Những mối tình trong trại cai nghiện – Chương 16

Truyện: Những mối tình trong trại cai nghiện – Chương 16

Cái tay lão vẫy một cái nhanh như điện. Tim tôi cũng muốn đứng lại luôn. Cái chân muốn quíu lại nhưng rốt cuộc cũng lao được tới cánh cửa phòng con nhỏ. Bên trong đã có người chờ sẵn, nhác thấy bóng tôi là cánh cửa mở toang. Tai tôi ù lên, lách thật lẹ vô, chỉ nghe loáng thoáng cái giọng du côn của lão già dịch:

– Sao trên mặt con nhỏ này lại có … mũi vậy trời!

Cánh cửa khép lại thiệt nhanh, ngay khi câu nói của lão già vừa dứt. Tôi đứng chết trân khi ngó thấy người vừa mở cửa lại chính là con nhỏ Anh Thư. Mặt con nhỏ lúc này cũng đang đỏ bừng bừng, cái nét lạnh lùng hồi nào tới giờ cũng biết mất tiêu. Giọng nhỏ lí nhí trong cuống họng:

– Anh vô đi, Mỹ Anh ở trên giường đó!

Tôi trước giờ đọc kiếm hiệp nhiều, khoái thì có khoái nhưng không khi nào tin hết trơn hết trọi. Cái gì mà Hàng Long Thập Bát Chưởng, cái gì mà Cáp Mô Công, cái gì mà Càn Khôn Đại Na Di, xạo một cây. Nhưng riêng trong khoảnh khắc đó, tôi tin trên đời có … Nhất Dương Chỉ thiệt. Lời nói lí nhí của con nhỏ Thư khiến người tôi cứng đơ như khúc gỗ, mồm miệng cũng á khẩu không nói được tiếng nào luôn, triệu chứng này chính là kiểu bị trúng Nhất Dương Chỉ của Đoàn Thị Đại Lý chứ không có trật đi đâu được. Đang tính coi con nhỏ Anh Thư này mang họ gì, phải Đoàn Anh Thư con cháu Đoàn Nam Đế không thì nghe con nhỏ khẽ cười một tiếng nhỏ xíu, tay đẩy nhẹ vô vai tôi:

– Lẹ đi anh, em coi bảo vệ cho!

Tôi như được giải huyệt sau cái đẩy nhẹ của nhỏ. Có điều khí huyết trong người nôn nao một chặp, xém chút nữa thổ ra một bụm máu lớn. Tôi hít mạnh một hơi dài, ngó qua cái chốn động phòng của mình và nhỏ, nhân tiện kiếm giường của nhỏ luôn. Phòng tụi nữ sạch sẽ và ngăn nắp hơn của đám học viên nam rất nhiều, phòng con nhỏ lại còn thuộc dạng vip trong đám nữ nên ngó qua hao hao giống như khách sạn 3 sao vậy. Giường nằm thành 2 dãy phủ ga trắng muốt, chính giữa phòng là cái màn hình bự tổ chảng, 2 cây loa hiệu Pioneer dựa hai bên. Vách phòng dán đầy tranh ảnh, poster, la liệt gương và đồng hồ. Nhưng ngó làm gì ba cái thứ tầm bậy đó, bởi ở góc phòng, con nhỏ của tôi đang đắp một cái mền mỏng, run run như thể sốt cao. Cổ họng tôi khô cháy lại, bước từ từ tới gần giường nhỏ.

Tiếng bước chân của tôi càng làm con nhỏ thêm run lẩy bẩy. Tôi ngồi xuống giường, nhỏ vẫn chúi mặt sâu vô gối, cái vai rung rung bộ dạng như sợ hãi. Mất 3 phút rồi nè bà nội! Tôi tính hét vô lỗ tai nhỏ vậy nhưng không nỡ! Cách tôi cỡ 3m, con nhỏ Anh Thư đang ngồi xoay lưng lại, làm bộ ngó lom lom ra ngoài cửa. Cũng dễ xử hơn à nha.

Tôi kéo mạnh cái mền con nhỏ đang đắp ra, tính nói với nhỏ chỉ có 20 phút thôi nhưng … mở miệng ra được nhưng khép lại không có được. Nhỏ cởi sẵn quần áo từ khi nào, nằm trần truồng trên tấm ga giường trắng muốt. Chiêu này dễ mấy con nhỏ beo trường dạy nhỏ, sức mấy nhỏ nghĩ ra nổi. Thấy nhỏ từ từ xoay gương mặt lại, nét sợ hãi pha lẫn với vẻ hưng phấn tạo nên một cái vẻ quyến rũ mà trước giờ chưa khi nào tôi thấy cả. Nhỏ ôm chầm lấy tôi, nói qua hơi thở gấp gáp:

– Em sợ quá đi mất Long ơi!

Cái tay nhỏ chỉ dừng ở eo tôi một chút rồi nhanh chóng chạy tuột xuống cái quần trại tôi đang mặc. Nhỏ lột cái roẹt, cái động tác vừa lóng ngóng vừa sợ sệt, nhìn mắc cười hết sức. Mặt tôi cũng sượng trân, ngó ra phía cái lưng con nhỏ Anh Thư. Mặc áo cởi truồng như vầy, nhỏ đó nhìn thấy chắc tôi trốn trại luôn quá. Quyết định phá vỡ hình tượng người đàn ông mặc áo cởi truồng nhìn y như con nít, tôi lột áo cái roẹt, đứng trần truồng giữa phòng nhỏ, thân hình đẹp như bức tượng thần vệ nữ (ủa lộn, bà này là gái). Con nhỏ cũng đưa mắt qua phía nhỏ Thư một cái, hạ giọng:

– Bả coi dùm mình thôi mà anh!

Hãy biết quý trọng thời gian hơn, được không em? Tôi tính nói với nhỏ như vậy nhưng không nói nổi. Nhỏ quỳ luôn xuống, ngậm lấy con cu của tôi vội vàng như thể chỉ 2 giây nữa, con cu sẽ hoàn toàn biến mất. Cái cảm giác tàu tốc hành này tưởng là không khoái, nhưng coi bộ cũng kích thích dữ dội nha. Tôi đứng đờ người, nhìn con nhỏ trần truồng trắng phau quỳ dưới chân mình, cái miệng cần cổ cao ráo đưa tới đưa lui. Tôi cong người ra, ưỡn con cu ra phía trước, cái đầu ngửa ra sau, miệng nén một tiếng rên rỉ sắp phát ra. Trong cái khoảng khắc điên loạn vì sung sướng ấy, sao con mắt tôi cứ dán vô lưng con nhỏ Anh Thư?

5 phút rồi đó. Tôi tự nhủ vậy, rồi quả quyết rút con cu ra khỏi miệng nhỏ. Khóe miệng xinh xắn của nhỏ còn vướng ít nước nhờn, đôi mắt đờ đẫn chăm chú nhìn tôi. Tôi dựng nhỏ đứng dậy, kêu nhỏ đặt một chân lên giường. Nhỏ ngượng nghịu làm theo. Cái háng mở rộng, cái tay lóng ngóng che che vô ngực khiến người tôi bốc hỏa quá xá. Tôi quỳ xuống, chúi mặt vô háng nhỏ. Cái chân đang để trên giường của nhỏ cong lại, miệng mím chặt coi bộ đang kiềm chế tới điên người. Chỉ thấy cái tay con nhỏ nắm vô đầu tôi đau nhói, cái bướm trắng phau ưỡn ra nhấp nhấp vô miệng tôi. Thứ nước nhờn nhờn, mặn mặn chảy xuống ướt đẫm môi.

Cái lưỡi tôi đưa mạnh hơn, con nhỏ coi chừng chịu hết nổi, hé miệng rên khẽ một tiếng nho nhỏ. Tôi bất giác đưa mắt đánh qua phía con nhỏ Thư, chỉ thấy cái thân hình thon thả của nhỏ Thư cũng khẽ run nhè nhẹ. Tôi hơi mắc cỡ, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một thứ kích thích mãnh liệt cứ dâng trào ở trong lòng. Tôi nút mạnh hơn, tham lam hơn vô cái bướm con nhỏ. Con nhỏ oằn mình từng theo từng nhịp lưỡi tôi đưa đẩy, cái miệng không còn kiềm chế nổi nữa, rên ư ư lên từng đợt đầy ma mị.

Tôi còn muốn làm nữa, nhưng nhỏ đã đẩy đầu tôi ra, nhìn tôi âu yếm. Tôi hiểu nhỏ cũng như tôi, biết quãng thời gian dành cho 2 đứa chẳng được nhiều nhặn gì cho lắm. Thấy nhỏ kéo tôi đứng dậy, cái lưỡi nhỏ xíu liếm láp lên môi tôi như muốn lau sạch thứ nước nhờn vương đầy trên mặt. Rồi rất nhanh, nhỏ quay người lại, leo lên giường. Cái mông trắng phau chổng lên, đưa ra phía tôi, dạng lớn. Con bướm của nhỏ như sưng lên, phập phồng theo từng nhịp thở. Tôi đứng ở dưới đất, phòng có máy lạnh mà sao nghe như thể đang đứng trên sa mạc. Nóng – khát – và muốn cháy. Thằng nhỏ của tôi căng đét, ngỏng cao hết cỡ và muốn nổ tung luôn khi nghe con nhỏ hổn hển qua hơi thở:

– Anh cho vào đi anh!

Tôi đứng dưới đất, tay nắm mông con nhỏ khẽ banh ra. Cái bướm con nhỏ ở tư thế này nhìn bự và hấp dẫn hơn nhiều. Lách khẽ đầu con cu vào, thấy con nhỏ rùng mình khe khẽ, cái mông cũng đẩy nhẹ về phía tôi như muốn nuốt chửng thằng nhỏ. Cái giọng chết người của con nhỏ lại vang lên:

– Đụ đi anh…

Máu trong người tôi chảy rần rật. Tôi ôm lấy eo con nhỏ, thân dưới đẩy mạnh. Nghe ọt một tiếng nhỏ, thằng nhóc chui tọt vô trong. Con nhỏ rên lên thêm một tiếng, cái đầu chúi nhủi xuống gối, bàn tay quơ quơ tìm lấy tay tôi nắm chặt. Tôi nhấp như chưa khi nào được nhấp, từng cái từng cái một xuyên vô trong cái lỗ khít rịt, ướt sũng của nhỏ. Trong phòng lặng như tờ, nghe rõ cả tiếng ọp ẹp khi thằng nhỏ ra vô trong bướm. Tôi bất giác lại xoay qua con nhỏ Thư. Cái thứ âm thanh này bảo đảm cũng sẽ vọng vô tai nó. Con nhỏ vẫn ngồi im, nhưng cái dáng ngồi của nó cho tôi một thứ cảm giác khó tả vô cùng. Thằng nhỏ vẫn miệt mài chui ra chui vào trong bướm nhỏ, kéo theo từng cơn rên rỉ phát ra từ dưới cái gối con nhỏ đang úp mặt vào. Tôi nhắm nghiền mắt! Đụ trong cảnh hồi hộp, sợ hãi và lo lắng như vậy thiệt tình có thể giết chết người ta. Chưa đầy 5 phút, tôi đã nghe phía dưới bụng có cảm giác lạ truyền về. Bướm con nhỏ cũng đang co bóp từng đợt, tiếng rên rỉ kéo dài thêm nghe hổn hển từng đợt một. Tôi ôm chặt lấy nhỏ hơn, ngửa đầu ra sau, con cu thọc vô lần chót mạnh như tên lửa. Nghe một thứ cảm giác tê dại truyền từ dưới bụng lên tới tận đỉnh đầu, tôi há hốc miệng rên một tiếng dài sung sướng. Tay tôi vò mông nhỏ mạnh hơn, con cu giật giật từng đợt, xả ào ào vô bướm nhỏ. Trong cái khoảng khắc chết sững đó, tôi nhác thấy gương mặt con nhỏ Thư hiện ra ở tấm gương treo phía cuối giường. Gương mặt đỏ au, ánh mắt thèm muốn và đờ đẫn đang nhìn chằm chặp vào thân hình trần truồng của 2 đứa tôi khiến tôi như lên thêm một cơn cực khoái lần hai. Đám tinh trùng xả mạnh hơn, con cu nấc lên từng đợt nghẹn ngào sau chót. Tôi buông nhỏ ra, nằm vật trên sàn, mắt nhắm nghiền, mặc cho con cu ướt nhẹp vẫn còn ri rỉ nước. Trong đầu tôi loáng thoáng hai hình ảnh đan xen lẫn lộn vào nhau: cái mông trắng phau tới chết người của nhỏ Mỹ Anh và gương mặt đờ đẫn của nhỏ Anh Thư!

Đám beo nữ trong trại hay có một câu: lúc mới vô thì cai kim nhỏ, cai xong kim nhỏ sẽ cai tới kim lớn (Kim nhỏ – chỉ cái xi lanh chuyên dùng để chích heroin, kim lớn là gì thì mỗi người chúng ta tự hiểu). Con nhỏ Thư chơi lắc nên chắc nó hổng cần cai kim nhỏ. Có điều, cái kim lớn vật e rằng cũng không thua kém là bao. Ấy là tôi nghĩ vậy thôi, chớ nhỏ không có nói.

Lê bước xuống căng tin, hít một hơi dài không khí mà tưởng chừng mới chết đi nay được tái sinh. Cái đầu gối vẫn còn bủn rủn, ngó cái tướng tôi giống mới từ cắt cơn ra dữ dội. Hồi bữa coi cái phim “Sống trong sợ hãi” thấy cha đạo diễn dựng phim hay quá xá, ai dè chính mình làm phim “Đụ trong sợ hãi” nghe đâu còn muốn đứng tim hơn. Vịn lấy cái quầy căng tin, tôi thều thào:

– Lấy anh lon bò cụng đi bé!

Vụ này không xài tăng lực không ổn à nha. Con nhỏ căng tin thấy tôi, mắt sáng ngời:

– Bữa nay ăn tối có ghẹ tươi đó anh Long, anh có đặt không?

Đặt cái đầu mày ấy! Tao vừa ăn nguyên con ghẹ hơn 50 ký cách đây mấy phút nè. Tính nói vậy nhưng không ổn, cuối cùng đành gục gặc đầu:

– Lấy anh 2 ký đi!

Tụi con gái khoái ăn ba cái đồ hải sản dữ dội. Lão Ngọc cũng vậy, nghe có ghẹ là lại dở chứng bỏ bo liền. Nghe đặt có 2 ký, lão trợn mắt rồi quày quả bước xuống, xách đống phiếu đặt nguyên thêm một mớ. Bữa tối cơm trại cả mâm bỏ bo luôn. Tôi vòng lên vòng xuống mấy hồi chẳng thấy nhỏ nào ló mặt ra. Thiệt tình, nửa muốn gặp con nhỏ Mỹ Anh, nửa còn lại nghe chừng … nghiêng nghiêng về phía con nhỏ Anh Thư. Không biết tụi nó ngó cái mặt tôi sẽ trông ra sao?

Loay hoay bưng khay ghẹ bự tổ chảng bốc khói nghi ngút xuống đặt lên bàn, bày biện đâu ra đó mới thấy 2 con nhỏ lóc chóc dắt tay nhau xuống. Cái mặt tụi nhỏ coi bộ hưng phấn à nha, vừa đi vừa ríu rít nói chuyện. Tôi nghe nhột nhột – có khi nào hai con nhỏ quỷ đang bàn về …. kích cỡ của tui không? Đang còn suy nghĩ thì 2 con nhỏ đã tới gần thiệt gần. Tôi hơi bị shock khi phát hiện ra trên gương mặt của cả 2 con nhỏ hiện ra cái nét y chang nhau: nửa bẽn lẽn, nửa ngượng ngập. Con nhỏ Mỹ Anh của tôi làm vậy tôi không lạ, nhưng sao con nhỏ kia cũng vậy mới thiệt là đau đầu nhức óc!

Lão quỷ chả cần biết ngượng ngập hay bẽn lẽn gì hết trơn, lão ngó thấy 2 con nhỏ xuống thì la:

– Ăn tối thôi hai đứa, anh đói muốn xỉu rồi!

2 con nhỏ vừa đặt mông ngồi xuống – ác một cái là bữa nay 2 con nhỏ ngồi kè tôi vô giữa, bởi lão già dịch hứng chí co cả giò lên ghế kế luôn – lão đã quơ ngay một cái càng ghẹ bỏ vô miệng, ăn ngon lành. Vừa ăn vừa càm ràm:

– Sao không có chút rượu uống có phải đỡ không?

Đang tính chọc lão đúng là cái đồ: “Được voi đòi khủng long” thì từ bên bàn Hiếu mốc, một thằng nhóc ác lon ton chạy qua, bưng một cái ca nhựa, thì thào:

– Anh Hiếu kêu em mang qua bên anh!

Lão quỷ đón lấy cái ca, mắt sáng bừng. Mùi vodka Smirnoff tỏa ra thơm lừng. Dân chơi Bình Dương có khác, vô trại mà vẫn sành điệu một cây, ăn hải sản uống vodka trắng như ngoài tiệm. Thứ rượu này ở ngoài vài trăm ngàn một chai bự, vô tới trong này nó phải ngang cỡ Chivas 21. Mắt con nhỏ Thư cũng rực lên như pha xe hơi. Con nhỏ chơi nhạc ở sàn, rượu với nó cũng vật chẳng kém gì ma túy. Hiếu mốc ngó gương mặt khoan khoái của lão, cười nhe, hạ giọng:

– Hết kêu em!

Lão cười tít mắt, gật gù, bưng ca rượu cho vào miệng làm một hơi, ực một cái khoái trá. Cái mặt làm bộ phê phê, đẩy ca rượu qua bên tôi:

– Uống đi, bữa nay toàn đồ đời ha!

Tôi nhắp chút vô miệng, lim dim tận hưởng thứ cảm giác đã lâu lắm không có được. Smirnoff cũng là nhãn rượu tôi khoái uống khi ở ngoài đời – dễ uống, uống không shock và say cũng êm. Cái bao tử trống rỗng vì bỏ bo buổi tối, giờ thêm chút rượu vào nghe đã lâng lâng. Tôi đưa ca qua con nhỏ Thư, thích thú nhìn nhỏ uống một hơi dài, rồi làm bộ ngượng nghịu liếm mép:

– Lâu quá rồi em không có uống, đã ghê!

Nhỏ Mỹ Anh của tôi cũng lăng xăng nhấp một ngụm, chun cái mũi lại. Tôi bật cười:

– Em uống không được thì uống ít thôi, lát say đó!

Lão Ngọc phẩy phẩy tay:

– Say thì về đi ngủ chớ có làm cái gì nữa, để nó uống cho vui!

Hiếu mốc thấy đàn anh có vẻ khoái trá, len lén tuồn sang ca nữa. Lão cũng chẳng khách sáo gì, nhận luôn. Lão ở trong trại có uy tín khủng khiếp một phần nhờ tiếng tăm ngoài giang hồ, cộng thêm một lợi thế không thể cạnh tranh nổi: có hàng. Trời mới biết lão kiếm đâu ra ba cái đồ quỷ đó, nhưng nhìn cái kiểu thăm nuôi một tháng 8 lần, tôi nghi lão vô đây chắc cũng chưa phải bỏ bữa nào hết trơn hết trọi. Đám du đãng thân cận với lão nịnh lão còn hơn cả bác Hồ, thấy đàn anh thích gì là 2 tay bưng tận miệng

Tính đưa ca rượu lên làm ngụm nữa cho đã, nghe cái tay con nhỏ Mỹ Anh giật giật:

– Bóc dùm em đi!

Lại nữa. Vụ này là con nhỏ nhõng nhẽo thành tật rồi chứ không phải là tính xác định chủ quyền gì đâu nha. Tôi với tay lấy cái càng bự nhất, hí húi bóc cho nhỏ. Con nhỏ Anh Thư ngồi kế được lão già dịch khuyến khích, uống một hơi hết cỡ nửa ca, cái mặt ửng hồng, đôi mắt hưng phấn lên thấy rõ. Đang bận đút càng càng ghẹ vô miệng con nhỏ Mỹ Anh, tôi bỗng nghe bên tai nóng hổi. Một hơi thở thơm tho xen lẫn với mùi vodka sực nức đang thỏ thẻ bên tai tôi:

– Em cũng muốn ăn!

Tôi nhớ hồi nãy tắm xong tôi có ngoáy tai rồi nha! Nhưng nghe có thể nhầm, chứ cái mùi rượu và mùi son môi phảng phất làm sao mà nhầm được! Hơi thở ấm áp của nhỏ phả vô sau gáy tôi, mà sao tôi nghe lạnh toát. Con nhỏ này … tính mưu sát tôi hay sao trời!

Khẽ quay đầu lại, ánh mắt con nhỏ Thư khác hẳn ngày thường. Nhỏ nhìn tôi nửa cười cợt, nửa lúng liếng, thiệt tình ép người quá đáng mà. Tôi đành làm mặt tỉnh, gỡ thêm một cái càng ghẹ bự nữa, quay qua nhỏ:

– Của em nè Thư, uống hoài không ăn hại bao tử đó!

Trước mặt con nhỏ Mỹ Anh, vậy là liều quá cỡ thợ mộc rồi đó nha Thư – tôi tính la lên với con nhỏ như vậy, mà la không nổi. Bởi con nhỏ làm thêm một câu khiến tôi á khẩu:

– Đút cho em dùm đi!

“Chúa lòng lành, người đừng thử thách con như vầy chứ” – Tôi lầm rầm khấn nho nhỏ trong đầu. Chúa đi vắng hay sao đó mà chỉ thấy con nhỏ Thư khẽ há miệng ra, cái đôi môi đánh son hồng phớt mở ra như khiêu khích. Tôi nhắm mắt, chờ đợi một cơn phong ba dữ dội chuẩn bị nổi lên bên sườn phải. Nhưng kì diệu thay, không có gì xảy ra hết trơn hết trọi. Lão quỷ Ngọc, ủa không, anh Ngọc ánh sáng của đời tôi – mở miệng ra lè nhè một câu khiến tôi cảm kích ảnh tới suốt đời:

– Đúng rồi đó, thằng quỷ này bữa nay phải phục vụ tất cả mọi người. Nguyên mâm phục vụ nó hôm nay rồi.

Lão vừa nói vừa làm cái bộ cười cợt nhưng sao trong lòng tôi khâm phục ảnh quá đỗi. Đẹp trai tuy hơi nhàu, xăm mình đẹp đừng hỏi, mặt ngầu, thương em út, gia đình có điều kiện, nghiện cũng có thâm niên, thiệt tình tôi chưa thấy ai hội tụ nhiều phẩm chất tốt đẹp như ảnh hết trơn. Tôi như ném được tảng đá trong lòng, cầm miếng càng ghẹ đút nhẹ vô miệng nhỏ Thư. Con nhỏ chúm chím miệng đón lấy, cái môi còn khẽ sượt qua ngón tay tôi. Tôi nghe điện giật tê cả người, mồ hôi trán muốn túa ra, miệng lẩm bẩm: “Một lần này thôi nha bà nội” . Lấy hết can đảm quay qua con nhỏ Mỹ Anh, thấy mặt nhỏ tỉnh bơ coi như không có chuyện gì xảy ra hết trơn hết trọi. Thiệt tình, nếu không ngại 2 cái tay tanh lòm, tôi sẽ tự cấu vô sườn mình một cái thật mạnh. Sao chưa tới tối mà đã ngủ mơ ngang xương ngay chóc căng tin vầy!

Ủa ủa, chuẩn bị tỉnh rồi nè. Tôi cảm giác thấy bàn tay mềm mềm của nhỏ lần lần lên sườn mình. Ăn nhéo chắc luôn. Nửa chờ đợi cái nhéo của nhỏ làm cho tôi tỉnh giấc, nửa lại thấy trong lòng… tiếc tiếc. Hay là chút xíu nữa đi em? Nhưng cái bàn tay nhỏ không hạ cánh xuống sườn tôi nhéo một cái đau thấy bà nội bà ngoại, mà khẽ nắm áo tôi giật nhẹ:

– Tới em!

Quỷ già ho một cái, coi bộ bị nghẹn à nha. Tôi nhìn lão với ánh mắt van nài của một con nai trúng bẫy, lão trả lời lại bằng một ánh nhìn tuyệt vọng và bất lực: “Tự xử đi thằng nhóc”.

Cuộc đời tôi chưa khi nào phải đi làm phục vụ bàn hết trơn, trừ có lần duy nhất đó. 2 cái miệng xinh xắn mở ra như tàu há mồm, tôi bóc và đút muốn xụi cả tay luôn. Nguyên cái trại muốn nghỉ ăn luôn, quay ra nhìn cảnh huyền thoại cua beo của lịch sử trại ra đời. Huyền thoại thì chẳng cảm thấy mẹ gì, trừ đói muốn xỉu. Nãy giờ bóc cho 2 con beo ăn muốn nín thở, chưa có con nhỏ nào đút vô mồm dùm một miếng. Tủi thân sắp khóc tới nơi thì nghe trước mũi thơm phức, nguyên cái càng ghẹ được bóc vỏ đưa tới ngay ngang miệng. Cái giọng du đãng của lão lại vang lên, nhưng lần này không phải giỡn mà là quan tâm thiệt tình luôn:

– Ăn đi, lấy sức phục vụ 2 con nhỏ!

Tôi cảm động há miệng cắn lấy miếng càng ghẹ, xém chút nuốt luôn cái ngón tay lão. Đám bàn kế không giấu diếm nổi ánh mắt ghen tị, kể cả Hiếu mốc dân chơi du đãng Bình Dương nghe đồn nhà có đất rộng cỡ một khu công nghiệp nhỏ. Người đâu mà vừa đẹp trai tài năng, có tới 2 con beo nhõng nhẽo, thậm chí lại còn được du đãng bóc ghẹ cho ăn – tôi đoán trong đầu tụi nó đều có chung cái suy nghĩ như vậy hết trơn!

Bữa tối lưng chừng giữa thiên đường và địa ngục cuối cùng cũng chấm dứt. Lão Ngọc nhìn tôi với ánh mắt thật sự cảm thông, khe khẽ nói:

– Đầu giường tao còn mớ kẹo, lát đói bụng lấy tạm mà ăn. Tao đi ngủ trước nha.

Thêm một trận cảm động nữa. Tôi nén nước mắt vô trong, nhìn đại ca bước liêu xiêu đi vô phòng mà trong lòng nghẹn lại. Giờ này, chỉ còn trơ trọi cái thân tôi cùng 2 con beo say khướt!

Hồi nhỏ, đám trẻ con ở phố hay ca cái câu: “Đời tui cô đơn nên hai tay dắt hai em”, tui cũng có tham gia ca luôn. Ai dè một ngày, câu hát đó lại vận trúng cuộc đời mình. Mỗi bên tay một con beo đi liêu xiêu, đám bảo vệ ngó thấy cũng coi như đui luôn, chẳng thấy chạy ra hỏi han gì hết ráo. Thằng cha đội trưởng đội bảo vệ chính là đại lý rượu trong trại, tụi nó cũng có phần vậy!

Thiệt tình, cảm giác có 2 con beo 2 bên không sung sướng như tôi nghĩ trước giờ, chỉ thấy nặng bà cố. Mỗi em một tay đung đưa, tôi mệt muốn xỉu luôn. Con nhỏ Mỹ Anh coi bộ tỉnh táo hơn, chỉ hơi lơ mơ, còn nhỏ Thư chắc xỉn quắc cần câu luôn. Mấy tháng trời không đụng vô giọt rượu nào, giờ nó làm một hơi cỡ nửa ca một, không say mới là lạ. Con nhỏ đi không có vững, tựa hẳn vào người tôi nghe nóng hổi. Nhưng giờ tôi cũng chẳng có tâm trí gì mà thưởng thức thân hình con nhỏ. Tôi chỉ muốn đưa cả 2 con beo này vô chuồng thật lẹ, để nó sổng ra chắc nguyên trại tan hoang quá.

Con nhỏ bảo vệ cũng là một con nhỏ nhanh nhẹn. Nhác thấy mấy cái bóng, nó cũng hiểu ngay đây chính là sản phẩm của quá trình kiếm tiền của đám bảo vệ, vội vàng phụ tôi xốc nhỏ Mỹ Anh dìu vô buồng. Tôi nhẹ cả người, hai tay khẽ ôm nhỏ Thư, bế nó đặt vô trong phòng. Chân con nhỏ vừa chạm đất, cái tay nó đã níu chặt lấy cổ tôi, lè nhè la:

– Đừng bỏ em xuống. Vô với em đi!

Người say tôi chưa khi nào thấy có ai biết nói thầm hết trơn hết trọi. Con nhỏ cũng vậy. Nó nói với tôi mà như nói cho nguyên trại nghe. Giả dụ lúc nó chưa say, nghe được câu đó thì đỡ quá. Nhưng lúc này, nguyên một đám beo nữ nhìn tôi như sinh vật quý hiếm, còn con nhỏ bảo vệ trẻ tuổi cũng sượng sùng tới tận mang tai, kéo tay nhỏ:

– Nói linh tinh gì vậy Thư, vô giường ngay. Quản lý nhìn thấy là đi kỷ luật đó!

Trên đời này, không có gì vô ích bằng việc dọa dẫm mấy người say. Con nhỏ nghe xong coi bộ muốn gào lên à nha, nó vùng vẫy khỏi tay nhỏ bảo vệ, nhao người về phía tôi nức nở:

– Anh không được đi. Em không cho anh đi!

Tôi đưa mắt nhìn nhỏ bảo vệ một cái. Con nhỏ cũng đưa ánh mắt cầu cứu hướng về phía tôi. Nhỏ Thư có tiền sử quậy tưng trại, nhất là khi nó bị chút kích động, như mấy ngày đầu vô trại vậy. Tôi giằng nhẹ nhỏ Thư từ tay nhỏ bảo vệ, dỗ dành:

– Được rồi, em vô giường nằm đi, lát anh vô. Anh đi ra ngoài chút về liền, ha!

Nhỏ giang tay ôm tôi chặt cứng, ngả đầu lên vai tôi, hỏi đi hỏi lại:

– Thiệt không anh, anh nói thiệt không anh?

Tôi vốn không phải người thật thà gì lắm, nhưng quả thật lúc đó tôi ghét việc phải nói dối con nhỏ ghê gớm.

– Thiệt mà, xíu nữa anh vô liền. Em nằm đi ha, giường em đâu?

Nhỏ bảo vệ đứng sau ra hiệu chỉ chỉ vô cái giường kế con nhỏ Mỹ Anh. Tôi bồng nhỏ Thư vô tới đó, đặt xuống nhẹ nhàng. Con nhỏ nằm im re, thở đều đều. Gương mặt đỏ au như đang mỉm một nụ cười. Ngay sát nhỏ Thư, con nhỏ Mỹ Anh đang nằm ngủ ngon lành, cái gương mặt trẻ con nhìn như đang phụng phịu. Tôi quay lại, ngó đám beo trại đang xúm đông xúm đỏ quanh mình, ngó con nhỏ bảo vệ bộ dạng như vừa trút được gánh nặng trong lòng mà thiệt tình chỉ muốn hét to lên một câu: Nếu có một điều ước, tao ước nguyên đám tụi bay biến mất khỏi đây ngay lập tức!

Dù vậy, tôi cũng đủ lớn để hiểu chẳng có lão thần đèn chết tiệt nào tồn tại trên đời, đành gãi gãi tai ngượng nghịu quay qua nói với con nhỏ bảo vệ:

– Không ngờ tụi nhỏ uống Coca mà cũng say dữ vậy! Thôi tôi về nha. Mấy em coi giúp anh 2 con nhỏ này nha!

Một con beo trại mặt bự phấn cười hi hí:

– Coi cả 2 con beo của anh hả?

Chữ “của anh hả” nhỏ kéo dài ra nghe nhột muốn chết. Tôi cũng cười trừ, bước lẹ ra khỏi cái chuồng beo, kệ cho đám beo trại cười khúc khích đằng sau.

Sáng bảnh mắt, con nhỏ Thư đã chạy tới ngay trước cửa phòng tôi và lớn tiếng kêu … lão Ngọc. Lão già vừa ló đầu ra khỏi cửa, con nhỏ đã lôi tuột xuống dưới căng tin. Đập lão hay làm gì đó, tôi không rõ. Chỉ thấy quãng 5 phút sau, lão du đãng già đẩy cửa vô phòng, nét mặt chán nản:

– Vụ này tao không giúp mày được à nha. Con nhỏ Thư đang kêu đòi ra mâm đó! Tao nói với nó … mày là chủ mâm, có gì qua nói chuyện với nó đi!

Lão già dịch ngáp dài một cái, leo lên giường ngủ tiếp. Kệ xác tôi đứng như trời trồng giữa phòng, ngổn ngang tâm trạng.

Tôi lật đật khoác áo chạy xuống dưới căng tin. Thấy con nhỏ Thư mặt mày ủ dột, ngồi im re, tay cầm điếu thuốc. Cái dáng ngồi của con nhỏ tội nghiệp quá đỗi luôn. Điếu thuốc trên tay nhỏ cháy gần hết, nhỏ cũng chưa thèm gạt. Tôi bước nhẹ nhàng tới, ngồi xuống cạnh nhỏ:

– Có chuyện gì nói anh nghe đi Thư!

Mặt con nhỏ vẫn cúi gằm:

– Em nói với anh Ngọc rồi đó, em muốn ra mâm.

– Biết là chuyện đó rồi, nhưng tại sao lại vậy! Em ít nhất cũng phải cho anh biết lý do chứ!

Con nhỏ làm thinh hồi lâu, ném điếu thuốc đi, lấy cái chân dậm dậm. Giọng con nhỏ nghẹt lại:

– Bữa hôm qua em ẩu quá, lát nhỏ Mỹ Anh dậy biết chuyện, chắc nhỏ không nhìn mặt em quá!

Tôi cũng đoán con nhỏ hối hận vì chuyện bữa tối qua. Thiệt tình, tôi cũng không biết nhỏ Mỹ Anh sau khi biết vụ tối qua giữa tôi và nhỏ Thư, con nhỏ sẽ phản ứng thế nào. Con nhỏ còn con nít, tính lại hay ghen tuông, đòi hỏi nó phải thông cảm hay khoan dung tôi sợ rằng hơi khó. Nhưng để con nhỏ Thư sống tiếp tục kiểu như cũ, tôi không muốn. Chưa tính, khi nghĩ tới khả năng con nhỏ sẽ dạt qua một mâm khác, sống với tụi khác, tôi nghe trong lòng mình hẫng hụt như đánh mất thứ gì đó vô cùng quan trọng. Tôi nhẹ giọng kêu nhỏ:

– Em không cần suy nghĩ nhiều vậy. Bữa qua em say, mà người say đâu có kiểm soát được. Lát anh kêu Mỹ Anh ra nói chuyện, con nhỏ cũng quý em, anh nghĩ chắc không sao đâu. Còn anh Ngọc nữa, lát anh kêu ảnh qua nói dùm, chuyện này cũng đâu to tát tới mức vậy.

Con nhỏ nhìn thẳng vô mắt tôi, kêu:
—————-

Thuộc truyện: Những mối tình trong trại cai nghiện (full)

17 người thích truyện này

Leave a Reply