Màu Nắng – Chap 29

Truyện tình yêu online mới 2017: Màu Nắng – Chap 29

Sau buổi đi chơi thì không cần nói cũng biết, Hiền chính thức là người yêu tôi. Tính tôi vốn sĩ diện, đi đâu cũng muốn khoe nhưng em lại không thích thế. Đợt đấy bắt đầu có facebook, tôi cũng dùng, rất thích Hiền dùng sau đó thể hiện mối quan hệ Đang hẹn hò trên fb với em nhưng gạ mãi em không đồng ý. Hiền cũng chẳng dùng Fb luôn, suốt ngày dùng ké của tôi để vào tàu ngầm cập nhật tình hình bạn bè.

Đợt đó phòng trào dùng Blog YH! 360 rất nhiều, tôi và Hiền đều có mỗi người 1 cái, nhưng em cũng cấm tôi được mò vào Blog của em bình luận lung tung, nói chung là tôi bị giấu tiệt…

Cuối năm thứ 3, vào đợt thi cử nên tôi rất ít khi rủ được em đi chơi, suốt ngày ca bài ca Học bài học bài học bài, tôi nghe mà phát ngán cả lên, vì thế hôm nào mà kéo được em đi chơi 1 hôm là tôi sướng lắm. Điểm đi chơi thì chỉ loanh quanh ăn uống linh tinh, cũng không đi ra ngoại thành nữa.

Có lần buổi tối tôi đèo em quanh hồ Tây, thấy rất nhiều đôi đứng ôm nhau, hôn hít tít mù, tôi cũng muốn dừng xe để xà vào chỗ đó, nên gạ:

– Này, dừng lại ngồi kia tí không?

Vừa đề bạt ý kiến cái thì đã thấy nhói cái ở eo, Hiền đang ngồi phía sau ra sức cấu mạnh tôi:

– Vớ vẩn. Đi nhanh lên.

– Nhưng đi từ nãy đến h tớ mỏi lưng quá rồi. – đợt đầu tôi với em vẫn xưng cậu tớ ngọt xớt.

– Thế tìm chỗ nào sáng mà ngồi, ngồi chỗ tối mù đó làm gì?

Haizzz. Ngồi chỗ sáng thì còn nói truyện làm gì nữa…

Nghĩ thế nhưng tôi vẫn cố gắng tìm 1 chỗ sáng sủa nhất. Cuối cùng ở khu vườn hoa ven hồ được Hiền chấm. Đèn điện sáng choang, xung quanh tiếng nhạc xập xập xình xình, các mẹ các chị thi nhau đứng ngoáy mông tập Aerobic. Tôi với em vừa đặt mông xuống ghế đá cái thì có 1 chị đã hơn hớn chạy đến:

– Nước dừa không em? Hay là kem?

– Không, bọn em không ăn uống gì đâu ạ? Chỉ ngồi nghỉ ở đây 1 tí thôi ạ.

– Không ăn uống gì thì ra chỗ khác ngồi. hãm.

Thấy bọn tôi nói thế bà chị đã quay ngoắt thái độ luôn.

– Đấy, chỗ thoáng đãng sạch sẽ thì người ta bán hàng hết rồi.

Mang đầy cái bụng tức tôi với em đành rời đi.

– Thế thôi, mình đi về đi.

– Ấy, ấy. Đi loanh quanh tí đã. – nghe em đòi về mặt tôi đã ngắn tũn.

Đi một lúc cuối cùng cũng chọn được 1 địa điểm phù hợp với tiêu chí: Sáng sủa, sạch sẽ, không vắng vẻ, không hàng quán, có người nhưng không có đôi trai gái ôm ấp nhau. Điểm em chọn là 1 khúc quanh, bên trên có mấy cái đèn đường sáng choang, bên cạnh là mấy ông đang ngồi câu cá.

– Sao? Cậu thi mấy môn rồi, ok hết chứ. – vừa đặt mông chưa ấm chỗ, em đã hỏi đến việc học hành thi cử.

– ừ, tớ làm cũng ok, dễ ợt ý mà. – tôi chém gió thế, chứ thực ra tôi cũng phải vắt hết nơ ron thần kinh óc mới làm đc đủ để chống trượt.

– chỉ điêu.

– Thật, hôm nào báo điểm vào mà xem.

Vừa nói tôi vừa tranh thủ vòng tay qua ôm eo Hiền, Hiền cũng khá dạn, tuy có mấy người xung quanh nhưng nếu không quen biết và tôi không làm gì quá đáng thì em cũng đồng ý. Tôi và em cứ ngồi nói truyện linh tinh, nhiều truyện lắm, ngoài chuyện học hành ra thì chuyện gì tôi cũng tiếp được hết, không hiểu sao nhiều truyện để nói lắm, trên trời dưới biển cũng lôi ra nói hết, rồi truyện anh em, bạn bè, hàng xóm láng giềng cũng lôi ra nói. Đến bây h tôi mới biết đó người ta gọi là tìm hiểu, yêu nhau có quá trình tìm hiểu chắc đấy chính là lúc này, ngoài tính cách sở trường thì tông ti họ hàng, làng xóm láng giềng bạn bè của nhau cũng là 1 cái cần tìm hiểu.

Đang chém gió hăng say thì chắc do bọn tôi nói to quá cá chạy hết nên mấy đồng chí câu cá cũng chuyển địa bàn hoạt động đến khu khác, như thế còn gì bằng. Vừa vắng người cái tôi quay sang kéo em lại gần rồi hôn ngấu nghiến lên đôi môi ngọt ngào quyến rũ ấy. Việc hôn nhau cũng đã thực hiện nhiều nên em cũng không còn lạ lẫm nữa, hai cái lưỡi cứ cuốn lấy nhau, đầy đê mê. Nụ hôn bên hồ Tây, gió hè thổi lồng lộng vương mái tóc mai, lúc nào cũng thật ngọt ngào.

Sau những nụ hôn dài, khoảng cách của cả 2 cũng như được thu ngắn hẳn lại, em gục đầu vào vai tôi, hai đứa lại thủ thỉ tâm sự. Tay tôi quàng qua lưng em, xoa xoa cái eo thon gọn, rồi tiến dần lên, dần lên phần lưng. Do em lúc này đã dựa sát hẳn vào tôi nên tay tôi vòng hẳn được 1 vòng gần chạm ngực em, tuy nhiên lúc này tôi vẫn chưa dám đụng chạm tới.

Ngoài hồ gió vẫn thổi vào mát lạnh, tôi thấy hơi thở của em vẫn phả vào cổ mình từng hơi ấm sực. Cả hai đang hướng mặt ra hồ, xung quanh tuy sáng nhưng chẳng có ai, chỗ tôi ngồi cũng hơi khuất nên tuy còn sớm nhưng cũng chẳng nhiều xe qua lại lắm. Tay tôi nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đặt nhẹ lên khuân ngực của em, qua hai làn áo.

Đặt nhẹ ở đấy, chờ xem phản ứng của em, nhưng không thấy bất cứ biểu hiện gì, em vẫn cứ nhìn mông lung ra mặt hồ xa xăm, hơi thở tuy gấp hơn, nhưng vẫn đều và nóng. Thu thêm can đảm, tôi nhẹ nhàng ấn nhẹ.

Ngực em thật mềm, tôi cảm nhận được rõ ràng sự đàn hồi trong đó, em đột nhiên thở mạnh và nặng nề hơn sau mỗi nhịp ấn và xoa nắn của tôi nhưng vẫn không có ý cản tôi lại. Tôi lại xoay em sang, vòng tay ôm chặt em, áp môi vào môi em, tiếp tục trao nhau những nụ hôn dài.

Những buổi tối ngồi ở bờ hồ Tây đầy cảm xúc, hay những buổi tôi bên rặng xà cự trong trường Hà Nội thật tuyệt vời nhưng không bao h chúng tôi về nhà sau 9 rưỡi tối. Đó là h giới nghiêm của em.

– Này, hay là bảo mẹ nới h giới nghiêm ra đi, làm gì mà phải về sớm thế?

– Không được, mẹ hỏi sao phải về muộn thế ngay.

– Thì nói là h lớn rồi, phải khác chứ.

– Không được là không được. Đừng được voi đòi tiên nhé.

– ừ, thì thôi. Mà sau đợt này là tớ không ở đây nữa đâu đấy.

– sao lại thế?

– Thì ông bà trẻ chắc k về đây nữa nên có ý định bán nhà.

– Thật á? Thế thì buồn nhỉ? – nghe tôi nói thế giọng em nghe buồn buồn.

– Nhớ tớ à? Thế thì mai đi ăn mừng tí nhé.

– Vui lắm à mà ăn mừng?

– Thì cũng là 1 cái cớ thôi mà. Mai đi xem phim nhé. Tớ bao.hi

– Sang thế, được rồi, h đang có 1 phim mà tớ thích. Cậu bao vé thì tớ mời ăn gì buổi tối nhé, thế mới công bằng.

– Ok.

Về vấn đề tình cảm thì cả 2 chúng tôi vẫn tiến triển khá là tốt, nhưng về việc tình dục thì không có tiến triển gì cả. Mới chỉ ôm hôn, ngực chỉ được xoa nắn bên ngoài, cái lí thuyết vẫn vẽ ra: sờ tay, day vú, bú l sai toét tờ loe, có phải không có kinh nghiệm đâu mà tôi cũng mới chỉ có mon men bên ngoài, sờ mông còn bị cấm nữa là đòi day với cả đòi bú.

Hôm đi xem phim, tôi cũng cố tình đến sớm, chọn mua vé hàng cuối cùng, tính là trong đấy tối mù mù, có khả năng làm ăn được gì thêm chăng. Vào rạp tôi mới thấy hóa ra cũng có nhiều thằng nghĩ như mình, hàng cuối tôi chọn ngồi kín hết, tôi với Hiền ngồi lọt thỏm ở giữa, cùng với 1 đống đôi yêu nhau. Phim hôm đấy chọn cũng hay phết, nhưng thực sự là tôi chẳng thể nào tập chung mà xem được, suất chiếu buổi chập tối, trong rạp tối bên cạnh các đôi ngồi được 1 lúc thì bắt đầu hoạt động, hôn hít, sờ đít sờ mông loạn xạ. Tôi cũng mon men định thò tay sang hoạt động thì bị em ôm cứng lấy, quay sang định hôn thì em cũng lừ mắt, cấm. Tay tôi lúc này bị giữ chặt, đặt trên bụng, định giở công vu bóp long trảo thủ nhưng không thành công.

Nhưng cũng may, trong cái khó lại ló cái khôn, tay tôi bị em cầm chặt, nhưng lại đặt lên bụng e, thế là mấy ngón tay lại ngọ nguậy, hết xoa rồi lại gãi lên cái bụng phẳng qua làn áo mỏng, thỉnh thoảng còn mò được cái rốn sâu nên chọc chọc vào.

Được 1 lúc thì em thấy để thế không được nên lừ mắt rồi đặt tay tôi xuống ghế rồi ngồi lên, định đè lên thì tôi coi như bị khóa, không làm gì được, nên yên tâm xem tiếp. Nhưng em đã tính lầm, ghế đệm êm, nên tay tôi bị lún xuống, cũng không khó chịu lắm, tay tôi lại được dịp bóp bóp cái vòng 3 căng tròn đấy. Cảm giác rất tuyệt vời.

Nhưng có lẽ như thế chỉ tôi sướng, còn em thấy khó chịu nên nhanh chóng hếch mông lên để tôi rút tay ra, quay sang lườm tôi khét lẹt. Xung quanh chúng nó vẫn chim chuột tưng bừng, ôm ấp nhau, ngồi 1 lúc tôi cũng khó chịu lắm nên cái tay lại mon men mò sang, vòng tay ôm eo rồi xoa khắp cái eo và lưng em. Chắc như thế cũng thoải mái nên cũng không thấy em nói gì. Được 1 lúc tôi bạo dạn hơn, luồn tay vào trong áo, phía đằng sau lưng em, xoa lên cái lưng trần mát lạnh.

Không biết có phải bị khung cảnh xung quanh chi phối không mà em cũng đồng ý cho tôi làm thế, càng ngày, cái tay tôi càng tiến cao hơn lên trên. Đi mãi đi mãi ở đồng bằng cuối cùng cũng gặp được ngọn đồi cao, tay tôi lại tiếp tục chậm chạp bò lên đồi, từng bước, từng bước 1. Lúc này em đã gục hẳn đầu vào vai tôi, như nhận được sự đồng tình từ em, bàn tay tôi nhẹ nhàng xoa nắn bầu ngực căng tròn của em bên ngoài lớp áo lót.

Hơi thở em gấp gáp dưới cổ tôi, lúc này chẳng biết em còn tâm trí xem phim không nhưng tôi đã hoàn toàn thích bộ môn leo núi này hơn bộ phim đang chiếu. Nhẹ nhàng, tay tôi luồn dưới lớp áo lót, em giật mình cựa mạnh người định giãy ra, nhưng tôi ôm chặt lấy, quyết không để em thoát. Nhẹ nhàng tay tôi ôm trọn 1 bên ngực trần của e, 1 cảm giác đê mê khó tả. CHỉ vừa thưởng thức nó được vỏn vẹn mấy giây đồng hồ thì đèn trong rạp bật sáng, hết phim. Mịa, tôi thầm chửi vừa nãy mình chọn phim ngu, biết thế chọn phim nào dài dài hơn tí có phải tốt không?

Hai đứa ra khỏi rạp chiếu phim thì trời cũng đã sập tối, như đã hẹn trước thì tôi với em đi ăn cái gì đó rồi mới về. Em rủ tôi đi ăn Chân gà Mỹ miều, chưa thử ăn cái này bao h nên tôi đồng ý ngay. Quán chân gà đông nghẹt, chọn mãi mới được 1 bàn trống ngồi xuống, cũng rất tình cờ, hôm đấy lại gặp ngay mấy đứa bạn của Hiền cũng vừa vào ngồi ngay cạnh, trong đó có cả bạn thân em người mà đã khuyên em yêu đi tôi đã kể ở trên.

Nhóm bạn chơi khá thân nên nhanh chóng hợp lại thành 1 bàn, truyện trò cười nói rôm rả. Tính tôi vốn thân thiện hòa đồng, lại đẹp trai galang nên được mấy đứa bạn Hiền quý lắm, cười đùa típ cả mắt:

– Này, nhìn cậu quen quen, người yêu Hiền à? – một đứa bạn của Hiền hỏi tôi.

– Đâu, cậu nhận nhầm rồi, tớ là người Hiền yêu, không phải người yêu H đâu? – toàn 1 lũ chơi với nhau nên tôi cũng tếu táo.

– Thế à? THế là Hiền tán trước à? – cả lũ nhao nhao hỏi.

– ừ, tán mãi mới đổ đấy. – quay sang thấy em vẫn cười cười nên tôi trêu tiếp.

– Thật không? Thật không? Con khốt ta bít này cũng biết tán trai á. – cả lũ lại rú lên trêu.

– Thật, tán hơi bị siêu. Không thấy tán được anh đẹp trai như tớ à?

– Thế hôm nào phải mang cặp sách đến học Hiền mới được.haha.

Cả lũ xúm vào trêu trọc lẫn nhau, không khí rất vui. Sau này tôi mới biết, nhóm đấy toàn mấy đứa bạn C3 chơi rất thân với nhau, hôm trước nge Hiền nói truyện nên chúng nó cố tình mò đến quán đấy để xét duyệt tôi đây mà. Làm quen được với các bạn Hiền tôi cũng rất vui, ai nấy đều rất vui vẻ và tốt bụng, nhất là qua câu truyện tôi thấy mọi người rất quan tâm đến nhau, nhóm không đông nhưng thân, không giống nhiều nhóm bạn nữ khác tôi biết, chơi thì chơi nhưng rất hay đá đểu, có khi còn chơi xấu nhau.

Ăn uống nói truyện rất vui vẻ, nhưng gần đến h phải về tôi mới nghĩ ra 1 vấn đề vô cùng nan giải. Do không chuẩn bị trước là sẽ có đông người nên tôi nhè chừng không mang đủ tiền trả. Toát mồ hôi hột, biết trước thế này ở nhà đã cắm con điện thoại ghẻ lấy tiền lận lưng.

– Thôi, muộn rồi, mình về đi. – 9h, Hiền đứng lên nói.

– Công chúa vẫn phải cấm cung h đấy à? Về song tí có trèo tường ra không đấy?

Mấy đứa bạn Hiền lại trêu tiếp.

– Tiền hôm nay chia đầu người nhé. – một đứa bạn em đề nghị.

– Không, lần này để tớ mời các bạn, lần đầu coi như ra mắt, có gì các bạn giúp đỡ.

Tuy không có tiền nhưng tôi vẫn phải nói cứng thế, tí nữa vào rồi hỏi chủ xem cắm cái điện thoại được không vậy.

– Đúng rồi đấy, lần này để T mời. Lần sau bọn mày bao nhá. – Hiền thấy tôi nói thế cũng nói theo.

Tươi cười đứng dậy, nhưng đi vào trong thanh toán tôi lại mang bộ mặt méo xệch, gọi tay thu ngân đang ngồi trong quầy:

– Anh ơi tính tiền cho em.

– Sao chú không gọi anh ra, vào tận đây. Bàn bao nhiêu?

– Dạ, bàn xxx ạ.

– À, bàn đấy bạn nữ áo vàng vừa thanh toán rồi nhá.

Khá bất ngờ, Hiền vừa nãy đi vào tôi tưởng đi vs hóa ra vào thanh toán tiền, tuy nhiên tôi cũng thấy không thoải mái lắm.

Tôi trở ra thì mọi người cũng đang tạm biệt nhau về gần hết. Hiền đang đứng chờ tôi lấy xe cũng cười cười.

Trên đường về, tôi im lặng không nói gì. Hiền thấy vậy, chắc cũng biết tôi không vui nên nhẹ nhàng nói:

– Sao thế? Không thích tớ trả tiền à? Tớ đã nói là tớ trả mà.

– Lần sau không được làm thế. – Tôi lạnh lùng nói với em.

– ừ, thì lần sau không làm nữa. Cho cậu trả tiền tất được chưa? – Em có vẻ dỗi.

tôi cũng hơi bực nên nói hơi gắt:

– như thế là không tôn trọng tớ, tớ mời thì tớ phải trả tiền chứ.

Thấy tôi nói thế, đột nhiên ngồi sau em ôm chặt lấy tôi rồi nói. Em nói một câu mà tôi nhớ mãi:

– Ai trả mà chẳng được chứ. Em yêu anh có phải vì cái đấy đâu.

Đêm mùa hạ, trời trong thế, trên đầu trăng sao soi sáng, tôi nghe em nói mà lòng thấy mềm nhũn…

Dạo này bận, ở cơ quan lại đang làm chặt an toàn thông tin nên máy tính và điện thoại đều phải đăng ký để truy cập web thành ra chỉ dám đọc báo đếch dám vào lx chém gió 🙂

Truyện tình cảm mấy năm mà cứ kể kiểu này khéo dài như Cô dâu Ấn Độ thật, để bớt nhàm thì mình sẽ kể mấy tình tiết chính thôi, cái khác sẽ lướt qua.

Nghi ngờ…

Hết năm thứ 3 thì tôi chuyển ra khu Cầu Giấy ở trọ, thuê trọ cùng khu với thằng Sinh, nó ở tầng dưới còn tôi ở tầng trên. Thằng Sinh lúc này không ở cùng thằng Mạnh nữa mà ở cùng 2 tay cùng quê cũng đang học GT, 3 thằng thuê 1 phòng rộng ở tầng 2 view thẳng ra 1 nhà nghỉ trong ngõ,còn tôi thì ở tầng 3, nhưng hay xuống tầng 2 để ngắm cảnh cùng J. Đều bằng tuổi và học cùng khóa với nhau hết nên chơi chung cũng rất vui, lại hợp nhau quả chém gió với đá pes nên rất thân.

Hiền lúc đầu tôi chuyển đi thì buồn, nhưng sau đó vào năm học thì lại suốt ngày vào chỗ trọ của tôi lê la. Cứ sáng em đi học song là trưa vào chỗ tôi ăn cơm, chiều đi học thì đi, không thì ở lại chơi, cứ thế đến chiều thì về, tôi còn đặc biệt đánh hẳn cho em 1 chìa khóa để tiện đi lại. Tôi năm thứ 4 thì phải đi học chiều, nhiều lúc cũng muốn nghỉ ở nhà chơi với em nhưng Hiền nhất quyết không cho, bảo nếu tôi nghỉ thì em sẽ về. Mịa, muốn nói dối cũng không được vì thằng Sinh rất chăm đi học và sống rất nguyên tắc. Tuy đi học nó cũng toàn ngồi chơi chém gió, ở nhà thì đang đua Top game (đợt đấy nó đang cày Kiếm Thế – cũng có tiếng có miếng phết) thế nhưng quyết không bao h nghỉ học, thà cày đêm chứ không nghỉ học là tiêu chí hàng đầu của nó. Nguyên tắc 1 cái nữa là cu cậu không bao h nói dối hay bao che cho ai, thế nên tôi có mè nheo nó bao che tôi với Hiền để tôi nghỉ học thế nào đi nữa thì nó cũng đéo bao h làm. Có lẽ do sống nguyên tắc như thế lại có 1 ít quan hệ nên cu cậu h cũng là quan chức như ai (tuy cũng chỉ bé thôi, nhưng bao người kể cả tôi cũng ngưỡng mộ vãi đái).

Tình cảm cả hai thì phát triển đều đều, do suốt ngày ở cùng nhau nên h đã thân thiết lắm rồi. Lần đầu làm truyện đấy thì tôi không kể đâu nhé, các bạn chỉ cần biết lúc này hai đứa đã tưng bừng rồi là được. Trước ở Xuân Đỉnh 1 thời gian có ông đầu bếp đến ở cùng mấy anh em bọn tôi nên tôi học lỏm được mấy món của ông, mấy món lặt vặt dễ làm thôi, nhưng Hiền mê tít. Lần nào đến tôi cũng nấu cơm cho ăn, no lòi mắt, một phần tôi tán được gái cũng là có 1 chút tài ở phương diện này đấy. Tôi thì năm thứ 4 vẫn là sinh viên nghèo, tiền ông bà già cho cũng chỉ vừa đủ tiêu, thỉnh thoảng đưa bạn gái đi chơi chỗ này chỗ nọ vớ vẩn thôi chứ cũng không có tiền mà làm gì quá cả. Hiền được bố mẹ chu cấp đầy đủ, cũng chẳng thiếu thứ gì, đi chơi em cũng rất ý tứ, nếu đi ăn thì cũng toàn chọn những hàng ăn vỉa hè rẻ tiền, nếu không thì cũng chỉ ngồi chơi ở mấy ghế đá tập thể gần nhà em, nói chung với tôi tình phí chẳng đáng kể mấy :D.

Năm đó thì thằng em con ông chú ruột tôi là thằng Nam cũng xuống học đại học, thằng này thì ở nhà nổi tiếng ngoan ngoãn, chăm ngoan học giỏi. Nam học Ngân Hàng nên thuê nhà ở khu Chùa Bộc, lúc đầu bố tôi với bố nó định bố trí hai anh em ở cùng nhau, nhưng cả tôi và nó đều không muốn, chiều con nên 2 thằng không ở cùng nhau. Nhưng tôi và nó đều biết nguyên nhân chính là muốn ở riêng cho tự do vì cả tôi và nó đều có người yêu.

Người yêu thằng Nam tôi chẳng lại gì vì cùng quê, tên là Giang, cũng con nhà cán bộ cơ bản ở quê tôi. Gặp mấy lần tôi đều có ấn tượng rất tốt, hiền lành, xinh xắn trắng trẻo, học hành cũng giỏi giang, cả hai đứa đều thi đỗ Ngân hàng và còn thuê trọ gần nhau. Hai anh em thân nhau nên lần nào gặp tôi cũng hỏi nó kiểu:

– Chén chưa?

– Ăn hàng chưa?

Nghe cái kiểu trả lời ậm ờ của nó tôi nghĩ là rồi, nhưng chắc cũng mới từ lúc xuống Hà Nội. Hai đứa này cũng là ghê thật, tưởng gà mờ thế mà vừa xổ lồng xuống Hà Nội cái mà cũng đã lao vào nhau rồi. Do thân quen và có ấn tượng tốt với cái Giang nên tôi cũng chẳng bảo gì, chỉ bắt chiếc mấy cụ ở quê nhắc nó là: làm gì cũng được, nhưng đừng để ảnh hưởng tới việc học là được.

Một hôm tháng 10, đang đi dạo cùng Hiền trong đại học Hà Nội thì tôi nhận được điện thoại của thằng Nam, trong điện thoại nó bảo có việc gấp muốn gặp tôi ngay, giọng điệu rất lo lắng.

– Anh T, anh đang ở đâu?

– Việc gì chú, anh đang đi chơi, tí về.

– Việc gấp anh ơi, anh về thì qua nhà em luôn nhé.

Trong giọng nói của nó có vẻ khá kích động, không biết có việc gì mà lại thế? Hay lại đánh nhau, hay va chạm gì với ai, bố nó và bố tôi dặn xuống đây phải trông chừng nó cẩn thận, h cậu ấm mà xảy ra truyện gì thì tôi bị vặt cổ mất. Hiền tuy chưa gặp Nam nhưng cũng biết tình cảm của anh em tôi rất tốt nên cũng bảo tôi đến gặp nó luôn. Đèo em về tôi phi ngay đến nhà cu cậu.

Nó thuê 1 phòng trong 1 ngõ rộng rãi sạch sẽ ở Chùa Bộc, ở không chung chủ nên rất thoải mái tự do, tuy nhiên khu dân trí cao, người ở cũng không tạp nham, chủ nhà cũng khá lựa chọn người thuê, chủ yếu là người đi làm và sinh viên nữ trường Ngân Hàng nên nhà cửa rất gọn gàng sạch sẽ. Đến nơi thằng Nam xuống mở cổng dẫn lên phòng nó, nhìn nó thất thần như thằng mất hồn, vừa vào cái đã nằm vật ra giường, phòng ốc thì bừa bộn, quần áo vứt lung tung.

– Thế đéo nào mà bẩn thỉu như cái chuồng lợn thế này hả?

Vừa nhìn đã thấy không hợp mắt tôi đã chửi luôn. Nó không nói gì vẫn nằm vật ra đấy, tay chắp lên trán nhìn thẳng lên trần nhà. Mịa, không biết có truyện gì đây, thấy thế tôi cũng hơi giật mình, bình thường tôi chửi nó nó vẫn bật lại ngay mà. Đổi giọng, tôi hỏi lại nó:

– Sao, có truyện gì, em kể anh nghe xem nào?

Vẫn không nói gì, nó lục trong túi quần bò, vứt tôi 1 cái que 2 vạch, rồi vục đầu vào hai bàn tay.

Cũng không phải thằng gà mờ nên nhìn thấy cái tôi biết ngay truyện gì đang xảy ra. Giật nảy mình, mồ hôi toát ra đầm đìa, lúc đấy tôi cũng lo lắng không khác gì nó. Ông già tôi với ông già nó không khác gì nhau, h mà như thế này đảm bảo tôi với nó đều bị gọi về dần cho 1 trận là cái chắc, còn xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu nữa, dù gì cũng có tí chức sắc ở quê mà h con cái thế này thì…

– Đm. Sao lại như thế này…

Bực mình, không kiềm chế được, tôi phát ra tiếng chửi. Tôi phải ra lấy cốc nước uống mới lấy lại được bình tĩnh, nghĩ trong đầu thấy trong phim có cảnh này suốt mà h đéo ngờ lại xảy ra với thằng em mình, thấy phát sốt cả ra.

– Mày nói cho những ai rồi. Anh Tú biết chưa? (ông Tú là ông anh họ tôi với thằng Nam, gia trưởng đéo khác gì mấy ông cụ ở quê, ông mà biết chắc hai thằng cũng no đòn).

– Em chưa, mới kể cho mỗi anh. – mãi nó mới mở mồm ra nói với tôi được 1 câu.

– Thế cái Giang nó sao rồi?

– Đang ở bên phòng trọ, khóc mãi. H em phải làm thế nào bây h anh?

Nó ngước cái mặt như cứt ngâm lên nhìn tôi, chẳng nhẽ lúc đấy lại xông vào giã cho nó 1 trận. Cái thằng đúng là đéo biết gì cả, ở nhà chỉ biết học học học, mấy cái cơ bản phòng tránh nhất mà cũng k biết, h để đến nông nỗi này còn hỏi tôi phải làm sao? Tức nó thì tức thật nhưng tôi cũng thấy lỗi cũng do mình, biết truyện của hai đứa nó, làm anh cũng không có dặn dò gì, nghĩ lại ngày xưa ông Tú tuy kể truyện linh tinh nhưng thực ra cũng lồng ghép vào đó dậy bảo bọn tôi nhiều. Nghĩ mà thấy thương cái Giang, bình thường tôi vẫn quý nó mà.

– Sáng mai tao với mày qua gặp nó xem thế nào.

Sáng hôm sau, cái Giang trông rất xơ xác, thất thần, đôi mắt sưng húp, thâm quầng, thằng Nam nói mãi mới ra gặp tôi, lúc nói truyện chỉ khóc, không dám ngẩng mặt lên nhìn tôi lần nào. Tôi thương con bé quá, nhìn nó thơ ngây như thế này, trên mặt vẫn còn nguyên nét hồn nhiên của tuổi mới lớn, vừa mới ra chân ướt chân ráo học đại học đã phải trải qua việc này.

Sau 1 hồi thì cũng thống nhất là không giữ được, lúc đầu tôi định nhờ cái Hiền đưa Giang đi nhưng sau đó nghĩ lại không nên, truyện này càng ít người biết càng tốt. Tất nhiên với cái mặt non troẹt và lớ ngớ của thằng Nam thì tôi sẽ là người đưa em Giang đi làm cái việc này. Sau 1 hồi tìm hiểu, thì tôi quyết định đến phụ sản HN, cũng may Giang đã quá 18 tuổi nên việc này cũng k phạm pháp gì, đến cơ sở có uy tín nhất cho yên tâm.

Lần đầu đến đây nên quả thực tôi cũng rất run và bỡ ngỡ, nhưng nghĩ mình đang là chỗ dựa cho cái Giang nên tôi cũng phải cố tỏ ra cứng rắn, đôn đáo đi lại hỏi thăm.

Đến nơi thủ tục cũng đơn giản, đăng ký khám, mua sổ, nộp tiền, siêu âm, rồi thảo luận phương pháp. Cũng may do mới ít tuần nên chỉ cần uống thuốc là được, dìu cái Giang ra khỏi tòa nhà trắng muốt, tôi bị ám ảnh thực sự khi đến đây làm việc này.

Cầm viên thuốc mua ở bệnh viện đưa cho thằng Nam, tôi bảo nó:

– Em hôm nay ở cùng Giang, ăn uống, nghỉ ngơi cố ngủ 1 giấc rồi sáng mai ngủ dậy uống thuốc. Chắc sẽ đau và mệt nên em cố gắng chăm sóc.

Dặn dò thằng Nam song tôi cũng về nhà, hai hôm nay cơ thể mệt mỏi và đầu óc cứ căng như dây đàn, về tôi chỉ muốn tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ 1 giấc, quên đi truyện hôm nay.

Truyện thằng Nam tôi giữ kín, không nói với 1 ai cả, HIền tôi cũng không kể, truyện xấu xa thì phải đậy vào, với lại tôi cũng không muốn em phải suy nghĩ.

Một tuần sau tôi cũng đưa cái Giang đi khám lại, mọi thứ đều đã ổn, cả tôi và 2 chúng nó đều mừng, đây cũng là bài học cho tất cả mọi người.

Những ngày sau, mọi thứ cũng bình thường trôi qua, mãi đến 1 hôm phải tầm mấy tuần sau đó, buổi chiều tôi đi học về, do đã hẹn Hiền chiều cứ ở nhà tôi tí nấu cơm ăn sớm tối đi chơi nên tôi khá hưng phấn, phóng thật nhanh về nhà. Tuy nhiên về đến nơi chẳng thấy em đâu cả, gọi điện thoại cũng không thấy bắt máy. Máy tính vẫn bật, màn hình đang sáng, ngồi vào xem tôi khá giật mình.

Hiền đang vào trang chủ của YH!360 lục lịch sử chát của tôi, màn hình đang hiển thị 1 đoạn chát của tôi với 1 em học cấp 3 ở Hà Nội tôi quen trước đó.

Em cấp 3 này thì tôi quen cuối học kỳ trước khi đi học lại quân sự 1, không biết vì lý do gì mà trường c3 của em lại ghép với lớp học lại quân sự 1 của tôi. Quân sự 1 chủ yếu dậy về đường lối lãnh đạo của Đảng và nhà nước, đợt thi do lười học thuộc lòng nên tôi trượt, h phải đi học lại. Vào lớp học cũng ngạc nhiên khi thấy ½ là các em cấp 3 xinh tươi, nam có nữ có, tuy nhiên đợt đó mới yêu em Hiền nên cũng hạn chế giao tiếp, nếu không tôi cũng đã xán lại chém gió cũng với mấy em xinh tươi giống mấy cậu giao thông thiếu gái bên cạnh rồi.

Tuy nhiên chẳng biết trời xui đất khiến thế nào, học được 1 buổi, đến buổi thứ 2 thì bỗng nhiều tôi nhận được 1 mẩu thư truyền tay, chữ viết rất đẹp.

Trong đó viết như thế này:

– Chào anh đẹp trai. Cho em làm quen nhé.

Nghĩ chắc có em nào thấy mình đẹp trai nên trêu thế nên tôi cũng giả vờ làm kiêu, không đáp lại (thực ra sợ Hiền biết, mà tính tôi cũng đứng đắn mà.hehe). Được 1 lúc thì lại chíu, 1 mẩu giấy lại ném tọt vào đầu tôi, cầm lên đọc thì thấy viết:

– Kiêu thế anh ơi!

Ngoảnh ra sau nhìn thì thấy có 2, 3 em gái đang nhìn lên tôi cười tít mắt, nhìn em nào cũng bầu bĩnh xinh gái, có cá tính đây, tôi thầm đánh giá và cũng thích thích, thấy gái xinh ai chẳng thế. Tôi mới viết vào mẩu giấy đó rồi ném lại:

– 09xxx… số điện thoại của anh đấy, có gì nhắn tin nhé, chữ em xấu lắm anh không đọc được.

Loáng cái có tin nhắn ngay:

– Hello anh! chẳng biết có đúng số anh không? Vì chữ anh cũng xấu quá.

Á à, có cá tính đây. Thế là tôi cũng nhắn tin qua lại tưng bừng, mặc dù lúc đo chẳng biết em là ai trong 3 em cả, mà thực ra tôi cũng không cần, 3 em đều xinh cả, nói truyện với gái xinh là sướng rồi.

Về sau thì cũng biết là ai, cũng nhắn tin, rồi cho nick YH! Chát chít gửi Webcam các kiểu, nhưng sau đó do tôi với Hiền phát triển rất tốt, và tính em này cũng trẻ con nên tôi không thích. Dần dần đc hơn tuần tôi cũng lộ ra là tôi có bạn gái rồi, đòi nhận em là em gái. Ai dè vừa thấy tôi nói thế, em chửi tôi 1 trận te tua rồi chặn nick chát luôn…

Truyện chỉ có thế, đọc lịch sử chát thì cũng biết không có gì, trong đó toàn em chủ động nói truyện với tôi trước, còn mấy lần rủ tôi đi chơi nhưng tôi không đi. Nếu đọc lịch sử chát mà suy luận ra thì cái sai của tôi chỉ là tiếp truyện hơi nhiệt tình và không kể với Hiền thôi. Suy nghĩ thế nên tôi cũng nghĩ Hiền đọc được cũng chỉ ghen vớ vẩn tí thôi, tôi dỗ 1 tí là hết ngay, tuy nhiên vụ việc lại không đơn giản như tôi nghĩ…

——————–

Thuộc truyện: Màu Nắng – Tác giả: huytrung280290

8 người thích truyện này

Leave a Reply