Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 59

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 59

– Cậu có thể cho cậu ấy cơ hội chứ ?

– Mong cậu ấy trưởng thành hơn chút, hì. Thôi tớ vào lớp trước đây. Nói xong Ngọc bước vào lớp.

Còn một người nữa chưa mời. Tôi vội vàng phóng sang lớp thằng Phương.

– Ê bạn gì ơi ! Tôi vội lấy tay khều khều sau lưng nhỏ nào á.

– Hở. Bạn gọi gì mình à ? Quay lại thì thấy là bạn nữ tóc ngắn thân hình hơi béo.

– Bạn vào gọi giùm mình thằng Phương cái.

– Ừ, bạn đợi tí. Nói xong bạn ấy quay vào lớp một lúc sau thì thấy thằng Phương ra.

– Gọi tao có chuyện gì thế mày ?

– À mày gọi nhỏ Na ra tao nhờ tí. Tôi nói.

– Ở trong đó khô…

– Ơ, Quân. Tôi quay ra người vừa đập vai.

– Hì Na.

– À mà nè, chiều qua nhà bạn tớ liên hoan không?

– Liên hoan gì ? Na nhíu mắt.

– Thì tớ vừa thôi tay cũng nhận tháng lương đầu. Tôi gãi đầu.

– Ok, à mà mấy giờ qua thế ?

– Học xong, tớ và mấy đứa bạn đi mua đồ ăn về nấu ăn. Có mấy bạn nữ nửa !

– Ok tí về tớ đi chung với Phương luôn.

– Ờ ờ… Hì. Thằng Phương lắp bắp.

– Thôi, tớ về đây. Tí gặp lại sau.

Thế là giải quyết xong xuôi.

Mấy tiết sau thì nhỏ Uyên cũng làm mặt lạnh không nói gì với tôi luôn.

Giờ ra về, tôi cũng không biết phải làm thế nào? Thôi thì liều một phen.

Vào nhà xe, vừa dắt xe ra tới cổng thì thấy Uyên đứng chặn trước xe rồi. Linh đứng phía một bên. Không biết phải xử sự thế nào thì thấy vị cứu tinh đứng một bên.

– Uyên qua ngồi xe với thằng Hòa đi. Tôi bước lại gần nhò nói.

– Không? Uyên nói tỏ vẻ bức xúc.

– Ớ, híc… Tôi quay qua nháy mắt cầu cứu thằng Hòa nhưng thằng này nó không hiểu ý gì cả.

– Trời,thế giờ cậu muốn sao? Tôi nói.

– Chở tớ về nhà. Uyên dửng dưng đáp.

– Linh, cậu đứng đây đợi tớ nhé. Tớ chở cái của nợ này về tí. Tôi quay sang nói.

– Hì, cậu về trước đi , tớ đợi. Linh hấp háy mắt nói.

– Lên nào chị hai. Tôi vừa nói thì Uyên nhảy sang xe thằng Hòa luôn không nói một lời với tôi.

– Ớ.

Thấy thế thì thằng Hòa cũng hiểu ý chạy đi trước. Quay sang Linh thì thấy nhỏ cũng bối rối khi vừa chứng kiến cảnh vừa rồi.

– Lên xe tớ chở về nào?

– Ờ hì.

Trên đoạn đường chạy về thì tôi và nhỏ cũng im lặng không nói được gì !

– Quân nè.

– Hả?

– Tớ xin lỗi vì khiến cậu khó xử nhé !

– Hì, không sao mà. Uyên cậu ấy trẻ con thế thôi, không có ý gì đâu!

– Ừ.

Bước vào nhà Linh thì thấy ông bà đang đang tưới cây. Bà và ông cầm chung cái vòi, cười vui vẻ dù đã có nhiều nếp nhăn nhưng hai ông bà vẫn lạc quan yêu đời.

– Cháu chào ông bà!

– Linh…ơ, Quân cháu mới tới à.

– Dạ vâng.

Sau một lúc, cuối cùng cũng xin được. Đèo tiểu thư tới thì cũng đủ team…ai cũng vui vẻ cười nói nhưng có người lại chà buồn nhìn đến tôi. Cái mặt thì lạnh tanh vẻ tức tối.

– Hì , giờ mình và mấy bạn nữ đi mua thúc ăn. Mấy bạn nào ai giúp tụi tôi xách đồ không ? Trang nói.

– Để tớ, Phương với thằng Trung đi. Thằng Hòa nhanh nhẹn nói.

– Ừ, thế cũng được. Giờ xuất phát nhé. Mấy bạn ở nhà thì nhớ dọn dẹp nhà cửa nhé!

– Sẵn sàng nghe lệnh , hêhê.

Thế là Na, Trang, Linh, chị Oanh,Hòa, Phương, Trung đi chợ còn tôi , anh Long, Lan Anh, Phong, Khánh, Quang, Uyên ở nhà. Hân thì còn ở nhà tại vì có ngoại và cu Bo nên tí chắc mới tới được. Ngọc thì chưa thấy đâu….

Mời mấy đứa vào bên trong nhà ngồi ở phòng khách .

– – – – – – – – – – – – – – – – – –

Tôi thì cũng về phòng thay đồ áo tí rồi tắm cho mát luôn. Tắm xong thấy thật thoải mái sáng khoái.

Bước xuống nhà thì thấy mấy đứa đang ngồi chém gió, còn Uyên thì không thấy mặt mũi đâu.

– Lan Anh, nhà cậu có anh hay em gì không ? Thằng Khánh hỏi.

– Ông hỏi làm gì ? Nhỏ bĩu môi

– Thì hỏi cho biết để tớ về ở rể.

– Hở, muốn ở rể khó lắm đấy .

– Không sao. Miễn ai đó đồng ý thôi. Thằng Khánh nháy mắt , tôi nghe mà không biết nó đùa hay nói thật.

– Haha, hai người nói chuyện tình cảm thì ra chỗ khác. Chỗ công cộng mà thế à. Thằng Phong trêu.

– Đúng đấy. Tôi và anh Long đồng thanh

– Hứ. Mấy ông …? Lan Anh đỏ mặt không nói được gì luôn mắt thì quay sang lườm thằng cu Khánh. Còn nó thì nhăn răng cười.

Tôi chạy lại lấy ít hoa quả trong tủ lạnh ra cho mấy cô cậu kia có sức để chém gió.

– King…coong. King…coong. Vội đặt cái đĩa hoa quả xuống bàn tôi lật đật ra mở cửa.

– Hì, anh Kòi. Bé Sún đỏ hồng, khuôn mặt nhễ nhãi mồ hôi vì nắng.

– Bé mệt không ? Trời nắng sao không đội nón vào! Tôi nhăn mặt tỏ vẻ không hài lòng.

– Em quên , hìhì.

Mở cửa xong bé Sún phóng xe vào trước tôi ở lại sau để khóa cổng.

– Ê, Quân. Đó là ai thế ? Thằng Phong hỏi.

– Em họ tao. Em gái thằng Hòa. Có gì không ?

– Xinh phết nhỉ.

– Dẹp mày đi. Có Hân rồi còn ham hố.

Được một lúc thì bé Sún đi xuống với vẻ mặt tươi tỉnh hơn. Uyên thì không thấy mặt mũi đâu có.

Bước lên phòng Uyên, tôi vội gõ cửa.

– Cốc..cốc.

– Ơ. Nghe tiếng gõ cửa nhỏ ra mở cửa , nhưng vừa nhìn thấy tôi thì Uyên tính khép cửa lại may là tôi nhanh tay giữ kịp.

– Cậu làm sao thế Uyên? Tôi hỏi khi bước vào trong phòng Uyên mà chưa được nhỏ cho phép.

– Ai cho ông vào trong này.

– Nè, tớ xin lỗi chuyện lúc nãy. Đừng có trẻ con thế nữa.

– Ai bảo ông, tôi trẻ con, hơhơ.

– Hì, đi mà chị hai. Tha lỗi cho em đi. Em biết lỗi rồi mà. Tôi lấy hai tay cầm tay Uyên đưa đi đưa lại. Giống như mấy đứa trẻ con cứ hay nũng nịu ba mẹ đòi quà.

– Hơhơ, không ích gì đâu em trai. Uyên mỉm cười nhẹ, lấy tay xoa xoa đầu tôi như thật.

– Chị hai tha lỗi cho em nha. Em không thế nữa đâu, nha nha nha. Tôi làm vẻ mặt cún con, nũng nĩu.

– Hìhì, nhìn ông như thế . Tôi không giận nổi, nhưng mà… Uyên vuốt cằm, nhíu mày tỏ vẻ suy tư.

– Yeah. Mà nhưng gì cậu!

– Đừng có vội mừng. Tớ không giận nhưng tớ chưa nói tha đâu.

– Ờ, hi. Không giận là 0k rồi.

Tôi và Uyên bước xuống nhà , cũng là lúc mấy đứa đi chợ về. Anh Long và mấy cô cậu cũng ra giúp lấy đồ vào.

Bước ra thì thấy 3 nữ ninja đang thở phì phò vì mệt.

Linh cởi áo khoác nắng và khẩu trang ra. Vội rót nước cho mấy nhỏ.

– Linh, tớ hỏi nè. Tôi kéo Linh qua một góc.

– Gì cậu hỏi gì ?

– Tiền mua thức ăn mất bao nhiêu để tớ còn góp để trả mấy cậu ấy. Tôi nói

– Quân à ! Bạn bè quanh cậu đều biết hoàn cảnh gia đình cậu. Tớ cũng đã ở nhà cậu. Cho nên cậu đừng nghĩ gì cả. Tiền không phải là tất cả đâu. Cậu hiểu ý tớ chứ ! Linh nháy mắt rồi quay sang với đám bạn.

Sau khi dọn đồ ăn vào bếp thế là mấy nhỏ cùng bắt tay vào nấu nướng, cả tụi con trai cũng bước vào để giúp những việc lặt vặt.

– Quân, hì. Uyên đập vai tôi rồi nhe răng cười.

– Hở. Tôi nhíu mày hỏi.
—————–

Thuộc truyện: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – by Jun179

33 người thích truyện này

Leave a Reply