Màu Nắng – Chap 32

Truyện tình yêu online mới 2017: Màu Nắng – Chap 32

Cơn bão đầu mùa đổ cơn mưa như trút nước xuống Hà Nội, cái không khí ban đêm sau cơn mưa làm cho con người ta thấy thực sự sảng khoái. Bao cái bụi bẩn mệt nhọc của những ngày nắng đỏ như được gột rửa sạch sau trận mưa rào. Đâu đó tiếng quét nước loẹt xoẹt của các chị lao công, thoạt gần mà lại thoạt xa, cả thành phố nhộn nhịp lại lên đèn, có vẻ như ai cũng cố gắng mở rộng cánh cửa để đón cái không khí mát mẻ trong lành lùa vào nhà. Chạy xe trên đường Xuân Thủy, Cầu Giấy, xuyên ra Láng rồi rẽ vào Nguyễn Trãi, Hà Nội thân thương hiện ra trước mắt tôi buổi đêm thật lung linh, đầy huyển ảo nhưng cũng đầy âm sắc chân thực của cuộc sống. Một Hà Nội đẹp, gắn bó và nó đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của tôi với mảnh đất này, thời sinh viên của tôi với tình cảm đầu đời, tình yêu, tình bạn, tình anh em có lẽ sẽ xa rời tôi, sớm thôi.

Hiền đương nhiên biết truyện của tôi, em giữ thái độ im lặng không nói gì, nhưng tôi biết em rất buồn, em yêu tôi nhưng công việc của tôi lúc đó nói thực là rất vớ vẩn. Tôi biết em rất kỳ vọng vào người chồng, người có thể để em dựa vào sau này, do đó nên kỳ vọng của em chuyển lên người tôi, người em yêu. Tôi biết em muốn trước khi tôi đến ra mắt gia đình nhà em tôi phải là người có 1 chút trọng lượng, em xinh xắn giỏi giang nên gia đình em cũng kỳ vọng nhiều vào em và người yêu em. Tôi biết nếu chỉ với tình yêu của em thì có lẽ nó không đủ trong hoàn cảnh này.

Tôi nói những điều này có lẽ nhiều bạn sẽ không thích, nhưng với tôi nó rất thực tế. Các bạn có xem Phim Người Phán Xử không? Trước tôi có xem nhưng dạo này từ đoạn P.Hải nghiện thì tôi cũng không xem nữa, tuy nhiên trong phim tôi cảm thấy khá thích nhân vật người yêu của P. Thành – Ngọc do Lưu Đê Ly thủ vai. Cô có cái nhìn rất đúng về cuộc sống ra đình, không có gì là sai trái khi cô mong muốn người đàn ông của mình phát triển và thành đạt, phải nói cố luôn làm mọi cách để hướng người yêu của cô đạt được những mục đích thiết thực nhất. Sự thành đạt của chồng cô cũng chính là chỗ dựa của cô, tôi thấy yêu và lấy 1 người như Ngọc có lẽ sẽ thực sự quan trọng trong sự nghiệp và cuộc sống của người chồng. Một người yêu bạn, luôn thúc vào mông bạn cố gắng phấn đấu và phát triển, luôn cùng bạn suy nghĩ tháo gỡ khó khăn; quan trọng hơn 1 người vợ hiền lành, suốt ngày ỷ ôi, ôm mơ mộng 1 tình yêu màu hồng, than khóc với những mối tình đẹp trong film HQ, luôn nghĩ chỉ cần 1 tình yêu đẹp là đủ. Cuộc sống đầy khó khăn, đàn ông gánh vác trọng trách chăm lo, chỗ dựa cho gia đình, nhưng nếu được người vợ chia sẻ cùng có vui hơn k? Một người phụ nữ yếu đuối, dễ thương luôn cần chở che bao bọc liệu có thích hơn 1 người 1 người phụ nữ mạnh mẽ, sẵn sàng xẻ chia khó khăn?

Tình yêu thì màu hồng nhưng cuộc sống thì lại muôn màu, đâu có thể chỉ dựa vào tình yêu mà sống được. yêu nhau say đắm, nhưng nhiều khi vật chất có thể thay đổi tất cả. Vật chất quyết định tình cảm có lẽ rất đúng.

Hiền luôn thúc dục tôi cố gắng, công việc sau ra trường là điều quan trọng nhất, tình yêu của chúng tôi không màu hồng nữa, xen kẽ vào nó đã có toan tính cho cuộc sống, cho công việc sau này, có công việc sẽ không phụ thuộc vào kinh tế gia đình, như thế tiếng nói sẽ có trọng lượng. Có công việc rồi thì phải cố gắng vươn lên có vị trí trong đơn vị hoặc tìm kiếm công việc tốt hơn, có địa vị hơn hoặc mức thu nhập cao hơn. Em rất kỳ vọng vào tôi, tuy nhiên thực sự khi đó sức ỳ của tôi quá lớn. Tôi làm việc trái nghề, 1 công việc không có tương lai với mức thu nhập rất thấp. Mặc dù luôn cố gắng trau dồi để thi tuyển vào các cơ quan tập đoàn có cơ hội phát triên với mức lương cao, tuy nhiên tôi không thực sự quá chú tâm. Suy nghĩ của tôi vẫn đang hướng về gia đình tôi ở quê, vào những lời nói của bố mẹ, về trách nhiệm làm tròn chữ hiếu của 1 người con.

Tối hôm đó, tôi ngồi với em trong 1 quán café nhỏ, giọng Trần Thu Hà cao vút vang lên len lỏi trong từng góc nhỏ của quán, len lỏi trong từng tâm trí của tôi. Hương café thơm nồng trong cái không khí mát mẻ lành lạnh của trời đêm sau cơn mưa làm tâm trí của tôi đang ngập tràn trong nỗi phân vân lo lắng bình ổn hơn 1 chút.

– Công việc của anh hôm nay thế nào? – e hỏi với đầy vẻ quan tâm.

– Vẫn thế thôi em, công việc của anh thì có gì mới đâu.

– Từ từ cố gắng dần dần anh ạ. Làm việc này để mình có tiền, đỡ phải xin tiền bố mẹ, còn mục tiêu thì như em vẫn nói đấy, anh phải cố gắng để đi làm đúng chuyên ngành là tốt nhất.

– ừ. A vẫn biết.

Nói song tôi và em lại trầm ngâm, khuấy tách cà chậm chậm, mùi thơm bốc lên theo làn khói, lúc đó nhiều khi tôi đã ước mình được tự do như cánh chim, như cơn gió, không phải vướng bận gia đình người thân, được làm mọi điều mình thích. Tôi biết mình là người hơi nhiều tình cảm, muốn tròn bên tình bên hiếu là quá khó khăn. Tôi ước mình có thêm 1 người anh, 1 người em để chia sẻ tình cảm gia đình, để ích kỷ nhường cho họ việc trở về quê hương. Hay nhiều lúc tôi còn ước giá như tôi chưa quen Hiền, chưa yêu Hiền, tình cảm chưa sâu đậm để tôi có thể rũ áo ra đi, không vướng bận. Tôi ích kỷ và phân vân quá.

Mọi hôm cả hai bên nhau bao điều để nói, tràn đầy tiếng cười, lời tâm sự. Bên ghế đá trong khu tập thể hay trong khuân viên trường, đầy áp tiếng cười nói của tôi và em, bàn luận về tương lai, về cuộc sống. Hôm nay, chỉ có yên lặng và tiếng của Hà Trần vẫn vút cao trong không gian.

– Hiền ơi, có truyện này anh muốn nói với em.

– Sao anh. – nhấc ánh mắt ra khỏi khung cảnh bên ngoài, em nhìn thẳng tôi với ánh mắt chờ đợi, nhuốm buồn và mệt mỏi. Nghe giọng tôi, e biết gì chăng?

– Hôm trước mẹ anh gọi cho anh. Bà bảo anh về thi CCNN, bên UB đang lập phòng ban mới, h không về là không còn cơ hội.

Nghe tôi nói, nét thoảng thốt khẽ hiện lên trên gương mặt em, nhưng nhanh chóng biến mất.

– Ý anh làm sao?

Em hỏi tôi, câu hỏi mà tôi cũng chẳng thể trả lời.

– Ban mới thành lập, trưởng ban là quân của bố anh chuyển sang, về anh làm đúng chuyên môn trường đào tạo. Công việc bây h của anh thì em biết đấy, bấp bênh.

– Ý anh là anh sẽ về sao? – giọng em vẫn đầy nhẹ nhàng nói với tôi.

– Anh không muốn xa em…

Tôi thực lòng đáp. Tôi chỉ dám nói không muốn xa e , chứ thực ra nếu thế tôi sẽ mất em. Quê tôi cánh HN xa lắm, khoảng cách địa lý và điều kiện kinh tế vật chất chính trị, làm việc ở quê, xa em liệu có thể đi đến được cuối đường với em không? Tôi không dám quyết định, quyết định để ở phía em. Trong suy nghĩ của tôi, bây h xa em sẽ chắc chắn mất em.

E khẽ quấy ly nước của mình, Hà Trần đang hát nốt khúc tình ca còn dang dở, khi giai điệu kết thúc không gian lại chìm vào yên lặng.

Lúc sau, tiếng nhạc lại cất lên, vẫn giọng hát cao vút, e nói xem lẫn tiếng hát:

– A về đi…

Những câu nói của em chưa bao h thôi khuấy động trong tôi những cảm xúc ngọt ngào, giọng nói của em, nụ cười của em lúc nào cũng nặng trĩu sự âu yếm, thứ mà tôi đã đổ rạp trước em bấy lâu. Lúc này đây thứ mà tôi nhận được từ giọng nói ngọt ngào đấy lại đang nhảy nhót lùng bùng trong lỗ tai. Tôi hỏi lại em:

– E nói sao cơ?

– Em bảo anh về quê công tác đi, e cũng thấy anh bây h bấp bênh, k ổn định quá. Về sẽ tốt cho sự phát triển sau này của anh.

Em nhẹ nhàng nói từng câu, từng chữ một cách chậm rãi, như để cho tôi có thể hiểu được hết ý tứ trong câu nói của em vậy. Lúc đó cảm giác tôi thấy mình rất lạnh nhưng mồ hôi lại túa ra, đến bây h tôi vẫn nhớ rõ cái cảm giác của mình lúc đó: nó đầy sự tức giận, bồn chồn, sợ hãi và lo lắng, có cảm giác buồn nôn như có cái gì đang chực ở cổ sẵn sàng ào ra. Nói chung 1 cảm giác rất khó diễn tả, cảm xúc hay sức sống bị tụt khủng khiếp (không biết có giống như trong Harry Porter mô tả về Tử thần thực tử hút đi sự hạnh phúc k nữa), tôi thấy như mình đang chìm xuống hố rất sâu của sự thất vọng.

Trước đó tâm lý tôi đang lung lay, chưa quyết định, tôi lúc này đang thực sự cần tới 1 sự tác động tới suy nghĩ của mình. Nó giống như 1 cán cân đang thăng bằng, lúc đó chỉ cần 1 hạt gạo thêm vào bên nào thôi thì chắc chắn cán cân sẽ đổ về phía đó.

Lúc đó tôi vẫn nghĩ em sẽ bảo tôi ở lại, đừng về, chỉ cần em nói thế thôi, tôi chắc chắn sẽ nghe em, vì thực sự trong thâm tâm tôi lúc đó cũng muốn được ở lại, được mãi mãi ở gần bên em.

Đến lúc này, khi nghe em nói thế tôi mới cảm thấy lo sợ, suy nghĩ thầm kín vẫn ẩn giấu sâu trong tâm trí như mới bừng sáng lên như ngọn đuốc rực cháy. Một nỗi sợ xa em, mất em, người con gái tôi yêu một lần nữa quay trở lại mạnh mẽ, lúc đó tôi như biết mình thực sự cần gì. Tôi vội nói:

– K. Anh không về quê đâu. Anh muốn được ở đây, được ở bên em.

Nắm lấy tay em, tôi nói thêm:

– A sẽ cố gắng hơn, a không tin mình k làm được.

Em nhìn thẳng tôi rồi nói:

– Về quê cũng tốt mà anh, về đó công việc ổn định là một, thêm nữa sẽ ở gần để chăm sóc bố mẹ anh.

– Em k tin anh à? Nếu thế truyện chúng mình sẽ ra sao?

Em không nói gì, im lặng nhìn tôi. Hai đứa cứ im lặng nhìn nhau, trong đầu mải đuổi theo những suy nghĩ của riêng mình. Mãi 1 lúc sau, e cười nói với tôi.

– ừ, a ở đây với em nhé.

Tôi đèo em về trong lòng thấy nhẹ nhõm hẳn, sau cơn mưa trời đêm hơi lạnh, em ngồi nép sát sau lưng tôi, tôi vòng tay ra sau kéo tay em đặt lên bụng mình nắm chặt. Mùi hương đêm thoảng đưa xung quanh dịu nhẹ, tôi thấy yên bình và thân thương thế.

Đưa em về con ngõ nhỏ quen thuộc, nắm chặt tay em tôi nói với em:

– hãy tin anh và mãi yêu anh em nhé.

– Vâng. Cũng hãy mãi yêu em anh nhé.

Câu nói của em làm tôi thấy xao xuyến và xúc động quá. Ôm chặt em vào lòng, tôi lại thủ thỉ vào tai em:

– Cả cuộc đời này anh chỉ yêu mình em thôi đấy, e biết không?

Hai chúng tôi cứ đứng ôm nhau thế 1 lúc, cứ bịn rịn mãi không muốn rời. Đến khi buông nhau ra, thấy mắt em ươn ướt, giọt lệ trong veo bỗng lăn dài trên hai má em, tôi vội vàng lau bỏ rồi lại kéo em vào lòng:

– Sao thế em? Có anh ở đây mà.

Tôi vẫn biết em là 1 cô gái tuy có vẻ ngoài lạnh lùng, mạnh mẽ nhưng cũng lại là người mau nước mắt, chỉ cần hơi tí xúc động là khóc ngay. Tôi biết những lúc đó là lúc em tỏ ra yếu đuối nhất, em chỉ thể hiện ra với tôi, không với ai cả, và đó là những lúc em cần tôi ở bên, bảo vệ nhất. Lúc sau, em cựa quậy thoát ra khỏi tôi rồi ngại ngùng nói:

– Được rồi, buông em ra, anh về đi không muộn.

– ừ. Em đi vào nhà đi, xong anh về. Mai tan sớm anh đưa em đi ăn kem nhé.

Tôi vừa đưa cái túi xách nhỏ cho em, rồi trèo lên xe vừa nói. Em đi được 1,2 bước rồi bỗng dừng lại, quay lại tôi rồi nói:

– anh, lại đây ôm e thêm 1 lần nữa nhé…

Hôm đó từ nhà em về tôi thấy vui vẻ hạnh phúc lắm, tâm trí do đã hạ quyết tâm nên giống như trút được gánh nặng, h chỉ còn phía bố mẹ tôi nghĩ chỉ cần mình chịu khó thuyết phục chắc không có vấn đề gì. Nghĩ là thế nên tôi cũng biết là chặng đường phía trước rất chông gai, mà cái quan trọng nhất là phải có được 1 công ăn việc làm ổn định, có như vậy thì bố mẹ ở quê tôi mới không có lý do gì mà phản đối, mà như thế tôi cũng đàng hoàng khi ở bên em.

Sáng hôm sau tôi gọi điện về nhà cho mẹ nói rõ ý định của mình là sẽ không về quê. Mẹ tôi nghe mà cũng k nói gì, chỉ hỏi đúng 1 câu:

– vì cái Hiền p không?

Mẹ tôi biết Hiền do tôi nhiều lần cũng đã nói qua tình hình với bà từ năm cuối, đợt tôi bảo vệ tốt nghiệp, mẹ tôi xuống Hiền cũng đến ăn cơm nên cơ bản cũng đã rõ tình hình. Lúc đó bà cũng không thể hiện gì nhiều lắm nên tôi cũng k để tâm. Tôi nghe thế thì cũng không nghĩ nhiều, tuy nhiên vẫn nói với mẹ tôi không phải, ý do tôi muốn ở lại để phát triển tự thân, không muốn cả đời dựa dẫm vào bố mẹ nữa. Mẹ tôi biết ý định của tôi thì rất buồn, đợt đó bà khóc suốt, ý bà vẫn muốn gia đình sum vầy, con cái quây quần bên cha mẹ, rất không muốn cái cảnh tôi lại chọn ở Hà Nội như thế này.

Tuy rất buồn nhưng tôi cũng gạt nỗi chán nản sang 1 bên, cố gắng cho công việc của mình. Hai ngày cuối tuần hôm đó, bố mẹ gọi cho tôi rất nhiều, yêu cầu tôi phải về quê ngay để làm việc ở quê, khi thấy tôi trả lời là không, ông cụ nhà tôi đã rất tức giận, ông bảo sẽ xuống HN lôi tôi về bằng được. Lần này có thể k cần về để đăng ký, ghi danh, nhưng đến ngày thi kiểu gì cũng phải về. Mấy hôm đấy nghe điện thoại của bố mẹ nhiều, hết dọa nạt rồi lại ỷ ôi khóc lóc, tâm trạng của tôi cũng rất buồn bực, cảm thấy thực sự Stress. Hiền thì cuối tuần cũng không ở HN, em đột nhiên phải đi công tác 3 ngày cuối tuần trong Đà Nẵng. E cũng không thông báo gì nhiều với tôi, chỉ bảo là công ty có dự án quan trọng với nguồn vốn nước ngoài cần phải khảo sát nên cử em giỏi tiếng Anh đi theo đoàn. Thấy em nói thế tôi cũng chỉ hơi buồn tí nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều.

Đang ngồi vơ vẩn ở nhà thì tôi nhận được tin nhắn của Hiền:

– anh, về quê công tác đi nhé. Em cũng sẽ không về Hà Nội nữa, e đã hoàn thiện thủ tục chuyển vào làm ở chi nhánh Đà Nẵng.

Lúc đó, đọc tin nhắn tôi rất giật mình, gọi lại cho em nhưng em cứ bấm bận mãi mà k nghe máy. Tôi gọi liên tục nhưng máy đều bấm bận, tôi như lồng lộn lên vì tin nhắn không đầu không đuôi của em. Tôi nhắn tin mà như hét lên:

– EM NÓI GÌ THẾ?

Rất nhanh sau đó 2,3 tin nhắn rất dài được gửi tới liền nhau, như có vẻ em đã soạn trước từ đầu:

– Anh phải cứng rắn lên mà suy nghĩ cho bản thân mình. Anh về quê công tác đi, 1 công việc tốt và gần gia đình. Hôm trước gặp nhau em thấy anh quyết tâm ở lại là chủ yếu do em thôi, như thế chưa chắc đã là tốt nhất cho anh. Anh hãy quên em đi, yên tâm công tác, nếu anh muốn thì vẫn có thể vừa làm ở quê vừa tìm kiếm công việc phù hợp dưới này, nhưng em nghĩ như thế không nên, anh hãy cố làm quan to, biết đâu sau này em lại được nhờ. Còn truyện của chúng mình thì để thuận theo tự nhiên đi, không thể vì em mà làm mất tương lai của anh được. Anh phải quên em đi. Từ bây h em sẽ không gặp anh nữa đâu.

Cái gì mà quên em đi, cái gì mà ảnh hưởng đến tương lai, tôi đọc mà chẳng hiểu em đang nói cái gì cả. Gọi lại thì không thấy thưa máy, lúc đấy thấy bực mình kinh khung khiếp, không hiểu em đang nghĩ cái gì trong đầu nữa. Càng đọc tin nhắn tôi càng thấy mơ hồ, hôm trước vừa nói truyện đã nói rõ quan điểm rồi, e tỏ ra cũng ủng hộ suy nghĩ của tôi, sao mà bây h lại thế này. Nhưng nghĩ kỹ lại tôi lại thấy hơi giật mình, biểu hiện của em hôm đó, nhất là lúc cuối đột nhiên muốn ôm tôi, chẳng lẽ em đã có những suy nghĩ riêng của mình mà tôi không biết. Nghĩ đến đó tôi thấy lạnh toát, tâm trí như có một màn sương mù bao phủ, thực sự không nhìn ra phương hướng, đâu là lời giải. Gạt tay trong mơ hồ động vào cốc nước đang để trên bàn, tiếng vỡ Choang vang lên.

Thằng Nam nghe thấy tiếng vỡ chạy lên hỏi thăm tôi. Thấy tôi ngồi thất thần nhìn chằm chằm vào cái điện thoại, nó chần chờ 1 lúc rồi bước vào phòng ngồi.

– Sao thế anh?

Tôi đưa điện thoại cho nó đọc tin nhắn của Hiền. Đọc xong Nam ngồi yên 1 lúc rồi nói:

– Có việc này không biết em có nên kể với anh không?

– Có gì mày cứ nói, anh với mày có gì mà phải giấu diếm. – Nghe nó nói thế tôi cũng hơi giật mình, đầu óc liên tục xoay chuyển đủ các tình huống có thể xảy ra.

– Hôm trước anh đi làm, bác gái có xuống Hà Nội gặp chị Hiền, nhưng bác cấm không được kể với anh.

Nghe nó nói tôi thấy cũng giật mình:

– Mẹ anh xuống khi nào?

– Hôm thứ 2 đầu tuần. Em cũng chỉ vô tình biết. Hôm đó em phải gửi thuốc cho bà nội nên cũng mới được gặp mẹ anh, nếu không chắc cũng không ai biết.

Như vậy mọi việc đã rõ ràng, màn sương trước mắt đã tan biến, vậy là mẹ tôi đã gặp Hiền và đã có những tác động nhất định. Với tính cách của Hiền chắc em cũng suy nghĩ, hôm trước gặp tôi, em cũng muốn tìm hiểu thêm ý kiến của tôi. E không lộ ra ngoài suy nghĩ của mình, có lẽ là để tôi nói ra suy nghĩ thực sự trong tôi, nhưng hôm đó có lẽ sự không quyết tâm của tôi càng làm em suy nghĩ. Và e đã có lựa chọn của mình.

Lúc đó tâm trạng bản thân của tôi rất nặng nề, không hề nghĩ tới 1 phút yếu lòng k quyết tâm của mình đã đẩy tình cảnh đến nông nỗi này. Suy nghĩ đã thông tỏ tôi lại thấy mình lúc này nhất định càng không được ủ ê, phải mạnh mẽ để giành lại tình cảm, giành lại niềm tin của Hiền. Tôi đã không thể làm gì khi chứng kiến tình yêu đầu của mình ra đi rồi, đến bây h tôi quyết không thể để nó lặp lại 1 lần nữa, trong tôi lúc đó như bừng bừng sự quyết tâm, bao lo lắng phiền muộn lúc trước bay biến sạch. Mục tiêu đã có, tôi như tìm lại được lý tưởng của mình, tình yêu của tôi, hạnh phúc của tôi không thể để nó tiêu biến được. Dù không biết kết quả về sau có ra sao, nhưng tôi biết mình phải hành động, phải làm gì đó để níu giữ nó, nếu không về sau tôi sẽ mãi hối hận với quyết định hôm nay của mình.

Quay sang bảo thằng Nam:

– Mày còn bao tiền đưa hết cho anh. Anh phải vào Đà Nẵng…

Thuộc truyện: Màu Nắng – Tác giả: huytrung280290

54 người thích truyện này

2 Comments

  1. Nắng hạ September 28, 2017
  2. hoàng hải October 1, 2017

Leave a Reply