Lâu đài trên cát – Chương 86 – by DiVangNhatNhoa

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 86 – by DiVangNhatNhoa

Lão nhị đang ăn sáng với mấy thằng đàn em thân cận tại quán hủ tiếu Nam Vang có café sân vườn quen thuộc của lão tại ngã tư Bà Quẹo thì dt lão reo lên, thằng Toàn báo nó đã xuống xe tại Bến Xe Miền Đông. Lão cho nó địa chỉ quán hủ tiếu rồi tiếp tục chương trình quen thuộc ăn sáng uống café tiếp.

Chút sau thì như đã hẹn, lão tam được 1 thằng thân tín đi xe máy chở tới, rồi hai thầy trò cùng ghé vào bàn lão, rồi cũng nhập hội ăn sáng café.

Chờ cả hội ăn xong thì lão nhị hất hàm cho tụi lính về trước, tụi mày về kêu mấy thằng cùng quê mà biết nghề thợ hồ lên lẹ đi, để lâu người ta tuyển đủ người rồi húp cháo ah, giờ về trước đi, có gì tao gọi.

Rồi lão đốt thuốc hút, chờ lão tam và thằng lính ruột của lão tam ăn xong, lão cũng không biết có chuyện gì mà lão tam hẹn lão ra đây nữa, mà kệ, gấp gì, lão tam đã đến, mà đến dĩ nhiên lão sẽ nói.

Lão tam ăn sáng xong, rồi lão rút gói thuốc của lão nhị đốt một điếu, xong vứt cho thằng lính mày hút đi, rồi có lão nhị đây, mày nói đi

Thằng lính đốt điếu thuốc, nó yên lặng ngồi rít một nữa, rồi nói nhỏ giọng

– Mấy bữa nay nhận nhiệm vụ lão tam giao, em bám sát thằng Hùng, thì biết nó có…nuôi lính riêng, gửi quân cho chạy xe ôm ở mấy bệnh viện trong khu chợ Thiếc quận 10, rồi mấy bệnh viện trong khu vực Tân Bình, quận 12 mình

Lão nhị…bắt đầu ớn lạnh, lão hiểu ra vì sao lão tam kiếm mình, rõ là lão tam một ná hai chim, về công khai, mình là tư lệnh quân đội của hệ thống, lão phát hiện thì báo mình là đúng, nhưng hai là…lão tam muốn ủng hộ thằng Hùng giữ cánh quân này, nhưng lão tam sợ trách nhiệm, nên báo cho biết mà giống như thăm dò mình, coi mình phản ứng thế nào.

Lão trầm ngâm gõ gõ mấy ngón tay trên bàn làm cái bàn kêu lộc cộc, thằng lính thấy mà khiếp, nó biết chứ, gõ cho kêu bằng đầu ngón tay thì nó làm được, nhưng không kêu lớn bằng lão nhị, vì lão luyện thiết sa chưởng từ nhỏ mà, hơn 45 năm ngày nào cũng đâm 10 đầu ngón tay vô cát, mới đầu là cát nhuyễn mịn, rồi cát to, rồi cát sạn, rồi đá mi, rồi từ từ lên đến đá 4×6, đâu có giỡn chơi được, đừng nói kêu to, mấy ngón tay đó đâm lủng cái mặt bàn này..có khi còn đủ sức.

Lão nhị gõ ngón tay lộc cộc tý nữa rồi lão trầm giọng, nó nuôi đông không, mày đoán nhiêu lính

– Em đoán khoản 30, trong đó nó mua cho tụi đó gần 20 chiếc xe máy cho tụi kia chạy xe kiếm cơm

– Tôi chưa có bằng chứng, nhưng 6 tháng nay nó chắc âm quỹ khoảng 300 triệu, chứ không ít, lão tam tiếp lời

– Sao lão tam không báo cho anh 4 đi, lão nhị sút nhẹ trái banh trở về lão tam, coi ý lão tam thế nào

– Báo, anh giỡn chơi, anh không nhớ hay cố tình không nhớ, trừ tứ lão tụi mình có quyền tuyển lính ra, nhưng tuyển xong là phải báo lão đại, còn lại từ thằng Bình, và sau này thêm con Hương , trở xuống, ai có quyền nuôi quân riêng, mà cái này nó còn ..nuôi đông, rồi thụt tiền hệ thống nữa, đâu có nói chơi được, anh không hiểu ý anh 4 hay sao, lão tam bực quá hóa cười, lão nhị đúng là con cáo già.

– Giờ lão tam tính lôi thằng già này xuống vũng nước đục hay sao, thấy lão tam ló bài, lão nhị mắc cười quá, lão cười ha hả lên, ngửa bài luôn

– Tôi xử nó trước khi ba nó xử nó cũng được, nhưng mà…anh còn nhớ lời chị 4 dặn anh em mình, chia nhau ra coi sóc hai thằng nhỏ không, giọng lão tam nghiêm túc lại

– Sao không nhớ, rồi năm đó anh 4 dẫn quân nam chinh bắc chiến như lão tứ bây giờ, nên mới chia ra, tôi lo thằng Sĩ, anh lo thằng Hùng, giọng lão nhị bùi ngùi, tôi không nuôi giữ thằng Hùng , nhưng nó khác gì con tôi, chỉ do bà xã của anh và tôi bắt thăm mà

Rồi hai lão hất hàm nói thằng lính, mày về theo dõi tiếp đi, coi nó còn cánh quân nào nữa không, rồi hai lão thở dài, tới cũng khó, mà lui cũng khó.

– Tý sau lão nhị hạ giọng, thằng lão tứ, ông nghĩ nó đánh hơi được chưa

– Lão tam cũng hạ giọng, tôi cũng nghĩ là chưa, tôi biết là vì tôi có cơ sở theo dõi nguồn tiền nó nộp, rồi kêu thằng lính kia theo dõi mới biết ra thôi, lão tứ chưa có manh mối gì đâu, lão tứ chưa biết thì chắc ba nó cũng chưa biết, lão tam nghĩ nghĩ rồi nói ra nhận định của mình

– Thôi, tạm vậy đi, giờ ông chú ý nó, nhưng khoan nói gì, tôi nghĩ nó nuôi quân…cũng có cái tốt, lão tứ dạo này…binh hùng tướng mạnh quá, mà anh 4 tin cậy nhiều nữa, lão nhị ngập ngừng nói ra

– Lão tam nhìn lão nhị một cái thật sâu, ông nghi ngờ lão tứ sao, đến nay nó cũng sống chết với mình mà, lão tam không hổ là tổng giám đốc Sĩ Hùng, lão thọc thêm 1 mũi thăm dò cho chắc

– Tôi không nghi ngờ ai cả, nghi thì sao mà làm việc chung chớ, nhưng con người thiện ác khó lường, nay xấu mai tốt, mình không nghi ngờ lão tứ, nhưng mình cũng không nên…ép thằng Hùng, cứ để nó làm đi, biết đâu có lúc mình dùng đến quân đó, không lẽ nó..từ chối

Lão tam gật gật, lão nhị không hổ là tướng chiến, quân nào cũng dùng, miễn là quân tốt.

– Tôi chưa ngại thằng Hùng phản, chừng nào ba nó còn bắt nó núp dưới bóng ông, còn khi nào nó có mảng chuyên môn, có chân trong nguyên lão, nắm và tham gia hết cơ mật, lúc đó..mình tính. lão nhị kết luận khi thấy thằng Toàn đi vô quán

Lão tam thấy thằng Toàn vô, lão khách sáo hỏi thăm nó mấy câu rồi ra về, chơi với nhau hơn 30 năm rồi, nguyên tắc việc ai nấy biết, mình ngồi đó là làm khó lão nhị

Lão nhị nhìn nó chút, 1 tháng rưỡi nay nó đi làm phu làm đường, cu li thợ hồ, vóc dáng to khỏe và đen sạm, nhìn đàn ông hẳn ra, tốt, lão gật gù, ít ra mày vẫn còn nghe cậu

Thằng toàn cười cười, con không nghe cậu nữa, chắc lão tứ cho đi mò cá thật

– Mày biết vậy là tốt, giờ tao và lão tứ có việc giao mày, mày lên chỗ này, ở đó nghe nói người ta tuyển thợ hồ và cu li số lượng đông, mày làm sao xin được vào đó mà làm, rồi kiếm nhà trọ mà ở, tiền đây, rồi lão đưa nó 2 triệu, khi nào vô làm rồi, báo tao biết, chỉ thế thôi

– Dạ, con hiểu rồi, rồi thằng toàn lấy địa chỉ cái công trình ở Hóc Môn mà lão nhị đưa, xin phép cậu con đi

– Uh đi đi, lão nhìn nó đi ra, rồi nghĩ đến nó, đến thằng Hùng, lão thở dài, để coi mình sẽ nói anh 4 thế nào, nếu anh 4 biết ra. Gọi tính tiền, lão sụp cái nón kết xuống rồi ra lấy xe hơi chạy đi

Đại tá Tám Vương ngồi trong phòng họp của cục cảnh sát hình sự , nhìn từng người đi vào. Hôm nay anh triệu tập cuộc họp khẩn của ban chuyên án với sự ủy quyền của thiếu tướng Tư Văn, trưởng ban chuyên án, anh là phó ban thường trực, và ba phó ban khác là Sáu Ninh, phó giám đốc khối cảnh sát của Thành phố Sài Gòn, và 2 tay đại tá đồng nhiệm với Sáu Ninh ở Long An, Tây Ninh. Ngoài ra tham gia cuộc họp còn có các phó phòng nghiệp vụ của cục gồm 3 phòng trinh sát ngoại tuyến, tham mưu tổng hợp, tác chiến, rồi đại tá Hữu, phó thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra bộ công an, khu vực phía Nam, cấp dưới trực tiếp của Tư Văn, và thượng tá A, phó giám đốc phụ trách cảnh sát của X cũng được Tư Văn triệu tập lên văn phòng cục, cùng tham gia ban chuyên án với tư cách phối hợp

Tám Vương cất tiếng khai họp khi tất cả đã yên vị,

– Hôm nay trước tiên báo cáo với các đồng chí là anh Tư Văn bận việc đột xuất nên ủy quyền cho tôi chủ trì cuộc họp mở màn đầu tiên của ban chuyên án, và mong thượng tá A thông cảm, tuy công an X không có trong ban chuyên án, nhưng rất cần sự phối hợp của anh, vì địa bàn hoạt động của băng nhóm tội phạm mà chúng ta đang đưa vào diện tình nghi cũng có hoạt động ở X, tuy họ chưa làm gì vi phạm pháp luật cụ thể ở đó, nhưng cũng cần anh phối hợp trong một số biện pháp nghiệp vụ mà chúng ta sẽ triển khai

Thượng tá A gật đầu, anh Tám cứ nói, thằng em hiểu, mình là người lính, cấp trên sai đâu thì đánh đó. A hiểu vì sao hôm nay ông anh họ Tư Văn của anh vắng mặt, vì ông ấy muốn…tránh cái tiếng sau này, khi quan hệ của ông anh họ của anh và già 4 sẽ lộ ra, chỉ là sớm muộn mà thôi, nhưng…càng muộn càng có lợi, còn Tám Vương là bên cánh Lộc đen, để anh ta chủ trì cho khách quan, sau này các phe phái ủng hộ Lộc đen ở trung ương sẽ không có cớ để bới bèo ra bọ, chỉ trách Tư Văn không khách quan trong chuyên án này. Mà anh cũng khiếp cánh già 4 thật, chuyện lão Bạc đến giờ anh cũng không thấy có dấu vết gì ló ra, cứ như họ…bốc hơi lên trời vậy, rồi giờ đến vụ phá hủy 4 công trình này.

Đợi A gật đầu xong, Tám Vương tiếp tục

– Như các anh đã biết, sáng hôm qua trong phạm vi sài gòn, Long An, Tây Ninh xảy ra chuyện 4 công trình của công ty xây dựng Sa Thạch bị phá hủy và mất cắp nghiêm trọng, bây giờ đề nghị các đồng chí có liên quan đến việc điều tra công bố ra kết quả điều tra suốt 24h qua

Sáu Ninh, phó giám đốc chỉ huy cảnh sát lên tiếng trước, báo cáo đồng chí phó ban thường trực, qua xác minh của trinh sát các phòng nghiệp vụ của công an thành phố, thì xung quanh khu vực công trình thi công hôm đó chỉ có thông tin về nhà trọ có chứa 6 thằng lính do tụi thợ hồ nhớ được khi bị bắt tối hôm đó, trong khi theo kết quả giám định của tổ thực nghiệm hiện trường, thì muốn phá hoại ở tầm mức như thế trong khoảng 90 phút đến 150 phút, phải từ 10 tên trở lên, và cũng không truy ra được danh sách của nhóm 6 đứa bắt tụi thợ hồ, vì lễ tân các nhà lưu trú ở Hóc Môn và Nhà Bè khai báo là sổ đăng ký lưu trú bị xé ngay trang đó, nên mất thông tin, còn nó cũng không nhớ gì cả, chỉ nhớ có 6 thằng đó và 2 đứa trai gái về sau dẫn bọn thợ hồ vào thuê phòng, rồi sau đó họ bị chụp thuốc mê ngất đi, rồi sổ lưu trú của toàn bộ các khách lưu trú hôm đó bị xé mất.

Đợi đại tá Sáu Ninh nói xong, chỉ huy công an tỉnh Long An và Tây Ninh cũng báo cáo tương tự

Tất cả các khuôn mặt của những chỉ huy phòng ban đều trầm ngâm và có người thở hắt ra, tý sau khói thuốc mù mịt, họ hiểu nhau chứ, đã ngồi vô đây, cấp thấp nhất cũng là thiếu tá, phó phòng, mà phó phòng của bộ là tương đương phó giám đốc công an tỉnh, tuy có kém hơn chút về quyền hạn nhưng đều là những người dày dạn trong đánh án

Chút sau Tám Vương hớp miếng nước rồi bảo phòng trinh sát ngoại tuyến báo cáo

– Báo cáo thủ trưởng, theo trinh sát phòng hỏi thăm từ mạng lưới an ninh nhân dân thì trong đêm xảy ra vụ án, ở khu vực hiện trường của 4 công trình đều có sự xuất hiện của 1 xe Toyota và 1 xe tải 3t5, nhưng do họ nghĩ xe là của công trình, nên không chú ý lắm, chỉ có một bác tổ phó an ninh nhà gần công trình ở Hóc Môn thì nhớ được biển số xe, do bác ấy bị tiếng ồn mất ngủ nên ra dạo mát, nhưng theo kết quả xác minh bên cục cảnh sát giao thông đường bộ thì,,,bảng số đó là giả, ngoài ra người dân đi hôi của cũng xác định được vài người ở cả bốn công trình, và họ đều khai là họ nghe tin đồn từ 1 cặp trai gái đi xe wave cãi nhau làm lộ tin công trình mất bảo vệ ra, và họ có mô tả nhân dạng lại, trinh sát cục mình có ghi nhận lại hết

– Được rồi, cám ơn đồng chí , giờ phòng tham mưu tổng hợp báo cáo

– Báo cáo thủ trưởng, đồng chí trung tá phó phòng tham mưu tổng hợp lên tiếng, như nhận định và thông tin tổng hợp từ công an các tỉnh Tây Ninh, Long An và thành phố SG, cũng như thông tin từ phòng ngoại tuyến và phòng tác chiến, tạm nhận định đây là hoạt động của một băng nhóm tội phạm có tổ chức, hoạt động trên diện rộng với nhân sự đông đảo, hình thức phạm tội tinh vi và chuyên nghiệp, hiện giờ các hướng để từ đó tháo nút vụ án khá mờ nhạt, dị nhiên mỗi toán phá hoại tại các công trình phải có toán trưởng, nhưng lời khai của các thợ hồ bị hại và nhân chứng đều không có bất kỳ thông tin gì về các toán trưởng, tuy nhiên họ còn nhớ rõ nhân dạng của mấy cô gái và mấy thằng đồng phạm, các chủ quán nhậu gần hiện trường, mấy nhóm thợ hồ đều khai khá chi tiết, đây là thông tin mô tả nhận dạng tổng hợp được gồm màu tóc, chiều cao, trang phục, loại dt xài, giọng nói… gửi toàn bộ ban chuyên án tham khảo. Và qua các thông tin khác, nhận định 4 nhóm nghi can ra tay đồng loạt, thủ pháp phạm tội như nhau, và chi tiết lộ tin cho người dân vào hôi của để làm rối loạn hiện trường, đánh lạc hướng điều tra cho thấy đây là thanh toán phá hoại do mâu thuẫn, không phải cướp tài sản có tổ chức

A cũng nhận được 1 bản, và anh biết ngay đây là tác phẩm của Hùng, cả 4 công trình bị phá tanh banh mà manh mối lưu lại chỉ là bản mô tả được nhân dạng 4 con cave và 4 thằng giả danh thất nghiệp, ngay cả phòng kĩ thuật hình sự của công an SG, Long An, Tây Ninh mà anh nghe nói, khi họ khám nghiệm các phòng mà các nghi can ở, một dấu tay cũng không lưu lại, nói chi các vật chứng khác, thật là hài hước..và kinh dị. Rồi anh tặc lưỡi, cũng may xã hội không có nhiều thằng như thằng Hùng này, không thì dẹp tụi đó ngành tố tụng cũng mệt mỏi. Phá hoại tan hoang bốn công trình, tổng thiệt hại gần chục tỷ như thế, mà dấu vết lưu lại chỉ có mấy lời kể của nạn nhân và nhân chứng thì đúng là..tay tổ rồi, sâu thâm là cái vụ xúi dân hôi của, làm quá trình phục dựng hành vi phạm tội cũng bị rối loạn luôn. Mà phục dựng hành vi phạm tội là một khâu rất quan trọng để từ đó có thêm tài liệu chứng cứ cho việc điều tra phá án

Đợi Trung tá Tùng phó phòng tham mưu phát xong mớ giấy tờ về hồ sơ vụ án, Tám Vương lên tiếng

– Sở dĩ hôm nay có mặt thượng tá A ở đây, cũng là do tôi, cục phó cục CSHS và đồng thời là phó ban thường trực chuyên án, có nhận định đây là do băng nhóm tội phạm của già 4 cầm đầu gây ra, và họ là nghi can số 1 của lãnh đạo cục, cũng như đồng chí giám đốc công an thành phố SG, thiếu tướng Năm Kiên, nên giờ chúng ta đặt hướng điều tra vào đó, báo cáo các đồng chí trong ban chuyên án như thế. Và sở dĩ mời thượng tá A, phó giám đốc công an tỉnh X tham gia vào ban chuyên án, cũng là vì ở X vừa xảy ra một vụ mất tích của 4 tay giang hồ cộm cán mà có lẽ nhiều anh em ở cục CSHS này biết mặt biết tên, rồi sau khi 4 tay này mất tích, băng già 4 dưới đó, mà cụ thể là thằng Sĩ, con già 4 đứng ra thâu tóm lại ngay một số cơ sở kinh tài của băng đó bằng thủ đoạn vừa đánh vừa xoa, chuyện này hẳn thượng tá A biết rõ

– Vâng, báo cáo đại tá, em có biết chuyện đó, nhưng họ không dùng vũ lực đến mức truy cứu hình sự, nên công an tỉnh tạm thời tập trung điều tra việc 4 tay kia mất tích, đồng thời bố trí giám sát chặc chẽ nhóm thằng Sĩ, chứ chưa tiến hành đàn áp được, vì chứng cứ mỏng và thiếu. A cũng trình bày.

– Biết là vậy, nên hôm nay ban chuyên án phải mời A tham gia, để chúng ta củng cố hồ sơ chứng cứ, chứ không để tội phạm lộng hành ngay trước mắt, dư luận sẽ nói sao đây, rồi cấp trên…

A cười thầm, ai không hiểu Tám Vương , nghe anh ta nói lúc này, chắc sẽ nghĩ anh ta vì nước quên thân vì dân phục vụ lắm, thế sao việc Thái Sơn gian dối, cấu kết xã hội đen mua thầu, ép thầu sao không kiến nghị điều tra, rồi lời xì xèo của anh em cảnh sát ở bộ về việc anh ta sát cách với Lộc đen trong từng phi vụ ăn chơi và…chia chác.

– Giờ đề nghị phòng tác chiến trình bày phương án phá án sơ bộ, Tám Vương tiếp tục

– Báo cáo thủ trưởng, phương hướng điều tra căn cứ trên tài liệu của công an các tỉnh, đội tham mưu tổng hợp, trinh sát ngoại tuyến, hiện giờ triển khai cho quân thâm nhập vào các cơ sở có tiếp viên nữ của hệ thống già 4, tiến hành tìm kiếm và nhận diện 4 con tiếp viên và 4 thằng giả danh thợ hồ thất nghiệp, đồng thời lập chuyên án phá mại dâm, dùng cớ mại dâm làm đột phá khẩu, tiến hành bắt giữ một số cốt cán bên đó nếu được, rồi chúng ta khai thác rộng ra,

Các lãnh đạo công an tỉnh và Tám Vương cùng chỉ huy các phòng nghiệp vụ của cục CSHS đều gật đầu trước đề xuất của phòng tác chiến, trước mắt chỉ có hướng đó, đề nghị công an các tỉnh thành chỉ huy quân phối hợp cùng trinh sát cục tập trung điều tra truy xét theo hướng đó, đồng thời cũng mở rộng phạm vi điều tra ra các hướng khác nếu có thông tin hay manh mối cần thiết, thôi, cám ơn các đồng chí, hai tuần nữa sẽ họp ban chuyên án như định kỳ

A chào tạm biệt các đồng nghiệp và cáo từ ra về sau lời mời ở lại liên hoan của Tám Vương, xin phép anh Tám và các anh em, dạo này dưới mình nhiều việc, rồi vừa chạy xe ra cổng, A lái xe về hướng nhà thằng con anh đang ở trọ để đi học, thăm nó chút, rồi tối nay qua nhà Thu Yến, nghe Tư Văn hẹn mình ở đó, chắc cũng có thằng Hùng, anh cười cười, thằng này khá, mình nó mà quậy cho công an 4 tỉnh và cả trên Bộ…nhức đầu

Sáng nay Loan thay đồ chuẫn bị lên công ty Đại Việt đi làm, mấy hôm nay cô đang theo dõi vụ xin giấy phép của Cục Trồng Trọt- Bộ Nông Nghiệp cấp cho mấy sản phẩm phân bón và chế phẩm sinh học phòng trừ bệnh của công ty. Nhớ lại nét mặt dâm tà của thằng chuyên viên Cục Trồng Trọt ở văn phòng 2- bộ nông nghiệp phụ trách phía Nam nhìn cô mà cô còn ngán ngẩm, nó nhìn như muốn lột truồng cô ra, rồi nhăn nhở hỏi 1 câu, công ty của em mở hả, còn trẻ mà có tài nhỉ. Cô hiểu ý nó chứ, nó hỏi thế là để nếu công ty của cô thì nó đòi cô…cúng thịt cô cho nó, rồi nó mới trình hồ sơ lên sếp. năm năm lăn lóc cùng Bang, ngoài những thủ đoan kỹ xảo mà cô học từ Bang ra, cô cũng hiễu nhiều chứ, ngán ngẫm nhất là mấy cái giấy phép con này, cô có nghiên cứu quy định quản lý doanh nghiệp chứ, phép vua thua lệ làng mà. Ai đời luật quy định doanh nghiệp có quyền kinh doanh những gì pháp luật không cấm, nhưng pháp luật không cấm nhưng bộ này ngành kia đặt ra giấy phép con để…kiếm chác, nhũng nhiễu, làm khổ làm nghèo, mất thời gian cho doanh nghiệp, rồi Loan bật cười, nước người ta không có ngày doanh nhân, nhưng người ta tôn vinh, tạo điều kiện cho doanh nhân, còn nước mình không biết đẻ ra ngày doanh nhân làm gì, rồi các cơ quan quản lý nhà nước đi bòn rút, hành hạ doanh nhân, làm họ khốn khổ với trăm ngàn thứ quy định, chi vậy, làm gì phải hình thức chi vậy, xã hội cần thực chất, chứ không cần những danh hiệu sáo rỗng. Rồi Loan nhớ lại khi thằng nhân viên của Cục Trồng Trọt nó nhận cái bao thư 3 triệu rồi, mà nó còn ầu ơ ví dầu khi cô hỏi nó trình lên sếp chưa.

Loan vừa tắm để chuẫn bị đi làm cô vừa nhớ lại, để tý lên báo gã coi gã xử lý thế nào, mà mấy hôm nay gã đi đâu mà không lên công ty nhỉ, chắc là bận việc với chức vụ lão tứ bên băng già 4, cô gật gù, tương đương với Sa Thạch, ghế lão tứ bên Sĩ Hùng là ngang với Bang rồi còn gì nữa, nghĩa là trình độ của gã…như là thầy cô vậy, vì đúng là cô và Vân là học trò Bang mà, và cũng vì là cháu, nên hai cô mới không bị Bang làm thịt.

Vừa thay đồ Loan vừa nhớ lại lời Lộc đen dặn cô tối hôm qua, cô đoán lờ mờ là lão tứ, hay là băng già 4 nói chung vừa chơi 1 cú nào đó nặng với Lộc, nên hôm qua Lộc gặp các cô mà không còn vẻ hùng dũng tự tin như trước nữa, điều mà 5 năm nay theo Lộc và Bang, các cô chưa nhận thấy lần nào, cô gật gù, mình được tham gia ván cờ lớn này, đúng là cơ hội may mắn hiếm có trong đời, vừa có tiền, vừa được học kỹ năng của trò chơi quyền lực, và cả quan hệ với quan chức nữa, cô nhớ lại hôm chiêu đãi thiếu tướng Năm Kiên đó Tám Vương đã say mê cô thế nào, nhưng Bang đã dàn xếp cho con nhỏ đệ tử mới bên đại học ngoại thương hiến thân cho Tám Vương thay cho cô, đơn giản vì Bang không muốn con cờ chiến lược quan trọng kế bên lão tứ của bên kia lọt vào mối quan hệ tầm tầm như Tám Vương, mất giá trị đi, và mất thời gian nữa.

Nhớ lại lời dặn của Lộc đen hôm qua riêng cho cô, em làm gì làm, nhanh chóng lọt vào vòng tình cảm của lão tứ, phá cho nó tan nat từ gia đình đến công ty, cho nó sống mà như tê dại, để nó ít bày mưu tính kế đi, là em giảm hết 30% sức mạnh phe kia rồi đó, rồi đến lúc dứt điểm, anh đánh 1 đòn là nó gục luôn. Giờ giết nó thì dễ, nhưng giết nó thì còn già 4, không giải quyết vấn đề mà còn mệt mỏi hơn vì tụi bên kia điên lên trả thù, mình có thể làm gì cũng được, nhưng không nên đối đầu với một thằng liều mạng, phải để nó còn có cái để mất, nó mới e dè chùn tay chút, chứ còn khi nó biết nó không còn gì để mất, mà nó còn đầy đủ tay chân móng vuốt, thì mình mệt với nó lắm, có thắng cũng tổn thất nặng, là…bất võ.

Cô thầm khen Lộc đen phân tích ra như thế, đúng, nếu ngày nào diệt lão tứ, là diệt dứt điểm tập đoàn Sĩ Hùng, chứ giết 1 người chả để làm gì, đánh cờ, ăn quân nhau lần lượt để phải đánh cờ tàn là hạ sách của những tay đánh cờ không hết nước, vì nó tốn thời gian cho cờ tàn, dồn quân thí nhau là trung sách vì nó võ biền quá, và rồi cũng đánh cờ tàn thôi, gài thế ăn cả bàn cờ mới là cao thủ, sĩ tốt hai bên còn đủ, xe pháo còn đủ mà phải buông cờ đầu hàng, mới là cao thủ.

Loan mặc vào người cái áo somi mỏng kèm cái váy ngắn, rồi cô quấn ngang eo một cái khăn chụp để chạy xe máy đi nó không lộ hàng, tuy là khăn quấn nhưng nó làm rất thời trang, y như cái váy dài vậy, khi vào công ty, chỉ cần bấm 1 cái khuy bên eo là cái khăn choàng này rớt xuống, lộ ra phần mông và cặp đùi trắng hồng thon thả nằm trong cái váy bó sát rất hấp dẫn. Rồi với tay lên bàn trang điểm, Loan nhìn một dãy nước hoa đủ loại mà cô và Vân sắm, rồi cuối cùng cô chọn chai Verawang Princess, có Mùi hương dành riêng cho những cô gái trẻ,nó khơi gợi lên hình ảnh 1 cô gái vui tươi, và đam mê những cuộc phiêu lưu…

Dừng xe máy vào chổ nhà xe của công ty, khoát cái cặp laptop vào phòng làm việc, Loan thấy gã đã ngồi sẵn ở bàn giám đốc, đối diện bàn cô, và cô biết mình đã gây ấn tượng thành công hôm nay, khi thấy gã ngẩng lên nhìn cô, và trong một thoáng như ánh chớp xẹt qua, cô thấy ánh mắt gã ánh lên sự mê man khi nhìn vào cơ thể cô, và cánh mũi gã phập phồng khi ngửi mùi nước hoa cô xức

Và do bàn làm việc cô trong góc phòng, đối diện với bàn gã dù trong góc phòng, nên thỉnh thoảng nhướng mắt lên khỏi màn hình laptop, cô thấy hình như gã thoáng thoáng nhìn cô, không biết có đúng không, nhưng cô vẫn hơi mở rộng hai đùi ra, nhưng cố ý chúi xuống đất, để nó vẫn gợi cảm mà không phô phang, cô hiểu chứ, đã lên tầm lão tứ bên già 4, đâu phải hạng thiếu thốn gái đẹp mà ham thích những trò phô bày lộ liễu. bàn cờ phản gián nhỏ mà cô chơi với gã, dù nhỏ nhưng nó có tầm quan trọng chiến lược, không cho phép cô sai một nước cờ nào

Gã ngồi làm việc, thỉnh thoảng mỏi mắt do nhìn laptop lâu, gã lia mắt nhìn vòng vòng, và có 1 lần gã thấy Loan ngồi hơi mở rộng đùi ra dù cô mặc váy ngắn, nhưng gã không thể nhìn sâu vô giữa được, vì đầu gối cô hướng xéo xuống dưới

Gã tặc lưỡi, Loan gợi tình thật, cũng ngang ngữa với nàng chứ không đùa, mà còn cao hơn tý, chân dài…hơn tý, và…óc cũng không ngắn, đúng kiểu…mình thích

Gã vì tính tình sống tình cảm và tự tin, nên gã không chú ý là cuộc chiến giữa bông hoa và con bướm đã diễn ra, bông hoa đang tỏa ra hương sắc cho con bướm đậu vào, và sa vào cái bẫy đã cài sẵn dưới đài hoa.

Tý sau con Liên gõ cửa rồi ló đầu vào, anh Hùng, các anh chị chủ chốt đã đủ, mình họp đi anh

Sáng nay Hương lên lại công ty sau 4 ngày đi chiến đấu, thấy anh Duy chưa vào, cô vòng xuống tổ bảo vệ 6 người của Tòng mà cô đưa từ ngoài quê cô vào, thấy cô mấy anh em túa ra mừng rỡ.

– Mấy em vào đây giờ đã quen chưa, công việc, ăn uống và chỗ nghỉ

– Cũng ổn rồi chị, Lương, tên cậu trưởng toán nói, ở đây Lương là lớn nhất, bằng tuổi Hương, nhưng biết cô có vai vế trong công ty, nên Lương xưng em, mà tiền lương ở công ty này khá hơn tụi em ngoài quê, phòng ở cho tụi em cũng rộng rãi sạch sẽ nữa.

– Uh, cố gắng làm đi, chị không phụ hay bỏ tụi em đâu, mặc dù anh Duy trả lương cho tụi em, nhưng chị quản lý, và hai là dù anh Duy có cho tụi em nghỉ, ấy là chị ví dụ, thì cũng có chỗ khác ngon cho tụi em làm

– Uh, cám ơn chị, tụi em hiểu mà, cũng nghe anh Duy nói chị mới là người chính, công ty chỉ thay chị trả lương dùm thôi

– Chị dặn tụi em này, công ty mình dạo này có tý xích mích với một hai công ty khác, nên ban đêm, trừ khi có lệnh của chị hay anh Duy, còn không tụi em buổi tối là đóng chặt cổng lại, có gì thì mình cố thủ phía trong, đừng vì bất kỳ lý do gì, Hương nhớ lại đêm mình dụ bọn bảo vệ Thái Sơn, dù gì đi nữa, cũng không mở cửa, trừ ra chị và anh Duy đích thân đến, hay ra lệnh qua dt, nhớ nhé

Lương kéo tay Hương, đi, chị đi cùng em lại đây, rồi nó dắt Hương đến góc tường phía trong, khuất sau mấy chậu hoa kiểng, Hương thấy có 1 cầu dao gạt xuống, dán băng keo đè lại cẩn thận, và 1 sợi dây điện trần lú ra. Lương chỉ sợi dây

– Khi nào có tấn công, tổ trực hai người vừa nhấn còi báo động, vừa chạy lại vứt sợi dây này vào hàng rào, rồi đóng điện cầu dao, thì hổ xông vào phá cửa hay leo qua hàng rào cũng giựt cho té đái, chứ đừng nói người, chị yên tâm

– Hay thật, tụi em nghĩ ra cái này, lấy ít chống nhiều tốt quá, rồi Hương kéo ví lấy ra 3 triệu, tiền thưởng sáng kiến cho 6 anh em, nhưng nhớ, Hương quay lưng lại tụi nó, nhìn đường phố, cô gằn giọng mạnh mẽ, ban đêm trực không được nhậu say nếu vô ca, ít nhất phải 2 người tỉnh táo cho chị, không thì, Hương cười, về quê lại với anh Tòng, nhớ nhé

– Tụi lính gật đầu, tụi em biết mà, chị đuổi về như thế, về cũng chết với anh Tòng, khi đi ảnh có dặn, làm gì cũng phải nghe lời chị và anh Hùng

– Tốt, thôi chị đi lên làm, thấy xe hơi anh Duy chạy đến cổng, Hương chào tụi lính rồi lên phòng anh Duy đợi anh vào

Duy cất hồ sơ mang theo vào hộc bàn rồi hai anh em nói chuyện với nhau

– Mấy hôm nay em đi, công ty cũng không có gì quan trọng, chỉ có bên Viễn Trình mời mai mình qua tham dự đấu thầu lúc 9h30 sáng, anh nhắc em nhớ để mai em đi nhé

– Dạ, em nhớ rồi, tý em chuẩn bị giấy tờ xong rồi anh ký sẵn cho em, rồi mai em tự đi, có gì em alo cho anh

– Công việc bên Sa Thạch của Viện sao rồi, Duy thấp giọng hỏi cô

– Nghe anh ấy gửi mail nói đã được ký hợp đồng chính thức rồi, và đang được giao làm kế toán bán hàng của công ty, và phụ thêm bên mảng kế toán dự án.

– Em nhớ nhắc Viện, giá bán ra của hàng hóa bên đó thế nào, báo cho mình, bán cho ai, ở đâu, báo luôn, để anh..ké, Duy vừa nói vừa cười cười, bên Lộc đen nhiều mối, mình ké một ít bán phụ nó

– Anh tính ghê thiệt, hèn chi còn trẻ mà…hói đầu

– Thôi, bà trẻ ra làm hồ sơ rồi xữ lý công văn giấy tờ cho tui đi, nhớ lo vụ Viễn Trình cho tốt, kỳ này em thắng lô hàng đó, anh lên lương và thưởng thêm cho em ngoài số mình thỏa thuận xưa nay

Duy nghe Hương chào anh rồi đi ra, trầm ngâm nhìn theo, mới gần nửa năm mà nó chững chạc quá, mà đám lính đó nó tuyển khá quá, có kỷ luật, và thằng Lương trưởng toán rất thông minh

Duy không biết 8 thằng mà Tòng chia cho Hương, chính là tổ chiến đấu mạnh nhất của anh ta, nhưng do ngoài quê sóng yên gió lặng, anh chia cho Hương mượn để giảm chi phí lương, và gây chút nhân tình với cô và Hùng về sau

Hương cắm cúi ký những chứng từ thu chi linh tinh nhỏ lẻ theo ủy quyền, coi lại doanh số phòng kinh doanh buôn bán những thương vụ nhỏ lẽ, rồi lấy giấy tờ cần thiết ra, cô cắm cúi làm, nhiều quá, đến nỗi cô quên ăn trưa luôn, cho đến khi sếp Duy đi ăn trưa về mua cho cô hộp cơm

Chiều đó, sau khi chuẩn bị đầy đủ giấy tờ liên quan, Hương mang vào trình anh Duy ký rồi cô ra về, dắt xe ra cổng, cô ghé ngang dặn tụi bảo vệ, tụi em nói anh Lương mai chọn 3 người nữa, sáng mai 8h kêu taxi cho nó chở xuống địa chỉ này, cô đưa nó địa chỉ công ty Viễn Trình, chị sẽ ở đó đợi, nhớ nhé

Thấy thằng lính cất tờ giấy kỹ lưỡng, Hương nổ máy chạy xe đi, hôm nay làm giấy tờ nhức đầu quá, thôi về nghỉ sớm

Hạnh rời khỏi ngân hàng đi thẩm định một hồ sơ tín dụng của một công ty trên quận 11. Sau những thủ tục hành chính theo quy định thì cô cùng chị khách hàng ngồi uống nước, rồi khi hai người yên vị, chị khách hàng muốn vay tiền nhỏ nhẹ hỏi cô

– Theo em, hồ sơ chị chuẩn bị như thế, phương án kinh doanh như thế, tài sản thế chấp là căn nhà và mấy lô đất đó, theo em khả năng chị vay được 20 tỷ không?

Hạnh im lặng, cô trầm ngâm cân nhắc, chút sau cô lên tiếng

– Theo hồ sơ và tổng tài sản thế chấp, chị vay được khoảng 20 tỷ, đó là kịch trần rồi đó, nói xong cô im lặng cho khách hàng suy nghĩ cân nhắc, cô hiểu đa số khách vay đều trình phương án xài tiền, nhưng giữa phương án và số tiền vay mà họ thực dùng vào phương án khác nhau lắm, cái quan trọng với cô là làm thế nào, để dù khách hàng rơi vào chuyện chẳng đặng dừng, thì cái chức danh cán bộ tín dụng của cô cũng an toàn, đó là điều tối quan trọng

– Chị cần đến 30 tỷ, em cố gắng giúp dùm được không, chị bồi dưỡng em 1 tỷ là 10% cho phần vượt, chị và anh Tính thì lạ gì nhau, nên nghe anh Tính nói cử em qua, chị cũng mừng, em và anh Tính bàn nhau giúp chị đi.

Hương cười thầm trong lòng, đúng là chị này thân với anh Tính thật, nhưng cô không hiểu anh Tính thì ai hiểu, anh ấy vẫn ăn đấy thôi, quan ngân hàng mà, quan nào mà không ăn, nhưng cô và anh Tính hiểu ngầm với nhau, là ăn trong an toàn, vd như tài sản thế chấp thực giá là 10 đồng, khả năng cho vay là 6 đồng, thì anh Tính giải quyết cho vay thêm 1, 2 đồng nữa thôi, rồi khách hàng bồi dưỡng thêm, chứ anh không bao giờ vống lên cao quá, vì đơn giản là vống lên mà khách hàng bể nợ, xử lý tài sản không đảm bảo thu hồi nợ, thì hồ sơ vay bị thanh tra khui ra, nhẹ thì bồi thường mất chức, nặng thì vô tù, tiền dĩ nhiên ai không ham, nhưng phải còn mạng mới hưởng được, đó là..quy luật.

– Em không biết chị là bạn thân anh Tính vì hai người mấy hôm nay có ai nói gì em nghe đâu, thôi giờ như vầy đi, nếu chị đã là…bạn thân của anh Tính, và cũng là khách quen của ngân hàng, thì không giấu gì chị, khả năng của em chỉ nâng lên cho chị chút nữa , là chị vay được 23 tỷ là hết mức, đó là nói thật, tụi em cũng cần chị để tăng trưởng tín dụng, và anh Tính bận quá, nhưng anh ấy vẫn biết là chị quý ảnh và thích làm việc với bên ngân hàng tụi em, nên ảnh mới cử em đi, rồi Hạnh đưa cardvisit trợ lý giám đốc cho chị khách hàng

– Thôi em làm vậy đi, chị khách hàng cân nhắc chút rồi kết luận, mà em giúp chị làm hồ sơ nhanh nhé, xong chị bồi dưỡng cho em

– Dạ, em cám ơn chị, dù chị không bồi dưỡng em cũng làm nhanh hết sức có thể cho chị kịp có vốn mà xoay, thôi em về nhé, hồ sơ thế nào em sẽ alo cho chị

Trong lúc Hạnh chạy xe đi qua văn phòng Sĩ Hùng gặp Yến, cô không biết là chị khách hàng alo cho anh Tính, kể anh nghe lại nội dung làm việc, chị thấy con bé đó được đấy, chị thử nó dùm em mà nó không tham.

Tại văn phòng Sĩ Hùng, Yến đã chuẩn bị sẵn hồ sơ thu chi theo yêu cầu sáng nay Hạnh dt,

– đây là các khoản thu mà tao không rõ là thu từ cái gì và từ đâu, chỉ ghi là Hùng nộp, mày xem đi

– Mày ghi lại hết, cả hai khoản ghi mã là TCV và TT, khoản nào, nộp ngày nào, bao nhiêu ghi lại hết liền dùm tao

– Tao ghi sẵn rồi, Yến đẩy qua cho Hạnh tờ giấy cô đánh máy sẵn, còn cái này nữa mày ạ, công ty sản xuất Tiến Thành, một công ty con trực thuộc Sĩ Hùng, hồ sơ nó thì không nói, nhưng sáng nay tao ghé qua xưởng, tao nghĩ nó làm…rượu giả, tao nghèo thiệt, nhưng tao…đâu có ngu.

Hạnh rùng mình, cô ớn lạnh không phải vì chuyện công ty con Tiến Thành làm rượu giả, cô theo gã 5 tháng nay, cô hiểu phía sau Sĩ Hùng là cái gì mà, cái cô ớn chỉ vì chuyện vậy mà con Yến nó nhìn thấy, nó mà còn thấy thì còn nhiều người thấy…, chiều nay về phải nói gã nghe mới được, mấy lổ hỗng này phải bịt lại ngay, Sa Thạch mà khoét vào, là lu bu cả đám.

– Tao dặn mày, mày làm vậy là tốt, giờ để tao nói lão tam trị tay giám đốc Tiến Thành, mấy cái sai trái này là…phải dẹp ngay, làm ăn chân chính đàng hoàng mà, thôi mày làm tiếp, tao về ngân hàng đây, có kiến nghị khác thì tối nay gửi mail cho tao, mà nhớ, đi cơ sở, thấy là lạ như Tiến Thành, báo ngay nhé

Hạnh hiểu chứ, các hoạt động tội phạm, ban đầu người ta cẩn thận lắm, nhưng vì cẩn thận mà không bị phát hiện, thì chủ quan, rồi dần dần xem những biểu hiện phạm tội là….việc làm hàng ngày, nên lộ ra, rồi sơ hở, rồi…bị tóm

Yến trầm ngâm nhìn con bạn thân đi ra, cô buồn buồn, ngày xưa 4 đứa ở chung, chia nhau từ gói mì đến kể cho nhau nghe thằng bồ nó làm tình với mình theo kiểu nào, mà giờ cuộc đời đẩy họ ra xa nhau rồi. Cô vào làm cho Sĩ Hùng hơn 1 tháng nay, cô cảm nhận nó không hẳn là 1 công ty chỉ biết làm ăn chân chính. Nhưng thôi, nó không muốn nói, mình hỏi làm gì cho bạn bè rạn nứt. Cô hiểu đời mà, có những chuyện mà vợ chồng còn không thể nói ra với nhau được, huống hồ là bạn thân. Miễn nó tốt với mình là được, còn nó làm gì, thôi kệ đi.

Hạnh chạy xe về lại ngân hàng, anh Tính gọi cô vào phòng đưa cô cái phong bì dán kín, cũng dày dày, em cất cái này đi, anh cho. Của chị hồi nãy em làm hồ sơ tặng anh em mình đó.

Hạnh quay ra, kẹp phong bì vào giữa tập hồ sơ cho kín, không ai nói gì với ai, mà cần gì nói, anh em hiểu nhau là được rồi. Làm việc với cấp trên phải vậy chứ, anh Tính đâu thể chỉ cho cô làm ăn kiếm chác thế nào, cô phải đoán ý anh mà làm theo, làm đúng, anh chia chác, làm sai, anh cho nghỉ, thế thôi. Lãnh đạo nào cũng thế, không thể vì cái ngu của lính mà mình chết theo. lãnh đạo nào mà đi dạy lính ăn hối lộ, chỉ để nó tự hiểu và tự biết mà thôi

———————

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

4 người thích truyện này

Leave a Reply