Lâu đài trên cát – Chương 8.1: Phù du

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 8.1: Phù du

Tác giả: DiVangNhatNhoa

Sáng 9h giờ gã thức dậy, trải qua một ngày mệt mỏi và một đêm cuồng nhiệt với Hồng và An, từng khớp xương của gã dường như cứng lại, 2 bắp đùi tối hôm qua do “cưỡi ngựa” gần 20 phút, chưa tính thời gian bị làm ngựa cho 2 cô cưỡi, cũng phải 20 phút nên bây giờ nó nhức nhối căng ra, khiến gã gần như đứng lên không nổi. Biết giờ này An và Hồng đang học tiếng Anh, nên gã lo thu xếp đi công viêc cho mình. Nhìn mấy bộ đồ An ủi sẵn, đôi giày Hồng đã đánh xi bóng loáng, lòng gã thầm tạ ơn trời cho mình quen biết 2 cô. Lẽ ra nếu có vợ gã cùng ở với gã trên sg, thì gã đâu đến nỗi coi như là ngoại tình như vậy. Nỗi lòng của gã họa may trời xanh mới hiểu, ngẫm nghỉ câu đó, nghĩ là buồn cười nhưng nó đúng cho hoàn cảnh riêng của gã

Tắm xong, gã lấy xe của An chạy lòng vòng đi nộp giấy đăng ký kinh doanh, qua ngân hàng chuyễn tiền cho chũ đất, ghé khu văn phòng tương lai để chuẩn bị tập kết vật tư xây dựng, rồi ghé qua bên bán nguyên liệu xem mẫu hàng và ký duyệt mẫu để họ chuẩn bị giao cho gã…hàng loạt công việc ở nhiều nơi, nhiều chỗ, đúng là làm chủ, dù nhỏ, cũng không sung sướng gì. Tiền cho công việc thì công ty xài trước mình xài sau, sau này có nhân viên thì chúng nó ngủ trước mình ngủ sau…Mới có 2 ngày ở sài gón lo công việc mà gã rạc hẳn đi vì chạy ngoài nắng, may mà tối qua có 2 cô chăm sóc, cơm nước đầy đủ chất dinh dưỡng, chứ ăn bụi ngủ bờ như mấy lần trước thì kiểu này chắc toi mạng sớm, không toi mạng thì cũng…liệt dương. Mãi đến 2h chiều, gã mới rảnh mà ghé quán cơm văn phòng ngồi nghỉ ngơi ăn trưa.

Nghĩ đến tình cảnh này, gã lại chạnh lòng khi nghĩ đến vợ gã. Gã nhớ lại không phải để trách nàng, nàng tính trẻ con từ khi cưới nhau, chuyện đó gã biết, nhưng ít ra, khi lập gia đình, có con với nhau rồi, nàng phải hiểu và nhìn xa trông rộng.

Thực ra gã cũng không muốn về nhà nàng ở rễ, nhưng hồi mới lấy nhau, nàng tuy không chê gã nghèo nhưng không chịu ở nhà trọ, nàng chê chật chội nóng bức, rồi bắt gã theo nàng về cần thơ ở rể nhà nàng, thấy nàng có bầu mang con của mình, lại nghĩ đạo vợ chồng là trọng, sợ nàng trong lúc mang thai mà mình dồn ép quá thì không hay, gã cũng đành theo nàng về ở rể, cũng do mình, yêu người ta, thì phải chấp nhận thôi.

Về với nàng dưới cần thơ, lạ người lạ cảnh, mọi việc gã phải bắt đầu từ đầu, từ khách hàng cho đến đường đi lối lại. Mới 6 tháng về làm rễ, số tiền gã dành dụm được trong mấy năm độc thân hết veo. Cũng không phải gã tiêu xài hoang phí, 2 năm sống với nàng, gã chưa dám sắm cho mình một bộ đồ mới, cũng do chi phí nhiều quá, tới nỗi gã không dám tính toán xem 1 ngày mình xài bao nhiêu, 1 tháng hết bao nhiêu…

Do nhà vợ có mấy anh em, vợ chồng gã thứ 4, trên còn 2 anh lớn, dưới 1 em nhỏ, rồi ba mẹ nàng nữa nên thành ra trong nhà coi như vơ chồng gã làm ra tiền nhiều nhất, nói là vợ chồng chứ thật ra có mình gã làm, nàng bầu bí sinh nở nên nghỉ làm từ lâu rồi. Nhưng vợ gã quên là mình có chồng, nên cứ thản nhiên lấy tiền gã làm ra bao nhiêu đổ vào nhà, từ mua sắm cây tăm xỉa răng đến tấm tôn lợp nóc nhà, toàn rút trong ví của gã, rồi còn cơm nước chợ búa hàng ngày, trăm dâu đổ lên con tằm của gã, 2 anh nàng là con trai quê thất học, làm cu li thợ hồ thì đũ tiền hút thuốc là may lắm, nói gì đến chuyện khác.

Không muốn vợ chồng cắn đắng nhau chuyện tiền bạc trong lúc nàng có thai, gã im lặng chịu đựng, tính gã cũng thật ra là rộng rãi, nhưng nàng không hiểu là trong một chừng mực nào đó thôi, cũng phải nhớ là mình đã có chồng rồi. Rồi bình thường không nói, nàng không nghĩ một ngày nào đó gã đau bệnh hay vì gì đó không làm ra tiền được, vợ chồng gã và con bé sẽ sống thế nào?

Có những lúc gã khổ đến nỗi tiền khách hàng thuê gã kiện tụng thì nàng không nghĩ sau này đem ra xài hết, tới chừng công việc cần chi phi, gã phải đi vay mượn, rồi cứ kéo sau chạy trước như thế, chẳng mấy chốc gã trở nên tàn tạ mỏi mệt, đến nỗi có lần anh gã đi công tác cho ngân hàng xuống cần thơ, ghé thăm gã, anh gã phải dắt gã đi mua cho gã mấy bộ đồ, sắm cho gã đôi giày, anh gã không nói gì, nhưng gã biết, gia đình gã buồn rất nhiều về gã.

Vợ gã thì nàng vẫn vô tư theo tính trẻ con của mình, nàng đâu có một lần nào để ý xem có khi nửa đêm gã không ngủ được, lấy xe chạy ra chợ uống café đêm là vì sao. Mà gã cũng không muốn nói nữa, sự đời, lớn hết rồi, nói 1 lần thôi là đủ, nói hoài đâm ra giống con nít, nhắm chịu được thì chịu, qua sông thì phải lụy đò, không lái đò được thì một là nó trôi đi đâu mình đi đó, còn không thì nhảy mẹ xuống sông rồi tính sau. Nên yêu nàng thì gã vẫn yêu, thương con thì gã vẫn thương, nhưng trong thâm tâm sâu xa trong lòng mình, gã hiễu không thể kéo dài mãi như vậy được, rồi sẽ có 1 ngày , cái lâu đài tình cảm trên cát của gã đổ sập xuống. chỉ là không biết nó đổ theo kiểu nào thôi, nếu vợ gã vẫn không chịu hiểu ra, và từ bỏ lối suy nghĩ ích kỷ của nàng, là nàng lấy gã giống như hân hạnh cho gã lắm ( vì nàng và ba nàng, rồi dòng họ nội của nàng đều luôn xúi nàng bỏ gã đi, lấy đại gia mà sướng tấm thân, )nàng yêu gã nên không nghe, nhưng nếu 1 ngày nào đó, nàng hết yêu gã, đá gã ra đường, không lẽ gã lại phải bắt đầu lại từ đầu sao? Vì suy nghĩ kiểu bề trên như vậy, nên nàng mới không chịu theo gã lên sg từ ban đầu, để 2 vợ chồng tích lũy từng cây tăm cái chén, tạo cơ ngơi cho riêng mình.

Gã vào đời năm 18 tuổi khi ba mẹ gã bị nghỉ hưu sớm, suốt mười mấy năm bươn chải cuộc đời, làm đủ thứ nghề thượng vàng hạ cám để sống, có những tháng không có tiền đóng trọ, bị chủ nhà vứt quần áo sách vỡ ra, gã phải xin nhà chùa cho ở tạm, làm công quả cho chùa để báo ơn..( Lúc đó anh chị gã cũng chì là sinh viên, tuy lớn năm hơn gã, nên cũng như gã thôi, mà về báo cha mẹ thì danh dự thằng con trai không cho gã làm thế, vì anh chị gã đâu có như thế) . rồi có tiền từ làm thêm lại thuê nhà trọ khác, và theo đuổi tấm bằng luật sư, cộng với một cuộc hôn nhân nhìn thì hạnh phúc nhưng dưới chân không có móng như thế, nên gã đâm ra từng trải, già dặn và chững chạc sớm, ít ai thấy được hết các góc khuất trong gã, nên họ ít khi hiểu vì sao gã có tính cách như thế, sống biết nghĩa khí, có trước có sau, chính vì mười mấy năm phiêu bạt, sống với đủ loại người, đã tạo ra gã như hôm nay.

Bởi vì tất cả những rối rắm đó trong gia đình gã, nên khi ba gã bán bớt ngôi nhà ở sg và cho gã một số tiền, gã không nói cho vợ gã biết, gã tự hứa với lòng, gã sẽ đem nó đi kinh doanh như khát vọng thời trẻ của gã, nếu nàng theo gã thì gã không giấu nàng nữa, còn không, gã phải thủ 1 con đường về cho mình, lỡ 1 ngày cái lâu đài tình cảm trên cát mà vợ gã bắt gã ờ nó sụp đi, gã còn 1 đường lui vê cho mình.

Đương đời, đến hôm nay đã dạy cho gã 1 bài học, mình không phụ người nhưng không để người phụ mình. Không cần làm quân tử, nhưng không phải tiểu nhân, trung dung chi đạo mới là kế sâu rễ bền gốc.

Tiếng chuông bài hát “ Xin trời cho thêm 500 năm” từ dt vang lên, báo có cuộc gọi của Hạnh, kéo gã ra khỏi dòng suy nghĩ lan man.

Sáng nay ngủ dậy, thấy Hương còn mệt, Hạnh chở Hương qua vứt bên công ty Hương làm, gặp sếp Duy đến sớm đang uống café chổ cửa công ty, cô gật đầu chào, cô cũng biết sếp Duy do mấy lần đi ăn trưa cùng anh và Hương

Vào đến công ty, nghe nhân viên phòng của cô nhắn cô lên gặp ông Thành giám đốc, cô băn khoăn không biết có chuyện gì không, đã 6 tháng từ khi leo lên cái ghế phó phòng mà một cuộc đi café cô củng không đi cùng ông ta, sau cái hôm ông ta hẹn cô đến nhà bàn công việc rồi ông ta kiếm cớ ôm ấp cô nhưng cô thoát được.

– Cuối tuần này em đi cùng anh đi vũng tàu công tác nhé, có mấy doanh nghiệp hải sản dưới đó muốn xuất ủy thác qua công ty mình, mà Ngọc trưởng phòng em nghỉ phép rồi, nên anh gọi em đi thế anh Ngọc. Ông ta vừa nói vừa như dán mắt vào bộ ngực căng tròn của cô.

Nghe đến đó, Hạnh thấy mỏi mệt trong người, lần này là lần thứ 4 cô bị chỉ định đi cùng ông ta, mấy lần trước cô đã tìm nhiều lý do khéo léo từ chối và nhờ anh Ngọc trưởng phòng gánh dùm, sự bất quá tam, lần này từ chối nữa e rằng không ổn.

– Vâng, em sẽ sắp xếp. cô tạm thời thế đã, rồi từ từ tính

– Tốt, em cho chuẩn bị toàn bộ tài liệu nhé, ông ta nói rồi liếm môi nhìn theo cặp mông căng tròn của cô khi cô đi ra khỏi phòng

Hạnh về bàn của mình ngồi, mở máy tính lên cho có chứ không có đầu óc làm bất kỳ cái gì. Nghĩ đến ông ta, cô bức bối nghiến răng ken két.

Cô làm việc cho ông ta rất tận tụy, thậm chí nhiều hôm lang thang làm thủ tục ở cảng đến 11, 12 h đêm, cô cũng không tính overtime cho công ty. Nghĩ rằng mình tận tụy cho công việc, dù không ngủ với ông ta nhưng mình kiên quyết mềm mỏng từ chối thì dần dần ông ta sẽ thôi, và xem trọng mình thật sự. So với lương của chị Thủy phó phòng cũ đã nghỉ thai sản, lương cô có 3/4., tuy so với bạn bè thì cũng cao hơn, nhưng cô nghĩ lương cô thấp hơn Thủy, mà cô làm giỏi hơn Thủy thì cô coi như đã sống hết lòng với ông ta rồi. Nhưng cô là đàn bà, cô không hiểu đàn ông, sự đời mỡ treo miệng mèo, trừ khi mèo không thèm, còn thèm mà không ăn được thì cứ đi vòng quanh mà kêu réo.

Hạnh đôi khi cũng muốn xin nghỉ quách cho rồi, nhưng nghĩ đến xã hội bây giờ mật ít mà ruồi nhiều, khối người gần chục năm kinh nghiệm, thạc sĩ đầy mình mà còn thất nghiệp, nên cô nén lòng ở lại, mục đích là tích lũy kinh nghiệm và thành tích, để lỡ đến ngày có nhảy ra, thì cũng dễ kiếm chỗ đặt chân hơn, nhưng cô không ngờ ông ta nhiều lần âm mưu tính toán như thế.

Cũng có khi cô vì miếng cơm manh áo, cũng có lúc muốn cho ông ta quách, nhưng nghe bà lao công già kể năm trước có 1 cô văn thư xinh xắn , tò te với ông ta một thời gian, rồi vợ ông ta biết, cô gái đó nửa đêm bị một đám cô đồ nó dùng lưỡi lam rạch cái mặt thành cái bàn cờ tướng, mà công an không điều tra được, cô dẹp luôn ý nghĩ viển vông đó.

Giờ tiến thoái lưỡng nan, trời chịu đất mà đất không chịu trời.

Xử lý xong đám công văn giấy tờ, cô chợt nghĩ đến lời của Hương nhờ nhắn gặp Hùng. Hay là sẵn mình hỏi ý anh xem thế nào. Hôm qua ăn cơm trưa cùng anh, trao đổi với anh về những chuyện này nọ, cô biết anh không đơn giản như những lời linh tinh mà miệng anh hay nói ra

15h. Xong hết việc, cô nhấc điện thoại hẹn gặp anh. Gặp anh xong việc mình rồi, cô sẽ nhắn Hương cùng ra, nhưng việc mình xong trước đã. Cô không muốn Hương biết việc khó xử của mình.

Đang chỉnh lại tóc tai áo xống, cô tròn mắt khi thấy gã xuất hiện, hôm nay gã diện đồ Piere Cardin, giày bóng lộn, tay xách laptop đỉnh đạc từ xa tiến lại, cô nheo mắt sợ mình nhìn lầm người.

Mùi nước hoa đàn ông từ gã lan nhẹ theo không khí, thấm vào mũi làm Hạnh ngây ngất. và cô tự hỏi không hiểu sao hôm nay , với phong cách gã như thế này, con Hương sẽ nghĩ sao?

Khác với Hương không nghĩ sâu xa, cô biết những lần trước anh bèo nhèo vì lên sài gòn ăn bờ ngủ bụi, nhưng lần này có gì khác hay sao mà chỉn chu vậy, dĩ nhiên cô không nghĩ là anh có 2 người tình trẻ đẹp tút lại cho anh ta

Gã ngồi vào bàn đối diện với Hạnh, nhìn qua cô 1 cái, gã thầm khen hôm nay nhìn Hạnh xin xắn với mái tóc dài phủ vai, tém một bên với màu hạt dẻ. cặp kính càng phù hơp với bộ vest c6ng sở màu xanh sẫm mà cô đang mặc

– Hôm nay rồng kiếm tôm có việc gì không, đốt xong điếu Dunhill, gã hỏi cô

– Rồng gì đâu, anh chả bao giờ đứng đắn, toàn chọc em.

– Thì nhìn em thấy dáng đẹp quá, cuộn lên mấy khúc, anh liên tưởng đến rồng.

Hạnh cười hi hi, cô vừa mắc cỡ vừa vui vui trước sự liên tưởng không giống ai của gã

– Với anh em không loanh quanh, hôm nay hẹn anh ra đây có 2 việc

– Nói

– Thứ nhất là việc Hương nhờ em hẹn gặp anh, thứ 2 là chính em có việc hỏi ý anh

– Thế tý Hương ra nữa ah

– Dạ

– Hôm nay anh trúng số rồi, gặp 2 rồng một lúc. Thôi mình nói việc của em trước đi, tý Hương ra anh bận ngắm nhìn nó, không tập trung nghe em nói được

Gã hiểu chổ khó xữ của cô, nên ưu tiên nói với cô trước, nhưng cái tật bài bây không bỏ, Hạnh nghĩ thế

Bằng giọng nhỏ nhẹ, cô nói ra cho gã nghe chỗ khó xử của mình với ông Thành. Gã im lặng nghe cô nói, không hỏi xen vào.

– Túm cái váy lại là em muốn vẫn có chỗ làm đó, nhưng ông Thành không thể gây áp lực tình dục lên em nữa phải không, gã hỏi làm cô giật mình vì sự phán đoán của gã.

– Sao anh đoán hay nhỉ? Em chưa nói ý em mà, mới trình bày khúc nôi thôi

– Có gì đâu, nếu em không tiếc chổ đó, em nghỉ quách rồi, em gặp anh làm gì.

Cô chắt lưỡi khen gã, đúng là nhà tư vấn tùm lum có khác. Nhớ tới chữ tùm lum, lại nhớ ý gã bao hàm….sinh lý trong đó, đột nhiên cô thấy đỏ mặt.

Ngồi đối diện, gã thấy cô đột nhiên đỏ mặt lên, nhưng không biết vụ gì, tâm trí gã vẫn suy nghỉ việc của cô.

– Theo anh phán đoán nếu lần này đi Vũng Tàu nếu em không nhắm mắt dang chân thì về chắc lãnh trợ cấp thôi việc, phải không?

Hạnh lại bật cười, và lại mắc cỡ, ngườ ta nói nhắm mắt đưa chân, gã thì dùng nhắm mắt dang chân.

– Dạ, em cảm nhận như vậy, vì hồi sáng em thấy có mấy hồ sơ xin việc vào vị trí của em nằm trên khay hồ sơ trước mặt ông ta.

– Umh, để xem, nghỉ thì không được, mà làm tiếp thì kẹt vụ kia, trốn mùng 1 thì cũng mắc kẹt hôm rằm. Nan giải nhỉ.

– Việc khó em mới kiếm anh, chứ việc dễ em tự xử rồi

– Thế em hay tự xử lắm ah, gã vừa hỏi vừa cười khặc khặc

Hạnh mắc cỡ quá, lần này lần thứ ba hôm nay bản năng con gái của cô bị gã uy hiếp, cô thấy anh…nguy hiểm với cô quá.

– Còn 4 ngày nữa em đi phải không

– Dạ

– Thôi được, anh hùng nan quá mỹ nhân quan, anh không hứa, nhưng nếu có giải pháp nào, 3 ngày nữa mình gặp nhau. Bữa đó em alo anh nhé

– Anh rang nghĩ giúp em nhé, cô chợt bật khóc, cô tủi thân cho cô, đúng là thân gái dặm trường…khó khăn mỏi mệt thật. Nếu không có đứa em gái đang ở trọ cùng cô trong sg để học đại học mà cô phải thay ba mẹ lo cho nó, cô vứt quách ông Thành thổ tả này lâu rồi. Nhưng cô biết tấm bằng loại trung bình, với 1 năm kinh nghiệm, sẽ khó tìm được việc mới nhanh. Huống hồ chưa kể lúc công ty mới hỏi sao mà nghỉ khỏi công ty cũ, khi người ta mình đề bạt mình như thế, lương khá như thế, mình giải thích sao đây?, Tay thành này hiểm thật.

Gã nắm tay cô để trên bàn” không phải khóc, trời sập còn có người khác chống, nước lên thì thuyền lên, lo gì”

Bàn tay ấm áp của gã làm cô có cảm giác được chở che, cô lại bối rối, nhưng không rụt tay về

Cách chỗ gã ngồi với cô 2km, ông Thành đang mơ màng đến cặp mông cô dưới váy , thấy Hạnh đồng ý đi sau 3 lần lẩn tránh, ông ta nghĩ cá đã chui vào rọ, ông ta cũng biết hồi sáng khi ông ta cố ý để cô thấy mấy hồ sơ xin việc làm ở phòng xuất nhập khẩu, là cô hiểu ý ông rồi. Loại con gái trẻ mà thông minh, lại hấp dẫn, đúng khẩu vị ông thích, dù vợ ông ghen hơn sư tử cái. Vụ con bé văn thư bị rạch mặt lần trước, ông biết thừa bà ta làm, nhưng khi công an hỏi ông có nghĩ gi không, ông ngu gì nói ra, bà ta đã giải quyết giúp ông cục nợ một cách…bạo lực nhưng nhanh gọn. Ở đời có tiền có quyền, ai biểu nghèo mà bày đặt xinh đẹp, lại còn dám uy hiếp ông là tung hê lên hết nếu ông không mua nhà riêng cho con đấy đứng tên.

Hương đến quán khi gã đang nắm tay Hạnh, còn Hạnh 2 mắt vẫn còn hoe đỏ, cô chẳng hiểu xảy ra sự việc gì.

Hôm nay cô váy công sở đen ngắn ngang đùi, mang đôi stocking màu đen, cô đi đến đâu các ánh mắt trong quán café nhìn cô đến đó, đến khi cô ngồi xuống chiếc ghế giữa gã và Hạnh, cũng còn nhiều ánh mắt nhìn 2 bắp đùi thon của cô khép vào nhau.

Thấy Hương vào, Hạnh vào toilet rửa mặt, cô không muốn bạn mình thắc mắc

– 2 người đến lâu chưa? Cô hõi gã

– Cũng vừa hết ly café, Hạnh nó bị bụi bay vào mắt

– Em thấy rồi, mấy hôm nay gặp lại, nhìn anh không ra nhỉ,

– Bình thường mà, do có chổ ngủ nghỉ ổn định, thay đồ tắm rửa nên nhìn anh bớt tơi tả thôi

Hương liên tưởng đến việc Hồng và An mời gã lại ngủ đêm đó, không lẽ…cô cũng không tiện hỏi them

– Người đẹp tìm anh có việc gì không, gã hỏi khi Hạnh trở lại bàn

– Em có chút việc tình cảm riêng tư nhức đầu, tính tâm sự với anh

Cô kể lại cho gã nghe diễn biến mọi việc cô quen Tuấn thế nào, anh ta ra sao, làm gì, tất tần tật những gì cô biết về Tuấn, và những hành động hẹn hò rồi xù của Tuấn, cho đến lần gần đây nhất, làm cô thực sự mỏi mệt và khủng hoảng khi mất phương hướng. và cô cũng kể luôn cho gã nghe cả những lúc Tuấn làm cô thấy hạnh phúc.

Gã chăm chú lắng nghe, không bỏ sót 1 tý gì.

– Xin chúc mừng cầu thủ dự bị xinh xắn, đột nhiên gã lên tiếng sau khi cô kết thúc câu chuyện

Cả Hạnh và cô ngớ ra không biết gã nói gì

– Anh nói rõ đi, Hạnh hỏi thay cô

– Có gì khó đâu, thằng Tuấn cũng có thời gian đầu tư công sức, tiền bạc vô em khi em về quen với nó, đúng không?

Câu hỏi sỗ sàng và ánh mắt gã nhìn thẳng vào Hương làm cô xấu hổ, cô lí nhí trả lời

– Phải

– Rồi gã hứa bỏ vợ theo em, bảo em chờ phải không?

– Phải

– Ta phân tích chỗ này nhé, em có biết đàn ông, nhất là đàn ông từ anh trở lên, gặp gái thích gì nhất không? Đó là cô gái tự nguyện ngủ với mình vì thích mình, bỏ tiền ra mua cũng được, nhưng hơi kém đi sự thú vị.

Gã rít hơi thuốc rồi hỏi tiếp:

– Có phải em ngủ với nó ngay khi em thấy nó là đại gia phải không?

– Phải, cô lí nhí đáp, cảm thấy như mình đang bị lột từ từ cho đến trần truồng trước mặt gã

– Sau đó thấy em buồn khi biết nó có vợ, nó nói sẽ bỏ vợ thế này, đang chán vợ thế kia, phải không?

– Phải

– Em biết vì sao một cô gái theo 1 người đàn ông không? Nếu không vì tiền, thì vì danh phận, nhìn em anh biết em không lấy tiền trực tiếp của đàn ông nếu có lên giường với người ta, nhưng khi em thấy đối tượng đó làm em thích, em thích người ta không phải vì tiền, nhưng việc người đó phai có nhiều tiền, là một trong các tiêu chí tìm bạn trai, phải không

– Phải, Hương nói chậm rãi như bị viêm họng, sau khi cô im lặng khá lâu

– Thế nên thấy Tuấn có tiền, theo em nói thì nó dắt em vô nghề, dạy em nghề…nhưng anh chắc là em cho nó ngủ với em trước, và nhiều lần,trước khi khi em và nó hứa hẹn yêu đương nó bỏ vợ lấy em, đúng không

– Phải, Hương đáp, cô biết là cô giờ chỉ còn nói thật, phòng tuyến tâm lý đã bị gã đột phá.

– Thế ta kết luận nhé, ban đầu em ngù với nó vì tiền, gián tiếp hay trực tiếp không quan trọng. Sau đó nó hiểu ra, dĩ nhiên nó hiểu ra thôi, nó thấy như vậy không thú vị, nhưng nó vẫn còn thèm em, thấy gã vừa nói vừa nhìn vào mông, vào cặp đùi khép lại của mình, Hương có cảm giác như bị gã lột sạch hết rồi

– Khi nó thấy hơi kém thú vị, nó hứa hẹn cho em một danh phận, để em hưng phấn hơn khi nó chơi em.

Hương ngòi đó, lòng cô như hóa đá, quả là sau khi Tuấn hứa sẽ cưới cô, cô nồng nhiệt với hắn hơn, nhớ lại những gì mình làm khi làm tình với hắn, giờ cô thấy kinh tởm mình.

– Nhưng sau khi em và nó hứa cưới nhau, em giả vờ không xin xỏ nhờ cậy gì nó nữa, vì em nghĩ em nắm chắc nó trong tay rồi phải không ? em bỏ cá con để chờ cá lớn.

– Phải, nhưng đó là thật em không muốn xin, chứ không giả vờ, cô yếu ớt chống chế

– Thế rồi sau đó là những cuộc hẹn lúc có lúc không phải không?

– Phải

– Đơn giản thôi, gã hạ con bài chót, giết chết nốt chút kiêu hãnh còn sót lại trong Hương

– Lúc nó hẹn em là nó đang đi với con khác đấy, nếu sau đó con đó đáp ứng nó, L…lạ cá tươi, nó cho em leo cây, nếu con đó sau đó từ chối nó, nó quay về mang đỡ đôi dép cũ là em, cũng qua được 1 đêm cô đơn khi nó đi công tác xuống sài gòn. Đơn giản thế thôi. Nó bị con khác từ chối thì vẫn còn em ỡ đó banh háng cho nó chơi, nên những bó hoa, lời điện thoại xin lỗi, hộp kẹo socola là để giữ cho 2 đùi em lúc nào cũng banh ra cho nó đó,mà không quá tốn kém, nó cũng không ngu gì để tốn kém như hồi nó mới quen em nửa, dép cũ, ai đem sơn phết nhiều làm gì, sửa lại tý, mang đến đâu hay đến đó, hiểu hết chưa. Chứ nếu nó yêu em thật, xin lỗi nhé, thất hẹn 1 , 2 lần thôi, không có tình yêu nào kỳ quặc vậy đâu. Và bây giờ em đi gặp anh vì em còn tiếc cái tài khoản ngân hàng của hắn, em hi vọng có thể cứu vãn sao? Nếu em không cần nó nữa.

Hạnh im lặng bỏ ra ngoài, cô không muốn Hương ngượng khi cô ngồi đó

Những lời thô tục gã dùng thẳng thắn với Hương làm cô gục xuống, nãy giờ dù gã nói có phần hơi quá, nhưng nhìn nhận kỹ lại, cô thừa nhận gã không nói sai. Cô cũng biết tuy hôm nay gã tư vấn cho cô là có, và tư vấn chính xác, nhưng cô hiểu gã dùng những thủ pháp sống sượng để như lột truồng cô ra, là đáp lại cái nhìn khinh khỉnh của cô lần đầu gặp nhau ở café Chơt Nhớ.

Cô ngồi đó, ngồi thẳng lưng nhưng bên trong cô hoàn toàn sụp đổ khi gã đóng cây đinh cuối cùng vào cỗ quan tài để chôn vùi cô:

– Em còn nhỏ lắm em ah, đừng nghĩ mình có mông to vú bự rồi nghĩ đàn ông quỳ dưới chân em, so với những tay như bọn anh trở lên, em chỉ hơn con búp bê tình dục ở chỗ em tự cử động, tự chổng mông lên được thôi, chứ trường đời và tình trường, em còn non lắm, chỉ có người tham lam mới bị gạt, em bị gạt vì em quá tham lam thôi. Thôi, anh biết em hiểu phải làm gì rồi, chào em, trả tiền café đi, cho anh gửi lời chào Hạnh nhé. Có duyên gặp lại.

Gã kéo ghế đứng dậy rời đi trong khi Hương ngồi như hóa đá. Chỉ có gã mới dám nói cô trần trụi như vậy mà cô không thể trách gã.

Nhưng hôm nay cuộc nói chuyện này giúp cô biết 1 điều, cô chính là bản sao của gã trong việc mưu mô thủ đoạn đối phó với đời, cô kém hơn vì cô ít tuôi hơn

Đi lòng vòng liên hệ đội thi công xây dựng và ký hợp đồng xậy dựng với họ vào đầu tháng bắt tay vào xây dựng văn phòng, xưởng sản xuất cho gã. Thấy đồng hồ chỉ đã 17h hơn, gã tấp vào một quán café , giờ này từ quận 12 chạy về tân bình thì thế nào cũng kẹt xe ở CMT8, gã cũng biết 2 cô chưa về, nếu không 1 người đã nhắn tin cho gã biết rồi

Ngồi uống café, gã suy nghĩ về việc của Hạnh

Vốn dĩ mối quan hệ giữa gã và Hạnh chưa có gì là thân, dù việc này gã nói từ chối cũng được, nhưng với bản tính hay giúp đỡ bạn bè, huống chi trong tương lai gã cũng cần Hạnh về làm trợ lý cho gã, trừ khi là cờ bí, không thì một chút nhân tình sẽ tốt về sau. Mình cứ sống tốt với người ta vài chuyện đã, rồi cái gì đến sẽ đến.

Suy nghĩ cân nhắc tới lui, gã thấy tìm một chỗ làm khác cho Hạnh là hay nhất

Gã alo cho anh trai của gã bên ngân hàng, nghe anh nói bảo Hạnh mang hồ sơ, sáng mai ghé qua anh ấy phỏng vấn, gã thấy nhẹ người, coi như là ổn, tính ông anh gã hiểu, không có hi vọng gì là nói thẳng.

Gã alo cho Hạnh khi cô đang đưa Hương về nhà, thấy nó buồn quá, hôm nay cô tiếp tục đi bụi bên nhà nó. Nghe gã còn đang loanh quanh ở Quận 12, cô chở Hương ghé lên đó, đằng nào cũng là đi nhờ người ta, phải chịu khó.

Ngồi sau, nghe Hạnh nói quay lại quận 12 gặp gã, Hương nửa muốn đi nửa mắc cỡ, mà thôi, đi theo cho vui, chắc anh ta không khó chịu với mình đâu, làm mình đến như thế hồi chiều, chắc anh ta cũng hết khó chịu rồi.

Ba người gọi cái lẩu dê ngồi ăn.

Nghe gã nói khả năng khỏe nhất là xin qua ngân hàng chỗ anh trai của gã làm, Hạnh mừng rỡ, nếu được vậy thì ổn quá, cô nhờ gã sáng mai báo anh trai là 10h cô qua.

Nghe gã và Hạnh trao đổi công việc, Hương thấy mình có lỗi với gã, lẽ ra cô không nên khinh người như ban đầu, thì cô đâu bị gã làm cho cô mang cảm giác gả lột truồng quất roi như khi nãy. Nhớ lại lúc gã hành hạ tinh thần cô, ánh mắt gã sục sạo giữa 2 đùi mình, không hiểu sao cô thấy khó chịu, cô chặc lưỡi, lâu rồi mình không gần đàn ông, chắc thế, lần đi ngủ với Tuấn cuối cùng, cũng 3 tháng rồi còn gì. Nhớ lại cách Tuấn muốn cô chìu chuộng Tuấn, rồi cô phần thì bản năng, phần thì tin Tuấn hứa hẹn, cô đáp ứng. Nhớ lại nữa, cô suýt lợm giọng mà nhả miếng thit dê ra ngoài

Nói chuyện qua lại một hồi, thấy Hương ngồi trầm ngâm đối diện, gã quay qua nhìn cô. Cái bàn lẩu dê thì thấp với ghế đẩu nên 2 đùi hương xéo lên cao, tý nữa gã ngất đi khi thấy bướm của cô ẩn hiện bên dưới cái quần lót hôm đi siêu thị cô mua, cái quần mà gã cào cào ở chỗ nhạy cảm mà miếng vải sẽ áp vào đó. Gã nhếch mép cười, cho em chết hôm nay nhé.

Gã không ghét Hương, nhưng gã không thích tính cách khinh người của Hương, với Hạnh gã thương quý như em út bao nhiêu, với Hương gã muốn khủng bố cô bấy nhiêu, cho bỏ tội chưa gì đã khinh người. gã hiểu rõ trong sâu xa con người Hương, chính là tính cách và bản năng của con thú săn mồi như gã, chỉ là cô còn trẻ, cô chưa nhận thức hết được bản thân mình như gã.

Đang nhìn chăm chú vào giữa 2 đùi Hương, thấy cô biết ra và khép 2 đùi lại rồi quay cặp đùi xéo qua một bên, gã mỉm cười gian xảo với cô, rồi lấy ngón tay trỏ cào nhẹ nhẹ vào mặt bàn cho cô thấy. Nhìn điệu bộ đó của gã, Hương nhớ ra cô đang mặc cái quần lót kia, cô biết gã biết rồi, bối rối, cô quay đi chỗ khác.

Thấy cũng đủ, gã quay qua bắt chuyện với Hạnh, nhưng hể thấy Hương nhìn về phía mình, là gã lại cào cào bàn, cứ thế, 2 bên bắn qua bắn lại như thế. Cô có giận thì kệ, gã đâu có cần cô. Cứ thế, gã cậy thế làm càn

Hạnh vô tư ăn uống nói cười, không biết bên cạnh cô, bạn cô đang bị gã hành hạ tinh thần

Hương ngồi đó, sau khi ăn được 2 chén mì, bắt đầu chịu sự khủng bố âm thầm của gã, cô không biết thế nào, không lẽ đi xe ôm về thì Hạnh thắc mắc, sao giải thích với nó. Mà ngồi lại, mỗi lần nhìn qua gã, thấy ngón trỏ của gã cào cào mặt bàn, thỉn thoảng lại xoay tròn, cô có cảm giác gai hết người, lại như có cảm giác nó cào vào chỗ kín của mình xuyên qua lớp vải quần y như hôm bữa, cô tự sỉ vả mình, rồi chửi thầm tổ tông của gã trong bụng, nhưng cô lại không dứt ra được ám ảnh đó, thỉnh thoảng 2 đùi cô khẽ siết lại. Kè hay đi săn, hôm nay gặp con thú hùng mạnh hơn, đã trở thành con mồi. Lén nhắn tin cho Hạnh bảo đi về, nó lại bảo ăn xong đi karaoke nữa, hôm nay nó muốn cám ơn Hùng vì giúp nó xin việc ngân hàng, với lại đi với Hùng nó thấy vui, nên bảo cô đi cùng rồi tý về luôn. Cực chẳng đã, cô đành chịu đựng sự khủng bố từ xa của gã, mà không biết tránh đi đâu

Tất cả diễn biến tâm lý của Hương, cho đến việc cô lấy dt nhắn tin cho ai đó, đến viêc cô vừa gấp máy là Hạnh lấy dt ra đọc SMS, rồi thỉnh thoảng 2 đùi Hương siết lại, gã thấy và đoán được hết, Hôm nay mình đang vui và hưng phấn, hành hạ con này cho vui, một luồng khoái cảm khi nhìn Hương khổ sở lan ra người gã. Đường đời và đường tình, so với người lớn hơn thì gã không bằng, nhưng cỡ như Hương, gã hiểu được sâu kín trong cô.

Hạnh tính tiền xong, hội 3 người kéo nhau vào karaoke ca hát

Vừa đi lên cầu thang lên lầu 2 của phòng karaoke, Hương lại thầm rủa mình khi nhớ lại hành động khả ố trong góc tối bãi gửi xe dưới tầng hầm của gã, và cảm giác sướng khoái khi cô tát gã 1 cái trời giáng

Lúc chạy tới Karaoke, nghe còn 2 phòng, Hạnh giao xe cho cô mang đi gửi, còn Hạnh chạy vào tranh thủ lấy phòng trước, do thấy co 1 tốp khách nữa đang phi xe vô.

Chạy xuống tầng hầm, vào góc cuối của dãy để xe tay ga, trong lúc cô lom khom người mở cốp xe Hạnh lên để cất áo khoát và lấy bóp tiền dùm nó, thì gã một tay tốc váy cô lên, rồi luồn tay vào giữ 2 đùi cô bóp nắn háng cô mấy cái rồi rụt nhanh ra, rồi gã xách laptop đứng ra đường đi đợi cô, mặt bơ bơ như không có chuyện gì cả. Cô uất ức quá, chửi nhau với hắn ở đây thì mắc cỡ, mà bỏ đi rồi mai mốt Hạnh hỏi thì giải thích thế nào? Không lẽ nói ra? uất ức quá, đi ngang gã, cô tát gã 1 cái thật mạnh, rồi xoay người đi, thấy gã ôm mặt có vẻ rất đau và có vẻ ngạc nhiên, đột nhiên mọi bực bội của cô biếng mất, mỉm cười khoan khoái bên gã, cô sóng vai gã đi lên lầu.

Chịu đựng 1 cú tát nảy đom đóm của cô, không hiểu sao gã không thấy đau, mà lại nghĩ đến hình ảnh con mèo cái đang động tình cào con mèo đực khi nó lại gần. Gã cũng không bực bội gì, quy luật cuộc đời, chịu đấm ăn xôi, cũng là bình thường.

Cuộc chiến thầm lặng nhưng khốc liệt đã bắt đầu xảy ra giữa sư huynh và sư muội, gã bật cười thầm nghĩ. Gã không được để lộ ra với cô là gã thèm khát cô, ngay từ lần gặp đầu tiên gã đã biết điều đó. Nếu cô biết được điều này, gã sẽ chết chắc trong tay cô. Nếu giữa cô và gã xảy ra quan hệ, gã phải là người cầm lái, không thì cuộc đời gã tiêu ma, type con gái như cô là kiểu gã thích, thật sự gã rất thích.

Đi lên cầu thang lên lầu, cô lại hối hận vì sự vô ý của mình. Lẽ ra cô phải để gã đi trước, một lần nữa cô lại sa vào âm mưu tinh vi của gã.

Đi sau Hương, nhìn cặp mông và nửa đùi của cô đong đưa ngang tầm mắt, ngó thấy cầu thang không có ai, gã cố ý nhô đầu lên áp vào ngang hai đầu gối cô, phà hơi thở nóng bỏng vào giữa 2 đùi cô.

Hương rùng mình khi cảm nhận hơi thỡ của gã nóng bỏng ở đùi non của mình, nhớ lại bàn tay tham lam thô nhám của gã nắn bóp mình, rồi ngón tay khều khều hồi chiều của gã, 2 chân cô chợt nhíu lại như sắp khụy xuống. Phải chi gã ham muốn cô thì gã làm vậy cô lại thấy bình thường, nhưng đằng này đến số dt của cô gã không thèm xin, hồi nãy cô tỏ ý đi về lúc hạnh chở cô xe, gã còn xúi Hạnh giao xe cho cô tự chạy về, còn gã và Hạnh đi chơi tiếp cơ mà. Những tên đàn ông khác, trừ Tuấn ra cô bị mắc mứu vì có tình cảm phát sinh, còn lại là từ nào đến giờ cô cho thằng nào cái gì thì hưởng cái đó, thèm quá thì phải lịch sự, nịnh nọt săn đón để cầu xin, chỉ có gã là đối xử với cô mất dạy như vậy, như 1 tên lưu manh vỉa hè lần đầu gặp gái đẹp. lẽ ra cô phải kiên quyết đi về, sao mà qua nhiều chuyện bỉ ổi như vậy của gã, cô vẫn chưa dứt khoát? Sợ Hạnh buồn vì hôm nay là ngày vui của nó mà cô bỏ về ngang? Cô không biết lấy lý do đó có đúng không.

Đi sau lưng cô sau khi thổi vào đùi non của cô, gã bật cười và hiểu lý do thật sự trong đầu cô, vì sao cô tát gã mà không bỏ về. hồi nãy bóp vào háng cô, gã cảm nhận quần lót cô ươt ướt và nong nóng.

Ngồi trên lầu, Hạnh hoàn toàn không biết cuộc chiến giữa 2 tay đối thủ, đã bắt đầu hôm nay, cô nâng ly bia lên uống, hôm nay là ngày cô thật sự vui vì có đường thoát khỏi con heo nọc kia.

Cô hát xong bài “Chim trắng mồ côi” thì nghe giọng gã vang lên “ chim trắng thì mồ côi là phải rồi, rớ vào xúi quẩy, biến thành chim đen sẽ không mồ côi”Ngồi cách cô 1 ô ghế, mà gã chồm sát vào tai cô thì thào như vậy rồi cười ha hả

Hạnh ngồi nhai cánh gà nướng, nãy giờ cô uống hết 2 lon bia, hôm nay hưng phấn quá

Chưa có ngày nào mà Hương bị khủng bố tinh thần như hôm nay, từ chiều thì bị gã làm tinh thần cô suy sụp, rồi hành vi bỉ ổi của gã tứ lúc đi ăn lẩu dê đến giờ làm cô có cảm giác như mình là 1 con gà bị vặt hết long, đang bị cột lại chờ người ta làm thịt. lại có cảm giác như mình và gã là 2 con thú, gã là con đầu đàn, còn cô là 1 con cái trong đàn.

Mùi đàn ông từ gã phả nhè nhẹ vào mũi cô, mùi nước hoa của gã nữa…cô tự thấy mình đã đùi non ươn ướt mỗi khi càm nhận như vậy, và cả bàn tay thô nhám của gã hồi nãy.

———————

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

3 người thích truyện này

Leave a Reply