Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 64

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 64

Rửa mặt xong thì thấy hai nhỏ đã lại mở cái túi mà tôi mua đồ cho. Tôi nhìn thấy và tránh đi chỗ khác vì tôi hơi ngại.

Bước xuống dưới bếp tôi thấy ba và mẹ đang ngồi nhổ lông gà. Tôi cũng xắn ống tay vào giúp luôn.

-Quân, đi làm ngoài kia và việc học thế nào con ? Mẹ tôi khuôn mặt không ít những nếp nhăn và tàn nhang vì phải bươn trải để kiếm tiền nuôi ăn nuôi học cho chúng tôi. Nhìn sang ba, tôi cảm thấy thương ba nhiều hơn. Đôi vai ấy đã không ít bao lần đau nhức vì đỡ những bao gạo bao xi để kiếm ít tiền nuôi chúng tôi lớn.

-Dạ. Cũng ổn mẹ ạ !

-Nhìn hai người bạn con. Mẹ muốn một trong hai làm con dâu quá. Nhìn chúng nó vừa ngoan vừa xinh gái.

-Ôi. Con chả cái phước ấy đâu ba nhỉ? Tôi mỉm cười rồi đáp.

-Ba mày có biết gì đâu sao hỏi ba ?

Tầm mấy phút sau hai nhỏ vào bếp và cả bé Cún cũng hăng hái xuống giúp mẹ tôi nữa.

Linh thì nhỏ mặc một cái quần jean ngố màu đen, nhỏ đang nấu món gì ấy : à ! Vịt om sấu.

Quay qua Uyên, tiểu thư rắc rối này lại loay hoay với món thịt bò. Uyên mặc một cái áo full trắng, quần tất đen . Ba mẹ tôi thì hôm nay sẽ nhẹ nhàng hơn vì ít phải làm..! Tôi ở lúc đó nhìn hai người ấy làm như là Tranh Tài Đầu Bếp ý. Con gái một khi mà đã bắt đầu vào một việc nào đó thì họ sẽ để ý và tỉ mỉ nhất…!

Ngồi một chỗ không biết làm gì ! Tôi vội lấy chiếc xe đạp cũ đi mua ít chai nước ngọt và 3 lon bia cho ba tôi.

Từng cơn gió đêm khẽ thổi nhẹ khiến tôi có cảm giác thoải mái và nhẹ nhàng hơn! Đúng là chẳng có nơi đâu đẹp nhất ở quê mình.

Quay về nhà sau 10 phút thì cũng chưa nấu xong. Tôi lại xuống bếp xem hai tiểu thư tranh tài đến đâu rồy. Bé Cún thì ở phía trên đang ngồi chơi với ít món đồ chơi mà lúc chiều mua. Ba mẹ tôi cũng mỉm cười vì mấy bộ quần áo của hai nhỏ tặng.

-Hai con xinh thế này! Ước gì thằng Quân nhà bác lấy được một trong hai đứa làm vợ thì tốt biết mấy. Mẹ tôi lại bắt đầu @@

-Dạ. Hihi. Đồng thanh.

-Mà Uyên, ở ngoài kia thằng Quân có nghịch phá gì không con? Tính thằng này nó ít nói, bị gì cũng không nói cho ai đâu.

-Dạ. Quân hiền lắm cô ạ. Cậu ấy toàn bắt nạt tụi con nữa. Uyên khẽ quay sang nhìn tôi rồi lại mỉm cười nói.

-Cậu ấy còn khờ nữa cô ơi. Linh thêm vào.

-Quân còn hay vẽ lên mặt tụi con, để chụp ảnh nữa. Uyên vừa nói xong thì Linh và Uyên thi nhau bụm miệng cười. Còn tôi thì vẻ mặt như không còn tươi tỉnh nữa. Đúng là Đau quá mà.

-Hihi…

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 107

Tác giả: Jun179

Sau một lúc thì bữa cơm gia đình cũng được quây quần bên nhau !

Nếu bây giờ có người nào hỏi cảm giác của tôi hiện tại như thế nào ? Tôi sẽ đáp ngay và luôn rằng : tôi rất rất hạnh phúc và vui sướng khi có gia đình và bạn bè ở bên.

Quay lại với bữa ăn gia đình. Tôi và ba mẹ giúp soạn những đĩa thức ăn đem lên trên nhà.

Không biết phải diễn tả như thế nào chứ tôi chỉ biết có thể nói KHỦNG. Linh và Uyên hai nhỏ ấy muốn đem tất cả các thức ăn từ chợ về nấu thì phải. Từng món ăn được trang trí rất bắt mắt. Không giống như người ở quê chúng tôi, xào xào nấu nấu đặt lên đĩa rồi ăn. Người thành phố họ thường trang trí vào mỗi món ăn để tạo nên một sắc đẹp cho người khác nhìn vào là muốn ăn liền thì phải ? Nhìn trên mâm là hai cách trang trí khác nhau, tôi không dám khẳng định là bên nào sẽ đẹp hơn vì tôi cũng chả phải là chuyên gia về trang trí thức ăn hay gì cả mà tôi muốn nói rằng : Cả hai người họ đã đổ tâm sức vào món ăn cả rồi !

-Hôm nay cả gia đình nhà cô chú rất vui khi hai con tới nhà chơi. Chú không biết phải nói sao nữa, chỉ biết là muốn cảm ơn hai con. Hoàn cảnh gia đình nhà cô chú thì cũng chẳng khá giả gì , hai con đến đây là vui rồi. Có gì thì các con thông cảm. Ba tôi nhẹ nhàng nói.

-Dạ. Cũng không sao đâu ạ. Chúng con tới đây chỉ sợ làm phiền gia đình thôi. Dạ, thế thôi ạ. Đồng thanh đáp.

-Thôi. Cả nhà ăn đi…! Con mời cả nhà dùng cơm…! Cô chú mời hai con nhé ! Con mời ba mẹ và hai cậu ăn cơm nhé…!

Đâu phải là tiền bạc, phú qúi là nhất. Tiền bạc cũng quan trọng. Ừ thì đúng , tôi không dám phủ nhận cái đó. Nhưng nếu lúc có tiền bạc rồi thì có mua được tình cảm không..?

-Cậu ăn đi cho nhanh lớn nè Quân, hihi. Uyên nhí nhảnh híp mắt gắp cho tôi cái miếng thịt bò mà cô ấy làm. Rồi Uyên gắp đầy đủ cho ba mẹ và bé Cún nữa.

-Cô chú xem món cháu làm ngon không ? Rồi cho cháu nhận xét… Quân cậu ăn nhiều vào…bé Cún ăn nhiều cho nhanh lớn ha. Linh cũng vậy, nhỏ biết cách làm cho mọi người để ý đến. Không chỉ cách ăn nói và cử chỉ nhẹ nhàng không kém.

Nếu ba mẹ tôi là ban giám khảo thì ba mẹ tôi cũng khá bối rối khi không biết chọn ai thắng ai thua trong hai con người này ! Kẻ 8 lạng người nửa cân…! Tôi nói thế chứ không phải là tôi cân đo đong đếm , vì thực sự nếu bạn là ban giám khảo trong một cuộc thi ở giữa vòng chung kết phải chọn ra một người thắng cuộc. Thì bạn phải nhận xét theo niềm tin hay là nhìn mặt rồi xem những vị giám khảo khác rồi chấm theo…! Thế là không được. Đúng không?

Bữa ăn xoay quanh về vấn đề tôi làm gì ở Hà Nội ? Thành ra hai nhỏ kể từ đầu đến cuối và biết nói giảm nói tránh để không phải ba mẹ tôi lo lắng. Trong suốt bữa ăn tôi không động tới món thịt lợn nào? Thịt bò thì ăn nhưng có xíu mỡ là vứt…! Thịt vịt cũng thế. Tôi chỉ ăn chả…

Các bạn đừng vội đánh giá tôi là :” con nhà đói mà thói nha quan ” vì thật sự tôi không ăn được thịt. Ngay từ nhỏ thì tôi không biết chứ từ lớp 8 đến giờ tôi vẫn như thế ?

Bữa ăn kéo dài tới tận 20h mới xong ! Tôi , Linh, Uyên và mẹ tôi soạn cơm xuống, những gì còn thừa lại thì để vào nồi mai hâm nóng lại ăn…!

-Cô lên nhà ngồi uống nước đi. Để bọn cháu rửa bát đũa cho.

-Thôi. Mấy đứa lên nhà đi, lúc nãy nấu nướng cũng mệt rồi để đấy cô rửa cho. Quân con đưa bạn lên nhà đi…! Mẹ tôi nói.

-Dạ. Thế nhờ cô ạ. Đồng thanh.

-Mệt không hai cậu ? Tôi hỏi

-Không sao, còn có sức để đi chơi Linh nhỉ ? Uyên lại khơi trò.

-Hay là, mai lại đi. Giờ tối rồi.

-Đi dạo tí cho mát mà, không sao đâu. Linh thêm vào.

-Ừ, thế cũng được. Vào xin phép ba tớ tí rồi ta đi…!

Sau 5phút thì cũng bắt đầu đi chơi, bé Cún thì cho nghỉ ở nhà vì để mai cho nó đi học.

Đường trong xóm của tôi bao trùm một đen, những ngọn gió khẽ thổi làm cho tôi thấy tỉnh táo và mát mẻ hơn…!

-“Em sẽ không quan tâm ngày trước anh từng yêu ai, đã chấp nhận yêu nhìn về tương lai và cuộc sống ở hiện…” Linh nhẹ nhàng cất bài rap mà lúc đó tôi rap ở quán caffe của anh Trường. Giọng hát trong trẻo cộng thêm nhịp beat khiến cho cái âm vang trong trẻo ấy, phá vỡ sự yên tĩnh trong không gian tĩnh mịch này ! Tôi nhẹ nhàng quay sang Linh vì trời tối chỉ có ánh sáng nhỏ của đèn điện thoại nên tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt lúc đấy của nhỏ như thế nào?

-Hay nhá ! Tới lượt tớ, hihi. E hèm…! Uyên mỉm cười nhẹ rồi tỏ vẻ thích thú.

-“Là em chân ngắn thương anh nhất trên đời, còn mong chi nữa yêu anh hỡi anh ơi…” Kết thúc một bài hát, tôi có thể nhận thấy rằng Uyên có một giọng hát hay.

Bây giờ trong lòng tôi chợt thấy mình quá hạnh phúc..! Thật đấy hạnh phúc lắm. Tôi khẽ tranh lane đi giữa hai cô ấy. Tôi nhẹ nắm lấy tay của mỗi người. Chắc hẳn rằng hai cô ấy đang ngạc nhiên lắm nhưng hai người ấy. Tôi đang cực kì xúc động, trong tim tôi len lỏi một cảm giác chiếm hữu. Thật đấy ! Ở thời điểm đấy, giờ ấy, ngày ấy, khung cảnh ấy tôi muốn hai cô gái đang đi bên cạnh tôi là vợ của tôi. Thật sự ! Chắc là tôi cũng quá tham lam. Nhưng nếu bạn là tôi bạn cũng vậy thôi. Nhưng chỉ là lúc đó thôi. Con người mà, mỗi lúc mỗi cảm xúc…!

-Hay quá nhé, hihi… Linh cười.

-Đến lượt Quân, cậu hát đi. Uyên xoay người qua phía bên trái nhìn tôi. Đôi mắt to long lanh ấy, như biết nói vậy. Thật sự, nếu cậu ấy bây giờ vẫn ở đây tôi sẽ không ngần ngại và nói rằng : Uyên quá đỗi xinh đẹp hơn những cô gái khác !

-Bây giờ tớ không biết rap hay hát bài gì cho hợp cả ! Tôi thật thà đáp.

-Xạo, cứ hát đi.

-“Chỉ là khi ta cô đơn ta mới nhận ra được vài điều. Cuộc sống là cả một quá trình dài để tìm kiếm người mình yêu.ta vô tình gặp nhau bằng dòng tin nhắn trên facebook…”

-Hay mà ! Hì.

-Very good !

Đi một đoạn đường ngắn thì cũng tới ngã tư đường, thanh niên trong xóm cũng ít nhiều đã đi làm rồi. Chỉ còn lác đác vài đứa ở nhà.

Quay đi quay lại tôi vẫn nắm lấy tay của hai người đấy ! Một cảm giác nhẹ nhàng xoay quanh con người tôi. Chắc khi ở bên người mình yêu sẽ có cảm giác đấy !

Bước vào nhà, Linh và Uyên lên nằm cùng nhau. Bé Cún thì ngủ ba mẹ.

Tôi lại vội vàng lấy chiếc chiếu và trải ra dưới đất, chưa kịp nằm xuống thì thấy tiếng tin nhắn “ting ting”. Vớ lấy cái điện thoại xem là ai . Mở ra thì thấy là Uyên.

-Cho tớ ngủ với đêhaha.

-Khùng quá. Ngủ ngon…! Vứt cái điện thoại qua một bên, tôi thả mình xuống nền nhà. Bao nhiêu suy nghĩ và hoạt động được nghỉ ngơi thay vào đó là một giấc ngủ thật ngon.

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 108

Tác giả: Jun179

Sáng thức giấc cũng tầm 5h45phút ,ba tôi thì cũng đi bốc vác rồi. Mẹ tôi dậy từ sớm để nấu cơm rồi cũng chuẩn bị tí đi làm. Tôi vội vào phòng tắm để vscn cho tỉnh táo. Rồi lại đi lòng vòng quanh xóm xem như là tập thể dục.

6h bước về vẫn thấy hai tiểu thư đang nằm cuộn tròn lại. Chả có gì để làm, tôi tiến lại gần giường với lấy cái điện thoại của Linh , nhưng ôi không? Nhỏ đặt pass rồi ! T- T.

Thả cái điện thoại về chỗ cũ tôi lấy điện thoại Uyên nghịch. Mở màn hình ra là cái ảnh mình đang có bộ mặt đầy màu sắc của son phấn. Cái ý nghĩ đen tối trong đầu của tôi là rón rén thật nhẹ nhàng, phóng ra ngoài sân ngồi. Lướt nhẹ nhàng vào cái album ảnh. Ôi khoảng tầm mấy trăm cái ảnh chứ không ít. Sau một lúc thì tôi cũng xóa được hết ảnh mình khi bị làm nhục. Vừa thoát ra thì ! Cái ảnh đại diện làm hình cũng bay đâu mất rồi. Thế là vào lại tìm cái ảnh nào xinh xinh của Uyên làm hình nền, và mong rằng : nhỏ không biết.

Trả cái điện thoại về vị trí cũ, tôi mỉm cười và ung dung ngồi chơi trò rắn săn mồi trên 1280 ý…

-Quân ! Ra đây tao hỏi này ? Hướng ra phía cửa thì thấy thằng Hiếu đang trả trâu.

-Sao thế mày ?

-Hihi. Bạn mày xinh quá. Giới thiệu cho tao đi ! Thằng Hiếu mỉm cười ranh mãnh.

-Bạn bè như tao mày không quan tâm một tiếng , thấy con gái người ta xinh xắn là để ý liền. Tôi thở dài đáp.

-Cho tao cái lịch đi ! Nó nhăn nhở nói.

-Tầm 8h gì đó, chắc hai tiểu thư kia lại đòi đi chơi . Mà nói trước, tao chỉ giúp thế thôi. Không giúp thêm đâu ý.

-Ok. Cảm ơn. Hiha. Thôi tao ra thả trâu, tí tao gửi rồi tao về tắm rửa đi chơi. Nó hí hửng cười lớn.

-Mày không sợ mất trâu hả ?

-Mất trâu thì sợ nhưng mất con dâu của mẹ tao thì sợ hơn…! Haha.

– Ôi Đệch…

Kết thúc cuộc trò chuyện giữa tôi và thằng Hiếu thì hai nhỏ cũng dậy rồi. Nhìn cái dáng vẻ lơ mơ, thẫn thờ của hai cô gái vừa mới ngủ dậy. Tôi thấy ngây thơ quá ! Tóc thì bù xù, vẻ mặt ngái ngủ… ! Ôi mất hình tượng quá cơ.

-Buổi sáng tốt lành nhé, hihi ^^. Tôi mỉm cười nói.

-You too. Đồng thanh đáp.

Vscn, ăn sáng xong. Linh và Uyên lại lấy vẻ tươi tắn năng động hàng ngày. Hai nhỏ mặc luôn bộ quần áo tôi vừa mới mua hôm qua. Tự suy nghĩ trong đầu ” mình cũng có khiếu chọn đồ cho con gái đấy chứ ” nhưng chưa đầy 5s cái suy nghĩ ấy vụt tắt khi tôi nghĩ tới cái viễn cảnh mua bikini. Ôi , thật là mất mặt quá đi mà.

-Linh, làm mấy kiểu ảnh không? Uyên bặm môi rồi nói.

-Đương nhiên, tớ chụp cho cậu rồi cậu chụp cho tớ nhé. Hì. Linh mỉm cười đáp.-Ok.

Bán cầu não hoạt động liên tục, tin tức được xử lí trong vòng chưa đầy 1s .

-À, hay là để tớ chụp cho. Uyên đưa điện thoại cậu đây ! Ánh mắt Uyên nhìn tôi dò xét, sau gần mấy giây bặm môi suy nghĩ, nhỏ cũng mỉm cười đưa cho tôi.

-Cười , xinh vào nhá ! Tách , tách, tách…! Mỗi tiếng tách là 2 cô ấy lại cùng nhau tạo dáng khác nhau. Có lúc tôi cũng phải bụm môi mỉm cười vì lúc đó nhìn buồn cười lắm. Nhất là cái ảnh, Uyên hóp má vào trong, Linh thì đảo mắt như bị lé…! Là người chụp ảnh tôi không thể nhịn cười nổi! Cậu ấy quá đỗi xinh xắn, trẻ con và trong sáng…! Thật đấy , đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn ! Nếu sau này bạn yêu một người nào đó thì bạn hãy nhìn xem đôi mắt của cô ấy :” thật lòng hay giả tạo ”

Miêu tả sơ qua về chân dung của Linh và Uyên vào thời điểm đấy !

Uyên hôm ấy làm tóc bối gọn sau đầu, phía trước là bờ tóc mái hơi xiên. Nhỏ mặc cái áo của tôi mua . Tuy không đẹp như những áo khác nhưng tôi thấy rằng Uyên cũng thích lắm!

Linh thì khác tóc được uốn xoăn, xõa xuống phía trước. Vẫn là dây phone được đeo hai bên tai. Vẻ đẹp vốn có nên dù có mặc gì thì Linh cũng xinh rồi !

Sau một lúc thì tôi cũng đưa lại điện thoại cho Uyên . Để gửi mấy tấm ảnh vừa rồi qua cho Linh.

Ánh mắt dò xét của Uyên bắt đầu hoạt động. Tôi nhận thấy sự tìm kiếm và suy nghĩ kẻ nào đã đột nhập và xóa đi mấy cái ảnh trong máy Uyên. Tôi nghĩ thế !

-Linh, tớ nhờ xíu nè! Uyên quay qua thì thầm vào tai Linh. Hình như có chuyện gì bí mật lắm!

Linh từ từ đi vào nhà và bắt đầu nắm lấy tay tôi như bắt kẻ tội phạm truy nã vậy. Dù tôi có thể hất mạnh nhưng tôi không thể ? Vì tôi cũng sai mừ @@.

-Quân, cậu biết tội chưa? Uyên ,tay chống ngang hông? Ống tay ngắn được xắn lại.

-Sao ! Tội gì cơ , tớ chả hiểu ? Tôi vẫn giả nai.

-Giờ là tự nhận và xin lỗi tớ và hứa không bao giờ được làm thế nữa. Không thì …

-Thì sao?

-“Tớ sẽ nói với mẹ cậu. Cậu dám hôn lén tớ” Uyên nói rất nhỏ vào tai tôi, đủ để Linh không nghe thấy gì !

-Thì tại, tớ thấy mấy ảnh đó xấu quá nên tớ xóa thôi mà.

-Ghê ha. Muốn xóa là xóa cơ đấy. Thế giờ thế nào đây?

-Tớ sai rồy, tớ xin lỗi, tớ không dám thế nữa.
—————–

Thuộc truyện: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – by Jun179

101 người thích truyện này

4 Comments

  1. Tung July 2, 2016
  2. Giáp Nguyễn July 26, 2016
  3. NgốC October 4, 2016
  4. Hoàng Long December 22, 2016

Leave a Reply