Lâu đài trên cát – Chương 82 – by DiVangNhatNhoa

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 82 – by DiVangNhatNhoa

Gã và 3 lão với 4 tay cốt cán gom lại ngồi gần nhau, tý sau gã vô đề

– Mấy con nhỏ trả lời báo chí, mấy anh em xác định được hết chưa

Ba Thới và 3 tay kia gật gật đầu,

– sáng nay biết hết rồi, tạm thời không cho tụi nó đi đâu, đang chờ trên này cho ý kiến, một tay nói

– Mai hoặc ngày kia, sẽ có nhà báo bên báo các báo xuống, các anh em dặn lính nói như vậy nhé, nói tụi nó ở quê nghèo, chữ nghĩa không có, nghề nghiệp không có nên lên này đi làm, rồi quen anh này anh kia, nhưng chuyện cơ sở có mại dâm hay không tụi nó không để ý, không biết chuyện mấy con nhỏ khác, nhưng bản thân tụi nó vì khó khăn nên tự làm, rồi lúc đi chơi với khách ,có người cho tiền nói tụi nó nói thế này thế kia, nên tụi nó ham tiền mà bị người ta mớm cung, chứ sự thật thì không đến như thế, rồi cho phỏng vấn xong, thông báo cho nghỉ vì vi phạm kỷ luật, rồi giao xuống thằng Sĩ dưới X, bố trí chỗ làm khác cho tụi nó.

– Cái thứ hai là các anh em mình ở đây cũng sẽ có người lên báo, nói cơ sở là của các anh em mình, báo đăng là có liên quan đến Sĩ Hùng là vu khống, không có bằng chứng, cứ nói đúng là cơ sở có hợp đồng với Sĩ Hùng trong các chương trình ưu tiên ưu đãi cho khách hàng thân thiết, vì công ty Sĩ Hùng hay tiếp khách mà đưa vào các anh thì các anh giảm giá để giữ mối, cứ nói như thế cho thằng em, nên biết thì biết Sĩ Hùng, dĩ nhiên phải biết… nhưng quan hệ phụ thuộc thì không có, nhớ nghen

Bốn tay, trong đó có Ba Thới, gật đầu rồi giải tán.

Anh 4 kêu con Ly vô chuẩn bị phòng xông, hôm nay khách khứa đông, cẩn thận là hơn

Đợi lão tam bấm chốt phòng xông rồi ngồi vào chỗ, anh 4 nói lại cuộc dt với Hai Hậu, xong anh quay qua gã,

– chú lo bên tờ Sài Gòn Thời Sự như trước nay, rồi nói Hạ Phương mời luôn 3 tờ nữa làm phỏng vấn cho mình, còn anh lo bên mấy tờ khác, làm phỏng vấn Hiệp Hội Du Lịch Lữ Hành, và phỏng vấn anh. Lão tam chuẩn bị tiền mặt mai chuyển khoản cho lão tứ cho nó lo công việc, rồi đi cùng tôi qua gặp anh Lâm, chủ tịch hội nhà báo SG. Giờ lão nhị nói kế hoạch mấy hôm nay cho lính rải ra theo dõi 4 điểm thi công của Lộc đen, làm đi, để nó rảnh nó thọt mình hoài

– Theo lính tụi nó quan sát về báo thì 4 công trình đó buổi tối có từ 4-6 thằng ngủ lại canh đồ và bảo vệ vật tư, tụi nó làm từ 7h sáng đến 20h tối, có bữa nghì sớm hơn, 2 cái có vòng tôn che kín bên ngoài, 2 cái kia không có vì 1 cái trong khu công nghiệp, 1 cái thì làm giữa đồng vắng vẻ,

Gã trầm ngâm chút rồi nói,

– nếu làm thì làm đồng loạt cho Lộc đen không kịp trở tay, đập cho tanh banh, cho lão xây lại cho vui, chứ làm chỗ này mai làm chỗ kia là không được, nó phòng thủ lại, mình chĩ thắng ở yếu tố bất ngờ thôi,

Được, 3 lão đồng thanh gật đầu, giờ điều động thế nào, lão tứ nói luôn, anh 4 hỏi gã

Theo em, giờ chia ra 4 toán, em một, lão nhị một, Bình một, Hương một, mỗi toán 12 người, ngoài xà beng cuốc xẻng, kiếm thêm 2 cây hàng nóng nữa, mình có sẵn 2 cây rồi, 2 cây nữa, gã giấu đi cây của Lành mà lần trước Bình mua dùm, khăn chụp thuốc mê, 4 cái máy bơm loại 2 ngựa, nhớ kiểm tra coi bơm mạnh chút, 4 xe tải 3 tấn rưỡi, búa phá tường, lính nhớ lựa loại đô con, quai búa được, rồi mình làm như vầy…như vầy…gã thì thào

3 lão già ngồi chăm chú nghe, nghe xong anh 4 gật đầu, được rồi, giờ chia địa bàn thế nào

Gã suy tính chút,

– toán của Hương và Bình, cho tụi nó làm ở SG đi, Hóc Môn và Nhà Bè, chỗ đó vẫn trong phạm vi sài gòn, có gì mình cứu nó ngay được, tụi nó ít kinh nghiệm, cho tụi nó phần dễ, còn em và lão nhị, em đi Tây Ninh, lão nhị đi Long An

Anh 4 trầm ngâm, vậy cũng được, 2 tổ ở SG, đêm đó anh chỉ huy trực tiếp cho, có gì, anh…cứu chúng nó

– Tuy nhiên, mai lão tam điều cho em chiếc xe 4 chỗ, thuê xe ngoài, không lấy xe nhà, em đi khảo sát một vòng, 2 ngày, rồi về làm, trong lúc đó, mấy anh ở nhà chuẩn bị vật tư là vừa, tối ngày mốt, em về đến, 3 anh xuống nhà em, kêu Bình theo, rồi ở đó bàn cho kín đáo, Hương không lên đây được, đó là cánh quân bí mật của mình

Thấy lão tam và lão nhị không còn ý kiến gì, anh 4 ra hiệu giải tán, vậy đi, tối ngày mốt gút lại, tụi anh và Bình xuống đó, mai lão tam và lão nhị coi chuẩn bị như lão tứ yêu cầu

Gã cũng ra về, hôm nay phát sinh vụ họp này nữa, giờ 19h30 rồi, mệt quá

Gã về đến nhà thì thấy Hương đang xào thịt bò, Hạnh đang giặt đồ, gã chạy xe vô cất, nghe Hạnh kêu gã thay đồ ra cho cô giặt luôn, nên gã vứt luôn cho cô rồi mặc phong phanh cái quần xà lỏn, gã ra hồ cá ngồi uống nước, suy nghĩ cho công việc ngày mai, mệt thiệt

Gã ngồi thở tý rồi móc dt ra gọi về cho nàng và công chúa nhỏ của gã ở nhà. Nghe con bé hát bài cháu lên ba gã khoái quá, gã cười ha hả, rồi nghe nó nhắc ba về mua đồ chơi cho con, gã hứa với nó lần này ba về trễ, nhưng mai ra mua đồ chơi rồi ghé xe đò ba gửi về, cho mẹ ra lấy về cho con chơi, xong gã hỏi thăm ba mẹ nàng, rồi hun nàng và con bé chóc chóc, xong gã cúp máy

Gã dt cho Hồng và An, hỏi thăm hai cô xong gã nói An nhắn thằng Lành mai lên SG gã có việc cần nó

Gã dt cho con Linh thì thấy nó không bắt máy, gã nhớ ra 2 con bé đang đi học, nên nt chúc tụi nó vui và ngủ ngon

Gã dt cho chị Hạ Phương, từ sau cái đêm ở X, chị xách súng của gã ra bắn máy bay,gã và chị ngại gặp nhau, nhưng nghe gã nói sáng mai qua chị, chị ok rồi hai chị em chúc nhau ngủ ngon rồi cúp máy. Gã trầm ngâm nhớ lại dáng hình khỏa thân của chị, rồi nhớ lại đêm đó chị tủi thân mà khóc, gã thở dài mệt mỏi

Gã có hai người đẹp đang nấu cơm giặt đồ trong kia rồi, rồi nàng nữa, thật sự gã không dám lằng nhằng với ai nữa hết, con Mai và con Linh là con nít, Hồng và An thì là em út hơn là tình yêu, dù có tình dục, nên Hương và Hạnh ngó lơ, nhưng mà gã còn lằng nhằng tình cảm nữa, nguy cơ hai cô xù gã là có, không đùa được, mà gã không muốn mất 2 cô, tình yêu, tình nghĩa, tình đồng đội nó quý lắm, không giỡn chơi được.

Tý sau Hạnh ra phơi đồ, thấy gã trầm ngâm suy tư, cô biết gã bận rộn suy tính, cô lại hun má gã một cái rồi lo công việc nội trợ tiếp

Tý sau gã thấy đèn ngoài sân bật sáng lên, Hương bưng mâm cơm dọn ra, rồi cô bảo gã đợi cô và Hạnh tắm xong rồi cùng ăn, gã gật gật, uh, từ từ cũng được, anh nghỉ mệt chút, hôm qua ngủ không được, rồi sáng 9h anh và Hương về nhà ngủ đến trưa được tý, rồi chiều giờ họp hành, giờ đau đầu và mệt quá,

Hương vào tắm trước, xong cô ra kêu gã vào tắm cho khỏe đi, rồi 3 đứa ăn cơm rồi ngủ nghỉ

Tý sau thì ba đứa ngồi ăn cơm, gã chắc lưỡi rồi ăn vù vù, đói quá mà, mà Hương hôm nay nấu ăn ngon quá, thịt bò xào rau muống, canh mồng tơi nấu tôm đâm nhỏ ra, ngon lắm

Nhìn gã ăn ào ào như rồng hút nước, Hạnh bới cơm cho gã, cô đếm loáng cái đã 5 chén, cô và Hương cười khúc khích, rồi hai cô nhìn nhau, ai cũng thấy tình cảm dành cho gã long lanh trong mắt bạn thân của mình, họ lại quay đi nhìn ra sân, hai cô cũng còn hơi bối rối, nhưng mà hoàn cảnh sống, đem gã lại gần 2 cô, rồi giờ ỡ chung với nhau, muốn né tránh cũng không được.

Gã đói quá, nên không biết những diễn biến kia, gã ăn xong chén thứ 6 thì quay qua nựng Hương 1 cái, em nấu ăn ngon quá, anh ăn giờ mới thấy no, xong gã quay qua Hạnh, cô giáo giặt đồ thơm tho sạch sẽ cho học trò mặc, cám ơn cô giáo nhiều hén

Hạnh nhéo tai gã, đừng lắm lời, cơm nước xong đi rồi đi ngủ, tý cô xử tội học trò

Cơm nước xong Hạnh vào pha cho gã ly café mang ra cho gã uống, rồi cô phụ Hương rửa chén

Gã uống café, ngon quá, gã ngồi chút nữa rồi bưng ly café lên gác, mở cửa cái phòng ngủ còn thơm mùi simili, gã thấy hai cô đã trải nệm sẵn, gã vứt cái laptop vào góc phòng rồi nằm lăn ra, đã thiệt. với tay bấm cái máy lạnh cho nó thổi vào người, gã lột luôn cái quần xà lỏn, trần truồng nằm sải tay chân ra, có ai đi làm về mệt, tắm rửa ăn uống no nê, xong lột sạch mình ra cho hết cái gò bó quần áo, nằm vậy rồi, mới hiêu cái sướng khoái mà gã đang tận hưởng, giống như mình được giải thoát hết những ràng níu trói buộc của cuộc đời, từ tâm hồn đến thể xác, mà bước vào một cõi yên tĩnh tịch mịch vậy

Gã nằm tý sau thì Hương lên, cô đã thay ra cái đầm ngủ, thấy gã nằm trần truồng hút thuốc, cô mắc cười quá, ê thằng dâm dục, mặc quần vô đi, con Hạnh nó khóa cửa nhà xong nó lên bây giờ đấy

– Kệ, không sao, từ từ cho Hạnh nó quen, chứ không lẽ, gã lôi Hương lại thì thào, anh với em làm nhau, đuổi nó ra ngoài hay sao, Hương nghe gã nói…có lý…cô cười ha hả, đúng là những tư tưởng…đen tối gặp nhau

Tý sau Hạnh tắt đèn nhà dưới, chừa cái đèn ngủ, khóa cửa cẩn thận rồi cô lên gác, thấy gã đang trần truồng nằm đó coi tivi với Hương, cô mặc kệ, cô lại nằm bên kia

Hương quay qua tính nói gì đó, thì Hạnh quay lại,

– tối nay không nói chuyện công việc, có gì sáng mai nói

Thấy Hạnh nói chuyện nghiêm túc, Hương cười thầm, biết ý Hạnh muốn gì, cô im lặng chờ bão tới

Chút sau Hạnh ngồi dậy, anh, giờ ba đứa mình nói chuyện nghiêm túc nhé, em không muốn mình buồn nhau nữa

Cu gã đang cứng ngắc vì nãy giờ gã nằm giữa, hít thở mùi thơm và ngắm nhìn thân thể tươi trẻ của hai người đẹp trong hai cái đầm ngủ,giờ nghe giọng Hạnh khủng bố quá, nó teo luôn,gã ngồi dậy tựa lưng vào tường, kéo mền che ngang ngực trở xuống, em nói đi, anh nghe

Hạnh quay qua nhìn tivi, chút sau cô thở dài, anh có thương tụi em không, cô nói nhỏ nhẹ

Gã im lặng, tý sau gã nói, tụi em biết rồi còn hỏi, anh nói nữa là thừa. nên anh không nói chuyện này

Hạnh và Hương im lặng , rồi Hạnh quay qua nhìn gã, Hương đứng dậy nhìn ra cửa kiếng cửa sổ ra sân

– Anh có biết vì sao tụi em dọn qua ở chung với anh không, Hạnh chậm rãi hỏi gã, cô nhìn thẳng vô mặt gã

– Gã thở dài im lặng , sao anh không biết được, tụi em ở riêng, anh không có thời gian gần gũi hai đứa em

– Anh cũng biết vậy là tốt đó, anh có biết vì sao em và Hương, cùng yêu anh trong cái oái ăm này không, mặt Hạnh lạnh lùng, nhướng mắt nhìn gã

Gã cúi đầu xuống,

– anh hiểu mà, em đừng vậy nữa, anh biết anh sai nhiều mà, em đừng vậy nữa được không

Hạnh thở hắt ra, rồi cô cúi mặt xuống, cô bật khóc,

– em và Hương, hai đứa…hai đứa hứa với anh là không phiền anh khi anh đi làm, đi về…đi về…với vợ, nhưng không phiền là một chuyện, còn anh..anh phải nghĩ cho tụi em chứ, tụi em không phiền…còn anh về quê ở rịt 3 tuần dưới đó, bộ em và Hương…là…cái sự giải trí tình dục của anh sao ? anh nói đi, cô nín khóc, nhìn trừng trừng vô gã, rồi cô sắc giọng, anh nói em nghe xem nào

Gã co đầu gối lên chút rồi úp mặt vô đó, hôm trước khi về quê Hương, anh nói rồi mà, không có lần sau nữa, giọng gã buồn buồn ray rứt, phải, gã không sợ Hương giận, vì Hương giận thì cô chửi gã ầm ầm là xong, còn Hạnh là khác

Hạnh ngồi sát vô gã, rồi nâng cằm gã lên,

– anh nhìn em này, tụi em… ngày hôm nay, dọn đến ở chung, tối cùng ngũ với anh, anh có bao giờ nghĩ là…tụi em còn lấy chồng được nữa không, Hạnh trầm giọng, anh có nghĩ đến cái đó không? tụi em đâu có đến nỗi ế, mà vì sao, rồi cô nức lên, vì sao…phải khuất tất như vậy. cô òa lên khóc nữa

Gã thở dài,

– đúng, em nói vậy anh hiểu rồi, gã cũng thu hết dũng khí, dẹp bỏ sự mặc cảm xấu hổ với cô, phải, gã xáu hổ vì mình tệ với 2 cô quá, gã nhìn Hạnh chút, sau này, không có nữa, anh hiểu, tụi em chịu khuất tất nhiều khi yêu anh

Hạnh nghe xong câu gã nói, cô nằm xuống nệm, kéo mền đắp cho mình, cô mệt lắm, và như kiệt sức vậy, gã có hiểu cho cô không, đúng là cô nói thẳng vào mặt gã như thế, vì cô cần phải nói, đêm nay cô phải nói một lần cho tất cả, chứ biết gã đau lòng, cô làm gã buồn và nặng nề, cô đau lòng lắm chứ

Hương thấy Hạnh nằm xuống, mắt nhắm thiêm thiếp, cô nhìn xuống gã,

– anh nói được thì làm được, em thì không sao, chứ con Hạnh nó hôm nay ở đây, là nó nhịn anh đến tận cùng rồi đó, anh còn không biết tự giác thì sau này anh tự hiểu lấy. Nói xong cô quay qua tắt đèn, thôi, hôm nay em ngủ sớm, công việc nhiều lắm, sáng mai dậy mình nói chuyện

Xong Hương nháy nháy mắt với gã, gã hiểu ý cô, gã cầm bàn tay Hương bóp nhẹ nhẹ như cảm ơn cô, rồi gã quay qua ôm Hạnh vào lòng, và gã còn nghe cô thút thít khóc, phải, Hạnh đau lòng lắm, cô yêu gã, hi sinh cho gã, cái gì cũng nghĩ cho gã, mà 3 tuần qua gã về quê, gã vui chơi hạnh phúc như là gã quên là cô chờ gã lên vậy

Gã ôm Hạnh vào lòng, rồi gã xoay mặt Hạnh vào ngực mình, ôm ghì lấy cô, gã im lặng cho cô nằm khóc

Hạnh cũng ôm chặt gã, cô khóc rưng rức, hai người im lặng không nói gi hết, nhưng họ đã hiểu nhau hết rồi

Người con trai nhớ lại, phải rồi, cô gái này luôn quý mến mình và tôn trọng mình ngay từ hồi hai đứa mới quen nhau, vậy mà khi cô hiến thân cho mình rồi, mình tệ quá, mình vô tình quá.

Người con gái khóc rưng rức, vì tủi thân mình, tình yêu của mình dành cho gã là chân thật, không vì một cái gì hết, thế mà gã khi gã có mình rồi, gã bỏ rơi mình như vậy, gã thông minh mà, sao gã vô tình vậy

Người con trai không cần kêu cô gái nín khóc, cứ để cô gái khóc, phải, từng tiếng khóc của cô gái là sự trừng phạt cao nhất của tâm hồn mình, có cái nào nhức nhối bằng tiếng khóc của cô gái mình yêu thương, vì mình vô tình đến nỗi làm cô đau lòng quá mà phải khóc, tiếng khóc đó tuy thút thít, nhỏ, nhưng nó sắc buốt, nó cào xé cho hết những nỗi xót xa, ân hận của mình

Người con gái cần phải khóc cho vơi đi nỗi khổ tâm vì tình cảm ghẻ lạnh suốt 1 tháng trời, cô yêu gã, nên không bỏ gã được nhưng cô đau lòng quá, cô muốn gã phải đau lòng như cô vậy, cô hiểu chứ, cô biết gã đau lòng chứ, gã có như thế, mới xứng để cô yêu hết mình

Cứ thế, họ nằm ôm nhau, không biết bao lâu, thì Hương vòng tay qua ôm gã và bạn mình, thôi, 3 đứa mình ngủ đi, sáng dậy còn bàn công việc rồi đi làm, mày khóc vậy ảnh hiểu rồi, anh cũng dằn vặt lắm rồi, tha cho ảnh đi

Gã nằm trong vòng tay ôm ấm áp của hai cô gái, gã cũng không thấy mình ham muốn nữa, nỗi ân hận vì mình vô tình với hai cô còn cắn xé gã, gã nằm im ở đó, nghe tiếng thở nhẹ nhàng của 2 cô gái, gã thở dài, chút sau gã thiếp đi.

Ngày 15/09/2009

Gã thức dậy lúc 6h sáng, quờ tay tính ôm hai cô gái thì thấy…trống rỗng, gã lò mò xuống toilet vệ sinh đánh răng xong thì thấy Hương và Hạnh đang tập thể dục sáng, nhìn hai cô mặc quần short áo thun nhảy nhót Aerobic thấy xinh quá, gã ra bậc cửa ngồi ngắm, uống café, hít thở không khí trong lành buổi sáng

Gã ngồi ngắm nét xinh xắn của hai cô, ngắm vú, mông, đùi, vừa hít hà thưởng thức café, Hương thấy gã dòm dòm với vẻ si mê, cô càng nhảy nhót khêu gợi hơn, rồi 3 đứa cười ha hả, tụi em đi học cái này hồi sinh viên đó, Hạnh nói

Nghe Hạnh nói có bò bit tết cô ướp sẵn trong tủ lạnh, gã lấy xe chạy đi mua bánh mì và ít rau cỏ, rồi gã về chờ Hương làm bò bít tết rồi ba đứa ăn sáng, thích thật, đúng là sống chung với con gái như 2 cô đã thiệt, tình dục thì không nói, mà là cái thú vị ấm áp của chăm sóc, quây quần ấm cúng bên nhau, với gã nó còn quý hơn tình dục

– Ngày mai con Liên nó trả nhà bên em, rồi nó dọn qua luôn, mai mốt có nó, đi đứng ăn nói ý tứ chút nhà mày, Hạnh dặn Hương

– Tao biết rồi, ăn xong đi rồi còn bàn công việc, Hương trả lời

Ăn xong, trong lúc Hạnh dọn dẹp thì Hương mở cho gã nghe hai cái ghi âm mà Thủy đưa,

Gã nghe đi nghe lại hai lần xong, gã dt cho lão tam, hỏi vụ xe thuê hôm nay, rồi nghe lão tam báo xe đi công tác đang chạy xuống, lão tam hỏi gã mấy chi tiết nữa về vụ quện quân Lộc đen, rồi lão cúp máy,

Tý sau Hạnh ra, cô cũng nói cho gã nghe việc một số cơ sở có vẻ né tránh trong việc làm việc với tổ cải cách, gã trầm ngâm, tý sau gã kết luận

– Việc Hương báo thì tý em đi công tác với anh, rồi mình tính, còn Hạnh, tối mai anh 4 xuống đây, em nói thẳng nhé, không phải ngại

– Tý anh đi đâu, chừng nào về, Hạnh hơi bất ngờ, cô hỏi, lại….đi nữa hả?

– Gã cười cười, anh đi nghiên cứu tình hình, có việc quan trọng, em đi thì đi, 3 anh em mình đi

Hạnh tần ngần suy nghĩ, để em dt cho anh Tính coi đã, mấy bữa nay nghỉ dập 3 ngày rồi, hôm qua đi làm một ngày, hôm nay nghĩ nữa…kỳ quá, rồi cô alo cho anh, tý nghe cô nói đi lo phụ công việc cho em mình 2 ngày, anh Tính đồng ý, nhưng trừ vô phép năm của cô, Hạnh cười cười, thôi chịu vậy đi anh

Gã mượn máy dt Hạnh, anh em hỏi thăm nhau chút xong gã cúp máy , nếu hai đứa đi thì vô soạn đồ đi, đem theo giấy viết, quần áo, đi hai ngày, tối mai về tới,

Hương cũng dt báo anh Duy, nghe anh nói chưa có gì gấp nên anh để cô đi, dặn cô ngày mốt nhớ lên công ty

Tý sau thằng Lành alo cho gã, gã nói nó lên tới SG thì alo cho con Liên, kêu con Liên chỉ chỗ qua công ty, rồi ở đó chờ toán lính ngoài trung đổ bộ vô thì đón tụi nó, rồi alo cho gã, lúc đó tính tiếp

Tý sau xe đến, gã cho tiền thằng tài xế đi xe ôm về tổng bộ, xong 4 đứa khóa cửa, Hạnh vứt túi hành lý vào cốp rồi gã quay lại băng sau nói với 2 cô, giờ mình đi qua chị Hạ Phương trước, lo việc xong rồi đi luôn

Sáng nay thiếu tướng Năm Kiên lên cơ quan, cũng gần nữa tháng kể từ hôm gặp Lộc đen, cũng như sau đó anh về tìm hiểu thêm , thì anh biết Lộc đen, ngoài những mối quan hệ trong Nam, cũng có kha khá những quan hệ ở bộ, và văn phòng chính phủ, cũng như một số cơ quan quản lý ngân sách và tài chính, đầu tư xây dựng ơ trung ương, và quan trọng nhất là bên ban tổ chức trung ương, nơi quản lý và đề bạt cán bộ cấp thứ trưởng trở lên, quy trình đề bạt của nước mình nó khác với các nước khác ở chỗ là đối với cán bộ cấp cao thuộc diện trung ương quản lý, thì quy trình đề bạt trước tiên là qua Ban Tổ Chức Trung Ương trước, rồi Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương, Đảng Ủy khối cơ quan Trung Ương,và sau cùng khi Ban Bí Thư duyệt xong rồi mới trở qua khối chính phủ, và Ban cán sự Đảng khối chính phủ tiếp nhận, rồi làm tờ trình, và sau cùng người ký quyết định là Thủ Tướng Chính Phủ, người dân ít ai biết, nhưng chính vì cái quy trình qua gần 6 cơ quan như thế, thế nên khi xảy ra chuyện có ông quan tham hay bê bối nào đó mà bị khui ra, thì không cơ quan nào chịu trách nhiệm cả, vì Bộ Nội Vụ, cơ quan tiếp nhận hồ sơ từ bên ban tổ chức trung ương chuyển qua nói tôi không liên quan, vì đúng là về tình thì ông nội vụ không liên quan được, nhưng ông phải chịu trách pháp lý vì ông ký trình thủ tướng, còn ông ban tổ chức là nơi quyết ban đầu, lập tờ trình ban đầu, thì vì không công khai, nên…không ai biết, trừ những người nằm trong nội bộ. Thế nên mới có những chuyện…thật mà như đùa, là có ông Thủ Tướng nói tôi là người đứng đầu hành pháp thật, nhưng…không thể kỷ luật được ai, còn các cơ quan của hai khối đảng và hành pháp cũng có quyền nói, tôi làm đúng quy trình, tôi không có trách nhiệm…cuối cùng hòa cả làng. Và nạn chạy chức chạy quyền ngang nhiên diễn ra, mà chạy thì…phải tốn kém, các khoản chi đó rót vào 6 cơ quan đó, nhưng khi quan chức bị khui ra, thì các thiệt hại do quan chức làm ra là…nhân dân chịu, còn các cơ quan còn lại ai cũng…đúng quy trình cả, nên không ai chịu gì cả, mà quy cho ai, không lẽ lôi hết 6 cơ quan ra xử lý, nó sẽ gây xáo trộn dữ lắm, mà nói như một ông Phó Chủ Tịch Quốc Hội có lần nói, kỷ luật hết thì lấy ai ra làm việc, rồi cứt trâu thành bùn, xong.

Chính vì những cái trúc trắc như thế nên sau khi gặp và hiểu cách chơi, cách quan hệ cũng như những mối giao tình lẩn khuất của Lộc đen ở trung ương, Năm Kiên quyết định lúc này sử dụng Lộc đen như một đặc tình, qua Lộc đen với những quan hệ có sẵn của Lộc ở 6 cơ quan có liên quan trong quá trình bổ nhiệm cán bộ kia, sẽ có lợi ích cho anh trong việc lên thứ trưởng.

Sáng hôm qua anh có đọc bài phát pháo của báo Thời Luận vào tập đoàn Sĩ Hùng, và mấy hôm nay anh đã nghiên cứu hồ sơ của Sĩ Hùng do Lộc đen chuyển hôm đó, nhưng anh chưa vội nhúc nhích, anh muốn bài báo của Hai Đức như 1 phép thử, để qua đó anh dò ra thêm thế lực cấp cao hậu thuẫn cho Sĩ Hùng, rồi mới tính, quan trường mà, nhắm mắt làm càn là có ngày…về chơi xơi nước lãng nhách.

Cũng trong khu mà thiếu tướng Năm Kiên đang ngồi ngẫm nghĩ, thì Tư Văn, cũng có những suy nghĩ tương tự, tuy nhiên mấy hôm nay nói chuyện với ông em thượng tá A và Thu Yến, anh hiểu phe già 4 không đơn giản, quan điểm chơi và sống với quan chức của họ rất thâm sâu, và quan trọng nhất là sáng hôm qua, khi anh đọc báo xong, anh dt cho đồng chí thứ trưởng , trực tiếp phụ trách khối cảnh sát phía nam, thì đồng chí thứ trưởng nói anh cứ cho điều tra thông tin bài báo, nhưng phải…thận trọng và khách quan, thì anh hiểu vấn đề là gì, nên anh chưa vội hành động, chờ xem thế nào đã, dĩ nhiên anh hiểu ý cấp trên chứ, người ta nói như thế, là mình phải biết làm gì, rồi anh giở tới những thông tin mà hôm rồi, sau khi ân ái, Tố Như đưa anh, trong đó có những thông tin về các hoạt động xã hội đen của Lộc đen, anh trầm ngâm nghiên cứu, nếu mình khui vụ Lộc đen ra được, thì anh Hai Hậu, người đàn anh của mình lâu nay, sẽ có lý do và cơ sở thành tích để vận động 6 ban ngành bên Đảng và Chính Phủ cơ cấu mình vào ghế thứ trưởng năm sau.

Trầm ngâm cân nhắc tới lui, Tư Văn bốc dt gọi cho một số anh em cật ruột, nhờ họ hỏi thăm thêm về những thế lực chính trị ngầm sau lưng Lộc đen, anh cũng như Năm Kiên, làm tướng lão làng, luôn nhớ câu biết địch biết ta, rồi mới hành sự.

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

0 Bạn thích truyện này không?

Leave a Reply