Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 61

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 61

– Uyên Uyên à. Lúc nãy nãy ý. Tớ tớ ….chỉ là tớ tớ. Chỉ là. Tôi ngắc ngứ, thở mạnh.

– Cậu nói đi, cậu tính làm gì ? Uyên nói tiếp, có vẻ nhỏ không bỏ qua chuyện này. Mà hôm nay không biết mình bị cái gì mà làm thế không biết. Ôi @@.

– Uyên à ! Tớ tính tính… à mà cậu ăn hoa quả không tớ xuống lấy cho. Tôi vừa kịp ngồi dậy chưa kịp đi thêm bước nào nữa thì bị nhỏ gọi lại.

– Cậu nói nhanh. Uyên nói giọng lạnh lùng.

– …! Tôi im lặng.

– Cậu tính làm gì hở ? Uyên đưa ánh mắt thách thức nhìn tôi

– Tớ tớ xin lỗi. Tôi cúi mặt xuống giọng lí nhí như trẻ con bị phạt.

– Cậu nhìn vào mắt tớ này. Uyên nói

– ….! Ngước mắt nhìn nhỏ.

– Ưm.ưm. Không nói không rằng Uyên hôn lấy môi tôi. Tôi cảm giác có một dòng điện chạy qua người, từng bộ phận trên người bị đơ một lúc. Một bờ môi mềm mại cuốn lấy môi tôi. Uyên nhẹ nhàng vòng tay qua cổ tôi, tôi như bị mụ mị cuốn vào trong mê cung do nhỏ tạo ra. Mắt nhắm từ từ và tôi có thể cảm nhận hơi thở mạnh hơn từ Uyên. Đó là lúc tôi biết hôn một ai đó.

– Hì. Uyên cười thở từng hơi thở mạnh vì hôm cũng tầm 1phút nên thiếu ôxi.

– Tớ xin lỗi. (Hôn xong rồi xin lỗi người [email protected]@ hên chưa bị uýnh)

– Ngủ đi, 18h rồi. Tí bắt xe về nhà. Uyên không đề cập gì đến chuyện xảy ra.

– Cậu ngủ đi, tớ tớ vào rửa mặt tí. Tôi nói.

– Có Duyên thật đó. Lúc đó cũng như vậy nhưng hơi khác tí. Hihi. Uyên cười.

Bước vào trong rửa mặt cho tỉnh táo rồi ngón tay tôi bật chợt sờ lên môi. Không biết phải diễn tả như thế nào đây nữa. Tôi bất chợt nở một nụ cười nhẹ.

Bước ra phòng, thấy Uyên đang ngủ không dám làm liều nữa tôi bước xuống nhà xem mấy thằng bạn như thế nào?

Xuống thì thấy chắc thằng Hòa đang nằm giữa sàn nhà. Tụi kia chắc được mấy nhỏ gọi dậy về rồi…

– Ê Hòa, dậy mày. Tôi lay lay người nó.

– Mày kút đi, bia đâu. Uống tụi mày. Zô nào… Thằng Hòa nó nói rồi giơ tay ra loạn xạ.

Tôi cũng kệ, rồi bước ra ngoài sân ngồi. Ngồi một lúc thì thấy Sún ngồi xuống cạnh bên.

– Anh nhớ nhà à ? Bé Sún hỏi.

– Ừ, hi. Mà tối nay anh về quê đấy. Ngày kia lại lên.

– Vâng.

– Ở nhà nhớ ngoan nghe chưa cô nương? Tôi xoa nhẹ đầu Sún.

– Đừng xoa đầu em mà. À mà anh đợi tí, em lên soạn ít đồ áo đưa về cho Cún. Nói xong nhỏ chạy lên phòng để lại một mình ngắm sao…

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 102

Tác giả: Jun179

Lấy áo quần của bé Sún bỏ vào balô để đem về cho bé Cún. Tôi cũng lấy tạm hai bộ nhét vào luôn. Nhìn vào điện thoại nhỏ Uyên thì cũng 19h30 rồi. Hình nền điện thoại là hình nhỏ đang chu mỏ sociu. Đang lơ ngơ nhìn thì có người gọi tới lưu là Mámì.

– Uyên, Uyên. Dậy. Có người gọi điện kìa. Tôi vừa nói vừa lắc lắc vai nhỏ.

– Ưm…ưm. Nhỏ quay qua hướng khác rồi đạp tung cái chăn ra.

Nhỏ mặc một cái quần ngắn, áo rộng dài.

– UYÊN, DẬY. CHÁY NHÀ, DẬY NHANH. Tôi hét lớn vừa hét vừa lắc lắc vai nhỏ.

– Hả, cháy nhà. Cháy, chạy nhanh. Nhỏ luống cuống, lắp bắp chạy ra cái cửa.

– Haha, chịu dậy rồi hả. Mámì gọi nè. Mà lần sau nhớ mặc quần dài vào nhé. Tôi đưa cái điện thoại cho Uyên. Nhỏ cầm lấy mái tóc rối xù, vừa cầm điện thoại vừa ngáp dài rồi bước về phòng.

Tôi nhảy lên giường nằm 2 tay 2 chân dang rộng ra. Hít thở một cái thật sâu tôi nhận thấy được mùi thơm của Uyên để lại. Ôm chiếc gối của Uyên lúc nãy ôm ngủ.

Ôi. Gối cũng thơ[email protected]@. Bỗng…

Tôi ngồi bật dậy, như vậy là sao? Tại sao mình lại làm vậy chứ ? Quay sang nhìn chiếc gối rồi suy nghĩ lại việc mình làm lúc nãy…!

– Cốp…ui za. Tôi tự gõ vào đầu mình rồi lắc đầu .Mình điên rồi, điên rồi…

Bước xuống nhà dìu thằng Hòa lại ghế sofa nằm rồi tôi chạy ra ngoài sân lấy xe phóng đi.

Hà nội về đêm rất đẹp. Những ánh sáng của đèn LED ở các biển quảng cáo… Tạo nên một không gian trong ánh đèn rất lung linh.

Đi loanh quanh Hà nội thì thấy bên đường có cái quán cầm đồ. Tôi vội phóng tới.

– Anh ơi ! Cho em hỏi cái điện thoại to to ý bao nhiêu tiền ạ? Tôi lấy tay chỉ vào cái Samsung galaxy Y.

– Cái đó 1triệu2 em. Chủ quán nói.

– Thế anh lấy cho em cái máy đen đen đấy đi. Bao nhiêu anh?

– 1280 , 200k em à !

– 150k bán không anh? 150k thì em mua.

– Thôi ,anh bán rẻ cho chú. Suy nghĩ mấy phút rồi ổng mở cửa kính lấy ra đưa cho tôi cái điện thoại. Tôi rút tiền ra và trả cho anh ý.

Bước ra khỏi quán hí hửng như trẻ con nhận được quà. Thế là có điện thoại rồi, giờ chỉ cần đi mua cái Sim nữa là Ok.

Chạy lòng vòng thì cũng mua được, rồi phóng về nhà…

– Anh Kòi, đi đâu về thế ? Sún ngồi xem fim hàn vừa quay qua hỏi tôi.

– Hehe, anh đi mua điện thoại nè. Nói xong tôi rút trong túi ra cái cục gạch đen xì.

– Anh mua bao nhiêu? Đưa đây em gọi qua em lưu số điện thoại anh?

– Nè.

Ngồi một lúc thì cũng chuẩn bị đến giờ ra bắt xe. Tôi dặn bé Sún là mai nhớ nhắc thằng Hòa là tôi và Uyên xin nghỉ phép một ngày.

– Ơ, sao chị Uyên lại đi cùng anh ? Sún nhíu mày hỏi tôi.

– Nhỏ đòi đi, em biết đấy. Anh không cản được. Tôi quay sang nói nhỏ.

– Thì thầm gì đấy ?

– Uyên cậu xuống rồi hả. Nói gì đâu. À mà tớ mới mua điện thoại. Hehe.

– Đâu. Điện thoại gì?

– 1280 đó chị. Sún đưa điện thoại ra.

– Cũng được. Điện thoại này mà nhắn tin với người yêu thì nhất luôn rồi Quân nhỉ.

– Ờ hè.

– À mà, quần áo đâu? Sao chỉ mặc cái quần jean, áo thun thế hả và cái túi thế hả? Tôi ngạc nhiên hỏi.

– ”Thì lúc về quê có ai đó mua quần áo mà…” Uyên ghé tai nói nhỏ với tôi.

– ……! Tôi im lặng đỏ mặt.

– Thế thôi, bé ở nhà ngoan nha. Khi nào về anh có quà. Ok…

– Vâng thế hai anh chị đi đi. Nhớ có quà cho em là được.

Bước ra khỏi nhà, tôi và Uyên đi bộ sải bước trên đường.

– Uyên cậu gọi cho ai thế? Tôi quay qua hỏi nhỏ khi thấy đang nói chuyện với ai đó.

– Linh, cậu ấy sắp tới rồi.

– Oh, hi.

Đợi một lúc thì thấy bóng dáng phía xa xa là một cô gái đang đeo headphone. Tóc đang bay bay trong gió. Ling mặc một cái áo xanh ngắn tay, khoác bên ngoài là cái áo đen dài. Nhỏ mặc một cái quần jean xanh, bó. Với chiếc túi màu đỏ khoác chéo ngang vai…

Một lúc sau, thì cả 3 cùng bước lên xe….

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 103

Tác giả: Jun179

Bước lên xe thì cũng có vài vị khách rồi. Uyên chọn cho mình chỗ nằm phía bên trái , tôi nằm giữa, Linh bên phải…

– Linh, tớ mới mua điện thoại đó. Tôi quay qua hí hửng khoe với nhỏ.

– Ừ. Linh đáp ngắn ngủn, cộc lốc.

– …! Tôi im lặng không nói gì. Lại không biết có chuyện gì nữa không biết.

– Uyên.

– Hở.

– Cho tớ mượn điện thoại tí. Tôi nói.

– Làm gì?

– Thì tớ lấy ít số điện thoại của tụi thằng Hòa mà. Tôi đáp chắc nịch.

– Nè. Cấm nghịch lung tung á.

Mở danh bạ ra thì thấy mới lưu được hai số. Bé Sún thì được nhỏ lưu là “Sún Baby”

Uyên thì lưu “Uyên s2”

Ấn một lúc thì lưu số của thằng Hòa, Khánh,Trung…

– Trả nè. Tớ ngủ đây.

– Ừ.

Đôi mắt líu ríu lại, mi mắt nặng trĩu dần. Tôi chìm vào giấc ngủ thật sâu.

Cuối cùng cũng đã về, xe dừng lại ở ngã tư Thị trấn. Xem điện thoại thì 6h50phút. Thế là 3 đứa lại tìm đến quán nào đó để ăn sáng luôn.

– Linh, Uyên hai cậu ăn gì ?

– Tớ thích ăn Phở bò. Uyên lấy ngón trỏ gõ gõ ở môi rồi mỉm cười đáp.

– Tớ cũng ăn phở bò. Linh nói.

– Thế tớ ăn phở gà. Tôi đáp rồi 3 đứa đi xuống phía dưới thì thấy quán bán phở rồi.

– Quân, tớ chưa đánh răng. Uyên nhăn mặt nói.

– Không đánh răng 1 bữa có sao đâu , Linh nhỉ!

– Đúng rồi đó, hì. Linh híp mắt cười.

– Thế thì OK luôn.

– Cô ơi ! Cho cháu 2 bát phở bò, 1 phở gà ạ! Tôi gọi

– Mấy đứa đợi tí có liền đó. Cô chủ quán nói.
—————–

Thuộc truyện: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – by Jun179

35 người thích truyện này

Leave a Reply