Ngôi nhà dưới quê – Chap 10

Truyện ma: Ngôi nhà dưới quê – Chap 10

Tác giả: thattiennu8

Sau khi ngủ một giấc thật sâu kể từ cái đêm chứng kiến con Yến bị ma nhập, tôi tỉnh dậy thì đồng hồ đã điểm 1 giờ trưa, thức dậy trong tình trạng đau buốt và ê ẩm khắp mình, cái chân trái của tôi do được tụi bạn chăm sóc nên đã đỡ hơn, chỉ còn hơi đau nhức một chút, đủ để tôi gượng dậy và đi nhẹ xung quanh. Nhưng tâm trí của tôi lúc ấy rất mông lung, thật sự không thể hiểu nỗi chuyện gì đang xảy ra tại căn nhà thằng Hoàng. Tôi có cảm giác như oan hồn hôm qua nhập vào người cái Yến đang có điều gì đó muốn nói với tôi, nó với gia đình thằng Hoàng dường như có mối liên quan gì đó với nhau, kể cả cái chết của bé Ngọc em thằng Hoàng…

Theo như dự kiến, tôi cùng thằng Hùng và thằng Giang sẽ trở lại thành phố vào rạng sáng ngày mai, tức là chúng tôi chỉ còn ở lại cái nhà thằng Hoàng thêm một đêm nữa thôi. Còn thằng Hoàng thì do còn bận làm một số giấy tờ nên vẫn sẽ nán lại quê của nó tầm 1 tuần trước khi trở lại Sài Gòn.

Đoạn tôi tỉnh dậy trong căn phòng của cái Ngọc, con em gái xấu số nhà thằng Hoàng, thì đã không thấy ai cạnh bên.

Quái lạ, bọn nó đi đâu hết rồi

Nói sơ quá về căn phòng của cái Ngọc, đó là căn phòng nhỏ nhất trong số 4 phòng của nhà thằng Hoàng, được thiết kế dạng hình chữ nhật với 2 cửa sổ làm bằng kính hướng mặt ra ngay chỗ rặng dừa, đằng trước bên ngoài cửa sổ là một cây cau được ba thằng Hoàng trồng từ rất lâu, tỏa bóng râm vào bên trong căn phòng. Chính cây cau này cũng khiến ánh sáng từ bên ngoài lọt vào phòng bị hạn chế đáng kể, làm không gian bên trong lúc nào cũng âm u, tù túng. Có một điều đặc biệt là trong mấy ngày đây cứ hễ mỗi lần tôi bước vào căn phòng này thì lại có cảm giác mệt mỏi, ủ rủ như thiếu sức sống…

Ngồi thần người ra một chút, tôi mới cố gượng dậy để đi vệ sinh, khi ấy cánh cửa phòng cái Ngọc cùng những tấm rèm cửa sổ được ai đó đóng lại, bên ngoài trời tối nhẹ tựa như hoàng hôn đang buông xuống mặc dù mới chỉ là 1 giờ trưa. Tính từ chỗ giường nơi tôi nằm ra đến cánh cửa phòng chỉ dài độ 4 mét nhưng không hiểu vì sao cái chân trái của tôi lại trở nên cứng ngắt không tài nào nhấc lên nỗi, tựa như có ai đó đang ôm chặt như không muốn tôi rời khỏi căn phòng này, đến nỗi tôi phải dùng hết lực của cái chân phải cùng hai bàn tay vịnh vào thành tường mới đủ sức để di chuyển.

Khi chỉ còn cách cánh cửa có một đoạn ngắn, vô tình tôi nghe thấy một thứ âm thanh kỳ lạ:

xẹt…xẹt…,

Ban đầu tôi chỉ nghĩ đó là chuột thì bỗng thình lình có vật gì đó hình thù dị hợm, đen đúa, bò ngang qua chân tôi, rồi chạy rất nhanh vào gầm giường. Tôi giật mình, té xuống, trước mắt tôi giờ đây là quang cảnh mờ tối bên dưới gầm giường mà xưa kia cái Ngọc thường hay nằm ngủ. Đang trong lúc nỗ lực vịnh vào thành giường để đứng dậy, tôi có cảm giác như bị vật gì lạnh lạnh mềm mềm chạm vào chân tôi. Tôi cúi xuống lấy tay xoa nhẹ bàn chân thì thất kinh vì tận mắt chứng kiến một gương mặt ghê rợn không miệng không mũi lấp ló dưới gầm giường, đôi mắt nó sáng quắc nhìn về phía tôi, mùi hôi thối từ người nó bốc lên xộc thẳng vào mũi tôi, làm tôi ói một bãi ngay tại chỗ.

Đoán chắc đây là oan hồn đi theo tôi mấy bữa nay, tôi lấy hết can đảm, rồi hỏi:

Ngươi là ai, sao cứ mãi theo ta

Cũng như tối qua, cái con ma hay oan hồn này vẫn im lặng không có bất cứ phản ứng gì, đôi mắt nó vẫn cứ nhìn về phía tôi một cách chăm chú. Tầm 1 phút sau, tự đâu có rất nhiều nước chảy ra từ phía bên trong gầm giường, nó khiến đôi chân tôi ướt sũng như vừa lội sông. Mùi hôi thối thì càng ngày càng bốc lên dữ dội. Đang trong lúc loay hoay không biết làm sao thì cánh cửa phòng mở ra, tôi mừng húm vì trước mắt tôi là thằng Hùng. Nó thấy tôi đang nằm quỵ dưới sản nhà thì lộ vẻ ngạc nhiên, hỏi:

Cái gì vậy trời, mày bị gì vậy, nước đâu ra lênh láng thế này

Đỡ tao dậy, ra ngoài tao kể cho nghe – Tôi lí nhí đáp

Má, mùi gì khiếp vl – Thằng Hùng vừa bịt mũi vừa nói

Sau khi thằng Hùng dìu tôi vào nhà vệ sinh để giải quyết chuyện cá nhân, tôi mới dặn cả bọn tụ họp lại chỗ vườn sau, rồi từ từ kể lại mọi chuyện mà tôi đã gặp từ tối qua lẫn sáng hôm nay. Tụi thằng Hùng, Hoàng và Giang nghe xong, đứa nào đứa nấy đều ra vẻ là tin chuyện tôi kể là có thật, điều này một phần là do cả ba đứa bọn nó đều đã ít nhất một lần chứng kiến cảnh tượng khó hiểu. Trong khi thằng Hùng suýt bị ma da kéo giò thì thằng Giang tận mắt thấy bóng ma ngồi trên bia mộ ven đường, còn thằng Hoàng thì đã từng chứng kiến những điều kỳ lạ xảy ra ở chỗ nhà vệ sinh cùng tiếng thét thất thanh tối qua.

Giờ tụi mình phải làm sao đây – Thằng Hoàng vẻ mặt lo sợ hỏi tôi

Theo mày thì con ma này nó chỉ muốn nhát tụi mình thôi đúng không? – Thằng Giang nhìn tôi nói

Tao nghĩ đây chỉ là một oan hồn vất vưởng thôi, nó hay xuất hiện trước mặt tao nhưng không hại gì tao hết, có vẻ nó đang muốn ảm chỉ tao về điều gì – Tôi nói

Thế mày có cách gì để giải quyết không, hay nhờ thầy nào về siêu thoát cho nó đi – Thằng Hùng đưa ra đề xuất

Nghe thằng Hùng nói vậy, tôi cũng cảm thấy có lý, vì theo những gì tôi thấy và cảm nhận thì rất có thể oan hồn này đã ẩn nấp, sống vất vưởng từ rất lâu quanh khu vực nhà thằng Hoàng, thậm chí nó đã ở đây từ trước khi thằng Hoàng ra đời. Do đó, chỉ có những thầy pháp lâu năm hoặc những người cao tay ấn mới có đủ năng lực để giải thoát cho hồn ma này. Đoạn cả bọn đang suy nghĩ tìm ra cách thì thằng Hùng nhìn về phía tôi rồi cất lời:

Tụi tao chỉ tin là có ma chứ chưa thật sự tận mắt thấy nó, chỉ có mình mày thấy rõ. Tao thì tuy nhát ma nhưng cũng muốn một lần trong đời được nhìn thấy nó, mày có cách gì để gặp ma không

Mày điên à, đang không muốn gặp ma – Thằng Giang ra điều chửi

Thằng Giang vừa dứt lời thì thằng Hoàng cũng lí nhí nói:

Tao không biết có phải linh hồn cái Ngọc hiện về không?

Không phải, mà..mà.. tao cũng không chắc, chỉ biết đó là nữ – Tôi trả lời

Thôi thì lỡ tò mò rồi thì tò mò cho chót, mày có cách gì gặp nó không, chứ lỡ nó là cái Ngọc thì tao phải tìm cách giúp nó, dù sao đó là em gái tao

Cách gì đâu, tùy người thôi, có người thường xuyên gặp được, có người muốn gặp cũng không được. Nhưng hồi xưa bà tao còn sống có chỉ cho tao một cách để người bình thường cũng có thể gặp ma, thằng nào thích thì tối nay tao bày cách.

Tôi vừa nói xong, cả thằng Hoàng và thằng Hùng đều tỏ ra hào hứng, còn thằng Giang thì ban đầu có vẻ e dè không dám, nhưng sau bị 2 thằng kia thuyết phục nên cũng nhắm mắt làm theo.

Thế là mọi thứ đã quyết định, khuya nay đúng 12 giờ tôi sẽ bày cách cho tụi thằng Giang, Hoàng và Hùng thấy ma để thỏa chí tò mò của tụi nó, và cho bọn nó tin rằng thế giới tâm linh là có thật. Còn gặp ma rồi sẽ làm gì tiếp theo thì tôi cũng không biết, thôi thì chuyện tới đâu hay tới đó… và có lẽ đó là đêm ác mộng đối với cả 4 bọn tôi…

————————–

Thuộc truyện: Ngôi nhà dưới quê – by thattiennu8

40 người thích truyện này

One Response

  1. Tuấn August 4, 2016

Leave a Reply