Lâu đài trên cát – Chương 47 – by DiVangNhatNhoa

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 47 – by DiVangNhatNhoa

Sáng 7h thì Hương đến, cô đập cửa ầm ầm, ê,dậy, đôi gian phu dâm phụ, dậy

Hạnh quay qua vơ vội bộ đồ lót chạy ù vào toilet, anh mở cửa cho nó lẹ đi, không con điên đó tru tréo lên bây giờ, người ta nghe em mắc cỡ chết

Gã quấn cái khăn rồi ra mở cửa lôi tuột Hương vào, gã bấm chốt cửa lại

Phá hoại ah, gã hỏi Hương, rồi gã xô cô lên giường

Hương cười nắc nẻ khi nghe Hạnh kêu cô lấy đồ dùm, cô và gã làm lơ

Chút sau Hạnh mặc đồ lót đi ra, có bạn mình, cô xấu hổ quá, lúng túng không biết làm gì

Hương xông tới, bắt quả tang nhé, quần trên áo dưới, gã mắc cười 2 cô này thiệt

– Hạnh, em đưa chìa khóa nhà bên em cho Hương, chiều về cứ qua thẳng nhà An ngủ nghỉ bên đó, khi nào anh alo thì về.

Hạnh lấy chìa khóa đưa cho gã rồi cô thay đồ đi làm

Hương đẩy gã nằm ngửa ra, còn sớm, nằm chơi chút

– Chương trình của mình hôm nay thế nào, gã hỏi

– Tý nữa em với anh đi ra ngân hàng chuyễn tiền, rồi rút phần tiền mặt của nhóm Lành, lên đó anh phát thưỡng cho anh em

– Thôi em phát đi, mai mốt cho em nắm tụi nó luôn, anh nắm em là được rồi, gã ôm eo Hương, kéo cô sát vào mình

Hương ôm ghì lấy gã, em nhớ anh quá, anh ác với em lắm, bỏ em gần 1 tuần

Gã tính mắng cô cái tội bỏ bom SMS với dt, mà thấy cô bày tỏ thật lòng, gã thương, mà buổi sáng nữa, có gì tối tính.

– Tuấn với Liễu hẹn mình xuống nhà họ dùng cơm và có ít việc, anh thấy sao, Hương đưa tin nhắn cho gã coi

– Vậy chút đi lên Lành, rồi ghé qua Tuấn dùng cơm, rồi về bên Hạnh, hôm nay phải xữ con Liên mới được, gã nói

Nghe gã kể thành tích con Liên xong, Hương cũng lắc đầu, hồi xưa em liều, ai dè nó..liều hơn em nữa, anh tính xử nó sao

Gã thì thào vào tai cô, chặp sau cô cười hi hi, thiệt hả,

– Uh, chơi luôn, mạnh vì gạo bạo vì tiền mà.

– Vậy để em nhắn tin cho con An, nó sắp đi học gần đây

Cô lấy dt ra gọi cho An, rồi , chút đem đồ tới khách sạn Thanh Mai số…đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, gửi tiếp tân dùm chị nhé.

Rồi cô đẩy gã nằm ra, cô ngồi kế bên gã, em buồn anh lắm, anh bỏ em đi hoài, cô rươm rướm nước mắt

Gã đốt điếu thuốc, rồi quay qua cô, thấy cô khóc, tự nhiên gã nhớ đêm đó 3h sáng Ngọc ngồi khóc, gã bắt đầu uất lên

– Em không hiểu sao mà em cứ khoét chuyện anh với Ngọc ra chi vậy, anh buồn…anh mới bỏ em đi đó, rồi em đã sai lại càng sai, em nhắn tin với dt phá nữa, anh giận em lắm

Thấy gã vừa nói vừa thở dài, nằm sát vào tường, Hương biết gã giận cô thật rồi.

Cô bối rối, không biết nói sau nữa.

– Thôi, em đi làm một mình đi, không có anh cũng được, gã mỏi mệt nói

Hương cúi mặt im lặng, cô không dám nói nữa, sợ gã điên lên

– Em giờ có uy tín bên hệ thống anh 4 rồi, cũng có quân riêng rồi, uy tín với anh Duy có rồi, em tự lập được rồi.

Gã nói chầm chậm từng tiếng, Hương nghe như gã gõ búa vào đầu mình, cô bật khóc.

– Em khóc ah, thế ai khóc cho Ngọc và con anh đây, nếu anh và Ngọc chia tay, nó không có cha.

Hương biết mình giận quá mà sai quá rồi, rôi thấy gã đứng dậy, cô sợ quá, nín khóc

Gã mệt mỏi quá, gã ngồi xuống giường, anh dạy nghề cho em đủ rồi, em cắn anh 3 lần, cũng hay rồi, em từ giờ trở đi, em làm gì làm, anh không quan tâm nữa, tiền đó, lính đó, em tự đi được rồi

Đúng ra gã không có ý định đuổi Hương hôm nay, chỉ là hồi nãy thấy cô khóc, nhớ lại đêm đó Ngọc khóc tức tưởi, gã ghét quá mới bùng phát như vậy

– Gã nói nhỏ nhẹ lại, em đi đi, khỏi cần em lo cho anh hay sự nghiệp của anh, anh không muốn em có công rồi em cậy công. Em cần thì anh cho em luôn cái công ty phân bón đó, gã nhìn thẳng vào cô, em đi đi.

Hương tuột từ trên giường xuống đất, cô như hóa đá.

– Em im lặng ah, chứ em muốn anh phải thế nào, anh và Ngọc lấy nhau trước khi anh quen em, anh cũng từng nói nhiều lần với em là anh không bỏ Ngọc và bé được, vậy em phá làm gì, em làm vậy để làm gì, em khoét sâu vào lòng anh, để làm gì

Hương òa lên nức nở, em không muốn anh phải khổ trong gia đình Ngọc nữa, em chĩ nghĩ vậy thôi, chứ em đâu có ràng buộc anh, Con Hạnh nó ngủ với anh, em có phá anh và nó đâu, anh đừng nghĩ em xấu xa mà, cô khóc nức nỡ

Gã thở dài, thấy lòng mình chùng xuống, gã biết Hương nói thật lòng, đúng là cô muốn tốt cho gã, nhưng cô bậy quá rồi

Gã lắc lắc đầu, em chưa có gia đình, sao em hiểu được anh khó xử như thế nào, em chưa làm cha mẹ, sao em hiểu được anh, em hiểu được NGọc sao, em chưa hiểu mà em làm, thì là gì em biết không, là..phá hoại đó

Gã kích động quá, ngực còn thắt đau nhói lên. Hương thấy gã đau, cô lại tính ôm gã

Gã nén đau gạt tay Hương ra, anh nói em không nghe hả, em đi đi, anh không muốn gặp em nữa

Hương tê tái người, cô té xuống đất.

Ngực đau quá, gã ho hộc hộc, gã nằm ra giường, đuổi Hương đi, gã đau lòng chứ, nhưng mà cô liều quá, cô phá hoại những gì tốt đẹp nhất của gã, đâu phải gã không nói cô biết hạnh phúc, niềm vui của con bé mới là quan trọng với gã

– Em không có anh, em kiếm cơm ăn được, con bé nó không có anh, nó tự kiếm được không? em suy nghĩ đi, con người em, tàn nhẫn lắm, em ghét Ngọc làm anh khổ, anh đồng ý, còn con bé, em có nghĩ cho nó không? gã vừa ho vừa thở, vừa nói, anh nói đó, em suy nghĩ đi, tất cả bọn em, Hồng, An, Hạnh…ai không có anh cũng sống được, có thể khỗ, có thể vất vả, mà cũng sống được, nhưng còn con bé , nó có tội gì, mà em phá hoại cuộc đời nó, em nói đi. Anh…anh…gã gục xuống, tưởng xỉu đi vì cơn đau

Hương biết mình sai lắm rồi, cô kéo tay gã, anh đừng nói nữa, anh đau kìa

Gã gạt tay cô ra, em đi đi, hay em muốn anh tức chết em mới vừa ý.

Hương quỳ xuống cạnh giường, anh tha thứ cho em đi, cô vừa nói vừa khóc.

– Tha thứ, anh có tha thứ cho em chưa, cái quần lót đó, em tức anh bỏ em đi chơi mấy ngày không dt nhắn tin sao? Ai là người phá hoại, ai không muốn anh yên ổn, ai làm anh nhức đầu, có gái đẹp không ôm mà bỏ đi? Vì sao vậy, vì con nhỏ đó nó bắt anh làm những chuyện mà anh không làm được, nó khoét vô cái chổ khó xử của anh, gã lại ôm ngực ho nữa.

Hương quỳ yên đó, cô không dám nói nữa

Gã nằm im, quay mặt vào vách, gã mệt mỏi quá.

Hương cứ khoanh tay quỳ như thế, không dám nói nữa mà cũng không dám nhúc nhich, cô sợ mình làm gì lúc này cũng làm gã điên lên thiệt, là gã đi mất. Nếu gã thực sự đi rồi, cô còn ai để vui đây, cô hiểu cô chứ.

Chút sau thấy gã im lặng, hết ho, thở bình thường lại, cô thì thào

– Anh, em biết em sai quá rồi,em làm sao để anh bỏ qua, anh nói đi, đúng là em tức anh quá, em không nghĩ đến con bé.

Gã nghe vậy quay qua nhìn, thấy cô quỳ trên sàn, hai đầu gối tê vì quỳ lâu, cả người cô run run, gã cũng bất nhẫn xót xa trong lòng, hình như 1 tiếng hơn cô quỳ rồi.

– Em ngồi dậy đi, đừng quỳ nữa

– Anh tha thứ cho em đi, em mới dám ngồi dậy, cô nói, giọng run rẩy vì đầu gối đau đớn

Gã lấy điếu thuốc đốt lên, gã nhớ lại những lúc cô và gã mặn nồng ân ái, gã nhớ lại những lúc cô mệt mỏi lo toan công việc đi sớm vê khuya, gã nhớ lại lúc cô ôm đầu gã ngồi khóc 4 tiếng đồng hồ, gã nhớ lại ngày cô nấu rau câu cho gã ăn..

Gã kéo cô vào lòng gã, xoa xoa đầu gối cô cho nó tan máu bầm, lần sau, em đừng có làm nữa, em yêu anh, em muốn giành anh, điều đó không ai cấm, anh hiểu, nhưng em phải nghĩ cho con bé. Em thương anh, anh vui lắm, nhưng em thương anh thì em nên thương những gì anh yêu quý chứ, vậy mới là cái thương sâu sắc.

Cô gục đầu vào lòng gã khóc rưng rức, anh bỏ em đi rồi, em sống với ai bây giờ, anh hiểu không?

Thấy hai người cũng nguôi ngoai bớt, chuẫn bị tươi tỉnh còn đi lo công việc, gã vả đít cô, thôi đi rửa mặt còn đi cày.

Hương hết buồn, cô bật cười trêu, vả nữa đi, vả nữa đi, rồi cô chạy vào toilet, gã bật cười ha hả. Sự tha thứ bao giờ cũng đem lại sảng khoái hơn cơn giận và sự thù hận.lâu rồi không vả đít, nó căng lên quá

Hương ghé ngân hàng xử lý xong tiền bạc thanh toán rồi chỡ gã lên khu Bình quản lý trọ, thấy tụi lính hôm nay không đi bốc vác mà nghỉ ở nhà đợi sẵn, Bình cho tập hợp ra cái quán lẩu dê sân vườn lần trước

Hương đứng dậy, cô dõng dạc lên tiếng, hôm nay cô quen những việc này rồi

– Các anh em, hôm nay trước tiên là cảm ơn các anh em hôm rồi làm tốt, làm đúng mực, không nặng không nhẹ, hai là có ít tiền thưởng chia cho các anh em, mỗi người được 3 triệu. Rồi cô cầm đi đưa tận tay từng người.

Mấy thằng nhỏ mừng lắm, lần đầu tiên tụi nó cầm số tiền lớn vậy, đi có ½ đêm mà được hơn tháng lương, bữa trước Lành phát trước cho ½ tháng lương nữa chứ

Gã gật gù, Bình và Lành thì có nhiều hơn.

– Hôm nay có lời nói với anh em, anh em ráng làm bốc vác ít hôm nữa, Hương đang có chương trình, sắp đến cho anh em đi làm việc khác, khỏe hơn, có tiền hơn…nhưng chờ ít ngày cho đại ca sắp xếp, cô chĩ gã

Gã đứng dậy khoát tay, thôi, nâng ly cái nào,

Cả đám hò reo, đi theo đại ca sướng quá, có tiền, có việc làm, có ăn nhậu lai rai nữa

– Lần sau, ít ngày nữa sẽ có việc, anh em phải sẵn sàng nhé, chơi ra chơi, làm ra làm, anh em không phụ tôi, tôi không phụ ai, gã dằn cái ly lên bàn, quay qua Lành, rót rượu mày, hôm nay uống với anh em 3 ly

– Thôi, anh em ở lại chơi vui, có gì Lành thanh toán nhé, Hương chào cả hội

Gã và Hương đi ra ngoài, gã khều Bình, chú kiếm cho anh 1 cây hàng nóng,hãm thanh, chỉ cho thằng Lành xài cho thuần thục, thật là nhuần nhuyễn cho anh nhé

Thằng Bình gật đầu, lão tứ yên tâm, để em lo. Nó biết từ nay lão tứ chính thức có quân rồi, mà anh 4 dặn mà, phải phụ lão tứ huấn luyện đám này cho tốt. Nó mơ màng nghĩ sau này lão nhị tách ra riêng, nghiễm nhiên nó thay thế lão nhị, có ghế trong…nguyên lão, lúc đó mới đã, đâu có lâu, 3 năm nữa thôi

Hương ngoắt thằng Lành ra, anh kiếm ra 4 thằng thân cận, anh và 4 thằng uống ít thôi, chiều em gọi thì đi taxi xuống.

Thằng Lành gật gật, chị Hương yên tâm, từ ngày đi theo chị và đại ca, em hứa với mẹ là bỏ nhậu mà. An kể em nghe đại ca chưa bao giờ uống say, em đang tập cái đó.

———————

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

1 người thích truyện này

Leave a Reply