Cặp đôi siêu quậy – Chương 21 – 22 : Mưa và tôi

Truyện ngắn: Cặp đôi siêu quậy – Chương 21: Mưa và tôi

Tỉ số cuối cùng của trận đấu là 3-0. Đội chúng tôi thắng cuộc. Chúng tôi rủ nhau vào lớp quậy tiếp. Tiết thể dục kéo dài 2h60′, nãy giờ chỉ mới 40′ nên còn dư rất nhiều thời gian. Với lại thầy Khanh cho nghỉ xã hơi nên quậy đã luôn.

Đi ngang qua bàn Thục Nghi thì ả giơ chân định gạt chân tôi. Định đùa tôi à? No door rồi cưng 🙂 ). Tôi nhấc chân đá thẳng vào chân ả với lực cực nhỏ, đi được vài bước thì Thục Nghi giở trò khóc lóc :

– Cậu không thấy chân tôi đang bị thương hay sao? Tôi làm gì mà cậu lại đá tôi? Tôi đâu có đụng chạm gì cậu đâu chứ. Tại sao hết lần này tới lần khác cậu lại kiếm chuyện với tôi vậy hả?

– Ờ ha, đúng là tôi bị cận nặng thật rồi. Cái chân lông lá của con ruồi cái ngay trước mặt mà tôi lại vô ý vô tứ không thấy mà đá vào, xin lỗi cậu nha.

– Cậu … – Thục Nghi cứng họng, nhìn tôi với con mắt nảy lửa.

– Cậu lại làm gì nữa vậy Ngân? Thục Nghi đã làm gì cậu mà cậu lại đối xử với cậu ấy như vậy? – Hắn nhíu mày.

– Cậu hỏi bà thím đó thì rõ, đừng lúc nào cũng đổ lỗi hết cho Ngân, mắt để dưới tráng hả? – Nhỏ tức giận, tay nắm chặt thành nắm đấm lao thẳng vào Thục Nghi.

“Chát”

Nhỏ tát Thục Nghi một cái. Thục Nghi ôm mặt, 5 dấu tay in hằn trên má. Cho thấy cái tát này nhỏ đã dùng sức khá nhiều. Một tràng pháo tay rào rào khắp cả lớp, tôi khẽ nhếch mép cười nhạt. Cái này hẳn gọi là quả báo. Không hại được ai lại còn chuốt họa vào thân.

Thục Nghi nhìn nhỏ, định vun tay tát nhỏ thì bị Thành Huy giữ chặt tay lại, nhìn Thục Nghi, Thành Huy đanh giọng nói :

– Muốn ăn thêm vài cái nữa phải không?

– Tôi …

– Bỏ tay Thục Nghi ra đi. – Hắn quát khẽ.

– Mày lại vì con nhỏ này mà làm mất tình bạn, từ khi nào mày trở nên như vậy hả Phong, *lựu đạn. – Thành Huy nghiến răng, tay siết Thục Nghi chặt hơn.

(*Lựu đạn : Chửi thề …)

Hắn thôi không tranh cãi với Thành Huy nữa, bỏ về bạn, gục đầu xuống.

Không muốn bận tâm lại càng bận tâm nhiều hơn. Không biết từ khi Thục Nghi trở về, vì ả, hắn đã chỉnh tôi bao nhiêu lần. Vì Thục Nghi, hắn bỏ mặc cảm giác của tôi. Lại vì Thục Nghi, không hiểu ai đúng ai sai lại quát tôi. Thật ra, tôi nên vui hay nên buồn khi thấy hắn như vậy đây?

Mưa rơi, hạt mưa mang theo nỗi lòng tôi nặng trĩu buông xuống. Hôm đó mưa … có lẽ là những kỉ niệm đẹp của tôi và hắn. Nhưng bây giờ … có lẽ là một chút vấn vương, một chút lầm tưởng. Ký ức chợt trào dâng, nỗi nhớ cùng kỉ niệm nhẹ nhàng buông xuống. Nỗi đau quá lớn và không thể nói thành lời …

Hạt mưa rơi tí tách bên cạnh khung cửa sổ nhỏ. Những kỉ niệm đang ùa về với những chiều mưa ngày hôm đó. Có trời xanh, có nắng ấm cùng với những tiếng cười rộn rã. Có niềm đau, có hạnh phúc mỗi khi mưa xuống thật hài hòa.

Những khoảnh khắc tôi và hắn bên nhau, hắn còn nhớ hay đã quên? Là kỉ niệm hay đã là dĩ vãng? Tôi đang suy nghĩ đến một nơi, nơi mà tôi có thể tìm được niềm vui và hạnh phúc. Nhưng thật ra đó chỉ là những ảo tưởng do tôi dựng nên. Niềm vui – hạnh phúc … tôi không có quyền được chạm đến nó phải không?

“Những ngày tháng mà chúng ta bên nhau, có lẽ … tôi nên giữ nó trong lòng, chỉ một mình tôi nhớ thôi, được không Phong?”

Tôi chỉ muốn được khóc thôi, một lần thôi, để ngày mai tôi sẽ quên được hắn. Khóc trong màn đêm tối và chỉ có mình tôi thôi.

Rồi ngày mai … sau cơn mưa … bầu trời sẽ lại sáng. Hắn sẽ là hắn, tôi là tôi … một nỗi đau lại khác …

——————-

Truyện ngắn: Cặp đôi siêu quậy – Chuong 22: My best friends

Đang mơ màng trong những suy nghĩ điên loạn thì tiếng chuông điện thoại vang lên làm tôi trở về với hiện tại.

– Alô, con nghe.

– Chiều nay bác Nga với bác Toàn về nước, con tranh thủ học xong rồi về nha con. – Mẹ tôi nói, giọng trìu mến làm tôi ấm cả lòng.

– Thiệt hả mẹ? Con biết rồi, học xong rồi con về. – Giọng nói không giấu được sự mừng rỡ, tôi cười vui vẻ nói với mẹ.

Chả là bác Nga với bác Toàn là bạn chí cốt của ba mẹ tôi. Hai bác thường sang nhà thăm gia đình tôi mỗi khi về nước. Họ rất quý tôi, mỗi khi ghé thăm là cho toàn sô-cô-la, báo hại tôi từ sáng tới chiều ăn toàn sô-cô-la (nói chơi thôi nhé).

– Lát mình đi ăn gì đi. Được không mạy? – Nhỏ hỏi, miệng cười tủm tỉm.

– Chút tao phải về rồi. Nhà có việc. Tụi bây đi đi !

– Phải chị Ngân nhà ta hông dạ? “NHÀ CÓ VIỆC”. Bình thường mày thích ăn uống lắm mà. Sao hôm nay tự nhiên thục nữ hóa vậy cà. Bộ mày vui quá hóa khùng luôn hả? – Ngọc nhoẻn miệng cười.

– Hey, không phải ! Cái này gọi là có một sự thay đổi nhẹ. – Thành Huy cười.

– Tụi bây chọc bà xã tao hoài nha.

– Thế đíu nào? Không cho à? – Thành Huy cười vui vẻ.

– Có mỗi chuyện tao bận về thôi mà cũng đem ra làm đề tài thảo luận. Bộ hết đề tài rồi hay sao dạ? Ngủ hết đi mấy ba mấy má. – Tôi cười khì.

– Yaaaaaaaa. Cho mày chết !!!!!

Thành Huy, Duy Lâm, nhỏ và Ngọc bay vô. Đứa nắm tay, đứa nắm chân tứ mã phanh thay tôi ra. Bọn lớp tôi thấy vậy, tưởng chúng nó giúp kéo ra, ai dè … tụi nó bay vô “phụ” nhỏ, Huy, Lâm, Ngọc. @!#$%&!#$%#@@. Đúng là cái bọn phản thầy, phản bạn. Grrr, ta mà thoát ra được là các ngươi chết với ta !!!!

Chơi đùa với lũ bại này xong thấy trong người nhẹ nhõm hẳn. Ít ra cũng bớt được một chút phiền muộn, một chút vấn vương, một chút yêu thương lầm.

Tận sâu thẳm trái tim, tôi rất muốn có một vòng tay ấm áp, một bờ vai vững chắc để có thể dựa vào mỗi khi bản thân không còn sức để bước tiếp. Một khoảnh khắc thôi sao mà khó đến thế .. ?

Tôi huýt sáo, nói dõng dạc :

– Xuống canteen đi, hôm nay đại ca bao !

– Thiệt hông đó? – Tụi lớp tôi bán tín bán nghi, ngờ vực hỏi.

– Ờ thì tao bao tụi bây … trả tiền.

Nói xong, tôi cấm đầu cấm cổ mà chạy. Có ngu lắm mới đứng yên đấy cho chúng nó quánh. Kiếm được cái chỗ ngồi ưng ý, vừa ngồi xuống thì từ xa, nguyên một đội xe tăng lô la hùng hậu kéo tới làm tôi suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất. Hừ, đã thế thì ta đây sẽ ra tay nghĩa hiệp, cứu nhân độ thế, trừ gian diệt bạo để mang lại cuộc sống ấm no cho loài người. Kakaka, sao mình vĩ đại “hóa” quá vậy ta ??

“Đùnggggg”

Đứa nào đứa nấy cầm trên tay hai, ba hộp phấn. Cộng chúng nó lại chắc cũng gần mấy chục hộp. Còn tôi, một thân một mình, lại không có vũ khí mà dám hy sinh oanh liệt để hạ gục bọn giặc tàu này thì thật là quá vĩ đại.

” Híc híc, ba má ơi !! Xuân này con không về “.

Xám hối xong, quằn quại, tôi múa tay múa chân, ra vẻ ta đây :

– Xin lỗi đời à, mấy cưng không đủ trình độ cũng như đẳng cấp để đấu với chụy đâu ha. Về uống sữa mẹ đi nha, mấy cưng.

– Xin lỗi chụy à, bọn em dư và thừa sức quánh cho chị bầm dập như trái cà chua bị nát, chụy muốn không? – Nhỏ giơ tay hình chữ V, mặt cười nham nhở.

– Xin lỗi mấy cưng à, chụy là chụy đâu có ngu đứng đây cho mấy cưng quánh, chụy đi trước nha, mấy cưng !!!

Chưa kịp chạy thì chúng nó đã “nã” cho mấy phát (ý là cầm phấn chọi). Grrr, tức quá ! Nhưng bên tôi không có vũ khí thì phải làm sao đây? Hừ hừ, cái não của tôi đang án binh bất động, bao nhiêu mưu trí biến đâu mất tiêu rồi.

– Xí xí, xawaki hòa bình hữu nghị đoàn kết. – Tôi nói, tay huơ huơ cái cờ trắng, ra ý đầu hàng.

– Chịu thua rồi hả? – Duy Lâm cười.

“Đừng có hòng, ta mà chịu thua đám lô la các ngươi á hả?”

– Ờ thì thua. – Tôi cười.

Giải hòa xong, chúng nó kéo qua bên tôi. Tận dụng thời cơ, tôi chộp ngay mấy hộp phấn rồi lùi lại. Cười ranh mãnh rồi “nã” chúng vài phát. Chúng nó thì khỏi nói, mặt đơ hơn trái bơ. Nhìn tôi với vài chục ánh mắt khó hiểu. Như đã hiểu ra điều gì không đúng, Duy Lâm cười đểu :

– Bà xã, lại giở trò.

– Muộn rồi mấy cưng à.

Cuộc chiến thế kỉ kéo dài cho đến khi hắn và Thục Nghi xuất hiện.

“Hmm, tặng cho Thục Nghi một vố nữa chắc không vấn đề đâu nhỉ?”

——————-

Thuộc truyện: Cặp đôi siêu quậy

2 người thích truyện này

Leave a Reply