Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 62

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 62

– Vâng.

– Linh, tí về gặp tụi thằng Tuấn thì sao nhỉ. Tôi ngồi chống cằm nói.

– Gặp mà dám làm gì thì tớ uýnh chết luôn, hìhì. Nhỏ híp mắt nói.

– Tuấn nào? Uyên hỏi.

– Thì người Linh yêu đó…hehe.

– Bụp. Ai là người yêu hắn. Linh đập vai rồi lườm tôi nói.

– Hahaha, ngượng làm gì? Tớ biết mà, hehe. Tôi trêu khiến nhỏ đỏ mặt.

– Ááááá. Tiếng hét thất thanh của tôi khi bị Linh véo sau hông.

– Này, hai người xem tôi như không khí hở. Uyên càu nhàu.

– Phở của 3 đứa đây, ngon miệng nhé. Cô chủ quán bước ra đưa cho chúng tôi 3 bát phở.

– Ăn ngon miệng nhé ,hì ! Tôi nói rồi cúi đầu vào ăn mặc kệ hai nhỏ làm gì thì làm.

Ăn uống no nê, ngồi nghỉ một chút tôi lại xách balô lên và tiến bước về nhà.

– Quân nhà cậu còn xa không? Uyên vừa đi vừa quay qua hỏi.

– Hơn 1km nữa là tới.

– Đi bộ cho khoẻ người…

Đi tầm 100m nữa thì cánh đồng quê tôi hiện ra. Cánh đồng hôm nay không có lúa mà thay vào đó là một cánh đồng chỉ toàn phơ phất những gì còn sót lại sau mùa gặt. Ba đứa bước song song trên con đường về nhà.

Uyên thì nhí nhảnh lấy tay nhổ cây cỏ may bên mép đường. Nhỏ hươ hươ trước mặt rồi đưa từ từ lại gần thổi. Nhỏ ngây thơ vậy đó, bông cỏ may ý khi đi qua thường đâm vào quần áo khiến ta khó chịu.

– Linh, cậu về quê lúc trước có gì vui không? Uyên quay qua hỏi.

– Có chứ, được đi ôm lúa, được bắt chuồn chuồn… Nói chung nhiều thứ vui lắm. Tha hồ cậu chơi, hìhì. Linh nói rồi nhẹ nhàng vuốt tóc.

– Ôi trâu bò kìa, chiều đi trâu nha Quân. Tớ thích cưỡi lưng trâu. Uyên chạy lại cầm tay ánh mắt long lanh nhìn tôi.

– Ờ nhỏ hâm. Giờ về rồi ngủ một giấc đã rồi tính.

– Chiều tớ cũng đi. Linh nói xen vào.

– Ok. Mà hai cậu ở đây đừng chạy lung tung nhé. Đừng hớp hồn hết trai xóm tớ ha.

– Cứ thích thế ! Plèu… Uyên cười rồi lè lưỡi trêu tôi.

– Sặx…

Bước đi trên quãng đường dài, một lúc thì gần về tới nhà.

Đang đi thì gặp ngay thằng Hiếu đang đi trâu hướng ngược lại.

– Quân, mày mới về à? Nó đi chiếc dép tổ ong quần ngắn, áo thun, mũ cối.

– Tao về với hai đứa bạn. Mai lại ra nè. Tôi đáp.

– Thế dẫn bạn về nghỉ đi. Tao đi trâu tí rồi tao về.

– Ok.

– Mà tí nhớ giúp tao làm quen 1 trong 2 nhé mày. Nó ghé tai nói nhỏ.

– Rồi rồi. Thôi, tao về đây.

– Ừ.

Đi về đến nhà thì thấy ba mẹ cũng sắp chuẩn bị đi làm.

– Ba mẹ, con mới về nè.

– Ơ, Quân à con…

– Cháu chào cô, chào chú ạ. Linh và Uyên đồng thanh.

– Linh à con, hihi. Ba đứa vào nhà đi. Ba tôi nói rồi cùng mẹ tôi bước vào trong.

– Hai cháu uống nước lọc nhé ! Nhà không có gì nên hai cháu thông cảm. Mẹ tôi rót nước khi tôi đang cất balô.

– Dạ không sao đâu, Cô cứ để chúng cháu tự nhiên ạ. Uyên nói rồi nhìn xung quanh nhà tôi.

– Thôi, ba mẹ đi làm đi. Tí để con đi đón bé Cún cho.

– Thế mấy đứa ở lại chơi nhé.

– Vâng…

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 104

Tác giả: Jun179

Một lúc thì ba mẹ cũng đi làm, chỉ còn 3 đứa tôi ngồi trong nhà.

– Hai cậu lên giường nằm ngủ đi, mệt rồi đó. Tôi quay sang nhìn hai người.

– Ờ, hi. Nói xong hai nhỏ cũng ngoan ngoãn lên giường ngủ.

Tôi thì nằm phòng ba mẹ, Linh và Uyên thì nằm giường của bé Cún.

Sự mỏi mệt của chuyến đi xe đường dài đè nặng lên đôi mắt tôi. Từng suy nghĩ của tôi đều chìm sâu vào giấc ngủ.

– Ứ…ưm. Tôi nhíu mày lấy tay che đi những ánh nắng gắt của buổi chiều ở quê. Ánh nắng khẽ xuyên qua khung cửa sổ và những khe hở ở trên nóc nhà.

Tôi vươn vai và bước ra ngoài thùng nước rửa mặt cho tỉnh táo. Nhìn qua giường thì không thấy hai nhỏ ấy đâu.

– Uyên, Linh hai cậu làm gì đấy? Tôi nghe tiếng nói chuyện ở sau vườn . Bước ra thì thấy hai nhỏ đang trèo trên cây khế, miệng thì vừa nhai vừa nói cười.

– Đang trèo cây , ăn khế không thấy hả. Linh nói.

– Hai cậu ngủ không quen hả.

– Hì, không có đâu.

– À Quân, dẫn tớ đi trâu đi. 15h rồi. Uyên nhẹ nhàng nhảy xuống cây rồi líu ríu nói.

– Nắng thế này, hai cậu đi không đưa áo nắng thì đen tớ không chịu nha. Tôi thở dài nói.

– Tớ đưa nè. Nhưng chỉ có một cái. Linh nói.

– Quân, cậu có áo dài tay nào đưa tớ mượn đi. Uyên nhõng nhẽo nói.

– Rồi rồi, hai cô nương. Giờ để tớ ăn cái đã. Mới ngủ dậy đói quá.

Sau một lúc 3 đứa chiến tranh với 3 bát mì tôm thì cũng no nê.

– À mà, bé Cún đâu rồi ?

– Lúc nãy bé đi học về thấy cậu đang ngủ nó chạy lại quạt cho cậu rồi ăn cơm , mới đi học đó. Uyên nói một tràng dài.

– Ờm.

Vào chuồng mở trâu ra. Tôi thì mặc áo thun quần ngố. Linh thì áo dài tay , quần jean tóc được búi cao lên. Còn Uyên nhỏ mặc một cái sọc carô dài tay, quần jean, tóc xõa ngang lưng làm tôn lên vẻ đẹp thường ngày của hai người đó.

– Đi, cha cha. Uyên xắn ống tay áo, lấy cái que đập vào lưng trâu, nhỏ vừa đập vừa nhe răng cười thích thú.

– Cho tớ sờ nó tí nha Quân. Linh quay sang hấp háy mắt nhìn tôi.

– Sờ đi, hi.

– Nhưng tớ hơi sợ. Linh đưa tay gần tới da trâu rồi lại rút tay lại trông mà buồn cười.

Quay sang Uyên thì nhỏ cứ híp mắt cười khi cứ lấy ngón tay trỏ chạm vào lưng trâu rồi lại rút lại một cách nhanh chóng. Nhìn mà tôi phải lắc đầu cười phì, đúng là Ngốc mừ @@.

– Tớ , tớ cưỡi trâu nha Quân . Nhìn thấy thích quá à.

– Thôi, hai cậu tha cho tớ giùm.

Đi trên con đường làng toàn cây cối hai bên đường Uyên thì nghịch gấp 10 Linh. Nhỏ cứ giống như mấy đứa trẻ con vậy, nhìn mấy thứ gì lạ , hay hay là cứ chạy tới.

Đang đi gần tới chỗ để thả trâu nhỏ Uyên đi qua thấy một cụ bà đang ngồi đâm trầu ăn thì nhỏ chạy tới hỏi han liền.

– Bà ơi bà! Bà cho con hỏi bà đang làm gì thế ạ.

– Bà đang đâm trầu nè cháu. Bà cụ móm mém trả lời.

– Quân, đâm trầu là như thế nào ? Linh đập vai hỏi tôi.

– Là lấy 1 cái cối rồi đem trầu và cau bỏ vào rồi lấy một thứ nhọn đâm nhỏ nó ra rồi ăn. Tôi đáp.

– Vậy hả. Mà ăn có ngon không? Linh ngây thơ hỏi tiếp.

– Tớ cũng chưa thử, hìhì. Tôi gãi đầu đáp.

– Mà đâm trầu là gì ạ? Uyên nhíu mày hỏi tiếp.

– Là để nhuộm răng cháu à . Bà cụ cười phì.

– Vâng.

Thả trâu ở giữa đồng mấy bác hàng xóm cũng hỏi han về hai cô nhóc đi cùng tôi.

– A thằng Quân đưa bạn gái về ra mắt gia đình à? Bác Thìn cười rồi nhìn qua hai thiên thần đang đứng trong bóng râm cười nói tám chuyện.

– Dạ đâu, bạn cháu đấy. Tôi cười gượng rồi liếc mắt nhìn qua hai nhỏ.

– Quân, Quân. Linh vẫy tay gọi tôi.

– Sao thế ?

– Xuống kia bắt cua đi. Linh chỉ chỉ xuống dưới cánh đồng.

– Thôi, xin hai người. Bẩn về không có quần áo mà thay đâu. Tôi làm mặt mếu.

– Có nhà tài trợ rồi. Sợ gì? Xuống bắt đi Linh. Uyên nháy mắt nói.

– Chuẩn, hihi.

Nói xong , hai nhỏ chạy xuống đồng , từng lớp bùn dưới đồng bắn lên đôi chân trắng tuốt của hai người ấy.

– Cua , cua kìa. Để tớ. Uyên xắn hai ống tay áo, rồi đi từ từ đi tới chụp. Tôi và Linh thì nhìn xem thành quả của Uyên ra sao… Bỗng…

– Á đau, đau. Mày thả tao ra không? Thả tao ra. Uyên nhảy chân cao chân thấp , tay hất mạnh con cua ra. Tôi và Linh nhìn mà ôm bụng cười. Còn Uyên thì nhăn mặt vì đau. Đôi tay trắng giờ thay bằng một màu nâu sẫm của bùn.

– Còn cười nữa à ! Uyên phụng phịu, đôi mắt long lanh nhìn tôi.

– Hì, không sao. Ai bảo cậu bắt làm gì? Tôi nín cười cố gắng nói ra từng chữ.

– Nhớ đấy…. Hứ
—————–

Thuộc truyện: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – by Jun179

36 người thích truyện này

One Response

  1. Vu linh March 1, 2017

Leave a Reply