Lâu đài trên cát – Chương 96 – by DiVangNhatNhoa

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 96 – by DiVangNhatNhoa

Đại tá Sáu Ninh lên văn phòng làm việc sớm, anh suy tư lại buổi họp ban chuyên án điều tra vụ rượu giả chiều hôm qua, sau khi hỏi cung già 4 và lão tam xong thì cùng lúc nhận được bản fax của thượng tá A, người đồng nhiệm của anh ở tỉnh X giúp anh hỏi cung thằng Sĩ , và nó cũng không gợi ra điều gì mới mẻ, rồi báo cáo kín của những trinh sát trong đội điều tra tiếp cận bí mật và khéo léo của anh phái đi hỏi thăm những nhân viên bình thường của Tiến Thành và Ánh Dương cũng không gợi ra một cái gì để đột phá thủng vào bức tường mà Sĩ Hùng đang dựng lên để che chắn và khoanh tròn việc điều tra vào hai thằng thủ kho. Và cuối cùng anh biết lão tam đang dùng 2 con chốt thí đó để giữ những con xe, con pháo quan trọng hơn. nhưng biết thì ai mà không biết, nhưng phá vỡ thế cờ đó thế nào cũng là một cái nhức đầu vì hiện giờ diễn biến điều tra đang ủng hộ cho đám cốt cán của Sĩ Hùng.

Rồi anh thở dài lần nữa khi nhớ đến tiến độ điều tra của phòng cảnh sát hình sự về vụ “phá hoại tài sản” ở công trình chung cư An Cư bên Nhà Bè và khu dân cư mới tại Hóc Môn cũng lâm vào bế tắc. Hầu như không có một manh mối nào.

Với lấy cái bao thư mà ở ngoài bìa có đóng dấu mật của cơ quan cảnh sát điều tra bộ công an gửi hồi khuya hôm qua, anh xem đi xem lại bút phê của thiếu tướng Tư Văn về việc rút hồ sơ vụ rượu giả lên bộ để ban chuyên án chống tội phạm xã hội đen có tổ chức điều tra nếu chứng cứ của công an sài gòn còn yếu. Trong kinh nghiệm nghiệp vụ điều tra của một sĩ quan cấp cao dạn dày kinh nghiệm, anh hiểu hướng điều tra đến đây là bế tắc, ngoại trừ việc truy nã được 2 thủ kho về và có lời khai của chúng nó thì mới đột phá được tiếp, nhưng mà chuyện truy bắt hai đứa này đâu phải 1 ngày 1 tháng mà xong được, huống hồ tụi nó còn được cả hệ thống hùng hậu của già 4 kia che chở, chỉ cần 1 tên tội phạm đơn thương độc mã bỏ trốn thôi, có khi ngành công an mất hơn chục năm truy nã mới bắt được, nói chi hai thằng này có sự che chở của một tổng công ty lớn về quy mô và tiềm lực kinh tế mạnh như Sĩ Hùng

Sáu Ninh thở dài rồi nhớ lại lời gửi gắm của Lộc đen trong bữa ăn sáng hôm nay, Lộc đen có nói anh một chi tiết coi chừng vụ án chuyển về tổng cục cảnh sát thì có nguy cơ…chìm xuồng, vì cũng có tin đồn này kia liên quan đến việc thiếu tướng Tư Văn, cấp trên của anh ở bộ, có liên quan đến già 4, nhưng tin đồn cũng chỉ là tin đồn, về chuyên môn nghiệp vụ, anh biết nếu bộ đã có chuyên án lớn về triệt phá các băng nhóm xã hội đen lớn như già 4, thì cũng không thể nói Tư Văn câu kết ngậm miệng ăn tiền được, nó đúng theo quy định của ngành thôi.

Thở hắt ra mệt mỏi, như một sự cam chịu của mình bất lực trước tội phạm lộng hành ngay trước mắt, và không chỉ anh mà nhiều đồng nghiệp tương nhiệm như anh cũng cảm nhận, anh gọi dt cho thiếu tá Bạch, cậu bảo phòng cảnh sát kinh tế lấy hồ sơ vụ rượu giả đưa anh, chút anh qua văn phòng tổng cục họp chuyên án rồi chuyển cho cục cảnh sát kinh tế luôn, đồng chí tổng cục phó đã có quyết định rút vụ này về bộ điều tra rồi, và sáng nay đại tá Bình, cục phó cục cảnh sát kinh tế cũng có dt trao đổi và hỏi thăm anh về nhận định của công an thành phố sài gòn.

Đúng 10h sáng, thiếu tướng Tư Văn đứng ở cổng phòng họp nhìn những sĩ quan chỉ huy cảnh sát dưới quyền đi vào, đi đầu là hai vị phó giám đốc công an tỉnh Tây Ninh và Long An, tiếp theo sau là ông em họ, thượng tá A dưới X, rồi cục phó cục cảnh sát kinh tế, đại tá Bình, cục phó cục cảnh sát hình sự, đại tá Tám Vương, đại tá Sáu Ninh đi sau cùng, anh gật đầu mỉm cười với từng người, anh em ở gần không nói, ngay cả phó giám đốc công an tỉnh Tây Ninh là xa nhất mà cũng đúng giờ như máy, đúng là tác phong người lính, hôm nay có anh chủ trì cuộc họp nên đồng chí phó thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra của bộ không cần dự,

Tư Văn ngồi vào chỗ, đưa mắt nhìn qua một vòng những chỉ huy các đơn vị, họ ngồi đây, dưới quyền anh, nhưng đều là tư lệnh của một vùng, một mảng chuyên môn trong ngành cả , những mái đầu đã ngả màu muối tiêu, trừ Tám Vương lúc nào cũng nhuộm đen nhánh, toát lên sự trẻ trung. Về tuổi đời và cấp bậc, thì trẻ và thấp nhất là thượng tá A, nhưng bù lại ông em họ anh lại có cái danh hiệu Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang, sau chuyên án công an tỉnh X góp công lớn trong việc giúp Interpol truy bắt một băng cướp biển quốc tế bị hỏng tàu khi va chạm với cảnh sát biển Việt Nam và dạt vào trốn trong địa bàn X, A đã dũng cảm chỉ huy quân diệt 2 tên và bắt sống toàn bộ đám còn lại khi anh ta còn là thiếu tá trưởng phòng cảnh sát hình sự.

Mở sổ tay và tập hồ sơ về tập đoàn Sĩ Hùng, anh lên tiếng cho công an các tỉnh báo cáo trước

Lần lượt phó giám đốc công an các tỉnh Tây Ninh, Long An và X đều báo cáo là chưa có gi mới, ngoài việc thượng tá A báo cáo là tập đoàn Sĩ Hùng có dấu hiệu hoạt động mại dâm trong tỉnh anh ta phụ trách, công an tỉnh X đang điều tra,công an tỉnh X cũng có phân công trinh sát thâm nhập tìm kiếm nhân dạng 4 nam 4 nữ tham gia vào việc phá hoại, nhưng cũng chưa có manh mối gì. Tư Văn nghe mà cười thầm, đúng là ông em họ thâm, báo thì có, nhưng ai mà không biết chuyện già 4 nuôi mãi dâm, nghe thì có vẻ ông em tích cực, nhưng…trớt quớt.

Tiếp theo là đại tá Sáu Ninh báo cáo về việc triệt phá hai công ty Tiến Thành và Ánh Dương, rồi anh bàn giao hồ sơ cho đại tá Bình bên cục cảnh sát kinh tế, anh cũng báo cáo cho lãnh đạo ban chuyên án biết sự chậm trể phê chuẩn của Việm kiểm sát thành phố và sự tham gia của báo chí gây khó khăn đổ vỡ cho ban chuyên án trong công tác điều tra.

Tiếp theo cục cảnh sát hình sự báo cáo đã cho trinh sát thâm nhập tìm kiếm nhưng cũng chưa có manh mối gì về các nhân sự tham gia chuyên án phá hoại

Sau cùng, thiếu tướng Tư Văn lên tiếng phát biểu chỉ đạo

– Từ sau này về sau, các đồng chí phó giám đốc công an tỉnh X và Long An, Tây Ninh không cần về dự họp, tuy vẫn là thành viên ban chuyên án, cho đến khi có tình tiết mới thì về dự sau, tránh việc đi lại họp hành nhiều ảnh hưởng đến thời gian công tác

– Từ hôm nay chính thức rút vụ án buôn bán rượu giả lên cho cục cảnh sát kinh tế phụ trách, và tôi sẽ quyết định sáp nhập vụ án hình sự này vào chuyên án phòng chống băng đảng tội phạm có tổ chức, mà từ hôm nay trở đi quyết định đặt tên chuyên án là CTP 2009. Chuyên án này không chỉ điều tra băng nhóm già 4, mà còn mở rộng điều tra phá vỡ toàn bộ những băng nhóm khác, và các đồng chí chú ý, trong hoạt động thế giới ngầm ở SG nói chung và các tỉnh khác phía Nam nói riêng, không chỉ có băng già 4, tôi nghe râm ran là vụ phá hoại 4 công trình, nếu là già 4 làm thì cũng là trả thù cho sự phá hoại của 1 băng nhóm khác, nhưng nhóm này là nhóm nào, vì sao thù oán thanh toán phá hoại nhau như vậy, thì cục cảnh sát hình sự cũng không thấy có báo cáo. Chúng ta chống tội phạm trong chuyên án CTP 2009 này là chống chung, mà già 4 chỉ là một mảng cấu thành mà thôi, giờ chính thức giao cho cục cảnh sát hình sự là cơ quan đầu mối truy tìm bóc tách cho ra băng nhóm kia là nhóm nào, ai đứng phía sau giật dây xung đột, và vì sao xung đột.

Thượng tá A vờ đứng ra cửa sổ phòng họp hút thuốc rồi mỉm cười, anh hiểu ông anh mình đã bắt đầu cột Tám Vương vào, giờ ép Tám Vương lòi Lộc đen ra, phá vỡ thế liên kết của bên kia, làm suy yếu Năm Kiên đi. Vụ này Tám Vương làm thì cũng mệt với Lộc, mà không làm thì mệt với Tư Văn, nhìn làn khói thuốc bay lên, anh nghĩ đến ngày mình cũng lên nắm một cục nghiệp vụ của bộ, rồi ..lên nữa

– Riêng cục cảnh sát hình sự trong lúc truy tìm 8 nghi can thì phối hợp với cục cảnh sát truy nã tội phạm tổ chức truy tìm luôn hai thủ kho bỏ trốn kia, và phối hợp với thượng tá A truy tìm tiếp tục lãnh đạo băng nhóm lão Bạc mất tích

– Riêng hôm nay đã có thể tổng hợp sơ bộ về hoạt động của tổng công ty Sĩ Hùng, hay còn gọi là băng đảng XHĐ già 4, đã lộ ra nhiều hoạt động như buôn bán hàng gian hàng giả, tổ chức mại dâm, tổ chức những vụ thanh toán ân oán giang hồ, tuy vậy đó chỉ là ý chí chủ quan của cơ quan điều tra chúng ta, cái chúng ta cần là chứng cứ khách quan, tôi đã xin ý kiến của đồng chí thứ trưởng phụ trách, đồng chí chỉ đạo là Sĩ Hùng là một tập đoàn kinh tế mạnh, có nhiều đóng góp cho ngân sách, giải quyết việc làm cho nhiều lao động, nên làm án phải hết sức thận trọng khách quan, để không ảnh hưởng đến dư luận, giới doanh nhân và môi trường đầu tư, do đó chúng ta làm chậm cũng được, nhưng làm đến đâu chắn chắc đến đó, chúng ta chống là chống sự phạm pháp của băng nhóm già 4, chứ không chống lại tập đoàn kinh tế Sĩ Hùng, đó, quan điểm chỉ đạo của đồng chí thứ trưởng phụ trách là như vậy, nay quán triệt cho các đồng chí rõ. Còn cục cảnh sát hình sự, hôm nay tôi thay mặt lãnh đạo tổng cục cảnh sát, phê bình đồng chí về việc chậm trể trong việc làm rõ mâu thuẫn giữa băng nhóm già 4 và phe nhóm kia. Chúng ta đấu tranh với tội phạm, ngoài việc phá vỡ sự liên kết của chúng, còn phải biết lợi dụng mâu thuẫn giữa bọn chúng mà tiến hành phân hóa để đấu tranh, bài học đó đồng chí quên rồi sao

Thủ trưởng các đơn vị tham gia ban chuyên án gật đầu, họ gật vừa để tiếp thu huấn thị của thiếu tướng Tư Văn thay mặt cho đồng chí thứ trưởng phụ trách, đồng thời cũng hiểu vì sao Tư Văn thúc Tám Vương như thế, hiện giờ việc điều tra băng già 4 đang bế tắc, thì phải mở rộng ra sang băng khác nhóm khác, để mà còn có cái báo cáo lên trên chứ, và ăn nói với dư luận. Và anh em ai mà không biết chống già 4 thì cứ chống, nhưng không được lợi dụng việc đó mà bới bèo ra bọ, làm khó cho hoạt động kinh tế của Sĩ Hùng, dụng công sở tư.

Lộc đen cùng 3 tay cận thần là Vũ trợ lý, Bảo đầu đinh và Bang kế toán cùng nhau dùng cơm trưa tại 1 nhà hàng cơm niêu ở quận 3. Nhìn sắc mặt 4 tay đều âm trầm…y như 4 tay cốt cán của băng già 4 cái đêm phải đi bắt thằng Nam về vậy. Chút sau Lộc đen quay qua Bang, tụi mấy con Khanh, Diệu, Phượng đeo 2 thằng Thắng, Ba Thới sao rồi

– Thuận lợi rồi anh, mấy hôm nay lôi kéo mấy thằng đó đi ăn chơi, con Diệu cũng hốt được của tay Thắng một mớ, còn con Khánh nó đang nghe Ba Thới tâm sự…kẹt tiền trả vô quỹ của già 4, em đã chuyển cho nó 100 triệu, nói nó đưa Ba Thới mượn, bảo với Ba Thới là tiền từ làm ăn buôn bán shop quần áo nhưng em rút ra giúp anh, Ba Thới cảm động lắm

– Tốt, làm sao mà cho Ba Thới phun ra mấy việc nó điều động gái đi tour với mấy vip, rồi mình quăng tin cho Tám Vương phục quân bắt. Trong phạm vi sài gòn lúc này thì nhờ Năm Kiên cũng được, ngoài tỉnh thì hình sự bộ lo. mấy tuần nay mình cho cánh công an quần già 4, tuy lão chưa sao nhưng cũng bầm dập lắm, tiền bạc chi phí cũng bộn, rồi Lộc đen nâng ly, thôi dzo đi tụi em.

– Mình làm vậy liệu ổn không, em nghĩ mình chỉ hốt được Ba Thới thôi, còn biết nó chịu khai ra già 4 chỉ đạo không, nó không khai thì già 4 chơi mà thí chốt, cho nó nhận hết rồi cứu nó ra

– Bang ah, em là dân …xã hội đen trí thức, em làm sao hiểu mánh lới tiểu xảo của công an, trừ khi là chưa bắt thôi, bắt rồi thì thiếu gì cách phải làm nó khai ra., chú cứ làm như anh dặn,miễn sao có chứng cứ bắt Ba Thới là nó phải phun ra già 4 chỉ đạo thôi. Xong Lộc đen quay qua Bảo

– Lúc này mấy công trình của mình lính lác đã ổn định hết chưa, nhắm kịp tiến độ không, vụ vừa rồi mình thiệt hại hơn chục tỷ, cũng nặng đấy

– Em cho lính tụi nó làm siết ngày đêm, kịp thời hạn hợp đồng, anh đừng lo, kỳ này bên bảo vệ công ty Long Hải trực tiếp tham gia, tụi già 4 có thánh cũng không nghĩ ra mưu mẹo gì để lừa tụi đó mà quậy nữa đâu, với lại giám đốc bên đó là tướng công an về hưu, ổng quan hệ mạnh với cảnh sát cơ động với cảnh sát 113 lắm, có gì mà báo động cái là hai quân đó đến liền, thì quân già 4 mà phá nữa, tụi nó hốt sạch liền

– Vậy được rồi, cho thi công gấp đi, làm ngày làm đêm cũng trả lương cho thợ mà làm, không thì bọn chủ đầu tư nó kiện cáo phạt phủng, rồi báo chí nhảy vô, mình mất uy tín thì khó nhận công trình đấy., Xong Lộc đen quay qua Vũ

– Giờ em nói nghe coi, hôm rồi đi Hà Nội, quan hệ thế nào rồi, ông anh của anh có nói gì về công trình trại giam T89 mà Bộ công an chuẩn bị xây ở miền Tây chưa

– Có, ổng có nói sau khi em gửi 25000 usd, công trình đó tuy giao tổng cục hậu cần làm chủ đầu tư, nhưng mà tay thiếu tướng tổng cục trưởng hậu cần mới lên, là đàn em ổng, nên anh cứ yên tâm. Em cũng lấy hồ sơ thiết kế vào rồi, ổng nói đầu tháng này tổ chức đấu thầu trong sài gòn, thủ tục xong hết rồi, chỉ còn chờ ông thứ trưởng bộ tài chính phụ trách xây dựng cơ bản xếp lịch vào giám sát nữa là xong

– Tốt, như vậy qua tuần khi nào ông anh mình và ông thứ trưởng vào, chú bám sát, có lịch báo anh ngay, để mình tiếp cho chu đáo

Lộc đen trầm ngâm suy nghĩ một chút, rồi quay qua Bảo,

em tổ chức lập đội lính chiên cho anh, giờ đám già 4 đang bị soi, chúng nó không dám làm gì ồn ào quá đâu, xúi mấy thằng lính chiến vô mấy chỗ ăn chơi của bên đó bày trò quậy cho nó đau đầu chơi, mà nó làm lính mình quá thì mình cho lên báo, nói là thợ hồ cu li rảnh rang đi chơi rồi bị đám lâu la của già 4 ăn hiếp. Nó đang bị soi sát sao, nó lúc này cũng phải hiền đi bớt rồi

– Còn Bang, nói con Loan tiếp cận sát vô thằng lão tứ đi, tìm hiểu xem ai ở Hà Nội hậu thuẫn cho phe đó, hôm rồi anh dt cho ông anh, ổng cũng nói chưa rõ, vì kín quá, cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng, vì nếu già 4 chỉ có mình Tư Văn làm hậu thuẫn, thì không dám chơi mình như thế đâu. Còn con Vân , Vũ nói với con Vân, thằng Nam bị cách chức rồi, kêu con Vân xui thằng Hùng năn nỉ lão tam vận động giao lại mảng rượu giả cho nó, rồi Vũ xui nó tách ra nuôi quân riêng dựa trên đám quân của nó sẵn có, sau này cho nó cắn lại thằng lão tứ và già 4, vậy cho nó náo nhiệt cho vui, nó là con già 4, cùng lắm thì già 4 không ủng hộ nó, thì cũng làm ngơ thôi, chứ không lẽ thịt nó, cứ xúi nó hiền ngoan trước, giành phần rượu giả về, rồi cho nó mạnh lên, nó phản lão tứ, xong báo công an bắt nó tội rượu giả, đó là thượng sách. Còn anh sẽ báo Năm Kiên và Sáu Ninh lơi vụ rượu giả ra, coi như Bộ rút lên rồi, thành phố không thiết tha nữa, thì già 4 mới khởi động lại mà giao cho thằng Hùng được.

– Em hiểu rồi, đại ca đi nước này độc quá

– Thôi, dùng cơm tiếp đi, tối nay anh bay đi Hà Nội, ở nhà mấy em lo mấy vụ đó nhé. Còn Bang, cũng lo chuẩn bị hồ sơ vốn liếng, qua đầu tháng mở thầu công trình trại giam T89 xong là vắt chân lên chạy đấy

Phương nhảy xuống xe tải sau khi nó vào đến sân khách sạn cô và gã thuê ở tại Buôn Mê Thuột, 18h15 phút. Sáng giờ hai người đi thêm 27 đại lý để ký gởi hàng nữa, cũng chào bán thêm được chục tấn nữa. Rồi trúng trận mưa, mà hôm nay anh bốc xếp lại con bệnh nên anh ta không đi theo được, nên gã vừa lái xe, vừa leo lên xe lôi mấy bao phân ra, rồi ghé vai vác mang vào trong đại lý, rồi thuyết minh trình bày, lại mắc mưa, cuối cùng khi gã đang chạy xe về lại Buôn Mê Thuộc thì cô thấy gã rùng mình rồi ho liên tục, tý sau Phương đặt tay lên trán thì thấy gã hâm hấp nóng, thôi, anh cảm cúm rồi. Giờ lên phòng nằm nghỉ đi, em đi mua thuốc và cháo về cho ăn.

Gã thấy chóng mặt quá, Phương đưa giỏ xách laptop và kẹp hồ sơ cho gã ôm lên trước, gã thấy như cái laptop của gã nó nặng gấp 3 bình thường hay sao ấy, rồi cái kẹp hồ sơ nữa. Thực ra do mấy hôm nay Phương ngủ riêng nên cô không biết, đêm nào gã cũng phải nữa đêm, rồi 3h sáng dậy nghe dt của Bình, của anh 4, của lão nhị, lão tam rồi phân tích, suy nghĩ, góp ý, viết email… ban ngày thì đi vất vả, tối về thì nghe dt nửa khuya dựng dậy, rồi nói chuyện webcam với Hạnh và Hương, riết rồi hai đêm nay một đêm ngủ được hai hay ba giờ gì đó, rồi hôm nay không có anh cu li đi theo, mình gã làm thêm gấp đôi công việc, nên không quỵ vì trúng trận mưa mới là chuyện lạ.

Gã chóng mặt quá, buồn nôn nữa, gã bỏ cái laptop xuống cửa phòng rồi một tay bịt miệng, tay kia lập cập mở cửa rồi chui vào toilet gã phun ra một trận thì thấy tỉnh tỉnh hơn chút, gã xịt rửa sạch sẽ toilet rồi ra cửa lôi cái laptop vô, vứt đại nó rồi gã chỉ kịp cởi đôi giày là nằm lăn ra giường, đắp chăn mà thấy mình lạnh run lên, rồi nằm cuốn trong đó, gã rên hừ hừ rồi mê đi lúc nào không hay

Phương mượn được chiếc xe máy của thằng lễ tân khách sạn đi mua cháo lòng và thuốc mang về cho gã, cô lên phòng thì thấy gã trùm mền kín mít và ngủ rồi, ngó thấy bàn chân gã còn mang đôi vớ và quần dài, cô luồn tay vào mền sờ trán gã thì nóng hầm hập. Cô xuống quầy lễ tân mượn tô muỗng rồi lên để cháo ra sẵn, rồi cô về phòng mình tắm rửa thay đồ, cô tuy không bệnh, không mắc mưa vì mang vác hàng như gã, nhưng cũng mệt mỏi, một ngày đi 32 cái đại lý, ký gởi được 27 cái thì dĩ nhiên hai người họ vất vả thế nào. Đang tắm thì nghe dt, cô mặc kệ, chút sau tắm xong ra thì thấy bạn trai cô gọi, Phương cũng gọi lại, cũng vì hôm qua anh ta gọi mà cô giận không nghe vì cái tật ghen tuông nói xàm,hồi sáng cô giải thích do đêm qua cô mệt ngủ sớm thì anh ta cũng nguội bớt lại, nghe anh ta alo cô cũng xin lỗi và nói khi nãy mình bận tắm nên không nghe thì anh ta lèn èn lên, rồi cô cũng nói nhỏ nhẹ vì nghĩ chuyện không có gì, chút sau nghe cái giọng anh ta có vẻ kẻ cả và buộc tội cô là nãy giờ chắc mải lo tâm sự như đêm qua với gã nên không nghe dt, nhưng phải nói dối là đi tắm vì giờ này nói ngủ quên thì hóa ra là nói dối trắng trợn quá thì Phương nổi xung lên, rồi anh ta kêu cô một là bây giờ ra đón xe về thì vẫn kịp để giữ…tình yêu cho nhau, còn không thì mai anh ta lên Buôn Mê Thuột thì cô hét vào dt, anh muốn đi đâu là quyền của anh, nhưng cấm anh không được nói năng nghi ngờ bậy bạ và sỉ nhục người khác, rồi cô tắt máy luôn.

Cô thở chút cho qua cơn giận rồi nằm nghĩ, chút sau cô mở máy lên thì một đống tin nhắn ùa vào, cô đọc thử vài tin thì thấy toàn giọng chửi bới đay nghiến ghen tuông thì cô không đọc nữa, nằm nghỉ chút rồi Phương qua phòng gã, thấy gã vẫn còn ngủ, cô đánh thức gã dậy, anh dậy đi, ăn ít cháo rồi uống thuốc, rồi ngủ nữa, không uống thuốc thì sao mà hạ sốt được

Gã ráng ngồi dậy rồi thấy lạnh run, gã ráng gắng gượng ăn được nửa tô, rồi thấy quần áo ẩm ướt vì mắc mưa và hôi hám, gã tính vào tắm mà rùng mình ớn lạnh hoài, Phương thấy vậy cô bảo gã nằm xuống giường, rồi cô vào xả nửa thùng nước thật nóng, cô cưởi quần dài, vớ, cái áo thun ra rồi lau nước nóng cho gã, tý sau thấy gã cũng đã…sạch sẽ thơm tho lại, cô lấy cái áo sơ mi tay dài khác cho gã thay vô, rồi xé thuốc ra đưa tận tay cho gã uống. Thôi, anh nằm nghỉ, em đi kiếm gì ăn rồi anh em mình nghỉ ngơi, em..em cũng sắp bệnh theo anh luôn rồi.

Chút sau Phương đi ăn về thì thấy gã mở cửa sổ phòng ra, bắc ghế ngồi hút thuốc ngắm trời đêm, cô hỏi hỏi gã khỏe chưa thì gã nói cũng ổn rồi, cô lấy tay rờ trán gã, thấy nó vẫn nóng như hồi chiều, cô nhéo tai gã, anh lỳ lắm, nóng thế này mà ổn gì, gã cười cười rồi ho khằn khặc, lâu lâu là bị một trận như vậy đó, sốt muốn vỡ đầu, rồi ngày mai ngủ một giấc là khỏe lại ngay ấy mà. Phương lấy xoài ngồi gọt rồi hai đứa ngồi ăn, tý sau gã thấy dt cô reo vài tiếng là cô bấm nút cho nó im lặng thì gã nhíu mày ngạc nhiên, rồi gã hỏi vụ gì mà ai gọi hoài mà em cứ bấm im lặng hoài vậy

– Bạn trai em ghen ấy mà. Hồi nãy mua thuốc về cho anh xong thì em đi tắm, anh ấy gọi mà em không nghe máy kịp, em gọi lại rồi cãi nhau một trận, mấy hôm nay cũng hục hặc vụ em đi làm cùng anh rồi, nhưng hồi nãy là cao trào.

– Sao em không nói cho anh ta hiểu, có gì thì từ tốn mà nói với nhau, có gì mà phải tranh cãi

– Em có nói, mà anh ta ra tối hậu thư cho em, 1 là đi về sài gòn liền, nói anh cho về vì có việc đột xuất, còn hai là mai anh ta lên đây đi làm chung với em và anh rồi cùng về

– Thế em kêu nó lên đi, với anh càng đông càng vui, có sao đâu, gã nghiêm túc nhìn cô rồi gã nói tiếp

– Thôi, em nghe máy đi, còn đi hay ở ai lên ai xuống thì tính sau, đừng làm vậy, người ta cũng vì yêu mới ghen thôi,có thể lúc nóng nảy thì nói ra không hay, nãy giờ em im lặng chắc anh ta cũng dịu lại và muốn nói chuyện nhẹ nhàng rồi

Nghe lời gã, chờ cú dt tiếp theo của bạn trai, Phương nghe máy thì lại nghe cái giọng the thé của anh ta, giờ em có đi về không hay đợi anh lên đó quậy, hồi nãy giờ âu yếm nhau rồi thằng này gọi nên không nghe máy chứ gì, rồi giờ dt reo quá chịu hết nổi nên ngừng ôm nhau nghe tiếp để thằng này không quậy nữa chứ gì.

Phương cũng không nói gì, đợi anh ta nói xong, Phương nhỏ nhẹ, anh muốn nghĩ gì cũng không sao cả, em không phải con đĩ , và sếp em cũng không phải ma cô mà hở chút là lao vào ôm nhau. Cái kiểu anh nói năng như thế, chỉ dành để nói cho chó lợn thôi, mà em không phải loại đó. anh muốn gì thì đợi em đi công tác xong rồi về gặp nhau.

Chút sau thấy anh ta nhắn tin nữa, chia tay chia chân chửi bới loạn cả trong đó, Phương thấy mệt mỏi quá, cô nhắn lại, anh muốn làm gì thì làm, tùy, em mệt quá rồi, hôm nay đi làm về mệt, rồi gặp cái kiểu của anh nữa

Gã ngồi im nhìn ra ngoài cửa sổ, chút sau thấy muỗi quá, gã đóng lại rồi nằm ra giường, coi Phương và bạn trai cô làm giàu cho tổng công ty viễn thông quân đội.

Chút sau thấy Phương bực quá chửi thề một tiếng, mẹ nó chứ, rồi vứt phịch cái dt lên giường rồi bật khóc, gã thở dài, rồi gã lấy dt Phương lên, tính đưa lại cho cô thì Phương òa khóc, anh đọc đi, nó nói em vậy đó

Gã mở máy ra đọc hôp thư đến, rồi gã thở dài “con đĩ chó, mày muốn chia tay thì mang trả tao chiếc xe đi, rồi mày kêu thằng đó mua cho mày, tại sao tao mua mấy thứ đó cho mày mà mày đi cho nó ngủ không vậy, thằng đó nó ngủ với mày được thì nó mua cho mày được đó”

Gã quay qua hỏi cô, vụ xe cộ là sao, Phương nói em có chiếc xe, rồi lúc thằng em vào học cao đẳng, nhà chưa mua xe cho nó được, hai chi em đi chung, rồi em quen thằng này, nó thấy vậy nó nói yêu em, muốn chăm sóc cho em trong này xa nhà đỡ vất vả…em cũng có muốn đâu, rôi nó nói mãi em thấy nó cũng tốt và có thành ý, rồi nghĩ sau này yêu nhau lấy nhau thì cũng là của chung, em mới lấy chiếc lead nó cho đó, mà giờ nó nói em..thua con nhỏ gái bao nữa”

Gã thở dài mệt mỏi, thế giờ xe pháo gì đó ở đâu

– Ở phòng trọ em đó, Hạnh nó biết chỗ, mà chi vậy anh

– Em đem trả nó đi, rồi yêu hay không tính sau, còn có yêu nhau nữa, cũng cứ đưa cho nó, đi về rồi anh tạm ứng cho em ít tiền mua cái xe cho thằng em của em nó đi học, em lấy xe của em về đi làm, dần dần anh trừ lương hay em trả tiền cho anh sau, hoặc em làm tốt, anh trừ vô tiền thưởng.

Xong cũng không cần Phương có ý kiến gì, gã mệt mỏi ngồi xuống, em cho anh địa chỉ nhà nó, để Hương đem xe đưa nó

Phương nín khóc cô nhìn gã chút rồi đọc cho gã địa chỉ bạn trai cô, rồi thấy anh ta gọi nữa, Phương tắt luôn đt, rồi cô bỏ về phòng mình nằm khóc

Gã lấy dt gọi cho Hương, kể cho cô nghe tóm tắt sự vụ, xong gã nói cô qua phòng trọ Phương, đem cái xe trả cho thằng kia theo địa chỉ của nó, nghe giọng gã nhgẹn mũi và ho khằn khặc, cô hỏi thăm rồi đưa dt cho Hạnh hỏi thăm gã, tý sau gã ho quá, gã nói 2 cô thôi anh nằm nghỉ, tụi em xử lý xe pháo cho con Phương đi

Cúp dt gã, nghe Hạnh nói để cô đi cùng, có gì qua nói chuyện giải thích cho thằng đó biết, để hàn gắn nó và con Phương, Hương cũng đồng ý, thế mày chở tao qua nhà con Phương rồi hai đứa mình đem xe qua cho nó, nói nó nghe hay không là chuyện khác, nhưng trả quách cho nó, giữ danh dự cho con Phương và thằng dâm dục của mình.

Tới nhà bạn trai Phương, thấy anh ta đang mặt mày hầm hầm ngồi trước cửa nhà, Hạnh vẫy tay cho anh ta ra, cô nói anh ta cho cô đưa xe dùm cho Phương, thì anh ta hất hàm hỏi, tụi mày là gì của con đĩ và thằng chó kia mà rảnh rang đi lo chuyện tụi nó vậy

Phương nằm lặng lẽ khóc, cô buồn không phải vì chuyện tình cảm có nguy cơ tan vỡ, mà cô buồn vì tủi thân mình. Từ ngày vào Sài Gòn đi học đến giờ, cô cố gắng tồn tại và vươn lên ở SG hầu tìm cho mình một lối đi, một tương lai, rồi cuối cùng cũng vì những chuyện tình cảm, cái thứ chán ngấy nhất mà Phương không muốn sa vào khi mình còn trẻ. Ngày xưa 4 đứa sống chung, Hạnh và Hương còn có yêu đương, mà Hương thì không nói, sau chuyện chia tay Hoàng thì nó sống với những toan tính là chuyện khác. Còn Hạnh cũng dính vào một chuyện tình cảm tuy không xấu nhưng cũng chẳng có gì hay ho, nên Phương sống khác đi, cô không khép kín như Hạnh, nhưng cũng không thoáng như Hương, cô cũng giao lưu bạn bè, sống cởi mở để vui và có quan hệ này kia, nhưng không muốn dính vào tình yêu trước khi cuộc sống tự lập của cô thấy ổn. Chính vì thế mà sau khi vào SG đến giờ, cô vẫn tránh xa những thứ gọi là tình cảm gái trai, rồi có những ngày khi cô cảm thấy mỏi mệt với nỗi cô đơn của phận người lang thang đất khách thì gặp Thuấn, người đồng hương và là người yêu của cô bây giờ, anh ta cũng tương đối thành công và có 1 gara sửa chữa xe cộ và có nghề buôn bán xe hơi xe máy cũ, có nhà riêng, thì cô cũng tặc lưỡi đồng ý khi thấy anh chàng đeo bám mình nhiệt tình và thành thật, nên cô cũng yêu và sống đàng hoàng với anh ta. Nhưng cái căn cớ ngày hôm nay cũng là do anh ta thôi, do cái truyền thống sống thủ rặc miền trung của ba mẹ anh ta, dù đã di cư vào Nam lập nghiệp, vẫn mang theo nó vào Sài Gòn. Cô hiểu, quê miền trung cô bão lụt quanh năm, nên tập cho người dân thói quen dành dụm và phòng thủ trước mọi chuyện. thế nên khi anh ta dắt cô về nhà, mẹ anh ta sau khi hỏi thăm, biết ba mẹ cô ở quê cũng không khá giả, rồi cô còn 2 thằng em trai đi học, thế là bà ấy đã bảo cô chừng nào cô ổn định nghề nghiệp thì bà cưới dâu. Khi cô tâm sự với mẹ, mẹ cô cười, bảo không phải bà ấy tốt lành gì mà nghĩ đến sự nghiệp của con đâu, chẳng qua bà ấy lo cho con bà ấy cưới con rồi phải phụ con lo cho các em con thôi, bả sợ nhà mình xài tiền của con bả

Thế nên từ cái chuyện sống thủ của gia đình anh ta, Phương cũng hơi chán nhưng rồi cô cũng bỏ qua khi thấy anh ta đeo đuổi mình thật tình và cũng biết lo làm ăn, không cờ bạc trai gái rượu chè, nên cô đã trao cuộc đời con gái của mình cho anh ta, rồi anh ta mua cho cô chiếc xe đi làm, như một sự quan tâm của người chồng tương lai dành cho vợ sắp cưới, thế mà hôm nay anh ta mới lòi ra cái ích kỷ và phòng thủ, cô thở dài khi nhớ lại lời mẹ, thằng đó 36 tuổi, ở trong Nam có nhà riêng, có gara xe cũng khá, 36 tuổi mà chưa vợ, trong khi nó như con nói thì không rượu chè, cờ bạc trai gái hút sách, vậy sao đến giờ là 20 năm kể từ khi gia đình nó di cư vô, mà..nó chưa có vợ, con coi chừng còn có những cơn sóng ngầm phía sau mà nhiều cô gái trước con người ta thấy, người ta bỏ chạy đó.

Và giờ Phương đã hiểu ra bài học mà mẹ cô đã cảnh báo trước khi cô trao thân cho anh ta mà cô bỏ qua, giờ cô đúc kết lại, cái gì thơm ngon hấp dẫn sẽ không tự nhiên mà đến lượt mình nếu mình không mất công giành giật, đúng, Thuấn có đủ tiêu chuẩn để những người như cô, không mơ mộng cao xa như Hương lấy làm chồng, trừ ra 1 chuyện là…sống ích kỷ, toan tính giống bà mẹ, và hôm nay mới lộ ra cái bản chất khinh người, cái khinh người của một tên nghèo khổ rồi có một chút may mắn giàu lên, nên nó vô văn hóa, coi khinh người khác.

Phương thở dài, cô khóc cho đời con gái cô đánh mất vào tay một kẻ cơ hội như Thuấn, hơn là khóc cho cái tình cảm đó, cái tình cảm khó mà nhiều được khi có một bà mẹ chồng tương lai tính toán chi li như mẹ anh ta, và nó ảnh hưởng vào con người anh ta, nên mới có chuyện..so sánh mắng mỏ đòi xe đòi cộ kia. Mà đòi thì trả, cô cũng chẳng cần, giờ người cô còn không muốn giữ, giữ cái xe làm gì, để cho nó về mà sống với mẹ nó, muốn con dâu có sự nghiệp công việc ổn định để cưới, mà con dâu đi làm thì thằng con ghen tuông chửi bới sỉ nhục người ta, người gì mà tham lam đòi hỏi nhiều vậy.

Bên phòng mình, gã cũng đã bớt sốt sau khi ngủ được một giấc, rồi mấy viên thuốc và nửa tô cháo lòng đã giúp gã hồi tỉnh lại, gã đi qua cửa phòng Phương, chút sau khi không còn nghe cô khóc nữa, gã gõ cửa dù biết phòng không khóa, rồi chờ Phương mời vào thì gã vào, ngồi ở cái bàn uống nước trong góc phòng, lặng lẽ trầm ngâm

Chút sau Phương lấy khăn chùi nước mắt sạch sẽ rồi quay qua nhìn gã, cô nhoẻn miệng cười, anh đi qua ngồi cười em hả, bộ chưa thấy con gái khóc sao, mà khỏe chưa đó

– Thấy hoài chứ gì, có con gái anh đó, nó khóc toe toe hoài đó, gã cũng pha trò làm cô vui, thôi, nín đi, anh thấy khỏe rồi, gần đây có xe hủ tiếu mì hoành thánh ngon lắm, đi, ra đó ăn, rồi đi dạo hít khí trời đêm cao nguyên sau khi mưa, thú vị lắm

Thấy gã mặc cái quần kaki lửng ngang đầu gối và áo thun phủ ngoài một áo somi ngắn tay, Phương lấy bộ đồ bộ vải bông mà con gái hay mặc ở nhà rồi thay vào, cùng đi với gã

Hai đứa đi lang thang qua mấy dãy phố núi, dù lúc này mới 20h nhưng sau cơn mưa nên đường phố cũng vắng vẻ, trong cái không khí se se lạnh và thoáng đãng tinh khôi sau một ngày mưa dầm dề rỉ rả.

Chút sau ngó thấy quán hủ tiếu mì xéo bên kia đường, gã và cô đang đi qua đường thì có hai chiếc xe tải chạy đến nhấn còi inh ỏi, dù không có gì nguy hiểm vì hai đứa đã dừng lại, nhưng nghe tiếng còi xe, cô vẫn vô thức nắm tay gã, hai chiếc xe tải chạy qua rồi, mà không hiểu vì gã mới hết sốt, hay là vì cõi lòng cô lạnh giá, nên cô thấy tay gã ấm hơn tay cô, nó như sởi ấm cho cô, nên cô cứ nắm tay gã , hai đứa im lặng sóng vai đi tới quán mì

Hai tô hủ tiếu mì nóng hổi, và đúng như gã nói, thơm phức, bưng ra, rồi gã nhớ ra Phương thích ăn cật heo, gã bảo bà chủ trụng thêm cho 2 đứa chén cật, cứ chút chút gã lại gắp cật heo bỏ vô tô cho cô, rồi thấy cô cười, mà nét cười như có cái gì đó chua chát gượng gạo, gã thôi không bỏ cho cô nữa, mà thỉnh thoảng gắp vào đũa…đút cho cô ăn. Miếng đầu thì Phương ngại ngùng cúi mặt xuống, nhưng thấy gã muốn làm mình vui một cách chân thành, cô cười lỏn lẻn rồi nhắm mắt thổi phù phù trong cái cười ha ha của gã, nhìn em kìa, cái mỏ chu chu ghét quá, rồi miếng thứ 2, thứ 3…chén cật phố núi hôm nay Phương thấy ngon lắm

Ăn xong, thấy còn sớm, gã rủ cô đi uống trà tươi, rồi thấy cô tròn mắt , gã ah ra giải thích, là lá trà xanh người ta nấu ra uống luôn, hồi xưa trên này anh có quen 1 người bạn, lần nào lên đây cũng uống cả, mà anh chủ quán cũng thân nữa, nên ..có nhiều lý do để ghé

Phương cũng thấy thích thú món uống lạ, huống hồ gì lòng cô rất buồn lúc này,về lại phòng khách sạn nằm giữa bốn bức tường, chắc cô điên mất, nên cô khoát lưng gã, mình đi đi anh.

Họ ghé vào một quán café nhỏ có vẻ cũ kỹ như chính người chủ tóc bạc của nó, rồi anh ta kéo ra một cái bàn gỗ lâu ngày lên nước bóng loáng, và một băng ghế gỗ cũng cũ y như cái bàn kia, gã gọi hai chén trà xanh rồi quay qua Phương, em biết anh thích cái quán này là vì sao không, vì nó cũng..xưa cũ như tâm hồn anh vậy

Anh chủ quán bưng hai chén trà xanh ra, rồi vì gã và Phương ngồi hơi khuất trong bóng tối hắt vào của cây bông giấy ngay cổng quán, nhưng làm anh thấy quen quen, nên anh kéo vai gã lại nhìn cho kỹ, rồi cười lên ha hả, Hùng, 5 năm nay mày mới quay lên nhỉ, vậy mà không chào anh mày nhé, vợ đấy ah, đẹp gái và có vẻ hiền nhỉ, rồi anh và gã chào hỏi, bá vai bá cổ nhau, rồi chút sau anh dãn ra, thôi, mày còn ở đây lâu không, 4 ngày nữa thằng em về, thế mai ra nhá, anh em tâm sự, giờ uống trà với vợ đi, kẽo nó phàn nàn ông anh này phá rối vợ chồng son

Phương tính đính chính mà cô chưa kịp nói gì thì anh chủ quán đã bỏ đi vô trong rồi, cô dịch người ra xa gã một chút, như sợ gã nghe người ta nói cô là vợ gã thì gã tưởng thật, gã quay qua ôm hôn cô vậy

Chút sau nghe gã hét vào trong quán, sư huynh , mở bài hát Quán Nửa Khuya nghe coi, quên cái gu hồi xưa rồi sao

Phương ngồi lặng lẽ, thỉnh thoảng hớp chén trà tươi ấm nóng, đắng đắng mà ngọt hậu trong cái không khí phố núi về đêm lành lạnh làm cô dần nguôi ngoai trong người, rồi thỉnh thoảng cô nghe gã hát khe khẽ theo bài hát

Quán nửa khuya đèn mờ theo hơi khói

Trút tâm tư vào đêm vắng canh dài

Quãng đời tôi tàu đêm vắng không người,

vẫn lặng trôi ..

Tôi là người tha hương đi bốn phương

Anh là người chinh nhân vui gió sương

Câu chuyện tâm tình vui theo khói bay, tay cầm tay …

Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ

Gót chân in ngàn muôn lối sông hồ

áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài, bóng hình ai?

Hoa nào mà không phôi pha sắc hương,

ân tình nào mà không gây vấn vương?

Lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương để tìm thương..

Phương nhìn qua dáng gã ngồi phía đầu kia cái ghế gỗ, một tay cầm chén trà , một tay đốt thuốc đưa lên miệng hút, nhìn cái đầu hơi ngửa lên thở những vòng khói trắng mờ, cô hiểu vì sao gã quên là cô đang ngồi cách 30 cm, phải, cô hiểu gã đã đắm chìm trong không khí của quán, của chén trà nóng ấm lòng người trong đêm lạnh giá, và như 1 lãng tử xa quê hương, trong lòng mang nặng một mối u hoài khắc khoải, rồi chút sau khi nhạc ngừng rồi, mà cô vẫn nghe gã hát khe khẽ tiếp tục

Quán nửa khuya bạn tôi chia tay nhé

Nhớ nhau chăng là mỗi lúc đêm về

Xiết chặt tay để ghi phút phân kỳ, tiễn người đi..

Sa trường anh lại đi vui gió sương

Sông hồ gợi trong tôi bao luyến thương

Tôi ghi nhớ giây phút ấy nào nguôi, bạn đường ơi…

Nghe gã hát đoạn đó mùi mẫn và như trùng hợp vào hoàn cảnh của họ, cô ngồi sát lại gã, bài hát thấm thía quá anh ah, giống như…anh em mình vậy, em cũng nghĩ em không phải lính của anh, cũng không phải bạn gái anh, mà như một người bạn thân cùng đi với anh…trong một đoạn đường đời, thì đúng hơn, có phải không anh

Gã cười dịu dàng với cô, phải đó, hôm nay em mới nghĩ ra sao? Nếu em không phải bạn thân đồng hành cùng anh, anh đâu có kêu em đi theo vào những chổ này làm chi, cái chỗ dành cho..mấy ông già như anh và ông chủ quán. Hồi đó anh hay lên đây, là ghé đây uống, cũng nghe đúng bài hát này, rồi chuyện trò tâm sự với ông chủ quán, có khi đến nửa đêm, mà nhanh quá, năm năm rồi. Mà Phương này, sau này mình không đồng hành nữa, em có nhớ anh như hai người trong bài hát không nhỉ, gã mỉm cười nhìn Phương

– Sao lại không, đêm nay em phải cảm ơn anh bạn thân của mình mới đúng, không có anh chắc hôm nay em điên vì Thuấn quá

– Chính vì có anh nên Thuấn mới điên, rồi làm em điên theo anh ta đó, cám ơn anh làm gì, anh là thủ phạm mà

– Thôi , nếu không có hôm nay, cũng có ngày sau và với một người khác thôi, anh chỉ là một hiện tượng để em lý giải cho cái bản chất, và hiện tượng mà, không có lúc này thì có lúc khác, không phải là anh thì cũng là 1 ai đó.

Phương thấy gã im lặng, cô cũng im lặng ngồi bên gã, lâu sau nữa, ngó thấy đã 22h, thôi mình về hén anh. Nghe gã kêu tính tiền, anh chủ quán ngồi đọc sách phía trong nói vọng ra, mừng vợ mới của mày, hôm nay miễn phí, mai ghé nhá, anh em mình tâm sự chuyện đời, 5 năm rồi, mày lại có gì hay thì mai ráng nhớ mà kể anh nghe nhé

Phương cười khúc khích, anh ơi, em là bạn thân, không phải vợ anh ấy

Thế ah, thế sao hồi nãy khoát vai tình tứ vào quán thế,rồi ngồi sát bên nữa, làm anh hiểu nhầm

Trên đường đi về với gã, cô tính gọi dt về nhắc thằng em có đi chơi đêm thì về ngủ sớm, thì nhớ ra hồi nãy mình tắt nguồn rồi vứt dt ở khách sạn, quay qua gã, anh cho em mượn dt đi, gã cũng nói hồi nãy anh không muốn mang dt theo, vì muốn đi thăm lại quán trà và bạn già xưa trong yên tĩnh.

Về đến phòng, gã thấy có một đống cuộc gọi nhỡ và SMS của Hương và Hạnh, gã đang tính gọi lại thì thấy Phương ló đầu vào phòng, anh, qua khiêng phụ em cái nệm coi, hôm nay qua nằm tâm sự với anh, chứ nằm một mình bên kia, ngẫm nghĩ chút chắc em điên quá, mai em bình tĩnh lại rồi …ai về nhà nấy

Gã qua khiêng phụ cái nệm bên phòng cô về phòng mình, vừa khiên gã vừa tự nhủ, em nằm một mình bên đó thì hôm nay em điên, mà em qua ngủ chung phòng với anh thì anh điên. Rồi không khéo 2 con sư tử và cọp cái kia mà nó thấy dáng em trong webcam thì 4 đứa điên luôn. Mà thôi, mình điên vì bạn thân mình, cũng đáng chớ bộ, liều ăn nhiều, thủ thì sau này làm minh chủ, cái nào mà không có hai mặt của nó.

Thấy Phương nằm sấp trên cái nệm đặt dưới sàn nhà của cô, lấy laptop của mình vào internet giải trí, gã mở dt ra gọi cho Hương thì nghe tiếng khóc thút thít của Hạnh

———————

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

2 người thích truyện này

Leave a Reply