Những mối tình trong trại cai nghiện – Chương 6

Truyện: Những mối tình trong trại cai nghiện – Chương 6

– Biết vậy sao còn làm? Em khờ quá đi.

Con nhỏ nhõng nhẽo, đánh mạnh vô lưng tôi:

– Anh mới là đồ khờ đó. Anh cho ra bên ngoài, lát làm sao dọn? Người ta vô thấy thì em giấu mặt vô đâu?

Tôi ngẩn người. Thật tình, tôi cũng thấy mình khờ thiệt. Nhưng trong lòng tôi lúc đó, một thứ tình cảm ấm áp và đẹp đẽ dành cho con nhỏ cứ dâng trào. Tôi ôm ngực nhỏ ép chặt vô ngực mình, thì thầm:

– Giấu vô ngực anh nè. Anh che cho em suốt cả cuộc đời luôn!

Khung cảnh lãng mạn như phim bộ Hàn Quốc kết thúc cái roẹt khi bên ngoài, tiếng lão giáo vụ già vọng vào chói cả tai:

– Mỹ Anh không ra thăm nuôi đi, loa kêu nãy giờ kìa!

Nhỏ Mỹ Anh ra gặp gia đình về thì cũng tới bữa cơm trưa. Tôi lấy sẵn cơm, để trên bàn chờ nhỏ về ăn chung. Lão Ngọc cũng ngồi vểnh râu đợi nhỏ. Nhìn mặt tôi có nét kì quái hay sao đó mà lão ngó tới ngó lui:

– Bữa nay bịnh hả nhóc? Sao mặt nghệt ra như Tây dẫm phải kứt thế?

Lão này có đặc sản là mấy câu nói ví von kiểu Bắc. Thấy một thằng mới nhập trại, trên mắt còn đeo nguyên cặp kiếng dày cui, lão phán: thêm một thằng lưu manh giả danh trí thức. Nhìn cái mặt đang đờ đẫn của tôi, lão cũng xuất ra ngay được một câu nghe rợn người, nhất là trong khung cảnh mấy thằng nhóc ác bên cạnh đang hí húi ăn cơm. Tôi ngó lão, lắc lắc đầu rồi thở dài:

– Vụ này anh không hiểu nổi đâu!

Lão Ngọc có cái tật tò mò hệt như con nít vậy. Cái gì tôi càng cố tỏ vẻ thần bí, lão sẽ gặng hỏi cho bằng được thì thôi. Có điều, vụ này tôi nói không có được. Lão đoán tới đoán lui một hồi cũng nản, rút thuốc ra phì phèo hút, làm bộ bất cần. Tôi nghe trong lòng dễ chịu ghê, thấy lão quỷ già này ấm ức, tôi lại thấy… vui vui.

Con nhỏ gặp gia đình bàn chuyện mua tên lửa hay sao mà lâu quá trời lâu. Đám ăn cơm bàn kế lục tục về gần hết mới thấy bóng nhỏ từ xa, tay xách giỏ đồ linh tinh mua ở thăm nuôi. Cái mắt từ xa đã lườm tôi sắc thiệt sắc, cái mỏ chu lên nguýt tôi. Lão Ngọc gục gặc cái đầu:

– Thì ra vậy. Anh hiểu rồi, mày không phải giải thích đâu!

Tôi ngó lão một cái, tim đập thình thịch:

– Anh biết cái gì chớ!

Tới lượt lão làm bộ thần bí, thở dài:

– Anh đâu biết gì đâu, sao mày hoảng hốt vậy nhóc?

Nói xong nhìn tôi cười nham hiểm. Giang hồ già có khác, chơi cân não một phát ăn ngay. Tôi cũng mặc kệ lão hí hửng, chạy ra cầm đồ dùm con nhỏ. Mặt con nhỏ có vẻ vui – chắc nói chuyện với ba má xong cũng thấy dễ chịu. Con nhỏ này đúng thiệt con nít hết chỗ nói, vài bữa đầu mới vô, gia đình tới thăm nhất định không chịu gặp. Được cỡ một tuần, nó mếu máo chạy lên trên ban quản lý, đòi gọi điện về nhà kêu ba má lên thăm. Đúng là thứ con nít quỷ mà!

Con nhỏ ngồi vô bàn mà không chịu ăn, cái mồm liến láu kể chuyện, mặc cho tôi và lão Ngọc căng tai ra chịu trận. Được chừng 10 phút, lão Ngọc chịu hết nổi, làm bộ vẫy cha du đãng Nam tàu gì đó rồi hấp tấp bưng bo qua bển ngồi, kêu:

– Anh qua gặp thằng này có công chuyện chút, 2 đứa ngồi ăn đi nha.

Tôi mong còn chẳng được ấy. Quá trời điều muốn nói với con nhỏ mà lão cứ ngồi kè kè bên cạnh, nói làm sao nổi. Con nhỏ thấy mất một khán giả cũng coi bộ giảm hưng phấn, cầm cái muỗng xúc cơm bỏ vô miệng, vừa nhai vừa nhìn tôi cười cợt. Tôi chọc nhỏ:

– Bữa nay anh lấy ít cơm đó, liệu ăn hết nổi không?

Con nhỏ ngạc nhiên:

– Ủa sao tự dưng anh hỏi kì cục vậy?

Tôi làm mặt tỉnh, trả lời:

– Tại anh sợ em … no rồi!

Mặt con nhỏ đỏ bừng như mặt trời. Cái tay luồn vô đùi non tôi nhéo một cái muốn đứt thịt, miệng la:

– Còn nói nữa em nghỉ chơi anh luôn đó!

Con nhỏ có một thứ mà đám beo trường trại có cố cỡ nào cũng không có nổi: cái tính mắc cỡ. Nhỏ này da mặt mỏng xíu, hễ bị chọc về cái vụ đó lại đỏ phừng phừng, nhìn thấy cưng ghê lắm. Mà thấy con nhỏ dọa nghỉ chơi vậy, tôi cũng đâm sờ sợ. Nó nghỉ chơi tôi, không lẽ tôi chơi với lão Ngọc sao?

Lại nói về cái lão du đãng lởm này, thực sự từ ngày lão vô tới giờ tôi nhìn lão không ra nổi một điểm nào giống du đãng hết trơn. Lão giống kiểu già dịch thì đúng hơn là du đãng. Có điều, lão chỉ có giỡn với riêng mình tui, còn đối với đám kia lão làm mặt trầm thấy ớn. Có lẽ để giữ số má thôi – tôi nghĩ bụng. Nhưng quả thật tôi chưa hiểu hết về lão chút xíu nào hết cả. Lão đúng thiệt là du đãng thứ dữ không có phải hàng Tàu.

Thôi không nói về lão già dịch này nữa, mắc công bực bội. Con nhỏ thấy tôi im re, coi bộ khoan khoái dữ. Nó nhịp nhịp chân ngồi ăn nốt chỗ cơm, cái mũi nho nhỏ chun lên như thể đang khoái chí. Tôi thiệt tình thấy con nhỏ này làm gì cũng dễ thương hết trơn: tập thể dục cũng dễ thương, uống cafe cũng dễ thương, ăn cơm cũng dễ thương, và làm tình thì lại… dễ ra.

Cái khoảng thời gian mới bập vô tình yêu luôn là quãng thời gian ngọt ngào và thơ mộng nhất – tôi nghiệm ra như vậy. Thiệt tình, trong lòng tôi cứ có một thứ hương vị ngọt ngào hệt như mật ong khi ở gần con nhỏ. Con nhỏ hẳn cũng vậy. Thứ tình cảm mới chớm nở có sức mạnh thật kì diệu. Nó làm cả tôi và nhỏ đều cảm thấy ấm áp và hạnh phúc ngay trong cái khung cảnh hết sức tầm bậy và chán nản này. Tôi thực sự muốn nói với con nhỏ một lời cảm ơn chân thành nhất, bởi nhờ nó mà cuộc sống của tôi đã thay đổi tới không tưởng trong cái trại cai tẻ ngắt này.

Có điều, cái quãng thời gian êm ấm của cả tôi và nhỏ kéo dài không có được lâu. Trước giờ, với tư cách là em trai của du đãng truyền kì, đám học viên dù có thèm con nhỏ tới mấy cũng chỉ có thể đứng xa xa và nuốt nước miếng. Nhưng đó là học viên, còn nếu đối thủ của tôi lại là một thằng cha … cán bộ thì nó khác à nha.

Trại tạm chia ra có 3 loại cán bộ – gọi cán bộ cho oai chứ có cái khỉ mốc gì. Loại vip nhất chắc chắn là ban quản lý trại, tụi này ăn không ngồi rồi nhưng có góp cổ phần, nên vị trí và tiếng nói luôn được xếp rất cao. Loại nhì là giáo vụ. Đám này chuyên lo công tác tâm lý, nắm bắt tâm tư nguyện vọng của học viên kiêm vai trò giáo dục. Bét cùng, nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp tới đời sống đám học viên là bảo vệ. Đám này đúng với tên gọi của nó, ăn cơm và lo bắt người, oánh người, xử lý vi phạm trong trại. Tuy vậy, trại nảy đâu ra một thằng không biết xếp vào đâu trong mấy thứ trên.

Thằng nửa quản lý, nửa bảo vệ, nửa giáo vụ này chỉ chừng hơn tôi độ vài tuổi, cái mặt nhâng nhâng nhìn thấy ghét. Nghe đám bảo vệ già nói chuyện, nó là con cháu của giám đốc trại, kiếm việc không nổi nên nhà cho vô đây, gọi là có công có việc. Tôi cũng mặc xác nó, hơi đâu tôi quan tâm ba cái vụ cán bộ trong trung tâm, dù sao tôi cũng đâu phải ban quản lý. Có điều, tôi không quan tâm nó, nó lại quan tâm… con nhỏ của tôi mới kì thiệt là kì.

Thằng nhóc ác này vốn không phải “người trong giang hồ”. Tức là nó chẳng biết gì hết trơn về cái thế giới phức tạp nó đang làm việc. Nhưng chính bởi vậy nên mới khó. Với thằng nhóc không hiểu sự đời này, nó có một cái ảo tưởng rằng: nơi này nó là cán bộ, nó có quyền thế rất to và có thể làm nhiều chuyện. Quan trọng hơn, nó nghĩ đám học viên luôn sợ nó một cây. Quả thiệt cũng có phần đúng, nhưng là đúng với mấy thằng nhóc ác lá gan nhỏ xíu, chớ không phải đúng với toàn bộ trại.

Lần đầu tiên gặp mặt (thằng chả tên Phương – tôi vốn bị ác cảm với những thằng con trai tên Phương), tôi đã thấy khó chịu gì đâu. Gặp mặt tôi, nghĩa là gặp mặt con nhỏ luôn – bởi tụi tôi đi đâu chẳng sát vô nhau, theo cái ngôn từ kinh tởm của lão Ngọc thì là: “dính nhau như kứt với đít” (Xin lỗi các bạn đang dùng bữa). Nhìn thấy con nhỏ, bộ dạng nó đờ đẫn làm như bị say thuốc vậy, mắt nhìn con nhỏ không chớp, la:

– Trời, đẹp vậy mà nghiện uổng quá đi!

Tôi chưng hửng. Đâu lòi ra cái thằng nửa lưu manh nửa cán bộ này vậy hả trời? Tôi nhìn nó khinh khỉnh. Bé, lùn, xấu trai, cái mỏ nhô ra nhìn thấy ghét. Tôi cũng làm một câu tương tự:

– Xấu dữ vậy mà không nghiện, cũng uổng quá ta!

Mặt thằng chả đanh lại. Coi bộ sỉ nhục nặng nề tới thân phận cán bộ à nha. Nó làm cái mặt ngầu, la lên:

– Mày nói chuyện với cán bộ kiểu vậy hả?

Tôi suýt té ngửa à nha. Mới sáng sớm mà sao cha nội này ngủ mớ dữ vậy. Thở dài một cái, kêu nó:

– Đi uống thuốc đi cán bộ.

Rồi kéo áo con nhỏ, tôi dắt nhỏ qua chỗ khác ngồi, miệng an ủi:

– Bỏ đi em, chắc mới từ cắt cơn ra đó.

Con nhỏ có vẻ khoái, cười khúc khích, bám lấy cái tay tôi đi lò dò. Miệng con nhỏ chu lên nhìn ngộ thiệt ngộ:

– Cái đồ dê xồm chứ cán bộ gì!

Ngoảnh cái mặt lại, thấy lưu manh kiêm cán bộ đang đứng kế một thằng bảo vệ, tay hướng về tôi chỉ trỏ. Tôi cũng mặc kệ, trại này tôi đóng tiền rồi vô chứ đâu phải xin xỏ gì vô? Muốn đánh tôi hả, không dễ à nha.

Tôi lôi nhỏ ra sân bóng, hai đứa ngồi nhịp nhịp giò cho cá vàng trong cái hồ nước nho nhỏ ăn. Giữa vườn hoa là một cái hồ nhỏ xíu, bên dưới nuôi đám cá lúc nhúc. Con nhỏ khoái vụ cho cá ăn dữ lắm, bữa nào sau khi ăn cơm xong, tôi và nhỏ đều mang chút rau, cơm thừa ra cho tụi nó ăn. Tôi ngồi lên cái dép, ngó con nhỏ vừa cho cá ăn vừa tặc lưỡi. Con nhỏ ngộ à nha. Cá mà nó làm như … gà không bằng vậy.

Khung cảnh lãng mạn như phim cũng bị phá tan cái roẹt bởi tiếng loa chói lói trên phòng giáo vụ:

– Học viên Long C8 lên phòng giáo vụ có chuyện cần!

Tôi thở dài. Đám này thiệt biết phá bĩnh hết sức. Tôi nắm tay con nhỏ, kêu:

– Đi, mình lên coi chút đi em!

Con nhỏ cũng ngoan ngoãn đứng dậy theo. Tôi nắm tay nhỏ tỉnh bơ đi lên phòng giáo vụ, mặc con nhỏ bảo vệ đứng la chói lói:

– Nè nè, 2 người kia sao nắm tay nhau ngang nhiên vậy!

Cái thứ gái xấu không có ai nắm tay – nó thường ghen ghét dữ vậy đó. Tôi thở dài. Bước vô phòng giáo vụ, thấy quá trời những gương mặt đang xúc động. Bà giáo vụ già kéo 2 cái ghế cho tôi và con nhỏ ngồi, giọng tình thương mến thương dữ dội:

– Con ngồi đi Long. Cô báo cho con một tin vui nè, báo trường mình được giải nhất đó!

Tôi thấy bộ dạng bả vậy, tôi cũng thấy vui. Dù sao, ngoài sự đồng bóng và hơi hâm hấp của bả, bả cũng dễ thương và tình cảm chứ bộ. Tôi cười cười, nói một câu khiêm tốn:

– Trời đất, con có làm được gì đâu cô! Nhờ cô với mấy thầy trong ban làm thôi, tụi em chỉ giúp được chút xíu mà!

Mặt bả càng giãn ra. Thiệt tình, tuổi nhỏ tài cao đẹp trai cu dài mà lại khiêm tốn như vầy, chắc bả mới thấy lần đầu. Mắt bả tít lại:

– Bữa nay 2 đứa ở lại đây ăn cơm với phòng giáo vụ, cô nói qua với quản lý trại rồi đó. Bữa nay ăn “cơm đời” hẳn hoi nha, cô với thầy Bảo mời!

Trong trại có khái niệm rất ngộ. Thứ gì trại bán hoặc trại cung cấp, sẽ gọi là đồ trại. Thứ gì ở ngoài mang vô hoặc trại không có bán, sẽ gọi là “đồ đời”. “Cơm đời” ở đây ý hẳn là cơm mang ở ngoài vô, chắc đặt nhà hàng hoặc tiệm ăn nho nhỏ nào kế trại. Tôi cũng cười tít mắt:

– Vậy con cũng không khách sáo đâu nha.

Nhỏ Mỹ Anh cũng cười re. Thiệt tình, ăn cơm trại hoài cũng ngán thí mồ. Bữa tối đặt ngoài cũng quanh đi quẩn lại mấy món tầm bậy, riết cũng phát ngán. Lâu lâu đổi gió cùng mấy bả, cũng vui chớ bộ.

Thấy mấy bả loay hoay sắp bọc đồ ăn ra đĩa, tôi và nhỏ Mỹ Anh cũng lăng xăng lại giúp. Mấy bả cũng chu đáo ghê, đãi 2 đứa học viên nhưng cũng đầy đủ hết trơn. Không khí trong phòng dễ chịu hẳn, như kiểu một gia đình nhỏ đang đi dã ngoại chớ không còn chút khoảng cách nào giữa cán bộ với học viên. Lão Bảo mở tủ lấy chai rượu, rót đầy vô ly, nháy mắt với tôi:

– Ưu đãi đặc biệt nha!

Tôi cũng vui vẻ đón lấy ly rượu từ tay lão. Rượu cũng là một trong những thứ đại kỵ trong trại, lão nhiệt tình với tôi vậy khiến tôi cũng cảm thấy có thiện cảm hơn nhiều. Mai mốt chắc ráng biếu lão thêm “bao thuốc thơm nhà gởi” nữa lắm!

Nguyên đám đang cụng ly tưng bừng, chuyện trò rầm rầm thì cửa mở cái kẹt. Một gương mặt xấu ma chê quỷ hờn thiên thần tự tử ló cái đầu vào, mắt ngó thấy gương mặt của tôi thì ánh lên một tia khó chịu:

– Sao học viên lại vô đây ăn uống vậy mấy chị?

Bà giáo vụ già cũng xem chừng phật ý, kêu:

– Trời, tụi nhỏ dễ thương lắm, mới làm xong giúp trường cái báo đoạt giải nhất đó. Tụi chị mời đám nhỏ ăn uống có báo qua bên bảo vệ rồi, không có sao đâu!

Thấy cái mặt xấu trai lại phủ thêm một tầng u ám. Mà mấy bà giáo vụ này cũng kì, thấy mặt nó không mời vô ăn, nó bực mình cũng phải. Tôi ngó cái mặt tức tối của nó, lòng càng vui vẻ. Gắp thêm một miếng vô bát con nhỏ, dịu dàng nói:

– Cưng ăn đi cho mập, mai mốt về nhà ba má thấy anh nuôi tốt lại gởi vô anh nuôi tiếp!

Con nhỏ lại nhéo tôi một cái, la:

– Anh mới mập đó, mập như heo vậy!

Vụ cà rỡn của tôi và con nhỏ có tác dụng mạnh à nha. Cái mặt xấu trai bị đòn quyết định đá văng ra khỏi cửa, lặn một hơi mất tăm mất tích.

Cha nội Ngọc khoái cà rỡn, nhưng khi lão nói chuyện nghiêm túc cũng có hồn lắm chứ bộ. Nghe tôi kể tội thằng cán bộ Phương kia, lão trầm ngâm một hồi, kêu:

– Ở ngoài thì không nói, vô trong này mày cũng phải lựa lựa mà sống. Ngán nó thì không phải ngán, nhưng tốt nhất đừng để nó nắm được thóp mình. Vào cái chỗ này cũng như cá nằm trên thớt vậy, không làm được cá sấu thì ráng mà nằm im đi, kẻo bị nó thịt sớm.

Tôi tính quay qua hỏi lão: Bộ anh là cá sấu hả? – nhưng nhìn cái mặt lão đang nghiêm, tự dưng cũng thấy sờ sợ. Mặt lão có cái nét dọa người lắm, tôi dù thân và hay giỡn với lão, nhưng khi nào thấy cái mặt lão nghiêm túc cũng tự dưng thấy có uy. Bất quá, lão cũng nói thêm một câu khiến tôi tự tin hẳn:

– Thằng đó thuộc cái dạng tiểu nhân cóc cáy, không cần phải quan tâm. Đừng có kiếm chuyện với nó là được, nó mà dám kiếm chuyện tới mày nó cũng tự hiểu luôn đi.

Nét du đãng Bắc hay vậy đó. Hễ là em út của lão, ai động tới sẽ phải bước qua cửa lão rồi mới tính nha. Tôi “dạ” một tiếng gọn lỏn, tót ra ngoài chơi với nhỏ Mỹ Anh.

Từ sau bữa cơm với đám giáo vụ, tôi và nhỏ Mỹ Anh cũng thân thiết hơn với mấy “cán bộ” ở trỏng. Nói cho cùng, họ cũng đều là người tốt cả, mặc dù có hơi đồng bóng và xì tin chút xíu. Tôi thì không phải nói: đẹp trai, ăn nói có duyên lại nhiều tài lẻ, mấy bả không kết mới lạ. Nhưng con nhỏ Mỹ Anh, mặc dù láu táu nhưng nó xinh xắn, lại lễ phép, chịu khó nữa nên mấy bả cũng thương như con vậy. Con nhỏ hễ không đi cặp kè với tôi sẽ tót lên trển, kiểu gì mấy bả cũng lén lút chạy ra ngoài mua chè, mua bánh ngọt về cho nó. Con gái vốn thích ba cái thứ tầm bậy vậy mà.

Chủ nhật, tôi và nhỏ cũng lon ton đi lên trển. Tôi qua phòng tập thể hình, đứng tán dóc một chút với mấy đứa đang lu bu ở trỏng. Con nhỏ qua phòng giáo vụ kiếm mối với mấy bà giáo vụ già không chồng. Lão Ngọc bữa nay có thăm nuôi mới ghê, chắc đang chém gió tùm lum ngoài phòng khách. Tôi ngồi châm điếu thuốc, ngó ra cửa sổ, thấy đời thanh thản quá đỗi.

Có điều, sao con nhỏ vừa bước chân vô phòng giáo vụ đã vọt ra lẹ thật lẹ, cái vai con nhỏ run run như hoảng sợ. Tôi ngơ ngác chạy ra theo. Thấy mắt con nhỏ ướt rượt, cái môi bặm lại, bộ dạng vừa sợ hãi vừa bực tức. Tôi la lên:

– Chuyện gì đó Mỹ Anh?

Con nhỏ không nói gì hết, kéo tay tôi như muốn đi thật xa khỏi nơi đó. Tôi giật tay ra khỏi tay nhỏ, hét:

– Có chuyện gì nói anh nghe coi!

Mắt con nhỏ rơm rớm nước mắt, nó nhìn tôi như van nài:

– Không có gì đâu anh, không có gì thật mà!

Quỷ mới tin điều con nhỏ vừa nói. Tôi mặc kệ nhỏ la, xăm xăm bước vô phòng giáo vụ. Thằng cán bộ nhóc con đang ngồi ung dung coi tivi, cái chân vắt lên ghế nhịp nhịp. Con nhỏ đã kịp chạy theo, giữ áo tôi lại.

– Bỏ đi anh ơi, nó chưa có làm gì được em đâu!

Đầu tôi nóng phừng phừng. Chỉ nghe mấy lời con nhỏ nói vậy, tôi đã hiểu ra phần nào câu chuyện. Nhìn cái mặt nhâng nhâng của thằng khốn như thể nó chắc tôi không dám làm gì, tôi kiềm chế không có nổi nữa. Cái tay tôi giơ lên thật cao, hạ cánh trúng cái mỏ nhâng nhâng của thằng khốn, kèm theo câu chửi thề:

– Đù má mày thằng chó!

Thằng khốn té ngửa ra sau, lỗ mũi ăn nguyên đám trầu đỏ tươi. Đám tập thể hình quanh đó bu lại coi đông nghịt. Con nhỏ ôm choàng lấy tôi, nức nở:

– Không được đâu anh! Đây là trại đó!

Trại thì trại chớ tôi ngán gì? Đang tính bay vô tấp thêm cho thằng khốn một trận nữa, đằng nào cũng vô kỷ luật thì làm gọn luôn một lượt đi thì thấy 2 cái tay tôi bị giữ cứng lại. Không phải tay con nhỏ à nha. Con nhỏ sức mấy mà níu tay tôi lại nổi. Cái tay bự tổ chảng, khỏe như trâu này… là tay của đám bảo vệ chắc luôn. Trúng phóc! Nghe cái giọng quen thuộc của lão tổ trưởng tổ bảo vệ vang lên bên tai:

– Đưa thằng này vô phòng bảo vệ!

2 bảo vệ kè tay tôi, dắt ra ngoài cổng. Phòng bảo vệ nắm ngay sau phòng khách, đám người nhà học viên cũng tò mò ngước mắt nhìn về phía tôi. Trong đám mắt ấy, có cả ánh mắt giết người của lão Ngọc. Lão đang ngồi với con nhỏ ghệ coi bộ cũng xinh dữ dội, nhưng lúc ấy nhỏm hẳn dậy, đập bàn la:
—————-

Thuộc truyện: Những mối tình trong trại cai nghiện (full)

29 người thích truyện này

Leave a Reply