Màu Nắng – Chap 28

Truyện tình yêu online mới 2017: Màu Nắng – Chap 28

Không xem đá bóng à các Pro…

***

Nghĩ thế trong đầu nhưng tôi nào dám trói, nhỡ đâu em lại kêu tướng lên, hàng xóm láng giềng chẳng chạy sang đánh hội đồng rồi đốt xe cho lại bỏ mẹ. Vừa kéo cái cửa sắt lại, tính đóng nốt cái cửa gỗ lại cho kín đáo tí làm gì thì làm thì Hiền đã kêu:

– Mở cửa gỗ ra, khiếp, trong nhà vừa bừa bộn lại hôi mù, mở ra cho thoáng.

Mịa, tôi đã mất bao công sức ngồi dọn từ trưa đến h mà dám chê. Hiền ngồi trên cái ghế salon gỗ giữa nhà, đang lật giở mấy quyển vợ học lại của tôi, vẻ mặt đăm chiêu lắm. Mịa, không biết xem gì mà ghê thế, hay lại phát hiện ra cái gì xấu xa của tôi để mà chê đây?

– Sao? Có gì mà xem kỹ thế?

Tôi cất tiếng hỏi nhưng em chỉ ừ hử chứ cũng không nói gì, hết xem vở học lại của tôi rồi lại xem vở của em. Xem kỹ 1 lúc lâu rồi thấy em đặt quyển vở xuống nhìn tôi cười cười, nói:

– Sao bây h học khác thế? Chẳng giống đợt trước tớ học gì cả 😀

Sặc, bất ngờ quá à nha.

– Khác gì mà khác, tớ thấy giống hệt mà? Mấy bài chữa trên lớp giống hệt mấy bài cậu chép trong vở mà.

Thấy tôi nói thế, e cũng ỏn ẻn cầm quyển vở lên xem:

– Đâu, như môn Giải tích này này, có thấy đâu?

– Đây này…

Cầm lấy quyển GT tôi lật chỉ cho em mấy bài mà tôi thấy giống, dạo này đang nợ nhiều nên tôi cũng chú ý đọc qua. Vừa giở trong bụng vừa nghĩ thầm: mẹ này chắc bỏ lâu h quên sạch rồi đây mà, thế mà cũng đòi ti toe sang dậy với chả dỗ.

Hiền vừa xem vừa à à nghe chừng có vẻ đã nhớ ra, ra cái vẻ xem xét thêm 1 tí rồi bảo tôi:

– À, à… nhớ ra rồi. Thế cậu làm mấy cái đề đi, chỗ nào k biết làm thì bảo tớ.

Lúc đấy mẹ này mà nhớ ra chắc tôi đi đầu xuống đất, nhưng cũng chỉ dám tặc lưỡi ngao ngán trong bụng chứ không dám chê người đẹp trước mặt sợ lại tự ái dỗi bỏ về. Con nhỏ này theo tôi có tố chất là 1 luật sư cỡ bự, chẳng hiểu sao lại chọn học Giao thông nữa. Này nhé, rất thích tranh luận và đã tranh luận là rất hiếu thắng, đây chẳng phải điều cần thiết nhất của 1 luật sư đúng không? Rất thích chúi mũi vào truyện của người khác, hay còn gọi tục là rất tọc mạch, lạ truyện gì cũng hỏi, mà còn hỏi rất lắm, không khác gì mấy con mẹ luật sư trên tòa vẫn suốt ngày hỏi vặn vẹo hết bị can rồi bị cáo mà tôi vẫn xem trên chương trình Tòa tuyên án VTV2 mỗi tối. Và đặc biệt cái tôi thấy giống nhất là em rất đẹp, cái vẻ đẹp tôi rất kết của mấy bà luật sư trong phim lúc nào cũng áo sơ mi trắng, zip ngắn và đeo guốc đen, một vẻ đẹp rất văn phòng rất quý phái, gác lên sống mũi cặp kính cận trắng.

Lúc này, tuy em bắt tôi giở vở ra làm bài nhưng họa có hâm tôi mới nghe, bên cạnh là 1 con nhỏ xinh như mộng thế này làm sao có tâm trí nào mà học với chả hành. Em đang ngồi xem thế giới động vật trên tivi chăm chú lắm, không biết là tôi đang soi từ đầu tới chân, chẹp chẹp, người đâu mà đẹp mà lại vô tư thế không biết. Chân thì co lên ghế, ngồi bó gối, thỉnh thoảng lại xuýt xoa khi đến đoạn gay cấn. Mà xem cái gì không xem lại xem kênh Discovery đang chiếu thế giới hoang dã cảnh con Sói đơn độc đang đi kiếm mồi trong rừng tuyết mãi bên Na uy hay Thụy Điển gì đó tôi cũng không biết. Không biết tôi cũng chẳng quan tâm, xem cái chán ngắn đấy thì ngắm em còn sướng hơn. Hiền như không biết nên vẫn chăm chú ngó mắt lên tivi, đột nhiên tôi thấy em nhắm tịt mắt lại rồi hét tướng lên như cháy nhà.

Mịa, cái gì thế, ngó mắt ra thì thấy trên ti vi đang chiếu cảnh Con Sói đang chén thịt 1 con Dê, con mồi của nó chắc vừa vồ được, nhìn cũng máu me ghê phết. Giời, có thế mà cũng hú hét hết cả lên làm người ta giật cả mình.

– Giật cả mình, chuyển kênh khác đi, xem máu me thế cũng xem được.

Không cần chờ em đồng ý, tôi lấy điều khiển chuyển kênh luôn, sang 1 kênh khác lúc này đang quảng cáo bia Heniken, 500 anh em đang hào hứng hô lên: Bia đê, bia đê…

– Đấy, xem thế này có phải hay không.

– Không, không thích. Đang xem cái kia mà. Đưa tớ cái điều khiển.

Nói rồi em quay sang đòi tôi cái điều khiển.

– Không, xem cái này, tớ thích xem cái này.

– Không, đưa đây.

Bản tính hiếu thắng trong em trỗi dậy, cứ nhất quyết quay sang với lấy cái điều khiển trong tay tôi. Hai đứa đang ngồi trên cái ghế xa lông dài nên quay sang cái là chạm nhau ngay. Nhưng tính tôi càng đòi tôi lại càng trêu già, dơ tay cao lên không cho em với tới được. Bản tính không chịu thua trỗi dậy, em cũng không nể nang mà nhoài cả người ra với lấy.

Rồi bất ngờ, em lỡ trớn ngã đè lên người tôi. Cái này giống giấc mơ hôm trước à nha, nhưng đây không phải là mơ, mà là thật, cũng không phải trên giường mà là trên ghế dài gỗ cứng.

Vì không phải là mơ nên cảm giác đau rất thật, cả người em ngã đè lên người tôi, làm gáy tôi đập vào tay ghế đau điếng, ở trên đầu em còn đập mạnh vào cằm tôi 1 cú quá mạng nữa. Cảm giác đau lan truyền, nhưng bên cạnh đó lại là 1 cảm giác đê mê cũng đang bao khủ khắp cả thân thể tôi. Thân thể mềm mại của em áp chặt vào tôi, tôi cảm nhận rõ phần ngực mềm đang áp vào ngực tôi, không tự chủ 1 tay đang ôm eo em dịch chuyển dần xuống phần mông, rồi hai tay ôm chặt eo và mông em ép mạnh xuống. 1 mùi hương con gái thơm dìu dịu, thứ mùi không ngào ngạt điếc cả mũi như ba cái thứ mĩ phẩm nước hoa vớ vẩn mà mấy chị mấy mẹ vẫn xức đầy người, nó ngọt ngào và dịu nhẹ, len lỏi vào từng hơi thở của tôi.

Tả thì lâu chứ thực ra tất cả bấy nhiêu đó diễn ra áng chừng được tầm 5 giây đồng hồ. Em nhỏm dậy đẩy mạnh tôi ra rồi ngồi thừ ra đó, mặt ánh hồng lên bẽn lẽn, ngượng ngịu, cái vẻ mặt e thẹn của đứa con gái lần đầu tiếp xúc với thân thể đàn ông một cách xát xạt như thế – đã trải qua mấy cô người yêu nên cái này tôi nắm rõ lắm J.

Tôi cũng lồm cồm chống tay ngồi dậy, cả 2 ngồi im re nhé, không ai nói câu gì, e chắc đang ngại, còn tôi đang đau với cả đang sướng nên cũng không nói. Có vệt nắng chiều chiếu qua khe cửa xiên vào nhà, đậu đúng lên mặt e, hai má em hồng càng ửng hơn, hơi chói nên tôi thấy em nheo nheo mắt lại.

Lúc đó, tôi hơi lao đến, chẳng cần thu hết can đảm làm gì cả (từng trải rồi mà) lợi dụng lúc em nhắm mắt mà ôm eo kéo em lại gần, 1 tay ôm eo một tay hơi giữ dưới cằm, đặt vội 1 nụ hôn lên đôi môi trái tim của em. Thà hôn em rồi bị tát còn hơn để thằng khác hôn e – câu thành ngữ này tôi học hơi bị thuộc đấy nha, lúc này không mang ra mà áp dụng còn chờ đến bao h nữa mấy cha nội.

Chém thế chứ lúc đó cũng hành động theo cảm xúc nhất thời thôi, chứ tôi cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều. Vừa áp môi tôi vào môi em thì em mở bừng mắt, hai mắt mở to lắm, ra cái vẻ ngạc nhiên quá xá cỡ. Hai tay đẩy mạnh vào ngực tôi, nhưng sức mấy mà đẩy ra được. Tôi vẫn ghì chặt lấy em, hai bờ môi mút chặt môi em, ra sức lùa lưỡi vào nhưng em nghiến răng chặt quá nên không được. Rôi trong một khoảnh khắc tôi thoáng thấy em nhắm mắt, cơ thể cũng đã thả lỏng ra, không còn căng cứng nữa. Tôi bạo dạn hơn đang định tiến thêm 1 bước nữa là luồn tay xoa nắn chỗ nào đấy thì bỗng nhiên ngực tôi bị em cấu mạnh, vừa bất ngờ vừa đau đến phát khóc tôi vôi buông em ra rồi xoa ngực chỗ bị cấu. Em vùng ra khỏi tôi, chạy vù ra cửa, bỏ lại tôi nhăn nhó ôm ngực nhìn theo.

Chạy ra cửa e còn ngoái lại nhìn tôi rồi lè lưỡi, ra cái vẻ muốn nói: cho chết, đáng đời nhá… vẻ mặt đáng yêu lắm, không có vẻ gì là ghét tôi cả.

Tâm trạng của tôi lúc đó thì hỗn loạn và phức tạp lắm, muốn kể chắc phải viết ra tràn hết hai trang nhật báo Nhân dân mới diễn tả hết được nên thôi, hôm nay đến đây thôi, không kể nữa.

PS: may hôm đó không ăn tát cũng không bị hàng xóm sang quây vì tội cưỡng hôn. Đúng là liều thì ăn nhiều nhá 😀

Nụ hôn trên đỉnh…

Sau cái hôm đó thì tôi ít gặp Hiền lắm, như kiểu e tránh mặt tôi ý, mặc dù nhiều lúc tôi cố tình bắt chuyện nhưng có vẻ e vờ như lờ tôi đi. Mấy lần tôi cũng thử gọi điện thoại nhưng em không nghe máy, nhắn tin hỏi thăm cũng không thấy trả lời. Việc này làm tôi cũng khá suy nghĩ, không biết sau vụ đó Hiền lại quay sang ghét tôi?

Bẵng đi khoảng 1 tuần, hôm đó đi học, nắng đầu hè gay gắt cháy da cháy thịt phả xuống đất hầm hập. Mặc dù mới buổi sáng sớm nhưng thời tiết đã khá khắc nghiệt, ra khỏi ngõ thấy chuyến xe bus 27 đi vù qua, trên xe nêm chật cứng người. Nghĩ lại quãng thời sinh viên và mối tình đầu trên xe bus của mình, tôi lại khẽ mỉm cười. Lúc đó nó đã là 1 kỷ niệm đẹp trong tim rồi, không còn day dứt vướng bận quá nữa. Hè về, tiếng ve đã xào xạc trên tầng cao dãy Xà cừ cổ thụ trên đường Nguyễn Trãi, nắng nhảy nhót trên từng tán lá, nắng nghịch ngợm vui đùa trên thân thể thiếu nữ của các cô gái tuổi đôi mươi. Đâu đó nắng lại trải vàng trên từng cành hoa phượng đỏ rực, đốt cháy lên thêm những ngày hè, oi ả, chói chang.

Chuyến xe 27 dừng lại bến xe bus đầu ngõ, ngắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, lười lách xe lên nên tôi cũng dừng lại đằng sau xe bus, chờ đón trả người song thì tôi mới đi tiếp. Sáng sớm, mọi người hối hả lên xe, xe chật nay càng chật thêm, lúc này tôi thấy xe đã nghiêng hẳn sang 1 phía, vẫn còn vài khách cố nhét mình lên thêm cho kịp h làm việc, xe đi, bỏ lại đằng sau những khách hàng không phải chuyến.

Trong mấy người còn xót lại chưa lên tôi thấy có Hiền, đứng lên rồi lại ngồi xuống:

– Này, Hiền? Xe đâu, hôm nay lại đi xe bus thế này?

Nghe thấy tiếng có người gọi, em quay sang, thấy tôi nhưng vẫn bơ đi không biểu lộ thái độ gì.

– Này, xe bus h đông lắm, không chen được đâu, lên tớ chở đi học cho kịp h.

Lôi cái bài học hành ra là thấy em chùn ngay, ra cái vẻ suy nghĩ 1 hồi rồi quay ra nói với tôi:

– Nhưng tớ không có mũ?

– Đây, tớ có đây.

May sao hôm đấy tôi lại mang mũ trả cho thằng Linh hôm trước đá pes mất, nên có thêm 1 cái sơ cua, không lại phải vòng về lấy cũng mất thời gian. Đèo em đi học cũng haoai phết.

Em ngồi tít đằng sau, cách 1 khoảng xa đến SIublack ngồi vào giữa vẫn vừa.

– hôm nay đi xe bus à?

– ừ.

Đường đông, bụi, ồn, em trả lời nhát gừng nên tôi cũng chẳng hỏi han gì nữa, chỉ chuyên tâm vào lái xe, thỉnh thoảng phanh gấp két cái thôi. Loáng cái cũng đến trường, trước khi xuống xe tôi cũng cố nói vớt theo:

– tí về gọi tớ tớ đèo vê luôn nhé.

Hỏi bâng quơ thôi, ai dè em đồng ý thật.

Đang ngồi lơ mơ trong lớp, mới chưa hết tiết 3 đã thấy em nhắn tin đến:

– hôm nay tớ được về sớm, tớ về trước đây.

Ấy, thế còn nói truyện gì nữa, tôi vội nhắn tin lại:

– chờ tớ tí, hôm nay tớ cũng được về sớm. Ra cantin chờ đi, 5 phút nữa ra.

– ừm.

Tôi nhanh chóng 3 chân 4 cẳng thu dọn sách vở tống vào cặp rồi kiếm cớ chuồn ra ngoài luôn. Mấy khi được vi vu với người đẹp, bùng học 1 hôm có làm sao.

Ra đến cantin thì thấy em đang nhai bánh mì, tâm trạng thấy cũng khá thoải mái.

– Hôm nay tớ cũng được về sớm, sướng thế.

– Thật không thế?

Thấy giọng có vẻ vui vẻ, tôi đánh giá chắc cũng không còn giận tôi nữa, tôi liền rủ rê:

– Thật? hay chẳng mấy khi được nghỉ, đi đâu chơi không?

Em có vẻ phân vân trước lời mời của tôi, cái trán khẽ nhăn lại, rồi hỏi, đầy vẻ cảnh giác:

– Đi đâu cơ? Xa không?

– Cũng bình thường, không xa lắm, vừa cao vừa mát, cứ đi với tớ khắc biết.

– Hihi, lên nóc nhà à mà vừa cao vừa mát?

– Không, hâm à? Cứ đi đi, đi rồi tớ nói.

– Được, thế có lâu không? Cùng lắm là chiều về thôi nhé.

– ừ, bảo mẹ cắt cơm đi.

Tôi có thằng bạn nối khố, rất thích đi phượt, sau khi bị thất tình nó đã lặn lội rất nhiều điểm du lịch bụi gần và xa Hà Nội, nghe nó kể về mấy chuyến đi của nó lên đỉnh Ba Vì thấy cũng gần và hay hay, bây h tôi cũng muốn đưa Hiền đi thử 1 chuyến. Muốn xích gần và thắt chặt thêm quan hệ, đi chơi xa là cách dễ nhất.

Ghé quán tạp hóa mua thêm ít bánh mì và nước lọc, tôi và em bắt đầu khởi hành.

Tôi nhớ hôm đấy nắng đầu hè to lắm càng trưa lại càng nắng, mà không có chuẩn bị trước nên tôi cũng không mặc áo dài tay, đi đường, nắng chiếu rát hết hai cánh tay, hiền ngồi sau xe tôi, mặc áo dài nên cũng đỡ hơn, nhưng do nắng quá nên khoảng cách của hai đứa cũng dần thu hẹp lại, em nép sát vào sau tôi cho đỡ nắng.

Quãng đường 5, 6 mươi cây số, hai đứa cũng không nói truyện được gì vì nắng quá, chỉ chuyện trò linh tinh nhưng qua giọng nói tôi biết em cũng khá hào hứng. Chạy đến khu vực gần đỉnh núi Ba Vì, một màu xanh ngút ngàn trải dài trong tầm mắt, cái nắng gay gắt tuy vẫn chói chang trên đầu nhưng màu mắt nhìn đã dịu hơn, không khí trong lành sực một mùi cây cỏ.

Càng lên cao, không khí càng thoáng đãng, mát mẻ, đi qua những vòng cua tay áo hướng phía lưng ra khoảng không phía dưới, 1 khung cảnh tràn ngập màu xanh cây lá hiện ra, từng khoảng nắng vàng trải dài trên tầng cây phía dưới, ở trên cao nhìn xuống thật hùng vĩ. Các khúc cua tay áo cứ nối tiếp nhau, chiếc xe của tôi cũng chầm chậm bò lên, cả tôi và em thực sự thấy hào hứng với cảnh sắc nơi đây, bỏ qua nỗi sợ hãi khi nhìn xuống những thung lũng phía dưới sẽ cảm nhận được vẻ đẹp hoang sơ và lôi cuốn với màu xanh ngát của núi rừng mà ở trong đô thị sẽ chẳng bao h gặp được.

Đi cao lên nữa sẽ gặp mây mù, trắng, mát, khung cảnh như lạc vào cõi thần tiên. Cả tôi và em đều xuýt xoa khẽ kêu lên thích thú mỗi khi đi xuyên qua làn mây, hơi nước táp vào người mát lạnh, không khí càng lên cao càng sảng khoái, khác hẳn cái nóng hầm hập phía dưới. Đến 1 đoạn mây mù giăng nhiều nhất, tôi dừng xe lại, dừng gọn vào lề cùng em xuống nghịch mây. Phong cảnh vô cùng ngoạn mục, sương mù nhiều chỗ cứ bảng lảng như chốn bồng lại tiên cảnh, chỗ lại đặc quánh, thấm ướt, nhưng đặc biệt thích thú nhất đó là nhìn xuống thung lũng phía dưới lại là đại ngàn hùng vĩ với nắng trải dài trên từng tàng cây. Một bên là mây, 1 bên là nắng, cảm xúc lúc đó của chúng tôi thật khó diễn tả.

Tôi và em đứng dựa vào nhau trong mây, ngắm từng vạt nắng trên từng tán cổ thụ thung lũng phía dưới, thả hồn vào mây trời nơi đây, cảnh vật hiện ra xen kẽ trong những dải mây bạc, thực sự khiến tâm hồn thêm ngây ngất. Nhất là tôi lúc đó, đắm chìm trong khung cảnh đẹp, bên 1 người con gái đẹp, tôi thấy mình chưa uống đã chuếnh choáng say.

Em đứng sát bên tôi, lúc này cũng đang ngây ngất trước cảnh đẹp và khí hậu nơi đây, em dơ tay như muốn nắm lấy những dải mây như sương khói bảng lảng trước mặt, tôi nhẹ nhàng vươn tay ra, nắm lấy tay em cùng em nhẹ nhàng hứng lấy vạt nắng chiếu xuống xiên qua làn mây.

Em khẽ giật mình nhưng vẫn để yên tay em trong tay tôi, mây khói vẫn khẽ lọt qua từng kẽ tay, mát lạnh. Em khẽ cười reo lên thích thú, tôi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy vòng eo bé nhỏ của em, từ từ xoay em hướng mặt vào tôi. Mây mù đột nhiên đậm lên, 1 dải mây gió thôi bay tới bao trùm lên tôi và em, cả 2 như chìm vào trong mây, tôi nhẹ nhàng kéo em lại, nhẹ nhàng ôm eo em, nhẹ nhàng đặt 1 nụ hôn lên đôi môi em.

Cơ thể em căng cứng lên trong vòng tay tôi khi hai đôi môi vừa khẽ chạm vào nhau. Nhẹ nhàng hôn em, đôi môi tôi nhẹ nhàng ôm lấy môi em, cái lưỡi như con rắn nhẹ nhàng mơn trớn lên đôi môi căng mọng của em, hai tay vẫn kiên định đặt lên người em kéo lại dần. Khi hai cơ thể đã áp sát vào nhau, người em cũng đã không còn căng cứng nữa, đôi môi em cũng dần hé mở ra, rồi hàm răng trắng cũng mở, cái lưỡi tôi cũng nhanh chóng lùa sang.

Một vị ngọt và cảm xúc đê mê nhanh chóng xâm chiếm cơ thể tôi, nụ hôn dài kiểu Pháp lúc nào cũng mang đến cho tôi những cảm xúc rất tuyệt vời. Em như cũng đang đắm chìm trong cõi đê mê của cảnh vật thiên nhiên và những cảm xúc mới lạ mà tôi mang lại. Đôi mắt khép hờ, cả người em như áp sát chặt vào tôi, tất cả như buông thả cho cảm xúc của em và cho tôi dẫn dắt. Cả tôi và em như chìm đắm vào nhau bên cạnh là trời và mây bao la hùng vĩ.

Một lúc sau khi đắm chìm trong cảm xúc ở cõi bồng lai thì tôi và em cũng dần tỉnh lại, môi em rời môi tôi, hai má em lúc này ửng hồng hết cỡ, em định đẩy người tôi ra nhưng tôi vẫn nhất quyết ôm chặt lấy, không biết do xấu hổ hay vẫn còn dư chấn của cơn bùng nổ cảm xúc lúc trước mà em dấu mặt vào vai tôi, cả người như vịn hết vào tôi, không còn 1 chút sức lực.

Mây vẫn bay trên đầu, nắng vẫn len lỏi qua từng dải mây đậu từng vệt trên áo trên tóc, xung quanh vẫn xào xạc tiếng của núi rừng, cả không gian vẫn tràn ngập một màu xanh, tràn ngập nắng gió và mây. Tôi nhẹ kéo đầu em ra, nhìn thẳng vào đôi mắt lúc này vẫn đang long lanh trong cảm xúc, nhẹ nói:

– Hiền ơi, anh yêu em!

Vệt nắng thơ ngây lại vô tình lọt mây nhảy múa trên khuôn mặt lúc này đang đỏ hồng của em, nghe câu này của tôi, sắc hồng càng đượm hơn, e khẽ nhắm mắt.

Một nụ hôn dài, thật dài nữa lại đến với tôi và em, cả hai lại tiếp tục hòa vào khung cảnh thần tiên nơi đây, quên hết những ồn ào của đô thị phía dưới…

——————–

Thuộc truyện: Màu Nắng – Tác giả: huytrung280290

9 người thích truyện này

Leave a Reply