Lâu đài trên cát – Chương 11: Sóng Gió

Truyện online: Lâu đài trên cát – Chương 11: Sóng Gió

Tác giả: DiVangNhatNhoa

Sài Gòn 11/06/2009

Hạnh đi làm về, cô mệt mỏi ngả lưng ra giường, không buồn tắm rửa thay đồ, Một ngày làm việc căng thẳng và sau đó là những quãng đường kẹt xe, khói bụi mịt mù làm cô thực sự kiệt sức, rồi về đến nhà thì cúp điện, thực là họa vô đơn chí

Theo thời gian làm việc thì 1 ngày là 8h, còn thời gian ket xe di chuyễn sáng 2h chiều 2h nữa thành ra trung bình 1 ngày 1 người làm 11h. Kinh khủng. Cứ cái đà này 10 năm nữa thì thành phố quá tải. Rồi điện đóm nửa, nền tảng của công nghiệp là năng lượng, là điện, xăng, dầu. Người ta cứ hô hào là đến năm 2020 đất nước cơ bản hoàn thành công nghiệp hóa, hiện đại hóa gì gì đó, mà đất nước là ở đâu? Ngay như Sài gòn cô ở thì điện đóm còn chập chờn, cúp mở còn không tính được. nói gì hóa cái này, hiện đại cái kia.

Nông thôn thì đi sau thành thị 20 năm thậm chí có nơi là 30 năm, cho là 10 năm nữa SG hóa được đi, nhưng cả nước thì không hóa nổi. Cô về quê cô, ba mẹ cô còn kéo cày bằng trâu bò, thì 10 năm nữa họa may hóa ra 4 con bò, chứ hóa cái gì mà cả nước. mà cơ bản hoàn thành là gì? Tiêu chí nào là cơ bản. cũng chẳng biết.

Nghĩ đến mà ngán ngẩm, lớp của cô gọi là là thế hệ 8x, tương lai là rường trụ gì đó, mà có những chuyện đa số là không thấy, hoặc thấy mà không nói, hoặc nói không ai nghe, có khi người ta còn bảo mình là này là nọ…cho mình cái chức danh hảo rường trụ tương lai gì đó ,mà không cho làm, không cho nói, không qua rèn luyện, thì trụ rường gì

Đó là thực tế cuộc sống, bối cảnh xã hội mình phải nhìn nhận. Từ ngày vào làm ngân hàng, cô thấy cũng như anh hay nói, cũng là 1 kiểu xây nhà trên cát thôi, ở nước ngoài, ngân hàng cho các doanh nghiệp vay thì cao lắm 10%/ năm, nước mình thì 18% đến 24%, mà mình gia nhập WTO, ai ai cũng vui mừng, nhưng nghĩ sâu xa, với hạ tầng kẹt xe như thế, mà giao thong là mạch máu của kinh tế, thì nội xe cộ hàng hóa người ngợm chờ chực là lãng phí lắm rồi, rồi lãi vay như thế, doanh nghiệp mình lấy đâu ra sức mà giảm giá thành, nâng cao chất lượng dịch vụ, cạnh tranh với nước ngoài, cuối cùng người ta mang đồ vào bán cho mình thì nhiều, mình bán đi chẵng được bao nhiêu nên từ từ lao động thất nghiệp cả đống, hàng ngày thanh niên ngồi café ken nghịt

Nhớ lại Hùng so sánh cho cô nghe VN mình gia nhập WTO mà cô buồn cười, nhưng đó lại là sự thật. Nó giống như nhà mình nuôi 1 con chó ta, thằng hàng xóm nuôi 10 con bergier khổng lồ, nó qua bảo thôi tao với mày phá hàng rào cho trẽ con hai nhà chơi chung sân. Mình thấy nhà mình nhỏ, mình đồng ý, làm vậy con mình có sân chơi rộng rãi hơn, con chơi vui đâu chưa thấy, 10 con chó khổng lồ qua ỉa, hưởi rồi hốt cức mệt mỏi con mình cũng không đi chơi được, có tức quá thì xua con chó ta còm cỏi qua nhà nó ị lại cho bõ ghét, cũng có được bao nhiêu, cùng lắm như cây tăm. Nghe nó thô tục, nhưng đúng, cái kiểu của anh lúc nào cũng thế. Mà đó là điều làm cô mến anh.

Nhớ những cái anh nói, cô lại nghĩ về anh. Cô nhớ lại đêm 01/06, cái đêm anh đi lo công việc cho Hương, cô lo cho bạn cô ít thì lại lo cho anh nhiều hơn, Hương nó được anh lo thì tốt rồi, nhưng ai lo cho anh? Đêm đó, do anh không cho cô ra ngoài phòng trọ, cô đóng cửa mà ngồi ở ngạch cửa rồi ngủ quên mất. Đến chiều mai nghe tiếng xe 2 người về, cô mừng quá chạy ra ôm chầm lấy anh, nhớ lại mà giờ cô còn ngại ngại, nên 10 ngày nay không gặp anh, cũng không gọi điện, cái ôm đó, và cái hôn dịu dàng của anh, rồi cái lúc anh đè cô khi anh nhầm….Cô không biết vợ anh có nhớ anh, có nghĩ về anh, có lo lắng cho anh khi anh bươn chải trên sài gòn không, có mừng ra ôm lấy anh như cô không khi anh đi xa, đi lâu về? Nhìn anh, ai cũng nghĩ anh hạnh phúc, vợ con đề huề, bồ bịch xinh đẹp, mà cả 2 cô, việc này là cô biết khi đêm đó cô thăm dò An và Hồng, khi họ qua ở cùng cô. Rồi anh đang xây công ty nhà xưởng nữa. Nhưng cô biết chĩ có cô, trong số 4 cô gái anh quen, hiểu rõ những mệt mỏi trong sâu thẳm con người anh, khi nhìn anh có vẻ như khóc trong lần cô thăm anh gần đây nhất. Cô không nghĩ là cô yêu anh, nhưng cô thích cảm giác êm đềm lúc cô và anh ngồi ăn cháo ngoài sân trong tĩnh lặng và yên ả.

Máy quạt chợt kêu lên vù vù khi có điện lại, cô ngủ lúc nào cô cũng không nhớ…

Sáng nay Hương dậy, nhìn đồng hồ thì đã 8h, thôi chết, trễ họp với sếp Duy rồi. nhìn qua người đàn ông tên Vinh nằm ngủ kế bên còn ngáy pho pho trên giường bên kia của khách sạn, cô mặc kệ, lao vội vào buồng tắm, xong thay váy áo, xịt trét qua loa rồi cô chạy vội lên công ty, hú hồn là khách hàng, do kẹt xe nên đến trễ, nên sếp Duy khó chịu nhưng không giận cô lắm. Nhìn dáng vẻ bèo nhèo do gấp gáp của cô, Duy cũng lắc đầu ngán ngẩm. anh biết hôm qua cô đi chơi đêm.

Rồi cuộc họp hành căng thẳng cũng qua, mấy ngày nay, cô và sếp Duy đau đầu vì 1 lô sắt thép 1200 tấn nhập về còn kẹt ở cảng. Mà cái trò sắt thép, tháo chậm 1 ngày có khi lỗ một đống tiền, do giá cả nó chạy theo ngày như giá vàng mà, không hiểu mấy ông kiểm hóa bên hải quan làm gì mà kỳ này thông quan lâu lắc, mấy lần trước hàng về trong 2 tiếng là thông quan xong, lần này lại dính kiểm tra kiểm mẹ gì nữa đây.

Sếp nói cô nghỉ trưa, chiều nay đi với sếp qua cảng.

Nhớ lại hồi sáng bỏ Vinh lại khách sạn mà cô buồn cười, anh ta làm phó tổng giám đốc 1 ngân hàng trung bình, cũng chưa già quá, nhưng say mê cô lâu rồi, vẫn thường alo, tặng quà, thỉnh thoảng đưa cô đi chơi, nhưng lên giường thì đêm qua mới vào khách sạn chung, sáng nay chưa gì cô đã chạy trước.

Thực ra hôm qua cô buồn bực trong người nên đi chơi cho vui, chứ cũng không có yêu đương gì anh ta, chẳng qua là thấy anh ta cũng đàng hoàng lịch thiệp, lại kiên nhẫn đeo bám cô gần 2 năm trời làm bạn, biết cô quen Tuấn mà không bỏ cuộc, chiều hôm qua khi nghe cô nói cô và Tuấn chính thức kết thúc rồi, 2 người mới đi ăn đi chơi rồi lên giường. Cô đồng ý vì một phần buồn, và cô cũng thèm đàn ông, sau những gì trải qua với con trăn hạ lưu bỉ ổi kia. Chuyên nhân lúc cô cháy nhà mà hôi của, cô chưa thấy ai có ăn học mà bỉ ổi như hắn, nhưng đúng thật là chưa có ai cô chia s4 nhiều bí mật như hắn, bí mật quá khứ, quan hệ, rồi…cơ thể nữa.

Nhớ lại lúc lên giường, tự nhiên cô buồn cười, cô biết Vinh cũng nản trước sự lạnh lẽo của cơ thể cô không đáp ứng lại những âu yếm của Vinh, cô biết trong lòng anh ta nản lắm. Nghe anh ta nói cô hiểu anh ta hiểu lầm là cô buồn vì mới chia tay Tuấn, nên chưa có hứng. cô cũng uh cho anh ta vui lên tý, chứ cô hiểu cô nhất. Tự nhiên bây giờ cô thấy đàn ông xung quanh cô nhạt nhẽo quá, ai cũng săn đón tung hô chiều chuộng, nhưng khi lên giường thì cứ tập 1 chiếu hoài, riết với cô nó nhàm, thấy ai cũng như ai. Vào tắm xong, ra ôm, hỏi chuyện gia đính, công việc, rồi sờ sờ nắn nắn, bú liếm, rồi thọc vào rồi phì phò rồi lăn ra ngủ. hết chuyện. Còn mình tỏ ra thương họ chút là họ ràng buộc, đi đâu cũng hỏi, cũng tò mò, biết có lấy mình hay không, hay là 5 thê 7 thiếp, mà làm ghê quá

Kịch bản yêu và tình dục của họ, tất cả làm cô chán, nhàn nhạt như nhau. Chỉ cần nhìn thằng đó nó nhấc cái tay, là cô biết nó muốn cầm cái gì rồi, như vậy hứng thú gì nữa.

Nhớ tới hứng thú, cô lại nghĩ đến kẻ thù đáng ghét đó. Hôm đó sau khi đưa cô về nhà, dặn cô có gì alo nếu thấy công an, hay có dấu hiệu trả thù, coi có ai theo mình không, sau 1 tuần chú ý quan sát, cô thấy bình thường nên cũng không alo báo cáo báo mèo gì cho hắn, rồi cô không báo thì hắn cũng im lìm luôn, chẳng biết chết mất xác ở đâu. Trong số mấy tên đàn ông mình còn giữa quan hệ đến hôm nay, nếu nói về chia sẽ bí mật với mình, hắn là nhiều nhất, kể cả những chuyện như mình…đái cho hắn coi nữa. Thế mà hắn làm như mình như người dưng nước lã, 10 ngày rồi không alo hỏi han gì, hay là hắn quên mình rồi.

Hắn có thể quên mình, nhưng mình quên hắn được sao, nếu làm được mình đã làm rồi, Vinh không biết, Vinh bị mình lạnh lẽo vậy, là tại con trăn khốn kiếp đó, đêm qua mình lên giường lại, coi như lần đầu tiên sau khi quen hắn, cái hôm qua làm mình không có hứng nhất, chính là thiếu ánh mắt gườm gườm, giọng nói và những cữ chỉ thô bỉ hạ lưu của hắn. mà không biết hắn có phim gì khác hay không, mấy hôm nay coi cái phim hắn gửi hôm đó chán rồi, mà kiếm thì lười.

Mà bây giờ gọi kiếm hắn, có khi hắn lại hỏi kiếm hắn làm gì, mình trả lời là làm sao đây?

Bực bội thật, để chiều qua hải quan về, hỏi thăm con Hạnh hay con Hồng coi nó có tin tức gì không.

Dòng suy nghĩ của cô dừng lại khi anh Duy gọi đi qua cảng

An và Hồng mấy ngày nay cũng ít gặp anh, sau hôm anh và Hương đi công chuyện, thì trong 10 ngày nay anh ngủ nhà 4 đêm với 2 cô, rồi đi đâu mất biệt, thỉnh thoảng 2 cô nhớ anh, có alo thì anh bảo anh đang đi lo công việc xa, chừng nào xong về anh về nhà

2 cô biết nhà xưởng anh đang làm bên quận 12, như vậy anh đi xa là đi đâu, làm gì?

2 cô ngại hỏi, vì giữa anh và 2 cô có 1 quy tắc ngầm là ai đi đâu đi, tránh hỏi sâu để gây khó xử cho 2 bên, cũng do quan hệ bồ thì không ra bồ, bạn không ra bạn nên mới lúng túng như thế. Mà anh nói thế 2 cô thấy cũng đúng, cũng khó xữ khi quen 1 lúc 2 người, rồi làm tình chùng, rồi anh cũng có vợ nữa

Cảm xúc tình dục khi đã phát sinh sướng khoái do đối tác mang lại, thì sẽ làm quan hệ thay đổi, còn thay đổi đến đâu, lại phụ thuộc các thái độ cư xử sau đó với nhau, Nhưng tối thiểu, khi đã cùng trải qua những lúc thăng hoa khoái cảm trong tình dục, thì người ta cũng quan trọng, và có 1 vị trí nào đó trong suy nghĩ của mình. Nếu những quan hệ tình dục đó xuất phát không phải là mua bán.

Thế nên 2 cô cùng nhớ anh, cùng lo lắng cho anh, tuy 4 đêm anh còn ở nhà ngủ, thì không có làm tình, vì An buồn, chuyện gia đình nó khó giải quyết quá, đêm nào tỉnh thi thôi, xĩn là nó về khóc ướt tay Hồng, nên mấy đêm anh còn ngũ chung, 2 người lo dỗ nó, chứ hứng đâu mà làm. Mấy lần anh hõi An nó cũng không nói, nên anh không hỏi nữa. Vì chuyện đó mà Hồng và An giận nhau 2 ngày, Hồng kêu An tâm sự với anh đi, nó không chịu, bảo chuyện riêng nói ra anh không giải quyết được gì, lại làm anh lo buồn. Hồng lại nghĩ khác, cô nghĩ anh từng trải, biết đâu anh có thể góp được ý gì đó hay hay, 3 người đến những gì khoái lạc nhất còn chia sẽ với nhau, riêng với tư cái gì.

Mà không hiểu anh đi đâu nhỉ, đễ tối nay hõi chị Hương xem, hôm đó thấy anh đi làm việc đêm với chị Hương rồi chiều hôm sau về nhà, cái hôm mà Hương nhờ Hạnh và 2 cô trông nhà phụ.

Tên khốn kiếp bỉ ổi mà Hương nguyền rủa hồi trưa thì cũng đang nguyền rủa mình. Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, gã đang ngồi ở công viên khu vực nhà thờ đức bà, sau khi về thăm vợ con được 2 ngày, rồi nghe ông ngoại của con gái gã chửi gã. Gã không muốn nghĩ đó là ba vợ nữa, nên tạm đặt là ông ngoại của con gái.

Gã nguyền rủa gã vì ngày xưa gã biết trươc đó là cái lưới nhện mà vẫn lao vào, giờ mắc kẹt.

Sau cái đêm điên cuồng với Hương và con heo, gã ở lại SG 4 ngày để lo việc công ty cho ổn, đồng thời cũng im lặng quan sát tình hình xem có gì bất lợi cho Hương không, thấy êm êm, ít ra con heo cũng biết sợ, rồi nhớ nàng và con gái nên xẹt về thăm. Gã cũng tính lần này về thì thuyết phục nàng, ai ngờ ba của nàng biết thì chữi bới om sòm, và tổng kết bằng 1 câu, mà gã nhìn ra là có suy nghĩ của nàng trong câu nói đó

“Chừng nào mày mua nhà được ở sg đi, thì tao giao con tao đi theo mày, biết nó lấy mày phải lang thang không nhà cửa khổ như vậy, tao gã nó cho đài loan còn ngon hơn”

Cũng do gã giấu gã đang làm công ty, gã không muốn nàng theo gã vì cái công ty của gã, mà vì chính gã, và những gì gã đã hi sinh cho mẹ con nàng, và gia đình nàng mấy năm nay. Không phải là gã tính toán, nhưng gom lại cũng nửa căn nhà rồi. Nhưng họ, cho đến cách đây 4 ngày, vẫn suy nghĩ như thế.

Nghe ông nói câu đó xong, gã hỏi lại thế mua nhà rồi mà làm ăn thua lỗ phải bán nhà thì sao?

Họ im lặng không trả lời được, và gã cũng im lặng, gã vứt lại hết những gì của nàng và gã có chung với nhau. Rồi như 16 năm trước khi gã rời khỏi gia đình, gã ra đi, chỉ hơn 16 năm trước, là gã có thêm cái laptop và bản lĩnh, quan hệ trong cuộc sống. Và đứa con tinh thần là cái công ty đang thai nghén sắp sinh. Lúc đó là 11h đêm.

Lẽ ra gã cũng không vứt đồ lại hết mà đi, chỉ là gã buồn, tính chạy ra chợ uống café đêm, nhưng khi gã tìm chìa khóa chiếc xe của gã, thì vợ gã nói không nhớ cất đâu. Vẫn nghĩ nàng vô tình không nhớ thật, gã mượn xe anh em vợ đi tạm ra chợ, thì ai cũng tránh né

Họ sống vì tiền, nên họ nghĩ gã sẽ lừa lấy đại chiếc xe đi, bỏ con gái gã. Họ suy nghĩ họ bán con gái họ, nghĩa là nàng, qua đài loan còn được, thì gã cũng như họ, không thương con mình

Lúc đó là giọt nước tràn ly, gã cười ha hả, rồi vứt lại hết, còn bộ đồ trên người với cái laptop. Lúc gã đi, dường như con gái gã có linh tính, nó lon ton chạy ra, nói ba ơi ba đừng bỏ con nha ba.

Gã quay lại ôm nó, và hỏi nàng 1 câu : em theo anh cho con có mẹ có ba, thì vào lấy đồ. Không thì anh đi một mình, vợ gã ôm con vào nhà, và gã ra đi.

Chỉ có những hàng cây ven đường quen thuộc trong hơn 3 năm im lặng tiễn đưa gã. Đi vài bước, gã dừng lại bên một gốc cây, ngửa mặt nhìn trời, và từng tiếng con gái bé dội trong óc gã “ ba oi ba đừng bỏ con”

Sau đó, gã lên sg, kiếm khách sạn ở gần Nhà Thờ Đức Bà, và ngày nào gã cũng ra ngồi đó

Và gã hỏi Đức Mẹ “ thế Mẹ có bỏ con không”

4 ngày qua gã không nghe dt ai, chỉ nghe dt công việc công ty. Rồi đi giải quyết, rồi về ngồi đó. Mỗi lần gã ngồi, gã nhìn tượng Đức Mẹ, và hỏi như thế.

Hàng ngày ngồi đó, cho đến 1,2h khuya, khi gã thấm mệt vì ăn uống thất thường gần 1 tuần nay và khi cái lạnh của đêm thấm vào, gã về khách sạn, lại nằm im lìm trong bóng tối, bộ đồ gã mặc trên người 4 ngày chưa thay, đến nỗi con nhỏ tiếp tân thấy gã rách nát quá, sợ gã bùng tiền khách sạn, nó đòi tiền trước, gã ức chế quá, gã đưa nó trước 1 tháng. Nó trợn mắt hí nhìn gã, gã càng ghét

Dường như gã đang ghét tất cả con gái trên đời, nên con tiếp tân lãnh đạn đầu tiên

Gã hiểu nàng lúc mới quen, nghe gã nói gã có cái bằng luật sư và 200 trăm triệu trong tài khoản, nàng cũng yên tâm. Theo hình dung trẻ con của nàng, nghề luật sư là nghề ăn trên ngồi trước, kiểu như mấy ông luật sư trong phim hàn quốc nàng hay xem, đi xe đời mới, ở nhà lầu biệt thự. Nhưng nàng quên đó là luật sư ở nước ngoài, án tại tòa, còn tại VN, án tại hồ sơ, mà hồ sơ thì thành giấy trắng mực đen rồi, ra tòa cãi thì đa số như cãi bị bông, kiến cãi khoai.

Đúng ra gã làm giàu nhanh như nàng tưởng, để nàng nhanh chóng sắm nhà lầu xe hơi cũng được, nhưng khổ nổi gã làm luật sư theo kiểu nhất quán, 1 nguyên tắc, có tội hay không có tội trong án hình sự, và thắng kiện hay thua kiện trong án dân sự, chứ không phải kiêu luật sư xui nguyên giục bị, gió chiều nào che chiều ấy, kiểu luật sư mà ra tòa thì cãi là thân chủ vô tội, nhưng kết luận bào chữa thì thòng 1 câu nước đôi” theo tôi nhận định thì bị cáo vô tội, nhưng nếu tòa xét thấy có tội thì xin khoan hồng vì…” Với gã, kiểu luật sư đó là lừa tình thiên hạ, có tội thì là có tội, vô tội thì là vô tội, nhân chứng vật chứng hồ sơ vụ án và pháp luật chỉ có một, sao lại ông này nói thế này, ông kia nói thế kia được. Nếu thấy thân chủ có tội thì xin khoan hồng, tìm chứng cứ giảm tội, còn thấy vô tội thì phải kêu oan, phải tìm bằng chứng gỡ tội. đó mới là người bảo vệ công lý, bảo vệ công bằng.

Đó là với án hình sự, còn án dân sự kiện nhau, trước khi nhận tiền và hồ sơ, gã đều phân tích luôn cho thân chủ biết là vụ này thì thế này, pháp luật quy định thế này, anh chị kiện thì kết quả dự kiến thế này, ok thì kiện. Thế nên vì thẳng tính và kiểu làm như thế, nên khách hàng gã ít hơn người ta, nhưng gã lại thích thế vì lương tâm thanh thản. Thế nên 3 năm quen nhau, cưới nhau rồi có con, ở nhà nàng 3 người gia đình nhỏ của gã, vợ chồng anh chị 2, rồi 2 thằng em vợ, tất cả góm gạo thổi cơm chung, nhưng tiếng là chung, chứ 90% là gã bao tiêu. Thế nên đừng nói 200 triệu gã nhịn ăn chơi thời thanh niên, mà kiểu như thế núi cũng lở. gã cũng không tính toán gì, nghĩ rằng của chồng công vợ, cho đến hôm nay cả nhà nàng giấu chìa khóa 3 chiếc xe, trong đó lại có 1 chiếc của gã. Nghĩ đời mà ngán cho đời.

Cũng có 1 cách kiếm tiền nhanh, là luật sư tham gia chạy án, nhưng thói đời, 3 cơ quan tố tụng là công an, viện kiểm sát, tòa án là nội chính, là người nhà với nhau, luật sư là người ngoài. Nên khi chạy thì chạy đủ 3 cửa, luật sư chĩ là kiếm tiền cò thôi, thông đồng bén giọt thì luật sư được chia ít nhất, nhưng bại sự bùng nhùng ra thì luật sư lãnh nặng nhất, vì là người ngoài. Cái trò cầm cu cho thiên hạ đái, gã không ham

Thế nên khi lấy gã, hiểu rõ tinh cách và cách hành nghề của gã, nàng thất vọng vì ít tiền hơn các luật sư khác. rồi hôm nay nàng chọn ý kiến cũa ba nàng, chứ không chọn gã. Gã không buồn vì nàng bỏ gã, mà gã buồn…vì nàng…trẻ con quá.

Cũng có con với nhau rồi, giờ nàng là gái một con, đẹp cỡ nào thì cũng 1 lần đò rồi. nếu lấy chồng nữa thì khó khăn. Nàng không nghĩ sâu xa, ba nàng và dòng họ nội bên nàng cách sống như vậy, nhà đàng hoàng thì ai cưới dâu, ai ngu mà cho con vào làm rễ,còn thứ ba trợn thì nàng không cưới được. chỉ trừ ba mẹ gã, gã lấy nàng được vì gã sống tự lập, khôn nhờ dại chịu, gia đình không có ý kiến.

Rồi không lẽ con 2 tuổi, vứt nó để đi đài loan?

Mà nàng ở VN thì nàng làm gì có tiền, nàng cũng như AN, như Hồng về trình độ, xuất thân. Người ta là cave, chỉ mong có chồng tữ tế đàng hoàng, mình có chồng tử tế đàng hoàng, lại bỏ để đi làm cave sao? Còn trình độ như thế, đi làm cu li công nhân, tiền đâu lo cho con? Nói chi đút cho con khỉ già đầu 2 thứ tóc mà ngu kia ăn nhậu hàng ngày. tiếng Anh nói như gió, bằng đại học như Hạnh và Hương mà còn ê mình, đó là 2 cô còn chưa có con.

Đi cặp đại gia ? bộ đại gia hết con gái để cặp hay sao mà ôm gái có con, rồi đại gia ngu hết để mình moi tiền, Hương là một ví dụ mà ba nàng không thấy.

Ba nàng vì chữ tiền và bia rượu che lấp hết, nên không thấy bước đường về sau của con mình

Nên gã còn thương nàng nhiều lắm, gã buồn không phải vì vợ chồng chia tay, mà vì thương nàng nên gã buồn, nhưng gã căm thù ba nàng, thứ già, đầu 2 thứ tóc mà không biết xét đời,suy nghĩ và sống cho con mình. Người ta hi sinh đời bố củng cố đời cô, còn con khỉ già hi sinh đời con và cháu ngoại để củng cố..cho nó

Và gã hối hận ray rứt, gã tự trách gã là ba mà để con gái mình sống ở một mội trường bất an như thế.

Đó là những gì Đức Mẹ nhìn thấu lòng gã trong 4 ngày nay.

Hạnh mở mắt thức dậy, ngó đồng hồ đã 21h, nhìn thấy một đống cuộc gọi nhỡ của Hương và Hồng, cô gọi lại thì ra là họ bảo cô gọi cho gã, họ có gọi mà không ai nghe máy.

Hạnh lo lắng trong lòng, nhưng mà Hương và Hồng gọi không được,, không lẽ mình gọi được?

Cô nhấc máy lên gọi

Gã ngồi đó, thấy mấy cuộc gọi của Hương và Hồng, gã không nghe máy. Lúc này gã thấy mệt mỏi quá, mệt mỏi thật sự. Với Hồng, đó là quan hệ tình dục, là tình nghĩa anh em sâu xa. Với Hương là sự đam mê chất nhục dục thấm đẫm trong nàng, mà gã khơi gợi được, còn Hạnh? Giờ này gã không bụng dạ nào mà tình dục với xxx, gọi cho 2 Hương và Hồng làm chi. gã gọi lại cho Hạnh

Tính cách của cô làm gã thấy an nhàn khi ở bên cô. Với 3 cô gái kia, gã không thể để cho họ thấy gã sụp đổ như vậy được. Con đực đầu đàn không được cho những con cái thây nó sụp đổ, không thì các con đó ra đi hết. Hạnh thì khác.

Gã quyết định gọi lại cho cô. Không phải gã muốn gặp cô, mà muốn nghe máy cho cô biết gã….còn sống. Để cô khỏi lo lắng

Hạnh chạy xe qua quận 1 đón gã rồi đưa gã đi ăn, lúc gặp gã ở cổng nhà thờ, suýt tý nữa Hạnh kêu cứu nếu không nhận ra cái cặp quen thuộc của gã

Đầu tóc bù xù, râu ria không cạo, mắt trũng sâu, cái áo somi xanh nhạt sang trọng giờ thua nùi giẻ lau xe của cô, nên tý nữa cô kêu cứu vì tưởng gặp thằng nghiện chận xe xin đểu.

Còn đâu hình ảnh một lãng tử phớt đời cầm bàn tay cô an ủi cho cô khi cô suy sụp trong quán cafe hôm nọ

Hạnh đưa gã về khách sạn gã trú, vứt cái CMND cho con mắt hí, cô gần như dìu gã lên phòng.

Bắt gã vào tắm rửa cho sạch sẽ, cô chạy vội ra khu bán đồ Nguyễn Trãi mua ít đồ cho gã mặt. Biết tính gã nên cô không gọi cho Hồng và Hương, gã cần, gã có miệng có tay có dt, gã gọi được.

Đó cũng là điều mà gã thấy an nhàn khi bên cô.

Tuốt lại cho gã xong, áo thun quần jeans lửng ngang gối, tóc tai râu ria gọn gang, nhìn gã ra dáng con người lại

Cô ngồi trên giường, im lặng coi ti vi, gã ngồi ở bàn trang điểm.

– Cám ơn em, gã mệt nhọc nói, cô vẫn im lặng

– Em tìm anh làm gì, cô vẫn im lặng

– Anh tỉnh táo lại rồi, em về đi, anh không sao đâu. Cô vẫn ngồi im.

Rồi đột nhiên, cả người cô run lên, cô đứng dậy đi lại đứng trước mặt gã, đứng đó nhìn sâu vào mắt gã.

Gã ngước lên nhìn cô, rồi chịu không được ánh mắt cô, gã nhìn xuống đất

Cô tát gã 1 cái thật mạnh, dường như gã làm cô hận thù sâu sắc trong lòng, lẽ ra cô đã không tát gã, nếu gã không cụp mắt xuống.

Rồi cô tát 2,3 cái nữa, mặt gã tóe sao, gã không nhớ chính xác mấy cái

Rồi cô hét lên

– Anh tỉnh lại chưa, anh tỉnh lại chưa? Cứ hỏi câu cô tát 1 cái.

Gã ngồi im chịu đựng, gã hiểu hết

– Em không biết anh có chuyện gì, nhưng ai cho anh ra thằng ăn mày như thế này, ngừng tát, cô hỏi gã.

Gã lặng im nhưng cô biết gã đang tỉnh lại, gã đang nghe cô nói

– Anh có còn là anh không, là người em nấu cháo cho anh ăn, anh có biết em chưa từng như vậy, kể cả người yêu cũ của em không?

– Sao anh hèn vậy, có chuyện gì sao anh không nói ra, mà không nói ra thì thôi, sao anh tự hành hạ anh như vậy.

Gã không ngờ một cô gái dịu dàng như cô, có ngày như thế này

Đó là do gã không biết cô đã làm như vậy 1 lần với ông Thành, giám đốc cũ.

Cô chính là tính cách tiêu biểu của phụ nữ Miền Trung , như những hàng cây quê cô trồng để chắn cát, lấn biển, gió bão tuy mạnh, nhìn nó yếu ớt nhưng bão tố cũng không ngã.

Rồi cô kéo ghế ngồi xuống trước mặt gã. Kéo đầu gã vào vai cô, cô vỗ về lưng gã, như 1 người mẹ hiền an ủi con lúc nó đi xa, thất bại, suy sụp, lê tấm thân tàn về.

Và từ giờ gã hiểu ra, trong số đàn bà con gái mà gã quen, chỉ có Hạnh là hiễu được gã, đem đến cảm giác an nhàn thư thái cho gã, mà gã không cần phải đeo mặt nạ, mặc áo giáp.

Nước mắt gã ứa ra, thấm ướt vai Hạnh

– Anh có chuyện gì cũng phải ráng lên, anh còn có con anh, anh phải lo, anh còn ba mẹ anh, anh còn tụi em mà, mà dù anh không còn ai, không còn gì, anh cũng còn em mà.

Nếu bất kỳ ai trong những người gã đang quen nói câu này gã không tin, nhưng Hạnh nói, gã tin, vì cô ít nói, mà cô đã nói, là nói thẳng sự thật.

Đưa gã lại giường, cô ngồi bên gã, kể em nghe đi nào

Và gã kể lại từ lúc gã về thăm vợ con, cho đến hôm nay cô gặp gã.

Rồi cô hỏi nữa, cô mới hiểu là gã mất mẹ năm gã 1 tuổi, gã và các anh em ở với mẹ kế, tuy không ác, nhưng không có tình mẹ thật sự, khi lớn lên, mạnh ai nấy sống, trong gia đình không có sự quan tâm, vì đứt sợi dây kết nối. Nên nếu gã suy sụp, gã sẽ không biết đi đâu về đâu.

Rồi gã có vợ, có con, đó là những chỗ dựa tinh thần cho gã, mà giờ mất rồi, gã mất điểm tựa duy nhất về tinh thần, nên gã suy sụp, là chuyện có thể hiểu được.

Cô hiểu, lâu đài trong lòng gã, cái lâu đài xây trên cát, hôm nay đã sụp đổ. Một tình yêu không xây trên nền tảng hi sinh và cảm thông, thì không mạnh mẽ bền bỉ được. Một gia đình không xây trên gần gũi, ấm cúng, vui buồn sướng khổ có nhau, thì gia đình đó không có mái ấm. thế nên ông bà mới nói ” Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”

Và Ngọc, bỏ người đàn ông này, ba cô ta bỏ thằng rể này, cô ta lấy ai đây?

Cô khe khẽ thở dài cho Ngọc. Không cần biết chi tiết gã sống với vợ con và gia đình vợ thế nào, nhìn cách gã sống với cô, với Hương và Hồng, An. Cô hiêu gã.

Và cô biết đêm nay cô ở đây, thì mai gã sẽ lại là gã. Và đêm đó cô ở lại

Từ đó trở đi họ im lặng, nằm lặng lẽ bên nhau

Cô nghe dt gã rung lên, rồi cô đọc nội dung tin nhắn dùm gã

“ Chiều mai chú rảnh lúc nào lên anh, Ngã Tư Quang Trung”

Gã hiểu anh 4 tìm gã, trở lại sài gòn, sóng gió lại bắt đầu. nhờ Hạnh trả lời ” Ok, chiều mai thằng em chạy lên”

Cô lại laptop của gã, cô mở bài hát “ Xin trời cho thêm 500 năm” cho gã nghe

30 phút sau, thấy gã ngủ say với vẻ an bình thư thái, cô kéo mền đắp cho gã, nhẹ nhàng nắm bàn tay ấm áp cũa gã, nghe hết câu “ta đứng trên đầu sóng ngọn gió, trụ cùng tháng năm xoay chuyển…” cô thiếp vào giấc ngủ.

Đi ăn nhậu với anh Duy và 2 thằng kiểm hóa xong, Hương còn thấy chán ghét khi thấy ánh mắt chúng nó hau háu nhìn cô. Thực ra do dáng cô hấp dẫn, da trắng mặt xinh, lại thêm sự mặn mà của con gái miền biển, chứ từ hôm bắt Tuấn đến nay, cô đi làm ăn mặc xinh nhưng kín đáo, không phô phang khêu gợi như trước nữa, cô chán mà chưa muốn khơi thêm các quan hệ nữa, sự thoát hiểm may mắn của cô vừa qua đã cảnh báo cô rất nhiều.

Hai là cô cảm thấy các quan hệ cũ cô có trong công việc cũng đủ rồi, nhớ lời Hạnh dặn, và tác phong hành sự của Hùng, phải biết đủ, biết chừa con đường lùi cho mình, nên giờ cô muốn tạm thời dừng lại, chỉ cần đào sâu, khoét rộng các quan hệ cũ, khéo léo cũng đủ để vươn lên. Ví dụ như Vinh, chơi và giữ quan hệ vừa phải với anh ta, sau này cần nhập hàng số lớn, hay đảo vốn ngân hàng nhanh, là anh ta giúp ngay. Thế nên anh ta mời cô đi qua đêm, cô đi, như cô đã nghĩ hồi trưa, với lại cô giờ tự do, không rang buộc vào ai, nên cô làm gì, cũng có gì đâu, miễn là đừng có quá trớn như với Tuấn.

Lô hàng này, linh tính thợ săn của cô ngửi thấy có vấn đề gì đó ở đây. Trước giờ chưa bao giờ công ty bị thế này, mà hôm nay hai thằng kiểm hóa còn nói lấp lửng lâu hay mau là tùy công ty. Nhưng cô và anh Duy hiểu, là tùy cô và anh. Phần anh Duy, phong bì phong da gì đó, anh đã chung đủ theo lệ rồi, như vậy còn cô?

Không lẽ chúng mày muốn tao chung thân cho chúng mày ah, thế giả sử tao chung thân đi, một lần rồi chúng mày bảo lần 2, lần 3…n+1 thì thế nào. Chúng mày thấy tao mới 23t, chúng mày nghĩ tao còn non ah.

Cô quý anh Duy vì anh Duy cũng biết ý chúng nó khi hồi chiều ngồi nhậu, sau đó chúng nó rủ đi tăng 2, anh Duy kéo cô về ngay. Quy luật song phẳng bọn tao đã làm rồi, còn nếu phát sinh ra thì bọn tao tính cách khác, cô hiểu ý anh Duy khi kéo cô về không cần tính toán. Lần trước đi chơi với hội Chen, là vì kết bạn, chơi không có âm mưu. Còn lần này không lẽ anh Duy không biết tụi nó muốn thịt lính anh. Nếu anh không biết anh làm giám đốc làm gì

Biện pháp rồi sẽ có, nhưng phải tìm hiểu nguyên nhân vì sao bị ách lại, phải khai thông nó, chứ giải quyết theo từng chuyến thì chả ra sao, tránh mùng 1 cũng kẹt hôm rằm. Giống như hắn làm cho cô vừa qua, gom sức đánh 1 phát dứt điểm trận chiến, không lôi thôi.

Lăn lộn trong ngành đã 2 năm, những trò con khỉ chơi nhau mà Tuấn dạy cô, trong đó có vụ mượn tay hải quan ách hàng giam vốn này, phá uy tín này, cô rành rồi. Vấn đề là ai làm? Và họ được gì? Và tại sao họ nhắm vào anh Duy? Vì công ty của anh. Đó là 3 câu hỏi mà cô, với vị trí thư ký điều hành, phải suy nghĩ và tham mưu cho anh.

Trong tài khoản cô hiện nay hơn 200 triệu, với tuổi cô như vậy là tốt rồi, cô cũng muốn nghe lời Hạnh, giàu thì bao nhiêu cho đũ, cô muốn năm nay còn nửa năm, cô chậm rãi nhìn lại mình, sống chậm lại, để điều chỉnh và học hỏi. Cô đã có bên cô một nguồn sức mạnh ngầm không ai biết, đó là đầu óc đáng sợ của hắn. Cô sẽ không bao giờ lộ hắn ra trong các quan hệ của cô, con bài tủ của cô dùng để lật lên lúc hết bài, quyết định thắng thua. Qua cách hắn cho cô gặp anh 4, cô mới thấy ra, trong các cuộc chơi lớn, không có sự khoe khoang hống hách, sặc sỡ lòe loẹt. Khi đến lúc cần lật bài đánh, hắn mới lật cho cô thấy thế lực sau lưng hắn. Còn lại nhìn vào như thằng khùng tưng tửng.

Hôm nay bị bài toán kiểm hóa hải quan, nên cô mới mạnh dạn gọi kiếm hắn, gọi khơi khơi măc công hắn hỏi có gì không? Cô không trả lời được. Có chuyện kiếm cũng hay, có lý do

Mà sao hắn không nghe máy?

Cô vừa tắm , vừa nghĩ như thế.

Cô nhớ lại là hắn và cô toàn là có việc cần mới ở bên nhau, còn không thì không bao giờ chũ động gọi vu vơ nói xàm như những thằng khác hay gọi tán tỉnh cô. Có lẽ hắn không muốn cô vì hắn thương vợ, và có Hồng và An nữa, nên bản năng đàn ông của hắn có chỗ phát tiết.

Cô không biết cô đã bị hắn tung hỏa mù. Thực ra hắn dùng Hồng và An như 1 đối trọng với cô, để cô không vênh váo với hắn về cái vụ nhan sắc của cô được.

Cô công nhận Ngọc, vợ hắn đẹp không kém gì ai, nhìn hắn lôi thôi vậy mà số hưởng, cô chợt bật cười.

Vợ đẹp, bồ xinhlàm tay 3, tiền vừa đủ, nghề nghiệp chuyên môn có, thế lực ngầm có, vậy đêm đó, hắn thở dài, nhìn xa xăm, là vì cái gì? Cái khe hở lộ ra từ lớp áo giáp cứng đó, dẫn đi đâu.

Cô muốn với hắn, cô phải khai phá lớp vỏ cứng đó, rồi đập tan nó, như hắn đang làm với cô

Hắn đã đập dần dần cái phòng ngự giới tính của cô, khiến cho hôm qua, dù Vinh cố hết sức, cũng không làm cô nóng lên được, còn hắn chỉ cần liếc nhìn cô, là cô gai cả người. Cô thở dài, hắn nguy hiểm cho mình quá, mà mình cần cái đầu của hắn, mình không dứt hắn được. Mà vì sao hắn biến mất vậy kìa. Thôi kệ nghỉ ngơi đã, hắn chết sao được, trước khi mình giết hắn…và hắn giết mình trong khoái lạc. Mình vừa mắc cỡ, vửa tò mò trước những khoái lạc do hắn mang lại lúc nào cũng mới mẻ và hào hứng. Nhưng mình sợ nó, mình sợ nó vì mình không thể kìm chế khi có nó…nghĩ đến đó, cô ươn ướt, rôi cô rang kềm giữ, cô lấy xe đi công viên chơi. Có gì mai tính.

Hết chương 11

———————

Thuộc truyện: Lâu đài trên cát – Tác giả: DiVangNhatNhoa

2 người thích truyện này

Leave a Reply