Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 63

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 63

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 105

Tác giả: Jun179

Bước lên bờ với vẻ mặt phụng phịu , Uyên cúi mặt xuống , chân thì đi kiểu như bực mình lắm.

– Uyên, tìm chỗ rửa tay chân đi. Bẩn quá. Linh cười nhẹ rồi nói.

– Ừ hi.

– Quân, cậu tìm chỗ rửa tay đi. Linh quay qua hỏi tôi.

– Xuố… Tôi chưa kịp nói.

– Hay xuống kia rửa tay đi. Uyên híp mắt rồi chỉ xuống dưới phía dòng sông đang chảy.

– Cậu khùng hả. Xuống đó lỡ may trật chân rơi xuống thì sao? Tôi nhăn mặt đáp.

– Ta xuống đi Linh. Uyên cầm tay Linh hai nhỏ tung tăng bước xuống.

– Nè, hai người hâm hả. Lên , lên nhanh. Tôi chạy lên trước rồi dang tay ra, và liếc mắt qua Uyên.

– Hihi. Thế Quân nhà người ta tìm chỗ nào rửa tay đi.

– Đi theo tớ. Tôi nói rồi dẫn hai nhỏ xuống cái mương nhỏ, nước máy từ trên chảy xuống ra ruộng.

– Nước này rửa mặt được không Quân ? Uyên ngây thơ hỏi , tôi cũng không biết nhỏ đùa hay troll.

– Ơ, có nóng hay lạnh gì đâu? Chắc lúc sáng cậu không uống thuốc hả Uyên. Tôi sờ lên trán nhỏ rồi nói.

– Hihi. Linh khẽ mỉm cười.

– Cậu…

Bước lên đường , ba đứa chọn đại một chỗ im rồi ngồi xuống.

– Tối bắt xe về nhỉ. Tôi nói.

– Không, ở đây 2 ngày nữa rồi về.

– Hở. Tôi quay sang Linh.

– Đúng đấy, cậu muốn về thì về một mình đi. Uyên nhăn mặt nói tiếp.

Từng cơn gió ngày thu khẽ tung tăng trên những cành cây tràm, nó khẽ ùa lên mái tóc của ba con người chúng tôi. Từng hơi thở và nhịp đập trái tim của mỗi người khác nhau. Nhưng có một sự liên kết nào đó khiến cho họ quanh quẩn trong một vòng tròn. Một vòng tròn không biết gọi tên ?

Dắt trâu về chuồng thì cũng tầm 17h rồi.

– Sặx, hai cậu tí mặc gì mà tắm đây hả?

– Mặc quần áo. Hay là cậu có ý gì? Uyên nhanh nhảu troll tôi.

– Không. Tớ có ý gì đâu. À mà tí hai cậu lấy quần áo đâu mà mặc. Tôi bối rối nói.

– Chuyện đó có ai đó lo Uyên nhỉ? Thôi hai đứa mình vào chơi với bé Cún thôi. Nói xong hai đứa khoác tay đi vào còn mình tôi đứng ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra giữa hai người đó mà cứ dính nhau thế!

– Cún, ra anh nhờ tí nè. Tôi vẫy tay.

– Sao zậy anh ?

– Tí đừng nói xấu gì về anh với hai nhỏ kia nhá. Tôi nói nhỏ.

– Em sắp đi hai với chị ý đi chợ rồi.

– Thế đi cùng luôn. Như được mở lòng tôi hớn hở tí là không phải đi mua áo quần cho hai nhỏ một mình rồi. Tôi búng tay cái Chóc, rồi mỉm cười.

– Cậu cười gì thế! Đi mua quần áo đê. Uyên nhe răng cười.

– Uyên xinh ơi. Sắp đi chợ hả.

– Ờ, có gì không ? Nhỏ thờ ơ đáp.

– Không ! Hì, chúng ta cùng chung thuyền đó.

– Hả.

– À nhầm, chung đường, hềhề.

– Liên quan chắc. Nhỏ liếc mắt.

– Nhưng ba mẹ tớ đi xe máy rồi. Còn 1 xe đạp kùi kìa. Hay là 2 cậu đi 1 xe đi chợ rồi mua áo quần luôn. Tôi nhẹ nhàng nói.

– Tớ có cách rồi. Linh nói rồi lấy tay bấm bấm và gọi cho ai đó. Một lúc sau, thì thấy một chiếc taxe Mai Linh tới. Và ngay lúc trước đó nhỏ hỏi tôi nhà tôi ở đâu ?…

*****

4 người chúng tôi cùng ngồi lên chiếc taxi. Tôi thì ngồi ở ghế phía trên còn 2 người kia và bé Cún ngồi ở ghế hàng sau. Và địa điểm chúng tôi dừng lại là ở phía Chợ Đình.

Bước ra khỏi xe Linh nhanh tay thanh toán cho người lái và quay sang bảo tôi :

– Quân, cậu biết nhiệm vụ của cậu rồi chứ ? Linh nhướn mày , ngón tay trỏ đánh nhẹ vào chiếc túi xách đang treo bên hông.

– Nhiệm vụ… À ừ, tớ biết rồi. Tôi ngắc ngứ đáp.

– Thế tốt rồi, chúc cậu may mắn nhé. Tớ , Uyên và bé Cún đi mua ít đồ ăn. Tí xong thì alô bọn tớ nhé !

– Ok, hì. Tôi nặn mãi mới ra một nụ cười gượng gạo rồi tự suy nghĩ trong giây lát ” Ai đời con trai lại đi mua quần áo cho con gái chứ . Điên rồi , điên thật rồi “.

– Anh Quân, bé đi đây, hìhì. Bé Cún hấp háy môi mỉm cười vẫy vẫy tay chào tôi.

– Nhớ chọn đẹp vào nhé ! Uyên nhón chân nói nhỏ vào tai tôi. Điệu bộ dễ thương ấy lại làm trước mặt Linh tôi thấy thái độ Linh hơi khác vẻ lúc nãy.

– À cậu cầm lấy nè Quân, đây là của Linh và tớ. Hì, cậu mà không nhận tớ sẽ nói với mẹ cậu. Tối đó cậu tính hôn lén tớ nhá. Bé Cún và hai bác cậu không phải mua đâu. Tí tớ và Linh mua rồi. Như biết được suy nghĩ của tôi, Uyên lấy trong túi đưa ra cho tôi 2 triệu. Thái độ của nhỏ vừa thật lòng vừa muốn trêu tôi.

– Tớ cảm ơn hai người nhé. Tôi run run đáp, lại một lần nữa tôi phải hồi hộp khi không biết nói gì ngoài hai từ Cảm Ơn. Có lẽ tôi được nhận quá nhiều ưu đãi của số phận.

Chào ba người kia, tôi vội vào trong Đình để xem xét nên chọn bộ quần áo nào cho hai nhỏ đây. Đi lòng vòng trong Đình toàn người là người. Chen lấn mệt mỏi mắt ra.

Đang không biết nên chọn cái bộ nào thì mắt tôi như sáng rực lên khi nhìn thấy đứa chị trong làng cũng đang đi Đình. Tôi vội vàng lại nói chuyện cùng chị .

– Chị Nhàn đi đâu thế ? Mua quần áo hả? Tôi nói vẻ mặt hớn hở.

– Thằng Kòi mày cũng đi mua quần áo hả. Chị Nhàn ngạc nhiên rồi đáp.

– Dạ, mà chị, em nhờ chị một chút xíu được không?

– Chuyện gì?

– Giúp em mua ít bộ quần áo tặng sinh nhật con bạn cái. Tôi nhanh trí nói dối…

– – – – – – – – – – – – – – – – – –

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 106

Tác giả: Jun179

Tôi và chị Nhàn vừa đi vừa nói chuyện từ trên trời xuống dưới đất.

– Chị chọn giùm em tí đi. Tôi quay sang nói.

– Trước tiên em phải cho chị biết bạn đó thích mặc quần áo màu gì, cao từng nào…? Chị Nhàn nói.

– Chị cứ chọn đại đi, màu hồng màu trắng gì cũng được. Quần jean, quần tất bó…? Tôi nhanh nhảu nói.

– Ôi. Em cũng ghê quá ha. Chị ấy xoa đầu tôi rồi cười.

– Gì ơi ! Lấy cho con một quần tất màu đen và đỏ bó này. Chị Nhàn nhìn đi nhìn lại rồi nói với chủ cửa hàng.

– 2 cái 300k. Gì đó nói.

– 150K thì cháu lấy.

– Mới mở hàng mà cháu, 200k giá cuối.

– Thế thôi, đi Quân. Chị Nhàn giục tôi đi.

Đi được tầm mấy bước chân thì gì đó gọi lại và lấy đồ chỉ 150k.

– Giờ chị giúp em mua cho hai nh… À bạn em hai cái áo và mấy cái đồ lặt vặt bên trong mà con gái hay mặc ý. Rồi hai cái mũ luôn. Tôi nói một tràng dài khiến cho chị Nhàn nghe mà há hốc mồm tỏ vẻ ngạc nhiên lắm.

– Em nhìn thế mà…chậc chậc. Chị ấy vuốt vuốt cằm rồi nghiêng mái đầu nói.

– Ý chị là gì ?

– Không có gì? Thôi đi mua đồ nào?

Sau một lúc, thì tôi cũng phải cảm ơn chị Nhàn và mỉm cười hài lòng với 4 cái túi trong tay.

Tôi rút trong túi quần ra gọi :

– Alô.

– Cậu đang ở đâu thế?

– Tớ đang mua thức ăn.

– Mua ở đâu?

– Mua ở chợ chứ ở đâu. Ngốc thế, thôi tớ bận tí … Tút…tút.

Ôi. Uyên ơi là Uyên sao cậu lại đáng ghét thế chứ tôi lẩm nhẩm trong miệng và cứ cúi mặt như thế?

Và tôi không may đã đâm trúng một người đi hướng ngược lại.

– Á…

– Xin lỗi bạn không sao chứ. Tôi vội vàng chạy lại đỡ bạn ấy dậy.

– Không sao đâu. Mình cảm ơn. Con nhỏ ấy nói rồi bỏ đi tôi thì ngại nên chạy ra để đi tìm mấy tiểu thư.

Đứng ở giữa đường, nhiều người đi qua đi lại, người mua, người bán, người làm người ăn… Tôi cảm giác khó chịu và rất ghét cái cảm giác đứng một mình giữa chốn đông người…!

Đứng một lúc , những ánh nắng của buổi chiều quê tôi như muốn thiêu đốt cái đầu của tôi vậy. Nheo mắt rồi lấy cái tay phải che đi những tia nắng chói chang đó. Tôi rảo mắt nhìn quanh thì thấy 3 tiểu thư đang đứng mua ít hoa quả. Nhìn những túi xách hàng khủng mà tôi không biết trong đó đựng những gì ?

Đứng từ xa nhìn lại, tôi thấy Uyên đang loay hoay với đống đồ đang đem lên ghế sau taxi. Từng bước, từng bước càng gần hơn . Tôi mỉm cười tiến lại nhìn các tiểu thư một cách mến. Bé Cún trên khuôn mặt lấm tấm những giọt mồ hôi cũng được Linh gọi lên taxi ngồi trước.Sau một lúc chống chọi với cái nắng gắt và sự ồn ào nơi mua bán thì 4 người chúng tôi cũng đã yên vị trên xe.

-Mệt quá …! Không ngờ ở đây nắng thế đấy . Uyên nhăn mặt mồ hôi tuôn dài trên khuôn mặt xinh xắn kia. Cũng may là trên xe có điều hòa không cũng chết vì nóng.

-Hihi. À mà Quân, cậu mua đầy đủ chưa đấy. Linh khẽ vén mái tóc qua một bên và mỉm cười nói.

-Anh hai, mua cho bé gì nữa không đấy . Cún khẽ mỉm cười như hoa ,đôi môi chúm chím nhìn dễ thương đến phát sợ. Tôi vội quay xuống bẹo má con bé và vội lau đi những giọt mồ hôi trên trán.

-Anh mua đầy đủ cả rồi. Hihi. Còn cậu và cả cậu nữa, chắc chắn không thiếu gì nữa đâu. Tôi nhìn Linh rồi tới Uyên chắc chắn đáp.

Xe đi một lúc cũng về tới nhà. Ba mẹ tôi đi làm cũng đã về cả rồi. Thấy tôi , hai nhỏ và bé Cún bước từ xe xuống với hàng loạt cái túi thì mẹ tôi cũng phải chạy ra và đỡ giùm.

-Không sao đâu cô, cô vào nhà đi. Để bọn cháu đem vào cho ạ ! Linh nói.

-Thôi, để cô giúp cho. Mẹ tôi nhẹ nhàng nói.

Tầm 5 phút mọi thứ cũng đâu vào đấy. Tôi vào nhà với mấy cái túi đang đựng đồ của hai nhỏ.

Vội đặt cái túi ở trên giường và bước vào phòng tắm rửa mặt. Gọi là phòng tắm cho sang thế thôi. Chỉ là cái khoảng trống được che lấp bởi một tấm rèm cửa . Linh thì cậu ấy đến một lần nên quen rồi. Còn Uyên thì lại khác, nhỏ vẫn còn lạ và bỡ ngỡ với những thứ ở trước mắt mình…!
—————–

Thuộc truyện: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – by Jun179

36 người thích truyện này

One Response

  1. hải June 27, 2016

Leave a Reply