Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 58

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 58

– Thì lúc nãy tớ lấy tiền, bây giờ tớ cho cậu quà. Nhỏ tỉnh bơ đáp.

– HẢ @@ ! “Cầm của tôi 3triệu mà đổi lại là hộp quà. Huhu , xuân nay con không về ” tôi nói trong suy nghĩ.

– Làm sao mà cậu ngạc nhiên thế ! Mà thôi, mở quà nhanh lên.

Tôi tháo chiếc nơ rồi nhẹ nhàng mở từng gấp giấy ra. Bên trong là một chiếc hộp màu đen trông có vẻ cũng đẹp. Mở nắp ra thì thấy bên trong là một quả cầu màu trắng bên trong có những ngôi sao lấp lánh và đặc biệt nhất là cô gái cầm chiếc ô đang ngồi dưới chiếc xích đu nhìn rất đẹp. Đựng bên dưới là một chiếc đế màu xanh lá. Còn một bên là một tấm thiệp.

– Thư của cậu nè. Tôi đưa cho Uyên.

– Cậu đọc tớ nghe đi.

– Hở. Thư của cậu sao lại tớ đọc chứ !

– Tớ nhờ được chứ, Ôi, ngốc thế không biết. Uyên lấy tay vỗ trán.

– ”Uyên à . Hì, mình là Tuấn, mới chuyển tới trường này từ tuần trước. Mỗi ngày thấy Uyên hay đi qua lớp mình là mình để ý ngay. Uyên là một cô gái dễ thương , xinh đẹp.hihi. Đây là món quà mình tặng Uyên. Mong rằng Uyên sẽ nhận. Có thể đây là món quà nhỏ nhưng đấy là món quà rất lớn vế tình cảm. TyUnl…” nội dung tấm thiệp là thế!

– Có vẻ anh chàng này thích cậu đấy Uyên à . À mà TyUnl là gì nhỉ? Tôi hỏi.

– Kệ họ. Tớ có người trong mộng òy nà. Cậu ấy không đẹp trai, nhà không giàu nhưng rất có duyên . Hơi ngốc nhưng rất đáng yêu nói chung rất rất rất nhiều không đủ để tớ kể hết cho cậu hìhì. Uyên thì cười còn tôi thì méo mặt khi nghe nhỏ có người yêu. Tôi chợt thấy buồn không biết tại sao? Chắc là do suy nghĩ nhiều quá.

– Thế là nhất Uyên rồi còn gì ! Tôi híp mắt cười buồn.

– Cậu giữ cái này nhá. Tớ không lấy đâu. Uyên nói rồi nhảy chân sáo đi đâu mất.

Cầm cái quả cầu ý lên rồi ngắm nghía tí cũng chán. Tôi cũng không ham mấy thứ này nên không biết làm gì với nó cả.

– Hân xinh gái ! Tôi đập nhẹ vai nhỏ.

– Gì vậy Quân? Hân má hồng quay xuống hấp háy mắt hỏi tôi.

– Cậu cầm lấy này. Tớ cho cậu á. Tôi giơ hai tay đưa cho Hân.

– Ơ nhưng mà cái này của Uyên mà , sao lại đem cho tớ chứ.

– Uyên không cần đâu. Cậu ấy nói không lấy rồi đem cho tớ. Mà tớ thì không thích mấy thứ này nên cho Hân.

– Ờ hi. Tớ cảm ơn nhiều nhé,hihi. Hân cười nhìn duyên lắm luôn.

Mấy phút sau thì tiếng trống cũng kết thúc giờ ra chơi. Và bắt đầu vào tiết học mới…

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 99

Tác giả: Jun179

Tiếng trống vang lên bắt đầu cho một tiết học nghiêm túc.

Tôi cùng mấy thằng bạn bước ra sân trước.

– Tất cả ra sân đầy đủ chưa? Tiếng thầy Qúi dạy thể dục dõng dạc nói lớn.

– Dạ thưa thầy đủ rồi ạ. Thằng Bình lớp trưởng đáp.

– Lớp trưởng cho các bạn nghỉ nghiêm rồi chạy đều đi.

– Vâng.

– Tất cả lớp nghỉ , nghiêm. Quay phải quay, quay trái quay, đằng sau quay. Đi đều bước 1 2 1 2…

Sau một lúc thì thầy Qúi cũng cho cả lớp được nghỉ. Mấy đứa con gái lại tụ tập tám chuyện trên trời dưới đất, có mấy đứa khác thì đánh cầu lông. Riêng tôi và mấy thằng bạn thì sở hữu riêng cho mình một khoảng sân rộng. Đứng thành vòng tròn để đá cầu.

– Đá đừng để rơi nha tụi mày. Tôi nói.

– Ok.

Sau một lúc thì chúng tôi cũng chán nên chia thành 2 phe. Tôi và thằng Hòa còn bên kia thì thằng Khánh và Trung. Còn thằng Phong thì không biết chạy đi đâu rồi.

– Đá tính điểm nha.

– 25 hết. 3trận. Đội nào thua mời nước. Thằng Trung nói.

– Nghe. Tôi và thằng Hòa đồng thanh.

– Cho tớ đá với. Uyên chạy vào nói.

– Ớ, thôi con gái đá gì ra đi để bọn tớ đá nào! Tôi nhăn mặt nói.

– Này, đừng có mà khinh thường con gái nhá. Nếu không cho tớ đá thì các cậu đừng hòng đá. Nhỏ vênh mặt, hai tay đứng chống vào hông.

– Nhưng chỉ có cậu là không đủ, bên 2 bên 3 rồi. Gọi thêm một bạn nữ nữa đi. Thằng Khánh lắc đầu nói.

– Cho tớ đá nữa. Quay sang thì thấy Ngọc đang đứng đó.

– Ok thế đủ rồi. Giờ Uyên hay Ngọc về bên đội tớ. Thằng Hòa nói.

– Thôi, xếp như thế này cho công bằng. Giờ hai cậu oẳn tù tì ai thắng thì về bên tớ còn thua thì về bên kia. Tôi nói.

– Hai cậu oẳn nhanh đi. Thằng Trung giục.

– Oẳn tù tì ra cái gì ra cái này.

– Hihi, tớ thắng òy. Ngọc hớn hở cười rồi bước nhanh về phía bên tôi. Uyên thì xị mặt xuống rồi nhỏ lại lấy được vẻ mặt nhí nhảnh hằng ngày.

– Vùùù. Tôi phát cầu thằng Khánh bên kia nó đỡ được rồi lại tung cầu qua phía bên tôi mà lúc đó cầu lại đi về phía Ngọc. Nhỏ lấy đầu gối đỡ rồi sút nhưng cầu không đi qua bên kia mà nó bay loạn xạ bên góc phải may thằng Hòa đỡ kịp rồi lại sút qua bên kia.

– Hêhê, bên đội mày còn non và xanh lắm. Thằng Hòa cười nhăn nhở.

– À được cứ để xem…

Sau một lúc thì hết trận 1 và tỉ số nghiêng về đội Uyên 25-18.

– Quân, không có tớ về bên đó thì thua nhé, hihi. Uyên cười.

– Xí. Ngọc bĩu môi.

Trận 2, trận 3 bắt đầu gay cấn hơn. Kết quả không ngoài dự tính là team tôi đã lật ngược được tình thế và thắng lại với tỉ số 25-17, 25-20.

– Thế nào Uyên, cậu mà về bên nào thì bên đó thua. Ngọc nói.

– Đó là tại tớ nhường thôi. Đúng không Khánh?

– Thôi, vào lấy 6 chai sting dâu đi. Khát nước quá. Thằng Hòa và tôi ngồi xuống ghế đá cạnh gốc cây bàng. Mồ hôi thì tuôn ra ào ào trên khuôn mặt và ướt một khoảng áo sau lưng.

– Nè. Ngọc đưa cho tôi và thằng Hòa.

– Cảm ơn.

Cầm chai sting trên tay mà ngửa cổ uống ực ực.

– Uống một mình mà không cho người khác kìa. Linh mỉm cười rồi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi. Ngọc và thằng Hòa thì đi rửa mặt , chân tay rồi.

– Ớ nè. Hì. Tôi gãi đầu cười.

– Hi, uống được gần hết rồi mới đưa. Nhỏ bĩu môi.

– Thế để tớ mua chai khác cho nha.

– Thôi, tớ đùa đấy. Ngốc à !

– À mà nè, chiều liên hoan thì tí mấy giờ mà mua đồ ăn, nấu ăn… Tôi quay sang hỏi Linh.

– Thì học xong tớ gọi xin phép ông bà rồi qua nhà cùng cậu luôn. Linh đáp tay vội vuốt mấy sợi tóc ở phía trước.

– Ok hì.

– Hở mà nè. Linh quay sang nhìn tôi nói.

– Gì Linh xinh gái. Tôi cười.

– Hì, hôm nay biết nịnh nữa cơ. À, khi nào tớ muốn về quê thăm bác gái. Linh nói đôi má ửng hồng vì nắng.

– Khi nào đây, buổi sáng toàn đi học cả.

– Thì xin cô nghỉ. Cũng về quê đưa tiền cho ba mẹ Quân luôn.

– Ngày kia nha. Tôi nói

– Hì. Mà tí về chở tớ về nha. Linh nói.

– Ơ nhưng mà…

– Không nói nhiều, cậu không làm thế thì đừng nhìn mặt tớ nữa. Linh nói rồi bước đi.

Tôi nhìn Linh hôm nay nhỏ búi tóc cao lên, làm thấy rõ cái cổ trắng ngần. Nhìn Linh xinh lắm. Đang suy nghĩ ngẩn ngơ thì con nhỏ đáng ghét đến.

– Hù. Làm gì mà suy nghĩ thế! Nghĩ đến cô nào hả. Uyên đập vai tôi nói.

– Đâu. Có cô nào đâu ! À mà Uyên này…

– Sao ?

– Tí nữa về cậu ngồi xe thằng Hòa nhá.

– Cậu đi đâu ! Hay chở ai à. Uyên dỗi nhỏ xị mặt xuống.

– Tí nữa tớ chở Linh về nhà. Cậu ấy không đưa xe nà…

– Đi thì đi luôn đi. Uyên dậm chân xuống đất đi luôn.

– Ơ nè…

Giờ ra chơi thì cũng như bình thường nhưng có điều nhỏ Uyên cứ làm mặt lạnh với tôi.

– Uyên.

– ….!

– Nè.

– ….!

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 100

Tác giả: Jun179

Uyên nhỏ cứ im lặng mà không nói gì với tôi. Dỗi là mệt thế đấy…

– Ngọc nè. Tôi rón rén ra đứng cạnh Ngọc ngoài hành lang lớp học. Nhỏ hôm nay mặc áo pull ngắn tay màu đỏ. Trên cổ áo và hai bên dưới ống tay được viền màu trắng. Quần jean bó màu đen và giày búp bê.

– Hở.

– Chiều đến nhà thằng Hòa liên hoan nhá. Tôi nói.

– Nhưng tớ không biết nhà Hòa. Ngọc nhíu mày lắc đầu.

– Cậu gọi thằng Lâm với chị Oanh qua luôn đi. Thằng Lâm nó biết nhà tớ đó. Tôi vội vàng nói.

– Ừ hè.

– Mà Ngọc nè, thằng Lâm ý , nó thích cậu đấy. Tôi nhìn ra phía trước nói vu vơ.

– Tớ biết. Nhưng có lẽ tớ thấy tớ với Lâm chỉ có tình bạn thôi cậu à! Cậu ấy còn quá trẻ con. Ngọc thở dài hai tay nắm lấy thành của bờ tường hành lang.
—————–

Thuộc truyện: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – by Jun179

26 người thích truyện này

Leave a Reply