long) thịnh trị, khi mất đi được người dân tôn là Thiên Cổ Nhất Đế. Anh hâm mộ ông vua đó, nên anh thích bài hát đó, và giai điệu hùng tráng của nó vực dậy tinh thần anh mỗi khi anh suy sụp.

Và trong đêm đó, cô đã hiểu ra cuộc đời anh không dành cho riêng ai hết, nó là của những người anh quen biết, cũa những người của anh, như cô, Hương, Hồng, An, Ngọc…nếu người ta biết anh đã ngủ với tất cả các cô thì người ta nghĩ các cô là của anh, điều đó khôg sai, nhưng thiếu, ngược lại anh cũng là của các cô nữa, vì những gì tốt cho các cô mà anh phải cáng đáng, gồng gánh, đập thằng Tuấn, bắt thằng Hồi, mạo hiểm tính mạng mình với kẻ thù và pháp luật…cụ thể nhất là cái tay gãy còn treo lũng lẵng kia…Giống như vua Khang Hy đã nói, người ta nói Đại Thanh là của trẫm , nhưng người ta quên trẫm cũng là cùa Đại Thanh,trẫm vì nó mà phải giết Đại Hoàng Tử, bỏ tù chung thân Thái Tử, nhốt Hoàng Tử thứ 13 gần 13 năm tù, phải hi sinh công chúa Lam Tề cho hôn nhân chính tri, để mua lấy cho đế quốc vài năm yên ổn, giết con, bỏ tù con, gả bán con, vì sự yên ổn của quốc gia, các khanh làm được không?Trẫm là vua, nhung trẫm cũng là cha, có ai hiểu trẫm đau đớn thế nào không? Dĩ nhiên anh không là vua, nhưng anh cũng cố gắng tạo một lối đi cho các cô, miễn là các cô hiểu anh, tin anh, và đừng phản bội anh, thì anh có thể chống chọi cùng các cô trong cuộc đời này, dù sau này giả như cô có lấy chồng, có thể chồng cô bỏ cô lúc cô khó khăn, chứ anh sẽ không bao giờ bỏ cô lúc cô nguy nan, mà không đòi hỏi các cô điều gì, trừ ra..các cô tự cho anh, nhớ lại mà giờ cô mắc cỡ, đúng là mình tự nguyện cho anh, mấy con nhỏ kia cũng vậy.

Cô nhớ lại ca từ của bài hát khi dịch ra tiếng Việt, và nhớ những gì anh làm mà cô thấy, thì đúng là như thế

“…đối mặt với muôn ngàn khó khăn gian khổ và gió mưa, trân trọng những năm tháng huy hoàng mà trời cao ban tặng, Làm người phải can đảm, làm người sao phải sợ hiểm nguy. Hào tình không biến đổi theo tháng năm. Cuộc sống buồn vui lẫn lộn, thiện ác phân chia rõ ràng, tất cả làm nên giấc mộng tương lai. Nhìn vó ngựa dồn dập khắp vạn lý giang sơn, ta đứng trên đầu sóng ngọn gió, trụ cùng tháng năm xoay chuyển, ước mong mọi người máu không còn rơi, cuộc sống an bình hạnh phúc, ta thực sự muốn sống thêm 500 năm nữa…”

Cô thấy đúng, anh là như vậy, những gì của anh mà cô hiểu, anh không thể của riêng ai cả

Thế nên giờ này ngồi đây, dù buồn, nhớ và cần anh hơn lúc nào hết, nhưng cô không ghen tức vì anh đang ở bên Ngọc, giờ này chắc họ đang đi đám cưới rồi. Không sao, ba ngày nữa, anh lại về với mình mà.

Cô nghe tiếng leng keng của khóa, nhìn ra cửa hàng rào, ah, Hương về rồi, nhìn nó mệt mỏi quá

– Mày ổn chưa, tao nghe Hồng nói mày xỉu, muốn về mà lu bu đến giờ mới xong.

– Tao khỏe rồi, tụi nó có mua thuốc, nấu cháo kìa, cháo ngon lắm, mày ăn đi

Hương dẫn xe vào nhà tắm rữa thay đồ, ăn cháo rồi 2 cô nằm với nhau

– Sáng giờ mày có dt cho thằng dâm dục đó không, Hương hỏi cô

– Không, hôm nay Ngọc và con bé lên , anh đưa gia đình đi chơi 3 ngày mà.

Hương sững sờ, sao thằng dâm dục không nói gì cho mình mà nói cho Hạnh biết vậy?

Hạnh đang quay qua xem phim Khang Hy Đại Đế, nên cô không biết vẽ mặt sửng sờ, rồi lạnh băng, rồi cặp môi xiết lại của bạn cô

Hạnh cũng không biết Hương vừa cười nhạt, vừa nghĩ trong đầu, ah, thì ra thằng dâm dục vì thế mà tắt máy, nhưng dt tắt máy thì mở lên cũng nhận được SMS mà, mỉm cười nham hiểm, cô soạn 1 tin nhắn cho thằng dâm dục “ anh cu bự ngủ chưa, em nhớ cu anh quá không ngủ được nè”

Thằng khốn đã làm tâm hồn cô yêu nó cuồng dại, còn thể xác thì cô thèm thuồng khao khát từng đêm rồi bỏ cô lăn lóc gần một tuần nay chứ gì, để coi vợ nó đọc được tin nhắn này, chúng nó còn vui sướng với nhau được không?

Đối với Hương, hạnh phúc không tự có nếu mình không đấu tranh giành giật, điều đó đúng nếu cô chỉ tranh giành với Ngọc, nhưng cô đã sai khi cô quên đi con bé Nghi, nó là con nít, sao cô nỡ nào làm nó có nguy cơ mất cha, ba nó che chở cô, bảo bọc cô, giao tiền và sự nghiệp cho cô quản lý, cô còn chưa thỏa mãn sao, sao cô tham lam quá vậy?

Đối với Hạnh, hạnh phúc luôn có sẵn , nếu mình bằng lòng với những gì mình có được một cách chân chính, và điều đó cũng đúng, cô hài lòng vì thân gái dặm trường, có người bảo bọc che chở mình, mà không ràng buộc mình, không thô bỉ với mình, thì mình còn đòi gì nữa. Giống như anh, Hạnh là người biết đủ là dừng.

Ngày 27/07/2009

Sáng nay anh đưa ra nàng và con ra xe về lại Cần Thơ mà nàng nửa vui nửa buồn sau chuyến đi. Đúng là 3 ngày nay hạnh phúc thật, nàng và anh như tìm lại những ngày mới quen nhau và yêu nhau. Cái gì cũng hớn hở, cái gì cũng mặn nồng. Còn con bé nữa, nó vui vì anh dắt nó đi đám cưới, ồn ào, náo nhiệt, nó được mặc đồ đẹp nữa. Rồi anh mua cho nàng trái tim vỏ ốc và band đô cài tóc làm nàng cảm động, 3 năm rồi 2 vợ chồng lu bu lo cơm áo gạo tiền mà anh bạc mặt, nên hết vẻ lãng mạn ban đầu.

Thấy con vui vẻ cầm túi võ ốc, đồ chơi mà anh mua cho nó, nàng thấy thương nó quá, nó thương ba nó lắm. Ở nhà mà ai nói xấu ba nó là nó bênh chằm chập, có khi nó lấy cây đánh ngườ ta nếu nàng không can thiệp.

Nhưng xen trong cái vui có cái buồn, nàng nhớ lại cái đêm đầu tiên lên, tối đó gia đình đi đám cưới về. Khuya thức dậy nàng không ngủ được, sực nhớ ra, nàng soạn đồ anh ra để mai bỏ giặt ủ. Nàng lấy bóp, dt, thuốc lá anh để trong túi quần tây ra thì thấy dt anh tắt máy. Nàng mở lên để có gì người ta còn gọi được cho anh, thì chút sau dt anh rung lên

Nàng thấy có 1 SMS “anh cu bự ngủ chưa, em nhớ cu anh quá không ngủ được nè”, nàng nhớ lúc đó nàng giận run lên, nàng tính kêu anh dậy chất vấn, nhưng nhớ ra đang nửa đêm, rồi nhìn con nó ngủ nữa, nàng cố kềm nén cơn giận lại, nhưng nàng không ngủ được nữa, nàng ngồi khóc, tủi thân cho minh. Chút sau chừng 3h-4h sáng gì đó, anh dậy, thấy nàng ngồi khóc, anh hỏi thì nàng chỉ cái dt cho anh đọc

Anh đọc xong thì anh nhíu mày, rồi anh nói nàng chắc con nhỏ nào nó nhắn tin lộn, chứ anh yêu em và con, em hiểu mà. Nàng biết có gì đó không bình thường, vì sao anh tắt máy, anh nói do tối rồi là anh tắt vì em lên đây rồi, còn ai gọi khuya nữa đâu. Nàng nhớ lại cái quần lót kia, rồi cái tin nhắn này nữa, mà thôi, tạm tin anh vậy, nhìn sự hạnh phúc của anh khi gặp mẹ con nàng, nhìn con bé vui vẻ, nàng tạm gác qua một bên vậy, nhưng trong lòng nàng, niềm hạnh phúc của chuyến đi này đã gợn đi. Người nhắn tin đó 1 là lầm, hai là …cực kỳ quen thuộc với anh.

Nhưng thói đời, trời chịu đất mà đất chưa chịu trời, qua hôm nay, sáng nay nàng ngủ dậy thì có cuộc gọi nào từ số máy lạ hoắc, kiểu sim 11 số, gọi cho nàng, giọng con gái, nói nàng nhắc anh Hùng đem xe trả cho AN dùm, rồi cúp máy. Nội dung thì không có gì, nhưng cái có gì là ai mà biết số dt của nàng trong số bạn anh, mà lại là con gái, như vậy phải thân với anh , mới có quyền cầm dt của anh mà lấy số dt của nàng.

Nàng hỏi thì thấy anh ngẩn ra suy nghĩ, rồi anh nói đúng là anh có mượn xe của một người bạn tên An, chuyện này thì anh có nói nàng nghe hôm đi đám cưới, rồi anh nói là do anh có cho An số dt của nàng, vì anh nghỉ làm 3 ngày để đưa mẹ con nàng đi chơi nên không muốn nghe dt làm ăn, nên anh cho An số dt nàng, để có gì khẩn cấp thì An gọi, anh nói có lý, nên nàng không chất vấn nữa. Nhưng nàng ghép 3 sự việc, quần lót-tin nhắn cu bự- cuộc gọi đòi xe, nàng thấy nó không bình thường chút nào. Nhưng làm căng ra thì chưa đủ bằng chứng để nàng chất vấn anh, với lại giờ nàng và anh đang hâm nóng tình cảm lại, nàng cũng muốn quên đi, để anh đỡ căng thẳng. Lúc này anh gửi về cho nàng tiền bạc thoải mái thật, nhưng làm việc nhiều nên anh ốm đi, rôi tay gãy nữa, vì vậy nàng tạm ghim lại đó, để coi sao, nàng tạm bỏ qua nhưng nàng theo dõi tiếp, nàng đâu phải đứa con gái quê khờ dại.

Con bé lấy bọc vỏ ốc ra ngồi chơi, thấy niềm vui của nó, nàng quyết tâm, tạm không làm tới, để đó coi sao

Tý sau thì thấy xe gần tới nhà, nàng ẳm con xuống xe, rồi bốc máy alo cho anh “ em và con tới nhà rồi, anh yên tâm nhé”

Đưa mẹ con nàng ra xe, chờ xe lăn bánh rồi, gã dt cho Bình và Lành ra lấy xe, thằng Lành đem xe qua trả cho An xong, Bình chở gã về tổng bộ, sáng này họp tứ trụ, để gút kế hoạch ở X

Con Linh thấy gã lên tổng bộ, nó mừng lắm, kéo gã ra góc sân, nó kể cho gã nghe mấy bữa nay nó và con tối nào ngủ cũng nhắc về gã, kể gã nghe hôm kia nó đi gặp Tám thế nào, gã xoa đầu khen nó rồi bảo nó làm cho gã ly café, xong gã bưng ra cái bàn đá ngồi đợi anh 4. Gã biết tụi nó thích gã, cái kiểu tình cảm vui vẻ của con nít, chưa…rắc rối, từ từ tính, mình mệt mỏi với con Hương này lắm rồi.

Dư âm 3 ngày vui vẻ với vợ con vẫn còn ngây ngất trong lòng gã, nên hồi sáng tiễn mẹ con nàng về, mà gã quyến luyến quá.

Rồi dẹp mẹ con nàng qua một bên, gã nhớ lại mấy cái tin nhắn và số dt báo hại đó, dù số là số sim rác, nhưng chắc chắn là Hương chứ khong ai khác, gã tin Hạnh, cô không làm chuyện nhảm nhí đó, còn An với Hồng tụi nó không dám giỡn mặt vậy, hai đứa nó coi gã như đại ca, nó không dám.

Con Hương này, kỳ này phải trị nó một mẻ thẳng tay, không thì nó làm khổ Ngọc hoài, lúc này nhìn Ngọc ốm yếu xanh xao, gã thương nàng lắm, gã hiểu nội tâm nàng cũng đau khổ thế nào khi vợ chồng mà người nơi này, người nơi nọ. gã biết kỳ này Ngọc nói thật, ráng chờ ba mẹ nàng về rồi nàng theo gã. Hồ sơ án ba mẹ nàng, chừng 2-3 năm , không lâu.

Chiều nay về xữ tội con điên đó mới được. gã không ghét Hương, không giận, thậm chí còn yêu cô nữa, nhưng sai là phải xử, .

Gã nhấc máy gọi cho Hạnh, đang làm việc, nghe giọng gã, Hạnh muốn khóc, em nhớ anh lắm anh biết không, tối nay anh đừng về bên nhà em, anh qua khách sạn nhà thờ đi, em đi làm về thuê phòng ở đó, em có việc gặp anh chút.

Gã cúp máy, vụ gì vậy, Hạnh không về nhà, kêu gã qua khách sạn kỷ niệm làm gì ta, ok , qua thì qua, tiên nữ thuê sẵn khách sạn, ta không đến hóa ra ta sợ khó mà lui sao, rồi sau này mỹ nhân thiên hạ coi ta ra gì, gã cười ha hả rồi trở lại là mình, vậy con Hương để đó, từ từ gặp, vội gì, với lại,..xử nó thế nào, cũng không biết nữa, thương nó nhiều mà bực nó quá trời rồi.

Mỉm cười gian xảo, gã soạn một SMS cho Hạnh, rồi tưởng tượng…

Hạnh đang chép sổ nợ xấu thì thấy SMS cũa gã, cô nhíu mày, mới alo xong mà, nhắn tin gì nữa, mở ra cô đọc rồi cô đỏ mặt lên, con điên kia nó gọi là thằng dâm dục cũng phải, SMS ghi, “thuê phòng xong rồi cô giáo tắm rửa thơm tho trần truồng đợi học trò nhé”.

Thấy anh 4, lão nhị, lão tam chạy xe hơi vô, gã dẹp bộ mặt dâm dục đi, lấy lại cái vẻ trịnh trọng cũa lão tứ.

Nghe anh 4 nói họp kín, gã alo cho con Linh vô chuẩn bị phòng xông, hôm nay gã cũng muốn massage thật, mấy hôm nay nàng và gã hâm nóng tình chồng vợ và…tình dục dữ quá, rồi con bé nó bắt gã làm trâu ngựa cho nó leo lên phi nữa, rồi chơi vỏ ốc với nó, không chút nào nghỉ ngơi được, ban ngày thì làm trâu ngựa cho nó leo lưng cưởi, ban đêm thì má nó leo lên…cu cưỡi, gân cốt gã mục hết con mẹ nó rồi, rồi 1 ngày lê lết trong Suối Tiên cho con bé đi chơi nữa.

4 tay an vị xong, anh 4 lên tiếng

– Mấy hôm nay lão tứ nghỉ xà hơi, anh thì không nói, còn lão nhị và lão tam, chú nói ra kế hoạch ở X, để anh em biết, hôm nay chú mà không công khai, coi chừng lão nhị chém chú, còn lão tam cuối tháng không phát lương đó

3 tay cười ha hả sau cú pha trò cũa anh 4

Thực ra lão nhị và lão tam bực gã là có, nhưng như anh em trong nhà bực nhau vì lo cho nhau thôi

Gã trình bày ra hết bàn cờ cho hai lão thấy, xong gã ngồi im chờ 2 lão thấm cái đã

Tý sau lão nhị gật đầu, vậy được, giờ mày phân công đi, để tao với lão tam chuẩn bị

Gã đọc ra.: 2 cây hàng nóng hãm thanh, 4 thằng lính trong tổ đặc biệt của lão nhị, 3 thằng làm CSGT hôm bữa, máy khoan bê tông, 1 xe container, 1 xe tải 3,5 tấn, 2 thằng tài xế, 2 chiếc xe 7 chỗ hóa trang y như xe taxi của 2 hãng lớn dưới X, 1 xe toyota.

Đợi 2 lão ghi xong, gã nói bữa đó sẽ như thế …như vậy…, nhưng chi tiết thời gian thì chưa biết, bữa đó mới biết

Rồi lão nhị lấy ra 1 cái bản đồ của Tp X, anh 4 và 3 tay chụm vô chỉ trỏ, 1 hồi anh tư lấy viết đỏ khoang tròn, ở đây, chỉ có ở đây thích hợp thôi.

Đợi 3 tay đi ra ngoài, gã lên lầu massage thì thấy 2 con bé đã đợi sẵn

4 cái bàn tay nhỏ nhắn làm từng khớp xương gã dãn ra, đã thiệt, mai mốt đi đâu đem 2 con bé này theo mới được, tụi nó giờ thương gã nên làm có nghề hơn bữa trước.

Tý sau con Mai nó luồn tay vô háng gã thì gã nhìn nó cười lắc đầu, 3 ngày nay anh…kiệt quệ rồi

2 con bé cười hí hí rồi đi ra tắt đèn cho gã nghỉ ngơi

Nằm lim dim nghe tiếng Như Quỳnh hát văng vẳng”…cho dù dâu biển chia phôi, chiều nao nhìn áng mây trôi, người ơi còn nhớ nhung này, tôi yêu nguời…còn hơn yêu tôi” gã lại nhớ nàng, rồi mấy đứa con gái, phải, gã yêu…tụi nó còn hơn gả yêu bản thân mình…

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply