Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 57

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 57

– Hức. Cậu đánh thì đánh đi. Cậu nhéo có bình thường đâu Uyên. Tôi xoa xoa chỗ vừa bị nhéo.

– Tội trêu chi ! Cứ ngoan hiền thì ai nhéo đâu. Uyên nói

– Hức. Cậu còn lâu mới có người yêu. Tôi lẩm nhẩm trong miệng.

– Cậu lẩm nhẩm gì đó?

– Không , không có gì hềhề!

Bước vào lớp cũng có mấy cô cậu tới rồi.

– Ái chà chà, anh thương binh nhà ta đã lành lặn rồi ha. Thằng Trung cười đểu nhìn tôi nói

– Mày nói nữa là giống tao lúc trước à nha. Tôi lạnh lùng nói.

– À mà đi theo tao tới lớp chị Oanh đi. Nó cạnh tôi nói vẻ mặt khả ố.

– Mày đi đi. Tao không đi đâu. Tôi lắc đầu nói.

– Đậu, anh em như shit. Thằng Trung càu nhàu.

Một lúc sau thì team cũng tới đông đủ.

– Hôm nay mừng thằng Quân tay gãy lại lành. Xuống căn tin uống mừng thằng Quân khao đê. Thằng Khánh nói.

– Đúng, đúng rồi.

– Ơ nhưng mà t.ớ… Tôi ngắc ngứ vì tiền lúc đó không có 1xu trong túi.

– Hìhì, cứ yên tâm. Linh mỉm cười nháy mắt với tôi.

– Linh. Nhưng..g m.à… Tôi cúi mặt.

– Không sao Ngố à hihi ! Linh hôm nay cười nhiều hơn. Nhỏ mặc một cái áo đen ngắn trên ống tay được may bằng những sợi chỉ đẹp và nhìu hoa văn khác nữa. Quần jean bụi màu đen, tô điểm thêm cho Linh một màu đen quyến rũ khi kết hợp với một chiếc dày thể thao đen luôn. Nói chung Linh đi đến đâu thì nhỏ Sáng đến đó.

– Alô, chị xuống căntin nhé. Gọi anh Long luôn. Trang xưn gái gọi cho chị Oanh.

– ….!

– Vâng, chị xuống nhanh nhé…!

Vừa đặt chân xuống căntin thì chúng tôi ngồi xuống 2 cái bàn gần nhau. Thằng Khánh lúc nãy cũng gọi 2 thằng quỷ Phương và Quang Béo xuống luôn.

– Chị ơi ! Lấy cho em chai nước nutiful, sting dâu, côca, sever up… Và ít gói bim bim, kẹo…… Thằng Hòa gọi một tràng.

Sau một lúc thì chị Oanh, chị Hằng ,anh Long cũng xuống. Đang nhìn xung quanh thì tôi thấy bóng dáng ai đó đang đi xuống phía sau chị Oanh.

– Na, lại đây! Tôi vẫy tay gọi nhỏ.

– Quân, tay cậu thôi rồi hả. Hihi. Na cười híp mắt trông dễ thương lắm.

– Hi Phương ,Quang chào mọi người ! Nhỏ nói tiếp.

– Giới thiệu với mọi người đây là Na bạn của tớ quen lúc trước. Tôi nói.

Ít phút sau thì nhỏ cũng đã hòa nhập cùng hội. Tôi mỉm cười rồi nghĩ mình vẫn còn mời thiếu mấy người nữa.

– Na có bạn trai chưa? Cậu ở đâu? Thấy tớ thế nào…? Bọn con trai thì trổ tài dò info, còn mấy nhỏ thì tiếp tục sự nghiệp ăn uống.

– Đây là mới bữa ăn nhẹ thôi. Chiều ăn mừng một bữa nhé ! Lan Anh đề nghị.

– Đúng, mừng Quân tay hết đau. Linh cười.

– Tất cả mọi người nhớ tới nhé !

– Ok…!

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 97

Tác giả: Jun179

– Quân, ra đây tớ nhờ tí nè. Linh nhìn tôi rồi vẫy vẫy tay.

– Ơ, hì. Đợi tớ xíu. Tôi bất ngờ rồi đứng dậy tiến về phía nơi phát ra tiếng gọi kia.

– Ôi, xem kìa…ái chà chà nàng gọi chàng ra hú hí kìa. Thằng Khánh nói vẻ mặt gian xảo.

– Hứ, ông đừng nhiều chuyện. Uyên lườm nó rồi nhìn tôi làm tôi thấy lạnh gáy.

– Bụp. Thằng Quang béo đấm nhẹ một cái vào lưng thằng Khánh.

– Ái đau…

Tôi lắc đầu rồi bước ra phía Linh.

– Cậu gọi tớ ra làm gì thế ? Tôi đứng trước mặt Linh nhưng mắt tôi cứ cúi gằm xuống đất mà không dám nhìn thẳng vào mắt nhỏ. Tôi cảm giác như mình quá nhỏ bé khi đứng trước Linh.

– Cậu nhìn thẳng vào mắt tớ nè. Sao cứ gặp là cứ cúi gằm xuống đất thế ? Linh nói

– À ừ…nè. Tôi gãi đầu bộ dạng ngắc ngứ.

– Hì, tiền lương của cậu tháng đầu nè. Linh cười rồi xoè tay ra đưa tôi một sấp tiền.

– Tiền của mình tháng này đấy hả. Tôi run run cầm lấy số tiền ấy trên tay.

– Hì. Đó là 4triệu á. Linh nhẹ nhàng nói.

– Sao…sao được 4 triệu. Tớ nghỉ suốt mờ. Tôi nói

– Tớ không biết. Cậu hãy giữ và tiêu đúng những thứ cần thiết. Đừng tiêu lung tung ha.

– Nhưng…

– Hì, chúng ta vào thôi. Tiền của Hân , chiều cậu ấy sẽ lấy.

Nói xong, tôi và Linh bước vàn bàn. Một lúc sau chính tôi là người trả tiền. Tôi rất vui khi cầm chính số tiền này trên tay của mình làm ra. Không phải để người khác nói là ăn bám, đào mỏ…

Trên đường bước lên lớp, Uyên nhìn tôi giống như kẻ thù vậy. Nhỏ đi bên tôi mà im lặng từ đầu đến cuối. Có đôi khi mấy đứa nói chuyện cười giỡn thì Uyên lại giẫm chân mạnh xuống đất, không giống nhỏ như thường ngày : Nhiều chuyện, chạy nhảy…

– Uyên, cậu mệt à ! Tôi cúi nghiêng đầu nhìn sang nhỏ.

– Ừ.

– Lúc nãy Linh nói gì với cậu thế ? Uyên nhìn tôi rồi nói tiếp.

– Tớ được nhận lương đó. Hì. 4triệu Linh mới đưa. Tôi cười.

– Tiền đâu, đưa ra tớ xem. Uyên mỉm cười nhẹ.

– Nè. Tôi ung dung xoè tay ra đưa cho Uyên.

– Hìhì Quân. Nhỏ mở mắt to, nháy nháy mắt.

– Gì gì thế ? Tôi phát hoảng lùi lùi xa ra, vì thấy sự thay đổi khác thường của Uyên.

– Tớ giữ 3triệu. Cậu cầm lấy mấy trăm này để tiêu. Và nhớ tiêu cho đúng. Uyên nói từng chữ từng câu.

– Sao tớ lại phải đưa cho cậu. Tôi hỏi lại.

– Vì sau này tiền của cậu cũng là tiền của của t… Mà thôi. Tớ cầm số tiền này, cấm cậu hỏi nhiều. Uyên giở dọng bá đạo.

– Hức, nhưng mà… Không để tôi nói hết câu, Uyên nhét vào trong tay tôi 820k còn 3triệu nhỏ ung dung nhét vào trong túi xách như không có chuyện gì !

– Còn đứng đó, không định vào mà học hả ! Uyên cười pha lẫn nét mặt giận dữ khi nhìn thấy khuôn mặt như chết trôi của tôi.

– Ờ thì vào. Tôi đi như không có một chút sức lực nào cả. Tự nhiên bị trấn áp mất 3triệu.

– Ôi, nhìn cái mặt kìa. Cười lên nào ! Hìhì. Tớ cầm không mất đâu mà lo. Uyên nhảy lại 2 tay véo vào 2 má của tôi. Sự tinh nghịch ngây thơ của nhỏ không đúng ngay vào lúc này khi mà 2 chúng tôi đang đứng trung tâm giữa lớp. Từng ánh mắt của bọn bạn đổ dồn vào hai đứa chúng tôi. Uyên cũng vậy, hai má nhỏ ửng hồng từ khi nào. Đôi bàn tay run run đan vào nhau. Còn tôi, thì đứng đơ một lúc, tim đập thình thịch lúc đó giống như đập trật nhịp khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Uyên đứng trước mình.

– Ôi. Xem phim tình cảm miễn phí.

– Đã quá tụi bây.

– Ghen tỵ quá.

– Ước gì mình được như anh ấy…blap…blap. Từng lời bàn tán phát ra.

Tôi quay sang nhìn Linh, ánh mắt hai đứa đối diện nhau. Rồi nhỏ bỗng cúi mắt xuống nhìn sang hướng khác. Tôi không biết đó là biểu hiện lên điều gì? Tôi chỉ biết lúc đó bên cạnh tôi trước mắt tôi là người tôi yêu nhất ở sau này….

Còn bấy giờ nhỏ là kẻ mà tôi thấy đáng ghét nhất. Mà sao trái tim tôi lúc đó lại đập trật nhịp nhỉ. Lạ quá @@!!!

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 98

Tác giả: Jun179

Tiết đầu là tiết toán. Giống như mọi ngày tôi chăm chỉ nghe giảng và cắm cúi viết.

– Quân, lên giải bài này cho cô ? Cô Trà nói. Tôi giật mình rồi lấy lại vẻ tự tin bước lên bảng. Nhìn về phần bài toán cũng không phải khó lắm. Chỉ cần nắm giữ lí thuyết phương pháp về cách giải bài bất phương trình này. Bài này thì áp dụng cách giải rồi đặt điều kiện cho ẩn…

Sau mấy phút hí hoáy viết thì tôi cũng giải xong và mỉm cười hài lòng ngồi xuống.

– Phong, em nhận xét bài làm của bạn đi ? Cô nheo mắt hỏi

– Ơ dạ…d.ạ Quân làm đúng ạ . Nó toát mồ hôi run run nói.

– Sao em chắc là đúng ? Cô hỏi tiếp.

– Dạ đúng ạ.

– Phong đứng đó, ngồi không chú ý bài giảng…

Sau tiết toán thì cả đám lại hô hoan vì được chạy nhảy. Đang dọn dẹp sách vở vào cặp thì nghe thấy tiếng gọi ở ngoài cửa lớp.

– Có ai nói gặp cậu Uyên kìa? Tiếng con nhỏ lớp phó học tập.

– Hở. Đợi tớ tí. Uyên ung dung đi ra.

Một lúc sau, nhỏ đi vào trên tay là một hộp quà màu hồng được thắt nơ gọn gàng.

– Uyên lấy hộp quà đâu ra thế ? Hân hấp háy mắt nhìn.

– À tớ mới được tặng đó , hìhì. Uyên cười, hàm răng trắng đều như bắp rồi nhỏ chạy xuống đứng ở cạnh bàn nhìn tôi, Lan Anh thì lúc nãy đi theo Trang òy thế nên lúc đó chỉ có tôi ngồi ở bàn. Linh ở phía dưới cùng với thằng Trung thằng Khánh.

– Được anh nào tặng quà hả. Tôi cười nhìn nhỏ.

– Ờ hì. Cho cậu này. Uyên chìa hộp quà cho tôi.

Tôi đang bất ngờ tự hỏi sao lại cho tôi. Thì Linh ở phía sau đi lên và bước ra ngoài lớp. Tôi ngoái nhìn theo cảm nhận thấy có chút gì đó không diễn tả được. Vì sao nhỉ ,có ai trả lời cho tôi không ?

– Quân.

– …!

– Quân ,cậu bị sao thế ! Uyên hươ hươ cái tay trước mặt tôi.

– Hả hả. Tôi giật mình hồn nhập vào người.

– Quà nè , hừ. Mấy người đang mơ tưởng cô nào chứ gì ? Uyên giận dỗi ngồi xuống cạnh tôi , hai tay khoanh trước ngực. Khuôn mặt thì quay ra phía khác.

– Bậy, đâu có . Chỉ là tớ nghĩ trong hộp quà có gì thôi ! Tôi gãi đầu đáp vội.

– Hứ. Mấy người giỏi nói lắm. Uyên bĩu môi.

– Ơ mà…người khác tặng cho Uyên, sao lại cho tớ. Tôi hỏi lại.
—————–

Thuộc truyện: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – by Jun179

46 người thích truyện này

One Response

  1. Thánh Truyện June 25, 2016

Leave a Reply