Oan hồn nhà hàng xóm – Chap 2

Truyện ma: Oan hồn nhà hàng xóm – Chap 2

Tác giả: codon22

Thằng Biền nói mà cái mặt nửa sợ sệt nửa hí hửng, sợ là sợ ma, còn hí hửng là vì đã khiến cho cái thằng vô thần như mình phải tỏ ra ái ngại. Sau giây phút thần hồn nát thần tính, mình mau chóng lấy lại bình tĩnh, miệng đằng hắng vài tiếng khỏa lấp, kéo ghế ngồi xuống nói:

– Ăn cơm đi! Chắc mấy con mèo hoang đói khát vô lục lọi thôi.

Mặt thằng Biền xịu lại, nặng nhọc ngồi xuống ghế, bỗng hỏi:

– Còn cơm đâu nữa mà ăn, anh Sáu?

Mình ngớ người ra, ừ nhỉ, nồi cơm còn có tí xíu lại dính đầy bùn sình, ăn kiểu gì đây? Nhịn thì không thể, từ trưa đến giờ gần 12 tiếng, hai thằng có ăn thêm gì đâu, cái bụng đang sôi ùng ục thì làm sao mà ngủ cho nổi.

– Coi trong tủ còn mì gói không? Lấy nấu ăn đỡ chứ biết sao. – Mình kêu.

Thằng Biền mở tủ chạn moi móc một hồi, quay sang nhăn nhó:

– Hết sạch luôn rồi. Hay để em vo gạo nấu nồi cơm mới?

– Giờ này nấu biết khi nào mới ăn, mày tưởng còn sớm lắm chắc.

– Chứ sao giờ?

– Qua nhà ông Hai xin miếng cơm nguội đi, về tao với mày ăn!

– Thôi đi, khuya khoắt rồi, ông Hai không còn thức đâu. Với lại…

Thấy nó ngập ngừng gãi đầu gãi tai, mình hỏi:

– Sao?

– Em sợ… gặp chị Liên…

Thằng cu này, mình thèm nhào tới đá nó vài cái cho đỡ tức, vừa quên được tí nó đã lại nhắc. Mình tặc lưỡi:

– Vậy thôi mày qua bên chị Hoa xin cơm đi!

Hoa bằng tuổi mình, nhưng nhà nghèo nên nghỉ học lâu rồi, hiện giờ chỉ suốt ngày ở nhà may vá cho dân trong xóm kiếm vài đồng lẻ phụ gia đình thôi. Nhỏ này rất hiền, vóc dáng khá đầy đặn, khuôn mặt có nét dễ thương nên đám trai làng theo đuổi không ít, có điều chả hiểu sao nó chẳng quen ai, nhiều lúc mình nghĩ không biết nó có phải là les không nữa.

Nhà Hoa cách nhà mình tầm trăm mét về hướng ngược lại với nhà ông Hai. Thằng Biền sợ đi qua đó đụng trúng “bà kia” nên mình mới kêu nó đi về phía này cho đỡ sợ.

– Nè, xin nhiều một chút, mai nấu trả lại! – Mình thảy cái tô bự chà bá cho thằng Biền.

Thằng cu cầm cái tô xoay xoay trên tay, ngần ngừ mãi chả chịu đi, thấy mình nhìn nhìn bèn nói:

– Giờ này biết chị Hoa còn thức không?

– Còn sao không. Nó mê coi phim lắm, có khi coi tới 1, 2h sáng mới ngủ.

Lý do cuối cùng để khỏi phải đi ra ngoài bị mình tàn nhẫn bác bỏ, thằng Biền cầm tô bước ra mà cái miệng mếu xệch, da mặt bắt đầu tái dần. Tới cửa, nó đứng lại, vẻ sắp khóc tới nơi:

– Anh Sáu đi với em đi, đi một mình ớn quá!

Mình định tranh thủ lúc nó đi xin cơm thì chạy lên nhà trên coi JAV tí, ai dè không yên.

Nghĩ cũng tội, mình đứng dậy, tay xòe ra, hùng hồn nói:

– Đàn ông con trai gì mà chết nhát như mày, mốt sao che chở vợ con? Đưa đây tao!

Thằng Biền nghe vậy mừng hết cỡ, vội đẩy cái tô qua cho mình, giống như đó không phải tô mà là trái bom nổ chậm vậy.

– Anh Sáu đi một mình hả?

Móa, thằng khôn lỏi này, vừa mới kêu mình đi chung với nó, giờ thấy mình đồng ý lại nhân cơ hội đẩy hết trách nhiệm cho mình. Lỡ tuyên bố quá mạng, giờ mình bắt nó đi theo biết nói lý do gì, đành ậm ừ:

– Ờ, đi xin cơm cần chi hai đứa?

– He he, đỡ quá! Đi lẹ về lẹ nghen anh Sáu, em đói quá rồi! – Thằng cu cười tít mắt dặn dò.

Mình hé cửa sau, hùng hùng hổ hổ, bước đi hiên ngang như anh hùng ra trận.

Rầm!

Vừa đi được vài bước, tiếng cửa đóng sầm sau lưng mình, chút ánh đèn hắt từ trong ra theo đó cũng tắt lịm. Thằng em khốn nạn, mình vừa ra ngoài nó lập tức đóng ngay cửa lại, cố thủ bên trong, móa nó.

Mình bồn chồn ngó quanh, cảnh vật thân quen thường ngày sao giờ trở nên lạ lẫm, nơi nơi tối om chẳng một bóng người, chỉ nghe tiếng côn trùng kêu rỉ rả. Bình thường mình không hề quan tâm tới chuyện này, chỉ từ sau khi nghe thằng Biền kể vụ bị chị Liên trêu chọc thì giống như bị ám ảnh, hai chân đang mạnh dạn bước đi bỗng run rẩy nhè nhẹ.

Đường ở quê đâu được như thành thị, thường thì một xóm chỉ có một trục đường chính, mà chỉ là đường đất thôi, được cái rộng rãi bằng phẳng. Nhưng đó là đường đi ra phố, còn đường để hàng xóm qua nhà nhau đều là đường tự tạo, kiểu như đi lâu ngày đạp chết cỏ tạo thành lối mòn, bởi thế xung quanh con đường mòn toàn là lau sậy, tre trúc, cỏ lác cỏ may tùm lum, mọc thành từng bụi nhấp nhô đủ mọi hình thù quái dị.

Xui xẻo nhất là mình đi mà quên mang theo đèn pin, cứ quờ quạng đi trong màn đêm đen kịt, thoạt đầu còn bước chậm chậm, về sau chuyển thành chạy, bên tai liên tục vọng lên tiếng thình thịch thình thịch do chân mình tạo ra, thế mà lắm lúc cứ ngỡ như là tiếng ai đó đang đuổi riết ngay sau lưng, báo hại mình càng cắm đầu cắm cổ ù té chạy thục mạng, mắt cố nhìn về ánh đèn leo lét từ trong nhà Hoa hắt ra xa xa.

Vừa chạy vừa cố ngăn cái đầu đừng suy nghĩ lung tung, lẽ thường càng không muốn nghĩ thì lại càng nghĩ tới, chả hiểu sao hình ảnh chị Liên lúc chết cứ hiện lên trong tâm trí mình, gương mặt bợt bạt loang lỗ, ánh mắt trừng trừng giận dữ giống như đang nhìn thẳng vào mình, và cả câu thằng Biền lắp bắp nói khi nãy “Mặt bả xanh như tàu lá chuối” làm mình sợ hãi thật sự, da gà da vịt gì thi nhau nổi lên từng cục từng cục khắp người, tóc gáy dựng đứng hết, cảm giác cả người phía sau tê rần đi, càng khiến mình ra sức chạy tới mức hai chân như sắp hẫng khỏi mặt đất, lúc này bên tai chỉ còn nghe tiếng gió ù ù, kì dư chả còn nghe được gì nữa.

Cái cảm giác một mình giữa đêm hôm khuya khoắt, xung quanh chẳng một bóng người, lại thêm nỗi sợ hãi không tên từ những hình ảnh trong đầu liên tục bộc phát thật sự kinh khủng, lần đầu tiên trong đời mình nếm trải cảm giác sợ sệt lo lắng đến vậy, chỉ biết chạy và chạy thôi, hai tay cầm cái tô to đùng đưa về phía trước đề phòng có gì đó đột ngột xuất hiện thì chơi luôn.

Đang cắm đầu cắm cổ chạy như điên thì chân mình vấp phải cái gì đó, cả người lăn đùng ra đất, vì đang chạy nhanh nên lăn lộn thêm mấy vòng mới dừng lại được, mặt mày xây xẩm nổ đom đóm, đầu óc quay cmn cuồng.

Còn chưa kịp ngồi dậy thì có thứ gì đó lạnh ẻo như nước đá bất thần bay tới chụp trúng mặt khiến mình la lên hốt hoảng, hai tay vội vàng cào cấu rứt nó ném mạnh xuống đất.

Óeeee!

Trấn tĩnh nhìn lại, hóa ra là con chằng hiu nhân cơ hội mình sa cơ dám tấn công, móa nó, làm thiếu chút nữa lăn ra chết giấc tại trận.

Mình thở hổn hển như trâu nước, lồm cồm bò dậy, tay chân trầy trụa hết cả, mình mẩy đầu tóc thì đầy cát đất. Dù sao cú té cũng khiến mình hoàn hồn, nỗi sợ vơi đi phần nào, thất tha thất thểu định tiếp tục đi lại nhà Hoa, chợt nhớ ra cái tô văng đi đâu mất rồi, thế là phải loay hoay quay ra tìm.

Trời tối không mang theo đèn pin, xui cái nữa là nhằm ngày chả có trăng, mây đen che kín, một ngôi sao còn không có nữa là… Mình lò mò tìm mãi chẳng thấy cái tô đâu, quái lạ, tô mủ nhẹ hều, mình té thì nó chỉ rớt quanh đây thôi, biến đi đằng nào được?

Đang ngó tới lui, tay chân quờ quờ quạng quạng, chợt tai mình nghe được tiếng dép lê lạo xạo trên đất ở xa xa, tiếng đi rất nhẹ giống như do phụ nữ tạo ra. Giờ này đâu còn ai thức, mà lại đi đúng con đường này, chỉ có thể là Hoa hoặc thằng Biền thôi, nhưng tiếng dép không phát ra từ trước, hay sau lưng mình, mà nó tới từ phía bên hông, chỗ đầy những bụi cỏ lau cao bằng đầu người và mấy bụi tre già đang lắc lư kẽo kẹt theo gió.

Mình bần thần, mắt căng hết cỡ ngó về phía phát ra tiếng dép nhưng không thấy được gì vì bị cây cối che khuất hết tầm mắt.

– Ai đó? – Mình hỏi lớn

Chẳng ai đáp lại, trong khi tiếng dép vẫn đều đều vang lên. Lạ nhất là lũ côn trùng xung quanh chợt nín bặt, chẳng còn bất kỳ thanh âm nào, khiến cho tiếng dép giữa đêm khuya, giữa nơi đồng không mông quạnh càng rõ hơn bao giờ hết.

Đến đây thì mặc dù chưa nhìn thấy gì, chẳng cần ai bảo, mình cũng thầm đoán được tiếng dép đó là của ai. Cảm giác kinh hãi tột độ, cả cơ thể bải hoải rã rời, rất muốn co giò chạy mà không làm sao chạy được, cứ như tay chân mình bị thứ gì đó níu chặt lấy không buông.

Mình ráng gồng hết sức để giành lại quyền kiểm soát cơ thể, miệng hét toáng:

– Tôi có làm gì chị đâu? Ba ngày qua phụ đám chưa đủ hay sao mà còn theo hù dọa tôi làm quái gì?

Trong cơn hoảng loạn, mình còn nói, chửi mắng rất nhiều, nhưng giờ nhớ lại chỉ được bấy nhiêu. Không rõ vì những lời mình mắng chửi loạn xạ, hay vì lý do nào đó mà tiếng dép đột ngột dừng lại vài giây, sau đó gấp rút lao về phía mình. Đúng lúc này bỗng nhiên mình cử động được, mừng còn hơn ông bà ông vãi đội mồ sống dậy, nghiến răng dồn hết sức lực xuống hai chân phóng đi điên cuồng, bất kể đường mòn hay lau sậy, mặc cho cây lá quất rát mặt vẫn cứ nhằm hướng nhà Hoa mà chạy ào ào đến, có khi đạt tới vận tốc của Usain Bolt cũng không chừng.

Tiếng dép vẫn không buông tha mà đuổi theo sau lưng, càng khiến mình vắt giò lên cổ mà chạy, chưa khi nào mình chạy nhanh đến thế, dù là những lần thi chạy trong tiết thể dục. Có lúc tiếng dép đã đến sát ngay sau lưng, thậm chí mình còn nghe rõ được tiếng thở phì phò quái dị nhưng mình chỉ biết chạy, không dám ngoảnh mặt nhìn ra sau lưng xem cái thứ khốn kiếp nào đang đuổi theo. Mình sợ nhìn một phát có khi ra đi luôn, không bao giờ tỉnh lại được nữa.

Mà có cảm giác đúng là “nó” trêu chọc mình, vì rõ ràng đang ở ngay sát sau lưng mình, nhưng từ đầu đến cuối khoảng cách vẫn giữ đúng y như vậy, không tăng cũng không giảm, báo hại mình chạy bỏ mẹ ra, chạy như chưa bao giờ được chạy, kiểu như một thằng ngồi xe lăn từ nhỏ đến lớn chợt có thể đi được vậy.

Quãng đường chỉ trăm mét mà đối với mình lúc đó giống như cực xa xăm, chạy mãi, chạy mãi không tới nơi. Lúc lâu sau mới loạng choạng lao ra khỏi vùng cây cối rậm rạp, tới được trước cửa nhà Hoa, tay mình đấm rầm rầm lên cửa, miệng hào hển kêu:

– Mở cửa, mở cửa Hoa ơi…

Cửa chưa kịp mở, bên tai mình đã bị “nó” phả từng làn hơi lạnh giá làm cho tê cứng, kèm theo tiếng rên hừ hừ quái đản chưa từng thấy, không phải rên theo kiểu JAV thông thường hay trong mấy phim kinh dị mấy thím hay xem đâu, cái cách nó rên rất khó diễn tả, cứ hực hực lên từng hồi từng hồi như chó ấy, ám ảnh vãi lắm…

—————–

Thuộc truyện: Oan hồn nhà hàng xóm – by codon22

30 người thích truyện này

Leave a Reply