Lâu đài trên cát – Chương 92 – by DiVangNhatNhoa

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 92 – by DiVangNhatNhoa

Hạnh ngồi ở ngân hàng cô làm việc, rồi nhìn đồng hồ đã 15h, thấy đã hết giờ mà…người dân và xã hội đa số nghỉ trưa, cô nhớ ra cuộc dt hồi sáng của gã, lúc gã nói gã đang ở công ty phân bón, chuẩn bị đi công tác xa nên dt dặn dò công việc quan trọng ở nhà nhờ cô làm giúp, cô đã giận dỗi nói gã sao đêm qua đi đâu mà không về nhà ngủ, rồi nghe gã than tối hôm qua ở tổng bộ lo tính việc anh 4 thì cô cũng hết dỗi, rồi cô nói đùa nhưng trong đó có ý thật, đi với con Phương mở thị trường thì lo mà mở thị trường cho tốt nhé, anh mà mở thêm thứ khác là em giết đấy, thì gã cười hềnh hệch cái kiểu ti tiện lưu manh vỉa hè mà Hương hay chửi, mở thứ khác là thứ gì, cô mỉm cưởi, ví dụ như..mở thêm dây kéo quần con Phương chẳng hạn, rồi nghe gã hứa sẽ nghiêm chỉnh bằng cái giọng có quỷ mới tin của gã, cô ghét quá, thôi vô việc đi anh, không nói cái này nữa, mắc công em tức mà chết, thì gã nhờ cô hôm nay đi gặp chị Hạ Phương rồi bàn với chị Hạ Phương như thế..như vậy. Hạnh bèn móc dt ra bấm số cho chị nhà báo.

Hạ Phương nghe Hạnh gọi thì ban đầu chị rất ngạc nhiên, rồi tý sau nghe Hạnh nói gã nhờ Hạnh gặp để chuyển ý thì Hạ Phương có vẻ ..dãn ra và giọng nói bớt cái vẻ đề phòng lại, em là bạn gái Hùng thì cũng như em chị, thế này nhé, 17h qua nhà chị cho…kín đáo và thoải mái nhé.

Cúp máy lại, Hạnh thu xếp bàn làm việc rồi lấy xe chạy qua nhà chị khi thấy cũng sắp đến giờ, đi sớm giờ này chứ chút nữa 17h kẹt xe dữ lắm, và Hạnh biết đó cũng là suy nghĩ của nhiều người khác khi họ sống và làm việc ở thành phố này, một thành phố mà theo cô, đã bỏ đi cái danh hiệu Hòn Ngọc Viễn Đông rất đẹp kia để trở thành một đô thị lộn xộn, ô nhiễm và mất mỹ quan, vì sự thiếu ý thức của một bộ phận người dân và…sự yếu kém bất lực của chính quyền đô thị đang quản lý nó.

Vừa chạy xe vừa ngẫm nghĩ, rồi Hạnh thấy lo lắng khi nghĩ đến hôm nay gã đi công tác với Phương, cái cô lo không phải là sợ gã nguy hiểm khi cô nghe gã tự lái xe đi xa, cái đó cũng có nhưng…nhỏ thôi, mà cái lo lắng là sợ gã lại…dây dưa với con Phương. Cô hiểu cô lo lắng là có lý, vì cái kiểu cư xử của gã rất dễ làm người ta thân tình, vì với ai gã cũng nói thẳng nói thật nên người ta quý, vì người ta cũng đã quá mệt mỏi với những cái giả dối, nên khi có ai đó thân tình thẳng thắn cư xử thì người ta quý, mà người ta thân tình là một nhẽ, còn có..con gái trẻ trẻ 24, 25 bọn cô thân tình vào nữa, cái đó mới chết.

Hạnh hiểu cái nguy hiểm của gã với con gái trẻ lứa tuổi bọn cô, vì ngoài cái thành thật ra, gã còn có cái..hài hước tiếu lâm, cũng là một cái thu hút loại con gái tuổi teen đã qua mà tuổi già chưa tới như bọn cô, vốn dĩ đa số nếu chưa có chồng hay có một tình yêu chắc chắn thì trong lòng cũng nặng nề tâm sự, nên khi nghe những cái hài hước tinh vi nhẹ nhàng nhưng hàm chứa những kinh nghiệm sống phong phú của gã thì cũng dễ bị thu hút. Rồi thêm 1 cái nữa là sự quan tâm chu đáo ti tĩ tì ti của gã dành cho con gái khi cô nào đó đồng hành sóng vai với gã. Cô không hiểu gã sao, chính cô cũng xiêu lòng với gã dù lúc đó gã có Ngọc là vợ và Hương là người tình, chưa kể 4 đứa em để vui thú tình dục nữa, mà cuối cùng cô cũng chủ động tìm gã rồi ngã vào vòng tay gã dù gã không hề tán tỉnh hứa hẹn yêu đương gì trước đó với cô.

Tất cả những cái đó và thêm một số cái khác của gã nữa làm bọn cô sa vào vòng tay gã, thế nên hôm nay Hạnh lo lắng là vậy, cô cũng biết chuyện tình cảm của con Phương là vì thằng đó đeo nó quá nên nó ừ đại, chứ nó cũng chưa có chủ đích gì trong tình yêu đó cả, thế nên cô mới lo lắng, rồi thấy..nguy cơ 1 tuần sắp tới lửa sẽ gần rơm, Hạnh tự nhủ, giờ mình phải thay..vợ gã mà quản gã cho chặt mới được, không thì còn lắm chuyện nữa, con Hương thì không nhờ cậy gì nó được rồi, nó là loại điên rồ mà, nó tuyên bố như đinh đóng cột là cho gã tha hồ, miễn cứ yêu và quan tâm nó thành thật là được, thì nước non gì mà nhờ nó nữa, còn Ngọc, cô ấy không hiểu chồng cô ấy bằng mình, thì sao mà..quản lý chồng được, chỉ có mình thôi, họa may mới đủ sự thâm trầm để quản lý…chồng người ta được. Rồi Hạnh mỉm mỉm cười, cô nhanh chóng phác ra một chương trình để quản lý gã, cô tin là gã chạy trời cũng không ra khỏi tầm tay cô. Phải vậy mới được chớ, giờ cô thua gì ai mà không quản được thằng..dâm dục đó. Mà có ai như mình không nhỉ, hết nấu cơm hầu hạ chồng…người ta, rồi giờ đi lo giữ chồng…của người ta

Hạnh lần mò tìm địa chỉ rồi cũng ra, thấy nhà chị mở cửa sẵn nên Hạnh dựng xe ngoài sân rồi đi vào, chị đang lặt rau nấu cơm, thấy Hạnh vào, chị bỏ đấy, làm nước rồi ra phòng khách, hai chị em ngồi nói chuyện

– Chị nói thật em đừng cười chị, do lúc này công việc của Hùng và chị đang đi dần vào..ma đạo, nên phải rất cảnh giác, nên khi em nói em kiếm chị thì chị hơi cẩn thận, em đừng giận. chị vừa nói vừa cười cười

– Có giận chị đâu, ngay cả lúc này em cũng cẩn thận nữa, với chị thì em không giấu, vì chị là chị của anh Hùng, cuộc chiến của Sĩ Hùng và Sa Thạch đã lan rộng ra nhiều mặt trận, hai bên bắt đầu thiệt hại về người, về cơ sở kinh doanh và tiền bạc nữa mà, rồi nói đến đây, đột nhiên cô nhớ đến ánh mắt của cô gái đi cùng thằng Hùng con anh 4 hôm cô lên Sĩ Hùng, cái kiểu ánh mắt đó khi cô ta đứng ở bãi xe nhìn lên tòa nhà công ty nó..y như Hương, mang vẻ tự mãn và đắc thắng khi mục đích đã đạt được, Hạnh nhớ lại Hương cũng có lần có ánh mắt như thế khi nó và Tuấn hất cẳng xong 1 công ty trong 1 phi vụ đấu thầu mua bán sắt thép, nhưng cô đó mục đích gì đã đạt được mà đắc thắng hôm đó nhỉ, rồi tiếng chị Hạ Phương kéo cô ra khỏi dòng suy tư

– Chị rất lo cho Hùng, đó là nói thẳng thắn, chị không muốn nó quay vô môi trường đó, nhưng sự lỡ rồi, nên chị phải giúp nó thôi, vì tình nghĩa, chứ không vì tiền, dù nó có đưa chị tiền, chị cũng có lấy, vì chị có làm thì có hưởng vì tiền đó của anh 4 mà, tuy chị với nó khác người ta, là nó đưa thế nào chị lấy thế ấy, không đòi thêm, mà dù nó không đưa, chị cũng giúp, nếu được

– Em hiểu chị mà, mà Hùng cũng biết chị thương ảnh, nên ảnh hôm nay mới nhờ em qua gặp chị mà bàn việc này

– Em nói đi, chị em mình với nhau, cứ nói thẳng, làm được là chị làm, mà không chị sẽ nói không

– Chuyện là như vầy, rồi Hạnh kể cho chị nghe việc Tiến Thành và Ánh Dương buôn bán rượu giả, rồi gã nhận định là công an biết rồi, nên nhờ chị tiên hạ thủ vi cường, đi trước một bước

– Em nói rõ đi, công an biết và Lộc đen biết rồi, chị cũng nghĩ Hùng nhận định đúng, nếu họ biết rồi thì chị đi trước thế nào nữa, hôm nay chị mới biết mà

– Giờ em nói ra, chị phân tích nhé, nếu thấy Hùng nói có lý thì chị giúp. Là như vầy, Hùng nói là chuyện này lộ lâu hay mau thì mình chưa biết, nhưng chắc chắn một số nơi, hoặc là..nhiều nơi mà trước giờ họ mua rượu dỏm của Tiến Thành và Ánh Dương để tiêu thụ sẽ bị công an hỏi thăm, mà hiện giờ Hùng nghĩ là công an, và cả Lộc đen nữa, đã giám sát sự liên lạc của Tiến Thành và Ánh Dương với những nơi mua hàng đó chặt chẽ vì dĩ nhiên khi họ nghe phong thanh, họ đã theo dõi kho hàng rồi, xe chở hàng giao đi đâu, hàng nào từ đâu đến, dĩ nhiên trong vòng 1 tháng trở lại thì công an cũng không biết hết được, nhưng một số là phải có, nên chắc chắn những chỗ bị lộ ra là khó liên lạc, vì mạo hiểm quá, lộ ra là càng củng cố chứng cứ cho công an thêm, chị hiểu không, Hạnh nói chậm và kĩ lưỡng để chị nắm vấn đề, mà nó cũng nhiều nơi nhiều chỗ nữa, trong 1 thời gian ngắn liên lạc hết thì cũng khó, có thể nói là không khả thi khi công an và Lộc đen nhìn ngó như vậy, và giờ cũng không có thời gian mà rà lại coi 1 tháng qua công an biết chỗ nào, chưa biết chỗ nào nữa, nên giờ mình làm đại trà, dễ và khỏe hơn

– Chị hiểu rồi, nếu muốn nhẹ tội, bắt buộc những nơi mua hàng phải hủy hết chứng từ và hàng hóa đi, mà ý em là giờ công an và Lộc đen đang làm anten cho công an đã chú ý, trong khi Sĩ Hùng bó tay, không dám nhúc nhích, vì nhúc nhích sợ lộ ra thêm sơ hở, đúng không

– Chính xác đó chị, thế nên Hùng nhờ em nói cái này với chị, là chị sắp xếp ai đó trong báo chị viết bài, một, hay hai hay ba bài gì đó là tùy nghiệp vụ của chị, nhưng đề tài tựu trung là giống như 1 bài điều tra của riêng báo chị, là liệu Sĩ Hùng có đứng sau Tiến Thành và Ánh Dương trong vụ buôn bán rượu giả này không, mình rung chà cho cá nhảy, các cơ sở mua rượu họ đọc báo, tự họ sẽ phi tang chứng cứ và hàng hóa, và họ có sự chuẩn bị tâm lý để đối phó khi bị công an sờ gáy, đó, ý anh Hùng là vậy

Hạ Phương khẽ nhíu mày, phải, kế này độc, nó giúp Sĩ Hùng chạy tội dễ dàng mà không phải nhúc nhích để lộ ra sơ hở trước cơ quan điều tra, lại giúp báo Sài Gòn Thời Sự của chị xóa đi sự nhìn ngó và nghi ngờ của nhiều người sau loạt bài về Thái Sơn và vụ “minh oan” mãi dâm lần rồi, thằng em chị nghĩ ra nước cờ này độc địa quá, phải, báo chị cũng có lợi, còn bên phe anh 4, nhìn qua thì có hại nhưng trong tình thế này, cái yếu điểm sẽ thành..ưu thế

– Kế này cũng hay, nhưng nó chỉ hay khi..cơ quan điều tra biết rồi và nhúc nhích rồi, nhưng có một trở ngại là giả sử như cơ quan điều tra chưa biết, mà bên chị làm vậy ,chẳng khác nào mình tự tố cáo mình, Hạ Phương cẩn thận phân tích cho Hạnh, không biết Hùng nó nhìn ra chỗ này không

– Em cũng biết vậy, hồi sáng Hùng dt về , em cũng có nói y như chị, nhưng anh Hùng nói cứ làm đi, vì dù công an chưa biết, thì lão tam cũng sẽ đi tố cáo, tiên phát chế nhân, Hùng nói thà nghi lầm còn hơn bỏ sót, cùng lắm thì mất một mớ tiền cũng không sao, làm lại được, chứ vụ này mà chủ quan, mình nghĩ công an không biết, rồi tham mà làm tiếp thì có khi anh 4 cũng chết, Hạnh thở dài, rồi cô kể luôn cho Hạ Phương nghe bài bản xử lý của bốn tay sếp sòng bên Sĩ Hùng mà sáng nay gã tóm tắt sơ qua cho cô

Hạ Phương thở dài, giờ cô hiểu hết vì sao băng già 4 mạnh và sống lâu rồi, vì họ nghĩ ra và làm những việc mà không ai nghĩ đến, không ai có can đảm làm, hay không đủ sự sâu sắc để làm, và chị cũng hiểu vì sao Hạnh và em chị yêu nhau, vì cô bé này có cái thông minh thâm trầm ít ai thấy, nhưng em chị..nó thấy. nồi nào úp vung nấy, cũng phải thôi

– Giờ thế này, những tư liệu nào Hùng muốn chị khéo léo dùng nó như một tài liệu do báo chị âm thầm điều tra ra được thì em đưa chị để dùng làm tư liệu viết bài ngay, vì tối nay nộp bài thì sáng mai báo ra luôn, vì tin nóng, nếu đã phải làm, thì làm ngay và luôn

Hạnh mỉm cười rồi nắm tay chị, em thay Hùng cảm ơn chị, xong cô soạn giỏ xách lấy ra một số thông tin mà sáng nay cô ghi lại khi gã nói qua dt cho cô biết

– Thôi, giờ em về, biết chị bận rộn, em không phiền nữa, anh Hùng nói tuần sau anh về sẽ qua thăm và cảm ơn chị sau, vì giờ ảnh bận rộn đi mở thị trường rồi.

Tiễn Hạnh ra sân, rồi đột nhiên câu hỏi mà từ khi đi X về, chị nảy sinh ra trong lòng, em gái nè, chị hỏi thiệt, bộ em và bé Hương là bồ của Hùng hả

Hạnh mắc cỡ quá, cô mỉm cười để che dấu sự bối rối, phải, tụi em ..đứa nào cũng yêu ảnh

– Rồi tụi em không ghen nhau sao, và ghen với Ngọc nữa, vợ nó đó

– Ghen làm gì với người đến trước hả chị, với lại…ghen quá thì mất luôn, mà mình làm tình nhân của một người mà có nhiều cái làm mình thú vị, cũng còn hơn làm vợ một người..nhàn nhạt chẳng ra gì, mà Hùng cũng hay, không ich kỷ như đàn ông người ta, tụi em đi đâu làm gì cũng không bao giờ hỏi hay ghen tuông hạch sách, anh ta làm vậy không phải là không yêu tụi em, mà anh ta nói..anh ta có vợ mà, nên cũng phải công bằng với tụi em chứ, để tụi em còn có cơ hội lấy chồng, Hạnh vừa nói vừa dắt xe ra, rồi gật đầu với chị, cô chạy xe đi về

Hạ Phương đứng nhìn theo, chị thầm nghĩ, đúng là tuổi trẻ, chúng nó dễ thích nghi và biết cách đơn giản đi những cái phức tạp để cho dễ sống, nhưng khác nhau ở đứa hoang đàng và có đạo đức là ở chỗ biết điểm dừng, sa thì có nhưng không lầy, chị biết mà, con bé Hạnh nó nghĩ thoáng, nhưng là chỉ thoáng với thằng em chị, chứ không phải bạ đàn ông nào nó cũng thoáng, âu cũng là cái liễn, cuộc sống nhanh và vội đang tràn vào, ai cũng phải thay đổi một chút để mà thích nghi. Chị quay vào nhà, rồi mở dt lên, chị nhìn cái hình chị lén chụp thằng em chị khỏa thân nằm ngủ hôm đi X, chị nhìn chút rồi tắt đi, chị mở laptop lên, muốn bài sáng mai ra, giờ phải viết mới kịp

Hạnh chạy xe về nhà, và tối đó cô và Hương alo cho gã, rồi theo sáng kiến của cô, bắt gã mở laptop lên, vô yahoo chát với 2 cô, và mở webcam cho 2 cô thấy gã đang ở và ngủ một mình chứ không có…Phương ở cùng phòng

Lúc Phương bực bội bạn trai cô vì nghi ngờ dò xét, cô không biết rằng sếp cô bên phòng bên kia còn khổ hơn cô, vì không chỉ bị kiểm tra dò xét qua dt, mà còn phải mở máy tính và webcam suốt đêm, để chứng minh mình…trong sạch với 2 người tình thông minh của gã.

Trung tá Nhã, phó công an quận Y, đang ngồi ở quán café sân vườn Sỏi Đá chờ anh 4 đến. Vốn dĩ anh và già 4 quen nhau cũng 6 năm rồi, từ khi anh mới được chuyển về làm trưởng 1 phường trong quận, thì đã quen nhau, rồi thấy hợp nhau nên cũng thân, và anh còn thích anh 4 ở cái chỗ…chơi kín và nhanh lẹ. Cũng chính vì giao tình sâu sắc với anh mà anh 4 mới đầu tư trong địa bàn của anh quản lý tới 4 cơ sở ăn chơi mà nổi tiếng và đình đám nhất là quán bar Sock kia. Nhã nhớ lại cái hôm thằng trinh sát trong đội hình sự quận về kể anh nghe nó chứng kiến già 4 phục binh hốt 5 thằng côn đồ đến quấy rối thì anh bật cười nói nó, nếu mày nói ai thì anh còn lạ, chứ con Diễm, lính của già 4 nó đi bài đó là phải rồi, cái bài của già 4 xưa nay là thế, nhìn qua thì rất yên tĩnh, nhưng động là nhanh như sấm sét. Cũng vì hiểu già 4 nhiều nên trong địa bàn này anh rất nhiệt tình trong việc…bao che, ngay cả khi 5 năm trước, lúc anh lên được phó quận phụ trách cảnh sát, thì già 4 đã đến bàn với anh việc thành lập công ty Tiến Thành và Ánh Dương làm tổng đại lý bia rượu nước giải khát, mà phàm là kinh doanh buôn bán trực tiếp tại trụ sở, mấy ông doanh nghiệp mà …không biết quan hệ với công an phường, công an quận là không xong, kiểu gì cũng bị phạt, bị làm khó, bới bèo ra bọ từ chuyện chiếc xe dừng đậu lên xuống hàng không đúng chỗ là bị phạt, cho đến nhiều lúc hàng gấp phải tụ tập thợ thầy làm ban đêm cũng bị kiểm tra hành chính, hợp đồng lao động…cho nên từ khi già 4 ra thêm 2 công ty đó, tự động là già 4 kiếm anh, rồi chi thêm một mớ. Và anh nhớ lại khi già 4 xin phép anh nhắm mắt cho ông ta làm rượu giả, thì anh cũng đắn đo suy nghĩ vài ngày. Anh nhớ lại lúc đó, 5 năm rồi, phải, lúc đó anh suy nghĩ vì trước giờ anh em chơi thân, du di cho nhau những chuyện lặt vặt như quán bar quán nhậu của già 4 xô xát lộn xộn, buôn bán bày biện chiếm lòng lề đường, làm giấy tờ hành chính nhanh lẹ giúp nhau…tất cả những cái đó thì dễ, vì nó loanh quanh trong địa bàn của mình, cũng như nó dừng lại ở khe hở của luật, đó là xử hành chính cũng có lý, xử hình sự cũng được, thậm chí tha luôn cũng được. Là một người công an đi lên từ cảnh sát khu vực, anh hiểu chứ, công an cấp quận như anh mà chơi với giang hồ, thì chĩ có tận dụng những khe hở luật pháp mà bao che cho họ, để kiếm ăn, chứ còn bao che cho những hành vi phạm pháp lớn, trên diện rộng, thoát khỏi địa bàn mình quản lý là sẽ hệ lụy vô cùng về sau. Thế nhưng sau khi cân nhắc vài đêm, rồi anh cũng xuôi theo khi anh thấy già 4 tặng cho vợ chồng anh 1 căn hộ chung cư mà già 4 đang cho thuê, để con anh có tiền học hàng tháng, và vì già 4 cam kết với anh sẽ kín và bí mật thì anh gật, thôi thì anh 4 cứ làm, nhưng nhớ cho kín, có chuyện gì là tôi chết theo anh đó. Lẽ ra không làm ngơ cho anh, nhưng nghĩ đến cái tình lâu nay, và rồi anh cười ha hả khi già 4 đưa thiệp mời anh dự khai trương 2 công ty đó, tin cái khôn ngoan cũa anh, mà liều với anh đó

Nhưng trung tá Nhã xuất thân là một chiến sĩ công an người Miền Tây, nên cái chất hào khí nam bộ của anh vẫn có, dù chơi với già 4 là có lợi, nhưng anh đâu phải tự nhiên mà lên chỉ huy phó quận, nên sau khi nhận cái căn hộ chung cư mà anh 4 biếu, và dự khai trương 2 công ty đó xong , anh lập tức liên lạc lại với anh bạn học trong trường trung cấp cảnh sát ngày xưa mà hai người rất thân, khi biết anh bạn mình đã về nắm đội trưởng đội chống hàng giả của phòng cảnh sát kinh tế, anh lập tức ngỏ ý mượn già 4 một cái phòng vip, biết trung tá Nhã có việc cần, già 4 bảo ngay con Diễm sắp xếp luôn cả rượu, phòng và đào miễn phí, và Nhã nhớ lại buổi chiều 5 năm trước, anh và tay đội trưởng ngồi vừa nhậu, vừa cho mấy con đào ôm ấp vuốt ve, vừa tâm sự, rồi anh lôi luôn ông bạn đội trưởng vào vụ bia rượu giả, sau khi ông bạn có vẻ miễn cưỡng nhét vào túi 50 triệu do anh đưa, tiền của anh, nhưng vì đã lấy căn hộ chung cư rồi, anh không lấy tiền già 4 nữa, tính anh là thế , hoa thơm thì anh em mỗi người chia nhau ngửi, chứ một mình ăn cả là không lâu bền. Rồi cứ thế, 5 năm qua, cùng với mạng lưới bán rượu giả lan ra khắp thành phố và về một số tỉnh lân cận, thì anh và tay đội trưởng chia nhau càng nhiều hơn, nhưng họ…kín lắm, không bao giờ anh đội trưởng gặp già 4, hoặc họ hẹn nhau ồn ào ăn nhậu ngoài quán sá, hay bàn bạc công việc già 4 trong dt, mà anh và bạn anh cần gì thì cứ định kỳ hai bà vợ của hai ông công an nháy nhau ra đâu đó , rồi tiền đưa, thông tin trao đổi, rồi là xong, tan hàng thì ai lo việc nấy

Trung tá Nhã nể già 4 ở cái chỗ hai bên không nói mà hiểu, từ từ khi việc làm ăn mở ra lớn, già 4 đưa nhiều hơn vì biết anh không xài một mình, chỉ cho đến sáng nay, khi 5h sáng già 4 gọi điện cho anh, tôi thấy hình như có mấy đứa trinh sát công an kinh tế thành phố đang theo dõi ngay cổng Tiến Thành và Ánh Dương, nhờ Nhã sắp xếp cho tụi nó đi đâu đó sáng nay để tôi dọn dẹp công ty được không, thì Nhã gọi cho anh bạn đội trưởng, và trưa nay già 4 hẹn gặp anh, để cám ơn vì sáng nay mấy đứa trinh sát hình như ra trể nửa ngày, để già 4 dọn dẹp công ty cho thuận tiện

– Sao, chờ mình lâu không, có chút việc phải dừng xe nghe dt nên đến muộn chút, Nhã thông cảm

– Không sao, em cũng mới đến, anh 4 với em giờ là anh em sống chết rồi, Nhã cười, em đợi anh chút thì có gì đâu

– Hôm nay gặp Nhã là có chuyện quan trọng, việc mình làm rượu, ban giám đốc công an thành phố chú ý rồi, anh không giấu em, mà nhờ 5 năm nay em và bạn em che mắt giúp anh, nhưng hôm nay xì xèo ra rồi, giờ anh đang lo …chạy thuốc

Nhã gật gật, anh không ngạc nhiên, đã làm thì sẽ có lúc thế này, anh hiểu, 5 năm qua anh bạn đội trưởng ém các thông tin mà các trinh sát báo cáo, rồi chia chác cho mấy cậu đó nữa, nói vui ra là giống như già 4 phát lương tháng cho đội trinh sát kinh tế của công an thành phố vậy, nên việc già 4 buôn rượu giả nó mới bưng tai bịt mắt được các ngành chức năng chứ. Sỡ dĩ ngày xưa anh giúp, vì cũng ở cái tài…chạy thuốc của già 4 mà, chứ đâu phải vì cái căn hộ chung cư đâu

– Giờ anh 4 dọn dẹp đi, nhưng nhớ chừa lại một ít, mình phải nhận, nhưng nhận kiểu nhẹ tội, chứ chối hết là khó cho công an người ta, kiếm không có chỗ này, người ta kiếm chỗ khác, thì lòi ra nhiều thứ, anh hiểu không, Nhã hạ giọng tư vấn cho già 4, rồi anh qua bên anh Túy, Viện phó viện kiểm sát thành phố, anh nói anh Túy chậm phê chuẩn quyết định khởi tố vụ án chút, vì chỉ khi viện kiểm sát phê chuẩn quyết định khởi tố vụ án, thì công an mới tiến hành các bước như khám xét, tố tụng bắt tạm giam tạm giữ được, mà theo bạn em hồi sáng nhờ vợ nó nhắn cho vợ em, thì sáng nay bên cơ quan cảnh sát điều tra mới gửi quyết định khởi tố vụ án qua, nghĩa là cũng sáng nay bên viện kiểm sát mới nhận, giờ anh liên lạc ngay là còn kịp, nếu anh cần thời gian để…chạy thuốc và thu xếp hậu sự

– Nhã nói vậy anh hiểu rồi, anh 4 trầm ngâm, phải, sáng nay anh nói chuyện với lão tứ xong, nó bảo anh trong hôm nay phải câu dầm cái quyết định khởi tố bên viện kiểm sát, để có thời gian cho Hạ Phương đưa vụ này lên báo, nhằm đánh động các nơi tiêu thụ tẩu tán trước khi công an danh chính ngôn thuận vào cuộc, giờ trung tá Nhã cũng tư vấn như vậy, anh yên tâm rồi, tính anh là thế, tin anh em, nhưng những chuyện quan trọng tồn vong sinh tữ, tin và kiểm tra lại.

Suy nghĩ xong, anh 4 rút trong người ra cái bao thư, anh gửi em và anh bạn em, cho anh gửi lời cám ơn anh ta 5 năm nay, em nói anh ta từ giờ trở đi cứ làm đúng theo pháp luật, để anh ta không chìm xuồng, rồi chuyện qua đi, ta..lại làm lại, thôi, giờ anh đi kiếm anh Túy viện phó, anh đi trước nhé

Nhã nhìn theo anh 4 đi ra cổng quán, anh gật gật, anh 4 vậy mới đáng cho anh và thằng bạn gắn bó chứ, nhanh gọn lẹ, biết cầm biết buông đúng lúc.

Móc cái dt chuyên dùng sim rác ra, anh dt cho vợ, em gặp chị bạn em, nói chồng chị ấy giờ cứ theo pháp luật mà làm trong việc Tiến Thành và Ánh Dương tại quận mình, không kiêng nể e dè ai cả, mà nè, coi ở nhà còn tiền mặt, em lấy 50 triệu mang qua cho chị ấy, nói chị ấy tiền hùn buôn bán tháng này lời được nhiêu đó

Chia tay trung tá Nhã, anh 4 chạy xe qua quán karaoke quen thuộc mà mỗi lần gặp nhau là anh và Túy, Kiểm Sát Viên Cao Cấp, viện phó viện kiểm sát nhân dân thành phố sài gòn, hẹn gặp nhau thì đều vào đây cho kín đáo, do quán này của thắng cháu anh Túy đứng tên và điều hành, dù anh 4 biết tỏng là thằng cháu 25 tuổi này là dân quê, học lớp 3 trường làng thì làm gì có tiền mà quán với xá, tất cả là dĩ nhiên Túy cho nó, nhờ nó…giữ giùm. Quen Túy 8 năm nay từ khi Túy còn là phó phòng kiểm sát án trị an, rồi lên trưởng phòng, rồi nhờ anh 4 hậu thuẫn về tiền phía sau mà chạy lên viện phó, nên quan hệ của anh và Túy có thể nói cũng thuộc loại chí cốt như trung tá Nhã, nhưng không thân, vì Túy thuộc loại ngụy quân tử, đạo đức giả, ăn thì thích nhưng khoái lòng vòng. Anh 4 biết Túy, và cũng như nhiều quan chức hàng tỉnh, hàng trung ương, họ…nghèo lắm, tài sản cá nhân của họ đa số không có gì cả, chỉ có chiếc xe máy chạy đi làm là nhiều, hoặc cùng làm là chính ngôi nhà họ đang ở, nhưng ngộ, bản thân quan chức thì nghèo và tài sản đơn bạc, nhưng người thân của họ lại giàu, giàu…dữ dằn, làm như hễ là người thân của quan chức là họ có tài nên họ làm giàu dữ dội, anh 4 cười thầm, cái trò kê khai tài sản quan chức của mấy ủy ban này kia ở trung ương giống như…trò hề vậy, phải như anh thì anh khỏi cần cho kê khai làm chi, vì anh biết theo đăng ký sở hữu thì gần gần nghèo như nhau cả, mà quan trọng là kêu em út, con cháu, anh chị họ hàng… quan chức kê khai kìa, mấy người đó mới giàu, mà cũng thú vị, kê khai thì làm 3 năm rồi, mà sao cũng không thấy công bố ra, kết quả thế nào, ông nào, ở đâu, có cái gì, dùng tiền thuế của dân trả lương cho cán bộ tiến hành kiểm kê, mà kết quả thì…giấu, hay là chắc có vài ông ăn vụng mà không chùi mép, nên ôm tài sản nhiều quá, nên giờ khó công bố, chắc vậy

Thằng cháu của Túy ra đón anh sau khi nghe anh dt, rồi như mấy lần trước, nó lại mở cửa cầu thang thoát hiểm, để anh 4 bí mật theo đường đó đi lên khu Vip trên lầu 3, cái thang thoát hiểm này có ý nghĩa lợi hại lắm, anh 4 vừa đi lên vừa gật gù, ngoài chức năng thoát hiểm cho khách hàng khi ca hát hát hò, nó còn giúp cho Túy…thoát hiểm trong những phi vụ đi đêm chạy án của anh ta với mấy tay luật sư anh ta quen biết vì mấy tay đó dĩ nhiên cũng lên lầu bằng đường này như anh.

Anh 4 đi ra khỏi cầu thang trên lầu 3 thì không thấy có thằng bồi nào hết, y như những lần trước, anh và Túy gặp nhau là thế, bàn bạc trao đổi công việc xong là về, còn tiền bạc chung chi gì đó, em vợ của lão tam sẽ thu xếp qua con cháu Túy làm chủ một tiệm vàng gần chổ mà chị em vợ lão tam mở tiệm vàng.

Anh 4 ngồi uống bia do thằng cháu Túy đích thân bưng lên, vì chú Túy của nó quy định thế, khi chú nó tiếp khách là cấm chỉ lính lác bén mảng lên lầu, cần gì, yêu cầu gì, đích thân nó lên thu xếp cho chú nó, Uống hết chai ken thì anh thấy Túy vào, cũng y như những lần trước, áo sơ mi quần tây mang giày, ra dáng một quan chức hàng tỉnh thanh sạch, mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao. Thấy anh, Túy cười ha hả rồi bắt tay anh, xong như mỗi lần gặp nhau, họ vào việc luôn

– Chắc sáng nay thì Túy chưa nghe tin phải không, sáng nay bên công an thành phố có quyết định khởi tố vụ án hai công ty con của Sĩ Hùng mình tham dự vào đường dân buôn bán phân phối rượu giả.

– Đúng là em chưa nghe, vì sáng giờ ra tòa tham dự tố tụng, lúc này án nhiều quá, tòa xử liên tục mà không xuể, ngành kiểm sát nội ra tòa dự công tố cũng đã hết hơi, nói gì đến làm việc khác, hôm nay thiếu cán bộ quá, em là lãnh đạo mà cũng phải đi, mà vụ rượu giả đó, đầu đuôi là sao

Anh 4 chậm rãi kể cho Túy nghe chuyện thằng thủ kho của anh nó tự ý móc nối mua bán rượu giả khi thằng Nam giám đốc lơ là, rồi khi ban lãnh đạo Sĩ Hùng phát hiện ra, nó sợ tội nên trốn, giờ công an vào cuộc điều tra, anh lo cho thằng Nam, vì nó cũng là em rễ, mà bả mất rồi, nên mình là anh, phải lo cho nó, nên phải đi kiếm em đó.

– Ý anh 4 là sao, là công an đã có quyết định khởi tố vụ án rồi, nhưng do thằng thủ kho làm, còn thằng thủ kho thì bị anh phát hiện nên bỏ trốn, giờ ý anh là sợ thằng Nam bị liên lụy vì tội thiếu trách nhiệm, phải không, Túy nghe, nhưng anh cẩn thận hỏi lại

– Phải, anh lo cho thằng em rể, không biết nó có biết hay liên quan gì vô không, vì thằng thủ kho trốn rồi, còn thằng em thì hôm nay không gọi được cho nó, trong khi lính nó dưới mấy công ty thì nói hôm qua còn gặp nó, nên tính nhờ em việc này

– Anh 4 cứ nói đi, anh em mình mà, có gì mà ngại

– Anh tính nói em phê chuẩn quyết định khởi tố vụ án do công an chuyển qua chậm một chút, để anh kiếm ra thằng Nam, hỏi nó trước để nếu nó có liên quan thì mình cũng phải kiếm luật sư mà tư vấn cho nó, còn thực tình chỉ có thằng thủ kho làm bậy, thì mình khỏe

Túy trầm ngâm chút, rồi anh dt về cho cán bộ thuộc quyền, em có thấy hồi sáng giờ này bên công an thành phố gửi quyết định khởi tố vụ án nào qua chưa, có ah, uh, thế để đó, mà bên công an họ muốn anh ký trong chiều nay ah, rồi, giờ thế này, em nói bên công an anh bận ra tòa, xong bên tòa lúc nào anh về cơ quan anh xem xong anh ký ngay, nếu đầy đủ chứng lý theo quy định tố tụng.

Cúp máy xong Túy quay qua già 4, có rồi, anh cũng nghe đó, lính em nói bên công an nói bên em khẩn trương nghiên cứu hồ sơ rồi phê chuẩn sớm

Biết Túy nói nước đôi để coi mình thế nào, anh 4 cũng…tát nước theo mưa, – anh biết, nhưng phải chi như mấy thằng lính bình thường trước đây thì mình cứ như cũ mà làm, nhưng đằng này..thằng Nam là em vợ, mà anh thì chịu ơn chị nó hồi xưa, nên thôi người quan trọng thì việc cũng thành quan trọng, anh không biết chừng nào mới kiếm được nó, thôi thì em ráng chậm cho anh một ngày, để anh kiếm nó, được thì là cái may mà em mang lại cho nó, còn không thì coi như nó xui vậy, anh cũng biết cái khó của em, nên nhờ em thì cũng mệt cho em., thôi thì quà cáp mọi khi, anh gữi cho em gấp rưởi, để em thay anh nói khó nói khổ với điều tra

Túy biết yêu cầu của công an thành phố, hồi nãy lính anh nói bên điều tra đề nghi viện phê chuẩn sớm để còn khám xét bắt giữ…vì có khả năng án này đối tượng tẩu tán chứng cư phạm tội, nhưng sớm hay muộn thì nhanh nhất trong luật cũng quy định thời gian để Viện Kiểm Sát xem xét hồ sơ cho những án từ ít nghiêm trọng, rồi nghiêm trọng, rất nghiêm trọng đến đặc biệt nghiêm trọng mà, nếu sáng mai mình phê chuẩn cũng chỉ trong vòng 24h chứ mấy, mà già 4 cũng biết điều, chuyện em vợ phải khác chuyện của lính chứ, gấp rưỡi là tốt rồi, chiều nay mình còn qua tòa dự công tố, nếu sau này họp liên ngành mà bên công an báo cáo vụ này với thành ủy là viện phê chuẩn chậm trễ, mình cũng có lý do để giải trình hợp lý là…bận ra tòa tham dự tố tụng nên không kịp về phê chuẩn,

– Thôi được, nể tình nghĩa anh đàng hoàng với em lâu nay, nếu hồ sơ bên điều tra đưa qua đầy đủ, sáng mai là em phải ký, coi như để anh 1 ngày để kiếm thằng Nam đó, anh tìm nó đi, nó có dính, mình xử nó theo pháp luật, nó không biết, thì nhẹ thôi, Túy động viên anh 4, nhưng mà vụ này em phải nói khó nói khổ với điều tra, nên anh nhớ đưa quà sớm, để em còn nói với bên đó nó thông cảm cho…chúng ta, thôi thằng em về, đến giờ ra tòa rồi

Tạm biệt Túy xong, anh 4 vừa đi xuống cầu thang thoát hiểm vừa rủa thầm, đúng là đồ đạo đức giả, Túy sẽ ăn hết cái khoảng gấp rưỡi kia chứ chia gì cho điều tra, nhưng mà thôi, có giúp cho mình có thời gian là được rồi, bước ra khỏi cái cầu thang thoát hiểm, anh 4 thở phào, kỳ này coi như…thoát hiểm.

Nhớ hồi sáng lão nhị dt hòi anh chuyện này quan trọng quá sao không kêu lão tứ về phụ giải quyết và..chạy án, anh cười cười rồi nói lão nhị, vụ này có khả năng cháy lan, mình phải cất lão tứ đi, để lỡ anh em mình bị công an thành phố hốt bất tử, còn có nó ở ngoài chống đỡ lo liệu, chứ để nó dính vô…cho chết chùm sao.

Cũng sáng nay, tại một tòa nhà cao ốc sang trọng trên đường Phạm Văn Đồng, đoạn đi qua quận Cầu Giấy ở Hà Nội, trong một phòng làm việc bên trong khu cao ốc đó, khu cao ốc mà nhiều người biết đó là văn phòng chính của Bộ Công An, một người đàn ông cao lớn với mái tóc đã bạc hết vì những đêm dài trằn trọc thao thức khi phải xử lý những vấn đề, những vụ việc cộm cán, làn da cũng đã chớm ngả qua màu nâu nâu đồi mồi, một dấu hiệu báo hiệu tuổi già đã dần dần kéo đến, dù năm nay ông đã 60 tuổi nhưng vẫn còn minh mẫn khỏe mạnh nhờ một thời tuổi trẻ cần mẫn tập thể dụng và võ thuật, cũng như về sau này ông sống thanh đạm thịt ít rau nhiều và theo lời khuyên của bác sĩ riêng , ông dùng thêm một số loại thực phẩm chức năng có tác dụng tốt trong hạn chế lão hóa, nhưng mà rồi, ông lắc đầu, mình cũng đã già rồi, và ai, dù hùng mạnh đến đâu, quyền lực đến bậc nào, cũng không thoát khỏi cảnh sinh lão bệnh tử, từ một lãnh đạo trung ương đến một anh lính trơn mới nhập ngũ.

Ánh nắng ở ô cửa sổ bên vách tường chiếu lên vai áo của ông khi ông đứng ra cửa sổ hóng nắng sáng của mặt trời như một liệu pháp sinh học tự nhiên cho việc giảm bớt cái tốc độ loãng xương, cũng là 1 phần phụ đi kèm theo cái gọi là tuổi già kia, ánh nắng sẽ giúp da tổng hợp ra vitamin D trợ giúp cho việc làm chậm tiến độ thoái hóa xương. Ánh nắng làm vai áo ông lấp lánh hẳn lên, trên cái vai áo màu xanh lá mạ có đính 1 cặp cầu vai nền đỏ viền vàng, trên cái nền đỏ đó có 2 ngôi sao năm cánh bằng kim loại màu vàng đang phản chiếu ánh sáng sáng rực lên, hai ngôi sao nằm trên cái cầu vai màu đỏ viền vàng đó tạo ra cho ông một sự uy nghiêm và thể hiện cái uy quyền của một người lãnh đạo cao cấp trong ngành công an, đó là cấp hàm trung tướng, một cấp hàm mà trong toàn bộ ngành công an từ Nam ra Bắc, cũng chỉ khoảng 20-30 người có được, và 1 trong hai ba mươi người đó, chính là ông,trung tướng Hai Hậu, thứ trưởng bộ công an, người chịu trách nhiệm về trật tự xã hội trước trung ương và đồng chí đại tướng bộ trưởng, nắm hai tổng cục mà ông được phân công quản lý trực tiếp, đó là tổng cục 6, còn gọi là tổng cục cảnh sát phòng chống tội phạm. và tổng cục 7, còn gọi là tông cục cảnh sát quản lý hành chính về trật tự an toàn xã hội.

Trung tướng Hai Hậu hứng nắng và hít thở dưỡng sinh một lúc, rồi cảm thấy mặt trời dần cao lên, nhìn xuống khu vực cổng ra vào, thấy những cán bộ làm việc trong tòa nhà đang vào mỗi lúc một đông thêm, ông biết giờ làm việc đầu ngày đã bắt đầu lại, và ông cũng thò tay vào túi áo lấy ra cặp kính lão, đeo vào rồi ngồi vào bàn làm việc

Mấy hôm nay ông cảm thấy áp lực đang dần đến trong phạm vi quản lý ngành mà quyền hạn của ông phải xử lý, đó là một số vấn đề phức tạp trong quản lý tình hình an ninh trật tự xã hội trong buổi giao thời của đất nước, đó là những vấn nạn buôn ma túy số lượng lớn từ các nước xung quanh đang tràn vào đầu độc giới trẻ theo đà phát triển kinh tế, rồi vấn đề các tập đoàn tội phạm nước ngoài đang tràn vào, thò những chân rết vào lũng đoạn an ninh trật tự xã hội trong các vấn đề như rửa tiền, sử dụng mạng internet để phạm các tội như làm thẻ tín dụng giả, đánh cắp tiền từ các tài khoản cá nhân, xâm phậm chiếm đoạt thông tin thư tín, trộm cước viễn thông, buôn lậu hàng quốc cấm, vũ khí, xăng dầu, buôn người, tổ chức những đường dây gái gọi mang tầm mức quốc tế…tất tần tật những vấn đề đó, tuy là có sự phối hợp của nhiều ngành, nhiều cấp, nhưng ngành chịu trách nhiệm phòng chống chính vẫn là ngành công an, và trong nội bộ ngành công an, đó là hai tổng cục do ông nắm, và chịu trách nhiệm cao nhất trong chuyên môn của ngành công an là ông, thứ trưởng phụ trách trực tiếp.

Nhìn lướt qua những hồ sơ, báo cáo mà ông nhận được từ các đơn vị nghiệp vụ dưới quyền, trung tướng Hai Hậu thở dài khi nhìn thấy những bài báo của một số cơ quan báo chí phía Nam như báo Thời Luận, báo Sài Gòn Thời Sự, báo Thanh Niên, báo Tuổi Trẻ…đang bút chiến với nhau về vấn đề mãi dâm, mà tiền khởi của nó là do tờ Thời Luận khui ra một số cơ sở kinh doanh có dịch vụ mãi dâm núp bóng của tập đoàn Sĩ Hùng, rồi Sĩ Hùng thanh minh là mình không có, rồi một số tờ báo khác nhảy vào bênh vực Sĩ Hùng, rồi một số tờ báo khác nữa ủng hộ Thời Luận, và cuộc bút chiến nổ ra, ban đầu chỉ là vấn đề chống mại dâm của một công ty đang bị nghi ngờ là Sĩ Hùng, rồi nó bùng nổ lớn lên, chia thành hai phe phái, phái do tờ Sài Gòn Thời Sự dẫn đầu thì ủng hộ quan điểm đã đến lúc phải cho mãi dâm thành nghề công khai, hợp pháp có sự quản lý của nhà nước, và phái kia, do tờ Thời Luận dẫn đầu, nêu ra những cái tác hại của việc cho mãi dâm công khai hoạt động, rồi bút chiến nổ ra, lôi vào đủ các thành phần từ giáo sư xã hội học cho đến anh xe ôm vỉa hè, bà nông dân dưới quê cho đến các mệnh phụ phu nhân vợ con các quan chức thành thị..

Hai Hậu mỉm cười khi hiểu ra người đứng sau cuộc bút chiến này là ông bạn già 4, người bạn tri giao của ông từ thời ông và già 4 còn là hai cậu thanh niên trẻ trung, nghèo nàn ở cảng cá X ngày nào, ông thì có học qua trung cấp cảnh sát, còn già 4 thì đúng là tay không bắt giặc, từ 1 anh tổ trưởng bốc xếp nhà quê đến giờ đã leo lên thành 1 tay tổ nắm trong tay 1 tổng công ty khổng lồ về vui chơi giài trí ăn nhậu xa hoa trụy lạc. Ông đọc những bài báo này, ông theo dõi cuộc bút chiến của hai phe báo chí, ông hiểu chứ, qua cuộc bút chiến này, ông đã nhìn ra là tập đoàn phục vụ sự sung sướng của già 4 đã chính thức bước lên đỉnh cao nhất của cái mà người ta gọi là mafia, hoàn toàn xứng đáng với cái danh hiệu quốc tế hóa của thế giới ngầm quốc tế, MAFIA. Đúng, nó xứng đáng vì từ một đám bốc vác ban đầu ở cảng cá, nó lợi dụng khe hở của luật pháp để nhảy vào nghề buôn lậu hàng điện tử và dần dần bành trướng qua các mức độ từ lợi dụng khe hở của luật pháp, cho đến nó tổ chức những lực lượng băng nhóm đánh đấm như là một sự thách thức lại pháp luật, cho đến hôm nay, vì kinh doanh dịch vụ ăn chơi hưởng thụ trụy lạc, nó phải nuôi gái mại dâm từ con bé đứng đường bán dâm 1 lần 100k đến những con người mẫu bán dâm một lần vài mươi triệu, và để giúp mình tồn tại được khi hoạt động trong nghề kinh doanh thân xác, nó đã biết tận dụng dư luận, dùng báo chí, quyền lực thứ 4 của xã hội để kêu gào, để kiến nghị các cơ quan nhà nước cho phép mãi dâm hoạt động, và đó là bước cao cấp nhất cuối cùng của mafia, tác động vào pháp luật và chính sách để có lợi cho hoạt động của mình, và vừa rồi, khi một số anh em trợ lý thân cận dưới quyền ông, báo cáo với ông là đã có sự tiếp xúc, liên lạc giữa những tập đoàn, công ty kinh doanh mại dâm sung sướng như Sĩ Hùng ở Sài Gòn, tổng công ty Tây Đô ở Cần Thơ, thành viên các hiệp hội kinh doanh nhà nghỉ khách sạn ở Đồ Sơn- Hải Phòng, rồi Sầm Sơn…các nhóm, các công ty đó, những khu vực nổi tiếng về mại dâm, đã cử các đại diện tiếp xúc với nhau, nhằm quyên góp tiền bạc và liên thông quan hệ, để cùng phối hợp vận động chính trị -lobby chính sách cho việc chính thức hóa mại dâm, thì ông biết giới tội phạm lão làng ở Việt Nam như già 4 đã chính thức đạt đến danh hiệu cao cấp nhất trong các danh hiệu của thế giới ngầm, danh hiệu Tập Đoàn Mafia, nó đã có thể đủ tầm để nói chuyện ngang hàng với các tập đoàn tội phạm quốc tế đang tràn vào Việt Nam theo dòng thác thu hút đầu tư của chính phủ, dĩ nhiên thôi, mở cửa cho nước sông chảy vào, cá vào thì rác rưởi cũng vào theo

Ngẫm nghĩ về vấn đề này, Hai Hậu nhớ lại buổi nói chuyện của anh với một lãnh đạo cấp cao trong chính phủ, phụ trách mảng nội chính, khi triệu tập ông lên để hỏi ông về vấn đề dư luận đang quan tâm về việc hợp thức hóa hay không hoạt động mại dâm, lãnh đạo chính phủ cần hỏi ông trên cương vị ông là người cao nhất trong ngành công an chịu trách nhiệm về nó, thì ông đã trả lời thẳng thắn là nên, ông nói trên cương vị ông là một người lính già, mà tuổi già thì..hết sợ rồi, và hay nói lời thẳng.

Nên thế vì có như thế, chúng ta mới mang lại công bằng cho xã hội, vì mại dâm nó đáp ứng cho xã hội nhu cầu mà xã hội cần, vì công khai hóa thì giảm bớt đi cái nguy hại rò rỉ thông tin mật về kinh tế-chính trị, và cũng vì chống 40 năm nay từ khi đất nước thống nhất mà nó vẫn lan tràn thêm dù đã chống bằng đủ loại giấy tờ văn bản quy định. Đó là nói về mặt chuyên môn của công an, còn nói về mặt xã hội, đa phần gái mại dâm là xuất thân từ nông thôn nghèo đói lạc hậu, đi phục vụ cho tầng lớp thừa tiền lắm của, vì thừa tiền mới đi mua dâm nhiều được. Chúng ta công khai hóa nó, quản lý nó và thu thuế cao , mà thuế đó đánh vào đâu, vào chính những túi tiền rủng rỉnh của khách mua dâm, chúng ta điều tiết phần thuế đó về lại quê hương của các cô gái bán dâm, dùng tiền đó nâng cao nó lên về kinh tế, giáo dục, văn hóa, môi trường…thế là chúng ta giúp cho các thế hệ đàn em, con cháu của các cô gái bán dâm đó có hướng đi lên khác trong xã hội, họ không phải bán dâm như mẹ họ, cô dì , chị của họ, đó chính là cách để giải quyết vấn nạn mại dâm cơ bản nhất. Rồi cái tiền dư ra từ việc khỏi phải chi phí cho đội ngũ công an chống mại dâm mà chỉ làm những việc mang tính bắt cóc bỏ dĩa kia, ngành công an bớt được cho ngân sách quốc gia một khoản cũng kha khá chứ không ít.

Cái thứ hai, ông phân tích tiếp cho vị lãnh đạo chính phủ, đó là chúng ta tổ chức công khai mại dâm trong nước nhưng chống mại dâm xuyên quốc tế, mấy con hoa hậu người mẫu hot girl đủ loại trong cái thế giới loạn cào cào ấy muốn bán dâm thì cứ bán , miễn là chúng nó, hay công ty quản lý chúng nó xin phép, xin bí mật thì vẫn cứ cấp, vì chúng nó vẫn còn cần cái mặt mũi để lên báo mà nói bọn em sống đạo đức tự lực vươn lên, để qua đó thu hút ngoại tệ về cho đất nước, còn hơn là cấm chúng nó bán dâm trong nước như hiện nay thì chúng vẫn đi nước ngoài bán, mà một lần có ít đâu, vài ngàn usd, rồi chúng nó bán xong chúng nó mua hàng hóa, đồ hiệu ở nước ngoài luôn, thế là chúng ta thất thu một khoản cực lớn, và thương mại của đất nước cũng chịu thiệt vì bọn gái bán dâm cao cấp đấy toàn là khách vip trong tiêu dùng cả, vì tiền chúng nó dễ kiếm thì dễ xài mà

Cái thứ ba là chúng ta phải thắng thắn thừa nhận là chúng ta đang chống mại dâm trong nước như hiện nay thì vẫn có hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn cô gái..đi qua nước ngoài như indonesia, malaysia, Đài Loan, Thái Lan, Singapore..để bán dâm rồi bị bọn chủ chứa nước ngoài xâm hại, bóc lột mà chúng ta không bảo vệ được, đó cũng là 1 thất thoát lớn cho kinh tế và cũng là 1 sỉ nhục cho quốc thể, nó làm hình ảnh con gái Việt Nam nói riêng và quốc gia-dân tộc Việt Nam nói chung méo mó, xấu xí đi với quốc tế. Tại sao ở Nhật Bản người ta cho công nghệ phim sex phát triển trong sự hợp pháp, và các diễn viên đóng phim sex có thể đóng ngay trong nước, và họ coi đó là 1 nghề bình thường như bao nghề khác,thậm chí có những diễn viên trở thành thần tượng trong công chúng, là vì người ta thu hút kinh tế từ khách du lịch nước ngoài đến Nhật vì cái thú vị của ngành công nghệ đó, và người ta tránh cho diễn viên sex phải đi ra nước ngoài đóng và chịu hệ lụy nhục nhã cho quốc thể, đó là cái mà chúng ta phải thấy ra và học theo. Người nước ngoài cần mua dâm con gái Việt, thì chúng mày cứ vác xác và usd mà qua nước chúng tao mua…trong trật tự và kỷ luật, chúng tao cho bán nhưng chúng tao bảo vệ các cô gái đó, không cho chúng mày khinh khi chà đạp, các cô gái đó tuy bán thân nhưng được nhà nước bảo vệ danh dự, và bảo vệ danh dự công dân cũng chính là bảo vệ quốc thể, và khi bọn nước ngoài thừa tiền rửng mỡ qua mua dâm, chúng nó lại đem thêm ngoại tệ vào, tạo đà cho kinh tế đất nước phát triển. Chứ còn cái kiểu nửa dơi nửa chuột như hiện nay, chúng ta thất thoát toàn diện từ tiền bạc, con người đến…quốc thể, thiệt đơn thiệt kép

Và khi ông trình bày đến đó, vị lãnh đạo cao cấp của chính phủ gật đầu cho là ông có lý, đúng, khi anh đã là lãnh đạo cấp trung ương, anh phải nhìn và giải quyết vấn đề trên bình diện đất nước, chứ không phải nhìn ở tầm mức cá nhân cục bộ địa phương, không thể vì anh là lãnh đạo cao cấp đạo cao đức trọng, anh không mua dâm nữa thì anh không cho nó phát triển, anh vì cái cảm tính cá nhân mà bỏ qua quyền lợi của đất nước nói chung và của toàn bộ các cô gái mại dâm nói riêng. Và hôm đó ông chỉ nói nhiêu đó thôi, cấp cao mà, nói ít nhưng hiểu nhiều, đó là khái quát những nét chính của vấn đề.

Tiếng gõ cửa phòng làm việc của ông vang lên, kéo ông ra khỏi dòng hồi ức, rồi cậu trung tá trợ lý riêng cũa ông bước vào, thưa thủ trưởng, có ông Chung Ha Wang, cái ông chủ hãng phim bên Đài Loan, muốn gặp trung tướng để xin kết hợp thực hiện một bộ phim nói về ngành công an Việt Nam

Hai Hậu mỉm cười, em nói họ đợi anh ở phòng khách, rồi vừa nhìn theo cậu trung tá đi ra, ông cười nhạt, ông lạ gì cái đám mafia 14K Đài Loan này, chúng nó giả vờ qua xin kết hợp làm phim về ngành công an Việt Nam, nhưng thực chất là đánh tiếng thăm dò, là tạo quan hệ, giao du tìm hiểu cái mạnh cái yếu của ngành, để qua đó móc nối, tiếp xúc mua chuộc, thao túng lũng đoạn, tận dụng khe hở…mà bọn này khá lắm, chúng cử cả Chung Ha Wang, nhân vật số 3 của tụi nó qua đây gặp mình, y như cái bài mà sáng nay già 4 dt báo cho ông, là đã cử lão tam đi lên công an thành phố tố cáo, một nước cờ trong vụ chạy án làm rượu giả, già 4 báo là đúng, để có gì ông còn..biết đường mà tính.

Sáng nay Liễu lên đường ra bến xe Miền Đông để đi ra Hà Nội, nơi người chú của cô sinh sống sau gần 35 năm làm việc cho nhà nước và về hưu đã được 3 năm nay, sau cơn dư chấn của vụ tòa án tối cao đưa vụ án của ba cô ra xét xử với mức án 12 năm tù dành cho ông trong một phi vụ rút ruột công trình khi thi công chung với Lộc đen làm cả gia đình lâm nạn.Kết cuộc là lúc đó cô đang ở campuchia để điều hành 2 công ty thương mại chuyên nhập các loại hàng lậu lẫn hàng chính ngạch về bán, bất kỳ loại hàng nào miễn là cô thấy có lời và tiêu thụ nhanh là được, rồi vì ba cô nằm ấp, sau đó cô và công ty của cô cũng tan nát luôn

Ngồi trên chiếc taxi trên đường ra bến xe, ký ức của cô trôi về 3 năm trước, khi cô bỏ công ăn việc làm bên campuchia và về VN dự phiên tòa xét xử vụ án ba cô, từng là Tổng Giám Đốc công ty Thiên Vũ, về tội danh tham ô tài sản nhà nước trong thi công công trình xây dựng cơ bản, và cuối cùng kết thúc với mức án 12 năm dành cho ông, rồi sau đó là dậu đổ bìm bìm leo, sau khi ba cô ngồi tù, Lộc đen đuổi cùng giết tận, hắn mua chuộc đàn em đệ tử của cô, lúc này cũng đã hoang mang dao động tâm lý nên dễ dàng trở cờ, nhét gần chục bánh heroin lên mấy chiếc container chở hàng của cô, rồi mật báo cho cảnh sát phòng chống buôn lậu và cảnh sát phòng chống ma túy, thế nên đường dây buôn lậu của cô dù có một vị phó cục trưởng cục hải quan một tỉnh biên giới chống lưng, cuối cùng cũng sụp đổ, vụ việc herion bị khui ra kèm theo hiệu ứng domino của nó là hoạt động buôn lậu bị xóa sổ, cuối cùng Liễu gần như tán gia bại sản mới trốn được qua Anh lánh nạn tạm bên một đại ca giang hồ chuyên trồng cần sa bên đó, mà cái giá phải trả của cô khi qua đến đó là trở thành người tình của nó, cùng với gần 50,000 usd là số tiền mặt mà cô con giữ lại được sau khi công an kinh tế tiến hành kê biên hết tất cả những gì mang tên cô còn sót lại sau vụ việc ba cô bi truy tố xét xử, số tiền đó cũng bị thằng đại ca giang hồ gốc Việt bên đó lột nốt khi cô qua đến đó, nhưng cũng còn may cho cô là cô đẹp và có nét sang trọng, nên thằng đại ca giang hồ nó mê, chứ nó mà không mê cô mà cô muốn giữ mạng để chờ ngày phục thù Lộc đen thì cô còn phải phục vụ luôn cả đám đàn em bên dưới, thì lúc đó dù mạng có giữ được cũng thân tàn ma dại mà thôi

Thằng tài xế taxi đang chở Liểu nó dĩ nhiên không thể hiểu vì sao mà cô gái ngồi phía sau đẹp và hấp dẫn như vậy mà ánh mắt như đang suy nghĩ gì đó thì thỉnh thoảng bừng lên ngọn lửa như muốn đốt cháy luôn cái xe vậy. Nó không hiểu vì Liểu đang nhớ lại nguyên nhân vì sao ba cô phải vào tù, nguyên nhân vì sao cô từ một tiểu thư khuê các, con của một tổng giám đốc một công ty xây dựng lớn, cháu ruột một vị thứ trưởng, giám đốc của hai công ty thương mại cuối cùng gần như tay trắng hôm nay, phải nương dựa nhờ người bạn thân từ thời còn nhỏ là Tuấn, núp bóng anh ta để tránh sự truy nã của công an, sau khi từ Anh quốc trốn về Việt Nam, để mà hi vọng báo thù và chứng kiến sự sụp đổ của kẻ đại thù với gia đình mình.

Ba của Liễu , vốn là Tổng Giám Đốc công ty xây dựng Thiên Vũ, một doanh nghiệp mà vào thời ăn nên làm ra thì cũng có số má có thể so với Sa Thạch, và vốn dĩ ba của Liểu là bạn thân của Lộc đen, giám đốc Sa Thạch, rồi trong một lần chuẩn bị thi công cho một công trình vốn lên đến con số ngàn tỷ đồng thì Lộc đen lúc đó là tổng giám đốc Sa Thạch bèn rũ ba của Liễu làm liên danh đấu thầu Thiên Vũ-Sa Thạch, ông bị Lộc đen thuyết phục vì những lý do nó đưa ra hợp lý quá, đó là do công trình vốn lớn quá, mình nó không kham hết, hai là người đỡ đầu cho Lộc đen ở trung ương cũng đã lobby với em trai ông, là chú của Liểu để hai bên bao che cho nhau trong vụ này, nghĩa là chú của Liễu với chức vụ là thứ trưởng một bộ , ông có nhiệm vụ thay nhà nước thực hiện chức năng tư vấn giám sát công trình, còn ông anh đỡ đầu cho Lộc đen, cũng là một thứ trưởng khác, là đại diện cho chủ đầu tư vì nguồn vốn sử dụng là ngân sách nhà nước của bộ đó, thế là liên danh nhà thầu thi công là Thiên Vũ-Sa Thạch ra đời, rồi tham gia đấu thầu kiểu quân xanh quân đỏ rồi cuối cùng kết quả đúng y như Lộc đen đã nói trước, Liên danh thắng thầu trong sự hân hoan của ba cô và Lộc đen

Mà phàm là thi công công trình ngân sách vốn nhà nước tại Việt Nam, thì gần như tất cả các đơn vị thi công thắng thầu phải biết điều, biết chuyện mà lại quả cho chủ đầu tư từ 10-20% giá trị công trình, nhưng do công trình này vốn lớn nên cuối cùng thì ông anh thứ trưởng của Lộc đen cũng chỉ chốt lại ở con số là 10%, mà 10% trong số tiền tính bằng ngàn tỷ thì nó lớn cỡ nào, Liễu và ba cô hiểu chứ, nhưng nó thành thông lệ rồi, nên cuối cùng liên danh Thiên Vũ –Sa Thạch cũng theo luật chơi, chung chi đầy đủ, cho tay thứ trưởng đó là đại diện chủ đầu tư và chú cô là đại diện cho tư vấn giám sát, Liểu còn nhớ cái ngày ông anh thứ trưởng của Lộc đen cùng với chú của cô, cùng vào Sài Gòn mà, rồi ba cô đổi hết tiền VND ra USD, rồi bỏ cái 10% bằng USD đó vào 3 cái vali nhìn như vali đựng quần áo, tới giao cho ông thứ trưởng đó 2 cái và 1 cái nhỏ hơn cho ông chú cô, khi hai người cùng ở tại một khách sạn tư nhân kín đáo do Lộc đen giới thiệu…cho an toàn

Và đó cũng chính là cái chết của ba cô, khi Lộc đen viện cớ trước mấy hôm giao tiền thì hắn phải đi công tác gấp, nên chỉ có mình ba cô đi làm việc này, và rồi khi việc giao nhận xong, thì đến khi công trình gần hoàn thành, có tin đồn ra là liên danh nhà thầu rút ruột công trình, hối lộ tư vấn giám sát qua mặt chủ đầu tư, và cơ quan điều tra còn có cả hình chụp lúc ba cô giao tiền cho chú của cô tại cái khách sạn đó, nhưng không có hình của ông anh thứ trưởng của Lộc đen. Còn Lộc đen chối bay biến với dư luận và cơ quan công an là lúc xảy ra việc đó, hắn không biết và cũng không có chủ trương rút ruột ra mà hối lộ đó, hắn quả quyết là hắn bận đi công tác xa nên ba cô tự ý làm, cuối cùng khẩu thuyết vô bằng, những lời hắn nói miệng, bàn miệng với ba cô về cách thức và lịch trình chung chi thì đâu có gì chứng minh, còn ba của cô chết vì chữ ký rút tiền mặt là ông, mua USD tại 3 ngân hàng thương mại cũng là ông, giao vali tiền cho chú cô cũng là ông, rồi chú cô chỉ được 1/4 trong số 10% đó, nhưng tình ngay lý gian, mình ông phải mang tiếng là ôm hết, rồi chú cô vì không muốn ngồi tù, vả lại chuyện 1 thứ trưởng bị đem ra xét xử vì tham ô móc ngoặc chia chác với nhà thầu con số 10% của công trình ngàn tỷ thì nó không còn là chuyện nhỏ nữa, nên trung ương quyết định xử nguội, sau khi vận động chú cô bồi thường hết mức có thể cho ngân sách, cộng với chú cô bỏ ra một số tiền không nhỏ để chạy thêm, thì ông được về hưu trước hạn, còn tài sản và công ty của ba cô phải bán sạch mà khắc phục hậu quả cho nhà nước, nên mới có mức án 12 năm đó, chứ không là án còn nặng nữa, còn chết nữa. Tất cả kết thúc trong sự trắng tay của ba cô và ông chú, cùng với con đường chính trị và kinh doanh của gia đình cô.

Sau này khi về hưu rồi, qua hỏi thăm anh em bạn bè đồng chí cùng công tác ở trung ương, chú của Liểu mới biết ra là ông và ông anh của ông bị gài bẫy, vì người ta thèm cái ghế của ông, cái ghế luôn đảm nhiệm khâu tư vấn giám sát trong các công trình xây dựng cơ bản có vốn ngân sách, nên người ta mượn chuyện đó, lôi anh của ông vào, dùng anh của ông đưa tiền cho ông, khiến ông mất cảnh giác, rồi họ quất 1 cú cho anh em ông sụm luôn. Cuối cùng trong vụ đó, ông và anh trai ông ăn ít mà đền hết, còn Lộc đen vẫn phây phây vì hắn được ông anh ở trung ương bao che, và về lý, hắn đâu có làm cái vụ hối lộ đó đâu, trong lúc hắn đi công tác thì ba của Liểu tự làm tự quyết với ông anh mình mà

Liểu lại thở dài uất hận khi nhớ đến bộ phim đó, phải, cho đến khi hôm nay cô quyết định đi Hà Nội gặp chú cô, để khởi động lại các quan hệ cần thiết cho việc báo thù, khi hôm kia, Tuấn đi làm về, đã kể cho cô nghe việc các tay cá mập trong SG đang râm ran về việc mấy công trình của Lộc đen bị băng nào đó nó quất cho 1 cú thốn tới óc, gần chục tỷ ra đi, mà công trình còn bị chậm tiến độ, có khi Lộc đen còn phải bồi thường cho chủ đầu tư vì chậm tiến độ nữa, thì dù giới cá mập không rõ ràng nhưng Liễu và Tuấn biết cánh nào làm chứ, họ đã có tư cách quất Lộc đen cú đó, mà làm thần sầu quỷ khốc nữa, khi Liểu và Tuấn xem báo chí không thấy có tin tức gì, nghĩa là công an thành phố không bắt được thủ phạm, như vậy với thế lực của họ, cộng với ông chú cô dù về hưu nhưng vẫn có những quan hệ ngoắt nghéo ở trung ương, thì có thể báo thù được, Liểu nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm rồi nên hôm nay cô xuất tướng là vì thế

Chiếc taxi dừng lại, xách túi hành lý bước lên cái giường nằm của xe khách, Liểu ngao ngán khi nghĩ đến 2 ngày 1 đêm cô phải nằm vạ vật trên này, trong khi ngày xưa sáng cô bay đi Hà Nội, tối bay về là chuyện bình thường, Liễu thở dài, giờ làm sao mình dám đi máy bay nữa, khi cái lệnh truy nã kia còn lơ lửng trên đầu, trừ khi đến ngày tàn của Lộc đen rồi, tự nó và thằng Vũ trợ lý và thằng Bang kế toán khai ra, cô mới được minh oan vì vụ mấy bánh heroin nằm trong đoàn xe container của cô mà thôi

———————

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

2 người thích truyện này

Leave a Reply