Lâu đài trên cát – Chương 91 – by DiVangNhatNhoa

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 91 – by DiVangNhatNhoa

“Mưa rừng ơ mưa rừng, hạt mưa nhớ ai mưa triền miên, phải chăng mưa buồn vì tình đời, mưa sầu vì lòng người…” Phương lắng nghe bài hát mưa rừng vừa nhìn qua gã đang cầm lái chiếc tải 3t5 chở 200 bao phân 50kg chạy chầm chậm trong màn mưa rỉ rả, họ vừa qua thị xã Đồng Xoài và bắt đầu vào quốc lộ 14. Cô nhớ lại sáng nay, khi cô dt gã bảo 10 tấn phân hữu cơ vi sinh đã chất xong và có thể lên đường được rồi thì gã cho cô chờ gần 3 tiếng đồng hồ mới thấy gã lên tới công ty với cặp mắt sưng múp lên vì ngủ nhiều buổi sáng và thức khuya đêm qua, cô tự hỏi không biết đêm qua gã đi đâu mà thức khuya thế nhỉ, hay là gã và con Hạnh…cô mỉm mỉm cười, chắc thế rồi, kỳ này hai anh chị xa nhau một tuần như lịch gã lên với cô để hai đứa cùng đi mà. Rồi khi gã tới công ty, gã kêu thằng tài xế bàn giao tay lái cho gã rồi kêu nó lấy xe gã đang để ở công ty, đem vê tổng bộ cất dùm.

Phương nhìn màn mưa giăng mờ núi rừng cao nguyên khi xe đi qua những cung đường vắng vẻ, cô tự hỏi không biết có gì mà gã bó tay không nhỉ, khi tối hôm qua cô cùng Yến đi uống café, hai đứa tâm sự về công việc mà hai cô và Hương, Hạnh đang làm, và nhờ trao đổi thông tin với nhau, hai cô mới nhìn ra và thấy nhiều về con người đang dẫn dắt các cô đi.

Phương dần dần chú ý nghe những bài hát gã mở, và cô càng lúc càng thấy thích chuyến đi này, khi cô và gã lặng lẽ ngồi bên nhau trong cabin xe, cùng nhìn màn mưa rỉ rả trước mặt, vừa lắng nghe những bài nhạc trữ tình gã mở từ máy hát CD của xe, Vùng Lá Me Bay, Hối Tiếc, Hoa Tím Ngày Xưa, Xin Trả Lại Thời Gian…thỉnh thoảng hai đứa hát khe khẽ theo, rồi cô, hoặc gã, hát nhầm lời thì hai đứa quay qua nhìn nhau cười, lâu lắm rồi Phương mới sống lại cái lãng mạn của một thời tuổi trẻ, khi cô lặn lội trong cái cơm áo gạo tiền của sài gòn từ năm 2 đại học , khi cô bắt đầu đi làm thêm rồi cuộc sống cuốn cô đi trong cái hối hả quay cuồng của nó. Cô thầm vui khi mình cùng đi chuyến này với gã dù cô biết bạn trai cô không vui lắm khi nghe bạn gái mình đi 1 mình cùng tay giám đốc trẻ có phần phong trần lãng tử kia, do anh ta có thấy gã 2 lần khi anh ta đến đón cô về. Phải, hôm nay cô vui lắm khi cô có những giây phút yên tĩnh lặng lẽ bên một người anh thâm trầm, thông minh và sâu sắc, cùng chia sẽ với anh những bài hát có ca từ nhẹ nhàng mà sâu sắc về tình cảm, cuộc đời, tình yêu…Cô hiểu gã chứ, người có thể nghe và cảm được tinh thần của những bài hát đó thì phải là người sống trầm tĩnh, nặng tình cảm, sống nội tâm và khó yêu, nhưng yêu ai là yêu sâu sắc và sống chết vì tình yêu. Phương hiểu vì cô…cũng là người như vậy. Nhìn qua gã thấy gã khe khẽ hát bài Không Bao Giờ Quên Anh cùng lúc với Như Quỳnh đang hát, cô mỉm cười hát theo rồi chút sau dường như có cái gì đó bắt nhịp, cô và gã không cười nhau vì hát sai nữa, mà dần dần họ dùng trí nhớ của mình bổ sung cho nhau những ca từ còn thiếu. Và họ nhìn nhau, cùng thấy chuyến đi thật thú vị, khi mình cùng đi với một người có tâm hồn đồng điệu, hiểu nhau qua âm nhạc, qua những thăng trầm trong cuộc đời khi họ kể cho nhau nghe chuyện của mình đã trải qua. Những địa danh theo những vòng bánh xe lướt qua mắt họ, Đồng Xoài, Bù Đăng, Sóc Bom Bo, rồi đến Cây Chanh, nơi giáp giới giữa 2 tỉnh Bình Phước và Đắc Nông thì gã dừng xe lại, em, mình nghỉ ở đây chút, chỗ này có quán trà và café ngon lắm, xong gã lấy trong cốp xe ra 20 triệu, em cầm đi, anh đi với phụ nữ, anh không bao giờ trả tiền, mà đưa tiền cho cô ấy trả, xong gã mỉm cười với cô, đàn ông có đẳng cấp, không phải là người rút ví trả tiền cho phụ nữ, mà là người đó có phụ nữ đi theo trả tiền, làm vậy, người ngoài người ta nhìn, người ta nể cả..hai anh em mình hơn.

Họ ngồi lặng lẽ trong quán trà-café ven đườg, thưởng thức đặc sản địa phương này, nhìn màn mưa lất phất ngoài kia, Phương và gã thích quá, chút sau dường như Phương thấy hơi lạnh, cô ngồi sát vô gã chút, rồi hai người hạ giọng dù quán chỉ có 2 người bọn họ và 2 con nhỏ phục vụ cùng 1 thằng nhóc ngồi trong quầy, dường như họ sợ họ nói lớn tiếng thì họ có thể phá vỡ đi cái khung cảnh lãng mạn này vậy

Họ bàn bạc về kế hoạch chuyến đi, rồi Phương lấy bản đồ mapping do cô vẽ ra, ngày mai mình đi tuyến này, ghé những chỗ đó, ngày mốt mình đi tuyến kia, ghé những chỗ nọ…từ từ hai mái đầu chụm lại bàn bạc, rồi tý sau họ hơi giật mình né xa nhau ra khi gò má người này chạm gò má người kia

Cuối cùng công việc chuẩn bị kế hoạch cho chuyến đi cũng xong, rồi họ tâm sự về cuộc đời, quá khứ, hiện tại…tất tần tật những chuyện mà một người đan ông và một cô gái có thể nói với nhau trong 1 quán café vắng , sau khi họ tìm thấy sự đồng cảm qua những bài hát mà họ nghe trên xe

Chút sau khi Phương thấy gã hút điếu thuốc và nhìn xa xăm ra màn mưa chiều giăng mờ dãy núi phía tây, cô hỏi gã

– Sao anh tham gia xã hội đen làm chi, anh tự sống được mà, cái đó nguy hiểm lắm, em biết chuyện này nửa tháng nay rồi, nhưng hôm nay thấy mình…thân thân nhau, em mới dám hỏi

– Em nghĩ xã hội đen là xấu hết sao, thế nào là trắng, thế nào là đen, thế nào là đúng, thế nào là sai, em hỏi được, vậy em giải thích cho anh nghe xem, gã mỉm cười, nhìn sâu vào mắt Phương

Bối rối trước cái nhìn sâu xa của gã thẳng vào ánh mắt mình, Phương nhẹ nhàng quay mặt nhìn ra chiếc xe ngoài sân, em không biết, thực sự xã hội mình bây giờ, thế nào là đúng và thế nào là sai nó lẫn lộn hết rồi, trong quân trắng cũng có rất nhiều quân đen, mà không chỉ những quân tốt, có những quân như xe, tượng, sĩ cũng đen nốt, còn phía quân đen nhưng em thấy cũng tồn tại những quân trắng..như anh, nên anh hỏi vậy , em trả lời sao đây, rồi mím mím cười, cô quay lại, nhưng dù anh ở bên quân nào, em cũng nghĩ..và tin anh là người tốt

gã mỉm cười đáp trả, cám ơn em tin anh, em nghĩ vậy mà còn hỏi anh tham gia xã hội đen làm gì, gã cười cười, rồi sắc mặt gã trở nên nghiêm túc.

– Nếu em muốn xét công và tội của xã hội đen với xã hội trắng, em phải xét trước tiên đến xã hội trắng coi nó có trắng thật không, hay nó trắng mờ mờ, hay trắng xám.. đó là điều quan trọng, cái thứ hai là xã hội đen sinh ra từ người dân, mà về bản chất, quan hệ giữa người dân và chính quyền là quan hệ mâu thuẫn, quan hệ mâu thuẫn này sinh ra trên bản chất giữa chính quyền và nhân dân, đó là quan hệ mâu thuẫn giữa người có quyền lực và người không có quyền lực. thế nên không bao giờ loại trừ được nó, mà người ta chỉ cố gắng làm giảm thiểu nó đi một cách tương đối nhất có thể. Xã hội nào càng cố gắng giảm thiểu mâu thuẫn này, thì xã hội đen càng khó tồn tại, vì ngưởi dân tin vào thiết chế chính quyền trắng, họ sẽ từ chối không ủng hộ thế lực đen, còn xã hội nào càng khoét sâu những mâu thuẫn này, thì quân đen càng nhiều. vì người dân tìm đến nó để làm 1 đối trọng với chính quyền trắng kia, hầu tìm cho mình một sự công bằng và che chở, Anh không nói xã hội mình đang theo xu hướng nào, tự em nhìn, em cũng có câu trả lời rồi. Khi luật pháp của xã hội trắng bị chính những người xây dựng ra nó, những người bảo vệ nó, những người đại diện cho nó bỏ qua, thì người dân, trong bản năng sinh tồn của mình, sẽ nghiên về phía xã hội đen kia, vì ít ra, chơi với chân tiểu nhân, cũng còn khỏe và dễ chịu hơn ngụy quân tử

Gã kết luận rồi đi ra xe, Phương gọi tính tiền, và cô hiểu ra vì sao gã nói người đàn ông phong độ không phải là người trả tiền, mà là đưa tiền cho người phụ nữ trả, vì điều đó làm phụ nữ cảm thấy họ được người đàn ông, và những người xung quanh tôn trọng cô ta hơn, và khi cô ấy cảm thấy mình được tin cậy và tôn trọng, cô ấy sẽ gắn bó với người đàn ông hơn.

Và suốt chuyến đi lên Buôn Mê Thuột hôm đó, hai người mua sắm cái gì, ăn ở đâu, tìm thuê phòng trọ để chứa hàng tạm thời thế nào, đều do Phương quyết định, còn gã chỉ ngồi hút thuốc và nghe nhạc trong khi chờ Phương mua sắm thanh toán chi trả . Phương dần dần thấy đi với gã cô có cảm giác thoải mái hơn cả đi với bạn trai của cô, vì cô nghèo, còn bạn trai cô có tiền, nhưng cô muốn mua cái gì, ăn cái gì đều phải hỏi ý anh ta, dù cô hỏi mà anh ta đồng ý, thì cô cũng không thấy thoải mái, vì vốn dĩ cô là người con gái có tri thức, biết tự trọng, và còn biết mắc cỡ, thế nên gã đưa cô quản lý tiền chung thế này, cô thấy tâm lý mình thực sự thoải mái.

Tối đó khi hai đứa trên đường đi bộ từ chỗ gửi xe tải về lại khách sạn, Phương muốn thử gã, cô bảo gã không sợ cô khai vống tiền công tác gã đưa lên rồi xài riêng sao, thì gã nheo nheo mắt nhìn cô, em hỏi lạ, mình là bạn, tiền chung, bạn mình xài nhiều hơn mình chút, thì đã làm sao, miễn là…đừng xài hết là được. Phương cười ha hả, thế lỡ em xài hết thì sao, gã cười cười nhéo tai cô, thì anh ra ATM rút tiền khác, nhưng tình mình hai lối luôn chứ sao. Nói xong gã chạy vù đi khi cô nhào đến nhéo gã, ai yêu anh hồi nào mà tình mình hai lối.

Tối đó Phương nằm bên phòng 102. còn gã nằm bên phòng 103, rồi khi nghe dt hỏi thăm mà giống như kiểm tra, dò xét của bạn trai cô xong, Phương bực bội mở cửa sổ phòng ngủ ra rồi ngồi ngắm trời đêm, rồi cô dần dần xua đi được cảm giác bực bội khi nhớ lại những lúc cô và gã ngồi trong xe nghe nhạc, chụm đầu bàn công việc, xem bản đồ, tâm sự về cuộc đời hai đứa, về xã hội, và cô bật cười khi nhớ lại hồi tối cô và gã rượt đuổi nhau như hai đứa con nít khi gã nói cô mà một mình xài hết 20tr kia thì tình mình hai lối.

Hôm nay thằng Dũng cũng lên vũ trường Thiên Vân làm như mọi ngày, chỉ khác hồi gần 3 tháng trước là nó bảnh trai hơn, ăn mặc đẹp hơn, và chạy chiêc xe máy trung quốc mà nó đã mua nhờ Hương tạm ứng cho 5 triệu lần trước, và từ đó đến hôm nay nó thay đổi vì…nó có tiền nhiều hơn, lúc này ngoài lương tháng và tiền boa, thỉnh thoảng nó còn được Hương thưởng thêm vì những cái ghi âm kia, và tiền nó chạy thêm dịch vụ xe ôm chở mấy con nhỏ vũ trường đi làm và đi khách nữa, nên nó sống thoải mái hẳn ra. Và vì như thế, nó gửi được ít tiền về cho mẹ nó dưới quê mua heo nuôi, mẹ nó bảo dành dụm nuôi heo để coi như làm vốn cho nó sau này lấy vợ.

Lúc này ở vũ trường nó cũng có số lắm chứ bộ, từ khi nó có chiếc xe, có tiền ăn mặt đẹp đẽ hơn, mà quan trọng nhất là chuyện lần rồi chị Hương ghé vũ trường chơi, nó được chị gọi ra cùng ngồi uống rượu khi anh Tùng quản lý trưởng chưa tói, trong cái nhìn nể nang và ngưỡng mộ của đám bạn bè làm chung. Từ khi nó vô làm, nó hỏi thăm trò chuyện thì biết chị Hương chẳng có ba nào hùn vốn ở đây cả, mà chị là phó tướng của 1 tay nào đó được gọi là lão tứ, là một tay có quyền khá lớn trong ban lãnh đạo cao cấp cũa vũ trường, nhưng ban lãnh đạo đó là ai, thế nào, mặt mũi ra sao thì hầu như…không ai biết, họ chỉ biết anh Tùng là chủ, là tổng quản lý, và chị Hương như là đại diện cho 1 quyền lực có thật cao hơn cả anh Tùng, chỉ thế thôi. và thằng Dũng nghe vậy thì biết vậy, nó không quan trọng nhiều, chị Hương có thế nào là…chuyện của chị, miễn chị vẫn coi nó như em và tốt với nó, thì nó trung thành với chị.

Mấy hôm nay thằng Dũng cùng với mức sống khá giả tăng lên thì trí thông minh, óc quan sát của nó cũng nâng lên nhiều hơn, mà chính vì nâng lên nhiều hơn nên 3 ngày nay nó thấy có chuyện hơi ngồ ngộ, đó là có hai thằng cha ngày nào cũng lân la vô vũ trường, ăn mặc thì đúng kiểu dân chơi, nhưng là dân chơi..kỳ cục, vì hai tay đó chỉ gọi bia uống, rồi mặc kệ những con đào xung quanh gạ gẫm, hai tay đó không để ý mà lại hỏi thăm 1 con đào là hồi trước ở đây tụi nó quen 1 con đào có tóc tai như thế, đeo vòng vàng kiểu này, xài dt kiểu kia …sao giờ con đó đâu rồi, rồi tụi nó hỏi xong, nghe con đào kia nói không có con nào như thế, thì tụi nó uống bia tiếp, rồi lâu lâu thằng Dũng để ý khi có con nhỏ nào có nhân dạng gần gần giống hai thằng này mô tả đi ra đi vô thì một trong hai thằng làm bộ đi toilet, đi lòng vòng gần lại con nhỏ đó, nhìn kỹ chút rồi lại quay lại chỗ ngồi..tất cả những biểu hiện của hai thằng đó lập tức được thằng Dũng ghi nhớ, và tối nay, khi hai thằng đó ghé nữa thì nó kết luận là ..hai thằng này tìm người, nhưng mà tìm ai, tìm làm gì, và có gì quan trọng với 1 con gái nhảy mà ngày nào cũng lê la vô như thế để tìm, vừa mệt mỏi vừa tốn kém mà giống như mò chim tăm cá vậy.

Quan sát hai thằng này mấy bữa tối nay, cuối cùng thằng Dũng kết luận là có gì bất thường, thế nên khi ngó đồng hồ thấy 20h, biết hai thằng đó sắp về như ba ngày trước, nó chủ động xin thằng tổ trưởng cho nó về sớm chút vì..đau bụng, thấy mặt thằng tổ trưởng nhíu mày thì nó chủ động móc 50k ra dúi vô tay thằng này, dúi xong nó nhận được 1 cái khoát tay, bệnh thì về đi, lo uống thuốc cho hết rồi tập trung mà làm cho đàng hoàng.

No dắt xe ra khỏi bãi xe nhân viên vũ trường, rồi nó kín đáo núp ở một góc cây gần bãi xe khách, như 1 thằng xe ôm chờ khách vậy, nó chạy xe ôm hoài mà, nên làm giống lắm, rồi tý sau nó thấy 2 thằng đó đi ra thật, kỳ này nhờ ánh sáng đèn đường sáng hơn ánh đèn mờ vũ trường, nó thấy rõ hai thằng này, và khi hai thằng này lấy chiếc nouvo từ bãi xe khách ra chạy đi thì nó bám theo, để coi tụi này là ai, mà rảnh rang đi vô vũ trường mấy ngày liền để kiếm một đứa làm gái nhảy mấy ngày liên tục như vậy

Nó thấy hai thằng này sau khi chạy khỏi vũ trường thì chạy chậm vì vừa chạy vừa nói chuyện, rồi tụi này ghé vô một quán phở để ăn tối, đợi 2 thằng này dựng xe vô bãi xe bên hông quán phở, nó bèn tìm một chỗ núp, rồi đợi hai thằng này ra nó bèn bám theo tiếp, xe nó tuy là xe trung quốc, không đua với nouvo được, nhưng mà có ai đua đâu, hai thằng đằng trước chạy bình thường nên thằng Dũng đằng sau bám theo được, rồi xe chạy từ quận 1 rẽ qua đường Nguyễn Huệ, rồi chạy rẽ qua đường Trần Hưng Đạo, chạy về tới ngã ba trần hưng đạo- nguyễn cư trinh thì tụi đó chạy theo đường nguyễn cư trinh ra ngã tư đường Nguyễn Trãi-Nguyễn Văn Cừ, rồi khi thấy hai thằng đó chạy hết bức tường màu vàng thì xuống xe tại một cái cổng có 2 thằng lính đứng gác, tụi đó móc trong túi sau ra 1 tấm giấy gì đó đưa cho thằng gác rồi dẫn bộ vô trong

Thằng Dũng chứng kiến hết, nó bèn chạy chầm chậm qua cái cổng thì không thấy có ghi cái bảng gì hết như mấy cơ quan nhà nước khác vẫn có , nó thấy lạ, không biết chỗ này là gì nhỉ, nên nó chạy một chút rồi ghé qua bên kia đường, nơi nó thấy có mấy bà bán báo, bán xôi chè linh tinh trước cái cổng có ghi là trường Đại Học Sư Phạm, nó bèn tấp vô mua một gói xôi thiệt bự rồi giả lả hỏi bà bán xôi chớ bên kia là cơ quan gì, rồi nó rùng mình khi nghe bà bán xôi nói đó là trụ sở Bộ Công An, nó trả tiền rồi lấy xe chạy về nhà, kiểu này thì tụi đó là công an rồi, vậy công an làm gì, tìm ai ở vũ trường, không phải chuyện chơi nữa rồi

Và sau khi nó dt cho Hương và kể cho chị Hương nghe chuyện nó quan sát và thấy 2 thằng này như vậy…như thế thì chị Hương cám ơn nó rất nhiều bằng 1 giọng rất nghiêm túc, rồi chị Hương nói sẽ thưởng nó hai triệu, khi nào gặp chị sẽ đưa, xong chị kêu nó tiếp tục bí mật chú ý hai thằng đó và những chuyện lạ khác, rồi chị cúp máy

Tối nay thằng Dũng nằm trằn trọc mà vui quá nó không ngủ được, nó vui vì hai triệu, và vì chị Hương ghi nhận công sức và nỗ lực của nó 1 cách trân trọng thiệt tình, nó hiểu chứ, giọng chị nói bộc lộ hết mà

Thằng Bình đang ngủ vạ vật ở tổng bộ sau chầu nhậu đến 2h sáng hồi khuya với anh 4 và mấy thằng lính thì nghe tiếng ai gọi đánh thức , nó mở mắt ra thì thấy lão nhị đang thúc bàn chân vô người, dậy, sáng nay đi công chuyện tao dặn mày đó, dậy lẹ, 6h sáng rồi

Nó nghe đến công vụ liền choàng dậy thì thấy 20 thằng lính đang đợi sẵn cùng 2 chiếc Toyota, nó nhanh chóng thay đồ rửa mặt rồi điểm lính 10 thằng lên 1 xe, rồi nó dt cho lão tam, báo lão tam chờ lão nhị qua chở rồi cùng đi với lão nhị xuống kho hàng 2 công ty, phải có lão tam mới được, vì tụi lính dưới 2 công ty không biết nó và lão nhị là ai, nói gì đến anh 4, rồi nó cho địa chỉ thằng tài xế 1 xe, mày đưa tụi này xuống trụ sở công ty Ánh Dương, rồi ở đó chờ hai lão kia xuống, xong nó quay qua bên kia, mày đưa tụi này xuống trụ sở công ty Tiến Thành có trong tờ giấy này, rồi ở gần đó cho lính ngồi trong xe đợi, chờ mấy sếp xuống, thôi, 2 xe lên đường đi, nhớ ghé chỗ nào cho mấy thằng lính ăn sáng, nó hét với theo khi hai thằng tài xế de xe quay đầu ra cổng

Lão nhị ghé qua nhà lão tam rồi hai lão ăn sáng tại nhà lão, cứ tà tà chút, bọn lính còn ăn sáng nữa mà, cho tụi nó xuống trước để mình xuống thì khỏi đợi

Lão tam ăn mấy miếng hoành thánh do vợ lão nấu rồi nhìn qua lão nhị

– Anh 4 biết vụ thằng Hùng thụt két và tuyển lính rồi, lão rầu rầu nói

– Sao lẹ vậy, lão tam mới báo tôi có mấy ngày mà, anh 4 lâu rồi đâu có nhìn ngó mấy chuyện sổ sách lặt vặt bên Sĩ Hùng, còn thằng lính đeo sát thằng Hùng của lão tam, anh 4 cũng đâu biết nó, lão nhị suy xét

– Chuyện đó mình xét sau, giờ căng là anh 4 giao tôi thu xếp vụ thằng Hùng, thu xếp sao là ý của mình, anh 4 nói không quan tâm nhưng lão nhị biết mà, nói vậy mà không phải vậy

– Sao tôi không biết chớ, chuyện quan trọng mà anh 4 nói anh không dự, mình lạ gì, rồi lão cười, 30 năm rồi, anh em thế nào ai mà không hiểu nhau

– Giờ theo lão nhị mình xử lý vụ này thế nào, tôi cũng đau đầu thiệt, suy nghĩ cả đêm hôm qua sau khi ở tổng bộ về mà không ngủ được

– Thôi, biết vậy đã, giờ mình lo vụ mấy chai rượu trước, anh 4 và tôi nhận định là cảnh sát kinh tế và an ninh kinh tế đã chú ý rồi đấy, chứ đừng nói Lộc đen chưa đánh hơi, lão tam còn nhớ vụ mãi dâm mà Thời Luận đánh mình không

– Tôi hiểu, lão tam mệt mỏi thở dài, Lộc đen giờ nó nhìn mình toàn diện, hở chỗ nào nó khoét chổ đó ngay, thôi đi, giấy tờ công việc cần thiết, tôi chuẩn bị hết rồi

Xuống tới công ty Ánh Dương, lão tam vẫy thằng tổ trưởng bảo vệ lại, đây là phó chủ tịch HĐQT của tổng công ty Sĩ Hùng mình, giờ anh giới thiệu với mày, mày ở đây triển khai và làm ngay những gì ổng ra lệnh, rồi chút nữa mày đợi khi nào ổng kêu thì mày đọc cái này, rồi lão giao nó quyến định đình chỉ chức vụ giám đốc Ánh Dương của Nam, người ký là tổng giám đốc công ty mẹ Sĩ Hùng.

Vứt lão nhị lại đó, lão tam vẫy taxi qua Tiến Thành rồi làm y như thế, chỉ khác là thằng Bình thay vai lão nhị bên này , xong lão chạy về Sĩ Hùng, lão triệu tập kế toán trưởng vào, chỉ đạo cô tiêu hủy hết hệ thống sổ song song của Tiến Thành và Ánh Dương, chỉ chừa lại hệ thống sổ hợp pháp. làm doanh nghiệp nghèo và khổ mà, công ty nào mà không có hai hệ thống sổ chứ, phải làm thế để còn qua mặt mấy cơ quan quản lý nhà nước, giữ thêm lại tý tiền còm để doanh nghiệp…sống qua ngày

Xong lão chạy qua phòng ban cải cách, lão giao cho Yến 1 mớ công văn, em đi gửi mấy thông báo tạm ngưng hoạt động của hai công ty trong này cho cục thuế, sở kế hoạch đầu tư, phòng quản lý hành chính trật tự xã hội của công an thành phố, gấp cho anh, công an bên phòng đó có hỏi thì nói do thằng thủ kho nó có vấn đề, nên tạm ngưng để xử lý…hậu quả

Xong lão quay về phòng làm việc, lão gọi cho mấy nhà cung cấp sỉ bia rượu nươc giải khát hợp pháp, lão thông báo họ vẫn giao hàng bình thường, nhưng thay vì đến kho Tiến Thành và Ánh Dương như trước đây, thì giao qua kho Sĩ Hùng, và pháp nhân giao dịch là Sĩ Hùng. Mấy công ty đó cũng chẳng thắc mắc, giao ở đâu cũng là lão tam trả tiền, mà lão thì tiền bạc uy tín nào giờ mà

Xong vụ dt đó, lão gọi cho ..mạng lưới cung cấp rượu bia giả , lão bảo tụi đó động rồi, sơ tán nhanh và gấp đi, không chết chùm cả lũ. Và cũng y như mấy công ty hợp pháp kia, tụi này làm theo ngay, trong mạng lưới kinh tế của SG, có những chuyện xưa nay họ không biết, chứ lão tam biết, mà lão biết là trúng, nên họ cũng sơ tán luôn theo lão, nhanh còn hơn lão, vì họ nhỏ mà, 1 chiếc tải 3t5 chở đi ra chỗ nào đó ở ngoại ô mấy tỉnh lân cận là xong, rồi đợi êm êm rồi làm tiếp.

Cùng lúc lão tam đang làm những việc đó ở văn phòng Sĩ Hùng thì ở văn phòng 2 công ty Tiến Thành và Ánh Dương, Bình và lão nhị cùng tiến hành gần như nhau

Toàn bộ công nhân phân xưởng và nhà kho được triệu tập lên văn phòng, cùng với thằng thủ kho, nhưng nó..được mời ngồi riêng 1 phòng, có 2 thằng canh cửa phòng cẩn thận.

Khối nhân viên văn phòng cũng thế, ai lên là bị đưa luôn vào phòng họp, rồi mặc kệ nhữ tiếng thắc mắc và ý kiến, nó cho lính đi thu hết dt và máy tính cùng tất cả những máy móc nho nhỏ như Ipad…gì gì đó là gom sạch lại hết, món nào của ai, tên gì thì dán tên cẩn thận, rồi cho lính canh chừng, còn đứa công nhân hay nhân viên nào hôm nay nghỉ hay chưa lên thì kêu xưởng trưởng và trưởng phòng của tụi đó dt triệu tập lên luôn, rồi cho vô cách ly chờ lão tam quay lên lại.

Lão tam xong việc ở tổng bộ rồi lão chạy xuống lại Tiến Thành, lão phát cho mấy thằng lính một mớ giấy, bảo tụi nó đi phát hết cho nhân viên và công nhân, xong lão ra hiệu cho 2 tay toán trưởng đem thằng thủ kho đi ra taxi, chở đi qua chỗ anh 4 đang đợi,

Đợi 4 thằng lính kè thằng thủ kho ra ngoài xong, lão phát cho tụi nhân viên 2 tờ giấy, một tờ kể rõ việc thằng thủ kho lấy hàng công ty đem bán ra ngoài, rồi pha trộn hàng giả vào hàng thật, làm…ảnh hưởng đến uy tín công ty, rồi sợ tội nên hai thằng đó bỏ trốn

Chờ cho toàn thể nhân viên đọc tờ giấy xong, lão ngoắt tay cho tay thằng Bình, mày đi kiểm tra hỏi lại từng đứa, cho tụi nó thuộc lòng và nhớ kỹ, rồi thu hết giấy lại, đếm kỹ không sót tờ nào rồi đốt ngay đi, rồi thông báo cho tụi đó như tao dặn

Thằng Bình làm theo, nó lườm lườm nhìn từng đứa công nhân và nhân viên, tụi mày từng đứa đọc lại và nhớ kỹ. Rồi đợi tụi nó xong, Bình thu giấy tờ lại, đếm đủ rồi nó đưa 1 thằng lính mang ra sân đốt, xong nó rút con dao săn của Mỹ mà đi làm nhiệm vụ là nó giắt trong người ra, nó liếc liếc lưỡi dao vào bàn tay nó, tụi mày, tất cả nghe đây, nào giờ tụi mày làm cho công ty, công ty đối với tụi mày không bạc, giờ có chuyện, tao dặn sao thì làm vậy, trong giấy ghi cái gì, lỡ sau nay công an hỏi thì khai y như trong đó, thằng nào khai bậy, thì cái này nói chuyện với tụi mày, rồi cũng nói chuyện luôn với gia đình tụi mày, nó vẫy vẫy con dao, còn giờ 1 đứa lãnh hai tháng lương, rồi về nhà chơi, chờ tổng công ty sắp xếp việc khác, nhớ chưa

Đa số hô nhớ, có mấy đứa chưa kịp hô, thằng Bình trợn mắt, mày nhớ hay không, nói coi, thì mấy đứa đó hô luôn theo

Xong thằng Bình nó liếc liếc lưỡi dao nữa, rồi nó nói, nào giờ công ty hứa hẹn gì với tụi bây, có làm không, có uy tín không

Kì này tất cả đồng loạt hô có, thằng Bình hô tốt, thôi, nó khoát tay kêu tụi lính, tụi bây trả đồ lại cho tụi nó, rồi xếp hàng qua phòng kế toán lãnh 2 tháng lương rồi về…đi chơi đi, có gì sắp xếp chổ làm mới xong, nhanh thì 2 tuần, chậm thì 1 tháng công ty sẽ gọi báo, nhớ mở dt, không bị thiệt ráng chịu

Xong nó khoát tay cho tụi linh chiến đi theo hồi sáng, giờ vô kho, niêm phong kho lại, rồi tụi mày gác ở đây, chừng nào có lệnh mới tao báo

Lão tam xong bên này thì chạy qua Ánh Dương, rồi lão và lão nhị cũng làm y như vậy.

Anh 4 ngồi ở 1 quán café vắng vẻ gần trụ sở 2 công ty đó, thấy tụi lính chiến áp giải 2 thằng thủ kho của công ty đi vô, khoát tay cho tụi lính áp giải ra ngoài, quay qua 2 thằng thủ kho, giờ tụi mày nghe tao, tụi mày lánh đi, đứa nào có vợ con thì đem theo, ra…Hội An du lịch, ở đó sẽ có người sắp xếp cho tụi mày chỗ ăn ở, cứ chơi 1 tháng, đừng lo gì hết, giờ mỗi thằng cầm 15 triệu, sau này đúng 1 tháng đích thân lão tam, hoặc anh, sẽ alo cho tụi mày, không ai bỏ tụi mày, nhớ chưa, thằng nào có gia đình hay vợ con ở quê hỏi thăm, thì cứ nói đi qua Lào làm gỗ với người quen, rồi vứt luôn số dt đó đi, không liên lạc về quê nữa, ở quê có khó khăn gì, tao sẽ tính cho tụi mày., tụi mày trung thành lâu nay, anh không bỏ

Chờ 2 thằng thủ kho 2 công ty gật đầu, anh 4 khoát tay cho mấy thằng lính ở ngoài, tụi mày 4 thằng đi theo 1 thằng, về nhà nó, phụ nó thu xếp đồ xong, thì tụi bây dt theo số này báo cho thằng tài xế, nó sẽ đưa xe tới rước rồi chở tụi bây đi Hội An, ra bàn giao 2 thằng này cho người ngoài đó xong, tụi bây theo xe quay về, thôi, đi nhanh, gấp đi

Anh 4 đợi thằng tài xế xe Toyota nó dt báo là xe đã ra đến Biên Hòa, anh dt cho lão tam, tụi nó đi rồi, tiếp tục bước thứ 3 đi

Lão tam cúp máy anh 4 xong, lão ngoắt chiếc taxi, mày chở anh lên công an thành phố. rồi lão mở cặp lấy ra hai tờ đơn mà tiêu đề có ghi là đơn tố cáo cầm sẵn trong tay, phải đi tố cáo chứ, 2 thằng thủ kho này làm bậy quá, lấy hàng giả trộn vô hàng thật, vừa kiếm tiền vừa làm mất uy tín công ty mà, đã vậy còn đem hết sổ sách kho bãi đi nữa, còn thằng Nam giám đốc nữa, đi đâu mất, làm sáng nay phải cách chức…vắng mặt luôn

Vân vừa lên phòng kế toán Sĩ Hùng thì thấy chị Ánh kế toán trưởng đi qua phòng lão tam rồi chút sau chị về, chị gọi thằng Thành kế toán kiểm soát chung phòng với cô. Ở tổng công ty đa số các kế toán viên đều là kế toán kiểm soát, vì tổng công ty ít thực hiện hoạt động sản xuất kinh doanh nên không phát sinh công việc nhiều, chủ yếu thực hiện chức năng kiểm soát quản lý các công ty con và các chi nhánh, cơ sở trực thuộc, và mỗi kế toán kiểm soạt được giao một nhóm doanh nghiệp nhất định, nhưng ai được giao công ty nào, làm gì thì chĩ chị Ánh và người được chị giao việc biết, nên khi thấy Thành được chị Ánh gọi vào phòng riêng của chị gặp thì Vân lập tức chú ý. Chút sau Vân thấy Thành quay ra thì cậu ta lại tủ hồ sơ riêng của cậu, cậu mở khóa rồi bắt đầu soạn hồ sơ ra thì Vân bắt đầu tính toán, chút sau làm như đi rót nước uống, Vân đi từ bàn của cô hướng ra cửa , rồi khi ngang qua Thành, cô làm như đôi giày cô mang bị trật gót, cô té ngồi xuống vừa xuýt xoa vừa đụng vào đống hồ sơ mà Thành đã soạn để một chồng kế bên làm đống hồ sơ rớt vung vãi ra, Vân xuýt xoa xin lỗi, rồi trong lúc phụ Thành xếp chồng giấy tờ lại, Vân liếc nhanh thấy ghi tên hai công ty Ánh Dương và Tiến Thành, cô thoáng cái hiểu ra ngay, vì theo mẫu biểu cũa công ty mà hôm rồi chị Ánh hướng dẫn khi cô mới vào, đây là hệ thống sổ đen của hai công ty đó, rồi khi thấy Thành đem chúng lại máy cắt giấy để trong góc phòng, cô giả vờ đi toilet rồi vô đó, cô bấm dt gọi cho Bang, anh, hôm nay không hiểu sao bên Sĩ Hùng tiến hành mang hồ sơ ngầm của hai công ty Tiến Thành và Ánh Dương tiêu hủy rồi, rồi cô nói Bang nghe chuyện lão tam triệu tập Ánh, rồi Ánh triệu tập Thành.

Bang nghe Vân báo xong, anh ta sững sờ, Vân không biết chứ anh ta biết chứ, chính anh ta và Vũ trợ lý thu thập thông tin về hai công ty này buôn bán rượu giả để báo cho sếp Lộc mà. Bang lập tức báo cho Lộc

Thiếu tướng Năm Kiên đang họp với các cục nghiệp vụ an ninh trực thuộc tổng cục tại văn phòng bộ thì thấy dt của Lộc đen, anh ra ngoài nghe, rồi anh chào Lộc rồi cúp máy

Đợi cuộc họp kết thúc, anh về lại phòng làm việc của mình bên Sở công an thành phố, rồi anh triệu tập luôn trưởng và phó phòng các phòng an ninh kinh tế, cảnh sát kinh tế, cảnh sát điều tra, cảnh sát quản lý hành chính vào họp khẩn

Đưa mắt nhìn qua 6 tay chỉ huy 4 phòng nghiệp vụ và đại tá Sáu Ninh, phó giám đốc phụ trách cảnh sát , lúc này đã ổn định chỗ ngồi, anh mở lời

– Hôm nay gọi các đồng chí về họp khẩn vì vừa rồi tôi có giao hồ sơ về những sai phạm của hai công ty Thái Dương và Tiến Thành phạm vào hành vi buôn bán rượu bia giả số lượng lớn cho phòng an ninh kinh tế và phòng cảnh sát kinh tế để củng cố hồ sơ nhằm đưa ra xét xử trước pháp luật, nhưng hôm nay theo nguồn tin cơ sở báo về, thì họ đang có dấu hiệu tẩu tán hồ sơ phi tang chứng cứ, nên chúng ta họp ở đây để nghe các phòng ban báo cáo lại, nhằm có biện pháp tiếp theo

Đợi Năm Kiên kết thúc thì đồng chí thiếu tá trưởng phòng quản lý hành chính cất lời

– Báo cáo thủ trưởng, sáng nay bộ phận nghiệp vụ của phòng có nhận được thông báo tạm ngưng hoạt động của hai công ty đó, anh em ở phòng mới trình lên em

Các cán bộ nhìn nhau, họ hiểu là hai công ty đó đã đánh hơi được, nhưng vì sao họ biết, đây là câu hỏi phải làm rõ

– Báo cáo thủ trưởng, thiếu tá Bạch, trưởng phòng cảnh sát kinh tế , từ những hình ảnh, thông tin việc giao nhận rượu giả đến kho của hai công ty này như hồ sơ ban đầu mà nguồn tin cơ sở giao, kết hợp với việc 3 ngày nay trinh sát phòng an ninh kinh tế và phòng cảnh sát kinh tế phối hợp thu thập, theo dõi cơ sở cung cấp đầu vào cho họ và một số nơi tiêu thụ đầu ra, em nhận thấy mình có cơ sở để khởi tố vụ án và bắt đầu điều tra rồi.

Đợi cho thiếu tá Bạch kết thúc , thiếu tá Quang, phó thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra công an thành phố lên tiếng

– Theo những gì mà hồ sơ nghiệp vụ của hai phòng an ninh và cảnh sát kinh tế báo qua sáng nay, em cũng nhận định đã đủ căn cứ để khởi tố vụ án.

Thiếu tá Quang vừa dứt lời thì dt anh rung lên trong túi quần, anh xin phép ra ngoài nghe máy, sĩ quan trực gọi, chắc có việc khẩn cấp, chờ Năm Kiên gật đầu thì anh ra ngoài, chút sau anh quay vô, vẻ mặt trầm tư

– Cán bộ trực ban của cơ quan cảnh sát điều tra nói, lão tam, nhân vật số 3 của Sĩ Hùng, vừa lên nộp bản tố cáo hành vi buôn bán rượu giả và rút ruột kho hàng của hai thằng…thủ kho, rồi chúng nó…bỏ trốn rồi, nên lão tam lên nộp đơn tố cáo, nhờ cơ quan chức năng can thiệp, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của họ

Tám cặp mắt của sáu đồng chí lãnh đạo phòng và 2 thành viên ban giám đốc nhìn nhau, chút sau Năm Kiên cất tiếng cười nhạt rồi anh chỉ đạo

– Với chức năng và quyền hạn của giám đốc công an thành phố, tôi chỉ đạo thành lập ngay ban chuyên án để thực hiện điều tra vụ án này, căn cứ để điều tra là hồ sơ thông tin nghiệp vụ mà 2 phòng an ninh và cảnh sát kinh tế thu thập được, và đơn tố cáo của tổng công ty Sĩ Hùng về hành vi phạm pháp và bỏ trốn của 2 thủ kho đó, giao đồng chí Sáu Ninh, phó giám đốc phụ trách cảnh sát làm trưởng ban chuyên án, thiếu tá Bạch trưởng phòng cảnh sát kinh tế làm phó ban thường trực, đồng chí Quang chịu trách nhiệm điều tra và thực hiện các thủ tục tố tụng theo chức năng của cơ quan cảnh sát điều tra, các phòng ban khác có trách nhiệm phối hợp thực hiện

Sau khi cuộc họp giải tán, Năm Kiên vê lại phòng làm việc, gọi cậu sĩ quan trợ lý vào, cậu mời dùm tôi trưởng phòng công tác cán bộ, trưởng phòng bảo vệ chính trị về gặp tôi nhé,

Nhìn bóng cậu sĩ quan trợ lý đi ra, Năm Kiên trầm ngâm, không biết ai làm rò rĩ tin này ra mà bên Sĩ Hùng biết mà đối phó nhỉ, phải triệu tập hai tay trưởng phòng đó qua để làm rõ trong nội bộ mới được

Đại tá Sáu Ninh cũng về phòng làm việc của mình , chút sau anh thấy thiếu tá Quang cầm một văn bản đã đánh máy đi qua đưa anh, liếc sơ qua những dòng đầu “ quyết định khởi tố vụ án, tôi đại tá Ngô Ngọc Ninh, thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra công an thành phố sài gòn, căn cứ vào Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự…căn cứ vào các tài liệu chứng cứ thu thập được, căn cứ vào đơn tố cáo của tổng công ty Sĩ Hùng…” anh đọc xuống dưới rồi ký tên xong anh đưa cậu sĩ quan trợ lý của mình mang đi đóng dấu

Sau khi thiếu tá Quang nhận được quyết định khởi tố vụ án đóng dấu xong, anh cho gửi ngay bản thông báo và quyết định mà Sáu Ninh vừa ký cho Viện Kiểm Sát Nhân Dân thành phố SG, cơ quan cảnh sát điều tra bộ công an, và các phòng ban nghiệp vụ có liên quan mỗi nơi 1 bộ, từ giờ trở đi bắt đầu đến cơ quan anh, sẽ thay mặt ngành bảo vệ pháp luật, tiến hành các bước điều tra theo quy định của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự

Thằng Lành về đến Sài Gòn tối hôm qua sau khi nó dẫn 24 thằng lính đi dọn dẹp công trình hôm kia cùng Hương và Bình rồi đưa tụi nó về X lại, nó thay mặt lão tứ phát thưởng cho anh em xong trong sáng hôm qua, nó quay lại SG theo sự chỉ đạo của Hương, rồi sáng nay nó ghé qua nhà Hương trọ để lấy tấm hình của Ba Thới, chủ quán massage Thúy Vi mà nó có nhiệm vụ theo dõi trong những ngày sắp đến. Nghĩ đến nhiệm vụ mà nó ngán ngẩm, nó hiểu chứ, công việc sẽ là những ngày ngồi vạ vật ngoài đường phố, nhưng nó cũng có niềm an ủi là…lương cao, nó vừa ăn sáng vừa gật gù, đi theo Hương và đại ca Hùng của nó, đúng là sướng thật, công việc nhiều, thưởng nhanh, và nhất là Hương luôn cất nhắc nó, khiến nó từ một thằng nhà quê mà giờ cũng có xe tay ga chạy như người ta, tiền lúc nào trong người cũng có vài triệu là ít, là quan trọng nhất là có..gái gú nữa, mấy con nhỏ của mấy quán nhậu dưới X khoái cái mã bô trai và chịu chơi của nó lắm, và dưới đó nó cũng đâu phải xoàng, là trưởng đội đánh đấm của thằng Sĩ chứ bộ, lại được thằng Sĩ tín nhiệm mà đối đãi như anh em, rồi nó nắm trong tay gần 80 quân nữa mà, quy mô kém gì lão nhị, nhưng nó biết đó là dưới X, là một phân chi của hệ thống, chứ về SG là nó phải bớt..khoe mẽ lại, thứ nhất là cấp bậc nhỏ, hai là..gần Hương và anh Hùng, mà hai tay đó, nó hiểu, là chúa ghét những cái khoe mẽ trong giang hồ, khoe nhiều…thì mau chết, anh Hùng nó luôn dạy đàn em như vậy,

Nó tà tà ăn dĩa bánh cuốn khi nhìn đồng hồ mới có 8h, phải đến 9h30 thì như thường lệ Ba Thới mới lên coi tiệm, nó nhớ ra sáng nay ngoài đưa trước cho nó ít tiền lương ra, Hương còn đưa nó 1 máy ghi âm và 1 máy chụp ảnh, rồi sau tập cho nó cách ghi âm và chụp hình quay phim thì khoát tay cho nó đi, ba cái đó, em xài được lúc nào thì xài, tiện thì xài, không quá chú trọng, chỉ chú ý là Ba Thới đi chơi với ai, giao du với ai thì theo thằng đó, nay theo người này mai theo người kia, có gì hay thì báo,

Thằng Lành ăn xong dĩa bánh cuốn, uống ly café rồi nó xách xe qua gần cổng quán massage Thúy Vi ngồi, rồi nó mua tờ báo ngồi đọc, nhìn bộ dáng và cách ăn mặc của nó, ai nhìn không biết thì tưởng xe ôm thật, quần tây rẻ tiền lè phè, áo sơ mi ngắn tay rẻ tiền bỏ ngoài quần, và cái nón cát két đội sùm sụp che bớt ½ khuôn mặt, ngồi tréo chân trên yên xe đọc báo

Sáng nay khi thằng Lành chạy tới quán Massage Thúy Vi thì Ba Thới cũng tới nhưng trể hơn thằng Lành 30 phút, mãi suy nghĩ anh ta đi luôn vào quán, không để ý xéo bên kia đường thằng xe ôm mới ra nghề nó hơi ngước đầu lên nheo nheo mắt rồi..gà gật đọc báo tiếp.

Ba Thới đi một vòng điểm danh nhân viên, ngó nghiêng coi việc chuẩn bị đầu ngày của tiệm đã đầy đủ chưa rồi anh ta tiến lại cái bàn thờ ông địa bự gần bằng 1/4 chiếc xe hơi đặt chình ình giữa lối đi vô , đốt nhang sau khi con Thủy tạp vụ nó để trên đó 1 ly café và 1 điếu thuốc ba số

Ba Thới, bản thân anh ta cũng là một doanh nghiệp và còn là một đại ca xã hội đen chứ chơi sao, nhưng anh ta cũng tin vào thánh thần cúng bái như rất nhiều, có thể là đa số người dân trong xã hội. Ngoài vấn đề tín ngưỡng ra, thì việc cúng bái quá mức đang như bệnh dịch lan tràn từ quan đến dân, phải, quan cũng đi cúng bái chứ, xe bảng số xanh đầy nhóc sân đậu xe của các đền miếu nhà thờ chùa chiền từ Nam ra Bắc trong xã hội đấy thôi, mà ai tinh mắt sẽ thấy quan to hàm thứ trưởng bộ trưởng cũng không thiếu, nhưng đa số quan to như thế nhờ quan bà hay quan con quan cháu đi cúng bái dùm. Và cái chuyện mê tín quá mức này nó đẻ ra rất nhiều chuyện ..cười ra nước mắt, tới nỗi bây giờ chùa chiền nhà thờ đền miếu… giàu hơn cả những nhà doanh nghiệp, giàu hơn cả những tiến sĩ giáo sư giỏi có học hàm học vị quốc tế hẳn hoi. Và những người hành nghề những dịch vụ ăn theo như bói toán, lên đồng, nhà ngoại cảm…bây giờ nó lập tức mọc ra như nấm sau mưa, vì dễ kiếm tiền quá mà, chỉ cần bịa ra là mình có ông lên bà xuống, chỗ này có Phật hiện ra, chỗ kia có Thánh Thần X, Y, Z giáng xuống, sau đó cho vài tay em thân tín phao ra và dựng chuyện y như thật, là thiên hạ kéo đến cúng tiền cho mình và gia đình ùn ùn, vì lúc đó diễn viên chính thì xưng mình là ông nọ bà kia, còn anh em gia đình con cháu thì hưởng ké bằng những dịch vụ ăn theo như giữ xe, bán nhang đèn, cho thuê chỗ ngủ trọ..cho những con nhang đệ tử chầu chực mà chờ thánh thần …đểu. Ai đời mà có chuyện đi gặp thần thánh mà sợ bị móc túi, mất xe. Ví dụ như chỗ đó có ông Phật ông Thánh nào đó giáng xuống là thật đi, thì đi gặp ổng mắc gì phải ..gửi xe, vì không lẽ chỗ thánh thần uy nghiêm và đầy thần thông biến hóa giáng xuống mà để ăn cắp ăn trộm lộng hành hay sao? Rồi còn những chuyện như áp vong, tâm linh ngoại cảm gì gì đó, thế mà thiên hạ cũng tin…sái cổ, nếu có những chuyện đó thật, thì cần gì lập ra các cơ quan pháp y, các cơ quan điều tra trọng án, các cơ quan lặn mò tìm xác làm gì, có ai chết, thì ông giám đốc công an như thượng tá A chỉ cần mời ông thầy ngoại cảm lên, gọi vong vào, giờ nhờ hồn khai coi ai giết, nó giết kiểu nào, xác vứt ở đâu, thế là phá án xong, nhanh gọn lẹ. Vậy sao những ông lên bà xuống, ông tâm linh đó không làm được, hoặc không dám làm, không lẽ chỉ có..liệt sĩ mới có linh hồn, còn những người chết oan ức, chết đầu đường xó chợ vì bị đâm bị chém bị cướp…, thậm chí..bị bác sĩ thẩm mỹ lỡ tay làm chết rồi phi tang xác là không có linh hồn hay sao? Rồi trong cuộc chiến nam bắcn 1975, hai bên đều có thương vong tử sĩ, nhưng sao chỉ thấy tìm đươc mộ cho thân nhân liệt sĩ bên phía miền bắc, hay là mấy ông lính miền nam không có linh hồn nên không có nhà ngoại càm tâm linh ông lên bà xuống vong ra hồn vào nào tìm được.

Nhưng nói ra cái đó, có người đổ tại dân trì thấp, cũng đúng, đúng là dân trí thấp thì sinh ra mê tín dị đoan, là không phân biệt được cái nào là tâm linh tín ngưỡng và cái nào là mê tín dị đoan, nhưng nếu lý giải như thế thì làm sao lý giải được những anh doanh nghiệp như Ba Thới hay mấy ông quan chức hàng tỉnh, hàng trung ương đi cúng bái, nên lý giải ra thì phải lý giải ra hết vấn đề, đó là sự..mất niềm tin của người dân vào chính bản thân họ, và vào chính quyền đương chức nơi trần thế. Cái chuyện cúng kiến quá mức mê tín đó lan tràn vì trong một xã hội mà tất cả đảo điên lẫn lộn hết như hiện nay, khi mà một tin đáng quan tâm về chính trị, kinh tế, khoa học..người ta vào đọc và quan tâm ít hơn chuyện cô diễn viên điện ảnh Thu Yến lộ quần lót hay cô người mẫu Tố Như nhờ bán chút nhan sắc mà mua được vài chiếc xe tiền tỉ, và lâu lâu hở ra đầu vú vì chụp ảnh nude nhưng bị..lộ hình hậu trường. Trong cái thế sự đảo điên đó người ta dần dần đánh mất đi sự tự tin vào mình, vào cái tốt, cái đẹp chân chính, vì những cái đó không ai nhìn ngó tôn vinh. Rồi khi đau bệnh hay có vấn đề gì đó trục trặc trong cuộc sống, người ta tìm đến bác sĩ, đến công an, đến nhà nước như tìm một chỗ nương dựa, nhưng rồi người ta thất vọng nốt, vì bệnh ít mà chữa ra thành què, vì án oan nhưng không ai soi xét, vì xử quan nhẹ hơn xử dân dù lắm lúc tội quan nặng hơn tội dân, thế là bí quá, người ta nhìn lên trời, nhưng khổ nỗi mấy ông thánh thần trên trời đâu có ai hiện ra, thế là họ đi tìm những đại diện của thánh thần nơi trần thế, và cứ trượt dài như thế, người dân càng ngày càng mất niềm tin vào những giá trị tốt đẹp của mình, rồi của chính quyền, nên người ta tìm đến cái tốt đẹp của cái chỗ dựa cuối cùng là..thánh thần. Và đó cũng là khởi nguồn của những biến thái của việc thờ cúng tổ tiên, của tâm linh tín ngưỡng chân chính, vả đó cũng là nguyên nhân của việc xe bảng số trắng, bảng số xanh, bảng số đỏ, bảng số ngoại giao… nô nức đi cúng bái để xin xỏ, để chạy chọt, để cầu hết bệnh, cầu tai qua nạn khỏi, cầu thằng chồng mình đang bị án oan 10 năm ngồi tù mà không ai nhìn ngó, cầu tất cả những thứ mà vốn dĩ thế quyền phải lo, nhưng thế quyền có thể vì “quên”, vì trình độ năng lực…hạn chế, vì …thiếu cán bộ, vì ti tỉ lý do trời ơi đất hỡi khác nhau, đã không lo nên người ta đi năn nỉ thần quyền lo giúp, và có cung có cầu, có lừa đảo chụp giật trong tâm linh tín ngưỡng sinh ra.

Ba Thới lầm rầm khấn vái, rồi anh ta la con Thủy khi sáng nay nó không mua nửa ký thịt heo cúng như anh ta dặn, thì con Thủy trả lời theo cái danh sách những gì mà ban cải cách dán thông báo không được làm có cả khoản phải cắt bỏ thịt heo quay hàng ngày của ông địa thì Ba Thới chửi thề một phát

Nghĩ đến cái ban cải cách khốn kiếp đó đến thịt heo quay cho ông địa mà cũng cắt, Ba Thới càng bực bội, anh ta móc tiền túi nhờ con Thủy đi mua về cúng cho ông địa, xong anh ta dt cho Thắng, ê ông, rủ ba con chị của con Vân đi chơi đi, hôm nay bực quá, xong anh ta chạy vù đi

Ba Thới không biết rằng dù anh ta có móc tiền túi ra mua heo quay cho ông địa và thành kính đốt nhang sáng nay, thì anh ta vẫn bị cái mệt mỏi do thằng xe ôm trá hình đang chạy sau lưng kia sắp mang lại cho anh ta trong tương lai

———————

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

2 người thích truyện này

Leave a Reply