Lâu đài trên cát – Chương 58 – by DiVangNhatNhoa

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 58 – by DiVangNhatNhoa

Tiễn Hồng và An đi rồi, gã ngồi ở cửa phòng, bùi ngùi, nếu ngày 7 này mà thắng như dự định, thì gã sẽ đưa 2 cô về X, ban đầu là theo thằng Sĩ học nghề, cứng cứng rồi sẽ giao 1 cơ sở cho 2 cô quản lý rồi từ từ đi lên. Gã biết điều đó là tốt cho hai cô.

Thực lòng xa hai cô, gã cũng buồn, vì tình cảm và…tình dục nữa, làm tình với 2 người như 2 cô một lúc, rất khoái lạc, gã có thể làm tay 3 với Mai và Linh, nhưng tụi nó còn con nít, không phải gu gã khoái, và tụi nó chưa biết làm những chuyện làm đàn ông sướng khoái, nên làm sao bằng Hồng và An được, nhưng mà, không thể vì dục vọng của mình mà trói cột hai cô vào mình, đó là ích kỷ.

Ngày xưa gã kêu 2 cô đi học tiếng Anh, vì cũng nghĩ đến tương lai sẽ đưa các cô xuống X, một thành phố du lịch biển, có tiếng Anh là ngon lành, tuy là lúc đó gã chưa nghĩ mình sẽ quay về hệ thống, gã chỉ tính là gửi 2 cô xuống cho thằng Sĩ, thế thôi.

Rồi chuyện giúp Hương đập Tuấn làm gã phải quay về với anh 4 sớm hơn dự định, thực ra trong lòng gã, muốn cho công ty mình ổn cái đã, rồi mới về với anh 4, nhưng rồi…hoàn cảnh đẩy đưa, dây dưa lôi kéo…gã nhìn xa xôi về chân trời X, mong 2 em, Hồng và An, lần này bắt đầu bay vào sóng gió, mong tụi em vững vàng và tiến lên, 2 em về đó rồi, lâu lâu anh mới xuống thăm được, không còn gần gũi chăm sóc cho nhau được nữa, nhưng anh cũng không để tụi em sống ở đây để chúng ta gần nhau mãi được, không lẽ bắt tụi em làm và sống theo cái cũ hoài sao? Hương và Hạnh, anh cũng đã tạo lối đi cho họ rồi, chuẩn bị cho 2 em bước vào, rồi sắp đến là Mai và Linh, anh cũng sẽ có bài tính cho tụi nó.

Gã thở dài, rồi tất cả cũng sẽ ra đi hết, những cánh chim nhỏ bé yếu ớt của mình, sẽ dần trưởng thành, và sẽ bay cao, bay xa hơn, bay ra khỏi tầm tay mình…

Rồi gã quay về với thực tại, bài toán ở X, đã thành cục diện 2 bên là 2 quả cân, mà cán cân là thượng tá A, gã cũng thấy lành lạnh. Phải, gã tin A, nhưng mà tâm lý mà, trước giờ gã đều chũ động, chỉ là kế hoạch này quy mô quá, phải giao sự sống còn của hệ thống vào tay A, rồi sinh mạng của mình nữa, mà đâu phải mình sống cho mình, sau lưng mình là con gái mình, vợ mình, rồi mấy con nhỏ kia nữa, mình té là cả đám té hết. sống cho mình thì dễ, sống cho những người mà mình và họ thương yêu nhau, sao mà khó quá. Thực lòng gã, nếu gã còn độc thân như xưa, gã cũng chỉ cần tấm bằng luật sư là sống được, thêm Ngọc và con bé, thì thêm cái công ty kia là được, nhưng giờ gã phải dấn thân vào giang hồ lại, cũng là vì 6 đứa con gái đó, gã thấy mình có trách nhiệm với tụi nó, sau những gì tụi nó đối xử với gã. Ngồi nghĩ ngợi chút, gã dt hẹn chị Hạ Phương, nghe chị nói chị đang ở quận 7, gã hẹn chị ra làng nướng Phú Mỹ Hưng, hôm nay chị em ăn nhậu thân tình, mai gã đi rồi,lỡ nước cờ thượng tá A sai một nước, biết thế nào đây. Nỗi băn khoăn sâu kín đó, chỉ có gã và anh 4, lão nhị, lão tam, những tay từng lăn lộn nơi đầu đao mũi kiếm, mới hiểu được, hiểu mà không thể nói ra, vì sợ quân tâm dao động, hiểu mà vẫn phải lao vào, vì không có sự lựa chọn, hiểu mà vẫn phải làm, để cầu phú quý trong nguy hiểm, đó cũng là đặc điểm của thế giới ngầm.

Gã thử tháo băng bột ra hôm nay xem thế nào, rồi mặc vào bộ đồ lịch sự, mang giày vào, hôm nay gã cần lấy lại phong độ của một vị tướng trước giờ xông trận, để tự mình vực dậy khí thế cho mình.

Hương về đến nhà thì thấy Hạnh chưa về, con Liên đã bỏ nồi cơm điện lên cho chín, còn nó đang làm tiếp báo cáo tốt nghiệp, thấy chị Hương mua cái lẩu bò treo trên xe, nó khoái quá, tíu tít đi rửa rau trụng mì để sẵn

– Em thèm món này mấy ngày nay đó, mà thấy mấy anh chị ai cũng bận, nên thôi không mua về ăn

Hương cười với nó, mấy hôm nay nó hết sợ cô, và nó ngoan lại, Hương để ý đi thực tập về là nó về nhà, không đi loanh quanh lòng vòng, hoặc nghe dt đàn ông à ơi nữa.

Đợi Hương tắm ra rồi ngồi nghỉ mệt, nó sàn lại nói chuyện

– Chị, mấy ông hôm bữa bắt em, là đàn em của anh Hùng hay sao?

– Uh, sao em, có chuyện gì hả, thằng Tuân mấy bữa nay nó có làm khó gì em không?

– Dạ không, mặt em giờ nó còn không dám nhìn thẳng, mà em còn vài ngày nữa hết thực tập bên đó rồi., em hỏi chuyện anh Hùng là tò mò thôi.

– Em thích anh Hùng không, Hương hỏi nó

– Có, hôm bữa ảnh cho em tiền sửa xe, rồi mấy nữa nay nói chuyện thân tình, như em là em ảnh vậy, nên em…hết sợ ảnh

– Nếu em thích ảnh, em đừng tò mò chuyện của anh, khi nào anh cần nói gì, cần cho em biết gì, thì anh sẽ nói, em tò mò..là không hay đó.

– Dạ, em biết mà, tại em thấy ngồ ngộ nên hỏi thôi

– Em ngộ vụ gì, cứ nói, chị coi em như em mà, có gì sao

– Sao mà…sao..mà chị và chị 2 em, cùng yêu ảnh được, mà anh có vợ nữa, em thấy mấy người trong xã hội mình, người ta đâu có vậy, người ta còn..lên án nữa đó

– Hương cười ha hả, họ nói mình là..mình sống vậy là sa đọa chứ gì, ý em là vậy, phải không, Hương cười tiếp

– Dạ, em không dám nói là sa đọa, tại em thấy là lạ thôi, thấy hồi tối chị và chị 2 ôm ảnh ngủ. Hồi trước thằng Tuân nó rủ em coi phim sex, người ta làm tình tay 3, nhưng đó là phim, còn chị với chị 2, là bạn, đó là tình yêu mà, mấy chị không ghen với nhau hả?

– Ghen làm gì em, mệt lắm, sống vui vẻ với nhau cho khỏe, em nghĩ coi, giờ chị và chị 2 em ghen đi, rồi tanh banh hết, ảnh về lại với vợ ảnh, rồi anh quen con khác nữa, cũng như thế, mà mất ảnh, tụi chị sống cũng được, nhưng…mệt mỏi lắm. em hiểu không? Vd như chuyện của em vừa rồi đi, lúc đó em u mê, mà chị 2 em không có ảnh, rồi ai thức tỉnh được em, ai hốt được thằng Tuân ra khỏi cái nhà này, em nhìn ra vấn đề chưa?

Con Liên ngẫm nghĩ rồi nó gật gật, em hiểu rồi, ra là chị và chị 2 cũng cần 1 chỗ nương dựa, cũng phải, mình cũng đã từng coi Tuân như chỗ nương dựa, chỉ là…mình dựa nhầm chổ.

– Sao mấy chị không kiếm ai đó độc thân, yêu người ta rồi lấy chồng. Liên hỏi tiếp

Hương nhìn sâu vào mắt nó, em còn trẻ, có những cái em chưa nếm trải em sẽ khó hiểu, chị nói vầy nhé, nếu chị có người yêu, thành thì không nói, mà tan vỡ, rồi bỏ nhau, thì nó bỏ chị luôn, mình cũng trao thân cho nó rồi, rồi nó bỏ mình, còn quen anh Hùng, anh ấy…không bao giờ bỏ mặc chị và chị 2 em, dù các chị có còn tình dục với anh ấy hay không cũng thế, đời đàn bà mình, sớm muộn cũng sẽ trao thân cho ai đó, vậy chị và chị 2 em, thay vì trao thân cho thằng người yêu, rồi cứ phải phập phồng lo sợ nó bỏ mình, chi bằng hiến thân cho anh Hùng, còn hay hơn, đó là thẳng thắn ra mà nói, còn tình yêu mà mấy chị dành cho anh ấy, nó hết rồi, nó chuyễn qua tình nghĩa rồi, em hiêu không?.

Rồi Hương lại lấy máy tính ra làm việc, con Liên ngồi làm bài luận tiếp, trong đầu nó lộn xộn vô cùng với mớ lý thuyết mới mẻ mà chị Hương nói nó nghe, nhưng ít ra giờ nó hiểu chị 2 nó hơn.

Cũng vì cái xã hội mình như thế, mọi ngành, mọi lĩnh vực, và trong nội tâm của từng con người, không có cái gì bền vững căn cơ hết, nên từ đứa con gái quê như Mai đến cô ngôi sao điện ảnh như Yến, đều sinh ra bản chất giống nhau hết, tuy hình thức khác nhau

Rồi từ 1 thằng xã hội đen nhỏ nhoi như Lành đến 1 nhà doanh nghiệp sắp ứng cử vào HDND thành phố như Lộc, đều phải sống theo kiểu tranh cướp. theo kiểu mạnh được yếu thua, một doanh nghiệp làm ăn đàng hoàng chân chính như Duy, cuối cùng bắt tay chia chác với xã hội đen, để tồn tại được, là vì đâu?

Những người như thượng tá A, phải đấu tranh giữa lương tâm và lương tháng

tất cả những NV trong truyện, nếu họ sống trong 1 bối cảnh khác, 1 xã hội khác nó bền vững hơn, nó ít chông chênh hơn, biết đâu họ sẽ đỡ tồi tệ hơn

hay như Hương, có khi cô cũng không cần phải cặp với 1 đại ca giang hồ để có sự yên ổn cho mình, cuối cùng cô khác gì Hồng và An? Mai và Linh? cũng chỉ là hình thức khác nhau nhưng bản chất như nhau mà thôi, một cô gái trí thức phải sống như 1 cô gái quê mùa dốt nát ở quê lên, tại sao như vậy?

Trong 1 xã hội mà 1 thằng xã hội đen giết người không biến sắc mặt như anh 4 mà những anh hùng như thượng tá A phải bắt tay vì lợi ích, thì xã hội đó đã đảo lộn các giá trị chân chính hết rồi

và một cô gái yếu đuối cô độc như hạnh bị một nguy cơ đe dọa trong ngôi nhà mình ở, cô ta không nhờ pháp luật bảo vệ và phải cậy đến 1 đàn anh giang hồ như lão tứ, thì vấn đề ở đâu?

Một luật sư giỏi, có tài, không mang tài năng ra phục vụ xã hội được, vì một nền tư pháp kỳ quặc, cuối cùng bắt tay với xã hội đen để tìm một lối đi khác để thỏa mãn hoài bão của mình, một người chồng, người cha lúc nào cũng yêu thương vợ con, nhưng luôn phải e sợ cái gia đình đó có thể tan vỡ bất kỳ lúc nào, là vì cái gì

Có phải họ như thế, vì tất cả họ, đều sống trong 1 lâu đài trên cát, nơi mà các giá trị đạo đức bị lãng quên, bị vùi dập, lối sống hoang dã, bản năng vô pháp vô thiên được khuyến khích, nên để cuối cùng vì sự sinh tồn, họ phải chấp nhận thay đổi mình, họ mới tồn tại và hi vọng vươn lên được?

Xin dành cho các bạn độc giả thân thương tự suy ngẫm và tìm câu trả lời 😀

Gã và nhà báo Hạ Phương ngồi tại một bàn ăn ngoài trời, hôm nay gã vui vì…tháo được cái băng bột chết tiệt, và cái thứ 2 là ngồi bên chị, người làm cho gã có cảm giác như gã về gặp chị hai gã, có thể nói với chị bất kỳ cái gì mà không phải e dè sợ sệt, và còn nữa là chị giống gã, bên ngoài là hiền hòa trầm ổn nhưng cũng là tay quyền mưu cơ biến, sau mấy năm chị lăn lộn trên cái ghế Phó Ban Thời Sự Xã Hội

Chị Hạ Phương cũng như gã, chị rất vui khi hôm nay gặp lại gã, tuy gọi là chị em nhưng gã nhỏ hơn chị 3 tuổi thôi, và gã có nhiều bản lĩnh sống nên chị coi gã như ngang hàng với mình, và gã hiểu chị đến từng cái sâu kín trong lòng.

Hai ngươi cạn hết gần chục lon bia vì hứng khởi sau hơn nửa tháng lại gặp nhau, rồi vì không khí mát mẻ sảng khoái của trời đêm thổi vào cái bàn nhậu vĩa hè, và cái dĩa sườn bò nướng mà quán này nướng ngon vô cùng.

Chút sau chị hỏi

– Lúc này em làm gì?

– Em đang mở công ty phân bón theo hướng công nghệ xanh, rồi làm cố vấn cho một tập đoàn về giải trí, ăn uống. gã nói vậy không sai, nhưng không đủ.

– Em dấu chị làm gì, chị biết em lún sâu vào bên xã hội đen rồi, chị là gì của em mà em giấu chị?

Gã bật cười, em đâu có dấu đâu, mà nói không hết thôi

– Em là luật sư giỏi, sao không làm, cũng ngon vậy, mà đi theo xã hội đen làm chi? Chị thở dài

Gã trầm ngâm, rồi đốt điếu thuốc, phà khói lên trời

– Chị có biết cái quan trọng nhất của nghề luật sư là gì không?

– Không, em nói đi, chị là nhà báo nhà, chị che miệng cười, đâu phải nhà…tùm lum như em

Gã cười lên ha hả, rồi nhìn chị, qua làn khói thuốc lung linh và men bia bốc lên, rồi câu nói nhà …tùm lum của chị, làm gã thấy chị sao… hấp dẩn quyến rũ hơn ngày thường.

– Luật sư là người không phải bảo vệ bị cáo hay nguyên cáo, bị đơn hay nguyên đơn, mà là bảo vệ công lý, bảo vệ sự thật, nhà báo thông tin về sự thật, thì luật sư là người bảo vệ sự thật, nhà báo là người nêu ra công bằng, luật sư là người bảo vệ công bằng. gã nói nhỏ, trầm thấp nhưng mang hơi hướm…tâm huyết mà chua cay

Chị nhìn chăm chú vào mắt gã, gã đem luật sư và nhà báo kéo lại gần nhau, cũng hay. Rồi lý luận kéo lại gần của gã , cùng với giọng nói trầm nhỏ nhưng bắt đầu…chua chat của gã , cũng làm chị…xích ghế lại gần gã hơn, luật sư đã kéo nhà báo lại gần…bằng lý luận, thì nhà báo đáp ứng xích lại gần chứ.

Gã đợi chị ổn định, rồi nói tiếp

– Chị nhìn coi , xã hội mình, có thể giúp cho 1 luật sư hay 1 nhà báo, làm được những điều đó mà sống được với nghề không?

Hạ Phương lặng lẽ nâng ly bia lên cụng với gã thay cho câu trả lời, rồi chị uống cạn luôn ly bia, như muốn nuốt hết vào bụng những xót xa, những chua chat, những nỗi niềm sâu kín của một người trí thức cầm bút, mà nhiều lúc vì miếng cơm manh áo, phải bẻ cong ngòi bút đi, để sống, để một mình nuôi coi. Rồi chị nhìn qua gã, phải, gã cũng uống cạn như chị, như cùng chị cạn hết tấm lòng hôm nay.

Uống cạn ly bia với chị xong, gã từ từ nói tiếp

– Nếu một xã hội đen vì cái tên mà nó công bằng, tiến bộ và ổn định thì chưa chắc nó đã đen. Nhưng ngược lại, cái xã hội trắng kia, lột nó ra, có khi nó còn đen hơn. Như vậy chị đã hiểu chưa, gã vừa nói mà giọng khàn khàn đi vì tâm tư, vì trăn trở

Và lúc đó chị thấy gã không còn là em chị nữa, mà là người anh của chị,gã nói y như một đàn anh trong nghề mà chị quen, đã trả thẻ nhà báo, cũng vì đã không chịu bẻ cong ngòi bút , phải, gã là người dám làm những chuyện mà chị có nghĩ, có muốn, nhưng chị không dám làm, vì chị là đàn bà

Chị nắm bàn tay gã, 5 ngón tay chị đan vào 5 ngón tay gã, siết chặt.

Gã hiểu đó là sự cam kết gắn bó của chị, dù gã thế nào, chị sẽ ở bên gã, vì cá tâm vị nhân sinh của gã.

Gã quay qua nhìn vào mắt chị, chị không sợ sao?

Chị hiểu gã muốn nói gì

– Sợ, thì có, nhưng sợ mà lui, thì không đâu…Hùng ah, chị quen miệng, tính nói em ah, nhưng chị không muốn gọi gã là em nữa, mà gọi gã là Hùng. Rồi chị nói nhỏ giọng, trước giờ Phương hiểu sai, nghĩ Hùng tham gia xã hội đen là vì tiền, chứ Phương không nghĩ tới khía cạnh đen-trắng của nó.

Gã và chị lấy 2 tay còn trống của họ nâng ly, nhìn nhau gât đầu rồi gã uống cạn. rồi gã mở cặp ra, lấy một xấp hồ sơ gói gém cẩn thận đưa chị, nếu sau ngày 7 mà chị không gọi cho em được, chị khui cái này ra nhé.

– Tập hồ sơ đó là hồ sơ về hệ thống lão Bạc. chị xem sơ qua rồi cất đi. Còn nếu em thắng, thì mình sẽ bung ra,nhưng theo..kiểu khác, gã nói tiếp

Chị bỏ hồ sơ vào giỏ, tối về đọc, nói chuyện với gã vui hơn đọc cái đó.

– Vụ Thái Sơn , bên cảnh sát điều tra họ có ý gì chưa chị

– Chưa, theo những gì Phương công bố ra dư luận về Thái Sơn, anh Quang phó phòng nói ở trên, chị cười, cũng chẳng biết ở trên là ai, dường như không muốn phòng cảnh sát điều tra xắn sâu vô nữa, sợ bức dây động rừng. Hùng đi nước cờ này, hiểm thật, rồi chị cười

Cái đầu óc đang u mê vì xúc động của gã tự nhiên giật lên 1 cái, Hùng 1 lần, Hùng 2 lần, sao không là em..mà là Hùng, rồi Phương thay cho chị, Rồi theo cái giật đó, bản năng…đánh hơi đàn bà con gái quay lại gã, gã nhìn xuống bàn tay chị đang siết vào bàn tay gã, nó ấm quá, run rẩy nữa. nãy giờ chìm đắm trong suy nghĩ về nhân tình thế thái, giờ gã mới nhận ra. Rồi gã bối rối, phải, gã bối rối vì nào giờ gã không có suy nghĩ mình sẽ..lái máy bay.Tuy không lái, nhưng..cầm tay thì đã làm sao đâu.

Rồi gã nghe chị hỏi:

– Hùng lên SG làm, rồi ở đâu

Gã muốn chị và gã trở lại là chị em như trước, nên ..thành thật

– Em quen 2 con nhỏ kia là bạn thân, nên có lúc ở nhà con này, có lúc ở nhà con kia

Chị bât cười khanh khách trước sự thật mà…như đùa của gã

– Con nhỏ đẹp gái hấp dẫn hôm bữa đi tập thể dục là 1 trong 2 đứa đó hả

– Uh, con kia thì xấu hơn, ah, để em gọi nó ra chở em về, rồi giới thiệu với chị, con bé thể dục là Hương

Tý sau Hạnh ra đến khi nghe dt gã báo, cô lễ phép chào chị rồi ngồi kế gã.

Chị và Hạnh làm quen nhau, rồi hỏi thăm nhau, và chị thấy quý Hạnh, cái vẻ ngây thơ trong sáng của Hạnh. Và hiểu gã, chị cũng biết vì sao gã cũng quen luôn con bé hấp dẩn gợi tình thể dục hôm bữa

Gã thấy cũng trể rồi, gã gọi tính tiền , tạm biệt chị , rồi nhắc chị nhớ nếu ngày 7 gã không gọi, thì ngày 8 chị làm theo kế hoạch.

Chị đứng nhìn theo, phải, ngày xưa, hơn 10 năm trước, mình cũng như cô bé Hương đó,nên mới ngã vào tay ba của con gái chị bây giờ dễ dàng. Chị hiểu gã hôm nay cảm thấy sự khát khao kín đáo của chị, nhưng gã ý tứ rút lui. Chị không buồn, mà thấy vui, gã như thế, mới đúng là gã. Mình và gã cách mặt 6 năm mà con gặp lại, huống chi bây giờ..có việc làm chung với nhau.

———————

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

1 người thích truyện này

Leave a Reply