Lâu đài trên cát – Chương 5.1: Ranh Giới

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 5.1: Ranh Giới

Tác giả: DiVangNhatNhoa

ngày 27/04/2009

Cô thức dậy sớm lúc mở cửa cho Hạnh đi làm, Hôm nay nó lấy đồ cô mặc tạm vì hôm qua đột xuất đi bụi, nó không chuẩn bị gì cả.

Hạnh đi rồi, cô nằm nán lại ngủ tiếp mà trằn trọc rồi không ngủ được, nhớ chuyện này chuyện kia chuyện nọ rồi nghĩ đến anh ta. Thực ra hôm qua cô cũng muốn có dịp nào đó hẹn riêng anh ta để tâm sự với anh ta về chuyện tình cảm của mình và Tuấn, cô muốn nghe một người độc lập, khách quan và sâu sắc tư vấn cho cô, không phải cô không thể tự có quyết định với cô, nhưng nghe ai đó nói kỹ lưỡng cho cô thấy với tư cách người ngoài cuộc, và phải khách quan, cô là người sống lý trí hơn bản năng, ý thức hơn tình cảm nên cô muốn nghe gã. Ra soát lại các chỗ bạn bè có thể tâm sự và góp ý khách quan với cô được, cô thấy gã là phù hợp, vì qua đánh giá, gã có lối sống và suy nghĩ giống cô, nhưng cô vì tự ái con gái, cũng thấy bực tức vì hôm qua gã lại không đưa cardvisit cho cô, nên cô chưa chủ động hẹn riêng gã.

Nghĩ đến chuyện này, cô lại nghĩ ngược về quá khứ. Quán café chân dài (gọi theo cách của cô) cô làm hơn 2 năm thời sinh viên là bước ngoặt của cuộc đời cô, dẫn dắt cô đến ngày hôm nay. Chính tại đó, cô gặp Hoàng và trải qua 2 năm yêu đương và trao đời con gái của cô cho anh. Bây giờ nhớ lại ngoài kỉ niệm ra, cô còn hận anh ta. Người ngoài không hiểu, họ nghĩ cô lúc đó quen anh là vì tiền, vì túi tiền lúc nào cũng có USD của anh ta. Không ai hiểu và nghĩ là cô yêu anh ta bằng tình cảm rung động đầu đời của đứa con gái quê thật thà khờ dại, nhưng cô cũng nên cảm ơn anh ta, một bài học lớn mà cô trưởng thành như hôm nay.

Khi cô trao thân cho anh ta xong, anh ta hứa nhiều lắm, nào là đời này anh chỉ yêu em…vân vân…và…vân vân. Những ngày tươi đẹp kéo dài được 6 tháng, đến khi cô bảo anh ta về nhà cô chơi thì anh ta thoái thác lần lữa. như vậy cô cũng kiên nhẫn cho qua. Sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo khó, cuộc sống kham khổ của gia đình từ nhỏ đã dạy cho cô sự nhẫn nhịn, nhưng sự đời tức nước thì vỡ bờ, càng ngày anh ta càng lộ ra cách sống yên phận và nhu nhược, cái gì cũng nghe lời mẹ. Đó là cách sống mà cô không chấp nhận được.

Cô vào sài gòn học, tiêu từng đồng mồ hôi nước mắt của bố mẹ ở quê nhịn ăn nhịn mặc gửi vào, nên cô không cho phép mình an phận theo cách sống của anh ta, bố mẹ cô ngày càng già yếu, sau cô còn 2 đứa em gái, là chị cả, cô hiểu được trách nhiệm của mình. Nên đến khi cô đến nhà anh ta chơi, nghe mẹ anh hỏi cô về hoàn cảnh, xuất thân gia đình…thì lúc đó cô đã mơ hồ cảm thấy rồi cô và anh sẽ không có kết thúc tốt. Nhưng cô không ngờ ngày đó xảy ra sớm vậy

– Anh tính chừng nào mình cưới nhau ? nằm khỏa thân trong lòng Hoàng, cô hỏi

– Mẹ anh bảo để đợi anh ổn định công việc hơn đã, với lại anh đã nói lâu rồi mà em không nghe, nhà anh không cưới người đạo Phật được

– Đạo Phật là xấu hết hả anh ?

– Anh không nói đạo nào xấu hay tốt, mà là quy định nhà anh nó thế

– Vậy anh cải đạo theo em đi, ngày xưa anh nói anh chết vì em cũng được mà, cô vừa nói vừa ngồi dậy mặc quần áo vào. Vậy mà đến đấu tranh với hủ tục của mẹ anh, còn không làm được.

Hoàng im lặng không nói gì

Cô bật khóc, lúc đó cô khóc vì tủi thân cho mình hơn là không cưới được anh ta, cô khóc vì lẽ ra cô phải nhận ra chuyện này sớm hơn

– Anh nghĩ em yêu anh thật lòng không ? quen anh 2 năm, em có khi nào xin tiền anh không? Em vẫn đi làm ở quán café, rồi những lần anh tính dắt em đi mua sắm, Anh tặng quà đắt tiền em còn kêu anh đừng hoang phí. Tiếc là em biết ra muộn quá. Cô vừa nói vừa khóc tức tưởi. Anh về ở với mẹ anh đi, và mấy cô anh hay hẹn hò ôm ấp ở Furama resort đó, từ nay đừng gặp em nữa.

Hoàng , có lẽ vừa bực tức và hổ thẹn vì cô nói trắng ra sự thật, tát cô một bạt tai.

– Em có tư cách gì mà nói những câu đó? Nói cho em biết, em chưa có tư cách muốn nói gì thì nói về nhà anh và các quan hệ của anh đâu.

Cô im lặng không nói nữa, không phải cô sợ Hoàng tát tai cô nữa, mà lòng cô đã chết, và khi cô rời khỏi khách sạn, cô bỏ lại chiếc xe tay ga đắt tiền anh ta mua cho cô hồi sinh nhật vừa rồi, cô đã tái sinh lại là một người khác. Hạnh kể lại cho cô nghe, bạn bè nghe cô trả lại anh ta chiếc xe, với cô và gia đình cô, rất có giá trị,cười sau lưng cô và chê cô dại. Chỉ có Hạnh biết và hiểu cô, người mình đã không tiếc, tiếc gì của. Cô như ngày hôm nay, lạnh lùng, toan tính thủ đoạn với đàn ông, cũng là một phần nhờ anh ta tạo nên. Sau đó anh ta cũng gọi điện nói này nói kia, nhưng với cô, It is over. Tất cả đã kết thúc.

Nén nỗi đau vào sâu trong lòng mình, Cô vẫn làm ở quán café đó, và ở đó, cô đã gặp Tuấn, người đưa cô vào nghề sắt thép này khi cô bắt đầu năm 4, chuẩn bị thực tập và tính tới tương lai.

Chuông điện thoại của anh Duy gọi cô quay trở lại thực tại, cô bật dậy và thay đồ đi làm,

chuyện gì thì cũng đã qua rồi, đi kiếm cơm cái đã. Trăm nỗi đau…không bằng đau bao tử, cô lại nhớ lời anh ta nói lúc cái lẩu hải sản dọn ra tối hôm qua, cô bật cười ha hả, và thấy mình cũng bắt đầu giống nhà tư vấn pháp lý, tâm lý và sinh lý Hùng Cần Thơ.

Sài gòn 5h sáng 27/04/2009

Gã thức dậy khi trời tờ mờ sáng qua tấm rèm cửa sổ phòng ngủ. Một giấc ngủ sâu và mê mệt vì mệt mỏi suốt một ngày hôm qua. Do hôm nay ở nhà người khác, nên gã dậy sớm vệ sinh và tắm rửa.

Đứng chải đầu cạnh bàn trang điểm, nhìn 2 cô gái trong bộ váy ngủ lúc này xộc xệch gã lại chép miệng và nuốt nước miếng ừng ực, con heo lòng trong người gã cũng ụt ịt thức dậy. Nó không dậy sao được khi nhìn thấy 4 bầu ngực trắng trẻo phập phồng lên xuống theo nhịp thở, 2 cặp đùi trắng thon thả bị một bên váy xếch lên thấy cả mảnh quần lót ép vào khe mông và vun lên ở sâu giữa 2 đùi, đặc biệt là An, gã còn thấy mấy mờ mờ ẩn hiện chỗ kín của cô, vì cô nằm co chân cao hơn Hồng, và quần lót cô mặc cũng mỏng manh, loại ren viềng

Gã nhìn sau khi chải đầu xong, tặc lưỡi rồi đi ra ngoài kiếm café uống. làm gì làm, ly café đắng luôn là món súc miệng buổi sáng của gã, mang lại sự tỉnh táo cho 1 ngày.

Và khi gã ra khỏi nhà, An mở mắt nhìn theo gã, cô thức dậy từ lúc nghe gã tắm trong buồng, và nhìn thấy hết ánh mắt của gã nhìn cô và Hồng. Cô còn thấy cái vật trong quần đùi thể thao gã mặc nó nhúc nhích động đậy một chút nữa mà, Cô vừa mắc cười và thầm nghĩ, giá mà người đàn ông vừa ra khỏi nhà , là người yêu của mình.

Hồng và An ngạc nhiên khi thấy gã mua về cái bong đèn đem về nhà thay cho cái bong đèn buồng tắm bị hư

– Anh làm làm gì, ngồi chơi đi, em đi chợ nấu gì ăn mừng anh em quen nhau, để đó em gọi người ta vô làm dùm, 10k tiền công chứ gì.

– Thôi để anh làm, coi như anh làm cho sáng sủa mai mốt anh lên tắm, với lại tối thui vậy tụi em tắm anh rình không thấy gì hết.

Hồng bó tay với gã, cô dắt xe đi chợ

Ra đến đầu hẻm khu trọ, con bé hàng xóm hỏi “ ai thế, anh nào xấu xí vậy”

– Người yêu đấy, có gì không

– Của cái An ah, hay của bà?

– Của chung cả 2, được không?

Cô nói gọn lỏn rồi chạy xe đi trong sự ngỡ ngàng của nhỏ hàng xóm, đã lâu rồi, cô và An phải đi qua dư luận mà sống, miễn không thẹn với lòng là được.

Gã loay hoay thay bong đèn thì nghe An nói chuyện

– Anh ở nhà không mặc quần lót ah

Gã giật mình còn hơn bị điện giật

– Uh, quen rồi , 2 năm nay không mặc nữa, mà sao em biết, gã tự thắc mắc, sáng giờ mình có hớ hênh gì đâu ta

– Hồi sáng em thấy anh nhét cây trong quần

Gã im lặng lui cui không dám nói nữa, trong lòng thầm rủa An

– Sợ em rồi ah, hôm qua đứng ở siêu thị ăn tươi nuốt sống hay lắm mà, nghênh mặt lên nháy mắt nữa

– Sợ, mà sợ Hồng nó về bắt gặp thì chết, sự đã đến này, gã phải chống trả đến cùng.

– Nó gặp thì làm sao, em với nó đi làm, lâu lâu cũng làm chung phòng hoài chứ gì

An nói cứng ngoài miệng trêu gã, chứ cô biết cô sẽ ngại, chỉ vì việc gã và các cô quen nhau, nó khác với việc 2 cô đi làm về bản chất

– Kể anh nghe xem nào

– Kể gì ? có gì mà kể

– Thì kể chuyện bọn em đi làm ấy, nào giờ anh không biết

– Thì giống anh xem phim xxx thôi, có khi mình em , có khi hai đứa chung, nhưng ít

– Thú vị nhỉ, thằng nào ốp 2 em một lúc, chắc thuộc loại trâu bò, gã chen vào

– Haha, có đâu, với họ, mình làm cho đủ thủ tục thôi anh, mà thực ra khach vip, lịch sự, tụi em mới đi chơi, còn không ngồi bàn rồi về ah, có khi 1 tuần chưa đi với ai, lâu lâu có tay nào có tiền mà thích biến thái, tụi em còn làm tình cho nó xem nữa, ông đấy boa nhiều lắm, kể anh nghe cấm anh cười

– Có gì mà cười, cũng là nghề nghiệp thôi, với anh sex như tô phở, đói thì ăn, xong thì thôi, cuộc đời anh, anh nhìn xa hơn chén cơm và cái bướm đàn bà, em hiểu không? Phở ngon do tay nghề nấu, làm nghề nào ăn nghề đó

– Em hiểu, nếu không hiểu thì hôm qua em và Hồng không mời anh về đâu

– Em và Hồng xxx nhau cho người ta xem, vậy hỏi thiệt, có sướng không ta

– Cũng có chứ anh, nhưng mình kiềm chế, đi làm mà.

– Kỳ này lên sài gòn quen bọn em cũng hay thật. thú vị, coi như có them kiến thức, tại hạ cảm ơn cô nương đã giúp tại hạ đại khai nhãn giới.

Gã thay bong đèn xong, rửa tay rồi ngồi uống ly nước cam cô pha

Hồng tìm mua ít thịt bò, tôm mực về làm bì cuốn nhúng dấm. Hôm nay cô thực sự vui khi thấy gã mua bong đèn về thay cho cô, bất kể gã nói năng linh tinh, cô hiểu gã coi 2 cô như Hà, bạn gã vậy.

Gã và An đang ngồi coi máy tính của cô, chỉ cô một số mánh vặt để xài laptop hiệu quả. Ngồi kế cô, thỉnh thoảng bộ ngực ấm mềm của cô chạm nhẹ vào tay gã, rồi mắt gã lâu lâu lại thấy cái bong quần lót thấp thoáng giữa 2 đùi cô, gã lại thấy mình nhột nhạo

Hồng về, nhìn gã đang ngồi chỉ An dùng máy, cô mỉm cười, đúng lả các cô thiếu 1 người như thế.

– Hôm nay ở đây chơi với bọn em đi, mai hãy về được không ? em mua nhiều đồ ăn lắm, đãi thầy giáo máy tính này

Nghe Hồng nói thế, gã không biết trả lời thế nào

Cũng đúng là gã còn muốn ở lại them 1 ngày với các cô, nhưng là gã có ý riêng, chút ăn uống xong gã sẽ nói với 2 cô. Nhưng gã lưỡng lự, vì gã ngại. Chủ ý của gã là coi 2 cô như bạn, mà An nói năng táo bạo quá, gã cũng ớn ớn.

Thấy gã im lặng, Hồng và An đoán nhầm là gã sợ vợ gã dưới quê buồn, nên thôi các cô im lặng sửa soạn đồ ăn. 3 người im lặng, thỉnh thoảng 2 cô liếc nhìn gã, rồi cười với nhau.

Gã có quyết định trong đầu rồi, nên tập trung cài máy cho An

– Ah, mà bọn em xài laptop để làm gì ?

– Em mua để lên mạng kiếm khách văn phòng công chức, An nói

– Thế tý đi mua webcam xịn đi, cho người ta nhìn cho rõ

– Hihi, em cũng tính vậy, dùng webcam theo máy bất tiện quá

– Em thay đồ đi,anh chở đi lựa cho một cái, chứ em mặc đầm này ra đường người ta hiếp em chết

– Nó mặc từ tối qua đến giờ có ai hiếp đâu, Hồng chen vào

– Nhớ lấy CMND theo nhé, chút mình ghé khách sạn tý, không có CMND người ta không cho vào

An bật cười đi thay đồ, cô biết gã có ý gì đó. Nghe gã 2 ngày nay, cô hiểu ra, khi gã nói là có ý gì trong đó, chứ không nằm ở cái sự trắng trợn của bề ngoài

Gã tròn mắt nhìn khi thấy An chọn một quần jean và áo thun kín cổ rồi thay ngay trước mặt gã. Tuy cô làm vậy vì tiện lợi chứ không có ý gì, nhưng gã nóng hết cả mặt, mà vú cô đẹp thật, gã cũng tự hào là mình có vợ đẹp, nhưng sự đời “ của lạ bằng tạ của quen”

“ đồ lạ cá tươi”, ai mà không hiểu sự hào hứng của nó.

Thấy gã dừng xe trước cổng 1 ngân hàng ở đường Hoàng Văn Thụ, An thắc mắc

– Vào lấy tiền cho em ah, có cần nhiều vậy không?

– Có, cứ vào sẽ biết,

Gã bảo cô cầm CMND đưa cô bé nhân viên ngân hàng

———————

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

2 người thích truyện này

Leave a Reply